Buổi tối cùng ngày hôm đó, Bảo La từ chỗ Đại học Hoàng gia II lại chạy về nhà,
bên trên quần áo lại tràn đầy dấu vết bùn đất cùng với vết trầy xước.
Trong lúc ăn cơm tối, tâm trạng của hắn có chút hưng phấn nhàn nhạt. Sau khi
gắp được vài đũa thức ăn, rốt cuộc tiểu tử này cũng không nhịn nổi nữa ánh mắt
nghi hoặc của mẫu thân cùng với Hứa Nhạc, hắn khẽ buông đôi đũa xuống, thoáng
cúi đầu, nói:
– Con đã báo danh tham gia đặc huấn quân sự trong trường Đại học.
Đại thẫm Tô San có chút giật mình, khẽ hít sâu một hơi, đưa tay lên che miệng
mình lại, nhưng cũng không mở miệng nói gì.
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tràn ngập hơi thở tuổi trẻ của Bảo La,
thoáng do dự một lát rồi mở miệng khuyên:
– Hiện tại đám người Liên Bang cũng chỉ vừa mới thông qua thông đạo không
gian mà thôi. Thế cục cũng chưa đến nổi khẩn trương như vậy đâu. Em chỉ là một
gã sinh viên của Khoa cơ giới, như thế nào lại đến phiên em đi đánh giặc cơ
chứ?
– Dù sao hiện tại cũng đã đến lúc phải chuẩn bị trước một chút.
Bảo La vô cùng nghiêm túc, nghiêm mặt trả lời:
– Ca ca, em biết anh đối với Hoàng Thất Đế Quốc có oán niệm không nhỏ, kỳ
thật chúng em cũng giống như anh vậy. Vấn đề chính là hiện tại quốc gia của
chúng ta đã đứng trước thời điểm sinh tử tồn vong rồi. Đồng bào của chúng ta
hiện tại đang rơi vào cảnh huyết hỏa chiến loạn. Ca ca, hãy quên đi những cừu
hận cùng với các âm mưu chính trị kia đi.
Tiểu tử kia đưa tay vỗ vỗ bả vai của Hứa Nhạc, có chút cảm khái nói:
– Chúng ta cũng không phải chiến đấu vì Hoàng đế Bệ hạ, mà chính là chiến đấu
vì chính bản thân mình.
Đại thẫm Tô San chậm rãi buông cái thìa canh đang cầm trong tay xuống, trên
khuôn mặt mập mạp chợt hiện lên một tia kiêu ngạo cùng vẻ mặt có chút vui
mừng. Bà ta đưa bàn tay múp míp của mình đặt lên trên bả vai có chút gầy yếu
của đáu con trai, ôn tồn nói:
– Hãy làm những chuyện mà con muốn làm đi!
– Vâng!
Bảo La dùng sức gật mạnh đầu một cái.
Hứa Nhạc im lặng không nói thêm gì. Hắn nhìn chằm chằm về phía gã thiếu niên
Đế Quốc mà trên mặt còn chưa thoát khỏi tính trẻ con này, nghĩ đến chuyện hắn
có thể gia nhập vào chiến trường tràn đầy huyết hỏa chiến loạn, tâm tình nhất
thời liền có chút khẩn trương.
Hắn lúc này chính là nghĩ muốn dạy cho tên tiểu tử này một vài bổn sự có thể
tự bảo mệnh chính mình khi gia nhập chiến trường, nhưng mà sau khi nghĩ đi
nghĩ lại, làm như vậy chẳng phải chính là không có trách nhiệm đối với chính
đồng bào của mình hay sao?
Cái gã thanh niên trẻ tuổi dị quốc tốt bụng này, đối với chính bản thân mình
từng có cái ân cứu mạng, lại có cảm tình vô cùng tốt đối với chính mình. Hiện
tại hắn sắp gia nhập chiến trường, nói không chừng sẽ có một ngày nào đó ở
trên chiến trường cầm súng chỉ thẳng về phía mình, cùng mình đối súng lẫn
nhau. Sau đó một bên sẽ phải đau khóc mà đưa tiễn bên kia… Dựa theo khái niệm
bình thường mà nói, Hứa Nhạc hẳn là phải phi thường buồn bực, cùng với đau đầu
giày vò giãy dụa mới đúng.
Nhưng mà bản thân Hứa Nhạc trước đây khi còn ở trên chiến trường Tây Lâm đã
từng gặp qua rất nhiều những hình ảnh chiến hữu chết đi, hoặc là may mắn còn
sinh tồn trở về. Nhất là hiện tại bản thân mình đã bị bắt giữ đến Đế Quốc. Bản
thân mình đã từng gặp phải không biết bao nhiêu chuyện sinh tử trong nháy mắt,
khiến cho tính cách của Hứa Nhạc cũng có những sự thay đổi nhất định. Hoặc nói
chính xác hơn là hắn đã khôi phục trở lại cái trạng thái tâm lý của một gã cô
nhi ở tại Phố Chung Lâu tại Đại khu Đông Lâm năm xưa. Đối với những vấn đề tạm
thời không thể nào giải quyết nổi, hiện tại không thể giải quyết nổi, hắn liền
không nghĩ đến, không hỏi tới. Hơn nữa trong lòng hắn lại mang theo tràn ngập
một loại hơi thở tự tin, giảo hoạt của một gã cô nhi giang hồ.
Hắn tin tưởng rằng, nếu như cái ngày đó thật sự xảy ra, bản thân mình nhất
định có thể tìm ra được biện pháp giải quyết tốt nhất.
Bảo La thì bận việc quân huấn cùng với các buổi du hành tuyên truyền trên phố.
Đại thẫm Tô San thì lại bận việc kiếm tiền, sau đó lại một phen đem tiền, có
chút không mấy dễ dàng, đem đổi thành các hiện kim có giá trị khác, nhằm tránh
đi vấn đề đồng tiền mất giá trong chiến tranh sau này. Có đôi khi bà ta còn đi
đến các nơi quản lý đón nhận những vật phẩm chuẩn bị cho tràng chiến trang có
thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Hứa Nhạc thì thân là một gã quân nhân Liên Bang lại hồn nhiên không có chút tự
giác đối với việc chuẩn bị chiến đấu, cho dù là vì bên mình hay cho nên đối
phương gì cũng vậy. Hắn vẫn như trước thường xuyên lui tới các cửa hàng linh
kiện điện tử, chuẩn bị sửa chữa các máy truyền hình bắt sóng tín hiệu điện tử
lậu, mài dũa các loại linh kiện quan trọng bằng kim loại không phù hợp, hoặc ở
trong lầu các im lặng của tòa tiểu viện mà trải qua cuộc sống ấm áp, hoàn toàn
không để ý tới những biến đổi ở nên ngoài.
Cũng không ai biết rằng, mỗi ngày khi mà hắn đi đến các quán ăn trong khu chợ
trời mua thức ăn, hắn lại luôn luôn ngồi trên cái quán ăn đối diện với tòa đại
viện màu trắng kia, lặng lẽ quan sát trong một khoảng thời gian thật dài. Hắn
trầm mặc mà dụng tâm tiến hành quan sát cẩn thận hoàn cảnh cùng với động tĩnh
bốn phía xung quanh tòa đại lâu kia, sau đó đem hết thảy những thứ mà cặp mắt
nhìn thấy ghi tạc toàn bộ lại trong lầu. Sau khi hắn quay trở về tòa lầu các
tiểu viện của đại thẫm Tô San thì lại hoạch định lên bản đồ.
Phương thức suy nghĩ cẩn thận kín đáo của một gã Công Trình Sư xuất sắc khiến
cho hắn đối với công tác chuẩn bị của mình cực kỳ nghiêm túc, cực kỳ cẩn thận.
Hắn cẩn thận đến mức mỗi một cái thời gian phần ngàn giây cũng đều tính toán
đến. Mặc dù là như thế, nhưng mà hắn vẫn là cảm thấy bản thân mình xúc động
quyết định xâm nhập vào phủ Đại Sư Phạm vẫn là có chút điên cuồng. Dù sao đó
vẫn là một nơi tồn tại mang theo hương vị lịch sử cùng với thần bí vô cùng.
Hơn nữa rất nhiều năm trôi qua như vậy rồi, ai biết được chiếc phi thuyền vũ
trụ vô cùng xuất sắc mà vị Đại Sư Phạm tiền nhiệm kia từng cưỡi qua hiện tại
có còn hay không, và đang được đặt ở nơi nào?
Cái thứ Tinh Đồ kia, có thể chính là bản đồ chỉ ra con đường thứ ba di chuyển
giữa hai Tinh vực Liên Bang cùng với Đế Quốc kia hiện tại có thể nào đang ở
trong phủ Đại Sư Phạm nữa hay không?
Vào một đêm hoàn toàn bình thường, vô cùng yên tĩnh nào đó. Bên dưới lầu các
không ngừng bốc lên mùi vị thơm lừng cùng với ấm áp của bánh bao đậu. Đại thẫm
Tô San lúc này đang lẩm bẩm một ca khúc Đế quốc vô cùng nổi tiếng cũng là vô
cùng thô tục nào đó học được trên mạng Internet. Tâm tình bà ta đang vô cùng
thoải mái, chờ đợi đứa con trai của mình trở về.
Bảo La hiện tại đã học xong khóa huấn luyện quân sự tại Đại học Hoàng gia Đế
Quốc II. Nếu trong tương lai, tình thế chiến tranh vũ trụ có phát triển đến
mức cực kỳ bất lợi đối với Đế Quốc, thì lập tức ngay cả những bình dân bá tánh
bình thường của Thiên Kinh Tinh cũng sẽ đầu nhập vào trong chiến đấu. Bản thân
Bảo La tại Khoa cơ giới của Đại học Hoàng gia Đế Quốc II cũng có thành tích
khá xuất sắc, nói như vậy hẳn cũng sẽ trở thành một nhân viên quân sự dự bị
trong một chi bộ đội Cơ giới Thiết giáp nào đó.
Bản thân đại thẫm Tô San cũng đã từng có một cuộc sống vô cùng bi thảm, bởi vì
cái chết thảm của cha mẹ cùng với huynh trưởng của mình, cho nên cũng không có
khả năng đối với Hoàng Thất Đế Quốc cùng với đám quan to quý tộc trong Đế Quốc
có chút hảo cảm nào. Trong suy nghĩ của bà ta, cái quốc gia này không hề nghi
ngờ chính là một cái thế giới vô cùng bi thảm.
Nhưng mà đúng theo những gì mà Bảo La từng nói với Hứa Nhạc vậy, những bình
dân bá tánh thậm chí là đám nô lệ dân đen của Đế Quốc này, khi đối mặt với thế
cục Liên Bang tiến công với quy mô lớn như thế, liền đơn giản mà vô cùng mộc
mạc đem toàn bộ sự hận thù trong lòng mình đối với cái xã hội này hoàn toàn
buông xuống. Bọn họ liền đem sự yêu mến đối với gia hương của chính mình hoàn
toàn đầu nhập vào trong suy nghĩ của chính mình. Những đám mẫu thân ở nhà liền
cố gắng chống đỡ tâm tình mình, rưng rưng mỉm cười tiễn đưa những đứa con của
chính mình đi ra chiến trường.
Hứa Nhạc ngồi ở trên lầu các ngửi được mùi thức ăn thơm lừng ấm áp từ bên dưới
lầu các nhẹ nhàng truyền lên. Hắn khẽ lắc lắc đầu mấy cái, sau đó đi đến bên
cạnh cửa sổ, liếc mắt nhìn về phía phủ Đại Sư Phạm đang được bao phủ bởi một
làn sương mù nhẹ đang ở cách đó khá xa, cùng với mảnh trăng non vừa mới xuất
hiện trên đỉnh đầu của phiến đại viện màu trắng tinh kia. Hắn chậm rãi đem cái
cửa sổ đóng chặt lại, không để lại bất cứ một khe hở nào cả.
Chân trái hắn khẽ tiến lên mấy bước, chân phải thì giơ ngang người ra phía
sau. Đầu gối chân trái khẽ uốn cong thành một góc khoảng sáu mươi độ, tay trái
nắm lại, rất nhanh đặt lên trên thắt lưng. Tay phải hắn giơ thẳng ra phía
trước, đầu ngón tay lại có chút quái dị nhếch lên phía trên một chút.
Hắn yên lặng tiếp tục duy trì tư thế này trong khoảng mười giây đồng hồ, sau
đó hắn mới thu hồi hai chân lại, thay đổi cái tư thế thân người cổ quái của
mình. Mấy cái tư thế này đối với thân thể một người bình thường mà nói, rõ
ràng là có chút vượt quá khả năng sinh lý bình thường của con người. Ít nhất
là những động tác cong khủy tay, gập ngược các đốt ngón tay của chính mình như
thế. Những sợi cơ bắp trên toàn thân phát ra cảm giác run rẩy khó chịu, quả
thật không thể chịu đựng nổi.
Đây đúng chính là mười tư thế kỳ quái mà hắn đã luyện tập từ nhỏ đến lớn.
Dần dần, những cảm giác run rẩy từ trên cả người hắn không ngừng vặn vẹo, đè
ép ma sát vào các sợi cơ bắp khắp nơi trong cơ thể. Sau đó nó liền chuyển hóa
thành một loại lực lượng nóng rực thần kỳ, lặn xuống vào trong những đường
mạch máu nhỏ bên dưới làn da của chính mình. Sau đó luồng lực lượng nóng rực
thần kỳ này lại theo không theo bất cứ quy tắc nào, truyền đến mỗi một chỗ bên
trong thân thể của hắn, truyền đến mỗi một đốt ngón tay, mỗi một lỗ chân lông,
mỗi một sợi cơ bắp nho nhỏ ẩn chứa bên dưới mỗi một lỗ chân lông của hắn.
Không khí bên trong tòa lầu các này tựa hồ như cảm nhận được một lực hấp dẫn
thần bí nào đó, có chút không thể giải thích nỗi chợt dâng lên một trận gió
lốc nhàn nhạt, quay chung quanh thân thể gần như tuyệt đối yên lặng của Hứa
Nhạc, sau đó chậm rãi bắt đầu lưu động nhẹ nhàng lên. Ngọn gió nhẹ này cùng
với luồng lực lượng vô hình thần bí toát ra từ trong từng lỗ chân lông của hắn
mà thân mật trao đổi với nhau, giao thoa với nhau, sau đó mới tiêu tán đi.
Cái cỗ lực lượng thần kỳ bên trong thân thể đã luyện tập hơn mười năm trời.
Ngay từ khi còn bé hắn đã yên lặng tự đặt tên là thần công Run Rẩy. Thế nhưng
đến ngày hôm nay hắn mới biết được hóa ra cái loại pháp môn lực lượng này có
tên là Bát Đạo. Nhưng mà ngay tại thời điểm sau khi biết tên chính xác của nó,
cỗ lực lượng cường đại bên trong thân thể này liền bị Hoài Thảo Thi dùng một
lóng tay phát ra một loại lực lượng càng thêm cường đại hơn, không thể ngăn
cản nổi mà hoàn toàn cắt đứt.
Sau khi lấy sinh mệnh của chính mình ra làm tiền đặt cược, Hứa Nhạc liền không
sợ chết mà cường hãn mạnh mẽ giải khai sự phong bế của một cái lóng tay kia.
Điều này dẫn tới kinh mạch toàn thân của hắn hoàn toàn bị vỡ tan, biến thành
một người toàn thân bất động. Về sau đó, cái khối tảng đá Đông Lâm này cố gắng
chịu đựng sự thống khổ mà người bình thường tuyệt đối không thể chịu đựng
được, không ngờ lại mạnh mẽ cường hãn mà đem đống lực lượng nóng rực thần kỳ
đã rơi rụng khắp nơi bên trong thân thể mình mà từng chút từng chút đem thu
thập trở về trọn vẹn!
Hắn không chỉ có thể khôi phục lại được cỗ lực lượng nóng rực vốn có, hơn nữa
thậm chí mơ hồ còn có một sự đột phá nào đó trên lĩnh vực lực lượng. Hứa Nhạc
lúc trước đã từng cảm nhận được điểm này, thế nhưng trên một đường trốn chết
lúc trước, thân thể của hắn trở nên quá mức suy yếu, cũng không có biện pháp
biết nổi chừng mực của sự tiến bộ này đến tột cùng là lớn đến mức nào.
Mãi cho đến khi đại thẫm Tô San cứu sống hắn, ở bên trong tòa lầu các này dung
nạp hắn, hắn mới có chút không thể nào tin tưởng nổi khi phát hiện ra rất
nhiều vấn đề.
Hắn khẽ nheo lại cặp mắt ti hí của mình, nhìn về phía cái ống nghe điện thoại
đang đặt trên cái chiếu nhỏ ở giữa mặt đất gian phòng, chậm rãi nâng hai tay
lên. Hắn có thể cảm thụ được cái cỗ lực lượng nóng rực bên trong thân thể kia
từ chỗ thắt lưng mãnh liệt phun trào ra, mà cũng không có nương theo những
luồng thông đạo giống như trong dĩ vãng vậy, mà là giống như một đầu trâu rừng
đang điên cuồng trốn chạy vậy, mạnh mẽ chạy loạn khắp nơi trong thân thể,
nhưng mà lại thẳng hướng về phía một điểm nào đó mà đi. Nó hướng qua ngực,
hướng qua vai, hướng qua hai đường cánh tay, hướng đến cạnh của khủy tay, nhảy
thẳng vào bên trong bàn tay của Hứa Nhạc.
Hai bàn tay của Hứa Nhạc kia vẫn như trước chỉ là hai bàn tay tràn ngập những
vết chai sạn. Thế nhưng Hứa Nhạc lại có thể cảm giác được một loại cảm giác
tràn ngập sưng phù vô cùng rõ ràng đang truyền đến từ trên hai tay. Nó tựa hồ
còn lớn hơn một chút so với những gì mà cặp mắt bình thường có thể chứng kiến
thấy. Cái loại lực lượng nóng rực này giống hệt như là những luồng không khí
bên trong một quả khí cầu không ngừng quán nhập vào trong hay tay hắn, khiến
cho mười ngón tay thô chắc của hắn có cảm giác sưng phù lên mãnh liệt. Nhất là
làn da ở chỗ của mười đầu ngón tay lại trở nên mẫn cảm hơn rất nhiều, tựa hồ
như có thể cảm giác được những luồng không khí bên trong đó đang không ngừng
lưu động.
Cặp mày của Hứa Nhạc chợt nhăn tít lại, nhẹ nhàng mà kêu rên lên một tiếng.
Mười đầu ngón tay cái đang nâng ngang lên giữa không trung của hắn đột nhiên
bắn ra một chút.
Bên trong không khí nhất thời vang lên một chuỗi các thanh âm bạo liệt liên
tiếp rất nhỏ bé. Tựa hồ như đang có một dòng lực lượng vô hình nào đó đang
xuyên thấu qua không khí vậy. Cái ống nghe điện thoại đang đặt trên cái chiếu
cỏ cách đó khoảng hơn hai thước, tựa hồ như có một cỗ lực lượng vô hình nào đó
tác động đến, vô cùng quỷ dị di động khỏi vị trí ban đầu của nó!
Một luồng gió hơi lạnh, nhẹ nhàng mà vô cùng khoan khoái đột nhiên xuất hiện,
quanh quẩn bên trong gian lầu các, tạo nên một đám tro bụi nhè nhẹ bốc lên mà
bình thường Hứa Nhạc không có chút ý tới.
Hứa Nhạc chậm rãi nhếch lên khóe miệng của mình, lộ ra hai hàm răng trắng tinh
đều tăm tắp trong miệng mình. Hắn đem hai cánh tay trước mặt thu hồi lại, cẩn
cẩn thận thận vô cùng nghiêm túc quan sát nó. Giống hệt như một gã Công Trình
Sư vô cùng rung động, thưởng thức những tia điện tử xinh đẹp mà chỉ số thông
minh của chính mình vĩnh viễn cũng không thể nào phân tích ra nổi nguyên lý
của nó.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên hắn phát hiện ra cái gì gọi là hiện tượng
chân khí phóng thích ra ngoài khỏi thân thể, nhưng mà hắn vẫn như cũ khắc sâu
sự khiếp sợ cùng với kinh hỉ cùng cực.
Một lần nữa đem cái cửa sổ lầu các mở rộng ra, Hứa Nhạc nhìn thấy tòa phủ Đại
Sư Phạm đang được ánh trăng trên bầu trời chậm rãi chiếu rọi xuống, phát ra
một màu sắc trắng tinh nhàn nhạt. Hắn nhịn không được khẽ nhún nhún vai một
cái, đem cái ống nghe điện thoại gắn lên trên tai mình. Hắn thông qua những
dòng xung mạch điện tử bên trong ống nghe kia, đi qua một linh kiện điện tử vi
mạch biến thành thanh âm, chăm chú lắng nghe những thông tin từ bên kia truyền
đến.
Cái thiết bị theo dõi xung mạch điện tử nhìn bề ngoài cực kỳ đơn sơ này, chính
là hai tháng trước hắn thông qua những linh kiện điện tử mua được tại cửa hàng
bán thiết bị điện tử ngoài chợ trời mà tiến hành lắp ráp lại. Với trình độ
thiết kế máy móc của chính bản thân hắn, liền có thể dễ dàng lưu loát nhẹ
nhàng hoàn thành cái công cụ này, cũng không có khiến cho các ban ngàng giám
sát tín hiệu điện tử của Đế Quốc phát hiện ra bất cứ sự dị thường nào cả.
Hắn nhấc lên cái mảnh chiếu cỏ trên mặt sàn, cạy mở một mảnh ván có chút mục
nát bên dưới, lấy ra một khẩu súng lục bằng kim loại có chút sáng bóng. Hứa
Nhạc trầm mặc tiến hành công tác bảo dưỡng cuối cùng, sau đó mới đem cái chuôi
vũ khí trước khi hôn mê đã được hắn giữ lại một cách cẩn thận này nhét vào
dưới lớp quần áo phía sau thắt lưng.
– Không ăn cơm sao?
Đại thẫm Tô San có chút ngạc nhiên nhìn chằm chằm về phía Hứa Nhạc vừa mới từ
trên lầu các đi xuống, quơ quơ cái sạn trong tay, nói:
– Biết là mày không thích ăn bánh bao đậu, tao còn có làm cho riêng mày một
phần rau trộn đó.
– Có chút chuyện tình cần phải đi xử lý một chút.
Hứa Nhạc nở nụ cười chân thành trả lời.
Đại thẫm Tô San từ trước đến nay vẫn luôn ủng hộ việc hắn nổi lên lá gan tiến
ra ngoài trao đổi cùng với ngoại giới, phải có khí phách đen lệnh truy nã của
Đế Quốc biến thành một đống phân chó, cho nên bà ta từ trước đến giờ cũng chưa
từng bao giờ mạnh mẽ lưu hắn lại, chỉ là tiếp tục quơ quơ cái sạn lên, lớn
tiếng nói:
– Hiện tại cái lệnh cấm lưu hành trong đêm cũng không quá nghiêm khắc, nhưng
mà vẫn còn nhiều người đi lại lắm. Mày phải cẩn thận một chút. Hơn nữa hôm nay
cũng trở về sớm một chút nhe.
– Nghe rồi!
Hứa Nhạc đi ra khỏi tòa tiểu viện, đi băng qua một cái ngõ tắt, giẫm lên đám
rác rưởi cùng với bùn đất lầy lội bên dưới, khẽ nheo mắt hướng về phía tòa
kiến trúc to lớn màu trắng kia mà đi tới. Theo cước bộ của hắn, tâm tình của
hắn cũng càng ngày càng khẩn trương hơn.
– Mình đâu có phải là người bình thường…
– Hừm, những người mà ngón tay có thể khiến cho Robot tự động cử động… bình
thường cũng đâu phải là người.
Trong lòng của hắn dùng lời lẽ như vậy để là thay chính mình tự cổ vũ cho
mình.