Những địa phương nào có thành thị, thì sẽ có rất nhiều người. Những địa phương
nào có rất nhiều người, vậy thì sẽ sinh ra rất nhiều những rác rưởi cùng với
rác thải. Bất luận là có trải qua quá trình xử lý hay không, cái đống đồ hỗn
tạp chất lỏng không sạch sẽ bao gồm như là đồ ăn, giấy vụn, các thứ đại tiểu
tiện, bao bì… cuối cùng cũng phải được sắp xếp đổ ra ngoài, cho nên nhất định
cần phải có cống thoát nước.
Căn cứ vào tầm quan trọng của cống thoát nước đối với cuộc sống của nhân loại,
đã có rất nhiều vị học giả lịch sử mãi vẫn luôn kiên trì cho rằng, hoàn thiện
hệ thống bố trí cống ngầm thoát nước trong thành thị, chính là một trong những
phát minh quan trọng nhất trong lịch sử của nhân loại. Mà sự ưu khuyết cùng
với quy mô của hệ thống cống thoát nước trong một phiến thành thị, sẽ trực
tiếp phản ánh nên trình độ văn minh cao thấp của phiến thành thị xã hội đó.
Thân là tòa thành thị to lớn nhất bên trong toàn bộ phiến Tinh vực Tả Thiên
này, Đô thành Thiên Kinh Tinh này không hề nghi ngờ chính là có được hệ thống
đường cống ngầm thoát nước tiên tiến, quy mô to lớn nhất trong toàn bộ Đế Quốc
này. Một hệ thống đường cống ngầm bằng xi-măng cao cấp bố trí ở sâu bên dưới
lòng đất, trải rộng khắp toàn bộ phiến thành thị rộng lớn đến mấy ngàn km
vuông này. Những hệ thống tuyến đường cống ngầm bố trí vô cùng phức tạp, giống
hệt như là một hệ thống mạng nhện khổng lồ vậy, không ngừng giăng chằng chịt
khắp nơi. Có những đường ống thoát nước chỉ cho phép những con chuột gầy nhất
mới có thể đi qua, thế nhưng phần lớn đại bộ phận các đường ống thoát nước thì
chủ yếu được xây dựng vô cùng khổng lồ, thậm chí gây cho người ta cảm giác như
là có thể đủ không gian để cất chứa cả một chiếc Chiến hạm Vũ trụ bên trong đó
nữa…
Hứa Nhạc ở trong một đường cống thoát nước tối đen, cong người bò đi một đoạn
khoảng cách khá dài, lại trầm mặc mò mẫm đi thêm một đoạn ngắn nữa, mới nhìn
thấy một mảnh hệ thống đường ống thoát nước rộng rãi khổng lồ, dày dày đặc đặc
chằng chịt vô cùng, nhịn không được lắc lắc đầu. Cái bài ca hát vui vẻ theo ý
tứ hàm xúc chủ nghĩa lạc quan trong lòng của hắn cũng tạm thời ngừng lại.
Ở trong hồ nước là một con cá bơi lội tiêu dao tự tại, từ trong cái hồ nước
cạnh rừng phong đi ra, cảm giác đau đớn mỏi mệt kịch liệt nương theo làn không
khí hôi thối rất nhanh xâm chiếm khắp nơi thân thể hắn.
Một bữa tiệc cành táo gai tàn nhẫn quất xuống khiến cho thân thể hắn gần như
kiệt lực không còn lại chút máu, khiến cho thân thể hắn suy yếu dị thường.
Càng đáng sợ hơn chính là, ngay trong nháy mắt khi chiếc phi thuyền kia rơi
thẳng xuống hồ nước, cái chân trái mà hắn chống thẳng xuống mặt sàn khoang
điều khiển nhằm để đứng vững thân thể đã phải thừa nhận một luồng lực lượng
chấn động quá mức khủng bố. Cho dù có cỗ lực lượng nóng rực thần kỳ kia trong
cơ thể toàn bộ bộc phát mà chống đỡ, thế nhưng xương đùi cùng với đầu gối của
hắn vẫn như cũ bị chấn thương cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí còn có đấu hiệu bị
gãy xương nữa.
Còn có một vấn đề khác nữa chính là, hiện tại hắn cũng không biết nên đi về
phía nào.
Trong cái không gian rộng lớn trong lòng đất trước mặt, đủ để nhét vào một căn
nhà lầu cao đến ba tầng kia, có đến mười mấy cái động khẩu bố trí khắp nơi. Có
cái động khẩu bên trong tối đen một mảnh, lại có cái động khẩu bên trong lộ ra
ánh sáng đèn nhàn nhạt. Ai cũng không biết được cái cống thoát nước nào trong
số đó sẽ thông suốt đến bên dưới tòa thành thị, hay lại là chui nhầm sang
đường ống quay ngược trở lại cái hồ lớn đang bị bao vây chặt chẽ phía bên kia.
Hệ thống đường cống thoát nước ngầm bên dưới lòng đất của Đô thành Thiên Kinh
Tinh này đã được thiết kế ban đầu suốt cả ngàn năm trước đây rồi. Trải qua vô
số năm trời phát triển, trải qua vô số đời người chấp chính cũng không ngừng
tiến hành cải tạo lại, khiến cho không gian bên trong lòng đất của phiến thành
thị này tựa hồ có đến hơn phân nửa là bị đào rỗng, những đường ống thoát nước
chằng chịt khắp nơi giống hệt như một đống mạng nhện giăng chặt chịt, trình độ
phức tạp đến mức đáng sợ. Thậm chí cho dù một gã Công Trình Sư nào đó của Bộ
Quản lý Đô thị Đế Quốc có cầm một bộ bản đồ đường cống ngầm hoàn chỉnh nhất
hiện tại tiến vào nơi này, vẫn như cũ hoàn toàn có thể bị lạc vào trong hệ
thống mê cung này, không thể rời đi, kết quả cuối cùng cũng chỉ là chết đói mà
thôi.
Huống chi hắn lại là một gã người tha hương không có bất cứ bản đồ nào trong
tay cả.
Chỉ có thể ngơ ngẩn đứng nhìn chung quanh mà thôi.
– Ly rượu thứ năm, gã thiếu niên bay nhanh, xuyên qua rừng rậm, xuyên qua
tầng tầng lớp lớp cây rừng trùng điệp xanh mướt…
– Ta đang uống nước, uống nước sảng khoái như vậy…
Hứa Nhạc chỉ thoáng trầm mặc tự hỏi trong khoảng thời gian chốc lát, sau đó từ
bên cạnh cái quần lót độc nhất của mình lấy ra một cái túi nước được bện qua
loa bằng một đống lá cây cùng với gân lá, có chút tham lam hớp một hơi năm
ngụm nước sạch, sau đó mới nhếch miệng lên, hít sâu một hơi, cất giọng hát
vang bài đồng dao ’27 ly rượu’, giống hệt như là đang uống một hớp rượu mạnh
cực ngon nào đó vậy.
Hắn dồn dập thở dốc một hơi, cố gắng bình tĩnh lại, để cái cảm giác phiền muộn
trong bụng của mình có thể được bình ổn lại một chút. Cặp môi xám trắng mỏng
manh khẽ nhẹ nhàng không một tiếng động nhếch lên, bắt đầu hát xướng vang dội
cái giai điệu bi thương mà vô cùng quen thuộc kia, nụ cười bình thản trên mặt
hắn vẫn như trước bình tĩnh, thế nhưng hát xướng lại toát ra rất nhiều cảm
giác khoái trá sảng khoái vô cùng.
Những gian kiến trúc dưới lòng đất khổng lồ lạnh như băng khắp nơi xung quanh
người, cùng với những món ăn trong túi, mớ nước trắng trong bọc, tất cả cũng
đều mang theo một loại hương vị đối địch. Ở bên trong cái hồ này, bên trong
cái phiến rừng rậm này, ở tại cái phiến thành thị này, ở trên khỏa tinh cầu
này, ở trong cái phương vũ trụ rộng lớn này, hắn tuyệt đối không nhận được bất
cứ sự trợ giúp nào cả. Hắn chỉ có một mình một người tiến hành chiến đấu, sự
chiến đấu cô đơn mà hung hiểm, vĩnh viến không biết bước chân tiếp theo của
mình sẽ đạp xuống ở nơi nào. Nếu như hắn không có cái loại tâm tính uống nước
xem như là uống rượu ngon, đem khúc bi ca hát vang thành hành khúc, như vậy
nhất thời sẽ lâm vào tuyệt vọng mà thôi.
Nhưng mà hắn chính là Hứa Nhạc, cho nên hắn vĩnh viễn không bao giờ tuyệt
vọng. Sau khi thoáng nghỉ ngơi một lát sau, hắn mới thở ra một ngụm trọc khí,
gian nan di động hai chân có chút cứng ngắc của mình, hướng về phía lộ trình
hệ thống đường nước ngầm phức tạp phía trước mà đi đến.
Một khi đã không biết nên hướng về phía nào mà đi, như vậy liền hãy chọn đại
một cái thông đạo nào đó mà đi. Bởi vì một con người đang trong quá trình trốn
chết luôn cần phải đi về phía trước, đi hết thảy vẫn chính là hành vi trụ cột
nhất.
Bên phía Đế Quốc không một ai có thể nghĩ đến hắn dám men theo hệ thống đường
cống ngầm dưới lòng đất này mà hướng vào trong thành thị bỏ trốn. Hoài Thảo
Thi cũng không thể tưởng tượng đến được. Cho nên đại bộ phận các bộ đội Đế
Quốc tiến hành đuổi giết hắn trên cơ bản cũng đều tập trung ở phía Nam của cái
hồ kia. Còn bản thân Hứa Nhạc thì lại ở trong hệ thống đường cống ngầm dưới
lòng đất, lặng lẽ không một tiếng động đi một hồi thật lâu, mà cũng không có
gặp phải bất cứ gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc nào.
Cho đến lúc này thì vẫn là như vậy.
Hứa Nhạc giống hệt như một đầu mèo hoang đang trầm mặc lặng lẽ đang chạy bên
trong bóng đêm, lặng lẽ không một tiếng động men theo một cái thang sắt nhỏ
tiến lên một cái bục cao giữa không trung đi lên tầng thứ hai của hệ thống
cống thoát nước, sau đó nhất thời dừng lại cước bộ.
Trên mặt đất có chút u ám trước mặt, chợt lóe lên ánh sáng của ngọn đèn nhàn
nhạt, mơ hồ có thể nhìn thấy được vài đạo nhân ảnh. Có thể rõ ràng nhìn thấy
được những người đó đang cầm súng ống trong tay. Cũng có thể rõ ràng lắng nghe
được bọn họ đang dùng ngôn ngữ Đế Quốc tiêu chuẩn nhất, mang theo những tia
hít thở nhàn nhạt, thấp giọng tiến hành trò chuyện với nhau.
Bộ đội Đế Quốc tiến hành lùng bắt hắn chủ yếu đem tinh lực đặt ở trên mặt hồ
nước cùng với cánh rừng phong rậm rạp ở phía Nam hồ kia, thế nhưng vẫn như cũ
phái một ít nhân thủ tiến đến canh gác trong một vài thông đạo trung chuyển
quan trọng của hệ thống cống thoát nước ngầm ở phía này. Hết sức rõ ràng, bất
luận cái vị Hoàng đế Bệ hạ điên cuồng kia hay là Hoài Thảo Thi, đối với việc
hắn thành công bỏ chạy cảm thấy phẫn nộ đến cùng cực, căn bản không lưu lại
cho hắn bất cứ khe hở nào để có thể trốn thoát thành công được.
Rất kỳ quái chính là, bên trong con đường cống ngầm không ngừng ào ào nước
chảy như thế này, thế nhưng không khí thì lại hơi có chút nóng bức. Hứa Nhạc
đứng ở một góc khuất gần đó, trầm mặc lắng nghe những thanh âm rất nhỏ vang
lên ở phía trước. Hắn khẽ mím chặt cặp môi có chút khô nứt của mình, chậm rãi
gỡ xuống mấy cái túi lá cây đang buộc lại bên hông quần lót, ngồi xổm bằng một
chân xuống dưới, toàn bộ thân thể đặt ở trên chân phải, toàn bộ quá trình cũng
không có phát ra bất cứ thanh âm nào cả.
Sau khi rơi vào trong hồ nước kia, ngoại trừ duy nhất một cái quần lót làm
bằng loại vải tơ tằm vô cùng thoải mái kia ra, trên người Hứa Nhạc cũng không
còn lại bất cứ một kiện quần áo nào nữa cả. Trên thân hình xích lõa có chút
gầy yếu kia cũng không có rõ ràng thể hiện ra từng đường cong cơ thể phát
triển cuồn cuộn, những khối cơ bắp mạnh mẽ im lặng ẩn núp bên dưới da thịt,
theo một cái ngồi chồm hổm xuống này, những đường cong lại chậm rãi hiện ra,
giống hệt như đang súc tích lực lượng vậy.
Một luồng gió thổi mang theo cảm giác không khí nóng bức ở bên trong đường
cống thoát nước u ám chợt thổi quét qua, toàn thân Hứa Nhạc chợt biến thành
giống như một đầu báo săn phóng ra vồ mồi vậy. Nương theo làn gió thổi này,
còn nhanh hơn cả luồng gió thổi nữa, lặng lẽ không một tiếng động phóng vọt
lên, hướng về phía bên trái phía trước mà đánh mạnh tới.
Cái chân phải xích lõa lúc này đang không ngừng nền bước liên tục lên trên mặt
đất.
Phốc phốc phốc phốc!
Thân thể xích lõa của hắn giống như hóa thành một luồng khói nhẹ, rất nhanh
giết đến trước mặt ba gã binh lính Đế Quốc đang trừng mắt há hốc mồm ở phía
trước kia.
Mấy gã binh lính Đế Quốc phụ trách trông coi lối vào con đường thông đạo cống
thoát nước ngầm số 45 này, vốn dĩ cứ tưởng rằng đây là một công tác canh gác
hết sức tầm thường của mình mà thôi, căn bản không có nghĩ đến tên đào phạm
Liên Bang kia không ngờ lá gan lại lớn đến mức lựa chọn lẻn vào đường cống
thoát nước ngầm này để mà bỏ trốn. Hơn nữa bọn họ lại còn không có nghĩ đến,
cái gã đào phạm này cư nhiên lại dám dùng tay không để mà khởi xướng công kích
về phía chính mình như thế.
Một gã binh lính Đế Quốc lại có phản ứng cực kỳ nhanh, hắn lập tức bưng lên
khẩu súng trong tay mình, nhắm ngay về phía đạo thân ảnh đang phóng tới kia,
chuẩn bị khu động cò súng. Nhưng mà ngay sau đó hắn lại tuyệt vọng phát hiện
ra, ngón trỏ tay phải của chính mình căn bản không có khả năng co lại để bóp
cò.
Bởi vì cánh tay của Hứa Nhạc đã phóng tới trước rồi.
Một tiếng rắc giòn tan vang lên. Tay phải Hứa Nhạc phốc lớn một tiếng, cái
khủy tay phải đã cực kỳ quỷ dị bắn thẳng ra, hung hăng đập thẳng lên phần khủy
tay đang uốn cong của gã binh lính Đế Quốc đang dùng súng chỉa về phía mình
kia. Các đốt ngón tay cong lại một cách kỳ quái, hung hăng chọc thẳng về phía
cánh tay gã binh lính kia một cái, chỉ trong khoảnh khắc liền đem toàn bộ khủy
tay của người này đánh cho dập nát.
Cơ hồ là đồng thời ngay trong lúc đó, cánh tay trái của hắn rất nhanh đã bắn
ra, giống hệt như một đạo thiển điện, mạnh mẽ chọc trúng ngay cổ họng của
người này.
Ngay sau đó, phần tay trái của hắn đã dùng tốc độ còn nhanh hơn nữa quay ngược
về trở về, vốn dĩ cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn về phía cái gã binh lính Đế
Quốc đang đưa hai tay ôm cổ bất lực xụi lơ xuống mặt đất. Năm ngón tay hắn tản
lớn ra, lấy vai làm trục, mạnh mẽ đến vô cùng chụp xuống một gã binh lính Đế
Quốc khác ở phía bên hông mình.
Cái gã binh lính Đế Quốc thứ hai cũng không kịp nâng súng lên bắn, phản ứng
đầu tiên của hắn chính là theo bản năng đem khẩu súng lên che ngang ở ngay
trước mặt, cố gắng chống đỡ cái bàn tay mạnh mẽ dữ dằn vô cùng kia.
Chưởng phong gào thét vô cùng sắc bén, đôi mắt của Hứa Nhạc khẽ nheo lại một
chút, vẻ mặt không một chút biểu tình, mạnh mẽ không nói lý lẽ chụp mạnh xuống
một cái, kéo theo luông cái chuôi súng ống lạnh lẽo như băng kia, một đường
chụp thẳng xuống khuôn mặt của cái gã binh lính Đế Quốc thứ hai.
Một tiếng trầm ***c khủng bố nhất thời vang lên, khuôn mặt của gã binh lính Đế
Quốc giống hệt như là một miếng bơ vô cùng mềm mại, có thêm một đường rãnh dài
huyết nhục mơ hồ, dấu vết của khẩu súng cứng rắn, cộng với một dấu bàn tay đỏ
ửng càng cứng rắn hơn cả khẩu súng nữa, ngay cả một chút thanh âm cũng đều
không có phát ra, liền thẳng tắp ngã thẳng xuống mặt đất.
Chỉ còn có duy nhất một gã binh lính Đế Quốc cuối cùng nữa thôi.
Đùi phải của Hứa Nhạc đá thẳng về phía đỉnh đầu, khủy tay phải cũng tà tà giơ
lên, hung hăng đánh mạnh vào phần mi tâm của cái gã binh lính Đế Quốc cuối
cùng kia. Đúng chính là một chiêu kỹ năng đánh cận chiến mà hắn thường dùng
đến nhất trong số mười chiêu thức đã ăn sâu vào trong cốt tủy của hắn.
Nhưng mà vượt ra ngoài sự dự kiến của hắn chính là, một cái khủy tay này không
ngờ lại đã bị gã binh lính Đế Quốc kia thành công ngăn cản lại!
Đôi mắt của Hứa Nhạc chợt có chút sáng ngời lên. Hắn cũng không có một chút
suy tư nào, đùi phải lập tức tiến thẳng lên phía trước, tay trái cong lại ở
phía sau, đầu ngón tay trái phóng thẳng về phía cổ họng của đối phương!
Trong nháy mắt sau đó, hắn nâng cổ tay, chặt khủy tay, cong đầu gối.
Đối phương cũng chỉ trong nháy mắt, xoay cổ tay, gật khủy tay, duỗi chân ra.
Bốp bốp bốp bốp!
Liên tiếp những thanh âm va chạm dày đặc như mưa rào không ngừng vang lên bên
trong đường cống thoát nước ngầm im lặng vô cùng kia, tạo nên những tiếng vọng
vô cùng quái dị.
Bên trong đường cống thoát ngầm có chút u ám, hai đạo thân ảnh vô cùng sắc bén
giao thủ kịch liệt với nhau, gần như sắp không nhìn thấy rõ ràng nữa rồi. Song
phương tiến hành chiến đấu cũng không kịp ngẫm nghĩ gì cả, cũng không kịp làm
ra phán đoán gì cả, chỉ có thể bằng vào vô số năm rèn luyện khổ cực cùng với
những bản năng chiến đấu mạnh mẽ mà tiến hành một tràng chiến đấu cận thân
mạnh mẽ đến tuyệt đối.
Vào thời khắc này, mười cái tư thế mà Hứa Nhạc đã bắt đầu học tập từ ngay thời
kỳ thiếu niên của mình, cỗ lực lượng nóng rực không ngừng được tiến hành cường
hóa, đã được phát huy ra đầm đìa đến tận cùng. Cặp mắt của hắn phát ra quang
mang sáng ngời, thế nhưng lại vẫn không cách nào nhìn thấy rõ ràng được khuôn
mặt của tên binh lính Đế Quốc kia. Hắn chỉ biết rằng đối phương dưới sự áp
bách mạnh mẽ của chính mình căn bản không thể phát ra bất cứ thanh âm báo động
nào cả.
Hai bàn tay nhục thể của song phương giống hệt như hai thanh vũ khí lạnh trong
cái thời đại vũ khí nóng lên ngôi này không ngừng va chạm chặt chẽ với nhau,
giống hệt như là hai phần của một cây kéo không thể chia lìa vậy. Mỗi một ngón
tay của song phương cũng đều không ngừng chụp, bắt, vặn xoắn cánh tay, cổ tay,
hổ khẩu của đối phương, chấn cho máu tươi bắn ra tung tóe.
Cũng không có bất cứ dự triệu nào cả, cái chân trái đã bị thương của Hứa Nhạc,
mãi vẫn luôn kéo dài ở phía sau lưng của hắn đột nhiên bắn thẳng lên một cái,
mạnh mẽ mà dữ dằn đá trúng thẳng vào trong hạ bộ của cái gã binh lính Đế Quốc
kia!
Một tiếng kêu đau đớn chói tay vang lên, Hứa Nhạc cũng không có cấp cho đối
phương bất cứ cơ hội phản kích nào cả. Nương vào lực lượng của một cái đạp
này, hắn mạnh mẽ nhảy lên một cái, hai tay vẫn như cũ gắt gao khống chế cổ tay
của đối phương, đầu gối phải lại một lần nữa chống lên, đập mạnh vào hạ bộ của
người nọ một cái nữa!
Cái tên binh sĩ Đế Quốc có thực lực đặc biệt cường hãn kia, rốt cuộc cũng
không thể chống đỡ nổi hai cú đánh sắc bén âm hiểm liên hoàn như thế, mạnh mẽ
phun ra một ngụm máu tươi, rơi thẳng vào trong mớ nước ngầm bên dưới, kích
khởi lên một chùm huyết hoa. Còn thân thể của hắn thì lại vẽ lên một đạo đường
cong, ngã thẳng xuống mặt nước, nằm im bất động, chẳng biết là hôn mê hay đã
tử vong rồi.
Cái chân trái đã trọng thương một lần nữa rơi xuống đất, truyền đến một trận
vô cùng đau nhức. Sắc mặt của Hứa Nhạc chợt biến thành một mảnh trắng bệch,
lảo đảo liên tục lui về phía sau mấy bước, thế nhưng đôi môi lại mím chặt lại,
không phát ra bất cứ thanh âm nào cả.
Tiếng thở dốc chợt dâng lên một cách dồn dập. Ánh mắt của hắn vẫn còn mang
theo một tia khiếp sợ vẫn còn liếc mắt nhìn về phía mặt nước đã khôi phục lại
bình tĩnh như tờ trên đường ống thoát nước bên dưới, lại liếc mắt nhìn về phía
cổ tay đã bị máu tươi văng lên tung tóe của mình.
Trong đám binh lính Đế Quốc bình thường như thế nào lại có thể có được một gã
cường giả đáng sợ đến như thế?
Từng cái chi tiết nhỏ bé trong hồi chiến đấu hung hiểm sinh tử cách nhau từng
cái chớp mắt vừa rồi, lúc này lại một lần nữa rất nhanh lướt qua trong đầu của
hắn. Biểu tình trên mặt Hứa Nhạc đột nhiên trở nên có chút quái dị. Hắn mãi
cũng nghĩ thấy trong tràng chiến đấu lúc trước có một loại không khí cực kỳ kỳ
diệu, chỉ là nguyên nhân chân chính sinh ra cái loại không khí này lại như thế
nào cũng không thể xác định rõ ràng được. Hắn chỉ nhớ rõ ràng vào thời điểm
cuối cùng khi mà song phương bóp chặt cổ tay của đối phương lúc trước, đầu
ngón tay của hắn khi bẻ ngược về phía tay của mình, tựa hồ như chạm phải một
cái gì đó hơi chút cứng rắn.
Là đồng hồ hay là cổ tay vậy nhỉ?
Hứa Nhạc cúi đầu nhìn xuống vào cái cổ tay trái của chính mình, cái vòng tay
kim loại nhìn qua hình thức bình thường lúc nào cũng nằm trên cổ tay của mình
kia, giờ phút này đã bị máu loãng vẽ loạn lên đó, khiến cho nhìn qua dị thường
dữ tợn.
Theo bản năng, trên khuôn mặt của hắn chợt hiện lên một loại vẻ mặt có chút
chờ mong, rồi lại nghi hoặc nhàn nhạt, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp bên cạnh
cái vòng tay của mình.