Gian Khách – Chương 540: Lịch sử từ đâu đi tới? – Botruyen

Gian Khách - Chương 540: Lịch sử từ đâu đi tới?

Tất cả các sĩ quan binh lính trong chi Hạm đội tầm trung, giống như một đầu u
linh bình thường qua lại tại khu vực Tinh vực biên thùy Tây Lâm, khi nghe được
cái tin tức khiến cho bọn họ cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Chi hạm đội này chính
là đang muốn tiến hành đột phá thông đạo không gian ngăn cản giữa Liên Bang
cùng với bản thổ Đế Quốc, tiến vào giữa bụng của Liên Bang, chấp hành kế hoạch
thần thánh đệ nhất của Đế Quốc!

Hơn mười năm nay, chiến hỏa giữa Liên Bang cùng với Đế Quốc diễn ra liên miên
chưa từng có một ngày ngừng nghỉ. Liên Bang cũng đã từng hai lần tổ chức tiến
công đại quy mô về phía bản thổ Đế Quốc. Nhưng mà bởi vì nguyên nhiên cái cánh
cửa thiên nhiên của vũ trụ khủng bố kia chỉ có thể mở ra theo một chiều mà
thôi, cho nên bên phía Đế Quốc thế nhưng cũng không có cách nào trực tiếp tiến
công về phía Liên Bang, mà phải phí công đi vòng quanh qua vô số phiến tinh
vực hoang vu, tiêu tốn một chuyến lữ trình mất thời gian đến gần bảy năm trời
đằng đẳng, mới có khả năng công kích vào Đại khu Tây Lâm của Liên Bang.

Bất lận là giai tầng cấp bậc nào, là những người áp bức kẻ khác hoặc là những
người bị kẻ khác áp bức, tất cả mọi người bên trong Đế Quốc đối với cái loại
cục diện bi thảm chủ động bị người khác đánh như thế này, cũng đều cảm thấy
buồn bực cùng với thống khổ cùng cực. Bọn họ không có thời khắc nào mà không
hy vọng đám khoa học gia trên Thiên Kinh Tinh có thể sớm nắm giữ được quy luật
hoạt động của hai cái thông đạo không gian thiên nhiên khổng lồ này, đem các
chiến sĩ anh dũng của Liên Bang cùng với Sư đoàn Robot Hoàng gia vô địch của
Đế Quốc đưa vào lãnh thổ Liên Bang, để cho đám quân xâm lược Liên Bang vô sỉ
kia, có thể cảm nhận được cái mùi vị thống khổ khi mà gia hương bị chiến hỏa
của ngoại bang uy hiếp…

Nhưng mà năm tháng thời gian vô cùng dài dòng đã trôi qua, bên phía Đế Quốc
vẫn như cũ cũng chỉ có thể cuồn cuộn không ngừng đưa các vị chiến sĩ trẻ tuổi
của mình bước lên chuyến lữ trình dài lâu mà không có ngày quay về kia. Toàn
bộ hệ thống hậu cần khổng lồ của Đế Quốc phải toàn diện thúc đẩy công suất lên
đến gần 150%, cũng chỉ có thể miễn cưỡng thỏa mạn được nhu cầu thiết yếu nhất
của Quân viễn chinh mà thôi. Cái cánh cửa tự nhiên khổng lồ mà vô hình trong
vũ trụ kia, cũng không hề có chút xíu nào dấu hiệu sẽ buông lỏng sự mạnh mẽ
chắc chắn của mình. Trực tiếp tiến công vào bản thổ của Liên Bang, đối với các
con dân cuồng nhiệt cùng cực của Đế Quốc này mà nói, thật sự giống hệt như là
một giấc mộng xinh đẹp mà vĩnh viễn không bao giờ thành sự thật.

Đám quan binh sĩ quan Đế Quốc bên trong Hạm đội, lúc này đều đã trừng mắt há
hốc mồm nhìn chằm chằm về phía khuôn mặt toàn bộ đã đỏ bừng bừng của Tướng
quân Tạp Đốn đại nhân, nghe những lời nói từ trong miệng của hắn nói ra, lúc
này mới biết được hóa ra cái giấc mộng tưởng chừng như không bao giờ thành sự
thật kia, thế nhưng lại có thể ở trong tay của chính mình, lập tức sẽ biến
thành sự thật.

Đại khái là bởi vì nguyên nhân này nói ra tựa hồ có chút khó tin, cho nên một
chi hạm đội do hơn mười chiếc Chiến thuyền hạng nhẹ tạo thành này, trong nháy
mắt này nhất thời trở thành im lặng trầm mặc. Rốt cuộc cũng có người nhất thời
tỉnh thần lại, thần tình mừng rỡ như điên hô to lên một tiếng. Ngay sau đó, là
vô số những thanh âm nghị luận sôi trào cùng với những chiếc mũ quân dụng được
quẳng lên đầy trời. Trong những khoang thuyền chiến hạm tương đối chật hẹp
này, thay nhau vang lên những tiếng hoan hô ngập tràn kinh hỉ.

Đám quân nhân Đế Quốc kia biết được cái nhiệm vụ thần bí lần này, cái nhiệm vụ
nhất định sẽ sáng tạo ra một hồi lịch sử như thế này, chắc chắn sẽ là cực kỳ
nguy hiểm, thậm chí có thể nói là con đường tử lộ có đi không có về. Hơn nữa
những chiếc chiến hạm của bọn họ lúc này vẫn còn đang trong quá trình thong
thả chuẩn bị gia tốc, khoảng cách đến lãnh thổ Liên Bang cũng còn cực kỳ xa
xôi. Thế nhưng sự hưng phấn cùng với kích động của bọn họ lúc này liền giống
như là đã đại thắng, đánh chiếm được toàn bộ lãnh thổ Liên Bang rồi vậy, ngọn
cờ hoa dâm bụt màu đen của Hoàng gia Đế Quốc đang tung bay trên lãnh thổ của
Liên Bang vậy.

Mùa xuân đã đến đây rồi, vậy thì mùa hè còn có thể xa bao lâu nữa? Nếu như Hạm
đội thật sự có thể thành công xuyên qua được thông đạo không gian, tiến vào
giữa bụng của Liên Bang, vậy thì khoảng cách đến thời điểm trăm vạn hùng binh
của Đế Quốc sáp nhập vào Liên Bang, còn có thể bao xa nữa cơ chứ?

– Sĩ quan Bảo dưỡng, chữ này viết như thế nào nhỉ?

Một gã binh lính bảo dưỡng dáng người nhỏ gầy, tiến đến phía trước người của
Hoài Thảo Thi, thanh âm khẽ run nhè nhẹ hỏi. Những ngón tay đang cầm giấy bút
của hắn lúc này cũng đã khẽ khàng run rẩy. Có lẽ bởi vì quá mức kích động khi
biết được nhiệm vụ lần này, lại có lẽ bởi vì bị thượng cấp của mình yêu cầu
phải viết di thư gửi về cố hương mà cảm thấy sợ hãi.

Phương diện Đế Quốc đã vô cùng khẳng khái, tiến hành cung cấp cho đám quan
binh sĩ quan tham dự vào kế hoạch lần này hai mảnh giấy thuộc loại tốt nhất,
hơn nữa lại còn yêu cầu bọn họ mỗi người đều phải viết di thư.

Chỉ riêng cái chi tiết này cũng đủ để chứng minh bên phía tầng lớp lãnh đạo
của Đế Quốc đối với sự phức tạp cùng với nguy hiểm của kế hoạch lần này có sự
nhận thức vô cùng thanh tỉnh.

Tuy rằng cái kế hoạch lần này được đám Đại thần của Quân Bộ Đế Quốc đặt tên là
một lần Xuyên việt Liệp sát, thế nhưng ai cũng đều có thể tưởng tượng ra được,
cái kỹ thuật du hành không gian thông đạo chỉ vừa mới nghiên cứu thành công ra
được không tới hai năm thời gian này, bất cứ lúc nào cũng có khả năng để cho
chi Hạm đội hạng trung này táng thân bên trong những luồng gió lốc mãnh liệt
trong thông đạo không gian kia. Cho dù là chi Hạm đội này có thể hoàn hảo đột
phá được thông đạo không gian, tiến vào trong giữa bụng Liên Bang, chi Hạm đội
sẽ lập tức đối mặt với Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương vạn ác cùng cực cùng với
chi Hạm đội Vũ trụ Liên Bang cường đại kia, hơn nữa, bản thân chi Hạm đội này
còn phải hoàn thành cái nhiệm vụ bí ẩn hạng nhất kia nữa.

Mà một chi Hạm đội hạng trung giống như một đám u linh kia, cũng chỉ có hơn
mười chiếc chiến thuyền hạng nhẹ mà thôi, liền phải gánh chịu một sứ mệnh nặng
nề cùng với quan trọng như thế này, bọn họ còn có thể sống sót để quay trở về
nữa hay không?

Bên trong gian phòng bảo dưỡng, mùi vị dầu máy cơ hồ vô cùng đậm đặc. Bên
trong một góc sáng sủa truyền đến một mùi vị tanh tưởi cơ hồ muốn phát nôn.
Những cái kết cấu kim chúc kia, bởi vì tốc độ cực kỳ cao mà phát ra từng thanh
âm vù vù khiến kẻ khác nghe qua hoảng hốt hỗn loạn. Hoàn cảnh này có cảm giác
phi thường không xong, thế nhưng trên mặt của Hoài Thảo Thi cũng không có bất
cứ cảm xúc gì cả. Hắn bình thản tiếp nhận tờ giấy cùng với cây bút mà gã binh
lính bảo dưỡng trung niên kia đưa qua, tùy tiện viết vào đó mấy chữ.

Trong quá trình đang viết, khóe mắt của hắn cũng lơ đãng liếc mắt nhìn sơ qua
một chút, mới biết được nội dung quan trọng nhất trong di chúc của gã binh
lính bảo dưỡng trung niên này là cái gì. Tựa hồ như là vấn đề về quyền sở hữu
của mảnh ruộng nhỏ của hắn ở gia hương. Hình như cái gã này tương đối thiên
hướng lo lắng về chuyện gia đình, đem tất cả những gia sản nhỏ bé nhất của
mình, toàn bộ để lại hết cho vợ con trong nhà.

Gã binh lính bảo dưỡng trung niên kia nở nụ cười ôn nhu hàm hậu, tiếp nhận lấy
tờ giấy trở lại, tiếp tục xoay qua bàn bên cạnh chăm chú viết. Thỉnh thoảng
hắn còn xoay sang những người bên cạnh, hỏi một chút về những vấn đề quyền
thừa kế theo luật pháp Đế Quốc. Đám binh lính cũng sảng khoái giải thích. Thế
nhưng theo như những gì mà Hoài Thảo Thi biết được, thì trong những lời chỉ
dạy kia, sai lầm chồng chất, thậm chí có thể nói là vô cùng bát nháo nữa. Sau
đó hắn quay sang nhìn biểu tình nhăn nhó sầu khổ của gã binh lính bảo dưỡng,
tiến hành tư vấn cẩn thận lại cho hắn, thế nhưng cũng có nhiều chuyện rất khó
có thể giảng giải cho đối phương hiểu rõ được.

Có một vài kẻ đã viết xong di thư, đang ngồi tựa vào trong chiếc ghế lớn giảm
xốc bên thành Chiến hạm, thoải mái lớn tiếng nói chuyện phiếm. Có kẻ thì lặng
lẽ hút thuốc lá, là loại thuốc rẻ tiền nhất của Đế Quốc, khiến cho những cái
răng của hắn bị ám đầy khói, trở nên đen kịt, thỉnh thoảng lại mở miệng thô
tục, cùng với hưng phấn tiến hành nghị luận chuyện gì đó. Tựa hồ như cũng
không có ai đang lo lắng cho vấn đề sinh mạng của mình trong lần nhiệm vụ bí
mật lần này cả.

Hoài Thảo Thi cũng không rõ một gã bình dân, mù chữ, ngay cả nửa chữ bẻ đôi
cũng không biết này, như thế nào lại có thể đảm nhiệm được công tác bảo dưỡng
tinh vi quan trọng đến như thế này. Chẳng lẽ công tác giáo dục trụ cột của Đế
Quốc đã suy bại đến nông nỗi như thế này rồi sao? Nhìn thấy những bộ mặt hưng
phấn của đám đồng đội bảo dưỡng bên trong gian phòng này, hắn lại càng nghĩ
mãi cũng không thể nào hiểu nổi, tiền đồ của Đế Quốc cùng với mấy cái nhân vật
đảm nhiệm vai trò hy sinh như thế này, có thể có quan hệ gì cơ chứ? Bọn họ vì
cái gì lại trở nên kích động đến như vậy?

Sau khi im lặng một khoảng thời gian thật lâu, hắn đột nhiên mở miệng, hướng
về phía gã binh lính bảo dưỡng trung niên ngay bên cạnh kia, hỏi:

– Nhiệm vụ lần này rất là nguy hiểm, đứa con trai ba tuổi của anh hiện tại
cũng còn rất nhỏ, nhưng mà tựa hồ nhìn thấy anh hình như thật không biết thế
nào là sợ hãi như vật chứ? Đây là vì cái gì?

Gã binh lính bảo dưỡng trung niên kia lấy ra một hộp thuốc lá, đẩy nhẹ một cây
đưa qua cho hắn, sau khi bị đối phương cự tuyệt, vẻ mặt hắn hơi có chút mất tự
nhiên, tự mình châm một điếu, sau khi hít sâu một ngụm, mới thành thật mỉm
cười hồi đáp:

– Sợ thì đương nhiên là sợ rồi. Chẳng qua chúng ta vẫn luôn muốn đánh thẳng
về phía Liên Bang, bằng không chẳng lẽ đợi cho đám hỗn đản Liên Bang kia đánh
thẳng về phía gia viên của chúng ta hay sao? Cái sản nghiệp nhỏ bé kia của tao
sẽ phải làm sao bây giờ đây? Nói sao đi nữa, cho dù bị điều động vào biên chế
Quân viễn chinh, cũng không chắc sẽ cảm thấy thoải mái như so với cái nhiệm vụ
lần này. Lần trước tao cũng đã từng nói qua với mời rồi mày, nghe nói kết quả
của bên kia thảm vô cùng a.

– Quan trọng hơn nữa chính là…

Gã binh lính bảo dưỡng trung niên kia cao hứng quơ quơ cái tàn thuốc, vui vẻ
nói:

– Chúng ta là nhóm binh lính tiên phong đầu tiên thông qua thông đạo không
gian trong toàn bộ biên chế của Quân đội Đế Quốc. Cũng giống như là những gì
mà Tư lệnh đã nói vậy, trong sách giáo khoa lịch sử trong tương lai chắc chắn
sẽ có tên của tao. Mày nói thử xem, lúc đó cái mảnh đất nhỏ bé ở nhà của tao,
mấy đứa con trai của tao, khi lớn lên sẽ đắc ý thành bộ dáng như thế nào đây?

Vẻ mặt Hoài Thảo Thi không một chút biểu tình nhìn chằm chằm gã binh lính bảo
dưỡng này, thầm nghĩ trong dòng lịch sử tương lai của Đế Quốc, khẳng định sẽ
ghi nhớ đến đại danh của Hoàng đế Bệ hạ, kẻ đã phát động lần kế hoạch vĩ đại
này, sẽ nghi nhớ lại đại danh của Tạp Đốn, kẻ đã suất lĩnh hạm đội chấp hành
cái kế hoạch này, có lẽ sẽ còn ghi nhớ lại đại danh của các đại nhân vật bên
trong Quân Bộ, hỗ trợ kỹ thật cho lần kế hoạch này, thế nhưng cũng sẽ tuyệt
đối không bao giờ ghi nhớ lại tên tuổi của những gã binh lính bình thường như
đám binh lính bảo dưỡng này.

Thế nhưng hắn cũng không có lên tiếng nói cái gì cả, chỉ là nhìn gã binh lính
bảo dưỡng trung niên, khẽ mỉm cười, đưa tay lên vỗ vỗ nhè nhẹ lên bả vai của
người này, hướng về phía hoàn cảnh tương đối thanh lương hơn so với trong gian
phòng bảo dưỡng này mà đi đến.

Cái động tác vỗ vỗ nhè nhẹ trên bả vai người khác tựa hồ có chút đông cứng,
thế nhưng lại cực kỳ giống như thượng cấp tiến hành khen ngợi hoặc là trấn an
đối với thuộc cấp bình thường vậy. Thế nhưng đối với hắn mà nói, đây đã là một
lần biểu lộ cảm xúc chân thật cực kỳ hiếm có đối với thân phận thật sự của
hắn.

Gã binh lính bảo dưỡng trung niên nhìn theo bóng dáng có chút gầy yếu của tên
gia hỏa kia, tâm tình cảm thấy có chút quái dị, nhịn không được đưa cây bút
trên tay mình lên, gãi gãi đầu, cũng không biết phải làm gì cho phải.

Trong dòng lịch sử sẽ ghi nhớ đến cái tên của chính mình hay sao chứ? Là ghi
nhớ cái tên Hoài Thảo Thi này của mình, hay là cái phong hào Tô Mông kia đây?
Dựa theo kế hoạch mà Quân Bộ giao phó cùng với Quân Bộ định ra lúc trước, nếu
như hết thảy mọi chuyện được tiến hành thuận lợi, vậy thì bản thân mình lần
này cũng chỉ là một người giám sát cùng với người chứng kiến mà thôi. Như thế
xem ra, chắc là sẽ không có ghi nhớ lại tên của chính mình mới là thỏa đáng.

Hoài Thảo Thi, trên người đang mặc bộ quân phục Thượng Sĩ, tay bưng một ly
nước lọc, đứng ở tại một góc trên đại sảnh tầng thứ ba của Chiến hạm, nhìn
xuống đám sĩ quan binh lính đang bận rộn mà vô cùng hưng phấn đang đi đi lại
lại bên dưới đại sảnh, im lặng mà suy nghĩ đến những cái vấn đề này. Thân phận
hiện tại của hắn chính là một gã binh lính bảo dưỡng ở dưới đáy tầng chót của
chi hạm đội này, căn bản không có tư cách để đi vào đại sảnh chỉ huy, cũng chỉ
có thể đứng ngoài mà quan sát, cùng với nhân vật mà hắn đang cải trang có chút
giống nhau.

Cao thấp trên dưới của chi Hạm đội Đế Quốc này cũng đều toát lên một loại
hương vị hỗn hợp giữa khẩn trương cùng với hưng phấn. Vô số những bức di thư
lúc này đang được tập trung lại, thế nhưng cũng không có bất cứ cả, tình tự bi
thương cùng với sợ hãi gì cả, cũng chỉ có loại ý chí tập thể kiên quyết mãnh
liệt không một chút run sợ mà thôi. Mọi người ai nấy cũng đều ở trong cương vị
của chính mình, dốc sức dốc lòng làm việc. Thậm chí ngay cả đám quan viên của
Cục Tình Báo Hoàng gia cùng với đám Giáo quan Cơ quan Huấn đạo Hoàng gia, nổi
tiếng là những khẩu thần công tẩy não khủng bố cuồng nhiệt, cũng cực kỳ hiếm
có, thỉnh thoảng phát ra những tràng cười rộ vui vẻ.

Chi hạm đội U Linh phụ trách chấp hành nhiệm vụ Xuyên thấu Liệp Sát lần này,
toàn bộ cũng giống nhau, đều là do những đầu Chiến hạm hạng nhẹ tạo thành.
Chiến hạm cũng không có gì khác nhau cả, cũng không có những Chiến hạm điều
khiển chuyên môn, cũng không có những Chiến hạm tiếp tế tiếp viện nhiên liệu…
Đặc điểm giống nhau lớn nhất của bọn chúng cũng đều là có tốc độ di chuyển cực
kỳ nhanh. Theo những mảnh quang mang màu xám đơn giản không ngừng xẹt qua bên
ngoài cửa sổ mạn tàu mà xem, liền có thể viết rõ ràng được trạng thái hoạt
động hiện tại của động cơ. Lúc này chi Hạm đội này vẫn còn chưa có tiến vào
trạng thái Gia tốc Cấp II. Vô số những hằng tinh xa xôi bên trong vũ trụ, lúc
này đã biến thành những mảnh lốm đốm cực nhỏ. Hình ảnh bên ngoài cửa sổ Hạm
đội, những cái đuôi nhiên liệu cực nóng của các chiếc chiến hạm xung quanh, đã
biến thành những hình ảnh vỡ vụn, lùi nhanh về phía sau.

Hoài Thảo Thi vừa mới thu hồi ánh mắt nhìn về phía cửa sổ bên ngoài Chiến hạm,
đột nhiên lại phát hiện ra bên trong đại sảnh nhất thời trở nên cực kỳ im
lặng. Ngay sau đó là một mảnh vỗ tau nhiệt liệt mà cực kỳ có cảm giác kỷ luật.

Một gã Tướng quân trung niên, thần tình dữ tợn, trong từng cái lỗ chân lông
cũng biểu lộ rõ ràng vẻ kiêu ngạo cùng với tàn nhẫn của bản thân mình, dưới sự
hộ vệ của đám thuộc hạ, chậm rãi đi tới chính giữa đại sảnh, trong sự chú mục
của đám sĩ quan binh lính Đế Quốc. Hắn chính là vị sĩ quan chỉ huy cao nhất
của kế hoạch Xuyên thấu Liệp Sát lần này, chính là vị Tướng quân Đồ tể bởi vì
trấn áp các cuộc bạo động của nhân dân Đế Quốc mà trở nên nổi tiếng hậu thế,
Quận vương Tạp Đốn.

Bên cạnh hắn chính là một vị nữ thư ký dung mạo xinh tươi như hoa, dáng người
đặc biệt vô cùng nóng bỏng, sau đó là đám quan viên tham mưu, cầm theo các bản
ghi chép điện tử, sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng ghi chép lại mệnh lệnh của Quận
vương. Còn có mấy gã sĩ quan biểu tình kiên nghị, mặc quân phục màu đen, dáng
người cực kỳ hùng vĩ đi theo làm cận vệ.

Có người nhận ra được thân phận của một gã sĩ quan áo đen trong số đó. Đám
quân nhân binh lính nhất thời có thể dự đoán ra được, mấy người này khẳng định
là những vị phi công vương bài xuất thân từ trong Doanh Robot Đặc chủng Hoàng
gia.

Ở bên trong Đế Quốc, những người có thể được xưng là phi công vương bài, ít
nhất phải có được tiêu chuẩn thao tác cấp bậc từ cấp 6 trở lên. Mà các phi
công vương bài của Doanh Robot Đặc chủng Hoàng gia Đế Quốc, tiêu chuẩn thao
tác cấp bậc phải từ cấp 5 trở lên mới được!

Trong những cuộc sống bình thường của bọn họ, những đám binh lính bình thường
vốn dĩ không có cơ hội được tiếp xúc với những nhân vật tuyệt đối chỉ trong
truyền thuyết này. Kết quả hôm nay lại có thể một hơi nhìn thấy được mấy người
như vậy. Đám người này nhịn không được, bắt đầu hưng phấn mà thấp giọng nghị
luận, cùng với dự đoán gì đó.

Đáp án đã lập tức được công bố.

Một bức vách tường bằng kim chúc ở bên phải của đại sảnh ba tầng của chiếc
chiến hạm chậm rãi nâng lên, giống như là một bức màn sân khấu khổng lồ được
vén ra. Sau đầu Robot thân hình cực kỳ nặng nề được cố định chắc chắn trong
nhà kho bên cạnh đại sảnh, lóe ra hàn quang kim chúc chói mắt, đã kiêu ngạo mà
lãnh khốc xuất hiện trước mắt đám quân nhân binh lính của Đế Quốc.

Quân viễn chinh Đế Quốc sau khi gặp phải sự đả kích thảm thiết của con Robot
MX kiểu mới của Liên Bang không bao lâu sau, bên phía Đế Quốc rốt cuộc cũng đã
nghiên cứu chế tạo thành công một thế hệ Robot kiểu mới thuộc về chính bản
thân mình. Loại Robot kiểu mới của Đế Quốc, mang trên mình một cái tên vô cùng
thô tục, cũng không có lựa chọn sử dụng kỹ thuật song động cơ giống như loại
Robot kiểu mới của Liên Bang. Bởi vì Ban Khoa Học của Quân Bộ Đế Quốc cũng
không thể nào phá giải được vấn đề hệ thống điện từ vận chuyển hỗn loạn mà đám
đồng nghiệp Liên Bang đã từng gặp phải trước đây, cho nên đem vấn đề nghiên
cứu nhanh chóng chuyển dời đến phương hướng thiết kế động cơ chuyển tải trên
toàn bộ thân thể của Robot.

Robot thế hệ mới Lang Nha của Đế Quốc, trên toàn bộ thân thể kim loại nặng nề
của nó, tổng cộng có đến hơn 67 các hệ thống khớp nối trạng thái hình cầu,
toàn bộ sử dụng loại động cơ siêu hợp kim, đặc biệt trang bị thêm một vài
thiết bị kỹ thuật tăng động cơ. Một khi toàn bộ công suất được phóng thích ra,
tốc độ cùng với sức mạng sẽ đạt tới một con số thập phần khủng bố.