Ngày hôm sau chuyến xe lửa đến được Nam Khoa Châu. Khi mà ba người Hứa Nhạc đi
ra khỏi khu vực nhà ga, chiếc ô tô màu đen không có biển số kia đã im lặng chờ
đợi bọn họ một khoảng thời gian khá dài rồi.
Nếu như là bản thân Hứa Nhạc năm xưa, như vậy sẽ đối với loại hình ảnh kỳ quái
vô cùng này liền cảm thấy không rét mà run. Nhưng mà trải qua cuộc sống nhiều
năm tại Thủ Đô Tinh Quyển này, những người tiếp xúc xung quanh cũng đều là
những đại nhân vật giống như là Thai Chi Nguyên, Lợi Hiếu Thông như thế này,
tự nhiên rất rõ ràng những chuyện tình đối với những công dân bình thường xem
ra là chuyện không thể nào thuyết phục nổi, nhưng mà đối với những người ở xã
hội thượng tầng Liên Bang, có lẽ cũng chính là một vấn đề một cái liếc mắt là
thể hiện được ý muốn mà thôi.
Tại Nam Khoa Châu có được một mảnh địa phương địa hình tương đối ẩm thấp lớn
nhất trên cả tinh cầu S1. Ở phía cuối một phiến thảo nguyên xanh mướt chính là
một cái biển nhỏ u tĩnh trứ danh cả Liên Bang với phong cảnh tuyệt đẹp, Tĩnh
Hải. Cái địa phương mà hôm nay bọn họ muốn đi đến kia, chính là ở bên cạnh bờ
Tĩnh Hải này. Phía cuối một mảnh rừng với những gốc cây cổ thụ mấy chục tuổi
chậm rãi xuất hiện bóng dáng của một mảnh trang viên vô cùng thanh nhã.
Chiếc ô tô màu đen không có biển hiệu tiến nhập vào trong đại môn của tòa
trang viên cũng không có bất cứ chiêu bài gì cả. Bọn họ trên đường đến đây đã
tiến hành qua quá trình xác nhận quyền hạn thân phận vô cùng rườm rà, cho nên
khi tiến vào nơi này cũng không có bị tiến hành kiểm tra gì nữa.
Phiến trang viên này chiếm một diện tích mặt đất rộng lớn vô cùng tại khu vực
này. Phía sườn Tây của nó chính là Tĩnh Hải, phía sườn Bắc của nó thì đối diện
với một mảnh triền núi khá thoải kéo dài vô cùng thong thả. Dưới sườn núi có
rừng, cạnh bờ biển có cát. Trên một mảnh không gian rừng xanh bờ cát trắng lại
tràn ngập những khí tức ẩm thấp mà những luồng gió biển rì rào không ngừng
thổi quét vào. Trên bầu trời thì lại có vô số những cánh chim bay màu trắng
tinh chao liệng giữa không trung.
Vừa qua được phiến đại môn, chính là một con đường lộ dài tựa hồ như không có
điểm cuối, trải dài dọc theo bờ biển cát trắng, vòng qua một phiến khe núi nhỏ
giữa sườn núi phía Bắc. Nhất thời tầm mắt của mọi người trở nên vô cùng sáng
sủa. Một mảnh hải dương một màu xanh lam vô cùng rộng rãi thoáng đãng và hết
sức bình lặng, cùng với chố dốc triền núi cô độc ngạo nghễ đứng giữa thiên địa
làm bạn với phiến hải dương tĩnh lặng kia nhất thời hiện lên trước mắt của
những người khách lạ, khiến cho tinh thần của kẻ khác cũng đều không nhịn được
mà rung lên một trận, tâm tình thoáng đãng hơn rất nhiều.
Thai Chi Nguyên lúc này đang dương dương tự đắc ngồi dựa lưng thoải mái tại
hàng ghế phía sau của chiếc ô tô. Cái tư thế ngồi như thế này cùng với sự giáo
dục vô cùng khắc khe của gia tộc mà hắn tiếp nhận từ thuở nhỏ hoàn toàn không
phù hợp với nhau, thậm chí ngay cả thanh âm của hắn cũng có chút thả lỏng hơn
rất nhiều:
– Biệt Hữu… Những cái tên do Lâm Bán Sơn đích thân đặt ra, từ trước đến nay
vẫn đều luôn có chút cách điệu… Đem hai cái chữ ‘Giang Sơn’ phía sau che giấu
đi, lại có thể để cho người ta từ những cảnh vật trước mắt này mà tự động bổ
sung vào cho đủ câu…
Biệt Hữu Giang Sơn, đúng chính là cái tên riêng của mảnh trang viên thanh nhã
này. Lâm Bán Sơn, cái vị con cháu xuất thân từ một gia tộc sang quý đến cùng
cực trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang này, năm đó đã cười to phá cửa mà đi, ở
trong lãnh thổ Liên Bang cùng với Bách Mộ Đại không biết đã tạo ra bao nhiêu
đại sự kinh thiên thần sầu, thế nhưng trong những thời điểm nhàn hạ, hoặc là
những lúc hứng thú, hắn lại thủy chung đặt tâm trí lên trên việc trang hoàng
các tòa trang viên này nọ. Lâm Viên cũng như vậy, phiến trang viên này cũng là
như thế.
Cho dù chỉ là loại sở thích nghiệp dư nho nhỏ trong những lúc nhàn rỗi mà
thôi, nhưng mà lại có thể khiến cho tòa trang viên Mộc Cốc, do các trưởng bối
bên trong gia tộc trong nhà của hắn, Lâm Gia, cố gắng bắt chước phong cách,
làm thế nào cũng không thể nào so sánh được nổi cả.
– Thất Đại Gia Tộc Liên Bang hiếm khi mới xuất hiện ra một đại nhân tài kiệt
xuất như hắn vậy, nhưng kết quả lại đem toàn bộ tâm tư của hắn vào loại chuyện
tình nhỏ nhặt như thế này.
Thai Chi Nguyên thản nhiên nói ra lời bình với vị chủ nhân của trang viên này,
lắc lắc đầu thở dài.
Cái loại chuyện tình nhỏ nhặt từ trong miệng của hắn nói ra kia, cũng không
phải là chỉ mấy cái phiến trang viên thanh nhã như nơi này hoặc là Lâm Viên,
mà chính là toàn bộ những loại sản nghiệp vô cùng rộng lớn mênh mông cuồn cuộn
ở khắp nơi bên trong Liên Bang này của Lâm Bán Sơn. Trong suy nghĩ của hắn, so
sánh với vận mệnh khổng lồ của Liên Bang hoặc là của cả vũ trụ này mà nói,
chuyện tình này vĩnh viễn cũng chỉ có thể là một loại ham mê nhỏ bé tầm thường
mà thôi, cũng không phải là đại sân khấu chân chính đối với một nhân vật kiệt
xuất như Lâm Bán Sơn, cho nên hắn thật sự cũng không thể nào đồng ý, hoặc có
thể nói là có chút đáng tiếc đối với việc đầu tư tâm trí, tiêu hoa tinh lực dư
thừa vào trong loại chuyện tình sai lầm này.
Địa điểm của tòa trang viên Biệt Hữu này vô cùng xa xôi, hơn nữa lại còn là
sản nghiệp đặc thù của Lâm Bán Sơn, cho nên trong toàn bộ Liên Bang này cũng
không có bao nhiêu người có đủ tư cách tiến vào trong này mà tiêu phí tiền
bạc. Chính vì vậy từ trước đến giờ nơi này cũng đều là một mãnh thanh u yên
tĩnh, nhưng mà hôm nay không biết vì cái gì, trong một đám tòa kiến trúc thanh
nhã dọc theo con đường rừng cực dài phía bên trái của mảnh hải dương này, mơ
hồ truyền đến thanh âm tiếng cười cùng với âm nhạc.
Ánh mắt của Hứa Nhạc khẽ nheo lại, hướng về phía bên kia liếc mắt nhìn một
cái, cũng không có trả lời lại câu cảm khái của Thai Chi Nguyên, tiếp tục vững
vàng lái xe dọc theo con đường dài phía trước. Chiếc xe chạy thẳng trên con
đường bằng phẳng, tiến vào trong mảnh rừng rậm trên triền núi tràn ngập một
phiến bãi cỏ xanh mướt cách xa phiến hải dương kia, rốt cuộc cũng không nghe
thấy những tiếng tạp âm kia nữa. Lúc này cũng chỉ còn thanh âm của những cánh
ve rả rích nhàn nhạt cùng với tiếng chim rừng kêu chiều trong phiến rừng rậm,
cùng với tiếng ma sát trầm thấp mềm mại của lốp xe miết dọc trên con đường
nhựa bằng phẳng.
Ở trên đỉnh của triền núi kia chính là một phiến bãi cỏ đã được con người tu
bổ lại, thế nhưng vẫn giữ nguyên được vẻ tự nhiên như cũ. Đi thêm về phía
trước một khoảng nữa, đó chính là một cái vịnh đá ngầm thiên nhiên xinh đẹp
nhất bên bờ Tĩnh Hải. Tại một khu nhà ăn được làm hoàn toàn bằng pha lê trong
suốt vô cùng rộng rãi, ba người bọn họ im lặng trầm mặc thưởng thức các món ăn
hải sản mỹ vị, ngẫu nhiên tán gẫu với nhau mấy câu gì đó, thỉnh thoảng lại
liếc nhìn ra bên ngoài cửa sổ, để cho phong cảnh của cái vịnh tuyệt đẹp phản
chiếu vào trong tầm mắt của mình.
– Những lời giải thích của lão nhân gia mãi cho đến bây giờ vẫn chưa được
tuyên bố ra ngoài, nhưng mà cũng không phải là ông ấy không chấp nhận được đối
với kế hoạch tiến công vào lãnh thổ Đế Quốc của Tổng thống tiên sinh… Tôi nghĩ
rằng ông ấy hẳn cho rằng bây giờ cũng không phải là thời khắc mà ông ta nên ra
mặt can thiệp.
Giản Thủy Nhi nhìn về phía cái chậu hoa kim cúc xinh đẹp đang không ngừng xoay
chuyển trên cái chậu tranh trí trong suốt bằng thủy tinh đặt gần tại bàn ăn
của bọn họ, mỉm cười chậm rãi nói:
– Trên thực tế, Văn phòng Tổng thống cùng với Bộ Quốc Phòng an bày công tác
biểu diễn trong hiện trường trực tiếp buổi tối ngày hôm qua, đối với chuyện
tình này cũng đã có sự trợ giúp rất lớn rồi. Anh đã ra mặt, tôi cũng lên sân
khấu ca hát, Tổng thống tiên sinh hẳn là cũng nên vừa lòng rồi mới đúng.
Mùi hương nhàn nhạt thơm ngát của loại cây gỗ bạch phong trang trí khắp nơi
trong gian nhà ăn, tràn ngập khắp bên trong gian tiểu lâu có những cánh cửa sổ
thủy tinh kéo dài sát mặt đất này. Lúc này trong gian nhà ăn cũng chỉ còn lại
có ba người bọn họ mà thôi, tất cả những bồi bàn cũng đã sớm lui hết ra ngoài
rồi. Cho nên bọn họ nói chuyện cũng không cần phải kiêng kỵ nhiều lắm. Chỉ là
lúc này đang ở trước mặt vị Thái Tử gia của Thai Gia, Giản Thủy Nhi tuy rằng
cũng không cố ý phủ nhận mối quan hệ của mình cùng với những người nhà tại Phí
Thành, nhưng mà lại cũng không có sử dụng mấy chữ ‘lão đầu tử’ để xưng hô vị
Quân Thần đại nhân vô cùng vĩ đại của Liên Bang.
Tất cả mọi người trong giai cấp thượng tầng cao nhất của Liên Bang, ví dụ như
những người trong tầng lớp trung tâm của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, ví dụ như
là những đám đại lão bên trong Nghị Viện hoặc là Quân đội Liên Bang, cũng đều
phi thường rõ ràng mỗi quan hệ vô cùng thân thiết của Cô gái thần tượng quốc
dân Liên Bang cùng với Phí Thành Lý Gia bên kia. Chỉ là tuyệt đại đa số tất cả
đám người bọn họ, mãi vẫn không thể biết rõ ràng cái loại quan hệ này đến tột
cùng là cái gì.
Thai Chi Nguyên so với những người khác cũng không giống nhau. Mỗi quan hệ
giữa phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu cùng với Phí Thành Lý Gia cũng đã bắt đầu từ
hơn hai mươi năm trước đây, quan hệ phức tạp mà vô cùng rối rắm. Vị phu nhân
kia cũng sớm đã biết đến sự tồn tại của Giản Thủy Nhi, hắn tự nhiên cũng biết
rất rõ ràng. Chỉ là lúc này nhìn thấy vị đại minh tinh xinh đẹp nổi tiếng của
cả Liên Bang này không chịu nói rõ ràng ra, hắn tự nhiên cũng không muốn nói
toạc ra làm gì.
– Tổng thống Mạt Bố Nhĩ đem cậu cùng với toàn bộ đám thuộc hạ của cậu một hơi
lôi ra trước màn sân khấu… Cái loại thủ pháp này của hắn, tin tưởng rằng cho
dù là một kẻ khứu giác trì độn đối với chính trị như cậu, cũng sẽ minh bạch
được ý tứ trong đó…
Thai Chi Nguyên nhẹ nhàng lau lau một chút khóe môi mình, hớp lấy một ngụm
nước trắng, sau đó mới bình tĩnh nói:
– Nếu như từ nay về sau bên trong Liên Bang thật sự có xuất hiện một dòng
thủy triều phản chiến nào đó, thì bất luận đó là làn sóng thủy triều do giai
tầng nào nhấc lên đi chăng nữa, thì ý kiến của bản thân cậu cũng đều sẽ trở
nên phi thường quan trọng.
Thời điểm mà Hứa Nhạc gọi món ăn, hắn đã nghe theo sự gợi ý của nhân viên phục
vụ của gian nhà ăn, vô cùng sảng khoái gọi một món ăn đặc sản của nơi này,
loại cơm trắng chưng hấp cùng với loại trứng cá muối đặc thù chỉ có ở Tĩnh
Hải, cộng thêm một tách cà phê thêm sữa khá đậm đặc, lúc này hắn đang chăm chú
ăn cơm. Đột nhiên nghe được hai người bạn ngồi cùng bàn đột nhiên trong khoảnh
khắc đem đề tài dẫn dắt sang lĩnh vực chính trị phức tạp như thế này, không
khỏi nhất thời nghẹn lại một chút, khụ khụ lên một tiếng, đưa tay sờ sờ gáy,
xấu hổ nói:
– Ý kiến của tôi quan trọng đối với bọn họ hay sao?
– Bởi vì hiện tại cậu cùng với các đội viên của Tiểu đội 7 cũng đều đã là
những nhân vật cấp bậc thần tượng trong cảm nhận của tất cả dân chúng Liên
Bang…
Thai Chi Nguyên có chút trào phúng nói:
– Tuy rằng các người là bị xem thành thần tượng, chứ không phải là chủ động
muốn được, nhưng mà đó cũng đã là sự thật rồi. Điều quan trọng nhất chính là,
ở trong mắt của rất nhiều đại nhân vật trong Liên Bang, ý kiến của cậu ở một
trình độ nào đó liền chính là đại biểu cho ý kiến của lão nhân gia tại Phí
Thành… Phải biết rằng mãi cho đến ngày hôm nay, ngay cả tôi cũng không biết
mối quan hệ chính xác giữa cậu cùng với lão nhân gia, huống chi là những người
khác…
– Cái đề tài này đến đây dừng lại được rồi!
Hứa Nhạc cầm tách cà phê trên bàn lên, hớp lấy một ngụm, nói:
– Trước kia đã từng nói qua với cậu rồi, cái này là một đại bí mật, tôi cũng
không thể nói cho cậu biết được.
Giản Thủy Nhi nghe thấy lời này của hắn, nhàn nhạt cười một tiếng, vô cùng
thanh lệ. Nguyên một mảnh hải xương thanh lệ bên ngoài cánh cửa sổ trong suốt
sát mặt đất kia, chỉ trong khoảng khắc tựa hồ cũng đã bị nụ cười duyên của
nàng hấp dẫn hết cả quang mang…
Bên trong ánh mắt của Thai Chi Nguyên rõ ràng toát ra một tia tán thưởng nhàn
nhạt, chợt nhìn Hứa Nhạc, bình tĩnh nói:
– Cậu vì cái gì lại đi giúp đỡ Tổng thống tiên sinh vậy?
– Bởi vì ông ta chính là đồng bọn hợp tác chính trị của gia tộc cậu. Nói như
vậy có được không?
Hứa Nhạc nhún nhún vai, nói:
– Không phải tất cả mọi chuyện tình cũng đều có một lý do ích lợi nào đó đâu.
Chuyện tình này cũng không có bất cứ quan hệ nào với ai cả. Tôi chỉ là dựa
theo cái nhìn của chính tôi mà làm việc thôi. Theo như ý của tôi, nếu như Liên
Bang muốn đạt được một nền hòa bình chân chính, thì cần phải tiến công về phía
bản thổ của Đế Quốc, đánh tới mức khiến cho đối phương đau đớn đến mức không
dám tái phát chiến sự một lần nữa.
Hắn nhìn hai người đang ngồi bên cạnh bàn ăn, vô cùng nghiêm túc nói:
– Cái loại nhận thức như thế này chính là học được từ chỗ của Chung Tư lệnh
đó.
Thai Chi Nguyên thoáng trầm mặc trong chốc lát, cũng không hề tiếp tục nói
tiếp về cái chủ đề không chút thú vị này. Hắn dùng một cây nĩa làm bằng bạc
nguyên chất xiên lấy một viên thịt bầm hạnh nhân cực phẩm trên đĩa giữa bàn
ăn, cặp lông mày hơi hơi nhíu lại, nói:
– Tôi cứ mãi cảm thấy cái loại bánh dầu thông chiên lúc trước cậu mua cho tôi
ăn còn ngon hơn mấy món này nhiều…
Giản Thủy Nhi ngồi một bên nghe thấy vậy, nhẹ giọng nói thêm vào một câu:
– Tôi cùng với Chị Đồng cũng từng mấy lần chuồn ra ngoài chợ đêm ăn thử món
này mấy lần rồi. Cái loại bánh dầu thông chiên kia ăn quả thật là rất ngon,
chỉ là mùi vị hơi nồng một chút…
Lúc hai người còn ở tại Đại học Lê Hoa, trong căn phòng đối chiến Robot tại
biệt khu H1 tại Đại học Lê Hoa, trong rất nhiều đêm, Hứa Nhạc cũng đều dùng
loại bánh dầu thông chiên này cùng với cháo trắng đổi lấy những phần cà phê
nhiều sữa cùng với loại bánh quy trứng cá muối ăn khuya của Thai Chi Nguyên.
Những cái chuyện cũ thú vị như thế này, cố nhiên chính là những kỷ niệm đẹp đẽ
của tình bạn giữa hai người, thế nhưng cũng đầy đủ thể hiện rõ ràng sự chênh
lệch về mặt giai tầng xuất thân của hai người.
Lúc này hắn nghe được Thai Chi Nguyên cùng với Giản Thủy Nhi thập phần nghiêm
túc ca ngợi mấy cái món ăn vô cùng dân dã kia, hắn nhịn không được thoáng cau
mày một chút, liếc mắt nhìn về phía cái phần cơm độn trứng cá đen sì sì trước
mặt mình, cũng không có lên tiếng mở miệng tranh cãi lại sự cộng đồng cảm nhận
của hai vị kiều tử kiều nữ trước mắt, nhưng cũng không hoàn toàn đồng tình với
cuộc sống gọi là hạnh phúc khi được như người bình thường của hai người bọn
họ. Hắn chỉ là hơi có chút cảm khái bởi vì trong bản chất, chính mình cũng chỉ
là một gã tiểu tử xuất thân tầng lớp bình thường mà thôi.
– Cuộc sống hiện tại của Úc Tử dạo này thế nào? Các người rốt cuộc đến lúc
nào sẽ kết hôn đây?
Thai Chi Nguyên đột nhiên khẽ nhướng cặp mày nhọn của mình, hứng thú cổ quái
mở miệng hỏi một câu.
Nghe thấy câu nói đó, ánh mắt của Giản Thủy Nhi nhất thời sáng rực lên, lặng
lặng nhìn chằm chằm về phía Hứa Nhạc. Cô nàng biết rõ ràng vị Thái Tử gia này
chính là đang muốn trêu ghẹo mối quan hệ mập mờ không rõ ràng giữa mình cùng
với Hứa Nhạc. Thế nhưng cũng không biết là vì nguyên nhân gì, cô nàng rất muốn
nghe được đáp án từ chính miệng của Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên, giương mắt nhìn về phía Thai Chi
Nguyên, nói:
– Cô ta hiện tại cũng không còn là Thái Tử phi định sẵn của cậu nữa rồi, tự
nhiên là sẽ có quan hệ riêng của chính bản thân mình… Còn về những chuyện tình
này nọ, tôi cũng không muốn phải báo cáo cho cậu biết làm gì.
Những chuyện tình bên trong cuộc sống này nói đến thật sự vô cùng kỳ diệu. Lúc
mới gặp nhau lần đầu tiên tại Lâm Hải Châu, cô thiếu nữ áo đỏ Trâu Úc đối với
Hứa Nhạc mà nói, tuyệt đối chính là một sự tồn tại vô cùng trơ trẽn khiến kẻ
khác phải tức giận. Nhưng mà trải qua sống chung với nhau một khoảng thời
gian, quan hệ giữa hai người đã sớm biến hóa vi diệu. Hiện tại hôm nay nghĩ
đến vì nguyên nhân thái độ năm xưa của Thai Chi Nguyên, cô nữ tử kia đã ở trên
con đường quốc lộ cao tốc ngăn lại chiếc ô tô màu đen của mình, tận tình khóc
lóc đến mức trang điểm trên mặt biến thành dung nhan của cô gái sau cơn mưa…
Hắn thế nhưng lại mơ hồ có chút cảm thấy bực bội thay cho Trâu Úc, bởi vì sự
tổn thương của cô nàng mà cảm thấy bất công, đối với Thai Chi Nguyên chợt sinh
ra một tia oán khí.
– Trước khi quen với cậu, cô nàng chính là bạn bè bình thường duy nhất suốt
thời thơ ấu của tôi…
Thai Chi Nguyên hơi dang hai tay ra một chút, nhún nhún vai nói:
– Thế giới này xem ra càng ngày càng phức tạp rồi, hiện tại bây giờ ngay cả
cậu cũng không cho phép tôi hỏi đến nữa à?
Một đêm trên xe lửa, một đường chạy dọc bờ biển, một bữa ăn cơm dưa bình
thường, mọt hồi nói chuyện phiếm… Một hồi gặp nhau vô cùng hiếm có giữa những
bạn bè thân thiết liền tới đây mà kết thúc… Thai Chi Nguyên nhìn về phía Hứa
Nhạc, bình tĩnh nói:
– Cậu nếu như muốn hướng đám lão gia hỏa kia mà biểu đạt thái độ của mình, kỳ
thật cũng không cần phải có tôi làm chứng làm gì. Một tràng đùa giỡn chút nữa
cũng không phải là tôi không muốn tận mắt chứng kiến, nhưng mà quả thật trong
nhà còn chút sự tình cần tôi phải đích thân xử lý. Tôi ngồi một chút nữa rồi
phải đi đây.
– Cậu chịu cùng tôi xuất hiện tại nơi này, đây cũng là một loại chứng kiến
rồi.
Hứa Nhạc mỉm cười trả lời, cũng không có nói gì đến những chữ cảm ơn này nọ.
Thai Chi Nguyên làm ra một động tác nhún nhún vai cực kỳ không phù hợp với
thân phận của hắn, hơi có chút vô lại, đem cái khăn ướt đặt lên trên bàn, hạ
giọng nhắc nhở:
– Đừng có một phen gây ra án mạng là được.
Một hồi ám sát song song nhằm vào Chung Tư lệnh cùng với Hứa Nhạc xảy ra tại
tòa đại lâu Lạc Nhật Châu Đại khu Tây Lâm lúc trước kia, Thai Chi Nguyên ở
phía sau tự nhiên là phi thường rõ ràng chuyện này. Chỉ là từ sau cái lần xảy
ra sự kiện ám sát tại Sân vận động Lâm Hải Châu kia, vị Thái Tử gia trẻ tuổi
này đối với Hứa Nhạc cũng luôn đều có một loại tín nhiệm gần như là mù quáng.
Hắn căn bản không tin đám gia hỏa ngu xuẩn kia lại có khả năng tổn thương đến
sợi lông chân của Hứa Nhạc… Một khi đã là như vậy, hắn cần gì phải để ý đến cơ
chứ?
Giản Thủy Nhi nghe một hồi cũng không hiểu nổi hai người bọn họ đang nói cái
gì, hơi có chút bất đắc dĩ học theo bọn nam nhân, nhún nhún vai mấy cái. Bộ
dáng cô nàng hơi có chút đáng yêu đưa tay lên sửa sửa lại vành nón, mỉm cười
ngọt ngào nói:
– Tôi ngồi chơi ở đây một lát cũng phải quay về rồi. Ngài mai trong trường có
tổ chức một cuộc thi mô phỏng thực tế tại khu căn cứ Tân Nguyệt.
Hứa Nhạc dùng tay trái sờ nhẹ con chíp vi mạch liên lạc đang gắn nhẹ vào bên
trong lỗ tai của mình, nhe răng cười, nói:
– Chắc là tôi phải đi trước hai người rồi. Bên kia cũng đã chuẩn bị xong cả!