Gian Khách – Chương 603: Phủ Đại Sư Phạm – Botruyen

Gian Khách - Chương 603: Phủ Đại Sư Phạm

Hứa Nhạc cũng không phải là người bình thường, hắn tuyệt đối không đi trên con
đường tầm thường. Nhưng thân là một gã đào phạm Liên Bang, đang đối diện với
sự truy nã điên cuồng của Hoàng Thất Đế Quốc, không ngờ lại có thể dám một
mình một người, mang theo một khẩu súng liền hướng về phía tòa đại viện màu
trắng kia mà xông vào. Ngay cả bản thân hắn cũng phải thừa nhận một chút, cái
con đường đi này cũng không tránh khỏi hơi có chút ngu ngốc, chuyện này cũng
không khỏi hơi quá chút điên cuồng rồi.

Căn cứ vào cái loại mong muốn tâm lý như thế này, cho nên sau khi hắn thông
qua cánh cửa hông Số 3 của phủ Đại Sư Phạm đi vào, dựa theo những tin tức mà
hắn nghe trộm được lúc trước, trả lời một số câu hỏi nhận dạng đơn giản, liền
không có bất cứ ngăn cản nào, hoàn toàn dễ dàng đi thẳng vào bên trong. Trong
lòng hắn không khỏi sinh ra rất nhiều cảm tưởng vớ vẫn mà không thể nói nên
lời.

– Cậu đến đây để làm gì?

Bên trong phủ Đại Sư Phạm, một vị quản gia mái tóc tràn đầy tóc bạc, vẻ mặt
không một chút biểu tình, chậm rãi hỏi.

– Tôi đến đây để tiến hành sửa chữa đường ống cung cấp nước nóng.

Hứa Nhạc khẽ nuốt nuốt mấy ngụm nước miếng, cố gắng khiến cho giọng nói của
mình được tự nhiên hơn một chút. Tay hắn đưa ra một tấm danh thiếp mà tối ngày
hôm qua hắn đã cố gắng giả tạo ra, hơi có chút không được tự nhiên, cố gắng
giải thích:

– Vào mùa đông năm trước, hệ thống đường ống dẫn nước nóng đã từng bể đến hai
lần. Bên trong công ty yêu cầu chúng tôi nhanh tới tu sửa lại, tránh cho mùa
đông năm nay lại xảy ra vấn đề nữa.

Hiện tại cách mùa đông kế tiếp quả thật còn rất xa, tuy rằng hắn đã xác thực
rõ ràng mấy ngày gần đây trong Bộ Công Trình có những nhân viên tiến vào phủ
Đại Sư Phạm tiến hành công tác bảo dưỡng đường ống dẫn nước nóng. Thế nhưng
Hứa Nhạc vẫn cứ cảm thấy rằng cái loại lý do như thế này cũng không thể nào
danh chính ngôn thuận được. Huống chi cái tấm danh thiếp giả mạo làm bằng loại
giấy tổng hợp kia quả thật vô cùng dễ dàng bị người khác phát hiện ra vấn đề.

Thế nhưng không nghĩ đến chính là, cái lão quản gia đầu tóc bạc phơ kia căn
bản cũng không thèm liếc mắt nhìn đến cái tấm danh thiếp kia lấy một cái, đã
cau mày phất phất tay mấy cái, xoay người dẫn hắn đi nhanh vào trong.

Cánh cổng vào của phủ Đại Sư Phạm ngay sau khi hai người bước vào trong liên
đóng lại ngay tức khắc. Hứa Nhạc theo bản năng dùng dư quan liếc mắt nhìn về
phía những hàng cây râm mát bên ngoài phủ Đại Sư Phạm. Trải qua mấy chục ngày
không ngừng quan sát, hắn biết rất rõ ràng bên trong bóng râm nhìn vô cùng
bình thường kia ẩn chứa bao nhiêu quân cảnh Đế Quốc, những lực lượng vô cùng
tinh nhuệ phụ trách công tác bảo an đang đứng đầy ở đó. Nếu bên bên phía phủ
Đại Sư Phạm có thể phát hiện ra chính mình có vấn đề gì đó, như vậy sẽ không
biết có bao nhiêu viên đạn liền bắn thủng thân thể chính mình.

Thế nhưng dễ dàng như vậy là đã có thể vào trong được rồi sao? Một chút phương
pháp dễ dàng giống hệt như chơi đùa vậy mà có thể tiến nhập vào phủ Đại Sư
Phạm, địa phương thần bí nhất của toàn bộ Đế Quốc rồi sao?

– Không được phát ra bất cứ thanh âm nào cả. Trong phủ có rất nhiều những vị
lão học giả đang tiến hành nghiên cứu lịch sử. Bọn họ vô cùng chán ghét đối
với kim loại, cho nên nhân tiện cũng vô cùng chán ghét những thanh âm kim loại
va chạm với nhau.

Vị lão quản gia đầu tóc bạc phơ kia rõ ràng là không thèm để ý đến gã công
nhân bảo dưỡng có mái tóc nâu nhạt này, ông ta chỉ chậm rãi đi ở phía trước,
lạnh lùng mà giao phó những vấn đề cần phải đặc biệt để ý đến.

– Không được ho khan. Mọi người bên trong phủ ai nấy cũng đều lớn tuổi hết cả
rồi. Bọn họ ai cũng thích ho khan, cho nên thật sự không thích nghe người khác
ho khan.

– Không được chạy loạn lung tung khắp nơi. Trong phủ mặc dù không có cơ quan,
cũng không có nuôi chó. Nhưng mà trong phủ này cho dù là một nhân viên vệ sinh
bình thường, trong tay cũng đều có giấy phép giết người. Vạn nhất cậu có chạy
loạn lung tung, gây ra động tĩnh gì quá lớn, khiến cho tâm tình của người khác
trở nên không tốt…

Hứa Nhạc cực kỳ thành thật ôm theo cái thùng dụng cụ chậm rãi đi theo ngay
phía sau lưng của vị quản gia tóc bạc trắng kia, nhìn qua bề ngoài giống như
là đang nghiêm túc lắng nghe những lời cảnh cáo mang theo ý tứ hàm xúc đe dọa
kia vậy. Trên thực tế ánh mắt giống như là cụp xuống của hắn lại một mực không
ngừng đảo liên tiếp qua xung quanh. Ở bên ngoài phủ Đại Sư Phạm căn bản không
có khả năng quan sát được nhiều lắm những tình huống bên trong. Lúc này khó
khăn mới mới có thể tiến vào nơi này, hắn phải cẩn cẩn thận thận xem xét tình
hình, phân tích chức năng của các khu vực xung quanh, nhằm để dễ dàng tìm kiếm
cái cần thiết… Hoặc là trốn chạy khi có biến.

– Không được nhìn đông ngó tây!

Lão quản gia đầu tóc bạc trắng kia tựa hồ như không cần quay đầu nhìn lại cũng
biết rõ ràng Hứa Nhạc đang làm cái gì vậy. Hoặc là cũng có thể trong dĩ vãng
những người bên ngoài sau khi tiến vào trong phủ Đại Sư Phạm cũng đều giống
như hắn vậy, nhịn không được tò mò nhìn đông ngó tây, cho nên ông ta mới lạnh
lùng bỏ thêm một câu như thế.

Một đường chậm rãi đi qua, những căn phòng dọc theo hành lang đi vào kia cũng
không có gì quá đặc biệt, Hứa Nhạc cũng không có nhìn thấy những thứ gì đó có
giá trị, đáng để cho hắn phải chú ý. Mãi cho đến khi tiến vào bên trong khu
vực các đường ống dẫn chằng chịt của tòa nhà ở tại một góc âm u hẻo lánh nào
đó bên trong phủ, vị lão quản gia đầu tóc bạc phơ kia xoay người bỏ đi, để lại
hắn đơn độc một mình ở đó.

Cái thùng dụng cụ được đặt một cách nhẹ nhàng xuống mặt đất. Hứa Nhạc nhìn về
phía hệ thống đường ống dẫn ngầm vô cùng phức tạp ở ngay trước mặt mình, cặp
mày rất nhanh nhăn tít lại một trận, ước chừng khoảng hơn mười giây đồng hồ
không có bất cứ động tác nào cả.

Hắn cũng không phải bởi vì những đường ống dẫn ngầm phức tạp vô cùng trước mắt
kia khiến cho mơ hồ phải cau mày nhăn trán như thế. Những hệ thống máy móc dây
dẫn cho dù có phức tạp đến thế nào đi chăng nữa, chỉ cần có được những đánh
dấu cần thiết bên ngoài là hắn có thể trong khoảng thời gian ngắn nhất mà hoàn
toàn nắm vững được hệ thống cấu tạo của những đường ống dẫn kia rồi, từ đó có
thể tìm ra được những nơi nào cần bảo dưỡng hoặc là nơi nào có thể bỏ qua.

Điều khiến cho hắn phải nhíu mày trầm mặc, lâm vào trầm ngâm ngẫm nghĩ như
thế, nguyên nhân chính là toàn bộ quá trình xâm nhập vào cái tòa đại viện màu
trắng này.

Phủ Đại Sư Phạm, địa phương vô cùng thần bí, đời đời luôn có những tương quan
đặc thù đối với Vương triều Bạch Cận của Đế Quốc này, chính mình lại có thể
nhẹ nhàng lưu loát ra vào dễ dàng như thế này sao?

Cái quá trình thật sự đã phát sinh ra này, quả thật đã khiến cho hắn cảm thấy
có chút không thể nào tin nổi. Không có bất cứ quá trình điều tra nghiêm mật
nào cả, không có những tầng xác minh thân phận chặt chẽ kỹ càng nào cả. Thậm
chí ngay cả cái thùng công cụ làm việc ở dưới chân mình cũng không thèm mở ra
để kiểm tra nữa. Như vậy cái đám bộ đội tinh nhuệ của bên phía Đế Quốc liên
tục tuần tra không ngừng ở bên ngoài rốt cuộc là để làm gì cơ chứ?

Hắn khẽo nheo mắt lại nhìn về phía cánh cửa sổ ở bên ngoài căn phòng hệ thống
đường ống dẫn ngầm hơi có chút âm u, yên tĩnh mà bình lặng, cùng với những cây
đại thụ to lớn bên ngoài cửa sổ, tùy tiện để gió xuân thổi quét qua mà chậm
rãi lay động. Hắn mãi nghĩ vẫn thấy tựa hồ như có vấn đề gì đó, nhưng mà lại
không biết nói vấn đề đó là ở chỗ nào. Hắn lại mãi nghĩ thấy bên trong cái tòa
nhà nhìn qua vô cùng an bình lại có cất giấu một chút cảm giác khác thường gì
đó, thế nhưng lại không biết điểm khác thường là ở chỗ nào.

Nhẹ nhàng không một tiếng động phun ra một ngụm khẩu khí. Hứa Nhạc ngồi xổm
xuống mặt đất, nhanh chóng mở ra cái thùng dụng cụ nặng nề dưới chân mình, bắt
đầu tiến hành công tác đã định sẵn của chính mình. Một khi đã tiến vào nơi này
rồi, như vậy mặc kệ là có vấn đề gì hay không, dù sao cũng phải tiếp tục công
việc mà thôi.

Hắn mở ra cái hòm bên cạnh những ống dẫn nước ngầm, lấy những số liệu theo dõi
trước đây từ trong đống hồ sơ trong đó, tìm được một vài cái đường ống dẫn
thoát nước của hệ thống đường ống dày đặc này. Sau đó hắn mở một số van thoát
nước bên trong một vài ống dẫn trong phòng, trầm mặc đem một số mẫu nước trong
đó bỏ vào trong hệ thống phân tích mẫu nước, theo thứ tự bỏ những loại nước đó
vào trong những ống nghiệm mang theo.

Trong đó có một đường ống dẫn thoát nước có số liệu ghi nhận lịch sử là lâu
đời nhất. Hơn nữa bên trong đường ống dẫn thoát nước đó có chứa rất nhiều
những loại cặn nước. Cặp mày Hứa Nhạc khẽ nhướng lên một chút, chờ đợi kết quả
phân tích của cái công cụ phân tích thành phần nước xuất hiện trên màn hình
thủy tinh nhỏ trước mặt. Hắn xác định rõ ràng loại nước thải chứa bên trong
đường ống dẫn nước này quả nhiên là chứa được loại ước số K2 nhiều nhất trong
số các ống thoát nước.

Trước đó Hứa Nhạc đã từng nghiên cứu ra, loại K2 chính là một loại nước tẩy vệ
sinh mà bên trong các Thư viện cao cấp của bên phía Đế Quốc thường sử dụng
nhất để bảo trì tài liệu của mình. Vấn đề là vì cái gì bên trong đường ống
thoát nước này lại có nhiều thành phần chất tẩy này đến như vậy? Chẳng lẽ bên
trong phòng hồ sơ của phủ Đại Sư Phạm đến bây giờ vẫn còn sử dụng các loại
giấy thực vật để mà lưu trữ các sổ sách tài liệu hay sao?

Tuy rằng trong lòng cũng có chút nghi hoặc đối với chuyện này, thế nhưng động
tác của hắn thì lại không có bất cứ sự do dự nào cả. Hắn từ trong cái thùng
dụng cụ dưới chân lấy ra hai khối cao su thể tích đồng đều, cỡ hai đầu ngón
tay, nhẹ nhàng dán lên trên cái ống dẫn thoát nước vừa mới kiếm ra được, sau
đó lôi ra hai sợi dây kim loại, gắn kết hai cái miếng cao su kia lên trên một
cái hộp bằng kim loại nhỏ. Sau đó hắn lại lấy ra thêm một khúc cây cao su nhỏ
cỡ hai ngón tay, gõ nhẹ một cái lên trên cái ống dẫn bằng kim loại kia.

Cũng không có bất luận kẻ nào có thể nghe ra được những thanh âm từ trong cái
ống dẫn nước kia thoát ra cả. Sóng địa chấn sinh ra khi cái gậy cao su kia va
chạm cùng với ống dẫn kim loại, rất nhanh đã theo đường ống dẫn kia lan truyền
vào trong lòng đất, tiếp tục truyền thẳng mãi về phía trước. Mãi cho đến lối
ra cuối cùng của cái đường ống, sau đó lại lộn ngược trở lại. Thông qua hai
phiến cao su gắn trên đường ống, xuyên qua hai sợi dây kim loại, cuối cùng
tiến vào trong cái thiết bị tiếp thu sóng chấn động thô sơ mà Hứa Nhạc tiến
hành cải tạo lại.

Phủ Đại Sư Phạm này thật sự là rất lớn, Hứa Nhạc cũng không có biện pháp nào
mà xác nhận căn phòng của mình muốn tìm là ở chỗ nào, cho nên cũng chỉ có thể
thông qua loại phương pháp này mà tiến hành lựa chọn mà thôi.

Sau khi xác định rõ ràng được gian phòng lưu trữ hồ sơ ở chỗ nào, Hứa Nhạc
cũng không có lập tức rời đi, mà là theo cái thùng dụng cụ dưới chân lấy ra
một cái máy tính xách tay thuộc loại thô sơ mà những gã nhân viên bảo dưỡng
thường xuyên sử dụng để tính toán sơ đồ, cùng với cái sợ dây kim loại lôi ra
từ sâu bên trong lòng đất lúc trước hắn móc lên mà tiến hành gắn kết lại với
nhau.

Cái hắn muốn làm chính là muốn xâm nhập vào trong hệ thống theo dõi của phủ
Đại Sư Phạm. Không, càng chính xác hơn mà nói, hắn chính là muôn đồng bộ hóa
cùng với hệ thống theo dõi của phủ Đại Sư Phạm này.

Tuy nói rằng chuyện này thật sự rất dễ dàng, cái tòa đại viện màu trắng này
giống hệt như là một tòa kỹ viện vậy, không hề bố trí chút xíu phòng vệ nào
cả. Nhưng mà nơi này chính là nhà của thầy giáo của sư phụ chính mình. Đối mặt
với cái tên thần bí nhất Đế Quốc kia, Hứa Nhạc cũng phải cảnh giác cẩn thận
phi thường. Hắn căn bản không dám mạo hiểm ở bất cứ một chi tiết nào cả, hắn
càng không tin chính mình xâm nhập vào hệ thống theo dõi phòng vệ của đối
phương, mà lại không thể khiến cho đối phương phát hiện ra được.

Đem cái tai nghe nhỏ gắn lên trên tai, đeo lên mắt trái cái màn hình mini có
thể theo dõi những số liệt bên trong máy tính xách tay truyền đến, lên đạn cho
khẩu súng lục, khẽ hít sâu một hơi, đem lực lượng nóng rực trong thân thể phát
động khắp toàn thân, đề phòng bất cứ lúc nào cũng có thể phát huy ra lực lượng
cùng với tốc độ khủng bố nhất của mình. Sau khi làm tốt hết thảy mọi công tác
chuẩn bị sẵn sàng, Hứa Nhạc mới gắt gao đóng chặt lại cánh cửa dẫn vào gian
phòng hệ thống đường ống dẫn nước, thân thể hắn rất nhanh chợt co rút lại, hóa
thành một cái bóng thân ảnh xuyên qua cửa sổ mà ra, sau đó ẩn vào bên trong
một mảnh khóm hoa có chút um tùm bên ngoài một khoảnh vườn.

Với thực lực của hắn ngày hôm nay, hoặc nói là cảnh giới của hắn, hoặc là nói
về tốc độ bộc phát mạnh mẽ của hắn, nương theo bóng đêm che đậy, những hệ
thống camera theo dõi bình thường rất khó có thể nắm bắt được thân ảnh của hắn
khi hắn di chuyển. Một khi hắn dừng lại, mặc dù là có người đi ngang qua ngay
bên cạnh người hắn cũng rất khó có thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn.

Hắn tựa như là một cái bóng đen vậy, ở trong tòa đại viện không ngừng hành
tẩu, cẩn cẩn thận thận né tránh hết thảy mọi nguy hiểm có thể xuất hiện, hướng
về mục tiêu phía trước mà phóng đi. Phủ Đại Sư Phạm so với bên ngoài nhìn qua
thì to lướn hơn rất nhiều. Nếu như muốn đi đến được gian phòng chứa hồ sơ theo
như sự phán đoán của hắn, thì cần phải đi qua rất nhiều địa phương mới có thể
tới được.

Trên đường đi tới địa phương mà hắn muốn đi kia, bên trong những căn phòng mà
hắn đi ngang qua thỉnh thoảng lại truyền ra thanh âm tin tức trên TV. Những
thanh âm tranh luận, những tiếng gõ lạch cạch trên những cái bàn phím kiểu cũ,
lại thêm những thanh âm ong ong kỳ quái nữa. Những cái thanh âm này khiến cho
hắn có cảm giác được có chút quái dị. Tựa hồ như cái tòa đại viện màu trắng
này cũng không phải là một cái phủ đệ sâm nghiêm thần bí của một vị quan lớn
nào đó, mà giống hệt như là một cái trường học tràn ngập hương vị thanh xuân
nào đó vậy.

Trên con đường đi tới căn phòng kia, hắn nhìn thấy được rất nhiều tòa kiến
trúc kỳ quái. Mà trên tường bên ngoài của những cái tòa kiến trúc này cũng
không có một chút ngoại lệ nào, đều toàn bộ được sơn bởi một màu trắng tinh.
Cho dù đã có dấu vết trải qua nắng mưa không biết bao nhiêu năm tháng, thế
nhưng vẫn như cũ khiến cho người khác có một loại cảm giác sạch sẽ đến mức có
chút phát lãnh.

Không biết đã di chuyển qua mấy vòng hành lang, xuyên thấy qua những nhánh cây
um tùm trước mặt, Hứa Nhạc đột nhiên nhìn thấy ở trên sườn phía trước chợt
xuất hiện một bức tường đá cũng không phải là màu trắng, thân thể hắn khẽ cứng
lại một chút, dừng lại cước bộ. Trên mặt của bức tường đá kia có khắc một vài
chữ được viết theo một loại chữ cách điệu:

Những người có nội tâm thuần khiết liền sẽ có tiền đồ vô lượng

Ánh mắt của hắn khẽ nheo lại một chút, trong lòng tưởng tượng ra cái tên gia
hỏa khai sáng ra phủ Đại Sư Phạm năm đó khẳng định là một tên thanh niên văn
nghệ, chắc chắn là có bệnh không nhẹ. Một sự oán thầm của một gã Liên Bang đối
với một vị đại nhân vật của Đế Quốc không ngừng xuất hiện trong đầu hắn, vì
thế khiến cho hắn cũng không có chú ý tới tại bên dưới dãy văn tự của Đế Quốc
được sắp xếp một cách cách điệu kia lại có thêm một hàng chữ càng nhỏ hơn một
chút.

Trong căn phòng này cũng không có bất cứ ngọn đèn nào cả, cũng không có bất cứ
một tia thanh âm nào cả, cũng không có bất cứ một người nào cả. Bên trong này
cũng chỉ có hương vị của loại nước thuốc chống ẩm cùng với loại mùi của giấy
thực vật nhàn nhạt, cùng với thanh âm điện lưu trầm thấp từ một loại công cụ
gì đó đặc biệt mà thôi. Bên trong căn phòng này hẳn là đang lưu trữ một lượng
rất lớn những loại sách nguyên thủy kiểu cũ cùng với tư liệu điện tử với lượng
kiến thức cực kỳ lớn.

Ánh mắt của Hứa Nhạc khẽ nheo lại một chút, mí mắt của hắn cũng híp lại thật
chặt, hơi có chút mỏi mệt. Hắn ở trong bóng tối quan sát một khoảng thời gian
thật dài, xác nhận cái căn phòng toàn bộ làm bằng loại hợp kim này tuyệt đối
cũng không có những công tác an toàn gì quá mức nghịch thiên cả.

Chỉ bằng vào vài loại động tác thủ công cơ bản đã đủ đem cái loại hệ thống
cảnh báo hoàn toàn giải trừ đi, Hứa Nhạc chậm rãi ngồi xổm xuống bên ngoài cửa
vào của căn phòng thần bí này. Hắn trầm mặc quan sát thời gian trong hơn ba
phút đồng hồ, sau đó mới cẩn cẩn thận thận đem cánh cửa đang đóng lại vô cùng
nghiêm mật kia mở ra. Hắn chậm rãi dùng sức đem cánh cửa kia mở ra một đạo khe
hở nhỏ, khẽ lắc mình mà vào.

Hắn so với bất cứ thời điểm nào trong dĩ vãng cùng đều phải cảm tạ những cái
tri thức về các loại khóa mà từ nhỏ Phong đại thúc đã từng bắt mình phải
nghiên cứu cho thật cẩn thận. Đồng thời hắn cũng xác nhận một chuyện, chỉ cần
bản thân mình nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành một gã đạo tặc
xuất sắc nhất trong toàn bộ vũ trụ này.

Một chút kiêu ngạo cùng với đắc ý tự đắc dũng mãnh tràn ngập vào trong óc của
hắn, nhưng mà lập tức bởi vì những hình ảnh trước mắt khiến cho ánh mắt hắn
ngưng đọng lại.

Phóng mắt nhìn lại, khắp nơi bên trong gian phòng này cũng đều là những bức
vải đen che phủ chằng chằng chịt chịt. Mấy cái loại chất liệu vải tơ màu đen
vô cùng dày như thế này, đại khái là có thể che lại ánh sáng đạt đến mức trăm
phần trăm. Những mảnh vải đen dày đặc này từ trên trần nhà phủ thẳng xuống
dưới, rủ thẳng luôn bên dưới mặt đất, liền giống như là từng đạo ánh sáng màu
đen đem không gian bên trong hoàn toàn ngăn cách ra vậy, mạnh mẽ đem phiến
không gian ba chiều này chia cắt ra thành vô số những phần ngăn cách nhỏ vậy.

Hứa Nhạc kinh ngạc nhìn chằm chằm về phía mấy miếng vải màu đen này, nhìn thấy
những phần ô vuông do những miếng vải đen kia chia cách, cùng với những bộ
sách được sắp xếp thành những hàng ngũ trong những cái ô vuông kia. Hắn mơ hồ
hiểu được những mảnh vải đen nọ đại khái là dùng để ngăn cách các không gian
với nhau, chỉ là không biết vì nguyên nhân gì lại phải ngăn cách ra như vậy mà
thôi.

Thời gian của hắn cũng không còn nhiều lắm, đầu tiên rất nhanh xem sơ qua một
chút những loại sách bằng giấy sắp xếp đầy trên những cái giá sách trong
phòng, phát hiện bên trong có ghi chép lại rất nhiều sự kiện nào đó của Đế
Quốc, chỉ là những thứ này đối với hắn mà nói cũng không có bất cứ tác dụng
nào cả. Hắn liên trục lật lên bốn mảnh vải đen, đi vào những phần ô vuông khác
nhau, thế nhưng cũng vẫn như cũ giống hệt như thế.

Tâm tình của hắn thoáng có chút thả lỏng, sau đó tùy tay xốc lên một mảnh vải
đen khác. Đột nhiên có một tia ánh sáng bất chợt đập thẳng vào mắt của hắn!

Đồng tử trong mắt Hứa Nhạc nhất thời co rút lại một chút. Hắn biết chính mình
cũng căn bản không kịp buông miếng vải đen xuống, bày tay nhanh như tia chớp
chụp lấy khẩu súng lục, đầu ngón tay rất nhanh đặt lên trên cò súng, nhắm
thẳng về phía cái bóng dáng ở ngay phía sau cái tấm vải đen kia.

Đó là bóng dáng của một gã trung niên nhân.

Gã trung niên nhân kia cũng không có quay đầu nhìn lại, chậm rãi hỏi:

– Cậu đối với những vở hài kịch lúc đầu của Tịch Lặc có cái nhìn như thế nào?