Gian Khách – Chương 577: Khu nông trang màu đỏ (Thượng) – Botruyen

Gian Khách - Chương 577: Khu nông trang màu đỏ (Thượng)

Sau đó lại là một mảnh trầm mặc kéo dài, trong khu rừng đêm cũng không có thâm
bất cứ tiếng động nào nữa. Hứa Nhạc cùng với Hoài Thảo Thi giống hệt như là
hai pho tượng trầm mặc vậy, đều tự mình lặng lẽ ngồi im ở dưới tàng cây của
chính mình.

Mãi cho đến khi ở phía đường chân trời chợt dâng lên một tia màu trắng đầu
tiên, một đám ánh nắng sớm xuyên thấu qua khu rừng dâu dày đặc, chiếu rọi lên
trên mặt của bọn họ.

Hai người bọn họ đột nhiên đồng thời trợn trừng mắt ra. Cũng không phải bọn họ
bị ánh nắng mặt trời làm cho thức tỉnh, mà là bọn họ đồng thời cảm nhận được
trong khu rừng dâu kia chợt truyền đến một hơi thở tử vong nguy hiểm nào đó.

Hứa Nhạc chống bàn tay phải xuống mặt đất, chuyên chú mà cẩn thận cảm nhận
được từ dưới mặt đất truyền đến một chút chấn động như có như không. Hoài Thảo
Thi thì lại là đi tới bên dưới con Robot Đào Chướng kia, chú ý quan sát thiết
bị theo dõi sóng âm trang bị ở bên ngoài sườn giáp của con Robot, cặp mày
thanh tú chậm rãi cau lại một chút.

– Đi!

Hoài Thảo Thi mạnh mẽ lưu loát quát lên một tiếng.

Hứa Nhạc cũng không có bất cứ do dự nào cả, đứng thẳng dậy hướng về phía con
Robot kia mà đi tới.

Cùng với thanh âm điện lưu rõ ràng lưu loát phát ra, con Robot Đào Chướng
giống như một vị Thần vậy, mạnh mẽ đứng thẳng lên, lướt qua trên đầu những gốc
cây dâu, mặt hướng về phía địa phương mặt trời mọc mà nhìn lại.

Hai người đồng thời leo lên trên con Robot, vừa leo lên lại vừa đồng thời lớn
tiếng ho khan một trận. Thanh âm ho khan mạnh mẽ mà chói tai, giống hệt như là
một đống lá dâu đã được hong gió rất nhiều năm trời, trở nên khô quắt, lại bị
những con ấu trùng tằm phẫn nộ mà không ngừng cắn gặm vậy. Thế nhưng trong
tiếng ho khan lại mang theo một cỗ cảm giác khoái hoạt sảng khoái nhàn nhạt.
Hai người đã bị thương cực kỳ mỏi mệt, lại vì muốn trốn tránh kẻ thù nên đã
phải cố gắng nhịn ho suốt cả một đêm dài. Lúc này xác nhận đối phương đã có
thể sắp sửa đuổi theo đến mình, tự nhiên cũng chẳng cần phải nhịn nữa, đương
nhiên phải tận tình ho khan một trận cho thỏa mãn.

Bên trong chi bộ đội đối phương đang di chuyển bên ngoài hơn mười km kia, hẳn
là có những chiếc xe thiết giáp hạng nặng, hoặc là Robot quân dụng, bằng không
cũng sẽ không lưu lại trên các thiết bị theo dõi những chấn động rõ ràng đến
như thế.

Cửa khoang điều khiển của con Robot Đào Chướng chợt đóng lại, hệ thống động cơ
lại một lần nữa nổ vang. Những nguồn năng lượng quặng mỏ xa xỉ đến mức khiến
cho Hứa Nhạc cũng phải cảm thấy đau lòng, lại một lần nữa tiến hành một lần
hóa khí bằng phương pháp nguyên thủy, thúc giục thân thể nặng nề của con
Robot, hóa thành một cánh chim khổng lồ vào buổi sáng sớm, tà tà lướt đi, xảo
diệu vòng quanh một gốc thân cây dâu vô cùng thân thiết, sau đó dùng tốc độ
cao phóng đi.

Mười phút đồng hồ sau đó.

Ngoài bìa rừng của mảnh rừng dâu đã khôi phục lại một mảnh im lặng, lại một
lần nữa truyền đến thanh âm gầm rú khổng lồ. Toàn bộ mặt đất cũng bắt đầu rung
động trở lại. Những đầu chim rừng vừa mới tỉnh lại buổi sáng cùng với những
con côn trùng nấp bên dưới những lớp cây cỏ hoảng sợ vạn phần không ngừng bôn
đào bốn phía xung quanh.

Hơn hai mươi đầu Robot Dạ Lang màu xanh đen của quân đội Đế Quốc nhất thời vây
quanh phóng tới, thân thể máy móc bằng hợp kim màu xanh đen nặng nề, đem lớp
cây cỏ trên mặt đất ở bìa rừng biến thành một mảnh vô cùng bừa bãi, đất đá
quay cuồng tung bay khắp nơi.

Sau khi xác nhẩn rõ ràng mục tiêu đã lại một lần nữa rời xa, chi bộ đội Robot
này cũng không có mù quáng mà tiến hành tản ra truy tầm chung quang, mà là tạm
thời dừng lại tại chỗ. Cửa khoang điều khiển của một con Robot nhất thời mở
ra, một gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc mang quân hàm Thượng Tá biểu tình âm trầm
nặng nề từ trên Robot đi xuống, ngồi xổm xuống dưới tàng cây của một gốc cây
dâu, bắt đầu chăm chú tiến hành sưu tầm dấu vết còn lưu lại.

Đầu ngón tay của gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc nhẹ nhàng lướt qua thân cây,
chạm vào đống máu loãng sắp sửa đọng lại ở dưới mặt đất, biểu tình âm trầm
trên mặt thoáng có vẻ thả lỏng lại một chút, chỉ là cũng không có bất cứ người
nào có thể nhìn thấy được, đầu ngón tay của hắn lúc này đã run rẩy vô cùng lợi
hại.

Ở trước mặt của đám quân nhân sĩ quan thuộc hạ của mình, gã quân nhân sĩ quan
Thượng Tá này cần phải bảo trì sự tự tin cùng với thong dong bình tĩnh tuyệt
đối của chính mình, nhưng mà ở sâu bên trong nội tâm của chính hắn, phải chấp
hành một cái nhiệm vụ nguy hiểm khủng bố hạng nhất như thế này, phải đuổi theo
giết vị đại nhân vật đáng sợ kia, trong lòng của hắn đã phải thừa nhận một sự
áp lực vô cùng khủng bố rồi.

Lúc này thời gian đã trôi qua đến hơn mười ngày rồi. Bên trong rừng dâu mênh
mông khổng lồ như hải dương của Tang Thực Châu trên tinh cầu Cách Phản Tinh
này, đã liên tục xuất hiện bảy, tám chi tiểu đội Robot giống như chi đội ngũ
này rồi. Mấy chi bộ đội Đế Quốc cũng chẳng biết là thuộc về phương thế lực nào
của Đế Quốc này, trầm mặc mà kiên nhẫn truy kích theo con Robot đang trốn chạy
kia.

Mãi vẫn chưa thất viện quân nào đến cứu trợ, con Robot Đào Chướng kia vẫn tiếp
tục cô đơn ở bên trong biển rừng dâu này, cùng với đám phản quân kia giằng co
liên tục. Cho dù hai người ngồi bên trng khoang điều khiển con Robot này chính
là hai gã chiến sĩ phi công cường đại nhất toàn cõi vũ trụ này, nhưng mà đối
mặt với sự truy sát của hơn hai trăm đầu Robot như thế, bọn họ cũng không có
khả năng chủ động lựa chọn chính diện đối kháng được. Huống chi những luồng
lực lượng thần bí trong thân thể của Hứa Nhạc đã bị phong bế lại, mà bản thân
Hoài Thảo Thi thì lại đang bị thương nặng.

Tình huống lúc này đã trở nên phi thường nguy cấp. Nhưng may mắn chính là diện
tích của mảnh rừng dâu ở trên khỏa tinh cầu này to lớn đến mức kinh người, mới
đủ khiên cho con Robot Đào Chướng kia có đầy đủ không gian để tiến hành lẫn
trốn.

Trong quá trình không ngừng đào vong trốn chết, con Robot Đào Chướng mạo hiểm
chấp nhận sự nguy hiểm bị địch nhân theo dõi ra tín hiệu điện tử, rốt cuộc đã
thành công liên lạc được với một đầu mối tình báo nào đó từ bên phía Bộ Tình
Báo Hoàng gia Đế Quốc. Nhưng mà Hoài Thảo Thi vẫn như cũ không có bất cứ biện
pháp nào hoàn toàn nắm giữ được thế cục hiện tại trên khỏa tinh cầu Cách Phản
Tinh này. Trước mắt hắn cũng chỉ có thể trơ mắt tranh thủ nhanh chóng tìm kiếm
một con đường trốn chết an toàn nào đó mà thôi.

Chi bộ đội Robot Đế Quốc tiến hành lần truy sát đuổi giết lần này, hết sức rõ
ràng biết được đối tượng mà bọn họ cần phải đuổi giết chính là người nào. Cho
dù là ngay từ ban đầu đám quân nhân sĩ quan kia cũng không dám tin tưởng vào
lỗ tai của chính mình, thế nhưng sau sau khi hơn mười con Robot thảm thiết ngã
rạp xuống dưới tay con Robot Đào Chướng kia, cũng đã xác thực cái chuyện này.

Tất cả đám quân nhân sĩ quan Đế Quốc đối với con Robot Đào Chướng khủng bố
kia, chính xác hơn mà nói, là đối với cái người đang ngồi bên trong con Robot
Đào Chướng kia cảm thấy vô cùng kính sợ. Nhưng mà bọn họ một khi đã ngay từ
đầu chọn lựa con đường đại phản nghịch như thế này rồi, liền cũng không có
cách nào có thể quay đầu lại được nữa. Ngược lại bởi vì một loại cảm giác kính
sợ khiến cho người khác phải run rẩy ở sâu bên trong nội tâm của mỗi người, mà
trở nên càng thêm điên cuồng hơn một chút.

Trong những lần đối chiến Robot mấy lần vô tình gặp phải trong khu rừng dâu
rộng lớn như biển gần đây nhất, những con Robot của phe phản quân kia mỗi một
lần so với trước đó lại càng thêm điên cuồng hơn rất nhiều, càng như liều mạng
không muốn sống nữa. Bọn chúng biết rõ ràng chính mình phải chết không thể
nghi ngờ, thế nhưng lại giống như một đám thiêu thân muốn lao vào trong lửa
vậy, cuồn cuộn không ngừng, lao thẳng vào trong con Robot Đào Chướng kia, tựa
hồ chẳng hề sợ, muốn dùng kết quả Robot bị hủy, người bị chết, cũng phải đổi
lấy một mảnh linh kiện thiết bị nào đó cũng không cần phải quan trọng của con
Robot Đào Chướng khủng bố kia. Bọn họ trong lòng cũng hiểu được, như vậy quả
thật cũng đã có lời rồi.

Hứa Nhạc từ đầu đến cuối vẫn luôn trầm mặc bàng quan ngồi ở bên một mà chứng
kiến mọi chuyện, rốt cuộc cuối cùng cũng dần dần hiểu ra được dụng ý của đám
Robot phản quân kia. Sắc mặt của Hoài Thảo Thi lúc này cũng càng ngày càng trở
nên tái nhợt hơn nhiều, thế nhưng lại vẫn như cũ điều khiển con Robot Đào
Chướng, giống hệt như một vị Đế vương không ai có thể bì nổi, là một sự tồn
tại không thể nào đánh bại, cũng rõ ràng có thể hiểu ra được dụng ý của đám
phản quân kia. Thế nhưng mà hắn căn bản cũng không có biện pháp nào để thay
đổi cái cục diện này được.

Con Robot Đào Chướng hành động nhanh như tia chớp, tránh né tấn công ra vào
phải nói là thiên hạ vô song, thanh trường thương khi cận chiến cũng mạnh mẽ
không hề lui bước. Không có bất cứ một đầu Robot phản quân nào có khả năng ở
trước mặt của hắn chống đỡ được quá mười giây đồng hồ cả. Nếu như là ở trên
các trường đối chiến Robot thông thường, một trận đối chiến Robot này cũng
không hề nghi vấn sẽ bằng vào thắng lợi của con Robot Đào Chướng mà chấm dứt.
Bởi vì nó hoàn toàn có thể giống hệt như một đầu cá mập khủng bố, lạnh lùng
chu du khắp nơi xung quanh, tàn nhẫn lãnh khốc tìm cơ hội công kích từng đàn
cá nhỏ bé khác, sau đó lại nhanh chóng rút lui, cứ như vậy mà đơn giản lặp đi
lặp lại mãi, chậm chậm dần dần đem đám Robot phản quân kia đánh cho diệt vong.

Nhưng mà ở trong phiến rừng dâu mênh mông như biển này, con Robot Đào Chướng
căn bản không thể làm được điều đó. Bởi vì ở trong nơi này cũng không có các
khu căn cứ hậu cần, cũng không có các vật liệu linh kiện điện tử cần thiết để
tiến hành sửa chữa cho đầu Robot sau mỗi một lần chiến đấu.

Đám Robot phản quân kia đang không ngừng không nghỉ, liên tục tiến hành truy
kích một cách điên cuồng, chính là muốn bức bách cho cái vị nhân vật mà bọn họ
vốn dĩ tôn kính nhất, vĩnh viễn không có thời gian để mà nghỉ ngơi, để cho
thương thế cùng với sự mỏi mệt càng ngày càng không ngừng giống như tằm ăn
dâu, hao mòn đi sự cường đại của người này. Đồng thời bọn chúng lại càng phải
không ngừng làm tổn hao đi thân thể của con Robot Đào Chướng kia. Ở trong một
khu nông nghiệp nguyên thủy thuần túy như thế này, con Robot kia căn bản không
có khả năng tiến hành sửa chữa lại những hao tổn của chính mình, như vậy liền
chỉ có thể bị một đám bầy cá dần dần bị cắn rỉa dần cho đến lúc tử vong mà
thôi…

Trong quá trình đang lẫn trốn tử vong này, Hứa Nhạc mãi vẫn luôn ngồi một bên
chăm chú mà nghiêm túc quan sát hoặc nói chính xác là học tập năng lực điều
khiển Robot của gã cường giả Đế Quốc ngồi bên cạnh mình. Cho dù là rạng sáng
ngày hôm sau, thậm chí cho dù là ngay sau đó, hắn sẽ giống như một con cá vô
tội đang ở trong cái ao khô cạn, sẽ bị chết khô đi chăng nữa, nhưng mà hắn lại
vẫn như cũ tiếp tục đem phần lớn tinh lực của mình để mà đặt trên cái công
việc tự mình đặt ra này. Bởi vì theo hắn đánh giá, trình độ khống chế Robot
của đối phương phải nói là thật sự phi thường tuyệt diệu, bản thân hắn ngồi
ngay bên cạnh, thân làm một người trong cuộc tiến hành quan sát, liền có thể
cảm nhận được thêm càng nhiều hơn so với những người khác, thậm chí còn có thể
cảm nhận một loại mỹ cảm cường hãn mà lạnh đến thấu xương như vậy.

Điều khiến cho hắn cảm thấy khiếp sợ hoặc là nói cảm thấy kinh hãi nhất chính
là, trải qua hơn mười mấy ngày tiến hành trốn chạy như thế này, cái gã quân
nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi mặc dù thân thể đã bị trọng thương chưa khỏi,
nhưng mà vẫn còn có thể duy trì được sức chiến đấu cường hãn đến như thế. Hơn
nữa lại còn một cỗ ý chí chiến đấu tràn đầy mà hắn căn bản không thể nào lý
giải nổi. Tuy rằng hai gò má của người này có vẻ càng ngày càng gầy yếu hơn,
thế nhưng bên trong cặp mắt không tính là quá lớn kia, những tia quang mang
sáng rọi phát ra cũng chưa từng có thời điểm nào trở nên ảm đạm bớt.

Nhưng mà đúng như những gì mà các chi bộ đội Robot đang điên cuồng cố gắng
tiến hành truy đuổi cùng với tập kích kỳ vọng vậy, Hoài Thảo Thi mặc dù bị
thương nặng chưa khôi phục lại, hơn nữa lại còn mỏi mệt đến tận xương tủy,
nhưng vẫn có thể cường hãn mà kiên trì tiếp tục, nhưng mà con Robot Đào Chướng
này, lại chung quy không thể nào thừa nhận nổi những sự hao tổn linh kiện càng
ngày càng nhiều lên, cùng với sự quá tải của kim loại vì làm việc quá công
suất. Vào một buổi hoàng hôn im lặng một ngày nào đó, nó đã chậm rãi ngã
xuống.

Ở giữa một mảnh trời chiều hoàng hôn đỏ rực như máu, con Robot Đào chướng
khổng lồ nặng nề ầm ầm ngã thẳng xuống mặt đất, chấn động lên vô số bùn đất
cùng với bụi mù tung bay khắp nơi. May mắn là đã bị những tàng cây dâu dày đặc
khắp bốn phía xung quanh che khuất lại, cũng không có tung bay tràn ngập trong
không trung.

Cách đó một đoạn không xa chính là một loạt dãy phòng ốc nông thôn kiên trúc
đơn sơ. Theo những trang bị, những bánh xe nước khổng lồ ở phía sau dãy phòng
ốc kia mà xem ra, nơi này hẳn là một dãy nông trang chuyên dụng dùng để tiến
hành gia công các sản phẩm thô sơ làm từ cây dâu. Khu nông trang dày đặc nằm
im lặng bên dưới những luồng ánh sáng kim quang bao phủ đầy trời kia, mơ hồ
phát ra một tầng hồng quang tràn ngập vẻ tiên diễm.

Hệ thống cấp cứu khẩn cấp nhất thời khởi động, khoang điều khiển của con Robot
Đào Chướng chợt mở ra một cái lỗ lớn. Con Robot kiểu mới đang nằm nghiêng trên
mặt đất kia, giờ phút này nhìn qua giống hệt như một gã bệnh nhân đang từng
ngụm từng ngụm một hít thở liên hồi, chỉ biết cúi người chờ chết mà thôi.

Hoài Thảo Thi cùng với Hứa Nhạc từ bên trong khoang điều khiển của con Robot,
thông qua cái lỗ hổng cấp cứu khẩn cấp kia mà chui ra ngoài. Trên thân thể của
hai người cũng đều treo đầy những cái miệng vết thương nhỏ bé lặt vặt, nhìn
qua có chút hơi chật vật, nhưng mà từ trên biểu tình trầm mặc lạnh lùng của
mỗi người, cũng chẳng hề nhìn ra chút chật vật nào cả.

Một tiếng đồng hồ trước đây, khi mà Hứa Nhạc còn đang trong lòng tự hỏi, có
nên hay không nhắc nhở người này một tiếng, những linh kiện kỹ thuật của con
Robot này đã vượt qua giới hạn chịu đựng của nó, bất cứ lúc nào cũng có thể
hoàn toàn hỏng mất, thì hệ thống máy tính điều khiển của con Robot Đào Chướng
này đột nhiên phát ra thanh âm báo nguy vô cùng bén nhọn.

Hoài Thảo Thi vẫn tiếp tục trầm mặc điều khiển con Robot, bắt đầu tiến hành
một lần tập kích bất ngờ nhanh chóng nhất từ trước cho đến nay trong suốt quá
trình trốn chết, sau đó trầm mặc phóng chạy thẳng đến khu nông trang màu đỏ
này.

Đám Robot phản quân kia lúc này còn cách bên ngoài hơn hai mươi km nữa, Hoài
Thảo Thi đứng bên dưới con Robot đã nằm lật úp xuống đất, cặp mắt khẽ nheo
lại, ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn cảnh mặt trời lặn ở phía chân trời xa xa,
yên lặng tính toán thời gian. Sau đó hắn khẽ ho khan lên mấy tiếng, mang theo
Hứa Nhạc hướng về phía khu nông trang màu đỏ kia chậm rãi đi đến.

Hai người đi vào bên trong một căn nhà kho của khu nông trang, bổ sung một
chút nước mang theo bên người, thế nhưng lại cũng không có phát hiện ra tung
tích của bất cứ người nào. Xem ra cái phương thế lực phản bội Hoàng thất Đế
Quốc kia, ít nhất đã hoàn toàn khống chế được Tang Thực Châu này rồi, đem tất
cả những khu nông nghiệp, lâm nghiệp xung quanh phiến rừng dâu diện tích phi
thường khổng lồ này dọn dẹp hết sức sạch sẽ.

Sau khi uống xong một bầu nước mát, Hoài Thảo Thi đi đến bên cạnh một bức
tường ở phía sườn Tây của khu nông trang màu đỏ này, ánh mắt khẽ nheo lại,
hướng về phía bên ngoài mà nhìn lại.

Bên phía phi thuyền Hồng Sắc Tường Vi mãi cho đến bây giờ vẫn chưa thể tiến
hành liên hệ được, hiện tại hắn cũng chỉ có thể tiến hành liên lạc với một vài
gã quạ đen tình báo linh tinh mà Bộ Tình Báo Hoàng gia bố trí sẵn ở tại Tang
Thực Châu mà thôi, căn bản không thể nào thăm dò được cục diện trước mắt đến
tột cùng là nguy hiểm đến mức độ như thế nào. Nhưng mà không ngờ lại có đến
hơn hai trăm đầu Robot Đế Quốc tiến hành truy sát chính mình, liền có thể
chứng minh được thế cục ở trên khỏa tinh cầu này đã phi thường không ổn rồi.

– Lần này thật sự đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng rồi hay sao?

Hoài Thảo Thi khẽ nheo cặp mắt lại, trong lòng thầm nghĩ. Hắn bề ngoài nhìn
qua cũng chỉ là một gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc vô cùng bình thường, thế
nhưng trên thực tế hắn tuyệt đối không phải là một người bình thường. Cả cuộc
đời này của hắn cho tới bây giờ, hắn cũng chưa từng hoài nghi qua sự vĩ đại
của chính mình, nhưng mà cũng mãi cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng trải qua
những sự kiện hung hiểm cùng với phức tạp đến như thế này.

Chỉ cần bản thân mình còn ngồi bên trong con Robot, hắn liền chính là một vị
Thần không ai có thể chiến thắng nổi. Nhưng mà giờ phút này, con Robot Đào
Chướng không ngờ lại biến thành một đống kim loại tàn tạ nằm một đống bên
ngoài khu nông trang như thế kia. Hiện tại cũng là đang ở trong một mảnh rừng
dâu mênh mông khổng lồ, cũng không có khả năng tìm được những linh kiện để
tiến hành chữa trị cho nó. Như vậy nghênh đón hắn sẽ là kết cuộc như thế nào
đây chứ?

Không ngờ bản thân mình ở trong Tinh vực của chính mình, lại bị chính những
thần dân của mình giết chết như thế?

Trên mặt của Hoài Thảo Thi chợt nổi lên một tia nụ cười tự giễu nhàn nhạt, đột
nhiên nghĩ thấy những luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ mặt trời to lớn khổng
lồ ở đường chân trời kia hẳn là giả thì phải, bằng không vì cái gì mà thân thể
của mình chợt cảm thấy có chút rét lạnh như thế?

Hắn khẽ nheo mắt lại, nhìn về phía dòng suối nhỏ ngay ở phía sau khu nông
trang này, thoáng trầm mặc một khoảng thời gian khá dài, cuối cùng đột nhiên
mở miệng ra hỏi một câu:

– Mày có ý tưởng gì hay không?

Lúc này bên trong toàn bộ khu nông trang màu đỏ này cũng chỉ còn lại duy nhất
hai người mà thôi, đối tượng của câu hỏi này tự nhiên là phi thường rõ ràng
rồi.

Hứa Nhạc thoáng cau mày lại, nhìn về phía hắn, nhìn thấy cái vị thành viên
Hoàng tộc của Đế Quốc sắc mặt đã là một mảnh trắng bệch kia, không nghĩ đến
một kẻ bề ngoài nhìn qua bình thường, kỳ thật lại là cao ngạo đến cực điểm như
hắn, không ngờ lại có thể đi hỏi ý kiến của chính mình như thế.