Bên kia đầu dây điện thoại truyền đến thanh âm ôn hòa của vị Tổng Giám đốc
tiên sinh của Công ty Cơ khí Quả Xác. Hứa Nhạc im lặng lắng nghe, trả lời trở
lại cũng không nhiều lắm, thế nhưng cũng giống như bản tính từ trước đến giờ
của hắn, luôn luôn rõ ràng rành mạch, không có chút do dự nào cả.
Từ khi được đặc xá khỏi nhà giam quân sự Khuynh Thành, ở bên trong Dinh thự
Tổng Thống làm trò trước mặt của Thượng Tướng Mại Nhĩ Tư ký lên một đống văn
kiện pháp luật phức tạp nhiêu khê. Kể từ một khắc đó, cuộc đời của hắn cùng
với con người của hắn cũng không cách nào tách rời khỏi Quân đội Liên Bang nữa
rồi. Thân là một quân nhân thì cần phải chấp hành mệnh lệnh một cách vô điều
kiện.
Trải qua một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, sau đó Bộ Quốc Phòng sẽ an
bày một nhiệm vụ mới cho bọn hắn. Hứa Nhạc sẽ cùng với một Doanh đoàn nào đó
của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ đi đến khu vực bên cạnh Hành lang Gia
Lý, tiến vào một khu căn cứ bí mật nào đó, phụ trách công tác bảo an cho khu
căn cứ đó.
Khu căn cứ bí mật này chính là do bên phía Công ty Cơ khí Quả Xác phối hợp với
Bộ Quốc Phòng tiến hành xây dựng, gánh vác một ý nghĩa vô cùng quan trọng đối
với chiến lược tương lai của Liên Bang. Công tác bảo vệ cho nó thập phần quan
trọng. Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ thừa kế được vòng quang hoàn của
Quân Thần đại nhân, hơn nữa cũng mang theo hơi thở nồng đậm của Tiểu đội 7
Công ty Cơ khí Quả Xác, cho nên Bộ Quốc Phòng cùng với Công ty Cơ khí Quả Xác
mới đồng thời tuyển chọn chi bộ đội này bọn họ, theo lẽ thường là chuyện vô
cùng đương nhiên.
Đây cũng chỉ là một lần điều động vô cùng bình thường mà thôi, chỉ cần từ bên
phía Bộ Quốc Phòng hoặc là bên phía Quân khu I kia phát ra mệnh lệnh là được.
Nhưng mà đại khái là bởi vì suy nghĩ đến sự tồn tại của Hứa Nhạc, cho nên vị
Tổng Giám đốc tiên sinh của Quả Xác mới tự mình gọi một cú điện thoại đến để
tiến hành thuyết minh, hơn nữa lại muốn trưng cầu ý kiến của hắn.
– Chỉ cần bên phía Sư Đoàn trưởng không có ý kiến, vậy thì tôi cũng không có
ý kiến. Quá trình hành trình cùng với công tác chuẩn bị tương quan gì đó, để
cho bên phía Bộ trực tiếp liên hệ với Hách Lôi tương đối thích hợp hơn một
chút. Dù sao hắn cũng mới là Đội trưởng.
– Vâng, Tổng Giám đốc tiên sinh, tôi thật sự chờ mong lần sau trở về sẽ tham
dự bữa tối mà ngài đã hứa hẹn.
Hứa Nhạc cắt đứt điện thoại, ngước nhìn lên bầu trời màu trạm lam trên đầu của
mình, sớm nhìn không thấy được hình bóng của chiếc phi thuyền vận chuyển kia
nữa rồi. Nơi này là Thủ Đô Tinh Quyển, cũng không phải là tinh cầu 5460, cho
nên cũng không có khả năng nhìn thấy chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào đang đậu lơ
lửng trên tầng khí quyển. Hắn im lặng lắng nhìn một lúc lâu sau, mới quay lại,
nắm lấy bàn tay mềm nhũng của Tiểu Dưa Hấu, hướng về phía bên ngoài căn cứ mà
đi đến.
Vội vã rời đi, đó là bởi vì hắn cũng không muốn cùng với vị Thượng Tá Lai Khắc
của Quân khu Tây Lâm kia cùng ở chung với nhau một khoảng thời gian quá dài.
Bởi vì cái vị Thượng Tá Lai Khắc này tuy rằng trên mặt có đeo một cặp kính
râm, nhưng mà hắn vẫn như cũ đối với người này có một ấn tượng vô cùng sâu
sắc. Mà hắn hôm nay lại cũng không có đeo kính râm, quả thật lo lắng sẽ bị đối
phương nhận ra được manh mối gì đó.
Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, mấy năm trước đây, Thượng Tá Lai Khắc ở tại
Phố Chung Lâu Đại khu Đông Lâm chấp hành nhiệm vụ bí mật của Cục Hiến Chương,
đã cải biến hoàn toàn cuộc đời của Hứa Nhạc. Những gã quân nhân đặc chủng vô
cùng thô bạo, những nòng súng lạnh lùng mà cứng rắn, cùng với những nắm tay
phẫn nộ, chính là những hình ảnh không thể nào sung sướng, đã được khắc vô
cùng sâu đậm vào trong trí nhớ của Hứa Nhạc.
Dựa theo những thuyết pháp của lão già kia, Hứa Nhạc chính là có được quyền
hạn bảo mật thuộc danh sách cấp độ I, hắn cũng không cần tiếp tục lo lắng sẽ
bị người khác chỉ chứng bản thân mình từng là một gã đào phạm Liên Bang. Chỉ
là bất luận nói như thế nào đi nữa, hắn cũng không muốn bị vị Thượng Tá Lai
Khắc này nhận dạng ra.
Nhưng mà hắn thật sự không biết rằng, sau khi cái tràng sự kiện ám sát xảy ra
tại Lạc Nhật Châu Đại khu Tây Lâm, Thượng Tá Lai Khắc xung đã bắt đầu chú ý
đến hắn.
Cũng không phải là mỗi ngày hôm nay, cũng không phải là vào lúc này.
Thượng Tá Lai Khắc trên mặt đeo kính râm, lúc này đang đứng thẳng người trong
những luồng gió xoáy rền vang, vẫn duy trì một loại tư thái đứng thẳng quan
sát, nhìn lên phía bầu trời, tựa hồ như đang nhắm nhìn về phía vị thượng cấp
mà bản thân mình bội phục nhất trong suốt cả cuộc đời này. Biểu tình trên mặt
hắn cũng có chút cảm khái cùng với phức tạp, vốn dĩ cũng không hề chú ý đến sự
rời đi của Hứa Nhạc.
Mùa xuân năm 70 Hiến Lịch 37 của Liên Bang, ngày mười lăm tháng tư.
Vị lão đầu hổ Tây Lâm cùng với phu nhân rời khỏi tinh cầu S1 của Thủ Đô Tinh
Quyển, cưỡi trên chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào, ở dưới sự hộ tống của bốn
chiếc phi thuyền chiến hạm hạng nhẹ, bước trên chuyến lữ trình phản hồi về gia
hương Tây Lâm của mình.
Cùng buổi chiều ngày hôm đó, sau khi đưa tiễn hai vợ chồng Chung Tư lệnh, Hứa
Nhạc đem Tiểu Dưa Hấu giao lại cho Điền Đại Bổng, sau đó mới chạy về Đặc khu
Thủ Đô, chuẩn bị sẵn sàng cho nhiệm vụ mới sắp đến.
Cơ hồ là đồng thời lúc đó, chi Hạm đội U Linh do năm mươi bảy chiếc chiến
thuyền hạng nhẹ tạo thành, lặng lẽ không một tiếng động di chuyển đến một
phiến Tinh vực rộng lớn tại mảnh đất biên thùy Đế Quốc, đến một phiến địa
phương vô cùng hoang vu.
Một khoảng tinh hệ vô cùng xa xôi này, bốn phía xung quanh một mảnh không gian
hắc ám tĩnh mịch với một vòng khoảng cách mười tám năm ánh sáng, ngoại trừ dấu
vết lưu lại của các động cơ Hạm đội di chuyển qua, cùng với những lớp bụi bặm
vũ trụ tịch mịch bồng bềnh hàng trăm triệu năm mà thôi, cũng không có bất cứ
thiên thể dung tích lớn mà mắt thường có thể nhìn thấy được. Toàn bộ bối cảnh
cũng chỉ là một khoảng không lãng đãng cùng với im lặng mà thôi.
Ai cũng không có cách nào tưởng tượng ra được, nơi này chính là một cánh cửa
ra vào tự nhiên của một phiến vũ trụ rộng lớn. Xuyên qua được phiến cánh cửa
tự nhiên khổng lồ này, liền có thể nhìn thấy được một thế giới hoàn toàn khác
của một cái tinh vực vô cùng xa xôi.
Mùa xuân năm 70 Hiến Lịch 37, ngày mười chín tháng tư.
Ngay hôm sau phải đi lên Chiến hạm xuất phát ra biên giới Hàng lang Gia Lý,
Hứa Nhạc sau khi trải qua một khoảng thời gian thật lâu tự ngẫm nghĩ, mới gọi
một cú điện thoại cho Thương Thu. Thương Thu ở bên kia đầu dây diện thoại nói
rằng mình bề bộn nhiều việc, vì thế cũng không có gặp mặt. Sau đó hắn rốt cuộc
cũng gọi một cú điện thoại cho Nam Tương Mỹ, hai người hẹn nhau cùng ra ngoài
ăn cơm một bữa. Tối ngày hôm đó, hắn nhìn chằm chằm vào số điện thoại của
Trương Tiểu Manh, mà hắn mãi vẫn còn lưu giữ lại, rất lâu cũng chưa có chính
thức liên lạc, thoáng lắc lắc đầu một chút. Cuối cùng, hắn cũng không có gọi
điện thoại cho Giản Thủy Nhi.
Rạng sáng hôm sau, đúng ba giờ ba mươi bảy phút, Bộ Quốc Phòng cùng với Công
ty Cơ khí Quả Xác đem tư liệu cụ thể của lần nhiệm vụ này gửi vào trong địa
chỉ email quân sự tuyệt mật của hắn. Đồng thời cũng có thêm một phần điều
khoản kèm theo khác cũng được gửi đính kèm. Ngay sau đó, cỗ Máy vi tính Trung
ương Liên Bang cũng đặc biệt cung cấp riêng cho hắn thêm những tư liệu càng
tường tận hơn nhiều.
Bên trong những hình ảnh tư liệu được gửi đến, cái khu căn cứ bí mật ở bên
ngoài Tinh vực Hành lang Gia Lý kia thật sự cực kỳ to lớn, giống hệt như một
cái tiểu hành tinh bằng kim loại khổng lồ vậy, lạnh lùng mà trầm mặc huyền phù
lặng lẽ trong không gian vũ trụ tối đen muôn đời không bao giờ thay đổi kia.
Cái khu căn cứ bí mật này sau khi được xây dựng xong, liền biến thành đại bản
doanh cho Quân đội Liên Bang tập trung tiến công về phía bản thổ của Đế Quốc,
chính là khu căn cứ chiến lược quan trọng vào bậc nhất của toàn bộ Liên Bang.
Công ty Cơ khí Quả Xác chính là một công ty cơ khí sản xuất lớn nhất trong
toàn bộ Liên Bang, ở thời điểm ba mươi năm về trước liền nhận được đơn đặt
hàng xây dựng khu căn cứ bí mật này của Chính phủ Liên Bang. Lấy năng lực sản
xuất chế tạo khủng bố như thế của Công ty Cơ khí Quả Xác, vẫn như cũ cần phải
đầu nhập một khoảng thời gian dài đến như thế, mới có thể đem khu căn cứ này
cơ bản kiến tạo thành công, nói như vậy có thể tưởng tượng ra được khu căn cứ
vũ trụ bí mật này to lớn đến mức nào.
Trên thực tế, trong tổng số tiền dự toán kinh bí quân sự bí mật mà Nghị Viên
Liên Bang hằng năm đóng cửa tiến hành thẩm duyệt, ít nhất cũng có đến sáu mươi
phần trăm đều được đưa lên trong khu căn cứ vũ trụ bí mật này. Thế cho nên sự
thiếu hụt về dự toán ngân sách bên phía Chính phủ, mấy năm gần đây cũng đều
gia tăng lên một cách kịch liệt. Bởi vậy có thể nhìn thấy được Chính phủ Liên
Bang, nhất là Chính phủ Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, ngay từ thời Tổng thống Tịch
Cách tiền nhiệm cho đến nay, vì muốn một mực gia tốc cái kế hoạch tấn công
này, vì đó đã đầu nhập vào bao nhiêu công sức cùng với tiền cược.
Nhiệm vụ lần này của Hứa Nhạc cùng với Sư đoàn Thiết giáp 17 mới này, chính là
phải bảo đảm sự an toàn tuyệt đối cho khu căn cứ quân sự bí mật quan trọng
này. Tuy rằng nói hai năm gần đây bên phía Đế Quốc bên kia đã giảm bớt tỷ lệ
tiến hành cho Robot Đặc chủng Hoàng gia xuyên qua khu thông đạo, tiến hành
công kích tự sát liều mạng, khu vực vùng biên chỗ Hành lang Gia Lý cùng với
Tinh vân Vãn Hạt thật hòa bình trong một khoảng thời gian dài, thế nhưng tầm
quan trọng của khu căn cứ quân sự này, bất luận là như thế nào, thì cần phải
đặc biệt cẩn thận cũng là chuyện không bao giờ thừa cả.
Bên trong nhiệm vụ lần này đưa xuống, ngoại trừ việc bảo hộ căn cứ quân sự ra,
còn có thêm một cái điều khoản kèm theo đặc biệt đến từ Cục Hiến Chương Liên
Bang, Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới cần phải trải qua một khoảng
thời gian bảy tháng để tiến hành học tập công tác lắp đặt thiết bị cùng với
các số liệu thông qua thông đạo không gian, chuẩn bị sẵn sàng cho công tác
khai hỏa chiến tranh toàn diện sắp sửa được khởi xướng vào đầu mùa xuân năm
sau, tiến hành hỗ trợ công tác ký thuật cho tập thể bộ đội Liên Bang chuẩn bị
xuyên qua thông đạo không gian tiến công về phía Đế Quốc.
Đem những số liệu kia ghi tạc rõ ràng trong đầu, Hứa Nhạc súc miệng rửa mặt,
chuẩn bị đi ngủ. Hắn liếc mắt nhìn xuống cảnh trí khu phố bên dưới khu nhà trọ
Vọng Đô, sau đó lên giường chuẩn bị nghỉ ngơi. Sắp sửa ngủ bất chợt nhớ đến
Tiểu Dưa Hấu, vì thế nên mới lấy điện thoại ra gọi cho cô bé một chút. Ở trong
điện thoại, hắn an ủi một chút cô bé con lần đầu tiên xa cả cha lẫn mẹ kia,
sau đó liền an tâm sung sướng nhẹ nhàng lâm vào giấc ngủ.
Vào lúc này, phi thuyền Cổ Chung Hào đang dùng tốc độ di chuyển vũ trụ cấp độ
II, ổn định mà vững vàng tiếp tục trên chuyến lữ trình xa xôi của mình, vòng
quanh một khu vực không gian vùng cấp quân sự ở phía trước, theo con đường
thông đạo bên cạnh Tinh vân Vãn Hạt mà đi đến.
Mà cũng trong lúc này, ngoại trừ một số rất ít người đang ở trong vũ trụ của
cả hai phương ra, cũng không có bất luận kẻ nào biết được, Chi hạm đội U Linh
của quân đội Đế Quốc do Tướng quân Đồ Tể Tạp Đốn suất lĩnh, lúc này đang gian
nan ở bên trong khu vực thông đạo tràn ngập những hạt loạn lưu cùng với gió
lốc mạnh mẽ tựa hồ dài lâu vĩnh viễn vô tận kia, không ngừng di chuyển về bên
này.
Hệ thống lớp chắn phản xạ hình thức thế hệ thứ III bao bọc bên ngoài những
chiếc chiến thuyền của Chiến hạm Đế Quốc, cùng với những hạt loạn lưu vũ trụ
ẩn chứa một loại lực lượng mà không có bất cứ người nào có thể tưởng tượng ra
nổi, không ngừng va chạm ma sát với nhau, tựa hồ như bất cứ lúc nào cũng có
thể bị ***c thủng, sau đó hóa thành tro tàn…
Giữa mùa xuân năm 70 của Hiến Lịch 37 Liên Bang, ngày hai mươi bảy tháng tư.
Chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào vẫn như trước vững vàng di chuyển. Chiếc phi
thuyền xuất thân từ Chiến hạm cải trang mà thành này, căn bản không thèm để ý
đến sự quấy rầy của những tia phóng xạ vũ trụ. Hệ thống theo dõi điện tử vẫn y
theo cái trình tự nào đó, ở một cái tần suất góc khoảng 360 độ vũ trụ tiến
hành điều chỉnh phương hướng di chuyển vô cùng chuẩn xác. Bên trong khoang đại
sảnh của Chiến hạm vang lên thanh âm của âm nhạc dập dàng cùng với mùi hương
cà phê thuần mỹ tinh khiết, dung hợp lại cùng một chỗ. Tất cả mọi người trên
chuyến lữ hành vũ trụ này vẫn như cũ cảm khái cuộc sống đơn độc buồn tẻ của
chuyến lữ hành dài ngày này, vô cùng thiếu kích thích.
Phía trước xa xa, tại một không gian bên cạnh Tinh vân Vãn Hạt, lúc này bất
ngờ đã có phát sinh dị biến.
Bên trong không gian đang vô cùng bình tĩnh đột nhiên xuất hiện từng đợt gợn
sóng nhè nhẹ, tựa hồ như những luồng ánh sáng ảm đạm vậy. Những cái cuộc sóng
ánh sáng này xuất hiện trong khoảng thời gian thật sự quá ngắn, chỉ trong
khoảnh khắc cũng đã biến mất, giống hệt như là một lớp màng kim loại mỏng vô
cùng cứng rắn, đột nhiên bị những ngón tay mềm mại của một đứa trẻ tinh nghịch
gõ vào vậy.
Một cái sừng thú bằng kim loại thuần một màu đen vô cùng tinh khiết, lặng lẽ
không một tiếng động chợt xuyên thấu qua cái màng không khí kia, đi tới bên
trong phiến vũ trụ này. Ngay sau đó, cái vật thể khổng lồ ngay phía sau cái
sừng thú kim loại kia cũng dần dần xuyên thấu đi ra, dần dần hiển thị thành
hình dáng của một chiếc phi thuyền chiến hạm hạng nhẹ.
Ngay sau nó là chiếc phi thuyền thứ hai, phi thuyền thứ ba… Hơn mười chiếc phi
thuyền Chiến hạm Đế Quốc giống hệt như những đầu u linh vậy, theo thứ tự xuyên
thấu qua cái tầng màng không gian vốn dĩ không hề tồn tại trong thực tế, mang
theo một vẻ băng lãnh đen đủi dần dần xuất hiện bên trong vũ trụ của Liên
Bang, một cỗ hơi thở lãnh lệ cùng với hờ hững không ngừng lan tràn mạnh mẽ ra
khắp nơi trong không gian.
Những chiếc Chiến hạm Đế Quốc mạnh mẽ xuyên qua thông đạo không gian nguy hiểm
này, bởi vì đã thừa nhận áp lực không gian vô cùng khủng khiếp, cho nên cũng
không tự chủ được, không ngừng run rẩy kịch liệt, giống như là bởi vì rốt cuộc
cũng đã đi đến được vũ trụ của Liên Bang, bởi vì ngửi được hơi thở của địch
nhân truyền kiếp, cho nên mới có chút hưng phấn cùng với khẩn trương, khó có
thể bình tĩnh lại được.
Mà bên trong không gian của những chiếc Chiến hạm Đế Quốc kia, thì lại là vang
lên vô số những tiếng thét hưng phấn cùng với những tiếng kêu sợ hãi kích
động. Những lớp chắn bảo vệ bên ngoài cửa sổ mạn tại đến bây giờ cũng còn chưa
có hạ xuống, đám quân nhân Đế Quốc cũng chỉ có thể thông qua màn hình theo
dõi, nhìn thấy cảnh tượng vũ trụ bên ngoài của Chiến hạm, rõ ràng mà cảm nhận
được một loại cảm thụ vĩ đại đang phát sinh trong dòng lịch sử, phát hiện cái
phiến vũ trụ lạ lẫm thuộc về đám người Liên Bang kia, hóa ra cũng xinh đẹp
khiến kẻ khác phải động dung giống hệt như là gia hương Đế Quốc của mình vậy.
Hoàn toàn bất đồng với đám binh lính bình thường, đang vô cùng rung động đến
mức không nói nên lời, các quân nhân sĩ quan bên trong Chiến hạm của Hạm đội U
Linh của Đế Quốc, trong tiếng răn dạy vô cùng nghiêm khắc của cấp trên, mạnh
mẽ đè nén lại sự kích động dâng trào lên trong nội tâm của mình, khẩn trương
đầu nhập vào trong công tác của mỗi người. Bọn họ biết rất rõ ràng, thành công
xuyên qua thông đạo không gian là một chuyện, còn không bị Quang huy Đệ Nhất
Hiến Chương của Liên Bang phát hiện ra, lại là một công việc khác vô cùng gian
khổ cùng với khó khăn.
Trong dĩ vãng, Đế Quốc cũng chỉ có thể đưa các vật thể cấp bậc thấp, kích
thước nhỏ xuyên qua khu vực này mà thôi. Ví dụ như là các phi thuyền mini của
các chiến sĩ phi công Robot chẳng hạn. Những chiếc phi thuyền mini này ở trong
không gian của thông đạo khả năng bị hủy diệt rõ ràng là cao hơn rất nhiều,
nhưng mà một khi thành công bay xuyên qua được thông đạo không gian, ở trong
khu vực vũ trụ rộng lớn này, muốn trốn tránh được sự theo dõi của cái bộ não
Liên Bang, quang huy Đệ Nhất Hiến Chương kia, tỷ lệ thành công cũng khá lớn.
Hôm nay bên phía Đế Quốc rốt cuộc cũng khai sáng ra một hồi lịch sử, đưa cả
một Hạm đội cỡ trung thành công xuyên qua, nhưng mà sự dao động không gian do
nó tạo thành, cũng rất dễ dàng có thể bị quang huy Đệ Nhất Hiến Chương kia soi
rọi trúng.
– Còn lại 37 giây… 35… 34…
Quận vương Tạp Đốn mang theo vẻ mặt thô bạo ngồi trên đài chỉ huy, lạnh lùng
giương mắt quan sát quỹ tích vận hành cùng với hệ thống che chắn tín hiệu đang
được mở ra trên tất cả các Chiến hạm của Hạm đội, trên mặt là một sự nghiêm
túc vô cùng, từ trước đến giờ chưa từng nhìn thấy qua. Gã sĩ quan tham mưu bên
cạnh hắn thì lại là lớn tiến hướng các quân nhân sĩ quan chỉ huy của Chiến hạm
tiến hành đếm ngược.
– 3… 2… 1! Thành công!
Gã sĩ quan tham mưu hưng phấn quay đầu nhìn lại, hướng Quận vương Tạp Đốn kích
động lớn tiếng bẩm báo.
Biểu tình trên mặt Quận vương Tạp Đốn cũng không chút thay đổi, thế nhưng thân
thể cả người thì lại thoáng thả lỏng một trận, trên khuôn mặt đầy vẻ dữ tợn
thì lại hiện lên một vẻ mặt vô cùng tàn nhẫn, trong lòng thì lại yên lặng lẩm
bẩm một mình:
– Đám người Liên Bang kia, chuẩn bị chết một cách thống khổ đi. Thân vương
Mạch Đức Lâm chắc chắn là sẽ bất diệt, nhưng mà cái cừu hận này, các người cần
phải trả một cái giá thật đắt để đề bù.
Dựa vào con chíp vi mạch quan trọng cùng với những số liệu có liên quan mà
Thân vương Mạch Đức Lâm vô cùng khó khăn mới chuyển về phía Đế Quốc, dựa vào
tin tức tình báo quan trọng mà cái mầm mống cuối cùng của Đế Quốc thành công
cài vào trong Liên Bang, thời điểm mà bên phía Đế Quốc hoạch định ra cái kế
hoạch Liệp sát hạng nhất này, đối với phạm vi mật độ lắp đặt vệ tinh không
gian trong khu thông đạo của Cục Hiến Chương Liên Bang tiến hành tính toán một
cách vô cùng tinh chuẩn, trong khoản thời gian vô cùng ngắn ngủi, hơn mười
chiếc Chiến hạm hạng nhẹ của Hạm đội Đế Quốc, tiến hành khai hỏa toàn bộ hệ
thống động cơ vũ trụ, mạnh mẽ thay đổi quỹ tích di chuyển, vô cùng mạo hiểm,
tiến vào một khu vực không gian thuộc loại khe hở tối đen duy nhất của khu vực
tinh vực này, nơi mà quang huy Đệ Nhất Hiến Chương còn sơ sót chưa thế chiếu
tới.
Trong cái bối cảnh vũ trụ tối tăm không chút ánh sáng này, Hạm đội Đế Quốc
giống hệt như những đầu u linh, ở bên trong không gian vũ trụ Liên Bang, biến
thành một đạo đường cong hẹp dài, giống hệt như một đầu độc xà di chuyển về
phía trước, tránh né những cái nguy hiểm không thể nào nhìn thấy được kia,
chuẩn bị hướng về phía mục tiêu sắp sửa xuất hiện trong tầm ngắm tiến hành một
hồi tập kích đột nhiên nhất, vô cùng tàn nhẫn…