Gian Khách – Chương 545: Ta là một đầu mãnh hổ Tây Lâm (Hạ) – Botruyen

Gian Khách - Chương 545: Ta là một đầu mãnh hổ Tây Lâm (Hạ)

Vách tường rất dày rất nặng của chiếc phi thuyền đã đem thanh âm cước bộ ồn ào
nặng nề cùng với tiếng la thét chói tai bên ngoài hoàn toàn ngăn cách lại tại
ngoại giới. Trong tiếng động cơ dịch ám cùng với tiếng điện cơ trầm thấp mà vô
cùng rõ ràng, Chung Sấu Hổ thật sâu hít một hơi dài, mở to hai mắt ra, bên
trong cặp mắt chợt nổi lên một tia hàn ý. Hai bày tay ổn định mà cứng rắn như
sắt thép của ông ta rốt cuộc cũng rời khỏi bàn tay của thê tử, dừng lại trên
màn hình cảm ứng cùng với thanh điều khiển Robot.

Rất nhiều năm rồi chưa từng đích thân ra chiến trường dũng mãnh giết địch,
điều khiển Robot sẽ có cảm giác như thế nào? Con Robot dưới sự điều khiển của
ông ta sẽ có còn điên cuồng cùng với dũng mãnh như năm xưa nữa hay không?

– Tư lệnh, chúng ta đã liên hệ được với chiến Chiến thuyền Quân hạm ở ngay
phía sau chúng ta rồi. Đó là loại Chiến hạm vận tại thuộc loại Trầm Thiết Bàn.
Ở trên đó chính là Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới. Nếu như chúng
ta có thể kiên trì thêm một chút nữa, nói không chừng sẽ còn có hy vọng!

Loại Chiến hạm vận tải Trầm Thiết Bàn chính là loại Chiến hạm vận tải thuộc
cấp bậc cao nhất bên trong Quân đội Liên Bang, ngoại trừ khả năng tải trọng
lớn đến kinh người, bản thân hệ thống phòng ngự của nó cũng là cực kỳ tiên
tiến. Hơn nữa cộng với năng lực tác chiến toàn cục của đám phi công trên Chiến
hạm đó cùng với Doanh đoàn Thiết giáp của cái Sư đoàn kia, nếu như đối phương
có thể kịp thời chạy đến, có lẽ sẽ giống như những gì tên quân nhân sĩ quan
Tây Lâm kia nói trong hệ thống liên lạc vậy, thật sự là có hy vọng.

Cặp mày hoa râm của Chung Sấu Hổ vô cùng bình thản, nhìn về phía tình huống
chiến đấu đang diễn ra trên màn hình máy tính trên tường, biểu tình trên mặt
bị ánh sáng lóe ra trong khoang thuyền do những con Robot tấn công vào khiến
cho khuôn mặt lộ ra chút khó hiểu cùng với sâu sắc khó lường.

Chung phu nhân một mực ngồi bên cạnh ông ta, một lời cũng không nói gì, đột
nhiên lúc này gắt gao nắm lấy bàn tay của ông ta, trên mặt chợt lộ ra một tia
thần sắc khẩn cầu nhàn nhạt.

Chung Sấu Hổ cơ bản là biết được thê tử mình đang muốn nói gì với mình, khẽ
mỉm cười, ôn hòa nói:

– Anh hiểu rồi, cái tên tiểu tử kia đúng là đang ở trên Chiến hạm Chiến
thuyền vận tải kia…

Ông ta đưa tay ấn nhẹ vào hệ thống liên lạc Chiến hạm, liên lạc với chiếc
Chiến hạm Vận tải của Liên Bang hiện tại cách nơi này một khoảng cách thật xa,
nhàn nhạt hỏi một câu:

– Hứa Nhạc có ở đó hay không?

Một lúc sau đó, bên kia đầu của hệ thống liên lạc vũ trụ từ xa đột nhiên
truyền đến thanh âm khẽ run mà hơi có chút bối rối của Hứa Nhạc:

– Tư lệnh, có tôi đây!

– Giúp ta chiếu cố cho Tiểu Yên Hoa…

– Vâng!

Chung Sấu Hổ nghe được câu trả lời của gã thiếu niên trẻ tuổi kia, nhẹ nhàng
thở ra một ngụm trọc khí. Cái tên mập mạp kia bình thường làm người hay làm
việc cũng thật sự quá mức xúc động cùng với tùy tiện, sau khi chính mình chết
đi, không biết hắn sẽ phát điên thành cái dạng như thế nào. Một phen đem con
gái mình phó thác cho hắn, thật sự không thể nào khiến cho kẻ khác yên tâm
nổi.

Sau đó liền không một chút do dự tiến hành cắt đứt hệ thống thông tin liên
lạc, ông ta đẩy mạnh cần điều khiển của con Robot. Trong thanh âm kim chúc dễ
nghe, con Robot nặng nề chợt cử động, hướng về phía không gian tầng trên của
phi thuyền Cổ Chung Hào mà chạy đi.

Ngay tại thời khắc này, đám Robot kiểu mới cường hãn mà mạnh mẽ của đám ngường
Đế Quốc, rốt cuộc cũng đã phá vỡ được lớp vách tường hợp kim chắc chắn ở tầng
ngoài của chiếc phi thuyền, điên cuồng mà chém giết thẳng vào trong.

Sắc mặt của Chung Sấu Hổ vô cùng bình tĩnh mà thản nhiên, thể hiện ra một vẻ
mặt vô cùng thoải mái, thế nhưng bên trong cặp mắt lại ẩn chứa một loại ý chí
kiên định cùng với tàn nhẫn trước giờ chưa từng có.

Bên trong vô số những khu vực được ngăn cách bởi vô số những bức tường hợp kim
bên trong các tầng của chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào, vô số những hồi chiến
đấu vô cùng thảm thiết đang khai hỏa. Loại bom điện từ tự động cùng với những
đường hồ quang sáng chói không ngừng lóe lên, những vách tường bị đốt cho cháy
xém, phát ra những tiếng kêu xẹt xẹt cùng với những mùi hương khét lẹt, nơi
nơi đều là những mảnh bụi mù, những lổ hổng khổng lồ do những hệ thống vũ khí
công kích bắn ra.

Những con Robot Lang Nha kiểu mới của đám người Đế Quốc giống hệt như một đám
dã thú đang điên cuồng khát máu, phá vỡ hoàn toàn lớp vỏ bọc bên ngoài của
chiếc phi thuyền, điên cuồng mà hướng về tầng dưới phóng đi. Lúc này số lượng
Robot còn lại có thể tiến vào bên trong phi thuyền cũng không phải là nhiều
lắm. Nhưng mà đám Robot kiểu mới này giống hệt như một đám u linh màu đen, làm
ra những động tác chớp động tránh né cùng với di động với tốc độ cực kỳ cao,
khiến cho dám quân nhân sĩ quan cùng với binh lính của Tây Lâm vốn hoàn toàn
không có chút tâm lý chuẩn bị nào cả phải trả một cái giá vô cùng thảm thiết.
Rất nhiều loại vũ khí chống Robot kiểu cũ toàn bộ bị thất bại. Khói đen từng
trận bốc lên, tiếng nổ mạnh liên tục phát ra, thế nhưng cũng không có cách nào
đem đám thú triều điên cuồng này ngăn cản lại được!

Đám Robot Lang Nha kiểu mới của đám người Đế Quốc phóng vọt thẳng đến khu vực
nơi mục tiêu đã định trước mới rốt cuộc ngừng lại quá trình đột tiến của mình.
Cũng không phải là bọn họ đã đến được địa điểm cần phải hoàn thành kế hoạch,
tiến hành tập kết lại, mà là bọn họ bị bắt buộc phải dừng lại. Bởi vì ngay ở
trước mặt đám bọn chúng đã xuất hiện một đầu Robot Liên Bang màu đen không có
bất cứ dấu hiệu đặc thù gì cả. Ngay ở phía sau của đầu Robot màu đen kia,
chính là Doanh đoàn Robot Đặc chủng lệ thuộc trực tiếp sự quản lý của Quân khu
Tây Lâm.

Nhìn về phía đám Robot màu đen của Đế Quốc toát ra hơi thở sâm u lạnh lẽo ở
trước mặt, cặp mày hoa râm của Chung Sấu Hổ đang ngồi bên trong khoang điều
khiển nhất thời nhướng lên một chút, giống hệt như một thanh lợi kiếm sắc bén
đã bị những lớp vải bông quấn chặt lại nhiều năm, rốt cuộc đã sắp sửa phá vỡ
sự trói buộc mấy chục năm trời, bắt đầu chậm rãi phát ra sát khí vốn có của
nó.

Ông ta hướng về phía các bộ hạ phía sau lưng mình, trầm giọng nói:

– Chiến đấu!

Thân là một trong những vị thống soái quân sự quan trọng nhất của Quân đội
Liên Bang, đệ nhất nhân của Đại khu Tây Lâm, Chung Sấu Hổ rất khó có cơ hội tự
mình điều khiển Robot chạy ra chiến trường tham gia chiến đấu. Trên thực tế,
từ sau khi từ Thủ Đô Tinh Quyển quay trở lại Đại khu Tây Lâm, kế thừa gia sản
của Chung Gia, sau đó cũng chưa từng có ai nhìn thấy ông ta đích thân điều
khiển Robot nữa, không thể được nhìn thấy bộ dáng gào thét như mảnh hổ ở trên
chiến trường của ông ta.

Mọi người có lẽ sẽ kính sợ quyền thế ngập trời của ông ta, sợ hãi mà than thở
đối với tài năng chỉ huy quân sự của ông ta, nhưng mà cũng rất ít người từng
để ý đến trình độ điều khiển Robot chiến đấu của ông ta. Chỉ có mỗi mình vị
Quân Thần Lý Thất Phu đại nhân của Liên Bang, năm xưa sau một lần trao đổi bí
mật tại nơi nào nó ven bờ hồ tại Phí Thành, đã đưa ra một sự đánh giá cực kỳ
cao đối với năng lực điều khiển Robot của đầu mãnh hổ Tây Lâm này mà thôi.

Vô số đại tàn ảnh của Robot tựa hồ như phá vỡ đi sự câu thúc của hàng rào
không gian vậy, phát âm thanh va chạm vô cùng sắc bén, có một khoang thuyền
hoàn toàn bị phá vỡ, có đốm lửa văng ra khắp nơi, có những thanh âm kim chúc
gãy vỡ phát ra thanh âm ma sát điếc tai nhức óc vô cùng mãnh liệt…

Một hồi chiến đấu Robot trên phi thuyền Cổ Chung Hào trầm mặc mà lãnh khốc bắt
đầu, cực kỳ dữ dằn mà cũng chấm dứt cực kỳ nhanh chóng.

Đám Robot Lang Nha của Đế Quốc lần này xâm nhập vào trong phi thuyền Cổ Chung
Hào, xuất hiện trên tầng trên của phi thuyền có khoảng hơn hai mươi đầu tổng
cộng. Những đầu Robot kiểu mới này bằng vào tính cơ động mạnh mẽ cùng với tần
suất tránh né trong khu vực phạm vi nhỏ còn linh hoạt hơn cả loại Robot MX của
Liên Bang rất nhiều, đã thành công phá hủy được mười một đầu Robot của Doanh
đoàn Robot Đặc chủng của Đại khu Tây Lâm, cũng không ngoài dự đoán của mọi
người, đã trả một cái giá vô cùng thảm trọng, toàn thể nổ tung…

Đây chính là bởi vì kỹ năng điều khiển Robot vô cùng vĩ đại của đám phi công
Doanh đoàn Robot Đặc chủng Đại khu Tây Lâm. Là bởi vì đám quân nhân sĩ quan
Tây Lâm trong một hồi chiến đấu cuối cùng đã thể hiện ra một tinh thần không
biết sợ là gì. Đồng thời lại là cũng bởi vì đầu Robot màu đen không dấu hiệu
gì kia, giống hệt như những đường lưu quang màu đen bình thường, không ngừng
xung phong liều chết ở những nơi chiến đấu kịch liệt nhất của chiến trường,
giống như những thiên thần khí thế không giờ đỡ nổi…

Con Robot màu đen của Liên Bang không hề có bảng hiệu gì cả, đứng ở giữa khu
vực chiến trường tràn ngập một mảnh hỗn loạn, đứng giữa khu vực tràn ngập hài
cốt của đám Robot Đế Quốc ngổn ngang, chậm rãi thu hồi thanh đao hợp kim ở
trước cánh tay phải máy móc của con Robot, lãnh lệ trầm mặc đứng đó, giống như
là thiên hạ vô địch, thế nhưng thật sự là vô địch!

– Hệ thống phóng hỏa tiễn khu vực phía sườn Tây đã chuẩn bị hoàn tất.

Bên trong hệ thống liên lạc của khoang điều hiển chợt truyền đến thanh âm hồi
báo của đám quân nhân sĩ quan điều khiển hệ thống vũ khí của phi thuyền Cổ
Chung Hào. Cặp mày hoa râm của Chung Sấu Hổ khẽ nhướng lên một chút, trên mặt
lộ ra một tia mỉm cười nhàn nhạt, nhẹ giọng tự mình lẩm bẩm:

– Muốn bắt sống ta à? Ta còn muốn thử giết thẳng lên trên Chiến hạm của các
người, bắt sống sĩ quan chỉ huy cao nhất của các người một phen xem sao.

Bên trong Hạm đội U Linh của Đế Quốc, có một chiếc Chiến hạm Chiến thuyền cùng
với những chiếc Chiến thuyền hạng nhẹ khác hoàn toàn giống hệt nhau, thế nhưng
nó mãi vẫn không có đầu nhập vào những công kích mạnh mẽ của các đồng đội xung
quanh, mà là lạnh lùng ẩn thân bên trong trận hình Hạm đội, nhìn chăm chú vào
một hồi chiến đấu kịch liệt bên trong vũ trụ kia.

Trong một căn phòng binh lính bảo dưỡng vô cùng bình thường nào đó ở bên dưới
tầng dưới của chiếc Chiến hạm này, Hoài Thảo Thi vẫn là dáng người gầy nhỏ,
mãi vẫn thông qua kênh tín hiệu đặc biệt dành riêng cho chính bản thân mình im
lặng trầm mặc quan sát một màn hình ảnh đột kích ám sát này. Hắn nhìn thấy
được cảnh Hạm đội của mình thành công phục kích được đối phương, vây khốn đối
phương, sau đó phá hủy bốn chiếc Chiến thuyền Liên Bang bảo vệ xung quanh,
nhìn thấy cảnh đám Robot Lang Nha của Đế Quốc xâm nhập vào bên trong phi
thuyền Cổ Chung Hào.

Sau đó là một mảnh vô cùng im lặng, cũng không có vang lên bất cứ thanh âm nào
khác nữa.

Một lát sau đó, những hình ảnh chiến trường do những đầu Robot đã xâm nhập vào
bên trong phi thuyền Cổ Chung Hào mới có thể truyền trở về. Hắn nhìn thấy đầu
Robot màu đen khủng bố đang đứng sừng sững bên trong màn hình truyền về kia,
ánh mắt của Hoài Thảo Thi chậm rãi nheo lại một chút. Đám Robot Lang Nha của
Đế Quốc chấp hành kế hoạch bắt sống đối phương kia, không ngờ toàn bộ đã bị
diệt sạch. Đầu lão hổ đến từ Tây Lâm kia, ở bên trong con Robot không ngờ lại
cũng hung hãn chẳng khác nào năng lực chỉ huy tài hoa của ông ta.

Mãi cho đến lúc này hắn mới có thể hiểu được rõ ràng, vì cái gì mà Hoàng đế Bệ
hạ từ đầu đến cuối đối với cái kế hoạch bắt sống trong hồi kế hoạch đột kích
ám sát này mãi vẫn luôn có biểu hiện tương đối lạnh nhạt. Đại khái là bởi vì
Hoàng đế Bệ hạ phi thường rõ ràng, loại đại nhân vật giống như là Chung Sấu Hổ
vậy, vốn dĩ không có khả năng bị đánh bại bởi Robot…

Lần đầu tiên, trong lòng Hoài Thảo Thi chợt phát lên một ý niệm chiến đấu cực
kỳ mãnh liệt. Hắn rất muốn cùng với đầu Robot màu đen không ai bì nổi kia
chiến đấu một hồi cho thỏa chí.

Liền đúng vào lúc này, ánh mắt linh mẫn của hắn chợt chút ý đến chiếc phi
thuyền Cổ Chung Hào ở giữa không gian ngập đầy đạn lửa kia, gian nan mà mạo
hiểm tiến hành một lần điều chỉnh góc độ của Chiến hạm. Một mảnh hợp kim che
chắn ở bên sườn phải của chiếc Chiến hạm chợt chậm rãi mà ngay ngắn mở ra, bên
trong lộ ra một mảnh hắc ám tối đen. Phương hướng của mảnh hắc ám đó không ngờ
lại chính là đang hướng về phía Chiến hạm của chính mình.

– Vị lão đầu hổ Tây Lâm này đang muốn làm cái gì đây?

Ánh mắt của Hoài Thảo Thi lúc này càng nheo lại lợi hại hơn trước một chút,
trong giây lát liền hiểu được ý đồ của đối phương là muốn cái gì. Đồng tử
trong mắt hắn chợt co rụt lại mãnh liệt, trong lòng chợt nổi lên một tia tình
tự vớ vẩn mà cực kỳ rung động. Không ngờ hiện tại còn đang bị vậy trong cảnh
tuyệt địa như thế, vị lão đầu hổ này cư nhiên lại còn cuồng vọng mà cường hãn
như thế, ý đồ muốn đem sĩ quan chỉ huy của Đế Quốc cùng với hắn chôn cùng hay
sao?

Một cỗ cảm giác nguy hiểm mãnh liệt nhất thời nảy lên trong lòng của hắn. Hoài
Thảo Thi khẽ đẩy cánh cửa khoang thuyền của mình ra, cước bộ trầm ổn mà nhanh
chóng hướng về một nơi nào đó của Chiến hạm mà đi đến. Ở một nơi nào đó của
chiếc Chiến hạm, có một đầu Robot Lang Nha trên tấm vải bố phủ một lớp bụi
dày, đang mãi vẫn chờ đợi hắn đến…

Tâm tình lúc này của Quận vương Tạp Đốn, so với bất luận kẻ nào cũng cảm thấy
vớ vẩn cùng với khó chịu vô cùng. Hắn khiếp sợ nhìn thấy chiếc phi thuyền Cổ
Chung Hào tiến hành một lần điều chỉnh góc độ Chiến hạm cuối cùng, đoán ra
được vị lão đầu hổ kia đang muốn làm cái gì, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Những đầu Robot phái đi tiến hành kế hoạch bắt sống không ngờ toàn bộ đều bị
đối phương xử lý hết. Đối phương rõ ràng là bị vây trong tình cảnh tất bại,
không ngờ lại còn dám nghĩ muốn chấp hành một kế hoạch điên cuồng đến như thế…
Đến tột cùng là ai mới nắm trong tay sự chủ động đối với tràng chiến đấu bên
trong vũ trụ này đây cơ chứ? Vì cái gì mà cái gã mục tiêu ám sát kia lại gây
cho mình một loại cảm giác, tựa hồ như là gã thợ săn lúc này đã biến thành mục
tiêu bị đối phương liệp sát rồi?

Bởi vì một loại tình tự khiếp sợ nào đó dâng lên trong lòng, hắn vừa khiếp sợ
vừa tức giận cùng với xấu hổ, điên cuồng phất phất tay, rống lớn nói:

– Từ bỏ kế hoạch bắt sống, tiêu diệt mục tiêu!

Hệ thống pháo xạ công kích của chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào chung quy cũng
không thể nào khởi động được, con Robot màu đen do Chung Sấu Hổ điều khiển
kia, rốt cuộc cũng đánh mất đi cơ hội phóng thích quang mang lừng lẫy sáng rọi
cuối cùng của cuộc đời của mình. Bởi vì theo mệnh lệnh của sĩ quan chỉ huy Đế
Quốc, đám Chiến hạm màu đen không ngừng dùng tốc độ cao tuần tra xung quanh
bốn phía chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào, lúc này đem một đường Chủ pháo đã súc
lực một khoảng thời gian cực kỳ dài, phóng thẳng về phía hắn.

Đồng thời, đám Robot Lang Nha của Đế Quốc đã xâm nhập vào bên trong phi thuyền
Cổ Chung Hào, cũng dựa vào phần cuối cùng trong bản kế hoạch Xuyên qua Liệp
sát lần này, đồng loạt tiến hành một hồi tự bạo mãnh liệt. Hơn hai mươi mấy
đầu Robot Lang Nha ở trên khoang điều khiển vốn đã biến thành những cỗ hài cốt
nằm la liệt khắp nơi, lại một lần nữa biến thành những khối thuốc nổ khủng bố
khiến kẻ khác phải sợ hãi. Còn đám Robot Đế Quốc còn lại đã xâm nhập và hệ
thống động cơ của chiếc phi thuyền, thì lại thành công bằng vào phương thức hy
sinh tự bạo của chính mình, hủy diệt được hệ thống động lực di chuyển cuối
cùng của chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào.

Vô số những tiếng nổ mạng không ngừng thay nhau vang lên khắp nơi bên trong
chiếc phi thuyền. Những ngọn lửa cực nóng không ngừng lan tràn ra khắp nơi
trong không gian. Những ngọn lửa phun xuyên ra bên ngoài khoang thuyền, tiến
nhập vào trong vũ trụ, nhất thời đột nhiên chợt tắt, còn những nơi khác thì
vẫn như cũ không ngừng bốc lên mạnh mẽ. Toàn trường là một mảnh thảm thiết dị
thường.

Chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào kiên cường mà chống đỡ mãi cho đến tận bây giờ,
rốt cuộc cũng đã bị hủy diệt.

Hoài Thảo Thi đang tiến hành khởi động Robot, chuẩn bị xuất hiện trên tấm màn
sân khấu, nhìn thấy một màn này xuất hiện trên hình ảnh liên lạc, thân thể khẽ
cứng đờ lại một chút, sau đó trầm mặc quay lại, hướng về phía phòng của chính
mình mà đi đến. Trong lòng hắn im lặng thầm nghĩ, loại nhân vật xuất sắc như
thế này, cuối cùng cũng không tìn được cơ hội tiến hành một trận chiến công
bằng, thật sự là có chút đáng tiếc mà.

Phía bên phải của chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào bị oanh tạc ra một cái lỗ
thủng cực kỳ khủng bố. Bên dưới chiếc phi thuyền còn không ngừng vang lên
những chuỗi nổ mạnh kéo dài. Vô số những mảnh kim chúc vỡ vụn cùng với di thể
của đám quân nhân sĩ quan binh lính Đại khu Tây Lâm không ngừng bập bềnh trôi
dạt ra ngoài vũ trụ, hoặc là bị lửa đỏ thiêu đốt cháy đen. Cánh tay phải máy
móc của đầu Robot màu đen kia mạnh mẽ chụp lấy mép của mảnh vỡ kim loại ngay
bên cạnh của cái lỗ thủng, cũng không có bị sứt hút mãnh liệt quăng quật ra
ngoài vũ trụ.

Ngay phía trước mặt của con Robot màu đen kia chính là một mảnh vũ trụ tĩnh
mịch, một mãnh bối cảnh tràn ngập sao trời, cũng không có bất cứ thanh âm gì,
thế nhưng lại là một mảnh xinh đẹp khiến cho kẻ khác vô cùng sợ hãi.

Bên trong khoang điều khiển của con Robot màu đen.

Sắc mặt của Chung phu nhân lúc này đã là một mảnh tái nhợt, thân thể không
ngừng run rẩy, có chút vô lực dựa thẳng lên trên người của chồng mình, nói:

– Em sợ quá!

Lại có thêm một hồi nổ mạnh nữa vang lên mãnh liệt. Những tia hồng quang diễm
lệ chiếu rọi thẳng vào trong cái lỗ thủng khổng lồ kia. Những hình ảnh vũ trụ
xinh đẹp khiến cho kẻ khác tim đập nhanh một trận, giống hệt như là một mảnh
trời chiều chói chang vậy.

– Chúng ta ở cùng một chỗ với nhau, không có gì phải sợ cả!

Chung Sấu Hổ nhìn về phía đám tinh cầu rộng lớn như một mảnh hải dương khổng
lồ, ánh mắt nhìn về hướng Chủ tinh Tây Lâm quê nhà, mạnh mẽ ôm lấy thê tử của
mình, một phen đem mặt của Chung phu nhân vùi vào trong ***g ngực thô dày của
mình, dùng thanh âm ôn nhu an ủi:

– Không nên nhìn, không nên nhìn…

Sau đó chết đi!

Cứ như vậy mà chết đi!