Gian Khách – Chương 552: Chỉ có một con đường – Botruyen

Gian Khách - Chương 552: Chỉ có một con đường

Những luồng không khí ở trên tầng thượng của chiếc Chiến hạm Đế Quốc dưới tác
dụng của sự chênh lệch áp suất giữa bên trong Chiến hạm và ngoài vũ trụ, đã
dùng tốc độ cực kỳ cao hướng bên ngoài vũ trụ gào thét phun ra. Những tia kình
phong mạnh mẽ rít gào xuyên thẳng qua thân thể con Robot MXT, lướt qua khoang
điều khiển Robot, sau đó cũng biến mất.

Ngay sau đó, con Robot MXT màu đen cũng biến thành một luồng gió kịch liệt
trên tầng thượng của chiếc Chiến hạm. Thân hình hợp kim nặng nề khổng lồ của
con Robot đột nhiên xoay nhẹ một cái, vô cùng nhẹ nhàng mà dễ dàng tránh thoát
được hệ thống cố định điện tử bên vách ngăn của chiếc Chiến hạm bắn ra nhằm
bắt trói nó lại. Một luồng quang ảnh di chuyển với tốc độ cực kỳ cao nháy mắt
lóe lên, xuyên qua con đường hành lang dài thật dài, nhằm hướng về phía cái
sân thông đạo có chút u ám ở cuối con đường hành lang kia, sau đó nhảy xuống
cái bục lớn ở phía dưới cửa thông đạo cách đó khoảng hơn mười thước.

Động tác thả người nhảu xuống không ngờ lại sạch sẽ lưu loát đến như thế, hơn
nữa lại không một chút do dự, trầm mặc không chút run sợ. Nhìn thấy hình ảnh
con Robot Liên Bang với thân hình cực kỳ quỷ mị, không ngừng quay cuồng trong
màn hình hệ thống theo dõi nội bộ, những quân nhân sĩ quan Đế Quốc đang điều
động lực lượng bộ binh hỏa lực mạnh tiến đến truy kích và tiêu diệt kẻ xâm
nhập trong gian phòng chỉ huy, cũng đều không nhịn được toàn thân toát ra mồ
hôi lạnh mãnh liệt.

Một tiếng nổ oanh lớn nhất thời vang lên. Cái chân máy móc hợp kim nặng nề của
con Robot MXT màu đen đã hung hăng hạ xuống giữa cái bục lớn. Phần sàn Chiến
hạm dày nặng, do duy nhất một tấm hợp kim Long Cốt siêu cường đặc biệt tạo
thành của Chiến hạm Đế Quốc, đã bị lực va chạm cực kỳ khổng lồ đánh mạnh vào,
cực kỳ nhẹ nhàng bị phá vỡ thành vô số mảnh vụn nhỏ!

Bên trong cơn mưa những mảnh vụn kim loại tung bay tán loạn, con Robot MXT
giống hệt như một đầu ma quỷ trầm luân vạn kiếp, lại hướng về phía tầng dưới
nữa mà rơi thẳng xuống, giống như là đang muốn phá vỡ từng tầng từng tầng, rơi
thẳng xuống tầng chót của địa ngục vậy.

Bên trong đại sảnh chỉ huy của chiếc Chiến hạm Đế Quốc vốn là nằm ở tầng dưới
cùng.

Một cây trụ ngang vô cùng tráng kiện làm bằng loại kim loại hợp kim siêu cứng
bị mạnh mẽ dẫm ngay chính giữa, khiến cho gãy ra làm đôi. Hai khúc trụ gãy kia
dùng một loại tốc độ siêu nhanh hướng về phía hai bên văng thẳng ra, đâm thẳng
vào trong vách ngăn vô cùng dày nặng của chiếc Chiến hạm, phát ra hai đạo
thanh âm lẻng xẻng khiến cho lòng người phải lạnh ngắt.

Một cái chân hợp kim máy móc trơn nhẵn tràn đầy các khớp nối hình thoi mạnh
mẽ, vừa mới giẫm thẳng lên trên cây trụ ngang cứng rắn này, vừa mới có chỗ đặt
chân, liền mạnh mẽ đạp thẳng xuống một cái, rồi lại tiếp tục mạnh mẽ bắn thẳng
lên, hướng về phía trước không ngừng lướt đi. Thân ảnh nhất thời hóa thành một
đạo bóng xám, toàn bộ các động tác đều nhẹ nhàng lưu loát rành mạch, trong cái
hoàn cảnh dồn dập tốc độ cực kỳ cao lại toát ra một loại cảm giác bình tĩnh
nhẹ nhàng cùng với chậm rãi kỳ dị…

Một màn hình ảnh này giống hệt như một nàng thiếu nữ nhẹ nhàng đang múa lụa
vậy, dùng một bàn chân phải để trần điểm nhẹ một chút lên một đóa hoa sen ở
giữa hồ nước phẳn lặng, phiêu nhiên bay thẳng về phía trước. Một giọt sương
trong suốt vương trên cánh hoa sen chậm rãi rung nhẹ một cái, thế nhưng lại
không có rời khỏi cánh hoa rơi xuống hồ nước tĩnh lặng bên dưới.

Thế nhưng đây lại là một đầu Robot quân dụng to lớn nặng nề đến cực điểm,
không ngờ lại có thể làm ra những động tác di chuyển nhanh chóng mà mềm mại
nhẹ nhàng đến như thế… Đám quân nhân sĩ quan Đế Quốc đang giương mắt theo dõi
những hình ảnh này quả thật cũng đều không dám tin tưởng vào ánh mắt của chính
mình. Bọn họ vô cùng bối rối khiếp sợ, không ngừng gầm rú, chỉ huy các chi bộ
đội bên trong nội bộ chiếc Chiến hạm này nhanh chóng tiến về phía đó, ngăn cản
lại đầu Robot khủng bố kia.

Hệ thống song động cơ của con Robot MXT màu đen được thúc đẩy công suất lên
đến tối đa. Thanh âm gầm rú trầm thấp lúc này không ngờ lại trở nên có chút
bén nhọn cùng với chói tai. Hệ thống phun lưu dịch áp ở phần thắt lưng phía
sau của con Robot lúc này có một luồng quang mang màu lam nhàn nhạt, chậm rãi
đang lên, thúc đẩy cho thân thể nặng nề của con Robot gào thét mà phóng đi.
Con Robot màu đen vô cùng mạnh mẽ mà nhanh chóng xuyên thấu qua hai đạo phòng
tuyến của đám người Đế Quốc, dùng tốc độ cực kỳ cao tiến vào một con đường
thông đạo.

Độ cao của cái thông đạo này cũng chỉ có khoảng năm thước, trong khi độ cao
của con Robot màu đen đang dùng tốc độ cao đột kích này lại lên đến hơn bảy
thước. Tuy rằng con Robot màu đen này mãi vẫn luôn duy trì hình thái khom
người lao thẳng về phía trước, thế nhưng điểm cao nhất của con Robot này, vẫn
như cũ hung hăng ***ng thẳng vào trên trần nhà của cái thông đạo này.

Cái phần đỉnh đầu giống hệt như một cây cự phủ với quang mang bóng loáng kia,
trong tiếng ầm ầm liên tiếp, đã đem phần trần nhà của cái thông đạo này mở ra
thành một dãy lỗ hổng to lớn, cực kỳ thê thảm không đành lòng.

Hệ thống SCC cùng với hệ thống theo dõi hình ảnh mini của con Robot MXT, trải
qua lần đột tiến tốc độ cao có chút lỗ mãng này, đã bị sự tổn hại ở trình độ
nhất định. Nhưng mà bản thân Hứa Nhạc đang ngồi trong khoang điều khiển của
con Robot vốn dĩ cũng chẳng thèm để ý gì đến mấy cái chuyện này.

Dưới ánh sáng của ngọn đèn có chút mờ tỏ này, có thể nhìn thấy được thân thể
của gã thanh niên trẻ tuổi được bao bọc bên dưới hệ thống cảm ứng ý nghĩ siêu
mỏng kia đang khẽ run rẩy liên hồi. Cặp môi lộ ra bên ngoài chiếc mũ điều
khiển cũng đã có chút trắng bệch, thế nhưng cũng hoàn toàn không chút cử động.
Hứa Nhạc giương mắt nhìn chằm chằm về những hình ảnh xuất hiện trên màn hình
theo dõi, cùng với những quang điểm chỉ thị trên một cái kết cấu đồ không
ngừng thay đổi vị trí trong đó, ánh mắt lúc này đã nheo lại thành một đường kẻ
ngang, thế nhưng cặp đồng tử lại sáng ngời vô cùng lợi hại.

– Đó là một cái thông đạo cụt! Một phen dẫn dụ hắn đi vào nơi đó đi!

Đám quân nhân sĩ quan ở bên trong đại sảnh chỉ huy của chiếc Chiến hạm kia,
cũng không rõ ràng vì sai đầu Robot Liên Bang cực kỳ hung mãnh kia lại đột
nhiên giống như một con chuột hoảng loạn chạy bừa bãi vậy, xông thẳng vào
trong một cái thông đạo không có lối ra, liền mừng rỡ như điên lớn tiếng hô
lên.

Ánh mắt của Hứa Nhạc nheo chặt lại, giương mắt nhìn chằm chằm vào phía bức
tường càng ngày càng gần hơn trên màn hình theo dõi trước mặt. Luồng cảm giác
nóng rực kỳ bí lặng lẽ chảy xuôi bên trong thân thể. Mỗi một sợi cơ bên trong
cơ thể cũng bắt đầu run rẩy nhè nhẹ. Cũng không phải là do hắn đã dùng hết
toàn lực, bắt đầu thoát lực, mà là do hắn đang cảm thấy cực kỳ hưng phấn vì
một chuyện gì đó.

Một cái ngõ cụt thì sẽ không có lối ra hay sao? Hứa Nhạc chưa bao giờ tin
tưởng vào điểm này. Cũng giống hệt như cái con đường cụt nổi tiếng nằm trên
con đường quốc lộ ở vùng ngoại ô tại Đặc khu Thủ Đô kia vậy, nếu thật sự không
có lối ra, vậy thì tự mình có thể mở ra một cái lối ra của chính mình.

Mở ra một cái lối ra của chính mình, cũng không có ý nghĩa là khiến cho địch
nhân không có đường để đi. Nhưng mà cuối cùng lại có thể đem cái con đường
chết kia mở ra một cái đường sống cho chính mình.

Con Robot MXT lúc này cũng không có giảm tốc độ, ngược lại càng tăng tốc,
hướng về phía bức tường che chắn ở cuối thông đạo kia, dùng tốc độ cực nhanh
phóng vọt tới. Khẩu Cơ pháo Đạt Lâm trang bị ngay phía trước cánh tay máy móc
bên trái đột nhiên oanh ra vô số đường lửa đạn diễm lệ, một phen đem bức tường
ngay trước mặt đập ra thành vô số những lỗ thủng cùng với những mảnh đạn bắn
tứ tung vô cùng khủng bố. Mà cánh tay máy móc hợp kim bên phải còn lại thì đột
nhiên xuy một tiếng, bắn ra thanh đao hợp kim đặc chế cực kỳ sắc bén cùng với
sáng loáng. Ngay trong nháy mắt trước khi con Robot va chạm thật mạnh vào
trong bức tường cuối thông đạo kia, cánh tay máy móc bên phải đó đã tuôn ra vô
số luồng ánh đao sắc bén!

Một trận thanh âm ma sát khi kim loại cùng vật cứng va chạm với nhau, khiến
cho những người nghe phải cũng đều dâng lên một cảm giác lạnh sống lưng chợt
vang lên. Đám bụi mùi quái dị ở phía cuối con đường thông đạo còn chưa kịp
tiêu tán đi, con Robot màu đen cũng đã dũng mãnh cùng cực, điên cuồng không
nói lý lẽ phóng vọt qua!

Phía sau bức tường ngăn cách kia chính là một cái cánh cửa hợp kim chắc chắn,
con Robot màu đen rất nhanh bắn nát cánh cửa!

Phía sau cánh cửa hợp kim kia lại là một bức tường ngăn chặn cuối thông đạo,
con Robot màu đen rất nhanh đã chém sập bức tường!

Ở bên trong chiếc Chiến hạm Đế Quốc có kết cấu vô cùng phức tạp, thông đạo dày
đặc dẫn đến bốn phương tám hướng giống như những đường mạng nhện chằng chịt
này, cái đầu Robot màu đen mà thân thể so sánh với đối phương có vẻ vô cùng
nhỏ bé yếu ớt kia, lại không giống như một đầu u linh di chuyển với những
phương vị cực kỳ khó lường, mà là biến thành một thanh cự phủ khai sơn khổng
lồ, điên cuồng không thèm nói lý lẽ, dọc theo một con đường thẳng tắp mà phá
mà đánh. Hiện tại trong lúc nhất thời, thế nhưng lại cũng không có bất cứ kẻ
nào biết được đầu Robot màu đen này đến tột cùng là đang suy nghĩ muốn làm cái
gì.

Ngoại trừ chính bản thân Hứa Nhạc cùng với lão già kia, hiện tại đang ở trên
chiếc phi thuyền Ba cánh hạm, chân chính giống hệt như một đầu u linh quỷ dị
đang lơ lửng cách đỉnh đầu của chi Hạm đội Đế Quốc kia hơn bảy ngàn km ra,
cũng không có bất cứ kẻ nào có thể đoán ra được cái kế hoạch hiện tại của bọn
họ. Bằng vào những thiết bị cực kỳ linh mẫn lắp đặt trên con Robot MXT màu đen
cùng với hệ thống thu thập thông tin mà con Robot màu đen đã lắp vào trong hệ
thống liên lạc của chiếc Chiến hạm lúc mới xâm nhập vào, cỗ Máy vi tính Trung
ương Liên Bang vẫn một mực không ngừng tính toán, phỏng đoán cùng với chứng
thực cách bố trí kết cấu tương quan bên trong chiếc Chiến hạm Đế Quốc. Nó tính
toán ra công tác bố trí binh lực có thể có của đối phương, hơn nữa trong
khoảng thời gian mười giây đồng hồ trước đây, rốt cuộc đã có thể tìm ra được
một con đường.

Con đường này là một con đường đi thẳng.

Một con đường thẳng tắp thoont thẳng đến khu vực trung tâm nhất của chiếc
Chiến hạm Đế Quốc.

Một con đường thẳng tắp để cho Quận vương Tạp Đốn phải chết đi!

Con Robot MXT màu đen với tính năng cực kỳ dũng mãnh, dưới những thao tác điều
khiển gần như điên cuồng liều mạng của Hứa Nhạc, mãi vẫn tiếp tục duy trì lại
hình thức đột phá tiến lên này. Sau khi liên tục oanh phá ra ba bức tường hợp
kim, phá vỡ hoàn toàn bốn phiến cánh cửa, rốt cuộc cũng đến được địa phương
cuối cùng của cuộc hành trình của hắn, hoặc là nói địa điểm thực hiện nhiệm vụ
của hắn.

Một thanh âm phá tường hơi có chút quái dị chợt vang lên. Bức tường gian phòng
giống như là làm bằng loại giấy bìa cứng hợp thành vậy, từng phiến từng tiếng
vỡ vụn, cuối cùng rơi thẳng xuống mặt đất. Con Robot MXT màu đen từ bên ngoài
dùng tốc độ cực cao xâm nhập vào, cũng theo đó mà nặng nề rơi thẳng xuống mặt
đất.

Lúc này bề ngoài của con Robot màu đen kia đã là thương tích toàn thân, thê
thảm không đành lòng, tràn đầy đất đá nhếch nhác, thế nhưng lại vẫn như cũ
giống hệt như một đầu Thiên thần hạ phàm, tuyệt đối không thể xâm phạm.

Bên trong gian phòng chỉ huy của chiếc Chiến hạm từ đầu đến giờ vẫn luôn tràn
ngập những thanh âm kinh hoàng phẫn nộ, tiếng thét tiếng rống, tiếng chỉ huy
hỗn tạp… Cùng với sự xuất hiện bất ngờ không hề được lường trước của con Robot
màu đen này, tất cả những thanh âm này đột nhiên im bặt hết lại. Hơn mấy trăm
gã quân nhân sĩ quan của Đế Quốc mang theo thần sắc không dám tin nổi nhìn
chằm chằm vào đầu Robot Liên Bang màu đen này, khiếp sợ không nói nên lời.

Lúc này, chiếc phi thuyền Ba cánh hạm của Cục Hiến Chương, đang phiêu phù lơ
lửng trên độ cao khoảng bảy ngàn km trên đỉnh đầu của chi Hạm đội Đế Quốc, bắt
đầu chậm rãi điều chỉnh phương hướng. Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang đang
đảm trách nhiệm vụ điều khiển chiếc phi thuyền Ba cánh hạm này, bắt đầu chuẩn
bị các công tác cần thiết, sẵn sàng dùng tốc độ cao nhất lao xuống tiếp ứng
cho Hứa Nhạc. Không biết vì cái gì, cái sự tồn tại toàn là những trình tự
logic này, thế nhưng lại cảm thấy trong những trình tự hoạt động của mình bất
chợt nảy sinh ra một loại hiện tượng số liệu phát sinh vô cùng kỳ dị… Đó có lẽ
chính là một loại cảm xúc thì phải…

Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang kia cho rằng cái chuyện tình mà một lúc
sau đó chính mình cần phải làm, cùng với chuyện Hứa Nhạc điều khiển con Robot
màu đen điên cuồng đột kích, có vài phần tương tự với nhau, cho nên nó cảm
thấy có chút hưng phấn nhàn nhạt.

Vị Quận vương Tạp Đốn, ngay từ thời điểm con Robot Liên Bang màu đen va chạm
vào thân chiếc Chiến hạm của mình, mãi vẫn luôn sắc mặt nghiêm túc trầm trọng,
giương mắt nhìn chằm chằm vào những hình ảnh trên màn hình theo dõi kia. Lúc
này hắn chợt mạnh mẽ xoay người, quay đầu lại, giương mắt nhìn chằm chằm vào
đầu Robot Liên Bang màu đen kia, khiếp sợ không nói nên lời. Hệ thống theo dõi
nội bộ của chiếc Chiến hạm, không ngờ lại hoàn toàn không thể đuổi kịp tốc độ
di chuyển của con Robot Liên Bang này…

Kẻ đang ngồi trong khoang điều khiển con Robot kia đến tột cùng là ai? Điều
quan trọng nhất chính là, ngay ở bên trong chiếc Chiến hạm của chính mình, hắn
dựa vào cái gì lại có thể dưới tình huống ngay cả chính bản thân mình còn chưa
có suy nghĩ cẩn thận, đã có thể thoải mái tự nhiên như thế, tìm được con đường
thông đạo ngắn nhất, ít nguy hiểm nhất, đi thẳng đến đại sảnh chỉ huy này?