Gian Khách – Chương 519: Mừng đến ngây ngốc – Botruyen

Gian Khách - Chương 519: Mừng đến ngây ngốc

– Không được! Tướng quân!

Tại cửa một cái hang phía Bắc trên đỉnh băng dưới ánh tà dương chiếu rọi, gã
thị vệ quan trong khoảng thời gian gần đây vẫn luôn luôn gian khổ đi theo sau
vị lão Tướng quân An Bố Lý, lúc này hoảng sợ la lên một tiếng, muốn một phen
phóng lên, đoạt lấy khẩu súng trong tay của ông ta. Nhưng mà cây xương sườn
trong khối thân thể gầy yếu này mấy ngày trước dây do bỏ chạy lúc lưu lăng xâm
nhập đã bị té gãy, ngay cả lết thân thể lên một chút cũng khó khăn đến như
thế. Hắn cũng chỉ có thể phí công vươn tay ra, cố gắng muốn bắt cái gì đó,
nhưng mãi vẫn không được như ý.

Cánh tay của An Bố Lý khẽ cứng lại một chút, chậm rãi ngẩng đầu lên. Mái đầu
tóc bạc phơ trên đầu ông ta dưới ánh mặt trời đỏ rực chiếu rọi không ngờ lại
chói mắt đến như thế. Sau một khoảng dài trầm mặc sau đó, ông ta mới quay đầu
lại, nhìn về phía gã thuộc hạ trung thành của mình, khẽ mỉm cười. Bên trong nụ
cười có chút già nua mang theo một tia ý tứ hàm xúc an ủi cùng với khuyên giải
nhàn nhạt.

Nếu như đây chỉ là một hồi phim điện ảnh bi ai trên chiến địa nào đó, gã Tướng
quân thống lĩnh bên phía thất bại nói như vậy sẽ đột nhiên trở nên tỉnh ngộ,
quý trọng sinh mệnh, sau đó kiên cường mà dũng cảm cố gắng sống sót, ẩn nhẫn
vài chục năm, sau đó mới chỉ huy một chi bộ đội vừa mới thành lập lại, hướng
về phía địch nhân khỏi xướng một hồi báo thù tráng liệt nào đó.

Nhưng mà đây lại là một hồi chiến trường chân chính, cũng không phải là một bộ
phim điện ảnh nào cả. Quân viễn chinh Đế Quốc dưới ánh tà dương chiếu rọi sáng
rực không ngờ sắp sửa bị diệt vong hoàn toàn. Lão Tướng quân An Bố Lý cùng với
những gã đồng đội thuộc hạ của ông ta cũng đều giống như nhau, dòm đông ngó
tây cũng đều không thể tìm ra được con đường về nhà của mình. Bọn họ lại đã
quyết chí tuyệt đối không đầu hàng, cho nên cũng chỉ còn có con đường tuyệt
vọng mà thôi. Nội dung bộ phim điện ảnh này vĩnh viễn sẽ không thể nào có cơ
hội tiếp tục phát triển thêm về phía sau nữa…

Một thanh âm tiếng súng thanh thúy chợt vang lên, ngay giữa mi tâm của gã quân
nhân thị vệ kia chợt xuất hiện một cái lỗ máu, ngã rạp xuống mặt đất, không
còn có thể ngóc đầu dậy được nữa.

Lão Tướng quân An Bố Lý hai gò má hõm sâu hốc hác, trên mặt hơi có chút kinh
ngạc nhìn chằm chằm xuống làn khói súng bốc ra ở đầu khẩu súng ngắn trên tay
mình, trên mặt chợt hiện lên một tia biểu tình mỉm cười tự giễu. Tiên đế Bệ hạ
thích nhất chính là loại súng ngắn giả cổ này. Bản thân ông ta năm xưa khi còn
phục vụ bên cạnh Tiên đế Bệ hạ từng hạ lập một công lao, đã được Tiên đế Bệ hạ
ban thưởng cho một khẩu. Lúc ấy chính bản thân ông ta cũng đã từng trào phúng
tự hỏi trong lòng, không biết cái khẩu súng cổ này còn có thể bắn chết người
được hay không.

Có thể bắn chết người, khẩu súng cổ ít nhất cũng có thể bắn chết một lão già…

Dưới ánh tà dương chiếu rọi đỏ rực như một mảnh huyết quang, vị sĩ quan chỉ
huy cao nhất của Quân viễn chinh Đế Quốc trên hành tinh 5460, Lão Tướng quân
An Bố Lý, bắt đầu chăm chú mà nghiêm túc chỉnh sửa lại dung nhan, sửa sang lại
bộ chế phục Tướng quân đã rách nát. Ông ta lấy từ trong túi áo ra một cái lược
bằng sừng đã gãy phân nửa, đem mái tóc bạc trắng của mình chảy chuốt cẩn thận
lại, không một sợi rối loạn… Sau khi tự cho là hoàn chỉnh, ông ta chậm rãi giơ
khẩu bội súng cổ lão lên, nhắm ngay vào thái dương của chính mình, khu động cò
súng.

Thanh âm thanh thúy lại một lần nữa vang lên. Thân thể của vị lão Tướng quân
thoáng ngưng đọng lại một chút. Thân hình gầy yếu già nua mất đi tri giác,
chậm rãi ngã về phía trước, lăn xuống khỏi đỉnh băng đá vừa cao vừa hiểm trở.
Một đường ngã xuống lăn lông lốc trên về mặt dốc đá đầy đá sỏi cùng với nham
thạch lởm chởm. Vài cái bông tuyết tung bay, một chút bụi mù bốc lên… Sau cùng
mới đình chỉ lại, mái đầu tóc bạc trắng xóa lúc này đã là một mảnh bụi cùng
với máu bê bết, dính lại thành từng mảng…

Hứa Nhạc cùng với đám chuyên gia nghiên cứu liên hợp công tác liên tục không
ngừng nghỉ suốt ba ngày ba đêm, mang theo một mảnh mệt mỏi cùng mờ mịt lăn ra
ngủ. Trong giấc ngủ hắn mơ hồ nghe được thanh âm hoan hô vang dội truyền đến
từ phía khu căn tin xa xa. Trên khuôn mặt lúc nào cũng giản dị, thành khẩn,
kiên nghị của hắn chợt dâng lên một tia tiếu ý nhàn nhạt. Đại khái là bởi vì
vừa rồi hắn vừa mới nằm mơ thấy Quân đội Liên Bang giành được thắng lợi, thế
nhưng lại vẫn như cũ còn chưa có hoàn toàn tỉnh táo lại.

Mãi cho đến trời tối khuya hắn mới giật mình tỉnh lại, có chút ngạc nhiên phát
hiện ra bên trong cả quân doanh lúc này đèn đuốc thắp sáng trưng. Những tiếng
hoan hô, những tiếng nổ pháo ầm ỹ. Trong không khí còn lãng vãng mùi thịt
nướng, mùi vị cồn của loại rượu mạnh… Chung quanh lúc nào cũng có thể nhìn
thấy vô số những gã binh lính say rượu nằm vật vờ dưới đất, mặc kệ cảnh mưa
tuyết rét lạnh ngoài trời. Hắn thậm chí còn có thể nhìn thấy được một vài vị
lão Giáo sư ngày thường vô cùng nghiêm trang đứng đắn, lúc này không ngờ lại
còn đang uống rượu, đứng trên cái bàn lớn không ngừng xoay mông nhảy múa điên
cuồng nữa…

Đã xảy ra chuyện gì?

Hắn có chút ngơ ngơ ngẩn ngẩn đáp lại những lời chào hỏi nhiệt tình từ bốn
phương tám hướng xung quanh không ngừng vọt tới. Vô số những ly bia tràn đầy
cùng với những bàn tay nắm chặt cực kỳ mạnh mẽ. Nửa ngày sau hắn rốt cuộc mới
hiểu được đến tột cùng là đã xảy ra chuyện tình gì, khiến cho đám quân nhân sĩ
quan, binh lính lưu lại trên mặt đất, buồn bả ủ dột suốt bao nhiêu ngày qua,
thậm chí sắp nổi điên lên, lúc này lại trở nên kích động đến như thế.

– Lão Đại, chúng ta thắng rồi!

– Trung Tá Hứa Nhạc, cụng ly nào!

– Đám nhãi con Đế Quốc bên kia, đi tìm chết hết cả rồi!

– Thắng lợi! Thắng lợi rồi!

Hứa Nhạc có chút chết lặng không ngừng đáp lại hết thảy mọi lời chào của đám
người xung quanh, nhưng mà không biết vì nguyên nhân gì, cảm xúc của hắn lại
trở nên bình tỉnh ngoài dự kiến. Trong bầu không khí mà tất cả mọi người cũng
đều tùy ý cuồng hoan náo nhiệt, hắn lại có chút trầm mặc, giơ tay cầm lấy một
bình liệt rượu trên quầy, sau đó lặng lẽ không một tiếng động đi xuyên qua đám
người kích động, đi đến phía trước một sườn đồi nhỏ bên cạnh ngọn núi của khu
không cảng.

Bầu trời lúc này vẫn tràn đầy mây như trước, mưa tuyết vẫn như hôm qua không
ngừng rơi phất bên cạnh người. Thế nhưng thân thể hắn lại không ngờ có chút
nóng lên, cũng không cảm thấy chút rét lạnh nào cả, không biết nguyên nhân là
do cồn rượu hay là có nguyên nhân nào khác hay không.

Bình rượu mạnh một màu hổ phách, dung tích khoảng một lít rưỡi, lúc này hơn
một nửa đã chui vào trong bụng của hắn. Trên mặt hắn lúc này đã mang một tia
vẻ mặt ửng đỏ, nhìn xuống phía triền núi bên dưới. Nơi đó nguyên bản chính là
một mảnh đồi núi đồng cỏ, nhưng mà hiện tại cũng đã là một mảnh hỗn độn bùn
đất cùng với đá tảng, đột nhiên mở miệng nói:

– Chúng ta thắng rồi à?

– Đúng vậy!

Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang ở trong đồng tử mắt phải của hắn vẽ lên
một hàng chữ trắng phiêu phù.

– Đánh giặc đã chết nhiều chiến sĩ đồng đội đến như vậy, ta cho tới bây giờ
cũng chưa từng tưởng tượng ra được, chỉ là vừa mới vùi đầu vào ngủ một giấc,
khi thức dậy liền có thể nghe được tin tức thẳng lợi rồi…

Hứa Nhạc gãi gãi đầu, trên khuôn mặt bình tĩnh chợt hiện ra một tia nụ cười
chứa đựng ý tứ hàm xúc cảm khái nhàn nhạt.

Đối với cảnh ngộ thêm thảm cuối cùng của đám Quân viễn chinh Đế Quốc, Hứa Nhạc
cũng không có cảm giác đồng cảm đối với chuyện sinh mệnh tiêu vong, mà là vô
cùng thích thú, vùi mừng khi tiếp nhận cái sự thật này. Một gã quân nhân chân
chính bình thường có lẽ đối với địch nhân của chính mình sẽ sản sinh ra một
loại tình cảm tôn kính nào đó. Nhưng mà phải là do đối phương đáng giá cho
chính mình tôn kính mới được. Mà một đám đối thủ có thể lạnh lùng sát hại bình
dân bá tánh bình thường như Quân viễn chinh Đế Quốc này, vĩnh viễn không có
khả năng từ chỗ của hắn tìm ra được một phân nửa điểm chỗ đáng giá để cho hắn
cảm thấy tôn trọng.

Đúng thật như năm đó, khi Mạch Đức Lâm vì mục đích xấu xa của chính mình, đã
mượn danh nghĩa lý tưởng chính trị, để cho vô số những gã thanh niên không có
bất cứ vũ lực gì trong tay, chỉ có một thân tràn đầy nhiệt huyết cùng với ý
nguyện mãnh liệt muốn thay đổi sự bất công bên trong xã hội, đi đảm đương làm
nhân vật hy sinh, đúng chính là chuyện tình mà hắn không thể nào dễ dàng tha
thứ được.

Sự trơ trẻn của hắn chính là, mượn danh nghĩa làm người bị hại, chính là cái
danh từ chiêu bài dùng để làm giấy thông hành cho tội ác của chính mình.

Ngồi chính giữa mớ cây cỏ um tùm lạnh như băng trên dốc sườn đồi, Hứa Nhạc
càng không ngừng hớp từng hớp rượu mạnh, nhìn một dòng nước chảy liên tục
không ngừng từ bắc xuống nam dưới chân của mình, nghĩ đến bên phía Liên Bang
rốt cuộc đã giành được thắng lợi toàn diện, nhịn không được khẽ cau mày lắc
lắc đầu, sau đó lại ngây ngốc nở nụ cười rộ một trận.

Buổi tối hôm nay, số lần hắn nở nụ cười ngây ngô như thế này so với cả đời này
của hắn cộng lại còn nhiều hơn một chút.

Trên màn hình TV Đài truyền hình Liên Bang lúc này đang phỏng vấn Cô gái thần
tượng quốc dân Liên Bang Giản Thủy Nhi, kẻ mà sau khi từ phía tiền tuyến trở
về đã lẫn trốn rất sâu, cực kỳ hiếm có lộ diện ra trước công chúng. Nhà đạo
diễn vĩ đại Bạch Trạch Minh cũng không có xuất hiện trước màn ảnh, thế nhưng
vẫn như cũ dùng lời thuyết minh mà tất cả công chúng bình thường trong Liên
Bang cũng đều biết đến của mình, bình tĩnh hỏi:

– Căn cứ vào tin tình báo vừa mới tiết lộ ra, trong buổi biểu diễn văn nghệ
Thắng Lợi, chính là Tiểu đội 7 của Công ty Cơ khí Quả Xác phụ trách bảo vệ sự
an toàn của cô. Hôm nay bọn họ đã trở thành một tập thể anh hùng trong cảm
nhận của toàn thể dân chúng Liên Bang. Như vậy ở trong mắt của cô, cô cho rằng
đây là một chi bộ đội như thế nào?

Giản Thủy Nhi lúc này đang ngồi dựa vào ghế sô pha, trên người mặc một bộ quần
áo thể dục đơn giản, đội cái mũ thể thao mạnh mẽ trên đỉnh đầu, tựa hồ đem mái
tóc trên đầu mình hoàn toàn che khuất lại. Cô nàng tựa hồ cũng không có đoán
trước được một câu hỏi mà phạm vi lại vô cùng rộng rãi như thế này. Cặp mày
thanh tú xinh đẹp khẽ cau lại một chút, thoáng suy nghĩ, trong đầu xuất hiện
lại hình dáng lười nhác mà vô lại của đám đội viên Tiểu đội 7 lúc trước, nhịn
không được, nở nụ cười vèo một tiếng xinh đẹp động lòng người, sau đó mới
nghiêm mặt lại, nói:

– Tôi cho rằng, đây là một chi bộ đội đáng yêu nhất cả Liên Bang.

Hình ảnh trên màn hinh TV lại chuyển đi, vẫn như cũ đồng dạng là câu hỏi kia.

– Ngài cho rằng, đây là một chi bộ đội như thế nào?

Phía sau cái bàn làm việc sang quý từ một khối gỗ trầm hương duy nhất điêu
khắc tinh mỹ tạo thành, vị Tổng Giám đốc tiên sinh của Công ty Cơ khí Quả Xác
nở nụ cười ôn hòa, nói:

– Bọn họ chính là niềm kiêu ngạo của Công ty Cơ khí Quả Xác, chính là những
người thanh niên ưu tú nhất Liên Bang.

Đồng dạng một câu hỏi duy nhất được một mực lặp đi lặp lại trên màn hình TV,
nhưng mà những người trả lời câu hỏi thì lại vô cùng đa dạng, thay đổi liên
tục. Có vị Tướng quân của Bộ Quốc Phòng, cũng có vị Nghị Viên đức cao vọng
trọng nào đó bên trong Nghị Viện… Những đối tượng được hỏi đến cuối cùng mở
rộng ra đến các dân chúng bình thường thuộc các giai tầng khác nhau bên trong
Liên Bang. Đáp án của mọi người cũng không hoàn toàn giống nhau, thế nhưng lại
mang theo những ý tứ hàm xúc khác nhau.

– Một khi bọn họ đã có thể tiếp nhận ngọn cờ của Sư đoàn Thiết giáp 17, khẳng
định nói rõ bọn họ có chỗ nào đó hơn người. Cho nên nhân câu hỏi này, tôi cần
phải nói rằng, bọn họ chính là bộ đội vương bài của Quân đội Liên Bang.

Kẻ đang lên tiếng trả lời câu hỏi này, chính là một gã quân nhân sĩ quan trẻ
tuổi mà vô cùng kiêu ngạo của Quân khu II.

– Tôi cũng không thật sự hiểu biết loại sự tình đánh giặc chém giết này…

Một vị nữ viên chức đang đi lại trên đường, khẽ cúi xuống lau chùi một ít bùn
đất dính trên giày cao gót, bị tổ làm phim phóng sự trực tiếp ngăn lại phỏng
vấn, có chút bối rối đứng thẳng người dậy, trên mặt đột nhiên nở ra một tia nụ
cười mang theo chút xấu hổ, nói:

– Chẳng qua sau khi tôi xem bộ phim phóng sự ‘Tiểu đội 7’, thấy bên trong đội
ngũ đó thật sự có rất nhiều anh chàng đẹp trai. Nhất là cái vị Bạch thư ký
kia, đặc biệt hớp hồn người ta mà!

Một đứa học sinh trung học đang chuẩn bị tham dự kỳ thi xuân, nghe xong cái
vấn đề kia, nhất thời trở nên có chút kích động, thanh âm thống thiết, nói:

– Tiểu đội 7 đương nhiên là đội ngũ vĩ đại nhất rồi!