Gian Khách – Chương 539: Một cái cúi đầu, có mưa gió đến – Botruyen

Gian Khách - Chương 539: Một cái cúi đầu, có mưa gió đến

Trâu Úc dùng mấy ngón tay nhẹ nhàng xoay xoay đóa hoa hồng tiên diễm trong tay
mình, mỉm cười ngồi lên chiếc xe quân dụng mà rời đi, chỉ còn lưu lại gã nam
nhân trẻ tuổi kia bước chậm trong cơn mưa ở ngoài sân Lâm Viên.

Xa xa phía sau lưng của hai người bọn họ có một cái vách núi hai màu trắng đen
đối lập giống hệt như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, trong cơn mưa phùn mùa
xuân trở nên hết sức mờ mịt mông lung. Cơn mơ này khiến cho trong một ngày
xuân tầm thường này mang đến một chút cảm giác ẩm ướt nhàn nhạt, giống như là
vô số những giọt nước nhỏ bé súc tích trở thành một màn phấn thủy vậy, rơi đồm
độp xuống trên cái dù mở rộng, nhẹ nhàng khoan khoái vô cùng.

Trên người Nam Tương Mỹ lúc này đang mặc một bộ áo khoác màu lam nhạt, được
cắt may cực kỳ tinh chuẩn, vừa khớp với thân thể thanh tú của nàng. Bên hông
của nàng cài một loại trang sức bằng cẩm thạch không có màu sắc sặc sỡ, chỉ là
một màu trong suốt thanh tú. Chắc là một kiệt tác của cửa hàng trang sức nổi
tiếng nào đó tại Cảng Đô, cũng không chút nào xa hoa chói mắt, rõ ràng tôn lên
vẻ đẹp thanh tú tĩnh lặng của nàng, lại càng phù hợp với những giọt mưa phùn
nhàn nhạt đang ở khắp nơi trong không trung này.

Cũng không biết cần phải nói cái gì, cô thiếu nữ khẽ cúi đầu xuống, thành
thành thật thật cất bước đi theo bên cạnh của Hứa Nhạc, đi dọc theo con đường
đầy những cảnh đẹp bên trong Lâm Viên. Hai cái nắm tay nhỏ nhắn đặt dọc theo
bên hông của cô nàng lúc này đang nắm lại thật nhanh. Những giọt mưa hoa nhỏ
bé rơi lên trên hai gò má hồng hồng của nàng, cũng không có cách nào trở nên
thanh lương hơn.

– Em…

Nam Tương Mỹ đột nhiên dừng lại cước bộ, cố gắng thu hết dũng khí, nhìn về
phía một bên mặt của Hứa Nhạc, hơi có chút khẩn trương, hỏi:

– Anh… Anh có nhận được email của em gửi hay không?

– Ừ…

Hứa Nhạc dừng lại cước bộ, hơi chút gật gật đầu, trả lời:

– Tất cả các bức email của cô, chắc là cũng đều nhận đủ cả.

Nam Tương Mỹ ôn nhu nở nụ cười nhàn nhạt, thế nhưng trong cặp mắt sáng ngời
bất chợt nảy sinh ra một tia bất an, hỏi:

– Vậy… Vậy sao anh không hồi âm lần nào?

Hứa Nhạc cũng không biết phải nên trả lời như thế nào.

Đối với hắn mà nói, Nam Tương Mỹ lần trước ở bên cạnh bìa rừng trong trang
viên Mộc Cốc đã chủ động thổ lộ tình yêu, chính là một chuyện ngoài ý muốn lớn
nhất trong cả cuộc đời này của hắn, đồng thời cũng là đỉnh điểm của tâm lý hư
vinh của hắn. Thậm chí… Có đôi khi hắn nhớ lại vẻ mặt ngượng ngùng xinh đẹp
lúc ấy của Nam Tương Mỹ, hắn cũng có cảm giác giống như là loại cảm giác đó
còn khiến cho hắn thỏa mãn hơn cả lúc nghiên cứu thành công con Robot MX nữa.

Nhưng mà cho dù là cảm giác ngoài ý muốn hay là cảm giác hư vinh đi chăng nữa,
thì cũng đều là cảm giác vớ vẩn mà thôi. Hứa Nhạc mãi cho đến ngày hôm nay
cũng vẫn còn không có ý thức được bản thân mình là một người xuất sắc, cũng
không có bồi dưỡng ra được cái tâm lý trụ cột kiêu ngạo mạnh mẽ giống như là
Đỗ Thiếu Khanh vậy. Hắn cuối cùng cũng mãi cảm thấy không hiểu nổi, chỉ là một
tên gia hỏa vô cùng bình thường, diện mạo không chút gì xuất sắc, ngôn ngữ
thiếu niên không có chút thú vị, lại càng ngày càng nhàm chán hơn rất nhiều,
có tư cách gì để nhận được sự quý trọng của vị đại tiểu thư này cơ chứ? Cho
nên đối với những tình ý mơ hồ ẩn chứa bên trong các bức email của Nam Tương
Mỹ, hắn có chút không biết nên phải làm sao cho đúng, cũng không biết nên trả
lời lại như thế nào.

Đại khái đúng như những gì Trâu Úc từng nói trước kia, hắn có thói quen một
phen đem chuyện tình cảm yêu đương cùng với chuyện hôn nhân gia dình này liên
hệ cùng một chỗ với nhau, cho nên mãi cũng không biết nên phải lựa chọn như
thế nào cho đúng. Thương Thú chính là người vô cùng ăn ý, hết sức lý tưởng về
mặt công việc, hơn nữa lại có ngoại hình vô cùng mê người. Giản Thủy Nhi chính
là thần tượng, hoặc là tình nhân trong mộng trong suốt thời kỳ trưởng thành
của hắn. Những người như thế, hắn còn có thể thử tiếp cận đối phương, thử tìm
hiểu cảm xúc, thế nhưng khi gặp phải những cô thiếu nữ tú lệ mà bản thân cũng
không chân chính quen biết, hắn liền cực nhanh lẫn trốn.

Không có nhận được câu trả lời từ phía Hứa Nhạc, Nam Tương Mỹ có chút mất mác,
lại cúi đầu nhìn xuống, những giọt nước thủy châu trong suốt dính lên trên mái
tóc đen an thuận nằm xuống, tựa lên trên gương mặt trắng như bạch ngọc của
nàng.

Đi tới phía cuối bãi cỏ gần đó, chính là có một cái hồ nước nho nhỏ. Mặt hồ
lúc này bởi vì những giọt mưa phùn rơi xuống, cho nên nhẹ nhàng tạo ra vô số
những vòng tròn nhàn nhạt. Hai người đứng ở bên cạnh hồ, lặng lẽ không một
tiếng động quan sát cảnh vật bên dưới.

– Em mới từ tinh cầu S2 trở về. Ở trong email em đã từng viết qua rồi. Em
hiện tại đang làm công tác từ thiện trong Cơ Kim Hội.

– Cái này cũng tốt…

Hứa Nhạc có chút ngây ngốc trả lời chiếu lệ một tiếng.

– Thật đáng tiếc…

Nam Tương Mỹ cúi đầu xuống, khẩn trương nhìn xuống những cọng cỏ xanh mướt nằm
bên dưới đôi giày bằng da dê thanh tú dưới chân mình, nhẹ giọng nói:

– Bộ phim phóng sự chiến trường kia, mỗi tập em cũng đều xem đi xem lại rất
nhiều lần, thế nhưng vẫn không có cách nào nhìn thấy được khuôn mặt của anh
cả.

– Thật đáng tiếc…

Cô nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng, tựa như những hạt mưa đang rơi vào trong
mặt hồ phía trước vậy, lặng lẽ không một tiếng động. Một lúc sao mới có chút
đáng yêu nghiêng nghiêng đầu, sau đó lại dũng cảm nhìn về phía Hứa Nhạc, nói:

– Vốn dĩ, ngày tổ chức điển lễ trao giải hôm đó, tôi nên trở về tinh cầu S1
kịp để có mặt trực tiếp… Không nghĩ tới là gặp phải những cơn lốc vũ trụ, cho
nên trì hoãn thời gian, bằng không có lẽ tôi có thể sẽ giống như những người
sùng bái cuồng nhiệt của anh vậy, chạy đến trung tâm Kiều Trì Tạp Lâm điên
cuồng hò hét một trận.

Nghe được những lời nói mơ hồ thể hiện nổi lòng một cách thản nhiên như vậy,
trái tim vốn mạnh mẽ của Hứa Nhạc nhất thời nhảy lên một trận, thanh âm hơi có
chút khàn khàn, gãi gãi cái đầu có chút ẩm ướt, nói:

– Chẳng lẽ cô chính là ngồi chung phi thuyền của Lợi lão thất mà về đây à?

– Lợi lão thất?

Trong lòng Nam Tương Mỹ thoáng lặng yên suy nghĩ một trận, thầm nghĩ lời nói
cũng gã nam nhân này ngữ khí thật sự vô cùng thú vị. Lợi Hiếu Thông, cái gã
nam nhân một thân âm vụ đó, ở trong miệng của hắn nhắc đến, lại giống hệt như
là những gã bán hàng rong bán bánh mì, thịt nguội bên đường vậy… Thật sự là
một gã nam tử vô cùng đáng yêu a. Nghĩ đến đây, cô nàng nhịn không được, có
chút xấu hổ đưa hay tay lên che lại cặp gò má thanh tú của mình, nghĩ muốn
dùng hai bàn tay mát lạnh làm giảm bớt một chút nhiệt độ ở nơi này.

Yêu nhau thì đến trái ấu cũng tròn, trong mắt cô thiếu nữ đã rơi vào trong bể
tình này, cho dù là những lời nói chuyện vô cùng nhàm chán nhất của gã nam
nhân kia, lọt vào trong tai của nàng, đại khái cũng sẽ biến thành những lời
nói hài hước nhất trên đời. Những hành động vô cùng bình thường của gã nam
nhân trong lòng mình, các nàng cũng đều có thể tìm ra được một chút thâm ý nào
đó, hoặc là những lời ám chỉ, hoặc là những nhân tố khiến cho các nàng càng
thêm yêu thích điên cuồng hơn nữa.

Bản thân Hứa Nhạc lúc này lại cố gắng làm ra dáng một gã chính nhân quân tử
đàng hoàng, vẫn duy trì bộ dáng cặp mắt không xoay chuyển, nhìn thẳng về phía
trước, thế nhưng trong khóe mắt lại có thể nhìn thấy rõ ràng bộ dáng thẹn
thùng cúi đầu che mặt của Nam Tương Mỹ bên kia. Nhìn thấy những giọt mưa phù
rơi lên trên hai gò má tú lệ của nàng giống hệt như những thủy châu đang lăn
nhẹ trên những cánh hoa sen hồng nhạt vậy. Trái tim hắn hơi đập nhanh một
chút, theo bản năng muốn từ trong cái túi áo trên bộ quân phục của mình, lấy
ra chiếc khăn tay bằng lụa tơ tằm, thay cô thiếu nữ lau đi những giọt thủy
châu trên mặt cô ta. Nhưng mà đại não của hắn rất nhanh đã thanh tỉnh lại, vừa
đúng lúc ngăn cản động tác móc khăn của chính mình, bởi vì cái khăn tay bằng
lụa tơ tằm kia chính là của Giản Thủy Nhi tặng, trên đó vẫn còn khắc tên của
nàng ta…

– Trời hình như mưa lớn lên thì phải…

Hứa Nhạc đưa tay lau đi những giọt nước mưa trên mặt mình, nhìn sang cô thiếu
nữ đứng bên cạnh mình, mang theo giọng điệu thân thiết nói:

– Chúng ta trở về đi.

– Em cũng sẽ trở về nhà liền bây giờ.

Thanh âm của Nam Tương Mỹ hơi có chút mất mác, nhẹ giọng nói:

– Về sau cũng không cần cái loại xảo ngộ giả vờ, thực chất là an bày trước
như thế này nữa. Nếu như anh đồng ý, cho em hẹn trước một ngày nào đó cùng ăn
cơm, tâm sự một chút, có thể hay không?

Hứa Nhạc tiếp tục đưa tay lên vuốt vuốt liên tục mái tóc ẩm ướt, mặc dù không
u buồn nhưng lại giống như đang khóc lóc trên đầu của nó, buồn phiền suốt nửa
ngày sau, nói:

– Đương nhiên là có thể, chúng ta lưu lại điện thoại của nhau đi.

Nam Tương Mỹ vô cùng kinh hỉ ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt tú lệ, những giọt
mưa trong suốt, sáng trong giống hệt như những viên trân châu vậy, toàn bộ
cũng đều thể hiện rõ ràng bốn chữ ‘vui vẻ nhảy nhót’. Cô nàng rất nhanh đọc ra
một dãy số điện thoại của chính mình, sau đó mới cúi đầu, hơi chút xấu hổ,
nói:

– Em đã có số điện thoại của anh rồi, chính là lấy từ chỗ của… Lợi Lão Thất…

Sau khi học xong giọng điệu của Hứa Nhạc nói ra ba chữ ‘Lợi Lão Thất’ này, Nam
Tương Mỹ nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy có chút ý tứ không tốt chút nào, càng cúi
đầu sâu xuống, thì thào nói:

– Có lẽ anh sẽ nghĩ thấy em có chút thất thố… Chẳng qua là… bình thường em
cũng không có giống như vậy đâu. Không biết vì cái gì, mỗi thời điểm khi giáp
mặt nói chuyện với anh, em cũng đều cảm thấy khẩn trương vô cùng.

Hứa Nhạc rất muốn nói với cô nàng, đây chính là mỗi lần chúng ta giáp mặt gặp
nhau, cô cũng đều lấy một loại dũng khí khó có thể tưởng tượng ra được để cố
gắng thể hiện một loại tình cảm nào đó, hoàn toàn không có để ý số lần gặp mặt
giữa cô và tôi gặp nhau nhiều ít thế nào. Nhưng mà những lời này hắn căn bản
không nói nên lời. Chỉ là thành thành thật thật đứng ở trước mặt của nàng,
chống đỡ những luồng mưa bụi thổi xuy phất tới, cất tiếng khô khốc nói:

– Kỳ thật, tôi so với cô, càng khẩn trương hơn rất nhiều.

Bên kia Tinh vực Tả Thiên xa xôi, tại khoảng tọa độ 435.22.89, gần khu vực
thông đạo xoay chuyển không gian, chính là một mảnh vũ trụ to lớn, tràn đầy
những mảnh thiên thạch lớn có nhỏ có dày đặc giống hệt như một mảnh thủy vực
vậy. Tại cái mảnh địa phương bị đám người Đế Quốc xem là ngân hà thủy vực này,
có một khỏa hành tinh vô cùng lớn. Không có bất luận kẻ nào có có thể ở tại
khỏa tinh cầu có trọng lực lớn gấp mấy chục lần những hành tinh bình thường
này mà sinh tồn được cả. Nhưng mà ở phiến tinh vực mặt trái của khỏa hành tinh
âm u khổng lồ này, cất giấu một khỏa vệ tinh vĩnh viễn làm bạn với khỏa tinh
cầu khổng lồ kia. Mấy ngàn năm nay, có vô số những Hạm đội Đế Quốc đã trầm mặc
mượn dùng sự yểm trợ của cái hành tinh khổng lồ này, lặng lẽ không một tiếng
động di chuyển ra vào.

Bởi vì nơi này, chính là căn cứ cấp bậc I thuộc loại quan trọng nhất, ẩn mật
nhất bên ngoài chủ tinh của Quân đội Đế Quốc.

Bên trong một góc sáng sủa của khu căn cứ này, hai gã binh lính bảo dưỡng dáng
người nhỏ gầy của Đế Quốc, đang trầm mặc thao tác Robot, từ bên trong chiếc
Chiến hạm loại nhỏ mà vận chuyển các loại thiết bị. Một gã binh lính bảo dưỡng
trong đó vừa điều khiển con Robot vận chuyển của hắn, vừa dùng cái loại ngôn
ngữ tràn ngập khẩu âm nặng nề của mình, hướng về phía gã đồng đội bên cạnh
mình nói:

– Các đội ngũ khác ai nấy cũng đều đang làm công tác động viên chuẩn bị diễn
tập ra tiền tuyến… Chúng ta lại ở nơi này, trước khi Chiến hạm chính thức cất
cánh, lại một phen đem mấy trăm tấn trang bị vận chuyển lên xuống như thế này.

– Binh lính bảo dưỡng cũng chỉ là binh lính bảo dưỡng. Hoài Thảo Thi à, cho
dù là vận khí của cậu có tốt đến đâu đi nữa, có được cái họ cùng với cái dòng
họ vĩ đại nhất toàn bộ Đế Quốc này, nhưng mà vẫn như cũ không có biện pháp nào
thay đổi vận mệnh của chính mình đâu.

Gã binh lính bảo dưỡng này mang theo vẻ căm giận bất mình, nói:

– Tham gia Quân viễn chinh? Đó quả thật dưới điều kiện tiên quyết là có khả
năng ở trong các chi bộ đội chủ lực, gia nhập ra chiến trường. Chúng ta nếu
như có thể ở trên chiến trường gạt hái được một chút quân công nào đó, có hy
vọng thoát ra khỏi thân phận của bình dân bình thường, trở thành một tiểu quý
tộc gì đó… Thế nhưng vấn đề chính là, đã quá nhiều năm như vậy rồi, rất ít có
Quân viễn chinh nào có thể quay trở về cả. Ai dám chấp nhận sự mạo hiểm này cơ
chứ?

Hắn đột nhiên hạ thấp thanh âm một chút, mang theo vẻ thần bí vô cùng, nói:

– Đúng rồi, cậu có nghe nói hay không? Gần đây bên trong quan doanh vẫn có
lan truyền lời đồn đãi, nghe nói đám vương bát đản Liên Bang bên kia bắt đầu
nổi dậy, Quân viễn chinh của chúng ta ở bên kia đã chết rất thảm trọng. Thậm
chí ngay cả lão Tướng quân An Bố Lý… cũng đã tẫn quốc ở bên kia rồi.

Hoài Thảo Thi chỉ là trầm mặc lắng nghe, cũng không có thể hiện bất cứ cảm xúc
cùng với ngôn ngữ gì đáp lại cả. Hắn dưới sự an bày trực tiếp của Quân Bộ Đế
Quốc, lặng lẽ không một tiếng động gia nhập tiền tuyến, biến thành một gã binh
lính bảo dưỡng cực kỳ bình thường trong bộ đội viễn chinh. Nhưng mà thật sự
cũng không có nghĩa là bản thân hắn cũng có đủ sự nhẫn nại cùng với khoan
dung. Trong những lúc cùng với những dân chúng dưới hạ tầng bên trong bộ đội
tiến hành nghị luận về đại sự của Đế Quốc, mãi cho đến khi nghe được ba chữ
‘An Bố Lý’, trên mặt hắn mới lần đầu tiên hiện ra chút cảm xúc gì đó, cặp mắt
khẽ nheo lại thành một đường.

Khoảng hơn ba giờ sau đó, Quận vương Tạp Đốn của Đế Quốc tự mình chỉ huy một
lần diễn tập quân đội. Dưới tình huống không có bất cứ quan sát viên cùng với
hệ thống truyền thông đưa tin nào cả, ở trong khu căn cứ quân sự bí ẩn vô cùng
này bắt đầu. Về trận diễn tập này, các thành viên của Cơ quan Tình báo Hoàng
gia Đế Quốc giấu bên trong quân đội, kích động mà âm lãnh hướng về phía thượng
cấp phát đi một bản báo cao tuyệt mật, lại không nhận được bất cứ hồi âm gì
cả. Còn về phần đám quan sát viên Quân bộ phẫn nộ mờ mịt không biết chút gì
kia, tức thì bị một Hạm đội trực tiếp giam lỏng, mãi cho đến khi bọn họ biết
được chân tướng.

Hơn mười chiến Chiến thuyền Dạ Lang, theo kiểu loại hình chiến hạm hạng nhẹ
chậm rãi bay lên không trung, đuổi theo chiếc mẫu hạm màu đen khổng lồ giống
hệt như một đầu quái thú, với chiều dài toàn thân đến hơn mười bảy km, hướng
về phía sao trời mà xuất phát. Dưới bóng râm che khuất của cái hành tinh khổng
lồ kia, đám chiến hạm gần như che lấp toàn bộ ánh sáng mặt trời. Một màn nhìn
qua khiến kẻ khác phải cực kỳ rung động như vậy.

Toàn bộ hạm đội di chuyển cách một tầng khí quyển loãng của khỏa tinh cầu,
mượn dùng sự chênh lệch hấp lực của những khỏa hằng tinh xa xôi cùng với khỏa
tinh cầu khổng lồ bên dưới, giống hệt như những đầu u linh bình thường vậy,
thong thả thay đổi phương hướng, hướng về chỗ sâu trong vũ trụ hắc ám bên trên
mà phóng đi.

Nhưng mà ra ngoài sự dự kiến của tất cả các quan binh Đế Quốc, chiếc mẫu hạm
màu đen giống hệt như là một đầu quái thú kia, sau khoảng thời gian hơn mười
bảy giờ đồng hồ chuẩn thời gian Đế Quốc sau đó, đã thoát ly ra khỏi Hạm đội,
dừng hẳn lại ở ngay trên chỗ tinh vực tiến nhập vào trong Hành lang Gia Lý,
giống hệt như là một vị phụ thân khổng lồ, im lặng mà hiền lành ngắm nhìn theo
toàn bộ chi hạm đội kia rời đi, giống như đưa tiễn những đứa con lên đường đi
xa vậy.

Tất cả những binh lính bên trong Hạm đội Đế Quốc, trên từ Tướng quân xuống cho
đến những binh lính cấp thấp nhất, ai nấy cũng đều ngửi được một tia hương vị
không giống với bình thường.

Chi Hạm đội này của bọn họ, trên danh nghĩa chính là lâm thời mà tổ kiến lên,
trên thực tế cũng đã tiếp nhận công tác huấn luyện đặc thù trong thời gian hai
năm trời. Bên trong Hạm đội toàn bộ đều là những Chiến hạm hạng nhẹ cả. Hơn
nữa những chiếc Chiến hạm này cũng đều đã tiếp nhận những công tác cải tổ trên
diện rộng bên trong khu căn cứ. Ngoại trừ những thiết bị động cơ siêu tốc quan
trọng không thể thay thế cùng với những thiết bị ngụy trang ra, Chiến hạm cũng
đều đã tháo dỡ toàn bộ những trang bị phòng hộ, tận hết khả năng tập trung
năng lượng cùng với vị trí không gian lưu lại cho những hệ thống vũ khí sắc
bén đến cực điểm thuộc loại tiên tiến nhất Đế Quốc.

Bên trong những chiếc Chiến hạm tân trang cực đoan đến cực điểm này, trước khi
bắt đầu xuất phát, tất cả những hệ thống liên lạc qua lại cùng với ra bên
ngoài toàn bộ mạnh mẽ cắt đứt hoàn toàn. Tất cả bên trong Hạm đội mãi cũng bị
vây trong trạng thái mịt mờ thông tin như thế này, cũng không có biện pháp
liên hệ với căn cứ hoặc là Quân khu. Nói không chừng, thậm chí ngay cả bên
phía Quân Bộ Đế Quốc hiện tại cũng không biết cái chi Hạm đội cỡ trung không
chút bắt mắt này đã biến mất ở phương nào…

Đủ các loại suy đoán cùng với nghi hoặc khiến cho biểu tình thoải mái cùng với
tùy tiện trên mặt đám quan binh đã bị vẻ cẩn thận cùng với nghi ngờ thay thế.
Bọn họ mơ hồ có thể đoán ra được, đây khẳng định cũng không phải là một lần
diễn tập bình thường. Chẳng lẽ nói rằng, cái vị Quận vương Tạp Đốn, tính tình
cường hãn táo bạo, giết người như ma kia, đúng như những lời đồn đãi trước
giờ, trong lòng có loại ý tưởng đại nghịch bất đạo, phát binh tạo phản hay
sao? Nhưng mà chỉ bằng mấy chiếc Chiến hạm hạng nhẹ như thế này, thì có năng
lực làm được cái gì cơ chứ?

Đáp án của hết thảy tất cả những chuyện này, ở ba ngày sau đó đã nhận được đáp
án. Vị Quận vương Tạp Đốn, ai nấy cũng đều nghĩ rằng lúc này đang ở trong
chiếc Chiến thuyền mẫu hạm màu đen khổng lồ kia, thì lại ngoài dự kiến của tất
cả mọi người, bất ngờ xuất hiện trong hệ thống liên lạc của Hạm đội.

– Lần này, chính là lần hành động quân sự quan trọng nhất kể từ khi Đế Quốc
chúng ta lập quốc cho đến nay…

Trên màn hình của hệ thống liên lạc, vị đại lão Đế Quốc thần tình dữ tợn lạnh
lùng kia, hướng về phía mọi người bên trong Hạm đội, đi chấp hành lần nhiệm vụ
quân sự bí mật này, lạnh giọng nói:

– Chúng ta, chuẩn bị được ghi danh vào sử sách!