Gian Khách – Chương 576: Vị đại nhân trốn chết (Hạ) – Botruyen

Gian Khách - Chương 576: Vị đại nhân trốn chết (Hạ)

Bên trong bãi xe dưới lòng đất có chút tối tăm, cảm giác sự nguy hiểm của súng
ống cùng với trốn chết, cái loại hoàn cảnh giống như đã từng quen biết như thế
này, khiến cho Hứa Nhạc cảm giác được có chút không được thoải mái.

Các thế lực khác nhau bên trong Đế Quốc tiến hành đấu đá nhau, cùng với một gã
quân nhân sĩ quan Liên Bang như hắn căn bản không có chút quan hệ nào cả. Từ
sau khi tiến vào trong gian ga-ra trong lòng đất này, hắn mãi vẫn luôn trầm
mặc đứng một góc ở phía sau lưng đám người, nhìn thấy hết thảy mọi chuyện phát
sinh phía trước, cố gắng lắng nghe những lời nói Đế Quốc khó có thể nghe thấy
rõ ràng của mọi người.

Ám sát, nội gian… hắn cảm thấy mấy cái lời nói của đám người Đế Quốc này, nghe
qua rất giống như là những lời nói trong một cái kịch bản vô cùng vụng về vậy.
Chỉ là hắn không ngờ đến một cái kịch bản thô như thế này, sẽ lại có được một
cái kết cuộc nhìn qua theo lẽ thường đương nhiên dễ dàng thoải mái mà lại có
hơi hướng nhàm chán nhạt nhòa đến như thế.

Đám quân nhân sĩ quan Đế Quốc dùng ánh mắt hèn mọn nhìn về phía gã quân nhân
sĩ quan phản đồ đang nằm trong vũng máu dưới mặt đất, đi về phía một bên sườn
của gian ga-ra ngầm, gỡ xuống bức vách tường xi-măng ngụy trang bên ngoài, sau
đó lại dùng sức lôi xuống một tấm vải bố điện tử chống bụi màu xanh lam phía
sau bức tường ngụy trang vừa gỡ ra.

Xôn xao một tiếng vang lên, một đầu Robot thế hệ mới của Đế Quốc màu xanh đen,
dưới một mảnh bụi mù bay tán loạn, chậm rãi lộ ra hình dáng vốn có của nó.
Phần hộ giáp lõm sâu bằng lớp kim loại sáng bóng, thân Robot cao dài bộ dáng
thanh tú, trên các khớp nối của cơ thể lại giắt đầy những cái hộp bằng kim
loại vô cùng kỳ dị.

Ánh mắt của Hứa Nhạc thoáng khẽ nheo lại một chút, đồng tử trong mắt hơi hơi
co lại. Đây đúng là con Robot đã khiến chính mình phải lâm vào tuyệt lộ: Đào
Chướng!

Hoài Thảo Thi khẽ ho khan mấy tiếng, trầm mặc đi lên trên con Robot. Đám quân
nhân sĩ quan Đế Quốc còn lại thì lại rất nhanh tản ra. Những ngọn đèn bên
trong gian ga-ra dưới lòng đất chợt toàn bộ tắt hẳn. Trong một mảnh bóng đêm
tăm tối, đột nhiên vang lên rất nhiều thanh âm hợp tấu trầm thấp mạnh mẽ của
các động cơ tiến hành khởi động, cắt qua những luồng không khí yên tĩnh cùng
với tràn đầy áp lực.

Trên quảng trường phía trước gian biệt thự này, hiện tại đám phản quân đã vây
kín dày đặc lại. Con Robot Đào Chướng dùng tốc độ cực cao phá tan cánh cổng
của gian biệt thự, ở dưới luồng ánh sáng ban ngày chói chan hóa thân thành một
cái bóng cực nhanh, ẩn chứa ý tứ hàm xúc âm u mười phần, nghiền nát phần mặt
đường xi-măng phía dưới chân mình, đánh bay hết thảy những chiếc chiến xa chặn
đường mình, gào thét phóng chạy như điên mà đi, tốc độ cực kỳ nhanh chóng, khí
thế lừng lẫy không gì sánh nổi, căn bản không giống như là đang chạy trốn
chết, mà càng giống như kiêu ngạo rời đi hơn nhiều.

Sau đó con Robot kiêu ngạo kia chui thẳng vào trong biển dâu!

Bên trong khoang điều khiển có chút tối tăm, cũng chỉ có nhìn chằm chằm vào
một mảnh biển dâu xanh thẳm mênh mông thể hiện ra trên màn hình theo dõi mới
có thể thư giãn được một chút thần kinh đã hơi chút khẩn trương cùng với hai
hốc mắt đã có chút khô khốc của Hoài Thảo Thi. Những cái phiến lá câu non mềm
mà thanh tú, ở bên trong những luồng gió tung bay tán loạn, ở trên màn hình
theo dõi không ngừng dùng tốc độ cao lui hẳn về phía sau, dần dần biến đổi
thành vô số những đạo đường cong màu xanh đậm xinh đẹp. Nói như vậy có thể suy
đoán ra được tốc độ di chuyển của con Robot này đã kinh người đến mức độ nào.

Hứa Nhạc thoáng cụp mi mắt xuống một chút, cũng không tiếp tục nhìn về phía
những hình ảnh một phiến biển dâu xanh thẳm mênh mông đã chiếm lĩnh hoàn toàn
màn hình theo dõi kia suốt hơn nửa tiếng đồng hồ rồi, khóe mắt cẩn thận liếc
mắt nhìn sang trên người gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi đang ngồi ngay
bên cạnh mình.

Cái gã thanh niên ngồi bên cạnh này, ở trong gian nhà ăn vòm tròn kia đã bị
tập kích khiến cho bị thương không nhẹ, máu tươi chảy ra cũng đã nhiễm đỏ từng
tảng lớn thân thể của hắn, thế nhưng biểu tình của gã này vẫn như cũ không có
chút biến hóa gì cả. Hơn nữa hắn lại còn có thể vẫn như trước ổn định cao siêu
thậm chí là có thể nói vô cùng tinh diệu tiến hành điều khiển Robot, ở bên
trong những con đường của khu biển dâu này không ngừng di chuyển tốc độ cao,
không ngừng tránh né những địch nhân tựa hồ càng ngày càng xuất hiện nhiều
hơn.

Chẳng lẽ đám Hoàng tộc Đế Quốc kia ai nấy cũng đều là quái vật hết cả sao?
Những dòng máu chảy trong thân thể cũng đều là vô cùng vô tận hay sao?

Đây là một quá trình chạy trốn chết vô cùng khẩn trương, thế nhưng đối với Hứa
Nhạc mà nói, hắn luôn cho rằng bản thân chính mình chỉ là một người ngoài
cuộc, cho nên hắn cũng có đầy đủ sự bình tĩnh để mà quan sát hết thải mọi
chuyện phát sinh.

Nhất là quan sát con Robot Đào Chướng này.

Đây là một con Robot thuộc thế hệ Robot tiên tiến nhất mà bên phía Đế Quốc vừa
mới nghiên cứu chế tạo thành công. Điểm tiên tiến nhất của nó chính là tiến
hành trang bị hệ thống động cơ gia tốc mini trên các khớp nối trên thân thể,
mặc dù lý niệm thiết kế khi nghiên cứu chế tạo cùng với con Robot MX thế hệ
mới nhất của Liên Bang cũng có chút sai biệt, nhưng mà trên bản chất thì lại
là cực kỳ tương tự nhau.

Hứa Nhạc không nghĩ đến trong cái thời khắc nguy hiểm khẩn trương như thế này,
mà cái vị đại nhân vật tuổi trẻ ngồi bên cạnh mình kia, không ngờ lại còn thật
sự một phen mang theo chính mình ở bên người mà trốn chạy như vậy. Chẳng qua
cũng chính nhờ như vậy mà hắn mới được cấp cho một cái cơ hội cực kỳ hiếm có ở
gần sát bên tiến hành quan sát chi tiết con Robot thế hệ mới của Đế Quốc như
thế này.

Hắn dùng hai mắt của chính mình, cố gắng quan sát chi tiết hết thảy tất cả
những trang bị kỹ thuật ở bên trong khoang điều khiển của con Robot Đào Chướng
này, cố gắng nhớ lại kỹ càng hết thảy tất cả những gì có thể quan sát được.
Tuy rằng hiện tại cái hy vọng còn có thể sống sót quay trở về Liên Bang là một
chuyện hết sức xa vời, nhưng mà nếu như có thể có cơ hội một phen đem những
cái tư liệu này trực tiếp chuyển tải quay trở về Liên Bang, như vậy đối với
Liên Bang khẳng định sẽ có những sự trợ giúp rất lớn.

Ngoại trừ quan sát cấu tạo bên trong của con Robot tiên tiến thế hệ mới của Đế
Quốc, cái mà hắn càng quan tâm hơn nữa chính là phương thức điều khiển Robot
của gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi ngay bên cạnh hắn này. Sau khi
thoáng trầm mặc quan sát một khoảng thời gian khá dài, hắn xác nhận được
phương thức điều khiển Robot của người này cùng với chính mình và Lý Phong kia
cũng cực kỳ giống nhau. Hắn cũng là thông qua một loại trang thiết bị kỹ thuật
giống như là một loại hệ thống cảm ứng ý nghĩ, đem những luồng lực lượng bên
trong cơ thể của mình truyền vào trong hệ thống điều khiển, chỉ là trang bị
của đối phương rõ ràng là càng khéo léo hơn của mình một chút, ngồi ở kế bên
cũng chỉ có thể nhìn thấy một vài chỗ kết nối ló ra ở bên ngoài mấy cỗ tay áo
mà thôi.

Trong quá trình chạy trốn chết bên trong khu vực biển dâu mênh mông khổng lồ
như thế này, gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc điều khiển con Robot Đào Chướng kia
có thể nói là nhẹ nhàng lưu loát đến cực điểm, hết sức dễ dàng đột phá được
vòng vây dày đặc của đối phương. Trong mấy lần di chuyển mạo hiểm gặp phải
Robot của đối phương, hắn giống hệt như là một đầu mãnh hổ bắt thỏ vậy, chỉ
trong giây lát đã phá tan một đầu Robot của địch quân.

Hứa Nhạc ngồi một bên vẫn mãi luôn theo dõi từng động tác điều khiển Robot của
hắn, lại một lần nữa cảm nhận được một cỗ khủng bố mà lúc trước ở trên chiếc
Chiến hạm Đế Quốc kia hắn đã tự mình thể nghiệm qua.

Ở trong suốt quá trình phá vây trốn chạy, gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc này đã
thể hiện ra một tiêu chuẩn điều khiển Robot cường đại đến cùng cực. Nhất là
cái loại linh mẫn bình tĩnh tản mát ra từ trong bản chất của chính hắn, cùng
với những động tác điều khiển tinh chuẩn xảo diệu giống hệt như là đang tiến
hành khiêu vũ vậy. Nhìn qua cũng chỉ là đưa vào một vài cái chỉ lệnh đơn giản
nhất, những động tác điều khiển Robot tiêu chuẩn nhất, thế nhưng nếu như dùng
một loại tần suất nào đó tiến hành phối hợp lại với nhau, liền trở nên cường
hãn tinh diệu đến như thế…

Lúc trước khi còn ở tại Liên Bang, trong những đêm khuya trong giấc mộng tĩnh
lại, có đôi khi Hứa Nhạc trầm tư suy nghĩ, tự đánh giá về bản thân mình, hắn
cũng cảm thấy trong lòng có chút đắc ý cùng với tự mãn nhàn nhạt. Ngoại trừ sự
thiên phú ở phương diện bảo dưỡng thiết bị kỹ thuật, điều khiến cho hắn nghĩ
đến cảm thấy kiêu ngạo nhất chính là những tiêu chuẩn điều khiển Robot của
chính mình. Chỉ ngắn ngủi trong thời gian vài năm, mặc dù không dám nói là
đánh khắp quân đội không địch thủ, thế nhưng cũng ít nhất là không có người
nào dám đến khiêu chiến hắn. Nhưng mà một trận chiến lúc trước ở trên Chiến
hạm Đế Quốc, hôm nay lại ngồi kế một bên mà chứng kiến, hắn không thể không
khỏi phải buồn chán mà thừa nhận, cái gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc ngồi ở bên
cạnh mình này, trình độ điều khiển Robot quả thật là vượt xa chính mình.

Mặc dù thừa nhận hiện tại mình không bằng đối phương, thế nhưng nói như vậy
cũng không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ nhận thua. Tính cách của hắn liền có thể
quyết định ý tưởng bản thân, nhất là khi nghĩ đến cái gã quân nhân sĩ quan Đế
Quốc trẻ tuổi đang ngồi ở bên cạnh mình này, nếu như quả thật chính là cái vị
kia ở trong truyền thuyết mà nói, như vậy thua ở trong tay của người này cũng
không coi là mất mặt gì cả. Vào thời khắc này, hắn chợt vô cùng nhớ nhung đến
con Robot MXT màu đen đã dưới mệnh lệnh của mình mà tự nổ tung ở trong chiếc
Chiến hạm Chiến thuyền chỉ huy của Hạm đội Đế Quốc kia.

Trong biển rừng dâu, một mảnh đêm khuya, cả một cái thảo nguyên âm trầm giống
hệt như là một gã khổng lồ đang nằm ở trong vương quốc của chính mình. Dưới
ánh sáng tinh quang nhàn nhạt chiếu rọi trên đỉnh đầu, những cái cành lá dâu
dày dày đặc đặc tùy tiện để cho những luồng gió đêm nhẹ nhàng lay động. Bề
ngoài nhìn qua giống hệt như là vô số những chi xúc tua của một con quái vật
khổng lồ, bất cứ thời khắc nào cũng có khả năng đem những người đang tiến hành
trốn chết trong lòng nó mà thôn phệ hoàn toàn. Những cái thanh âm sa sa sàn
sạt không ngừng vang lên, giống như một bầy yêu ma đang cười to mà không ngừng
cắn nuốt vậy, khiến cho kẻ khác không lạnh mà run.

Con Robot Đào Chướng, cả người gắn đầy những cái hộp bằng kim loại nhỏ kia,
giờ phút này giống hệt như là một đống kim loại phế thải khổng lồ đang nằm một
đống tại bên trong một khoảnh đất trống ở giữa khu rừng dâu khổng lồ. Nhiệt độ
của thân thể con Robot lúc này đã giảm xuống rất nhiều, ở trong bầu không khí
lạnh lẽo ban đêm có thể dễ dàng giấu diếm được hệ thống phân hình sóng hồng
ngoại của đám người truy đuổi khắp nơi ở xung quanh.

Hứa Nhạc nửa người tựa vào dưới tàng cây của một gốc cây dâu lớn. Những tầng
cỏ dại bên dưới gốc cây có chút ẩm ướt cùng với lạnh lẽo, thấm sâu vào bên
trong buồng phổi của hắn khiến cho có chút khó chịu. Hắn đưa tay lên mạnh mẽ
bịt miệng mình lại, cố gắng đem cơn ho khan của mình toàn bộ ém chặt trở về,
cố gắng kềm nén đến mức khiến cho hai má của hắn trở thành một mảnh đỏ ửng
không chút khỏe mạnh.

Đám người Đế Quốc kia chó cắn chó với nhau, cùng với hắn cũng chẳng có chút
quan hệ nào cả. Nhưng mà nếu như để những người truy đuổi ngoài kia nghe được
thanh âm ho khan của mình mà chạy tới. Nếu như bọn chúng giết chết gã quân
nhân sĩ quan Đế Quốc kia, cũng sẽ không khiến cho hắn cảm thấy áy náy chút nào
cả. Nhưng mà chỉ có đều chuyện này chắc hẳn cũng sẽ ảnh hưởng đến sự an toàn
của chính mình, vì thế hắn cũng cần phải cẩn cẩn thận thận một chút.

Hắn khẽ nheo mắt lại nhìn về phía bãi đất trống ngay bên cạnh đầu Robot nằm đó
khẳng hơn mười thước. Bóng đêm ở nơi này thật sự có chút thâm trầm, thế nhưng
thị lực của hắn lại có thể tinh tường nhìn thấy rõ ràng hết thảy cảnh vật ở
nơi đó. Cái gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi kia tựa hồ khi nãy đã cố
gắng tiến hành liên hệ với một người nào đó, nhưng mà kết quả vẫn như cũ là
thất bại.

Biểu tình của gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi kia có chút nặng nề. Hắn
dùng dụng cụ cấp cứu khẩn cấp tiến hành trị liệu vết thương một cách đơn giản,
sau đó liền mãi trầm mặc ngồi dựa vào một thân cây khác, nhắm mắt lại chậm rãi
nghỉ ngơi.

Nhìn vào lượng máu tươi chảy ra nhiều đến mức khiến cho người khác nhìn qua
cũng phải sợ hãi như thế, có thể phán đoán ra được đối phương đã bị thương rất
nặng. Chẳng qua Hứa Nhạc cũng chẳng hề nảy sinh chút nào tâm lý muốn trợ giúp
đối phương chữa thương cả. Thậm chí là xuất phát từ sự an toàn của bản thân,
hắn cũng càng muốn nhìn thấy cái gã đối thủ cường hãn này càng trở nên suy yếu
hơn một chút. Huống chi cái gã bên cạnh này cũng giống hệt như là Lý Cuồng
Nhân vậy, là loại người giống hệt như là quái thai vậy, hẳn là sẽ không dễ
dàng chết đi như vậy.

Bên trong phiến rừng dâu tăm tối này, cả hai người cũng không ai mở miệng nói
chuyện cả, trong lòng cũng đều mang tâm sự của chính mình, có sự tính toán của
chính mình.

Lúc trước khi còn ở trong gian nhà ăn kia, Hứa Nhạc đã từng nghi hoặc đối với
nguyên nhân của biểu tình trầm trọng của gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi
này. Hiện tại hắn đã càng ngày càng xác định rõ ràng hơn một chút thân phận
của đối phương, đại khái có thể hiểu rõ hơn được nguyên nhân một chút. Vì thế
vấn đề chân chính khiến cho hắn cảm thấy phức tạp, liền chỉ còn lại có cái
tiếng súng ngày hôm nay đã chính thức mở lên một màn ám sát khủng bố kia.

Vì cái gì mà khẩu súng ACW, loại vũ khí Liên Bang nghiên cứu chế tạo cực kỳ bí
mật lại có thể xuất hiện ở cảnh nội của Đế Quốc như thế? Hơn nữa lại còn có
thể xuất hiện trong tay của đám người tổ chức ám sát kia nữa?

Hứa Nhạc trầm mặc ngẫm nghĩ một lúc thật lâu, cũng chỉ có thể đưa ra một lời
giải thích duy nhất. Đó chính là trong thời gian mấy chục năm gần đây, Liên
Bang cho đến bây giờ cũng chưa từng đình chỉ qua công tác thẩm thấu vào trong
lãnh thổ Đế Quốc, thậm chí còn có thể đang âm thầm tiến hành hợp tác với một
vài thế lực nào đó của Đế Quốc.

Đêm càng ngày càng khuya hơn, ánh sao trên trời cũng dần dần ít đi, nhiệt độ
càng ngày càng thấp xuống. Hứa Nhạc đang ngồi dựa nửa người dưới một tàng cây
dâu bất chợt khẽ nheo cặp mắt lại, nhìn về phía gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc
trẻ tuổi đang ngồi dưới tàng cây một gốc cây dâu khác. Phát hiện ra được hô
hấp của hắn càng ngày càng trở nên bình tĩnh, hai ai hơi hơi co rút lại, cũng
hiểu được dưới tình huống mất máu quá nhiều, đối phương hiển nhiên là cảm giác
được có chút rét lạnh.

Nhân loại thông thường chống cự lại sự rét lạnh, phương pháp ngoại trừ việc co
ro cúm rúm bên trong những bộ quần áo ấm áp, thì còn có giấc ngủ nữa. Tuy rằng
cái loại giấc ngủ như thế này thông thường sẽ là giấc ngủ trí mạng, thế nhưng
đó là sự lựa chọn theo bản năng, căn bản luôn khó có thể chống cự lại.

Những cơn gió vẫn còn tiếp tục thổi quét qua những ngọn cây dâu, phát ra những
thanh âm sàn sạt sàn sạt, đơn điệu cùng với nhẹ nhàng, càng dễ dàng thúc giục
người ta đi sâu vào giấc ngủ.

Hứa Nhạc cũng không hề cử động, hắn chỉ là trầm mặc nhìn chằm chằm về phía bên
kia, theo dõi kỹ càng tần suất hô hấp của đối phương. Mãi sau khi theo dõi
suốt hơn một tiếng đồng hồ, ánh mắt của hắn mới thoáng cụp xuống, dùng tốc độ
chậm rãi đến cực điểm chậm rãi cởi giày dưới chân mình ra.

Ngay tiếp theo sau đó, hắn chậm rãi cởi ra cái áo làm bằng loại tơ tằm thượng
hạng, trên người đã dính đầy vết máu tươi cùng với tro bụi, nhẹ nhàng dùng
nước trong một cái hố nhỏ ở dưới một tàng cây thấm cho ướt đều, sau đó mới
quấn lại ở trên cổ mình, cuối cùng lặng lẽ không một tiếng động, chậm rãi đứng
thẳng người lên, cẩn cẩn thận thận chậm rãi bước từng bước nhẹ về phía sau.

Lòng bàn chân trần trụi của hắn chậm rãi dẫm lên trên lớp cỏ dại ẩm ướt mềm
xốp dưới mặt đất, cũng không có phát ra bất cứ thanh âm nào cả, thậm chí ngay
cả những con côn trùng ẩn nấp bên dưới lớp cây cỏ kia cũng không có kinh động
lấy một tiếng.

Hắn đạp ra thêm một bước thứ hai, hướng về phía khu rằng cây rậm rạp ở phía
sau tiến gần thêm một chút, mạnh mẽ đè nén lại tiếng tim đập trong lòng ngực
mình, cố gắng khống chế hô hấp nhẹ nhàng lại.

Ngay sau đó là bước thêm một bước thứ ba nữa. Chỉ cần hắn có thể tiến vào được
bên trong mảnh hải dương hắc ám phía sau lưng, ai còn có thể bắt hắn được nữa
cơ chứ?

Nhưng mà liền vào đúng lúc này, từ trên hai vai của hắn đột nhiên chợt truyền
đến một trận chấn động nhàn nhạt không một tiếng động, khiến cho cước bộ đang
bước đi của hắn chợt cứng ngắc tại một chỗ.

Thoáng cúi đầu nhìn xuống một chút, trên tấm vải băng bó trên hai cái lỗ máu
trên xương bả vai kia của hắn chợt phát sáng lên một tia sáng yếu ớt, hơn nữa
còn đang rung lên bần bật. Hứa Nhạc thoáng trầm mặc một lát, trong lòng thoáng
thở dài một tiếng, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

Dưới tàng cây dâu cách đó hơn mười thước, Hoài Thảo Thi chậm rãi mở ra cặp mắt
đang nhắm nghiền, đồng tử trong mắt dị thường sáng ngời, nhìn chằm chằm về
phía động tác đang cứng ngắc lại của Hứa Nhạc, chậm rãi nói:

– Tao mãi vẫn cứ nghĩ mày là một người thông minh, hiện tại mới phát hiện ra,
tựa hồ sự phán đoán của tao đã có chút vấn đề rồi.

Thanh âm nói chuyện của hắn được cố gắng áp xuống cho cực thấp, những đầu chim
đêm đang nghỉ ngơi bên trong cánh rừng kia vẫn như cũ đang chìm trong cơn mộng
đẹp của mình, vẫn không hề bị kinh động. Nhưng mà hắn biết rõ ràng là Hứa Nhạc
có thể nghe rõ những lời mà mình vừa nói.

– Địch nhân của địch nhân không nhất thiết phải là bằng hữu của mình. Những
người đang muốn giết chết tao, hẳn là cũng sẵn sàng nguyện ý giết chết mày.

Vẻ mặt Hoài Thảo Thi vô cùng lạnh lùng, nói:

– Những thiết bị tiến hành kiểm tra chip vi mạch Liên Bang trải rộng khắp mọi
nơi bên trong cảnh nội Đế Quốc, mày cho rằng mày thật sự có thể chạy trốn trở
về hay sao?

Hứa Nhạc thoáng trầm mặc một lát, tự nhiên cũng sẽ không hướng về phía đối
phương giải thích ra con bài tẩy cuối cùng của chính mình. Hắn chậm rãi quay
ngược trở lại bên cạnh tàng cây dâu vốn thuộc về chính mình, có chút mệt mỏi
ngồi trở xuống lại, tựa như vừa rồi bản thân mình cũng chưa từng làm bất cứ
cái gì vậy.

– Mặc khác, lần này tao mặc kệ cuối cùng tao có thể sống sót trở về hay
không…

Hoài Thảo Thi nhìn hắn, nói:

– Nhưng mà ngay trước khi tao chết đi, khẳng định sẽ giết chết mày trước. Cho
nên mày tốt nhất nên cầu khẩn tao còn có thể sống sót đi.