Trong quá trình du ngoạn khắp nơi suốt mấy ngày hôm nay, những quân nhân sĩ
quan đi theo bảo hộ cho hai người bọn họ, xuất hiện bên ngoài ánh sáng toàn bộ
cũng đều là mặc thường phục cải trang cả. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy có
quân nhân sĩ quan Đế Quốc mặc quân trang xuất hiện trước mặt bọn họ như vậy,
lập tức nghĩ ra chắc hẳn gã quân nhân sĩ quan này hẳn là thành viên của ban
ngành bảo an nào đó vốn dĩ ấn nấp ở một nơi bí mật âm thầm theo dõi bọn họ.
– Đại nhân, đêm qua nhận được tin tức tình báo truyền đến, quả thật tựa hồ
như có vấn đề.
Tên quân nhân sĩ quan Đế Quốc kia đi tới đứng bên cạnh Hoài Thảo Thi, kính cẩn
mà ngắn gọn lớn tiếng báo cáo:
– Chúng tôi đã tiến hành gia tăng tần số theo dõi tín hiệu, vừa rồi hệ thống
theo dõi tín hiệu điện tử bên trong và xung quanh tòa nhà này đã phát hiện ra
một đoạn tín hiệu sóng ngắn khởi động cường độ thấp. Tựa hồ như là tín hiệu
khởi động của thiết bị điện tử dân dụng nào đó. Nhưng mà quỹ tích tín hiệu
thật sự có chút quái dị, hệ thống phân tích tín hiệu không thể xác định được
nó là loại tín hiệu điện tử gì cả.
Nghe vậy, cặp mày thanh tú của Hoài Thảo Thi khẽ nhíu lại một chút, đón lấy
quyển sổ tay điện tử vẽ lại mô tình quỹ tích tín hiệu từ gã quân nhân sĩ quan
thuộc hạ, nhìn thấy những quỹ tích tín hiệu điện tử đang không ngừng rung động
trên màn hình, nghi hoặc hỏi:
– Là vũ khí à?
– Đã loại trừ khả năng là sóng nhiệt khởi động của Robot quân dụng hoặc là
dân dụng. Cùng với tần suất cơ bản tiêu chuẩn của hệ thống vũ khí công kích
tầm xa cũng không giống nhau. Vẫn đang tiếp tục tiến hành phân tích nghiên cứu
nguồn gốc. Hẳn là cũng không có nguy hiểm. Nhưng mà dù sao vị trí của gian nhà
ăn này quá mức thông thoáng, cho nên thỉnh cầu ngài nên lập tức rời khỏi nơi
này.
Gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc nói thẳng ra yêu cầu của mình, vốn cũng không
thèm để ý đến chuyện Hứa Nhạc có thể biết được chuyện cơ mật gì đó. Tuy rằng
hắn cùng với rất nhiều các đồng nghiệp khác của mình, mãi vẫn không hiểu nổi
vì cái gì mà vị đại nhân tôn quý cùng cực này lại muốn dẫn theo gã tù binh
Liên Bang đê tiện này đi theo mình du lịch khắp nơi như vậy, nhưng mà ở trong
suy nghĩ của bọn họ, người này hẳn là một người chết rồi, cho dù có nghe được
những tin tức tình báo cơ mật nào đó đi chăng nữa, cũng chẳng có vấn đề gì.
Hoài Thảo Thi giương mắt nhìn chằm chằm vào quỹ tích tín hiệu điện tử kỳ lạ
trên màn hình quyển sổ tay điện tử, cặp lông mày đen thẳng tắp thanh tú lúc
này lại càng nheo chặt lại hơn một chút, mang theo một chút nghi vấn cùng với
phần lớn trào phúng nhàn nhạt, ở bên trong Tinh vực của Đế Quốc như thế này,
chẳng lẽ lại còn có kẻ nào dám bất lợi đối với chính mình hay sao?
Với vốn kiến thức ngôn ngữ Đế Quốc ít ỏi của Hứa Nhạc cũng không đủ nghe được
những lời mà gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc kia đang báo cáo, cặp mày dày rậm
thẳng tắp của hắn cũng có chút bất đắc dĩ khẽ cau lại một chút, thế nhưng đã
rất nhanh giống hệt như hai thanh phi đao dựng ngược cực mạnh lên. Bởi vì
trong khóe mắt của hắn, đã nhìn thấy được một đạo quỹ tích tín hiệu cực kỳ
quen mắt.
Đồng tử trong mắt của hắn đột nhiên co rụt lại cực nhanh, toát ra quang mang
sáng ngời. Hắn có thể cảm nhận được từ cổ của mình chợt truyền đến từng trận
hàn ý mãnh liệt, thúc giục cho từng sợi lông tơ ở nơi đó không ngừng dựng
thẳng đứng lên!
Cái này xác thực cũng không phải là quỹ tích tín hiệu sóng ngắn phát ra khi
một con Robot quân dụng hay dân dụng khởi động, cũng không phải là quỹ tích
tín hiệu sóng nhiệt phát ra khi máy bay đạn đạo không đối địa tiến hành oanh
kích. Toàn bộ ban ngành giám sát tín hiệu của Đế Quốc hẳn là cũng chưa từng
chứng kiến qua quỹ tích tín hiệu điện tử này bao giờ, mà ngay cả bên trong
Liên Bang đi nữa, những người đã từng nhìn thấy qua những quỹ tích tín hiệu
này cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng mà hắn lại nằm trong số những người ít ỏi đã từng xem qua loại quỹ tích
tín hiệu sóng nhiệt này. Năm xưa khi ở trên những sông băng trên tinh cầu
5460, hắn đã từng cùng Thi Thanh Hải, Cố Tích Phong bỏ ra một khoảng thời gian
khá dài tiến hành thảo luận về nó rất nhiều lần.
Bọn họ thảo luận xem nên chọn dùng loại thủ đoạn bao phủ tín hiệu điện tử nào,
để cho cái thanh vũ khí độc tôn khủng bố cùng cực này có thể hạn chế đến mức
tối đa những khả năng khiến cho người khác có thể phát hiện ra sự tồn tại của
nó trên chiến trường.
Có điều bởi vì do tiến hành nghiên cứu trong một khoảng thời gian khá dài, cho
nên hắn cùng với Cố Tích Phong đã có thể dựa vào quỹ tích tín hiệu điện tử
sóng nhiệt bắt được mà mơ hồ phán đoán ra được phương hướng tồn tại của nó.
Nhưng mà hắn vẫn chưa có cơ hội nào áp dụng những kiến thức này trong thực
tiễn, mãi cho đến ngày hôm nay…
Bởi vì đây là quỹ tích tín hiệu sóng nhiệt của khẩu ACW!
Nói chính xác hơn, những quỹ tích tín hiệu điện tử sóng nhiệt này, chính là do
trang bị khởi động đánh lửa xung mạch điện của ACW cùng với sóng nhiệt phát ra
của các hệ thống phụ trợ chống chấn động trang bị trên khẩu ACW tổng hợp lại,
phát ra một vài đoạn tín hiệu điện tử sóng ngắn thấp.
Một khẩu súng khi khởi động lại có thể kinh động đến thiết bị theo dõi tín
hiệu điện tử, chuyện này nghe qua thật sự là vô cùng vớ vẩn, thế nhưng nếu như
khẩu súng này chính là thứ vũ khí là tập hợp trí tuệ cao nhất của vô số chuyên
gia vũ khí của Liên Bang, chi phí chế tạo sang quý đến cùng cực, khiến cho vị
Bộ trưởng tiền nhiệm của Bộ Quốc Phòng khi nhìn thấy báo cáo đã phải đau
thương đến mức lập tức chửi cha mắng mẹ đến suốt ba ngày ba đêm, lại có vẻ như
là một chuyện hoàn toàn theo lẽ thường mà thôi.
Cái khẩu súng bắn tỉa có uy lực khủng bố đến mức có thể xưng là vua các loại
súng này, khi lần đầu tiên xuất hiện trên khu rừng mùa thu tại sườn núi bên
ngoài tòa đại lâu của quỹ Cơ Kim Hội tại tinh cầu S2, đã đem những thuộc hạ
cực kỳ có tố chất huấn luyện chuyên nghiệp của Mạch Đức Lâm cùng với những đặc
công của Cục Đặc Cần Liên Bang bắn phá thành một đám hỗn loạn tan nát. Lần thứ
hai khi nó xuất hiện trong thế giới băng tuyết tại tiền tuyến Đại khu Tây Lâm,
thì nó lại giống như một cái u hồn khủng bố, không ngừng lượn lờ, liên tục
cướp đi sinh mệnh của hơn mười gã quân nhân sĩ quan cao cấp của Quân viễn
chinh Đế Quốc mà tuyệt đối không kẻ nào tìm ra được tông tích.
Bên trong toàn bộ Liên Bang cũng chỉ có thể một phen chế tạo ra ba khẩu ACW mà
thôi, mà một thanh trong số đó lại luôn một mực ở trong tay của Thi Thanh Hải,
gã hoa hoa công tử bạn tốt nhất của hắn, cho nên Hứa Nhạc so với bất cứ người
nào khác còn hiểu rõ ràng hơn sự khủng bố của khẩu súng bắn tỉa này. Bởi vì
nguyên nhân giá trị chế tạo cùng với vật liệu vô cùng khan hiếm, cho nên ở
trên chiến trường, ACW là loại súng bắn tỉa có sự lựa chọn hiệu quả thấp nhất,
nhưng mà nếu như dùng để tiến hành ám sát, như vậy nó tuyệt đối chính là sự
lựa chọn khiến cho kẻ khác phải cảm thấy tuyệt vọng đến cùng cực.
Bên trong gian nhà ăn ở tầng cao nhất của nhà hàng chợt có một luồng không khí
mát mẻ tươi mát thổi quét qua, phía sau gáy của Hứa Nhạc nhất thời không lạnh
mà trở nên rét run, những sợi tóc gáy nhất thời dựng hết cả lên, tựa hồ như
sắp bị đông cứng lại vậy.
Tay súng bắn tỉa kia hiện tại đang mai phục ở chỗ nào? Lớp vách tường thủy
tinh trong suốt hình vòm úp xuống bốn phía khu nhà ăn này toàn bộ đều là một
khoảng không vắng vẻ. Chỉ có ở xa xa đằng kia mới có một đạo triền núi cao
trải dài giống hệt như một dãy đường thẳng đen đúa xa xa mà thôi. Hẳn là chính
ở nơi đó!
Mục tiêu của tay súng bắn tỉa kia là ai? Chính mình sao? Nếu như đám người Đế
Quốc quả thật muốn giết mình, hiện tại chẳng phải là vô cùng dễ dàng hay sao,
có cần phải làm cho phiền toái đến như thế hay không? Hơn nữa hết sức rõ ràng,
cái gã quân nhân binh sĩ Đế Quốc trẻ tuổi thân phận cực kỳ tôn quý đang ngồi ở
đối diện kia, đối với chuyện tình lần này thể hiện ra vô cùng nghi hoặc. Có lẽ
hắn sẽ không biết rằng ngay kế tiếp sau đây, sẽ có ba viên đạn hợp kim đuôi
cánh tốc độ cực kỳ cao sẽ bắn thẳng đến nơi này. Chẳng lẽ mục tiêu của tay
súng bắn tỉa kia chính là đối phương sao?
Ở những thời khắc nguy hiểm đến tính mạng nào đó, tốc độ suy nghĩ thông thường
của nhân loại thậm chí sẽ trở nên nhanh chóng linh hoạt hơn cả so với vận tốc
ánh sáng nữa. Chỉ trong khoảnh khắc như một cái nháy mắt, trong đầu Hứa Nhạc
đã tiến hành phân tích ngẫm nghĩ đến vô số các vấn đề khác nhau. Nhưng mà hắn
lại vẫn như cũ không kịp phán đoán ra rõ ràng hết tất cả mọi thế cục trước
mắt, cũng biết hiện tại cũng không còn thời gian tiếp tục tự hỏi nữa rồi. Mặc
kệ mục tiêu của tay súng bắn tỉa kia là ai, chuyện tình mà hắn phải làm lúc
này, cũng chính là chuyện tình duy nhất hắn có thể làm lúc này, chính là: Dùng
tốc độ nhanh nhất ngã rạp xuống mặt đất, sau đó tìm kiếm những vật thể nào đó
đủ cứng rắn để che chở cho thân thể xác thịt của chính mình!
Xôn xao một tiếng vang lên. Những cái dao nĩa chế tác bằng bạc tĩnh xảo, những
bộ đồ ăn làm bằng sứ cao cấp một màu trắng tinh, theo những động tác phóng
người ngã xuống của hắn mà tung bay tán loạn lên.
Hứa Nhạc cũng không phải một vị Thánh, lại càng không quan tâm đến cái gã quân
nhân binh sĩ Đế Quốc đang ngồi ăn đối diện kia sẽ sống hay là chết, cho nên
hắn tự nhiên cũng sẽ không ngu xuẩn đến mức lớn giọng quát to kêu đối phương
tránh đi. Hắn chỉ là mạnh mẽ ngã xuống, kiên quyết đến có chút tàn ngẫn mà ngã
xuống, dùng một loại tư thế cả thân người rơi tự do mạnh mẽ mà hung hăng ngã
xuống!
Ngay khi thân thể của Hứa Nhạc đã sắp sửa tiếp cận xuống mặt đất, những cái
dao nĩa đồ ăn bằng bạc, những bộ đồ ăn bằng sứ cao cấp trắng tinh cũng chỉ vừa
mới tung bay lên khỏi mặt bàn làm bằng loại đá hoa cương cứng rắn hoa lệ, vẫn
còn ngây thơ không biết gì mà ở trong không trung xoay chuyển thân hình của
mình.
Cái gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc tiến đến báo cáo tình huống kia, lúc này cặp
môi đã mở lớn ra, vẻ mặt cảnh giác vẫn còn chưa hiện lên trên khuôn mặt của
hắn, những câu chữ muốn thốt lên lúc này vẫn còn nằm nguyên bên trong phế
phổi, vẫn chưa biến thành những dòng khí, càng vẫn còn chưa kịp kích thích đến
những dây thanh quản của chính hắn.
Bên trong gian nhà ăn lúc này đột nhiên không khí giống như là tạm thời bị
đóng băng thời gian trong chốc lát vậy. Đồng tử trong mắt của Hoài Thảo Thi
cũng đột nhiên trở nên sáng ngời lên. Hắn từ những động tác bất ngờ của Hứa
Nhạc chợt hiểu được một chút gì đó, ngay sau đó liền cảm giác được một loại
cảm giác nguy hiểm trước giờ chưa từng có đang dùng loại tốc độ cực kỳ cao
phóng sát lại chính mình.
Không kịp nhảy người lên, cũng không kịp ngã rạp xuống giống như Hứa Nhạc, đối
diện với viên đạn xoay chuyển với tốc độ cực kỳ cao đang đánh úp lại, đối diện
với luồng không khí sáng ngờ như muốn xé tan toàn bộ ánh sáng của không gian
Tang Thực Châu này, cho dù là cường hãn như Hoài Thảo Thi đi chăng nữa, cũng
không kịp làm ra quá nhiều những động tác hữu hiệu.
Hắn chỉ kịp thời nâng lên cánh tay phải của chính mình, giống như là muốn chụp
lấy khối thịt bò tươi ngon mọng nước đang văng lên cao ở phía trước mặt của
chính mình vậy, đơn giản mà hữu hiệu chụp ngay được cái mặt bàn làm bằng đá
hoa cương cứng chắc ngay ở trước mặt của mình.
Ai cũng không thể nào tính toán ra được, ở trong thời gian không đầy một cái
nháy mắt này, một cái động tác chụp nhìn qua cực kỳ đơn giản của Hoài Thảo
Thi, là cần phải có một tốc độ phản ứng thần kinh đáng sợ đến như thế nào.
Bàn tay phải của Hoài Thảo Thi mạnh mẽ chụp lấy phần cạnh của cái mặt bàn làm
bằng đá hoa cương. Cái mặt bàn làm bằng đá hoa cương, loại đá được xưng là
cứng rắn nhất trong tất cả các loại đá tự nhiên này không ngờ lại có chút khẽ
biến hình. Bàn tay của hắn đang chụp lấy mặt bàn lại còn biến đổi lợi hại hơn
nhiều. Bộ phận tiếp xúc với mặt đá hoa cương đã từ màu sắc tái nhợt chợt biến
thành một mảnh hồng nhuận, cũng vô cùng kỳ diệu, từ đầu những ngón tay hồng
nhuận kia chợt có vô số đạo dòng khí mạnh mẽ phun ra!
Bát đạo chân khí bên trong cơ thể của Hoài Thảo Thi không chút giữ lại, toàn
lực phun trào ra!
Cái ống tay áo bằng tơ lụa trên cánh tay phải của hắn vỡ vụn ra thành từng
phiến từng phiến nhỏ, tung bay tán loạn khắp nơi.
Cái ghế dựa bằng gỗ quý rắn chắc của hắn cũng không một tiến động vỡ vụn thành
từng mảnh, chậm rãi rơi xuống đất.
Còn thân hình có chút gầy yếu của hắn thì dưới tác dụng của cỗ lực lượng hùng
hậu khổng lồ này, trong khoảnh khắc tăng tốc cực nhanh, hướng thẳng về phía
sau mà bay lui!
Ngay trong nháy mắt khi thân thể của Hoài Thảo Thi vừa cất lên khỏi mặt đất,
bức vách tường cứng rắn hình vòm tròn của căn nhà ăn, đột nhiên nở rộ ra một
đóa hoa.
Đóa hoa kia đúng là bị mạnh mẽ khai mở ra, lộ ra một khối bê tông đổ vỡ vô
cùng sầu thảm. Tâm của cái đóa hoa kia bị vật thể tốc độ cao oanh kích biến
thành từng mảnh nhỏ, từng mảnh từng mảnh bốc thẳng lên giống hệt như vô số
mảnh hợp kim chợt dựng thẳng lên cao vậy. Màu sắc của đóa hoa kia chính là ánh
sáng, chính là tia ánh sáng mặt trời từ bên ngoài bức tường xuyên thấu thẳng
vào bên trong.
Những luồng ánh sáng từ bên ngoài gian kiến trúc này, liền theo cái động sâu
hoắm giống hệt như một đóa hoa này mà xuyên thẳng vào. Trong quá trình nó tiến
lên, đã cùng với thân thể gầy yếu của Hoài Thảo Thi, giống hệt như một cái
bóng mờ, dùng tốc độ cực kỳ cao phóng ngược về phía sau, nhẹ nhàng va chạm với
nhau một chút.
Ngay sau đó mới là một tiếng nổ to ông minh giống hệt như một tiếng sấm gầm
giữa trời xanh vậy.
Tốc độ vọt tới của khỏa viên đạn đoạt mệnh này thật sự là quá nhanh, nhanh hơn
hẳn thanh âm, lại dường như sắp sửa vượt qua cả tốc độ của ánh sáng nữa.
Trong một khoảnh khắc sau đó, trên bức tường lại có thêm hai cái lỗ hổng mới
nữa, kích thước cùng với hình dạng giống hệt như cái động đầu tiên, tựa hồ như
là cùng một người điêu khắc ra vậy. Tiếng súng ông minh nặng nề, cắt thẳng qua
luồng không khí tĩnh mịch, đánh tan bầu không khí đang bị đóng băng thời gian
trong gian nhà ăn kia.
Bịch!
Một tiếng trầm ***c chợt vang lên, thân thể gầy yếu của Hoài Thảo Thi lúc này
mới nặng nề mà ngã sấp xuống ngay trên vách tường phía sau lưng hắn.
– Điện hạ bị tập kích!
Cái gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc thông báo tin tức ngạc nhiên ngây ngốc nhìn
một màn này xảy ra, rốt cuộc bây giờ mới kịp thời tỉnh thần lại, cả người run
rẩy, dùng thanh âm khàn khàn hét lớn lên. Đồng thời toàn thân hắn hướng về
phía góc tường bên kia mà vọt tới, theo bản năng bình thường, một phen dùng
thân thể của chính mình che chắn phía trước thân thể của Hoài Thảo Thi.
Từ phía triền núi xa xa, nơi truyền đến những viên đạn đoạt mệnh khủng bố, vẫn
như cũ không ngừng tiến hành bắn phá. Những trang trí hào hoa xa xỉ bên trong
gian nhà ăn kia lúc này giống như biến thành vô số các dụng cụ làm bằng giấy
bình thường vậy, không ngừng bị xé rách, bị chấn động cho văng thẳng lên không
trung, gian nan rơi thẳng xuống mặt đất, sau đó lại một lần nữa bị chấn động
khiến cho bay ngược lên trở lại, những mảnh sứ cao cấp trắng tinh vỡ tan cùng
với những món dụng cụ đồ ăn bằng bạc va chạm lẫn nhau phát ra thanh âm trầm
hưởng không ngừng.
Bụi mù bốc lên mãnh liệt, toàn trường là một mảnh hỗn loạn. Hứa Nhạc lúc này
đã núp cả người phía sau cái mặt bàn làm bằng loại đá hoa cương hoa lệ cứng
rắn, sắc mặt cũng đã có chút tái nhợt. Giờ phút này hắn mới có thể xác nhận rõ
ràng mục tiêu của tay súng bắn tỉa kia cũng không phải là bản thân mình. Nhưng
mà tâm tình của hắn thế nhưng cũng không dám có chút thả lỏng nào cả. Bởi vì
hắn phát hiện ra khẩu ACW của tay súng bắn tỉa kia đang sử dụng, chính là loại
mặc đạn nòng xoáy cứng rắn, tốc độ siêu cao, chuyên dùng để phá giáp. Hơn nữa
sau khi bắn xong ba lượt bắn tỉa ban đầu, tay súng bắn tỉa kia liền bắt đầu
tiến hành bắn bao trùm toàn bộ phạm vi khu vực nhà ăn này, xem qua quả thật
cũng chẳng thèm để ý đến chuyện có vô tình bắn chết chính mình hay không…
Loại mặc đạn nòng xoáy này vốn là cực kỳ cứng rắn, hơn nữa lại còn di chuyển
với vận tốc siêu cao, bình thường thậm chí còn có thể ***c thủng cả lớp chắn
hợp kim siêu cứng rắn của Robot quân dụng nữa. Cái mặt bàn ở trước mặt này,
làm bằng loại đá hoa cương hoa lệ được xưng là cứng rắn nhất trong số các loại
đá thông thường, thế nhưng lại như thế nào có thể chống đỡ được những viên mặc
đạn khủng bố đó chứ?
Một giây tiếp theo sau đó, trong lòng Hứa Nhạc nhất thời trở nên an tâm hơn
một chút, bởi vì đám người quân nhân sĩ quan Đế Quốc bên trong gian nhà ăn kia
đã kịp thời phản ứng lại cực nhanh, những lớp tường chắn thủy tinh hình vòm
tròn bên ngoài tòa nhà ăn trong thời gian cực ngắn đã điều chỉnh xong góc độ
chiết xạ quang học phản chiếu, tuy rằng khẳng định không thể ngăn cản được
những viên đạn của tay súng bắn tỉa kia, nhưng lại có thể khiến cho khả năng
ngắm bắn của đối phương tạm thời trở nên càng thêm khó khăn hơn một chút.
Ngay sau đó, có thêm càng nhiều những gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc dũng mãnh
tiến thẳng vào trong gian nhà ăn đang trống trải. Những gã quân nhân sĩ quan
này tựa hồ như không hề nhìn thấy những đường đạn khủng bố thê lương đang
không ngừng bắn thẳng tới này, mà mạnh mẽ ôm theo những cái hộ thuẫn bằng hợp
kim vô cùng cứng rắn, dũng mãnh hướng vè phía chỗ góc tường kia. Có khoảng
bốn, năm tên quân nhân sĩ quan Đế Quốc ngã rạp xuống trên đường phóng tới, thế
nhưng đám còn lại vẫn đã thành công tạp thành một đống lớp chắn thịt đơn giản,
che hẳn lại trước người của Hoài Thảo Thi.
Hứa Nhạc cũng không trông cậy vào đám quân nhân sĩ quan Đế Quốc kia sẽ cung
cấp cho mình những đãi ngộ giống như gã quân nhân binh sĩ Đế Quốc trẻ tuổi kia
vậy. Trên thực tế, hắn còn cho rằng đây chính là một cái cơ hội tốt của chính
mình nữa. Dưới sự yểm trợ của đống bụi mù bốc lên mù mịt trong phòng, hắn nằm
ép người sát xuống mặt đất, dùng gót chân chống mạnh trên mặt đất bừa bãi tán
loạn, lặng lẽ không một tiếng động, bò về phía cửa của gian nhà ăn.
– Hmiajj kiajxpo kajpjwp hiahsjp!
Ngay tại thời điểm này, bên trong góc tường, nơi đang bị đám quân nhân sĩ quan
Đế Quốc cùng với một đám hộ thuẫn dày đặc vây quanh kia, đột nhiên vang lên
một câu nói bằng ngôn ngữ Đế Quốc vang dội. Cái thanh âm này giờ phút này vẫn
như cũ có vẻ cực kỳ bình tĩnh cùng với cường thế. Nhưng mà không ngờ lại cũng
không có bị những tiếng gào thét của viên đạn bay xé gió che lấp mất.
Hứa Nhạc cũng có thể nghe được một chút ngôn ngữ Đế Quốc, ít nhất có thể chuẩn
xác nghe hiểu được những lời nói này:
– Coi chừng cái gã tù nhân Liên Bang kia!
Hứa Nhạc nhất thời đình chỉ lại động tác thong thả lui lại về phía sau của
mình, cặp mày khẽ cau lại một chút, sâu trong đáy lòng hung hăng mắng chửi một
câu vô cùng thô tục. Không ngờ đến được ở tại thời khắc cực độ khẩn trương như
thế này, cái gã kia lại còn không có quên đi chính mình. Cái tay súng bắn tỉa
kia không ngờ lại cũng không có giết chết cái gã địch nhân rõ ràng là cường
đại nhất của Liên Bang này, điều này càng khiến cho hắn cảm thấy có chút đáng
tiếc.
Tiếng súng bắn tỉa đột nhiên tạm thời ngừng lại.
Bên trong một mảnh im lặng trầm mặc này, đột nhiên có một đợt chấn động mạnh
mẽ vang lên. Những phiến thủy tinh bốn phía xung quanh đã bị đạn bắn tan nát
không chịu nổi, bắt đầu rào rào rơi thẳng xuống mặt đất.
Hứa Nhạc lúc này đang tránh ở phía sau mặt bàn bằng đá hoa cương cứng rắn, cả
người tràn đầy bụi đất. Hoài Thảo Thi bị đám thuộc hạ khẩn trương liều chết
bao vây phía sau góc tường, cả người dính đầy máu tươi. Hai người mặc dù cũng
không có nhìn thấy lẫn nhau, thế nhưng lại đồng thời làm cùng một động tác
giống nhau: Bọn họ đồng thời khẽ nheo mắt lại, ngẩng đầu cao lên, cùng thấp
giọng mắng ra một câu mắng thô tục:
– Con mẹ nó!
Bên ngoài tòa kiến trúc, trên bầu trời cũng có một vài cụm mây trắng. Đột
nhiên có một chiếc chiến đấu cơ Đế Quốc một màu xanh đen thẫm, chợt như phá
tan đám mây mà bay thẳng ra, dùng tốc độ cực cao mà phóng tới. Càng khủng bố
hơn chính là, ngay phía dưới cặp cánh của chiếc chiến đấu cơ này, hệ thống đạn
đạo không đối địa của nó đã thoát ly ra, đang ở trên thiên không phụt ra một
đường lửa đạn xinh đẹp tuyệt mỹ.