Gian Khách – Chương 512: Trên chiến trường hút thuốc – Botruyen

Gian Khách - Chương 512: Trên chiến trường hút thuốc

Bão địa từ cùng với những cơn bão tuyết tựa hồ như đã ước định cùng với nhau
vậy, đồng thời biến mất vô tung tích. Những dòng sông băng thản nhiên trên Cực
Bắc của hành tinh 5460, đã đem dung nhan tráng lệ tuyệt mỹ thật sự của chính
mình triển lộ ra trước mặt của mọi người. Những ngôi sao cô hàn sáng chói thì
lại lấp lánh trên đỉnh của những ngọn núi đá màu đen đối lập, phản chiếu xuống
những dòng sông băng phát ra một hồi sáng lấp lánh mê người, như tô điểm thêm
cho cái thế giới băng tuyết đã trầm tích hàng tỉ năm trời, dưới bối cảnh vòm
trời tối đen khiến người khác động tâm, thật sự là vô cùng xinh đẹp.

Những tiếng nổ mạnh mơ hồ từ phía xa xa không ngừng truyền đến. Một hồi chiến
đấu trên bãi đất trông kia sớm đã chấm dứt từ lâu. Đám tàn binh Đế Quốc đang
ẩn nấp kính bên trong khu sông băng vẫn ngoan cố không ngừng chống lại. Rốt
cuộc, cuối cùng cũng chỉ biến thành vô số những cỗ thi thể lạnh như băng. Hai
đầu Robot MXT màu trắng theo thanh âm vù vù mà giải trừ trạng thái chiến đấu.
Thân thể khổng lồ của bọn chúng chậm rãi ngồi xuống, im lặng mà chứng kiến chi
bộ đội của chính mình trầm mặc quét dọn chiến trường.

Quân đội Liên Bang đã xuất động ra hai cái chỉnh biên Sư đoàn vương bài toàn
bộ cơ giới hóa, còn có thêm càng nhiều các binh đoàn nhỏ khác nữa… Ở dưới cái
thế công kích khủng bố như thế, lực lượng còn sót lại của Quân viễn chinh Đế
Quốc, mặc dù là muốn dùng hình thức tự sát bi tráng thảm liệt nhất tiến hành
phản kích, hướng Hoàng đế Bệ hạ mà chứng minh lòng trung thành của chính mình,
nhưng cũng khó có thể chống đỡ thêm khoảng thời gian quá lâu nữa. Chỉ trong
vòng thời gian bảy ngày ngắn ngủi, chiến tuyến đã hướng về phía phương bắc đột
tiến thêm mấy trăm km nữa.

Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới lúc trước chính là chi bộ đội khởi
xướng tiến công sớm nhất, hiện tại lại vẫn còn lui lại ở hậu phương cuối cùng.
Bộ Chỉ Huy Liên Bang dùng lại phương thức này hướng các chi bộ đội khác mà
tuyên cáo, cho dù là các người có hạ được chiến công hiển hách to lớn đến thế
nào đi nữa, nếu như các người có dám không tuân thủ kỷ luật quân đội… Tựa như
là Trung Tá Hách Lôi vậy, như vậy thì cho dù ở trước mặt có là một mâm thịt
nấu nướng vô cùng thơm ngon đi chăng nữa, Bộ Chỉ Huy cũng sẽ không cho ngươi
ăn.

Cái chi bộ đội Liên Bang còn sót lại tiến hành thanh tiểu đám người Đế Quốc
trước mắt này, chính là một đội ngũ do Doanh đoàn I cùng với Doanh đoàn tiền
trạm còn lại của Thanh Long Sơn pha trộn hỗn tạp với nhau, có chút không cam
lòng cùng với căm tức sự vô sỉ của Bộ Chỉ Huy Liên Bang, ở trên cánh đồng
tuyết sông băng lạnh lẽo cùng cực này quẳng lại cho bọn họ một chút cơm thừa
canh cặn vô vị như thế này. Đội trưởng Hách Lôi thật sự khó có thể chịu đựng
được cái loại buồn bực như thế này, mãi vẫn trốn bên trong chiếc xe thiết giáp
chỉ huy mà ngủ ngon, vốn không thèm đi ra.

Cánh cửa của khoang điều khiển con Robot MXT màu trắng chậm rãi mở ra, Hứa
Nhạc đầu tóc bù xù đưa tay lên xoa xoa cặp mắt, đứng ở phần cố định cánh cửa
khoang điều khiển, liếc mắt nhìn tàn cảnh chiến trường bốn phía xung quanh.
Sau khi trầm mặc nhìn một lúc sau, đưa tay vào bên trong bộ quân trang lấy ra
một cái hộp thuốc lá màu lam nhạt đã có rất nhiều nếp nhăn, lấy ra một điếu
thuốc lá khô quắt khô queo, đem nhét vào trong cặp môi của mình, dùng bàn tay
đã có chút run rẩy mà đánh lửa đốt lên, chậm rãi đưa qua.

Thời tiết vẫn như cũ thập phần rét lạnh, bản thân hắn vừa bệnh nặng mới khỏi,
lại mặc trên người một bộ quân trang phi công vô cùng mỉnh mảnh, cho nên bàn
tay có chút run rẩy. Điếu thuốc lá vốn vẫn không có châm cháy, nhưng mà cặp
môi nứt nẻ cùng với buồng phổi của hắn tựa hồ cũng đều bị những hàn ý lạnh
lùng của khu sông băng phía trước đông lạnh khiến cho mất hết cảm giác, vốn dĩ
không hề nhận thấy được điều này. Hắn chỉ là dùng sức hít mạnh một cái, nhìn
về phía luồng sương trắng mình thở ra trước mắt, vẫn còn tưởng rằng đó là đang
phun ra khói thuốc lá nữa.

Mãi đến hơn mười giây đồng hồ sau đó, hắn mới cảm giác được có chút khác
thường, xấu hổ nhìn xuống cái tán thuốc lá vốn không hề có ánh lửa trong tay
mình, sau đó có chút lo âu phát hiện ra, cái bật lửa lúc này không ngờ cũng
lại đã hỏng mất rồi.

Những động tác của hắn thuần túy giống như là theo bản năng vậy, Hứa Nhạc đưa
tay chuyển vào bên trong khoang điều khiển phía sau, cầm lấy thanh điều khiển
con Robot, rất nhanh làm ra mấy cái động tác.

Theo những cái động tác này, con Robot MXT khổng lồ dưới thân của hắn nhất
thời cử động, cánh tay máy móc hợp kim nặng nề cùng với thanh âm kim chúc ma
sát vang lên, rất nhanh hướng về phía trước nhanh chóng trở mình, hất văng ra
không trung mấy cái bông tuyết nhỏ bé, sau đó ở trước khoang điều khiển Robot
cách một khoảng hơn mười tấc nhất thời dừng thẳng lại chỗ đó.

Cái họng súng màu đen khổng lồ của con Robot MXT nhìn qua so với thân cây đại
thủ còn muốn tráng kiện hơn rất nhiều, nhắm thẳng vào cánh cửa khoang điều
khiển của con Robot, nhắm thẳng vào ngay đầu của Hứa Nhạc.

Các chiến sĩ đứng trên mặt đất bên dưới ngẩng đầu lên nhìn lại, trên mặt hiện
lên một tia kinh ngạc nhàn nhạt. Bởi vì nhìn qua, cái gã phi công đang đứng
trên bụng của con Robot khổng lồ kia tựa hồ như là đang muốn tự sát. Đương
nhiên, không ai tin tưởng rằng cái gã phi công danh tiếng vang dội kia lại
muốn tự sát cả. Cho nên tất cả mọi người cũng đều rất ngạc nhiên, không biết
hắn đến tột cùng làm muốn làm cái gì.

Hứa Nhạc thật tự nhiên cầm điếu thuốc lá trong tay mình, hướng về phía không
khí ở trước mặt mà đẩy thẳng qua, nơi đây chính là một cái nòng súng khủng bố
mà tráng kiện đến cùng cực.

Ngay phía trước cánh tay hợp kim máy móc của con Robot chính là một khẩu Cơ
pháo Đạt Lâm đặc chế được thiết kế theo kiểu gắn rời trên đó, vừa mới ngừng
lại động tác xoáy nòng bắn phá của mình. Họng súng lúc này nhìn qua vô cùng
bình thản, phát ra một luồng kim chúc sáng bóng nhàn nhạt, thế nhưng trên thực
tế nhiệt độ lại cao đến mức đáng sợ.

Một tiếng xèo vang nhỏ nhất thời vang lên, nơi tiếp xúc giữa cái điếu thuốc lá
cùng với chỗ kim chúc sáng bóng của cái nòng súng hợp kim, liền bốc cháy lên
một trận.

Hứa Nhạc nheo chặt ánh mắt, thật sâu hít một hơi thật mạnh, cảm giác phi
thường khoái trá.

Dùng thứ vũ khí khủng bố nhất của Robot mà châm điếu thuốc, khiến cho người ta
có cảm giác giống như là dùng Chủ pháo của chiến hạm để đi săn thú vậy… Đám
binh lính Liên Bang bốn phương tám hướng nhìn thấy một màn này, trong lòng
dâng lên một tình tự phức tạp mà kính sợ vô cùng. Cái hình ảnh đơn mạc tựa hồ
như không cố ý phô trương như thế này, cần phải có năng lực điều khiển chính
xác cùng với phức tạp như thế nào của gã phi công kia đây? Nếu như thao tác
của hắn hơi có chút sai lầm nào đó, như vậy cái nòng súng khổng lồ nóng bỏng
gấp chục lần cái bàn ủi nóng nhất kia, chỉ sợ sẽ lập tức lấy luôn đi tính mạng
của hắn.

– Ảnh Đế, cũng châm dùm tôi điếu thuốc một cái đi!

Thi Thanh Hải đứng trên mặt đất lớn tiếng hô một tiếng, trên mặt hoàn toàn
không chút ý che lấp đi vẻ trào phúng của mình. Theo như suy nghĩ của hắn, cái
tên tiểu tử Hứa Nhạc này càng ngày càng trở nên trầm mặc điệu đóm hơn trước,
không biết là bị sự kích thích của Đỗ Thiếu Khanh lúc trước, hay là do bị cái
vị cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang kia huấn luyện một trận hay không,
thật sự là càng ngày càng giống như một tên diễn viên mà, thật sự khiến kẻ
khác căm tức.

Nghe được lời nói của hắn, mấy gã quân nhân sĩ quan binh lính của Thanh Long
Sơn phản ứng có chút cực nhanh, mở miệng bật cười ha ha mấy tiếng, còn các
chiến sĩ còn lại của Sư đoàn Thiết giáp 17 bên kia thì lại hướng về phía Thi
Thanh Hải trợn mắt liếc nhìn một cái. Bản thân Hứa Nhạc chính là nhân vật
vương bài, hoặc nói chính xác hơn là chiêu bài khai sơn một thế hệ mới nhất
của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ, địa vị của hắn ở trong lòng của các
quân nhân sĩ quan cùng với binh lính có thể nói là địa vị cực cao.

Hứa Nhạc thì lại cũng chỉ cười cười một chút, vẫn ngồi trên cái bậc cửa khoang
điều khiển Robot, khẽ xoay người, đưa một tay vào bên trong, tay phải cầm lấy
thanh điều khiển khẽ xoay xoay vài cái…

Trong tiếng rít trầm thấp cùng với tiếng kim chúc va chạm lách tách, cái tay
hợp kim máy móc nặng nề lạnh thấu xương kia nhanh chóng phá không mà xuống,
giống hệt như là một cái đỉnh núi nhỏ áp thẳng xuống vậy, hướng đỉnh đầu của
Thi Thanh Hải mà ép nhanh xuống. Cái bóng râm nhất thời xuất hiện ngay trên
thân thể của Thi công tử, sau đó cũng không hề biến hóa tiếp nữa.

Cái nòng súng khổng lồ mà khủng bố của con Robot, dừng lại cách trước mặt của
Thi Thanh Hải vài tấc mà thôi, đứng yên ở đó không chút nhúc nhích.

Biểu tình của Thi Thanh Hải thoáng có chút cứng ngắc, điếu thuốc lá đang ngậm
trên đầu môi của hắn khẽ run rẩy một chập. Mặc dù là một kẻ dũng mãnh gan lỳ
như hắn, cũng bị một màn này chấn động khiến cho tâm thần có chút rung động
một trận. Một lúc sau, hắn lặng lẽ dùng tay đưa điếu thuốc ra phía trước, châm
đốt một chút, khẽ hít sâu một ngụm, sau đó đưa tay lên gỡ xuống điếu thuốc lá
trên môi xuống, hướng về phía trên lớn tiếng rống một cái:

– Muốn một phen dọa cho tôi phải suy sụp à? Không có cửa đó đâu!

Trên không trung mấy thước cao kia, Hứa Nhạc ngồi xuống bên cạnh cánh cửa
khoang điều khiển, mặc kệ cho hai cái chân thả lỏng bên dưới, để cho hai chiếc
giày quân dụng nhẹ nhàng đong đưa bên trong làn gió tuyết, trên mặt lộ ra một
nụ cười vui vẻ nhàn nhạt. Hai hàm răng trắng muốt chỉnh tề vô cùng trong miệng
của hắn phản chiếu ánh nắng mặt trời ấm áp, phát ra quang mang chói mắt vô
cùng, giống hệt như một đứa bé con đơn giản, tâm tư đơn thuần chất phác vô
cùng vậy.

Đúng thời điểm này, cánh cửa khoang điều khiển của con Robot MXT màu trắng
ngay bên cạnh hắn cũng nhất thời mở ra. Bạch Ngọc Lan cũng một chân đạp trên
cánh cửa hợp kim của khoang điều khiển, từ trong hộp thuốc lá lúc nào cũng
trong túi hắn lấy ra một điếu, nhét vào trên cặp môi của mình, sau đó nhìn về
phía Hứa Nhạc bên này cười cười chờ đợi.

Đám binh linh Liên Bang đang tiến hành công tác quét dọn hiện trường bên dưới
hai con Robot kia, lúc này cũng đều vô cùng hưng phấn dồn hết cả lại, đều từ
trong hộp thuốc trong túi trước ngực của mình đeo lên môi, sau đó mang theo
ánh mắt chờ đội hy vọng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Nhìn thấy một màn này, nụ cười trên miệng của Hứa Nhạc trong khoảnh khắc liền
biến mất không thấy đâu, bắt chước cái tên Trung Tá Hách Lôi vậy, chui tọt vào
bên trong khoang điều khiển, mặc kệ cho đám binh lính Liên Bang bên ngoài nhìn
lên trăm kêu ngàn gọi cũng không thèm phản ứng lại.

o0o

Trong những tràng tác chiến thanh tiễn sau cuộc chiến lần này của binh lính
Liên Bang, Hứa Nhạc cùng với Thi Thanh Hải, hai gã huynh đệ sinh tử đã rất lâu
không gặp lại này, rốt cuộc cũng có cơ hội sóng vai tác chiến trong thời gian
dài. Cái loại ăn ý cùng tiến cùng lui, cùng sinh cùng từ, cách cánh cửa sắt
dưới ánh mặt trời cùng nhau hút thuốc vui vẻ như thế này, lại một lần nữa xuất
hiện.

Thi công tử, cái tên gia hỏa từng tiếp nhận nền giáo dục chính quy của Quân
đội Liên Bang cùng với công tác huấn luyện đặc công của bên phía Thanh Long
Sơn này, hướng về phía các quân nhân sĩ quan của Liên Bang thể hiện ra một mặt
kiêu ngạo mà vĩ đại khủng bố của mình. Bất luận là các thôi diễn chiến thuật
phiền phức nhất, hay là các an bày kế hoạc tác chiến cụ thể, hắn đều có thể đủ
nhẹ nhàng bình tĩnh mà đơn giản, thông qua các bản bút ký thô sơ cùng với các
đường thể hiện chuyên nghiệp trên tấm bản đồ điện tử, đưa ra những đáp án tốt
nhất, những phương thức tác chiến chính xác nhất.

Mà bản thân Hứa Nhạc thì lại suất lĩnh một chi bộ đội được trang bị hoàn
chỉnh, sạch sẽ lưu loát, không chút nào khó khăn, hoàn thành cái nhiệm vụ tác
chiến cụ thể đã được vạch sẵn vô cùng chính xác, giống như là đơn giản dùng
nước tưới ruộng vậy dọn dẹp chiến trường vô cùng nhẹ nhàng. Thậm chí thường
xuyên ở trên chiến trường cách xa nhau một quãng, hắn cũng có thể xuất hiện
trước ở những địa phương mà Thi Thanh Hải cần hắn xuất hiện, năng lực chấp
hành kế hoạch cường hãn đến mức khiến kẻ khác không thể nào nói gì được cả.

Một người chính là Tổng Giám đốc Kỹ thuật của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng
tổ, lại là gã Giáo quan mà Đội trưởng Hách Lôi tôn kính nhất, đối với sự chỉ
huy chi bộ đội Doanh đoàn I Sư đoàn Thiết giáp 17 này tương đối có quyền lên
tiếng đáng kể. Một người chính là Sĩ quan Liên lạc do đích thân Tổng Thống Mạt
Bố Nhĩ cùng với Lãnh tụ Nam Thủy cùng nhau chọn lựa ra, các quân nhân sĩ quan
cao cấp của chi bộ đội Thanh Long Sơn này cũng đều cực kỳ tôn trọng ý kiến của
hắn. Hai chi bộ đội song phương hỗn hợp lại cùng một chỗ, bởi vì sự tồn tại
của hai tên gia hỏa này, dần dần tập được thói quen cảm giác cùng nhau chiến
đấu. Trong quá, khứ, Quân đội Chính phủ Liên Bang cùng với Phiến Quân Thanh
Long Sơn hơn mười năm liền đối đầu với nhau với thế cả hai không cùng tồn tại,
tắm đẫm máu tươi lẫn nhau… thế nhưng lại có một người có thể càng ngày càng
phối hợp thuần thục như vậy. Mà cái cảm giác địch ý cùng với lạnh lùng tựa như
băng tuyết lẫn nhau kia, chẳng biết lúc nào bất tri bất giác mà giảm bớt đi
rất nhiều.

o0o

– Năm trước ở trong căn cứ huấn luyện của Bộ Quốc Phòng, có người đã từng
nhắc tới Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh chính là một hội viên của Hiệp hội Ba
Nhất… Lúc ấy ông chủ đã từng nói rằng hắn biết đến hai tên gia hỏa có tư cách
nằm trong Hiệp hội Ba Nhất, một gã chính là đang làm thư ký, còn một gã, chính
là đang ngồi tù. Lúc ấy các người không một ai tin hắn cả, đều nghĩ rằng ông
chủ chính là đang nói giỡn mà thôi.

Bên cạnh một chiếc xe thiết giáp đang đậu lại cạnh một cái ụ tuyết, Bạch Ngọc
Lan nhẹ giọng cất lời nói ôn nhu chiêu bài của mình nhẹ nhàng nói với đám
chiến hữu đang ngồi cạnh mình.

– Cái tên gia hỏa làm thư ký kia, chính là nhân vật phụ trách xử lý công việc
sự vụ cho một cái gia tộc thần bí nào đó trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang… là
đại nhân vật có thể tùy tiện ra vào dinh thự Tổng Thống bất cứ lúc nào. Mà cái
vị Thi công tử này, chính là cái tên gia hỏa lúc đó đang ngồi tù… Hiện tại các
người hẳn cũng đã biết được rồi. Cái ngày mà hắn được đặc xá kia, Đại Hùng cậu
cũng có mặt trên Quảng trường Hiến Chương mà.

– Ừm!

Hùng Lâm Tuyền ôm lấy khẩu súng thân yêu của hắn, lắc lắc đầu cảm khái nói:

– Những tên gia hỏa đủ tư cách tiến nhập vào Hiệp hội Ba Nhất, quả nhiên cũng
đều rất khó lường mà! Hắn hẳn là cùng với Lão Đạo đã bị tống giam vào trong
ngục giam quân sự… Có chút lời đồn đãi bên trong Quân đội, năm đó cái sự kiện
Nghị Viên Mạch Đức Lâm ở trên tinh cầu S2 bị ám sát, chính là do hắn cùng với
Lão Đại phối hợp mà làm đó… Nói thật, hiện tại điều khiến tao cảm thấy nghi
hoặc nhất chính là, hắn đến tột cùng lấy ở đâu ra được cái khẩu ACW kia đây?

– Mày đừng nói rằng cũng muốn kiếm lấy một thanh súng ACW chứ? Nghe nói là do
đích thân Tổng Thống tiên sinh đặc biệt phê chuẩn, mày có thể gặp được Tổng
Thống hay sao?

Lan Hiểu Long cảm khái nhìn Hùng Lâm Tuyền trào phúng nói một câu.

– Đương nhiên là gặp qua rồi. Lần trước khi chúng ta hộ tống Lão Đại đi Dinh
thự Tổng Thống ăn cơm tối, Tổng Thống đã từng đặc biệt đi đến phòng nghỉ gặp
mặt chúng ta, mày quên mất rồi à?

Hùng Lâm Tuyền tức giận phản bác lại một câu.

Lan Hiểu Long cũng không thèm để ý đến hắn nữa, trong đôi mắt chợt hiện lên
một tia tình tự vô cùng phức tạp:

– Bắn súng so với mày còn chuẩn hơn nhiều, cận chiến ngay cả Lão Bạch cũng
không thể so sánh, trình độ khống chế điện tử Cố Tích Phong cũng không dám nói
ngang tay, thậm chí năng lực cấp cứu đồng đội trên chiến địa cũng so với Tiểu
Đông còn mạnh hơn một chút, lái xe điên cuồng lợi hại hơn cả so với Lưu Giảo,
thành tích học tập trong Học Viện Quân Sự thì cao hơn cả tao một bậc…

– Tao trước kia cứ mãi nghĩ thấy cái tên gia hỏa tên Hứa Nhạc này, cũng đã
mạnh mẽ đến mức có chút thái quá, giống hệt như một tên yêu quái vậy… Kết quả
hiện tại lại đột nhiên phát hiện ra, bên cạnh mình lại có thêm một tên quái
vật còn toàn năng hơn nữa… Nếu như mấy người như vậy có thêm vài tên, chúng ta
còn lăn lộn như thế nào nữa đây?

Lan Hiểu Long thật sự hiếm khi có được bộ dáng không chanh chua đanh đá như
thường ngày, cảm khái nói:

– Cái vị này, tao khẳng định thật sự có tư cách làm ông nội của tao!