Gian Khách – Chương 582: Cạnh dòng suối, bãi loạn thạch – Botruyen

Gian Khách - Chương 582: Cạnh dòng suối, bãi loạn thạch

Đồng thời với việc Hoài Thảo Thi bởi vì trình độ bảo dưỡng khủng bố mà Hứa
Nhạc thể hiện ra mà cảm thấy khiếp sợ không thôi trong lòng, thì trong lòng
của Hứa Nhạc cũng đối với Hoài Thảo Thi tràn ngập sự tán thưởng vô cùng, thậm
chí là còn có chút kinh sợ nữa. Có thể nói suốt cuộc đời này của hắn chưa từng
gặp qua người nào cường hãn giống như vậy.

Ngoại trừ những thời gian tập trung tinh lực tiến hành công tác bảo dưỡng sửa
chữa, Hứa Nhạc bình thường vẫn mãi luôn cố gắng duy trì sự nghỉ ngơi. Bởi vì
thân thể hắn lúc này rất suy yếu, cho nên càng không ngừng tìm cách thư giãn
thân thể mình. Nhưng mà Hoài Thảo Thi tiến hành phụ tác điều khiển con Robot
Đào Chướng kia, vì để trốn tránh sự đuổi giết không ngừng của đám bộ đội Robot
phản quân kia, hơn nữa lại còn càng không ngừng tiến hành phục kích đánh lén
những đầu Robot đơn lẻ của đối phương, cho nên vốn cũng không có thời gian gì
để tiến hành nghỉ ngơi cả.

Trong quá trình trốn chết khẩn trương rất nhiều ngày này, Hứa Nhạc cũng chưa
từng có nhìn thấy qua vị Công chúa Điện hạ này tiến hành chợp mắt lấy một lần.
Nhưng mà đối phương lại vẫn như cũ có thể bảo trì tinh thần tỉnh táo cùng với
tập trung cao độ, thậm chí ngay cả một tia cảm giác mệt mỏi cũng không hề nhìn
thấy nàng ta thể hiện qua lần nào.

Các chi bộ đội phản quân của Đế Quốc ở bên ngoài tầng khí quyển của tinh cầu
Cách Phản Tinh, đã thành công khống chế được chiếc phi thuyền Hồng Sắc Tường
Vi, liền cuồn cuộn không dứt hướng về phía phiến rừng cây dâu mênh mông rộng
lớn như hải dương này điều động binh lực không ngừng, giống như là từng đợt
sóng lớn kinh đào hải lãng, không ngừng dập ầm ầm lên những tảng đá ngầm màu
đen bên bờ biển, mỗi luồng sóng sau còn cao hơn luồng sóng trước, lực lượng
cũng càng ngày càng trở nên mãnh liệt hơn rất nhiều. Nhưng mà Hoài Thảo Thi
mãi cũng không hề có chút thời gian nghỉ ngơi nào cả, điều khiển con Robot Đào
Chướng bình tĩnh gần như lạnh lùng không ngừng đem những luồng công kích khủng
bố này toàn bộ chống đỡ xuống cả.

Thân thể nhân loại mới là cỗ máy móc cường đại đệ nhất. Trong lòng Hứa Nhạc
lại một lần nữa vang lên câu nói kia của Phong Dư đại thúc. Thời gian tiếp xúc
với nhau càng dài, hắn lại càng trở nên khiếp sợ hơn rất nhiều. Nguyên lai
trên thế gian này thật sự còn có tồn tại còng mạnh mẽ hơn cả sắt thép bình
thường nữa.

Con Robot thân thể vô cùng rác rưởi ở trong khu rừng u ám dùng tốc độ cao mà
phóng đi. Một đôi thanh niên nam nữ quần áo trên người cũng vô cùng rác rưởi ở
trong khoang điều khiển tối tăm cũng trầm mặc một mảnh không nói tiếng nào.

Con Robot Đào Chướng vừa rồi mới đột phá xong một vòng vây dày đặc của một chi
bộ đội trang bị hạng nặng trên một khu vực thuộc vùng đồi núi Tân Mã của phiến
rừng dâu, trải qua một tràng chiến đấu bất ngờ như mưa to sấm giật, chỉ để lại
một thân ảnh chiến đấu dữ dằn khủng bố ở phía sau mà thôi. Một chi Sư đoàn nào
đó của đám phản quân Đế Quốc vừa mới từ trên không trung khẩn cấp đổ bộ xuống
Cách Phản Tinh, vừa mới tiến nhập vào trong phiến rừng dâu chưa được bao lâu,
liền bị con Robot Đào Chướng đột nhiên công kích, còn gã Sư Đoàn trưởng khốn
khổ đã bị chết thảm trong cái kế hoạch vây khốn của chính hắn ta…

Vì một lời hứa hẹn được phép chết một cách có tôn nghiêm, vì trách nhiệm đối
với quốc gia cùng với gia tộc, vì một vài cái nguyên nhân hoàn toàn bất đồng
nhau nào đó, mà Hứa Nhạc cùng với Hoài Thảo Thi đã bắt tay hợp tác với nhau,
ngày qua ngày cùng nhau mạo hiểm mà lại dũng mãnh tiến hành quá trình tiếp tục
phản kích cùng với trốn chết. Quá trình sửa chữa khẩn trương cùng với chiến
đấu kịch liệt đã biến thành toàn bộ cuộc sống hiện tại của bọn họ.

Các quý tộc dám có gan phản bội Hoàng tộc Đế Quốc kia căn bản không thể nào
tưởng tượng ra được, đám bộ đội Robot Đặc chủng Hoàng gia Đế Quốc cùng với các
chi bộ đội trang bị hạng nặng đang không ngừng điên cuồng tìm kiếm vị Công
chúa Điện hạ ở trong phiến rừng cây dâu kia căn bản không thể nào tưởng tượng
ra nổi, trên thực tế cũng không có bất cứ người nào có thể tưởng tượng ra nổi,
hai gã thanh niên một thế hệ tuổi trẻ tuyệt đối không tầm thường nhất của Liên
Bang cùng với Đế Quốc một khi liên thủ hợp tác lại với nhau, thì sẽ bộc phát
ra sức chiến đấu kinh người đến như thế nào, hoàn thành một mục tiêu gần như
không thể nào tin tưởng nổi.

Thời gian vào rạng sáng, con Robot Đào Chướng vừa mới mạo hiểm đào thoát khỏi
lần tập kích trên không trung đầu tiên của đám thế lực phản quân, nghênh đón
được một khoảng thời gian nghỉ ngơi và hồi phục tạm thời hiếm hoi. Vị Công
chúa Điện hạ cường đại giống hệt như một vị Ma Thần kia căn bản cũng không cần
nghỉ ngơi gì cả, thế nhưng đám quân nhân sĩ quan binh lính của đám phản quân
kia lại cố gắng tranh thủ khoảng thời gian nghỉ ngơi cực kỳ hiếm có trong
khoảng thời gian chiến đấu áp lực cường độ cao như thế này, hòng duy trì tiếp
tục chống đỡ thêm một khoảng thời gian nữa.

Ánh nắng ban mai ảm đạm cũng không thể nào hoàn toàn chiếu rọi khắp cả mặt
đất, những luồng sương mù phát ra khắp nơi bốn phía xung quanh dòng suối nhỏ
khiến cho tầm nhìn của mọi người giảm xuống phi thường lợi hại. Con Robot Đào
Chướng toàn thân giống một đống rác rưởi kim loại trầm mặc ngồi chồm hổm xuống
trong đống loạn thạch bên cạnh dòng suối nhỏ kia.

Hứa Nhạc ngồi chồm hổm bên cạnh dòng suối mát, một phen đem những làn suối mát
rượi vốc mạnh lên trên khuôn mặt tràn ngập những tro bụi dầu nhớt trên mặt
hắn. Những luồng nước suối lạnh lẽo mang theo những tro bụi ghét bẩn rối rắm
chảy dọc xuống, theo bên cổ chậm rãi chảy xuống trên nửa thân trên, khiến cho
thân thể của hắn khẽ rung lên một chút, cảm giác thanh tỉnh hơn rất nhiều,
không khỏi cảm thấy khoái hoạt mà nở nụ cười sảng khoái.

Quay đầu nhìn lại, thì thấy Hoài Thảo Thi lúc này đang trầm mặc nhìn vào quyển
sổ tay điện tử trong tay của chính mình, cây bút cảm ứng cầm trong tay không
ngừng hoa động liên tục, hẳn là đang tiến hành liên hệ với thế lực nào đó. Bộ
áo khoác bằng loại vải tơ tằm thượng hạng trên người của nàng ta đã sớm bị
rách nát thành một đống sợi tơ nhỏ, trên người hiện tại đang mặc một bộ trang
phục tác chiến khi điều khiển Robot. Rất nhiều ngày chưa từng tắm rửa qua,
khiến cho tựa hồ đứng ở xa xa cũng có thể ngửi được trên người toát ra một
chút mùi vị hôi hám nhàn nhạt, phối hợp với khuôn mặt tràn đầy bụi bặm của
nàng ta, làm sao có thể giống như một vị Công chúa Điện hạ thân phận tôn quý
đây cơ chứ?

Trong quá trình tiến hành liệp sát đám Robot của phản quân, bọn họ đã có thể
mơ hồ biết được một chút tin tức về tình tình thế cục trên tinh cầu Cách Phản
Tinh hiện tại. Nhất là sau khi Hứa Nhạc sử dụng hệ thống thông tin liên lạc
của con Robot Nguyệt Lang sửa chữa thành công hệ thống thu thập tin tức của
Đào Chướng, Hoài Thảo Thi càng có thể liên lạc được với càng nhiều những thuộc
hạ trung thành của mình, đối với thế cục trước mặt cùng với tin tức của tràng
ám sát kinh thiên động địa này, càng có thêm nhiều hiểu biết hơn một chút.

Chi Hạm đội của phản quân đã thành công khống chế được phiến tinh vực vũ trụ ở
bên ngoài tầng khí quyển tinh cầu Cách Phản Tinh, tuy rằng thiếu khuyết những
chiếc Chiến hạm có năng lực công kích tầm xa, cũng không thể nào hoàn toàn
khống chế cục diện toàn bộ phiến tinh cầu này. Thế nhưng bọn chúng lại có thể
thành công cắt đứt toàn bộ sự liên hệ giữa Thiên Kinh Tinh cùng với Cách Phản
Tinh. Hiện tại cũng không có bất luận kẻ nào biết được, ở trên Thiên Kinh Tinh
đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì rồi. Không biết vị Hoàng đế Bệ hạ ở trong
tòa cung điện cao lớn vĩ đại hạo hàn kia trải qua một tràng nội phản này có
còn khỏe mạnh hay không.

Đây là lần đầu tiên trong suốt mấy trăm năm lịch sử Đế Quốc mà đám quý tộc của
Đế Quốc lại đứng chủ đạo quá trình tạo phản này. Cùng với những trường phản
kháng của đám bình dân nô lệ không ngừng bạo khởi các cuộc đấu tranh giống như
những tầng lửa rừng thiêu đối thay nhau diễn ra không ngừng kia hoàn toàn khác
nhau, đám phản quân quý tộc càng có được nhiều tài nguyên hơn, càng có được vũ
lực cường hãn hơn rất nhiều.

Cục diện ở trên tinh cầu Cách Phản Tinh hiện tại vô cùng nguy hiểm mà lại vô
cùng quái dị. Đại đa số các Đại Lĩnh chủ đã lần lượt trước sau gia nhập vào
lực lượng phản quân, nhưng mà phủ Tổng đốc, thế lực nắm trong tay gần như một
chỉnh biên Sư đoàn Thiết giáp cường đại, lực lượng lục quân cường đại nhất
trên khỏa tinh cầu này, thế nhưng lại vẫn mãi duy trì sự im lặng vô cùng quỷ
dị, tựa hồ như căn bản không hề biết được trên khỏa tinh cầu này đang phát
sinh ra chuyện gì vậy, cũng không thèm đến chi Hạm đội đang không ngừng diệu
võ dương oai bên ngoài tầng khí quyển của khỏa tinh cầu này vậy.

Thông qua các tin tức tình báo mà các gã thuộc hạ của Bộ Tình Báo Hoàng gia
rãi rác khắp nơi xung quanh, mạo hiểm truyền đến, hơn nữa cộng thêm sự phân
tích phán đoán lần trước của Hứa Nhạc, Hoài Thảo Thi rốt cuộc cũng có thể phán
đoán ra được nguyên nhân của cục diện trước mặt. Phủ Tổng đốc hiện tại có lẽ
đã bị phản quân khống chế, thế nhưng Tổng đốc Kha Bảo Trữ mãi cũng không có
đầu hàng. Đám quân phản bội lo lắng nếu như giết chết ông ta sẽ dẫn phát chi
bộ đội do phủ Tổng đốc khống chế lập tức tấn công đến, cho nên mới chừa lại
tính mạng cho ông ta.

– Đại khái cũng chỉ có cái loại ngu xuẩn như là Lộ Dịch vậy, mới có thể làm
ra loại chuyện tình ngu xuẩn như thế này, thành công đánh lén vào phủ Tổng đốc
rồi, không ngờ lại một phen tự đem mình lôi vào đống bùn này luôn.

Hoài Thảo Thi vẻ mặt không một chút biểu tình, trong lòng thầm nghĩ như vậy,
sau đó cặp mày khẽ cau lại một chút, nghĩ đến một vài tin tức tình báo quan
trọng mà đám thuộc hạ mình vừa mới truyền đến. Đúng là theo như trong những
chi tiết trong phần tình báo này, có đáp án cho một kiện sự tình mà từ ngay
sau khi bản thân mình bị tập kích, nàng ta mãi suy nghĩ vẫn không cách nào
hiểu nổi được.

Mặc dù trong mấy năm gần đây Đế Quốc đã tiến hành các công tác cải cách, tổn
hại đến ích lợi của một số bộ phận đại quý tộc trong Đế Quốc, nhưng mà dưới sự
cưỡng bức mạnh mẽ không ngừng của Phụ hoàng, không ngờ một đám quý tộc này lại
còn dám khởi xướng một hồi ám sát phản loạn như thế này sao?

– Bọn họ không ngờ lại cho rằng Tạp Đốn là do mình giết!

Hoài Thảo Thi theo bản năng xoay người lại nhìn về phía dòng suối phía bên
kia. Cái gã nam nhân Liên Bang kia lúc này đang xích lõa nửa thân trên, ở
trong dòng suối thoải mái tắm rửa, trên mặt lộ ra hai hàng răng trắng tinh vô
cùng chỉnh tề, cùng với nụ cười khiến kẻ khác nhìn thấy cũng phải phiền chán.

Nếu như hắn biết chính mình ra tay giết chết Quận vương Tạp Đốn, dẫn phát bên
trong Đế Quốc tạo thành một trận đại rung chuyển như thế này, không biết hắn
còn có thể vô tâm vô phế thể hiện ra bộ mặt khoái hoạt như thế này hay không?

– Không, bây giờ hắn nhất định cần phải sống tốt!

Hoài Thảo Thi khẽ nhíu lại cặp mày, trong lòng có chút không thoải mái thầm
nghĩ như thế.

Hứa Nhạc cảm giác được ánh mắt của nàng ta, trong lòng có chút kỳ quái khó
hiểu đưa tay lên gãi gãi đầu một chút, từ trong dòng suối mát rượu mà đi lên.
Bàn chân trần dẫm mạnh lên trên những tảng đá cứng rắn, chậm rãi đi tới trước
mặt Hoài Thảo Thi.

Hắn thản nhiên đứng ở ngay trước mặt của Hoài Thảo Thi, cũng không có vội vã
đi lấy quần áo mà che lấp đi nửa thân trên xích lõa của chính mình. Bởi vì cái
kiện quần áo bằng loại tơ tằm thượng hạng đẹp đẽ quý giá trước đây của hắn
hiện tại đã biến thành một đống rác rưởi tơ tằm, bên người hắn cũng không còn
lấy nửa kiện quần áo hoàn chỉnh nữa. Mà hắn lại cũng không có thói quen mặc
trên người những bộ quần áo lấy được từ trên thi thể của đám phi công phản
quân.

Nguyên nhân quan trọng hơn cả chính là, Hứa Nhạc rất khó có thể một phen xem
vị Công chúa Điện hạ ở trước mặt này đối đãi như là một người khác phái cả,
cho nên hắn cũng không có chút nào mất tự nhiên cả.

Từng có một câu chuyện vui như thế này: Có một gã nam nhân u oán hỏi một vị nữ
nhân khí phách cực kỳ cường hãn, cô vì cái gì lại không giống như là một nữ
nhân bình thường vậy? Vị nữ nhân kia vô cùng lạnh nhạt mà hồi đáp, bởi vì đám
các người hoàn toàn không giống như nam nhân chút nào cả. Ở trước mặt một nữ
nhân cường đại tự tin kiêu hãnh như là Hoài Thảo Thi vậy, tuyệt đại đa số các
nam nhân đại khái cũng rất khó có thể tìm kiếm ra được cảm giác mạnh mẽ của
một nam nhân chân chính rõ ràng được.

– Cái vấn đề mà lần trước mày hỏi tao đó, hiện tại tao có thể trả lời mày
rồi.

Hoài Thảo Thi phát hiện ra ánh mắt của hắn, ngữ khí bình tĩnh nói:

– Hoàng đế Bệ hạ cũng không có chết!

Các con đường tình báo từ bên phía Thiên Kinh Tinh sớm đã bị phong tỏa tòa bộ.
Đám người hiện tại ở trên Cách Phản Tinh căn bản cũng không biết bên kia đang
xảy ra chuyện gì cả. Bản thân Hoài Thảo Thi thân còn đang ở bên trong phiến
rừng dâu mênh mông bất tận này cũng không có điểm gì có thể xác nhận chính xác
tin tức tình báo. Nhưng mà đúng là bởi vì sự trầm mặc khiến kẻ khác phải hít
thởi không thông này, để cho nàng ta có thể xác định được sự an nguy của Hoàng
đế Bệ hạ. Nếu như đám phản quân này thật sự có thể thành công ám sát được vị
nhân vật đứng đầu Tinh vực Tả Thiên kia, làm sao lại có thể im lặng như thế
này cơ chứ?

– Đối với cô, mặc dù đây là một cái tin tức tốt.

Hứa Nhạc hơi dừng lại một chút, sau đó mới nói:

– Nhưng mà đối với quá trình trốn chết của chúng ta cũng không có sự trợ giúp
gì quá lớn cả. Tôi phải cảnh cáo cô thêm một lần nữa, con Robot Đào Chướng này
cũng không thể chống đỡ được lâu nữa đâu.

– Rất nhiều các đầu mối kết nối giữa các khớp nối các động cơ mini trên thân
thể con Robot đều đã xuất hiện vấn đề. Tôi chỉ là một Bảo Dưỡng Sư, cũng không
phải mà nhà ma thuật. Các cấu kiện trung tâm loại này một khi bị hư tổn hủy
hoại, ngoại trừ tiến hành thay mới toàn bộ, còn lại không có biện pháp nào
khác cả. Vấn đề là hiện tại chúng ta cũng không có bất cứ các trang thiết bị
phân giải lắp rắp loại lớn cả. Mà cho dù là có… trong toàn bộ khu vực rừng dâu
mênh mông này, cũng không có bóng dáng của con Robot Lang Nha kiểu mới nào cả.

Hắn dang rộng hai tay, giương mắt nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Hoài Thảo
Thi, nghiêm túc nói:

– Đến tột cùng còn phải ở trong phiến rừng dâu mênh mông chết tiệt này trốn
chết thêm bao nhiêu ngày nữa đây? Đến lúc nào thì người của cô mới có thể kịp
tới tiếp ứng được?

Hoài Thảo Thi khẽ trầm mặc một lúc khá lâu, cũng không có trả lời trực tiếp
câu hỏi này của hắn, chỉ là nói:

– Cố gắng kéo dài thời gian càng lâu càng tốt!

Ánh mắt của Hứa Nhạc khẽ nheo lại một chút, nhíu mày nói:

– Để cho cô có thể suy nghĩ càng lâu càng tốt hay sao?

Hoài Thảo Thi khẽ bật cười một tiếng.

Hoàng đế Bệ hạ của Đế Quốc cũng không có chết, đám quân phản bội kia nói như
vậy liền cũng không thể nào hoàn toàn nắm hết trong tay thế cục được. Chỉ cần
thế cục bên phía Thiên Kinh Tinh có thể ổn định lại, như vậy Hạm đội Hoàng gia
Đế Quốc cường đại liền có thể giống như một thanh đao sắc bén phá vỡ một lớp
giấy mỏng vậy, nhẹ nhàng mà lưu loát giải quyết hết thảy mọi vấn đề trên tinh
cầu Cách Phản Tinh này. Mà cái này cần phải có thời gian mới được.

Hoài Thảo Thi ở trong phiến rừng dâu mênh mông rộng lớn mà cực độ nguy hiểm
này, thể hiện ra nghị lực kiên trì một cách siêu tuyệt, không ngừng trốn chết
cùng với chiến đấu. Cho dù là ba ngày trước đây, đám thuộc hạ của nàng ta trên
khỏa tinh cầu này đã chuẩn bị sẵn sàng cho nàng ta trốn thoát an toàn, thế
nhưng mà nàng ta vẫn như cũ không chịu trốn đi, mà chỉ là tận sức kéo dài thời
gian thêm một chút.

Chỉ cần nàng ta có thể còn sống, hơn nữa lại còn thông qua những trận chiến
đấu không ngừng này mà hướng về phía phủ Tổng đốc thể hiện rằng mình vẫn còn
sống. Có như vậy thì Tổng đốc Kha Bảo Trữ mới có thể tiếp tục kiên trì, không
buông tay đầu hàng.

– Hóa ra là như thế!

Nghe được lời giải thích bình tĩnh của Hoài Thảo Thi, Hứa Nhạc có chút cảm
khái nói:

– Nhưng mà nếu như sự tình thật sự ấn theo những gì mà cô dự đoán tiếp tục
phát triển, sợ rằng vị Tổng đốc Kha Bảo Trữ kia khẳng định sẽ bị đám quý tộc
điên cuồng tuyệt vọng kia giết chết mất!

– Tao nghĩ, Tổng đốc Kha Bảo Trữ đại nhân hẳn là đã chuẩn bị sẵn sàng, tự
nguyện vì Đế Quốc mà tuẫn thân rồi!

Hoài Thảo Thi lạnh lùng nói.

Hứa Nhạc lắc lắc đầu, ở bên cạnh Hoài Thảo Thi, tùy tiện chọn một tảng đá vừa
vặn mà ngồi xuống, lấy tay che lại cặp môi hơi chút trắng bệch của mình, lại
bắt đầu không một tiếng động, kịt liệt ho khan lên.

Những tràng chiến đấu thảm thiết bên trong phiến rừng dâu mênh mông rộng lớn
kia, ở bên trong một buổi chiều tràn ngập ánh mặt trời chói chang đã chợt
ngừng hẳn lại. Sự phấn khởi cực độ cùng với sợ hãi mãnh liệt, hai tầng cảm xúc
trái ngược nhau chiếm cứ toàn bộ thể xác cùng với tinh thần của chi bộ đội
phản quân kia. Bọn họ rốt cuộc cũng đã thành công khiến cho con Robot u linh
kia hiện thân. Dưới sự vây quanh của vô số các loại vũ khí hỏa lực hạng nặng,
con Robot Đào Chướng rác rưởi cùng cực, giống hệt như một pho tượng bằng kim
loại bị tổn hao tàn tạ, không một tiếng động, đứng sừng sững bên trong một
phiến khu vực nông trường giữa khu rừng dâu mênh mông.

Nhưng mà bên trong con Robot Đào Chướng này đã trống rỗng, không có một bóng
người.

Đám nhân viên tình báo của Bộ Tình Báo Hoàng gia Đế Quốc, thành công xâm nhập
vào bên trong chi phản quân, lấy đại giới là sự hy sinh của chính mình, đã
thành công dẫn dụ khiến cho vòng vây của chi phản quân kia xuất hiện ra một lỗ
hổng nhỏ.

Hoài Thảo Thi sau khi thu lại được tin tức tình báo mới nhất này, liền dứt
khoát mà kiên quyết từ bỏ hẳn đầu Robot danh chấn khắp vũ trụ, quét ngang khắp
nơi của mình, cùng với Hứa Nhạc, hai người mạo hiểm sự nguy hiểm thật lớn,
theo cái lỗ hổng cực kỳ khó khăn mới có được này, dọc theo một con đường mòn
bí ẩn nào đó bên trong phiến rừng dâu mênh mông rộng lớn, tìm đến được một
phiến nông trường gia công tơ tằm nào đó ở phương hướng Tây Nam của khỏa tinh
cầu Cách Phản Tinh.