Gian Khách – Chương 557: Chính là cường đại – Botruyen

Gian Khách - Chương 557: Chính là cường đại

Thanh trường thương hợp kim kêu rắc lên một tiếng, co rút lại, rất nhanh liền
biến ngắn, đánh rơi xuống mặt đất vài giọt chất lỏng gì đó giống như là một mớ
thuốc nhuộm bình thường vậy. Phần hộ giáp ở sườn ngoài của cái chân máy móc
bên phải của con Robot Đào Chướng màu xanh kia mở ra một chút, đem thanh
trường thương hợp kim tiến nhập vào, giống hệt như một cái vỏ thương vậy, dần
dần thu liễm hàn ý của thanh trường thương vào bên trong.

Phía cuối con đường thông đạo, nơi lớp vỏ ngoài cùng của chiếc Chiến hạm chợt
vang lên thanh âm kim loại nặng nề ma sát mạnh mẽ với nhau. Hệ thống sửa chữa
tự động bên ngoài Chiến hạm thông qua những thanh trượt tráng kiện mạnh mẽ rất
nhanh vận hành đi tới. Vô số điểm quang mang sáng chói ở bên ngoài không gian
không khí loãng bắt đầu thiêu đốt nóng rực, sáng chói lên. Rốt cuộc cũng có
thể đem cái lỗ thủng lớn kia lâm thời đơn giản chữa trị thành công. Những
luồng gió lốc rít gào bên trong con đường thông đạo nhất thời cũng nhẹ nhàng
bớt rất nhiều.

Lửa cháy cùng những hồi nổ mạnh trên tầng thượng của chiếc Chiến hạm hiện tại
đang bùng lên mạnh mẽ, cuối cùng cũng không có biện pháp nào khống chế hữu
hiệu được cả. Đám quân nhân sĩ quan binh lính Đế Quốc chạy vào bên trong thông
đạo, vẻ mặt vô cùng phức tạp, nhìn chằm chằm về phía đầu Robot Liên Bang màu
đen đang nằm rạp xuống bên dưới mặt đất kia, cùng với đầu Robot màu xanh trên
người có vô số những cái hộp kim loại xấu xí, lúc này vẫn còn đứng vững vàng
giữa thông đạo kia, khiếp sợ mà đoán ra được vừa rồi đến tột cùng là đã xảy ra
chuyện gì, cùng với người bên trong con Robot màu xanh kia là ai.

– Chuẩn bị toàn thể rút lui khỏi Chiến hạm!

Bên trong con Robot màu xanh chợt truyền ra một đạo thanh âm bình tĩnh hờ
hững, thế nhưng cũng không để cho bất cứ kẻ nào được phép nghi ngờ hay phản
đối. Sau đó, trong tiếng dịch áp lưu chuyển nhàn nhạt, cánh cửa hộ giáp phía
trước khoang điều khiển của con Robot màu xanh, đã bị đâm ra thành một cái lỗ
hổng lớn chợt chậm rãi mở ra. Một tia ánh sáng có chút ảm đạm chiếu rọi vào,
chiếu thẳng lên thân thể một người đang ngồi bên trong.

Đó là một khuôn mặt hoàn toàn bình thường. Những đường cong mặc dù cũng không
khắc sâu nhưng lại vô cùng rõ ràng, khiến cho trên ngũ quan thanh tú của hắn
có thêm vài phần lạnh lùng nhàn nhạt. Nhất là cái loại bình tĩnh cùng với kiêu
ngạo sinh ra từ trong xương cốt kia, hoàn toàn vô lý do khiến cho người ta cảm
giác được hai chữ ‘cường hãn’ mạnh mẽ.

Hoài Thảo Thi cởi bỏ bộ áo giáp điều khiển Robot màu đen trên người mình
xuống, đứng ở trên khung cửa bằng kim loại dày nặng của khoang điều khiển.
Thân thể nhìn qua có chút gầy yếu ở trong những luồng gió rét lạnh bên trong
không gian thông đạo nhỏ hẹp này cũng không có bất cứ một tia run rẩy nào cả.
Phá lệ kiên định, nhìn chằm chằm xuống đầu Robot Liên Bang màu đen cực kỳ khó
chơi đang nằm rạp trên mặt đất cách đó mấy thước kia, nghe được thanh âm báo
nguy của hệ thống điện tử tự động của Chiến hạm, ánh mắt không khỏi chậm rãi
nheo lại một chút.

Hạm đội U Linh của Đế Quốc phục kích giết chết lão đầu hổ Tây Lâm kia, bắn nổ
tung phi thuyền Cổ Chung Hào, còn gã quân nhân sĩ quan Liên Bang bên trong con
Robot màu đen này, thì lại một được đuổi theo, giết chết Quận vương Tạp Đốn,
sắp sửa phá hủy nổ tung chiếc Chiến hạm chỉ huy Hạm đội Đế Quốc này, một trận
báo thù này thật đúng là đã hoàn toàn ngang bằng nhau rồi. Trong lòng hắn thầm
nghĩ như vậy.

Đám quân nhân sĩ quan Đế Quốc bên dưới con Robot đang bận rộn thao tác các
thiết bị cố định nặng nề, đang ý đồ muốn mở ra khoang điều khiển của con Robot
MXT màu đen kia. Tuy rằng lúc này tâm tình của bọn họ cực kỳ khẩn trương, cũng
không biết sau khi Quận vương Tạp Đốn chết thảm như vậy, Hoàng đế Bệ hạ cùng
với Quân Bộ sẽ xử phạt bọn họ như thế nào. Nhưng mà thân là quân nhân sĩ quan,
bọn họ vô cùng rõ ràng, cái đầu Robot kiểu mới của Liên Bang vẫn còn nguyên
chưa nổ tung này, đối với bên phía Đế Quốc mà nói, có ý nghĩa quan trọng như
thế nào. Trước khi bọn họ rút lui khỏi chiếc Chiến hạm này, cần phải tận khả
năng đem con Robot này di chuyển đi một cách hoàn hảo nhất.

Sau máy tiếng quát tháo ỏm tỏi, cánh cửa hợp kim khoang điều khiển của con
Robot MXT màu đen rốt cuộc cũng thành công bị mở ra. Đám quân nhân sĩ quan Đế
Quốc phẫn nộ đem Hứa Nhạc từ trong khoang điều khiển kéo thẳng ra ngoài, ném
thẳng xuống mặt đất giống hệt như là ném một thứ rác rưởi dơ bản nào đó vậy.
Đồng thời đám Công Trình Sư Đế Quốc thì lại bắt đầu tiến hành tiếp nối các số
liệu kỹ thuật, cố gắng ngăn cản đầu Robot Liên Bang này tự động nổ tung.

– Không ngờ lại còn không có chết?

Ánh mắt Hoài Thảo Thi khẽ cụp xuống, nhìn về phía mặt đất, có chút ngoài ý
muốn thầm nghĩ trong lòng. Cái gã quân nhân sĩ quan Liên Bang trẻ tuổi đang
nằm trên mặt đất kia, lúc này bên sườn thắt lưng đã là một mảnh huyết nhục mơ
hồ. Mái tóc ngắn màu đen nhánh bị mồ hôi thấm đẫm, bết lại rối bời trên đầu.
Hai cạnh má lúc này tái nhợt hơi khẽ hợp lại một chút, biểu hiện của sự thoát
lực. Hai mí mắt đóng chặt lại, cũng không có bất cứ độnt tác run rẩy hay nhúc
nhích gì cả, hắn là lúc này đang lâm vào hôn mê sâu rồi…

Ngồi bên trong khoang điều khiển, bị lưỡi trường thương hợp kim đâm thẳng cho
một nhát, đối phương không ngờ cũng còn không có chết… Hoài Thảo Thi cũng
không biết vào thời điểm cuối cùng, cái gã quân nhân sĩ quan Liên Bang này đã
như thế nào có thể làm được điều này. Trong lòng hắn bất chợt nảy sinh ra một
tia cảnh giác nhàn nhạt.

Hắn từ trên con Robot Đào Chướng nhảy xuống, hướng về phía Hứa Nhạc đang nằm
hôn mê bên dưới đất mà chậm rãi bước qua. Thanh âm của chiếc giày quân dụng
dưới chân dị thường thanh thúy, vang dội, ở trong cái thông đạo đang vô cùng
ồn ào cũng có vẻ chói tai vô cùng.

Khoanh tay dùng tư thế cao cao tại thượng, trầm mặc nhìn chằm chằm về phía Hứa
Nhạc đang nằm dưới chân mình, ánh mắt Hoài Thảo Thi đang nheo lại cũng dần dần
mở lớn ra, trên khóe môi có thêm một tầng tiếu ý, trong lòng cũng có một chút
tự hỏi cùng với cân nhắc nào đó.

Ngay tại thời điểm này, Hứa Nhạc đang nằm trên mặt đấy, ngón tay phải chợt nhẹ
nhàng cử động nhẹ một chút, tựa hồ như là một loại phản ứng vô ý thức nào đó
do những đường sóng thần kinh chạy loạn khi hôn mê vậy.

Một chuỗi thanh âm ‘bíp bíp’ trầm thấp chợt vang lên liên tiếp, trong khoang
điều khiển của con Robot MXT màu đen, hệ thống động cơ đột nhiên vang lên trầm
***c, một mảnh bụi mù bốc lên mãnh liệt!

Đám quân nhân sĩ quan cùng với các Công Trình Sư của Đế Quốc đang ở trong
ngoài con Robot tiến hành công tác kết nối số liệu kỹ thuật với nhau, chợt bị
luồng sóng xung kích này chấn động mạnh mẽ. Tiếng kêu thảm thiết vang lên,
toàn bộ đều bị chấn văng ra khỏi bên ngoài khoang điều khiển, toàn bộ bị đốt
thành một hỏa nhân thảm thiết.

Bên trong đôi mắt của Hoài Thảo Thi chợt hiện lên một tia quang mang vô cùng
thâm độc, theo bản năng nghiêng đầu liếc mắt nhìn về phía con Robot màu đen
bên kia.

Hứa Nhạc vốn đang hôn mê trọng thương, lúc này đột nhiên mở trừng hai mắt ra,
thân hình vốn mềm mại vô lực, mềm oặt giống hệt như một túi rác rưởi, chỉ
trong giây lát đã kịch liệt run rẩy, sau đó phóng bật lên. Hai chân giống hệt
như là một tia chớp, không ngừng lần lượt chuyển đổi liên tục, hai nắm tay
giống hệt như là hai cái thiết chùy, phá gió mà ra, oanh kích thẳng một cái ra
ngoài.

Hắn cũng không biết rõ ràng cái gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi ở trước
mặt này là có thân phận gì, tuy rằng nhìn qua trên người chỉ là đang mặc một
bộ chế phục của một binh lính sữa chửa bình thường mà thôi, thế nhưng lại có
thể có được trình độ điều khiển Robot khủng bố đến như thế, hơn nữa lại có
được tâm tình bình lặng đến như thế, khẳng định không có khả năng chỉ là một
nhân vật bình thường.

Bản thân hắn lúc này đang bị thương nặng, hơn nữa thân lâm tuyệt cảnh, nếu như
nghĩ muốn sống sót, cũng chỉ có duy nhất một con đường chính là bắt giữ gã
quân nhân sĩ quan Đế Quốc này làm con tin. Đây chính là cơ hội cuối cùng của
hắn.

Thân thể đang trọng thương vô cùng mỏi mệt, cũng chỉ có thể chống đỡ cho hắn
tiến hành một lần nếm thử cuối cùng mà thôi. Quyền phong như chùy, thân hình
như thiết, cước bộ như gió. Hứa Nhạc đem tất cả những hy vọng cuối cùng của
cuộc đời mình toàn bộ ký thác vào trong một kích này. Cái cỗ lực lượng nóng
rực thần bí bên trong cơ thể đã tu hành nhiều năm trời, đã dâng lên mà ra,
nương vào kỹ năng cận chiến cực kỳ cường hãn mà hắn đã từng luyện tập từ thuở
nhỏ, không chút nào giữ lại toàn bộ đều oanh kích ra ngoài!

Cái gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi ở gần ngay trước mắt này, tuyệt đối
là thiên tài xuất sắc trên phương diện điều khiển Robot, thậm chí so với Hứa
Nhạc cùng với Lý Cuồng Nhân còn mạnh hơn một chút. Nhưng mà… nếu nói đến
phương diện đột sát cận thân chiến đấu, còn có ai có thể là đối thủ của hắn
đây chứ?

Một đạo ánh sáng rạng đông nhất thời hiện ra ở phía cuối cùng của con đường
tuyệt vọng của hắn.

Tiếng rít của quyền phong, thanh âm không khí chấn động, tàn ảnh run rẩy, khí
thế không thể nào chống đỡ nổi.

Hoài Thảo Thi vừa lúc quay đầu nhìn lại, dư quang liếc mắt nhìn thấy hình ảnh
như thế, đồng tử trong mắt đột nhiên co rụt lại, sau đó trên khuôn mặt bình
thường đạm mạc bình tĩnh của hắn, đúng là không hề có một chút xíu nào bối rối
cùng với sợ hãi. Cái có cũng chỉ là một sự bình tĩnh cùng với ý chí chiến đấu
mãnh liệt đã hoàn toàn bị khơi mào.

Bốp bốp bốp bốp!

Vô số thanh âm bạo vang liên tiếp dày đặc vang lên, ở giữa thân thể của hai
người không ngừng nổ tung. Liền giống hệt như là những luồng công kích khủng
bố giữa hai con Robot lần đầu tiên gặp mặt, thề quyết cả hai không cùng lúc
tồn tại vậy. Quyền phong cước ảnh không ngừng đột nhiên lóe lên, đột nhiên
biến mất. Đủ các loại kỹ năng chiến đấu cận thân trực tiếp, đơn giản mà cực kỳ
cường hãn không ngừng xuất hiện. Không biết có bao nhiêu nắm tay, bao nhiêu
quyền chỏ đánh thẳng vào cánh tay đang đón đỡ của đối phương. Vô số những chỉ,
những chọc, những móc vô cùng ngoan độc không ngừng phóng thẳng về phía thân
thể của đối phương.

Thân thể của Hoài Thảo Thi đột nhiên ngừng đọng lại một chút, lập tức phải lùi
về phía sau đến hơn ba bước mới có thể miễn cưỡng đứng vững lại thân thể. Trên
khóe môi lan tràn ra một đạo máu tươi, thế nhưng cũng cường hãn mạnh mẽ không
chịu ngã xuống.

Ngay trong thời khắc thân thể lui về phía sau, cái chân mang theo chiếc giày
quân dụng cứng rắn vô cùng của hắn cũng hung hăng mạnh mẽ đạp mạnh một cái vào
giữa bụng của Hứa Nhạc. Một cước này một mặt nhìn qua thì cực kỳ nhanh chóng,
hơn nữa lại đơn giản đến cực điểm, cũng là khủng bố đến cực điểm. Tựa hệt như
là một tảng đá ngầm ở trong sóng biển mênh mông vậy, cũng không có mang theo
quá nhiều tư thái đẹp đẽ, chỉ là cứng rắn trầm ổn vô cùng, liền có thể phá vỡ
được những bọt biển sắc bén hàng tỷ năm trời.

Thân thể của Hứa Nhạc bị hung hăng đạp mạnh một cú văng thẳng xuống mặt đất.
Phần thắt lưng chỗ bụng vốn đã bị thương phun máu, lúc này lại một lần nữa máu
tươi tung tóe. Một trận đau nhức mãnh liệt gần như xé ruột xé gan dâng lên,
rốt cuộc cũng mất hẳn đi năng lực chiến đấu.

Hai chân hắn hơi có chút vô lực mở rộng ra một chút, tựa người vào bên trong
vách thông đạo bằng kim loại phía sau lưng, dồn dập không ngừng hô hấp. Hắn
nhìn chằm chằm về phía gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi ở ngay trước mặt,
bên trong đôi mắt toàn bộ đều là một loại tình tự khiếp sợ cùng cực.

Đã bị đánh bại, hơn nữa lại còn bị đánh bại hoàn toàn nữa. Điều khiển Robot
cũng không phải là đối thủ của gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi này, thậm
chí ngay cả cận thân chiến đấu, không ngờ lại cũng bị bại dưới tay đối phương.
Cái gã quân nhân sĩ quan trẻ tuổi trước mặt này đến tột cùng là kẻ nào? Bên
trong cái thân thể gầy yếu đến như thế, vì cái gì lại có thể ẩn chứa một cỗ
năng lượng cự đại khủng bố đến như thế?

Trong mơ hồ nghĩ đến một loại khả năng nào đó, trong lòng cũng có chút không
dám tưởng tượng nổi đến tính khả thi của cái khả năng đó, sắc mặt Hứa Nhạc
trắng bệch, biết bản thân mình hắn là cũng không còn có thể sống sót quay trở
về Liên Bang nữa rồi, cảm xúc vô cùng phức tạp nhìn chằm chằm vào cái gã quân
nhân sĩ quan Đế Quốc ở ngay trước mặt mình, đang định muốn nói một chút gì đó,
đột nhiên lại phun ra một búng máu tươi, cả người ngã rạp xuống mặt đất, máu
tươi loang lổ khắp nơi trước mặt hắn.

Hoài Thảo Thi vẻ mặt không một chút biểu tình chậm rãi bước tới trước mặt hắn,
nâng cái chân phải nặng nề lên, đạp thẳng vào ***g ngực hắn một cái. Chỉ nghe
một trận thanh âm xương cốt gãy nứt cùng với một câu nói mang theo tràn ngập
oán khí cùng với phẫn nộ ngập trời:

– Tên cẩu tạp chủng đi ra từ Lý Gia!