– Đứng lại!
Bên trong một trang viên u tĩnh tràn ngập khí tức sang quy nằm tại một chỗ
khuất vùng ngoại ô Thủ phủ Lạc Nhật Châu của Đại khu Tây Lâm, chợt vang lên
một tiếng quát cực kỳ lãnh lệ. Thấp thoáng bên dưới hai hàng đại thụ dọc hai
bên con đường dẫn vào tòa trang viên kia, là vô số những nòng súng tối om,
nhắm thẳng về phía mấy tên quân nhân sĩ quan đang bước nhanh dọc theo con
đường lỗi vào tòa trang viên.
Đối mặt với sự phòng thủ vô cùng sâm nghiêm cùng với những thứ vũ khí trí mạng
kia, cước bộ của mấy tên quân nhân sĩ quan nọ cũng không hề có chút ngừng trệ
nào cả, liền thậm chí cả biểu tình trên những khuôn mặt kiên nghị kia cũng
không có lấy nửa phần biến hóa. Bọn họ vẫn như cũ trầm mặc đi theo thân ảnh
của gã nam nhân khôi ngô ở phía trước nhất, hướng về phía tòa kiến trúc phía
trước không ngừng tiến tới, mặc kệ vô số địch nhân, cho dù không nói tới khí
thế như lửa, nhưng cũng là kiên định như núi.
Cước bộ của Lý Phong phi thường kiên định, chiếc giày quân dụng sáng loáng, bộ
quân trang thẳng tắp, trên mặt không có bất cứ biểu tình gì cả, chỉ là bên
trong ánh mắt chợt tóa ra một cỗ cảm giác ngang ngược thô bạo cường hãn khiến
cho kẻ khác phải tim đập nhanh.
Bên trong tòa kiến trúc ẩn hiện bên dưới hàng cây đại thụ xanh mướt, chợt
nhanh chóng tuôn ra hơn một trăm tên nhân viên võ trang hạng nặng, ngăn cản ở
phía trước người hắn cùng mấy tên thuộc hạ đến từ Phí Thành Lý Gia. Những nòng
súng tối om cách người bọn họ càng gần hơn một chút, thế nhưng Lý Phong ngay
cả nhìn cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn đến những nòng súng này nửa cái, tay
phải vung lên, mạnh mẽ vô cùng đem những cái nòng súng tối đen này đẩy ra
ngoài, mạnh mẽ vang dội nhanh chân xông thẳng vào tòa nhà.
Bên trong tòa kiến trúc này, các thành viên tộc hệ tại Tây Lâm của Chung Gia
đang cử hành một hồi hội nghị gia tộc cực kỳ quan trọng. Các trưởng bối gia
tộc cùng với các nhân sĩ nắm giữ quyền cao chức trọng khắp nơi trong Liên
Bang, từ sau khi Gia chủ ngoài ý muốn tử vong không hề có lời di ngôn nào để
lại, đã nhanh chóng hoạch định ra kế hoạch phân phối quyền lực trong gia tộc,
nằm ổn định tình thế rối loạn hiện tại, nhằm kéo dài vĩnh viễn sự tồn tại của
gia tộc.
Nhưng mà cái tên gia hỏa Lý Phong, thân là một kẻ ngoại tộc này, ngày hôm nay
cứ như vậy, không chút nào nói lý lẽ hay phân phải trái gì, đã mạnh mẽ xông
thẳng vào hội trường, dưới ánh mắt không thể tin nổi cùng với nhìn chằm chằm
của tất cả mọi người đang có mặt ở nơi này, trực tiếp đi thẳng tới chỗ sâu
nhất bên trong hội trường.
Một vị lão nhân nào đó của Chung Gia đang tiến hành chủ trì hội nghị này, lúc
này mới chậm rãi đứng lên, cau mày lại, vừa mới chuẩn bị định nói mấy câu gì
đó, đột nhiên trong đồng tử của cặp mắt ***c ngầu của ông ta, nhất thời co rụt
lại!
Vẻ mặt của Lý Phong không một chút biểu tình, đi đến ngay trước người của
Chung Tử Kỳ, vẻ mặt lúc này đang do dự không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Lý
Phong móc từ phía thắt lưng ra một khẩu bội súng hình thức cổ xưa, cũng không
có chút xíu do dự nào cả, cũng không có mở miệng nói bất cứ tiếng nào, liền
trực tiếp hướng thẳng về phía đùi phải của Chung Tử Kỳ mà bắn liền một phát!
Tiếng súng thanh thúy vang lên, lượn lờ khắp nơi quanh quẩn bên trong cái hội
trường đang hết sức im lặng này, chấn động lên khiến cho tâm thần của tất cả
mọi người đều lay động cực độ, hai lỗ tai ong ong rung động, bên trong đại não
lại là một mảnh vô cùng hỗn loạn.
Toàn trường hoàn toàn là một mảnh yên tĩnh tuyệt đối. Bên trong hội trường tựa
hồ cũng không có vang lên thanh âm một cái bàn nào đó bị đẩy xệch đi một chút,
cũng không có thanh âm ngã xuống đất kêu rên thảm thiết của Chung Tử Kỳ, cũng
không có tiếng phụt lên do máu tươi trên phần đùi phải của hắn phun trào ra…
Đây là một tiếng súng ngắn gọn rõ ràng, đã đánh tan tất cả năng lực suy nghĩ
của tất cả mọi người ở nơi này!
Bên trong toàn bộ Liên Bang này ai cũng gọi cái tên Trung Tá trẻ tuổi này là
Lý Cuồng Nhân, chính là bởi vì phong cách chiến đấu điên cuồng thô bạo cùng
cực của hắn, không ai có thể bì nổi. Nhưng mà thật sự cũng không có ai nghĩ
rằng hắn là một kẻ điên chân chính cả… Mãi cho đến lúc nào.
Hắn cứ như vậy, ưỡn ngực hiên ngang đi thẳng vào trong hội trường, hắn cứ như
vậy, khuôn mặt không một chút biểu tình rút ra khẩu súng lục. Hắn tựa hồ như
là đang phất tay đuổi đi một con ruồi nhặng đang vo ve bay xung quanh đầu
mình, không một chút do dự, theo đạo lý bình thường, đương nhiên mà khu động
cò súng, đem vị Chung Nhị thiếu gia, vị thiếu gia có khả năng trở thành Gia
chủ Chung Gia Tây Lâm nhất mà bắn ngã xuống đất…
Sự yên tĩnh rất nhanh chóng đã bị đánh vỡ. Thanh âm kinh hô trong hội trường
liền thay nhau vang lên. Thanh âm mắng chửi cùng với tiếng gọi nhau ầm ỹ cũng
đan xen hỗn loạn. Các nhân viên an toàn của Chung Gia Tây Lâm đồng thời phóng
vọt tới, giơ những vũ khí hạng nặng trong tay lên, miệng không ngừng rít gào
yêu cầu bỏ súng xuống, thế nhưng cũng không có người nào chân chính dám nổ
súng cả, cũng không có người nào dám đứng ra, ngăn cản trước mặt của Chung Tử
Kỳ cả.
Bởi vì lúc này bàn tay phải rộng rãi to lớn của Lý Phong vẫn còn nắm chặt khẩu
bội súng cổ xưa kia, những vết chai cứng trên cái bàn tay xạm nắng của hắn
cùng với những cái hoa văn cổ xưa của khẩu súng tiếp xúc ổn định rõ ràng đến
như thế. Khoảng cách giữa cái họng súng xinh xắn cùng với mi tâm của Chung Tử
Kỳ, thậm chí ngay cả một sợi tóc mỏng cũng không có khả năng chen lọt vào.
Cũng không có bộc phát ra một hồi bắn nhau kịch liệt, khiến cho máu nhuộm toàn
bộ hội trường. Tất cả cũng chỉ bởi vì một cái nguyên nhân quan trọng nhất:
Chính là vì Chung Tử Kỳ đang ôm chặt lấy cái chân bị thương nằm rên rỉ dưới
mặt đất. Hắn thống khổ đến mức sắc mặt tái nhợt, ngũ quan vặn vẹo, bên trong
đồng tử trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ, thế nhưng lại vẫn như cũ không quên,
lớn tiếng cất giọng thê lương kêu gào lên:
– Không nên nổ súng a!
Hắn thật sự vô cùng hiểu rõ cái gã thanh niên tên Lý Cuồng Nhân này, cho dù là
toàn bộ đám nhân viên an toàn của Chung Gia có mặt ở nơi này có một phen đem
mấy gã quân nhân sĩ quan sau lưng hắn oanh kích biến thành một mảnh huyết nhục
mơ hồ đi chăng nữa, đối phương khẳng định cũng sẽ ngay trước lúc đó đã đem
mình diệt sát hoàn toàn. Càng đáng sợ hơn nữa chính là, cái tiếng súng rõ ràng
điếc tai mà vô cùng dứt khoát bắn vào đùi mình lúc trước, đã thuyết minh một
cách rõ ràng, Lý Cuồng Nhân hôm nay nếu như muốn giết chết chính mình, thậm
chí một cái nhíu mày suy nghĩ cũng không cần.
– Ta cũng không thèm để ý đến mấy cái sự tình cứt chó của cái đám thế gia,
gia tộc gì đó các người, nhưng mà Tiểu Hoa Hoa là cốt nhục còn lại duy nhất
của Chung lão hổ…
Lý Phong giương mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang thống khổ vặn vẹo cực độ
của Chung Tử Kỳ, dằn từng chữ từng chữ một, nói:
– Nếu như cái loại sự tình ở trên trạm không gian lúc trước lại phát sinh
thêm một lần nào nữa, nếu như Tiểu Hoa Hoa, em họ của anh bị rơi rụng bất cứ
một sợi tóc nào… Ta mặc kệ là có phải do anh làm hay không, ta vẫn đều phải
giết chết anh!
– Không phải là ta làm đâu!
Chung Tử Kỳ thống khổ kêu la thảm thiết.
– Anh có thể vũ nhục trí tuệ của ta, nhưng mà anh cũng đừng có đánh giá quá
cao lý trí của ta. Ta đã từng nói, ta mặc kệ có phải là do anh làm hay không,
nhưng mà tất cả những chuyện hỗn đản này, ta cũng đều tính hết lên người của
anh.
Lý Phong dùng họng khẩu súng lục cổ xưa đẩy mạnh vào mi tâm của Chung Tử Kỳ,
lớn tiếng quát:
– Anh đã sắp sửa làm Gia chủ của Chung Gia, Tây Lâm chính là của anh, ở trên
lãnh khổ Đại khu Tây Lâm này, em họ của anh có gặp phải bất kỳ chuyện không
may gì, ta không tìm anh thì tìm ai đây chứ? Ta quản con mẹ nó cái gì mà chứng
cứ này nọ!
Nói xong những lời nói này, hắn đem khẩu súng lục trong tay nhét trở lại vào
bao súng trên thắt lưng, hung hăng liếc mắt nhìn về phía Chung Tử Kỳ đang nằm
rên rỉ trên mặt đất, rốt cuộc cũng chẳng muốn nói thêm cái gì nữa, chiếc giày
quân dụng đạp mạnh một cái lên mặt đất, phát ra một tiếng vang thanh thúy,
liền chuẩn bị xoay người rời đi.
Đám đại nhân vật của Chung Gia khiếp sợ đến mức trầm mặc mãi đến lúc này, rốt
cuộc cũng có thể phản ứng trở lại. Cái vị trưởng bối gia tộc Chung Gia chủ trì
buổi hội họp hôm nay tức giận đến mức run rẩy cả người, chỉ thẳng vào trong
cái ót của Lý Phong, phẫn nộ mạnh mẽ lên án:
– Làm càn, một phen đem cái gã điên kia bắt lại ngay cho ta!
Đám nhân viên vũ trung của Chung Gia biểu tình phi thường khẩn trương tiến tới
gần, một phen đem mấy khẩu súng hỏa lực hạng nặng thậm chí còn trực tiếp dán
sát vào khuôn mặt trẻ con dần dần trở nên không một chút biểu tình của Lý
Phong kia. Trong đó còn có một khẩu súng lóe lên ánh sáng kim chúc sáng bóng
mười phần, thì lại trực tiếp đặt thẳng vào mi tâm của Lý Phong. Gã quân nhân
sĩ quân cầm khẩu súng đó biểu tình cực kỳ ngoan cường, muốn thông qua cái động
tác này, một phen đem sự nhục nhã mà lúc trước người thừa kế của gia tộc gặp
phải hoàn trả toàn bộ lại cho đối phương.
Hai gò má cùng với những nòng súng kim loại lạnh như băng tiếp xúc thân mật
với nhau như thế, đồng tử trong mắt của Lý Phong lại đột nhiên hiện lên một vẻ
điên cuồng cực kỳ mãnh liệt. Hắn đột nhiên quát lớn lên một tiếng, sau đó
hướng về khẩu súng đang đặt ở mi tâm mình mà cụng thật mạnh một cái!
Một cái cụng đầu này có thể nói là cực kỳ điên cuồng, một cỗ lực lượng cực
mạnh ***ng thẳng vào cái nòng súng kia, khiến cho nó đột nhiên vang lên một
thanh âm cực kỳ thanh thúy!
Vang!
Ngay sau cú va chạm cực mạnh, phần báng súng cứng rắn nháy mắt bay ngược thẳng
về phía sau, đập một cú thật mạnh thẳng vào trong ngực của gã quân nhân sĩ
quan kia!
Cái gã quân nhân sĩ quan có khuôn mặt ngoan cường cực độ kia ngay cả một chút
phản ứng cũng còn chưa kịp làm ra, phần xương ngực của hắn đã bị nứt ra một
mảnh khủng bố.
Vang!
Hắn liền trực tiếp lâm vào hôn mê!
– Khẩu đại pháo sử dụng điện năng khống chế, ngay cả giả vờ súng cướp cò căn
bản cũng không có khả năng làm được đâu!
Lý Phong cực độ cường hãn ngoan cường mạnh mẽ hét lên một tiếng, bỗng nhiên
một phen chuyển thân nhìn thẳng về phía đám đại nhân vật của Chung Gia, đồng
tử trong mắt khẽ nhướng lên một chút, nói:
– Những lời vừa rồi ta nói với Chung Nhị Lang, cũng chính là muốn hướng đến
mấy lão đầu tử các người mà nói đó. Nếu như Chung Yên Hoa ở Đại khu Tây Lâm
còn xảy ra bất cứ vấn đề gì nữa, vậy thì ta cũng sẽ khiến các người phải chôn
cùng theo đó!
Hắn vươn ngón tay trỏ cực độ kiêu ngạo của mình ra, chỉ về phía vị lão nhân
trưởng bối của Chung Gia đang dùng tay ôm ngực ho khan không ngừng đứng ở xa
xa kia, lớn tiếng nói:
– Các người cũng chỉ là một đám lão thổ cẩu chỉ biết trốn tránh ở sau lưng
của Chung lão hổ mà lén lút ăn mảnh một chút thịt thối mà thôi. Một khi các
người đã bởi vì lo sợ lão đầu tử ở trong nhà của ta mà không dám ra tay giết
chết ta, vậy thì từ nay về sau hãy trở nên thành thành thật thật một chút đi.
– Các người khẳng định là phi thường hy vọng lão đầu tử ở nhà của ta sớm chết
đi một chút, lúc đó liền có thể dễ dàng đối phó với ta. Nhưng mà ta muốn nhắc
nhở các người trước một tiếng, trước khi thật sự đến ngày các người có đủ can
đảm để mà ra tay giết chết ta, có lẽ ta đã phi thường nguyện ý trước tiên đem
các người toàn bộ một phen giết chết hết cả rồi!
Lý Phong vẻ mặt cực kỳ cường hãn, nhìn một vòng khắp một lượt các con cháu
tinh anh của Chung Gia bên trong gian hội trường này, thanh âm cực kỳ băng
lãnh, nói:
– Cho nên nhóm các người tốt nhất nên cầu trời khẩn phật cho lão đầu tử nhà
ta vạn thọ vô cương đi, hoặc là Chung Yên Hoa có thể vĩnh viễn khỏe mạnh. Bằng
không thì…
Tất cả mọi người Chung Gia bên trong hội trường này nhất thời sắc mặt dị
thường khó coi. Tất cả bọn họ cũng đều phải thừa nhận những gì Lý Phong vừa
nói cũng đều là sự thật cả. Đối với những gia tộc ngàn thế như những người bọn
họ mà nói, cái vị lão gia tử Lý Gia ở bờ hồ Phí Thành kia mà nói chính là một
sự ngưng kết cực độ sáng rọi mà ngẫu nhiên trong dòng lịch sử lâu dài của Liên
Bang mới xuất hiện một lần. Nhưng mà trong mấy chục năm gần đây, Lý Gia các
đời đều vô cùng ít người, thế nhưng lại nắm trong tay thực lực vô cùng cường
hãn trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang này. Cái ngọn núi cao sừng sững đứng giữa
xã hội Liên Bang mấy chục năm kia, vẫn như cũ ở bên trong vũ trụ này phóng
thích ra một cỗ quang mang cùng với bóng râm vô cùng to lớn.
Chiếc giày quân dụng dẫm mạnh lên mặt đất được lót một loại thảm nhung vô cùng
quý báu, phát ra từng tiếng bước chân mạnh mẽ rõ ràng mà vô cùng kiên định. Lý
Phong mang theo đám quân nhân sĩ quan thuộc hạ của hắn nhẹ nhàng hờ hững đi ra
khỏi gian hội trường. Ngày hôm nay thanh âm nói chuyện của hắn cũng không lớn
cho lắm, nhưng mà những lời nói của hắn từ trong lòng ngực khôi ngô bao la
hùng vĩ của hắn mạnh mẽ phun trào mà ra, lại long trời lở đất, điếc tai chẳng
khác nào như một đạo sấm lôi đình vậy.
Mãi cho đến lúc bóng dáng của hắn biến mất sau cánh cửa hội trường, những lời
này của hắn vẫn còn như cũ không ngừng quanh quẩn bên trong hội trường, dừng
lại ở trong lòng cực kỳ nặng nề của tất cả mọi người, cùng với ở trên mặt đất,
tạo thành vô số những cái động khẩu tuôn ra máu tươi đầm đìa khắp mặt đất,
giống hệt như cái đùi thê thảm của Chung Tử Kỳ đang nằm rên rỉ trên mặt đất
kia vậy.
Cái chuyện tình quan trọng nhất trên khắp thế gian này chính là chuyện sinh
tử, mà chuyện tình thông thường nhất trên khắp thế gian này cũng chính là
chuyện sinh tử.
Người bình thường chết đi, thông thường cũng chỉ có thể khiến cho trong lòng
những người thân thích bên cạnh bi thương cùng với đau xót mấy ngày mà thôi.
Còn những người không mấy thân thích khác cũng chỉ biết trông cậy vào mục đích
của bản thân mỗi người trở nên vui mừng ca hát mà thôi.
Cái chết của một đại nhân vật thì lại không giống như vậy. Sự cảm khái bi
thương tế điện của những người có liên quan khác liền kéo dài lâu lắt vô cùng,
tựa hồ như cùng với sức nặng của địa vị kẻ chết đi có mối quan hệ trực tiếp
với nhau.
Vợ chồng Chung Sấu Hổ đột nhiên tạ thế chết đi, ngoại trừ việc dẫn phát nên
một trào lưu tư tưởng cực độ thương tiếc bên trong Liên Bang ra, ngoại trừ một
mảnh thời tiết bi thương kéo dài ngày tại Đại khu Tây Lâm ra, còn chắc chắn
khiến cho vẫn đề càng phức tạp hơn, cũng càng trở nên nghiêm trọng hơn nhiều.
Bởi vì hai người bọn họ ra đi, để lại ở phía sau một di sảnh khổng lồ đến mức
khiến kẻ khác phải trố mắt cứng lưỡi không thôi. Bên trong cái gia sản đó
chính là bao gồm cả một đám sản nghiệp khổng lồ nằm dưới quyền điều động trực
tiếp của Công ty Cổ Chung. Nhưng mà vấn đề càng quan trọng hơn cả chính là
quyền xử lý đối với cái vị trị trí Gia chủ của Chung Gia, nhân vật có quyền
lực nắm giữ toàn bộ sản nghiệp của cả gia tộc, cùng với quyền lực quân sự của
Tây Lâm, khiến cho ngay cả Chính phủ Liên Bang cũng phải e ngại.
Mãi cho đến bây giờ vẫn còn chưa có phát hiện ra di chúc của hai người này để
lại, vậy thì cái khoản gia sản khổng lồ này cần phải xử lý như thế nào đây?
Hai gã luật sư xuất sắc nhất của Sở nội vụ Tư vấn Luật lớn nhất Đại khu Tây
Lâm, bởi vì thừa nhận không nổi cái loại áp lực cực lớn như thế này nên đã lựa
chọn từ chức. Các chi bộ đội Tây Lâm đóng quân trải rộng khắp mấy tinh hệ xung
quanh Đại khu Tây Lâm, cũng đang đứng giữa trạng thái phân vân cực độ.
Dựa theo quy định pháp luật Liên Bang, đứa con gái ruột duy nhất của hai vợ
chồng Chung Tư lệnh, Chung Yên Hoa, không hề nghi vấn liền có được quyền thừa
kế duy nhất.
Thế nhưng vấn đề là ở chỗ, cái độ lớn của cái phần di sản này, đã đạt đến một
loại trình độ không thể hoàn toàn dựa vào quyền kế thừa quy định theo pháp
luật Liên Bang mà xử lý được. Tỷ như là quyền lực điều phối quân sự vậy. Pháp
luật Liên Bang căn bản là không có khả năng cho phép xuất hiện loại tồn tại vớ
vẩn như thế này được. Còn có cái loại sản nghiệp gia tộc của Chung Gia tồn tại
kéo dài hơn cả ngàn vạn năm này, Gia chủ mặc dù có được quyền xử lý tuyệt đối,
nhưng mà lại cũng không phải là tài sản riêng của Gia chủ.
Những cái di sản khổng lồ khiến cho kẻ khác chạm phải cũng bỏng tay, khiến cho
toàn bộ Tây Lâm thậm chí là toàn bộ Liên Bang cũng phải thèm muốn này, lại như
thế nào có thể để cho một cô bé con gần mười tuổi kế thừa cơ chứ? Lúc này,
trong lòng của rất nhiều người của Đại khu Tây Lâm cũng đều nghĩ rằng, Chung
Tử Kỳ, cái gã cháu trai được vị Chung Tư lệnh lúc còn sinh tiền vô cùng sủng
ái, thậm chí là vô cùng cưng chiều này, mấy năm gần đây đều thật sự khiến cho
rất nhiều người cảm nhận rằng, chính là người thừa kế chức vị Gia chủ tiếp
theo của Chung Gia.
Trong mơ hồ, giữa những người chính bên trong Chung Gia cùng với bên trong
Quân đội của Tây Lâm dần dần sản sinh ra một sự mâu thuẫn, sự phân rã đang dần
dần nảy sinh.
Đối diện với một khối di sản khổng lồ hoàn toàn có thể khiến kẻ khác phải nổi
điên như thế này, bất cứ cái tình thân, bằng hữu gì đó toàn bộ đều là bọt nước
cả. Bất cứ mọi thủ đoạn gì cho dù là hắc ám nhất cũng có khả năng phát sinh
được. May mắn là ngay trước khi cục diện lâm vào trạng thái điên cuồng nguy
hiểm khiến kẻ khác phải sợ hãi kịp xảy ra, Lý Phong đã dùng sự điên cuồng của
hắn, Điền Đại Bổng đã dùng sự cường thế mạnh mẽ của hắn, kịp thời ngăn chặn
lại cái phong trào này.
Trong lúc dân chúng Tây Lâm cùng với các quân nhân sĩ quan Quân đội Tây Lâm lo
âu chờ đợi kết quả, trong những cơn gió lạnh mưa to liên miên không ngớt, vô
số những tràng đại lâu không ngừng trầm mặc lo lắng, liền đúng vào lúc này,
Tổng Thống Liên Bang, Mạt Bố Nhĩ tiên sinh đã đến Đại khu Tây Lâm, đích thân
chủ trì buổi lễ tang trọng thể.