Gian Khách – Chương 547: Chỉ cần từ sáng đến chiều là đủ! – Botruyen

Gian Khách - Chương 547: Chỉ cần từ sáng đến chiều là đủ!

Nhìn thấy những hình ảnh dấu vết chiến trường vô cùng thảm thiết trong không
gian vũ trụ bên ngoài cửa sổ bên mạn tàu, Hứa Nhạc trầm mặc không nói tiếng
nào. Cặp mày rậm vốn thô dày của hắn ngay cả nhướng lên một cái cũng không có,
thậm chí ngay cả ánh mắt vốn thường xuyên nheo lại của hắn lúc này cũng khẽ
thả lỏng một chút…

Vậy là đã chết rồi sao? Vị lão đầu hổ Tây Lâm cùng với đám thuộc hạ dũng mãnh
thiện chiến vô cùng của ông ta, cứ như vậy mà lặng lẽ không một tiếng động
chết đi sao? Ngay cả Chung phu nhân cũng đã chết rồi sao?

Ngay cả bản thân Hứa Nhạc cũng có chút không hiểu rõ ràng, vì cái gì mà cảm
giác đau thương trong lòng hắn lại tan rã đi một cách nhanh chóng đến như thế?
Liền giống hệt như là những tầng băng tuyết tại Bắc bán cầu của tinh cầu 5460
kia vậy, sau khi xôn xao một mảnh liền biến thành những đường lưu lăng, hướng
về phía mảnh bình nguyên đại địa dày rộng ở Nam bán cầu mà cắt mạnh xuống.
Cũng giống hệt như lúc này, biến thành từng đạo từng đạo đao sắc không ngừng
cắt xuống trái tim của chính mình. Trong lòng không đau, chỉ là trong đầu có
một loại cảm giác như là khoảng không trống rỗng vậy, như là một loại cảm giác
đi vào một mảnh địa phương không có trọng lực vậy.

Ở tiền tuyến từng một lần nói chuyện điện thoại, với hai lần cùng nhau dùng
cơm trò chuyện, từng gặp mặt nói chuyện riêng với nhau cũng chỉ mới có hai
lần, nếu không tính đến nguyên nhân quan hệ đến Chung phu nhân cùng với Tiểu
Dưa Hấu, hắn cùng với vị Thống soái của Tây Lâm đã ngã xuống này thật sự cũng
không nói là quen biết thân thiết gì với nhau, nhưng mà cho dù nguyên nhân
chính là như thế, tâm tình của Hứa Nhạc vẫn là ngơ ngẩn trống rỗng một khoảng
thời gian rất lâu như thế, mới có thể nghĩ cảm thấy vô cùng vớ vẩn.

Một đại nhân vật vô cùng xuất sắc đến như thế, vẫn còn chưa kịp đem sự nở rộ
quang mang sáng chói nhất của cuộc đời mình chiếu rọi khắp nơi bên trong vũ
trụ hạo hàn này… Tôi cùng với ngài vẫn còn chưa kịp trở nên thân thiết hơn một
chút, tiếp xúc càng nhiều với những mặt xuất sắc hơn của ngài, ngài như thế
nào lại vội chết đi như thế chứ?

– Kế tiếp nữa cần phải làm cái gì bây giờ đây?

Trong cặp mắt của Giản Thủy Nhi đã có thêm một tầng hơi nước nhàn nhạt. Cô
nàng khẽ mím môi lại một chút, hướng Hứa Nhạc nhẹ giọng hỏi.

Bạch Ngọc Lan cùng với đám đội viên của Tiểu đội 7 cũng đều nhìn chằm chằm về
phía Hứa Nhạc. Tâm tình của bọn họ cũng đồng dạng vô cùng nặng nề. Ngay tại
thời điểm trước khi xuất phát mọi người cũng đều đã chuẩn bị tinh thần cho kết
cuộc bi thảm chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào hoàn toàn bị tiêu diệt, nhưng bọn
họ vẫn như cũ phải chạy đến. Là bởi vì đám bọn họ cần chính mắt chứng thực,
hôm nay đã bất hạnh chứng thực được rồi, bọn họ sẽ có năng lực làm cái gì nữa
đây chứ?

– Đuổi theo bọn chúng!

Bên ngoài cửa sổ của mạn phi thuyền vẫn còn vô số những hài cốt Chiến hạm
không ngừng trôi bập bềnh. Hứa Nhạc thu hồi lại ánh mắt đang nhìn chằm chằm về
ngoài đó, hướng về phía mọi người lặp lại một lần nữa câu nói mà hắn đã nói
không biết bao nhiêu lần trong mấy ngày hôm nay.

Cái chi Hạm đội tiến hành phục kích ám sát kia của đám người Đế Quốc có lẽ lúc
này đại khái đã tiến vào thông đạo không gian phản hồi lại bản thổ Đế Quốc
rồi. Nhưng mà chuyện này cũng không thể thay đổi quyết định của bản thân Hứa
Nhạc. Cho dù là cũng chỉ có một phần ngàn cơ hội có thể đuổi kịp đi chăng nữa,
hắn cũng muốn phải đuổi kịp theo chi Hạm đội Đế Quốc kia.

Không, cho dù là hoàn toàn không có bất cứ hy vọng gì đi chăng nữa, cũng chẳng
thèm suy nghĩ xem chiếc phi thuyền hạng nhẹ Ba cánh hạm này cho dù có đuổi kịp
theo chi Hạm đội Đế Quốc kia, sau đó sẽ tạo thành tác dụng gì đi chăng nữa,
hắn vẫn kiên quyết duy trì cái quyết định đó của chính mình. Đây cũng không
phải là loại hành động hờn dỗi của một đứa bé sau khi khóc rống lên, mà là căn
cứ vào sự bướng bỉnh theo bản năng của một tảng đá cứng đầu.

Vào giờ khắc này, tất cả mọi người trong Liên Bang tuy rằng không cam lòng,
nhưng cũng chỉ có thể để mặc cho chi Hạm đội Đế Quốc kia sau khi giết chết
xong Chung Sấu Hổ mà ngang nhiên tự tại rời đi. Chỉ là cái loại không cam lòng
này thể hiện ở trên người của Hứa Nhạc thì càng thêm chấp nhất cùng với kiên
quyết hơn một chút.

Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang kia từ địa điểm cùng với phương vị khu vực
mà chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào bị tập kích, làm cơ sở, tiến hành vô số những
tính toán kỹ thuật phức tạp, đã vẽ ra một con đường di chuyển mà chi Hạm đội
Đế Quốc kia có thể sẽ rút lui theo lộ tuyến đó. Hứa Nhạc đem số liệu của lộ
tuyến giả lập này kết nối vào trong mô hình tinh đồ của chiếc phi thuyền Ba
cánh hạm, sau đó để mặc cho Giản Thủy Nhi căn cứ theo bản tinh đồ đó, tiếp tục
lái chiếc phi thuyền ở trong vũ trụ không một bóng người dùng tốc độ nhanh
nhất mà phóng đi. Bản thân Hứa Nhạc lại trốn vào trong phòng riêng của chính
mình, mấy tiếng đồng hồ liền cũng không có đi ra ngoài.

Chiếc phi thuyền hạng nhẹ tốc độ cao Ba cánh hạm của Cục Hiến Chương Liên Bang
giống hệt như một đạo lưu quang bay xẹt qua phiến vũ trụ im lặng, trầm mặc mà
có chút cô đơn dùng tốc độ nhanh nhất bay đi.

Không có bất luận kẻ nào trên chiếc phi thuyền này ôm trong lòng hy vọng có
thể đuổi kịp theo cho Hạm đội kia của Đế Quốc, cho nên khi bên trong hệ thống
theo dõi vũ trụ của chiếc phi thuyền Ba cánh hạm chợt phát hiện ra, bên trong
tấm màn đen khổng lồ của vũ trụ phía trước, có thân ảnh mơ hồ của một chi Hạm
đội hắc ám sâm u như quỷ mỵ, đang dần dần biến mất trong màn đêm bao la, đám
độ viên Tiểu đội 7 trên chiếc phi thuyền Ba cánh hạm ai nấy cũng đều cảm thấy
có chút không thể nào tin nổi.

– Đám người Đế Quốc!

Trên phi thuyền Ba cánh hạm chợt vang lên thanh âm kinh ngạc cùng với kêu la
ầm ỹ. Hứa Nhạc vội vã phóng vọt tới đại sảnh điều khiển, nhìn thấy những hình
ảnh thể hiện lên trên màn hình trên tường, hai bàn tay đặt dọc theo hai bên
thắt lưng chợt nhẹ nhàng run rẩy lên một chút.

Phía trước chiếc phi thuyền Ba cánh hạm này khoảng mười bảy vạn km, trong vũ
trụ rộng lớn chính là một mảnh tĩnh mịch cùng với trống không, mắt thường căn
bản không thể nhìn thấy bất cứ dị thường nào cả. Chỉ có bên trong bản tinh đồ
dạng hình cầu của chiếc phi thuyền mới có thể tinh tường đánh dấu ra, bên
trong không gian kia có một mạnh không gian ngăn cách, rộng lớn chẳng biết bao
nhiêu km vuông, cực kỳ xa xăm trống trải mà vô cùng rộng lớn. Đó chính là lối
vào của thông đạo không gian xuyên qua khu vực Tinh vân Vãn Hạt.

Mà cái chi Hạm đội Đế Quốc âm hiểm đã tiến hành phục kích ám sát phi thuyền Cổ
Chung Hào kia, lúc này đang thong thả chậm rãi biến mất dần dần tại cái lối
vào kia.

Đám đội viên của Tiểu đội 7 biểu tình cực kỳ ác liệt nhìn về phía những hình
ảnh vũ trụ phương xa hiện lên trên màn hình trên tường. Ai nấy cũng đều không
ngờ đến được, chi Hạm đội Đế Quốc vốn dĩ đã sớm lui nhập vào trong thông đạo
không gian, vì cái gì lại chậm trễ quá lâu so với tính toán như vậy chứ?

– Đuổi theo không kịp!

Giản Thủy Nhi nhìn về phía kết quả tính toán hiện ra trên màn hình điều khiển
phía trước mặt, thanh âm khẽ run run nói. Không biết vì cái gì, cô nàng so với
tất cả những người có mặt trên chiếc phi thuyền này có thể cảm nhận rõ ràng
hơn hết sự bức thiết cùng với phẫn nộ của Hứa Nhạc, biết là hắn thật sự muốn
đuổi theo chi Hạm đội của đám người Đế Quốc kia. Tuy rằng cô nàng cũng không
thể nào nghĩ ra được, cho dù là có đuổi kịp đi chăng nữa, thì Hứa Nhạc sẽ có
năng lực làm cái gì đây?

Ánh mắt của Hứa Nhạc cũng dần dần nheo lại thật chặt. Từ lúc ở trên chiếc
Chiến hạm Vận tải Trầm Thiết Bàn, ở trên chiếc phi thuyền hạng nhẹ tốc độ cao
Ba cánh hạm này, hắn đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần bốn chữ ‘đuổi theo
không kịp’ này. Cái loại tình tự trống rỗng không chút tin tức cùng với loại
cảm giác vớ vẩn khó chịu này, ở trong lòng hắn càng ngày càng chồng chất lên,
càng thêm nặng nề hơn rất nhiều.

– Trên Hạm đội của đám người Đế Quốc truyền đến yêu cầu kết nối thông tin
liên lạc!

Cố Tích Phong lúc này đang quản lý hệ thống thông tin liên lạc của chiếc phi
thuyền Ba cánh hạm, lắng nghe chút tin tức gì đó trong ống nghe cá nhân, chợt
giật mình quay đầu lại, lớn tiếng nói.

Một gã trung niên nhân trên người mặc chế phục Tướng quân của Đế Quốc chợt
xuất hiện trên màn hình thông tin liên lạc của chiếc phi thuyền Ba cánh hạm.
Cái gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc thần tình cực kỳ dữ tợn này, trước ngực treo
đầy những Huân Chương đại biểu cho vinh quang tối thượng, cặp mày thô to khẽ
nhướng lên một chút, không hề che lấp ý tứ hàm xúc khoái ý cùng với khinh miệt
rõ ràng.

– Là Tạp Đốn!

Bạch Ngọc Lan lúc này đang đứng sau lưng của Hứa Nhạc, đồng tử mắt nhất thời
hơi co lại, mang theo một sự cừu hận cùng với sát ý cực kỳ nồng đậm.

– Chính là gã Tướng quân Đồ Tể cực kỳ nổi danh tàn ác của đám người Đế Quốc.
Trong trận đại chiến lần trước, chính là gã này ở trên tinh cầu Thương Lôi
Tinh đã tự mình hạ lệnh, giết hại thảm thiết bốn trăm thương bệnh binh của
Liên Bang còn lại chưa kịp thời rút lui.

Ánh mắt Hứa Nhạc càng nheo chặt lại, nhìn về phía cái gã Tướng quân Hoàng tộc
của Đế Quốc vô cùng kiêu ngạo đắc ý trên màn hình liên lạc kia, nghe những lời
nói kỷ lý quang quác gì đó của đối phương mà mình chẳng hiểu cái gì cả, đột
nhiên mở miệng nói:

– Có ai biết tiếng Đế Quốc, mau phiên dịch cho tôi nghe!

Sắc mặt Bạch Ngọc Lan hơi do dự một chút, tiến lên trước mấy bước, nhìn những
hình ảnh thông tin liên lạc từ Hạm đội Đế Quốc bên kia chuyển sang bên này,
tận khả năng bình tĩnh lại cảm xúc trong lòng mình, nhanh chóng tiến hành
phiên dịch.

– Hắn nói: Các người đến đây so với sự tưởng tượng của ta thì ít hơn rất
nhiều… Đám lão đầu của Liên Bang cũng chỉ có thể kịp phái một đám bò sát nhỏ
bé các người đến đây thôi sao? Ta đối với việc giết chết các người chẳng có
chút hứng thú nào cả. Bởi vì… giết chết cái gã Tư lệnh kia của Tây Lâm thật sự
cảm giác vô cùng sảng khoái. Ta đích thực đã ăn no lắm rồi…

Thân thể Bạch Ngọc Lan khẽ rung lên một cái, sau đó tiếp tục phiên dịch, nói:

– Ta vô cùng sảng khoái cùng chia sẻ cái loại cảm giác khoái hoạt này với các
người. Nếu như các người nguyện ý, ta có thể cung cấp cho các người những hình
ảnh nổ tung xinh đẹp của chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào kia…

Hắn liếc mắt nhìn Hứa Nhạc một cái, sau đó nói:

– Những lời tiếp theo đều là do hắn tự nổ, tự sướng, còn có… giảng thuật lại
cảnh tượng lúc Chung Tư lệnh chết…

– Phiên dịch chính xác theo những lời mà hắn nói.

Hứa Nhạc khẽ nghiêng đầu nhìn về phía cái gã Tướng quân Đồ Tể của Đế Quốc có
khuôn mặt cực kỳ đáng ghét ở trên màn hình thông tin liên lạc trước mặt kia,
bên trong cặp mắt cũng không có bất cứ một tia cảm xúc nào cả, tựa hồ như đang
nhìn thấy một người đã chết vậy.

– Một chữ cũng không được bỏ sót!

– Hắn cuối cùng nói thêm: Cho ta gửi lời thỉnh an của ta đến Tổng thống tiên
sinh của các người, về sau chúng ta nhất định sẽ thường xuyên đến Liên Bang
làm khách du lịch… Đương nhiên cũng luôn hoan ngênh các người đến Đế Quốc làm
khách, chỉ là nếu như các ngươi không sợ chết. Ha ha ha…

Mãi đến giờ phút này, toàn bộ những người trên chiếc phi thuyền hạng nhẹ Ba
cánh hạm này mới chính thức hiểu được, vì cái gì mà Hạm đội Đế Quốc mãi cho
đến bây giờ mới chịu tiến vào thông đạo không gian. Đó là bởi vì đối phương
muốn hướng về phía Liên Bang mà tuyên cáo sự thắng lợi của chính mình, khoe
khoang ra cái loại đắc ý vô sỉ này của mình, không một chút nào kiêng ky,
chính là thể hiện ra một sự khinh thường cùng với miệt thị, hòng để thỏa mãn
cái tâm lý dị dạng biến thái của tên Quận vương Đồ Tể kia.

Ngay sau đó thông tin liên lạc cắt đứt. Ba chiếc Chiến hạm Chiến thuyền cuối
cùng của chi Hạm đội Đế Quốc lặng lẽ không một tiếng động hướng về phía thông
đạo không gian trước mặt mà tiến lên. Hình ảnh này nhìn qua có chút quỷ dị, ba
chiếc Chiến hạm giống hệt như ba cái cây đinh màu đen khổng lồ mà cực kỳ sắc
bén, đâm thẳng vào trong một tầng lá chắn mỏng manh vô hình nào đó, cũng không
có tạo thành bất cứ sự dao động nào cả.

Hạm đội của Đế Quốc đã tiến nhập vào thông đạo không gian, quay trở về bản thổ
của chính mình. Giờ phút này đây cho dù là Liên Bang phái ra vô số những chiếc
Chiến hạm tới nơi này, cũng không thể nào triển khai bất cứ công kích nào nữa,
cũng chỉ có thể không cam lòng trơ mặt nhìn theo đối phương rời đi mà thôi.

Từ sau khi Quân Thần Lý Thất Phu của Liên Bang bạo phát, xuyên thẳng vào trong
Doanh Robot Đặc chủng Hoàng gia Đế Quốc, bạo sát thành công Hoàng đế Đế Quốc,
song phương Liên Bang cùng với Đế Quốc ở trên chiến trường đối với những nhân
vật trung tâm của mình cũng tiến hành bảo hộ cực kỳ nghiêm mật đến cực điểm.
Hơn mười năm nay, Chung Sấu Hổ chính là nhân vật quan trọng nhất từng ngã
xuống ở trên chiến trường, hoặc nói chính xác hơn là ngã xuống ở trong một hồi
âm mưu ám sát…

Sĩ quan chỉ huy của đối phương chính là một vị Quận vương cao cao tại thượng
của Hoàng tộc Đế Quốc. Một khi để đối phương thành công quay trở lại bản thổ
Đế Quốc, cho dù là ngày sau Liên Bang đại quy mô tiến công về phía Đế Quốc,
nghĩ muốn ở trên chiến trường mà giết chết hắn, cũng là một chuyện cực kỳ khó
khăn. Một khi chi Hạm đội này của Đế Quốc có thể kiêu ngạo đắc ý phản hồi trở
về bản thổ Đế Quốc, muốn thay cho vị lão đầu hổ Tây Lâm kia trả thù, cũng là
một cái nhiệm vụ cực kỳ có khả năng biến thành nhiệm vụ bất khả thi.

Thế nhưng mà bọn hắn lúc này có thể làm cái gì cơ chứ? Bọn họ cũng chỉ có thể
trơ mắt mà nhìn bóng dáng của chiếc Chiến hạm cuối cùng của Hạm đội Đế Quốc
chậm rãi biến mất ở bên trong không gian vũ trụ, cũng chỉ có thể phẫn nộ bi
thương cùng với bất lực mà thôi…

Cảm xúc không cam lòng mãnh liệt lúc này đã tràn ngập bên trong chiếc phi
thuyền Ba cánh hạm. Hứa Nhạc thông qua màn hình liên lạc bên ngoài mà nhìn
thấy những cái đuôi màu đen của các chiếc Chiến hạm Đế Quốc cách đó hơn mười
vạn km, ánh mắt đang nheo lại có chút quái dị trở nên sáng ngời mãnh liệt. Hắn
bắt đầu cúi đầu xuống, không ngừng nhẹ giọng… mắng chửi thô tục.

&$#&%#, %&$, *&$^$#…

Bản tính của hắn, mỗi khi cảm xúc trong lòng trầm xuống đến một mức giới hạn
nào đó, liền sẽ bắt đầu không khống chế được, liên tục mở miệng mắng chửi thô
tục. Những lời mắng chửi cũng đặc biệt phá lệ trầm thấp, mềm nhẹ sạch sẽ, liền
mạch không ngừng.

Trong lúc đang cúi đầu, hắn cũng đột nhiên nghĩ đến cái đêm tại quán ăn thịt
nướng tại Lạc Nhật Châu Đại khu Tây Lâm, ngồi cùng bàn ăn cơm với Chung Tư
lệnh, trò chuyện suốt cả đêm…

Ở trong cái lần nói chuyện đó, vị lão đầu hổ Tây Lâm đã thể hiện khí phách
phấn chấn, ý chí bao la hùng vĩ đến như thế nào? Trong lúc đề cập đến những sự
đấu đá cùng với những âm mưu chính trị giấu sau tấm màn bên trong Liên Bang,
đã từng khinh thường cười lạnh nói: Muốn giết chết ta, trừ phi Liên Bang phái
cả một chi quân đội đến đây… Ai có thể ngờ đến được, sự việc còn chưa có qua
bao lâu, lại là một chi quân đội của Đế Quốc đã thành công kết thúc đi sinh
mệnh của ông ta.

Hứa Nhạc bất chợt ngẩng đầu lên, biểu tình dần dần khôi phục lại sự bình tĩnh,
nhìn chằm chằm về phía lối vào thông đạo không gian lúc này đã là một mảnh
không gian trống rỗng thể hiện bên trên màn hình quan sát, đột nhiên mở miệng
hỏi một câu:

– Ai đã từng qua bên kia rồi?

Bên kia là bên nào? Trong lúc này cũng không phải là lúc để nói về vấn đề này.
Bên trong cặp mắt vốn bị mái tóc đen nhánh che khuất của Bạch Ngọc Lan bất
chợt mơ hồ có một tia hàn quang chợt xẹt qua. Hắn cùng với Hùng Lâm Tuyền, còn
có thêm hai gã đội viên cũ khác nữa của Tiểu đội 7 cùng đồng thời gật gật đầu
mấy cái.

Bên phía Đế Quốc còn chưa có nắm vững được kỹ thuật di chuyển trong thông đạo
không gian, cũng đã có gan mạo hiểm thật lớn, phiêu lưu đem vô số chi bộ đội
đặc chủng tiến nhập vào trong cảnh nội của Liên Bang, thì bản thân Liên Bang,
nắm vững vàng chìa khóa của cánh cổng tự nhiên này, tự nhiên sẽ không từ bỏ
cái loại nếm thử này rồi. Trong những năm tháng tương đối hòa bình giữa song
phương, đã có không biết bao nhiêu chi bộ đội tinh nhuệ từn tiến hành qua
những hành động lẻn vào nguy hiểm này.

– Nói cho tôi biết tình huống cụ thể ở bên kia.

Hứa Nhạc chợt nheo chặt cặp mắt lại, bình thản nói.

Bên trong chiếc phi thuyền đột nhiên trở nên một mảnh cực kỳ tĩnh mịch. Đám
đội viên sau khi nghe xong câu nói kia của Hứa Nhạc, lập tức nghĩ đến hắn
chuẩn bị làm cái gì… Chính vì vậy cũng không có bất cứ kẻ nào dám mở miệng trả
lời hắn.

– Anh đang nghĩ muốn làm cái gì vậy?

Giản Thủy Nhi khiếp sợ nhìn chằm chằm Hứa Nhạc, vội vàng đứng lên nói nhanh
một câu:

– Bình tĩnh một chút đi!

Ở trong suy nghĩ của tất cả mọi người ở đây, chuyện tình mà Hứa Nhạc đang muốn
đi làm kia, tuyệt đối không thể dùng loại từ ngữ ‘kích động’ để mà hình dung
nữa, mà là loại cảm xúc điên cuồng thì đúng hơn. Cho dù là cái gã đồng bọn
trung thành nhất của hắn là Bạch Ngọc Lan, kẻ đã trầm mặc đem tính mạng của
mình bán luôn cho Hứa Nhạc, cũng đều không có mở miệng nói gì, thế nhưng biểu
tình của Bạch Ngọc Lan lúc này thể hiện ra lại là một mảnh bình tĩnh đến cực
độ.

– Chuyện tình mà tôi nhất định muốn đi làm này, nhìn qua tựa hồ như xác thật
không có chút lý trí nào. Nhưng mà phân tích cẩn thận lại một chút, đây chính
là phương pháp tốt nhất hiện tại.

– Ngay thậm chí đến các người cũng không dám tưởng tượng đến chuyện này, thì
đám người Đế Quốc kiêu ngạo mà đắc ý kia lại càng sẽ không bao giờ tưởng tượng
ra được. Cho nên sự điên cuồng biểu hiện ra bề ngoài của cái kế hoạch này, lại
ẩn chứa bên trong một tính khả thi gần như là tuyệt đối!

– Người Liên Bang, người Đế Quốc, ở trong các bộ phim điện ảnh, các bộ tiểu
thuyết, tựa hồ đều một phen thể hiện ra một mảnh huyết hải thâm thù, cũng đã
dây dưa liên hệ với nhau biết bao nhiêu năm tháng rồi. Nhưng mà theo suy nghĩ
của tôi, báo thù thật sự có lẽ không cần phải chờ đến từng ấy năm đâu.

– Bên trong Liên Bang có câu ngạn ngữ: Đại nhân vật báo thù, ẩn nhẫn mười năm
cũng không tính là dài. Tiểu nhân vật báo thù, chỉ cần từ sáng tới chiều là
đủ!

Hứa Nhạc xoay người lại, nhìn về phía đám đội viên Tiểu đội 7, thành khẩn nói:

– Tôi chính là muốn thử xem… Dùng tốc độ không ai tưởng tượng ra nổi, dùng
thời gian ngắn nhất, có lẽ chỉ là khoảng thời gian từ sáng tới chiều của một
ngày, liền làm xong cái chuyện tình này rồi.