Gian Khách – Chương 510: Cuộc chiến cuối cùng trên tuyết – Botruyen

Gian Khách - Chương 510: Cuộc chiến cuối cùng trên tuyết

Thân thể của con Robot Nguyệt Lang Đế Quốc giống hệt như một người khổng lồ bị
đông cứng nằm im lìm trầm mặc trên cánh đồng tuyết, chỉ một lát sau thân thể
khổng lồ của nó đã bị gió tuyết thổi quét, che lấp gần một phần ba toàn thân,
nhìn qua thê thảm không chịu nổi.

Đây chính là loại Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ tư tiên tiên nhất của Quân viễn
chinh Đế Quốc, gã phi công bên trong khoang điều khiển lại là gã chiến sĩ cơ
động cấp bốn cường hãn nhất trong toàn bộ Đại đội Quân viễn chinh Đế Quốc ở
đây, thế nhưng lại cũng bị đánh bại một cách thảm thiết đến như vậy.

Nhưng mà các gã quân nhân sĩ quan cao cấp của Quân viễn chinh Đế Quốc từ đầu
đến cuối vẫn luôn trầm mặc đứng xem cuộc chiến này, vẻ lạnh lùng trên mặt cũng
không có bởi vì một màn vừa rồi mà có chút hòa hoãn lại, hoặc là thể hiện vẻ
kinh hãi nào cả. Thông qua tràng chiến đáu liên tục mấy ngày nay, bọn họ đã
dần dần bước đầu xác định được thân phận của gã phi công bên trong con Robot
màu trắng của bên phía Liên Bang kia là ai. Mà một hồi khiêu chiến ngày hôm
nay, chính là tiến hành một lần xác định cuối cùng, dùng để thống nhất suy
nghĩ của tầng cấp chỉ huy của chi bộ đội.

Quân nhân sĩ quan Nặc Mạn lúc này đang đứng trong hàng ngũ các quân nhân sĩ
quan đang xem cuộc chiến phía trước doanh trại. Trong cặp mắt màu lam nhàn
nhạt của hắn chợt hiện ra một tia giễu cợt nhàn nhạt, ngữ khí rét lạnh nói:

– Các vị! Ta mặc kệ trước kia các người thuộc chi bộ đội nào, do vị Thiếu
Tướng hoặc là sĩ quan chỉ huy nào quản lý. Nhưng mà đừng quên rằng, chi bộ đội
cũ của các người đã không còn nữa, hiện tại ta được ủy quyền chỉ huy trận
chiến dịch này… Đây rất có thể chính là chiến dịch cuối cùng của chúng ta. Cho
nên ta rất hy vọng các người có thể nghe theo mệnh lệnh chỉ huy của ta.

Thân là thuộc hạ được tín nhiệm nhất của Trung Trướng Tư lệnh Quân viễn chinh
Đế Quốc, lão Tướng quân An Bố Lý, sĩ quan Nặc Mạn lúc này đã toàn diện tiếp
nhận quyền chỉ huy của toàn bộ chi Đại đội mới tập kết. Hắn cũng không có quay
đầu lại, dùng đôi mắt màu u lam mê người nhìn về phía trận địa Liên Bang phía
xa, cơ bản không thể nào nhìn thấy rõ ràng, lãnh đạm nói:

– Ta nghĩ các người hiện tại chắc là đã hiểu được, tất cả các tạc đạn điện từ
cảm ứng của chi bộ đội Liên Bang này hẳn đã sử dụng cạn kiệt hết rồi, chứ cũng
không phải là đang cố ý dẫn dụ các chiến sĩ phi công của chúng ta tiến hành
xung phong…

Một gã Đại tá Đế Quốc đứng phía sau lưng hắn chợt nhíu mày, nói:

– Mấy ngày gần đã cũng từng cho Robot tiến hành đột kích lẫn lộn với chiến sĩ
vài lần rồi, bọn họ xác thực cũng không hề sử dụng đến tạc đạn điện từ cảm
ứng. Nhưng chuyện đó và chuyện ngày hôm nay có gì khác nhau? Vì cái gì có thể
xác nhận chuyện đó?

– Bởi vì cái gã phi công kia chính là Hứa Nhạc. Bộ Tham Mưu cũng đã làm ra
tính toán, trong thời gian bay ngày gần đây, hắn đã liên tục xuất chiến tám
lần. Hắn cho dù có lợi hại đến thế nào đi chăng nữa, cũng sắp sửa không thể
chịu nổi nữa rồi. Sĩ quan chỉ huy bên phía Liên Bang nếu như còn phương pháp
lựa chọn nào khác, tuyệt đối sẽ không dám mạo hiểm để cho hắn ra xuất chiến
ngày hôm nay đâu…

– Nhìn vào phong cách điều khiển Robot chiến đấu liền có thể phán đoán ra
được trạng thái thân thể hiện tại của gã phi công bên trong. Các người không
cảm thấy rằng biểu hiện điều khiển Robot của hắn ngày hôm nay tựa hồ như hơi
quá mức sắc bén hơn bình thường hay sao?

– Còn về phần vì cái gì mà sĩ quan chỉ huy của Liên Bang không nên để gã phi
công Liên Bang này lâm vào mạo hiểm… Nếu như lúc trước các người có thể thường
xuyên xem các tiết mục TV của bên phía Liên Bang, có lẽ các người sẽ có hiểu
biết rõ ràng hơn một chút.

Sĩ quan Nặc Mạn trong lòng thầm nghĩ đến tình cảnh lúc trước khi vị lão Tướng
quân An Bố Lý yêu cầu mình học ngôn ngữ của Liên Bang cùng với xem các kênh TV
của Đài truyền hình Liên Bang, vẻ mặt không khỏi có chút đau xót. Không biết
lão Tướng quân đã quay về khu căn cứ ngầm bên dưới chiến khu sông băng kia
hiện tại thân thể đã tốt lại chưa, có thể từ trong hôn mê tỉnh lại hay chưa?

Nếu như không phải bởi vì hiện tại lão Tướng quân An Bố Lý đột ngột bệnh nặng,
lâm vào hôn mê, không thể tiến hành chỉ huy, một tràng phục kích thảm liệt
cuối cùng này như thế nào lại có thể trở nên gian nan như hiện tại?

Trong lòng Nặc Mạn có chút buồn bực thầm nghĩ như vậy, trong đôi mắt màu u lam
trong trẻo chợt hiện lên một tia lãnh liệt, nói:

– Dựa theo kế hoạch sớm định ra ban đầu, chỉnh biên Đại đội I lâm thời trong
khu vực cánh đồng tuyết, đến đúng mười hai giờ chiều theo tiêu chuẩn Đế Quốc
hôm nay phát động tiến công, chỉnh biên Đại đội I lâm thời phụ trách công tác
hậu bị…

Lời nói của hắn đến đây đột nhiên ngừng hẳn lại. Gã quân nhân sĩ quan thanh
niên vĩ đại của Quân viễn chinh Đế Quốc này, đã sớm cắt đứt hoàn toàn ý niệm
muốn quay trở về gia hương trong đầu mình. Hắn thầm nghĩ sau khi chỉ huy một
hồi chiến đấu phục kích xinh đẹp, sau đó oanh oanh liệt liệt ngã xuống trên
chiến trường tuyết trắng, như vậy đã đủ cho một kiếp người rồi. Nhưng mà thật
sự rất đáng tiếc, một viên đạn tựa hồ như từ không trung bay tới, bắn trúng
ngay hắn, đã cắt đứt hoàn toàn kế hoạch oanh liệt tốt đẹp của hắn.

Phốc một tiếng trầm ***c vang lên, một đạo huyết hoa bất chợt từ trong hốc mắt
của hắn phun vọt ra, đem con ngươi một màu u lam của hắn đánh cho vỡ tan ra,
phun vọt ra ngoài, dung nhập vào không trung một màu tuyết trắng. Cơ hồ đồng
thời ngay trong lúc đó, một chùm huyết hoa còn lớn hơn nữa chợt từ phía sau
gáy của hắn phun vọt ra ngoài.

Sĩ quan Nặc Mạn, phần đầu lâu bị bắn mất đi một mảnh lớn, cứ như vậy ầm ầm ngã
xuống trên mặt đất tràn ngập đầy tuyết trắng, thậm chí ngay cả một tia giãy
dụa, hay là một cái co nhẹ của đầu ngón tay cũng đều không có, cứ như vậy mà
ngã xuống chết đi.

Đám quân nhân sĩ quan cùng với binh sĩ của Quân viễn chinh Đế Quốc đang đứng
dày đặc phía trước doanh trại, lúc này đều trừng lớn cặp mắt, mất đến mấy giây
đồng hồ sau mới có thể tỉnh thần lại được, những thanh âm kêu gọi phẫn nộ,
hoảng sợ cùng với những tiếng cảnh báo, hạ lệnh truy tìm không ngừng thay nhau
vang lên. Đám binh sĩ Đế Quốc bắt đầu phẫn nộ tản ra bốn phía doanh trại không
ngừng truy tìm thân ảnh của tay súng bắn tỉa của Liên Bang.

o0o

Tại một cái ụ tuyết khá lớn cách phía trước doanh trại Quân viễn chinh Đế Quốc
khoảng chừng 3 km. Khi nãy lớp tuyết bên trên bề mặt của cái ụ tuyết kia khẽ
có chút chấn động nhẹ một chút. Một viên đạn bắn tỉa chuyên dụng tốc độ cực kỳ
cao mà mắt thường căn bản không thể nhìn thấy được, từ trong bề mặt tuyết xốp
của cái ụ tuyết kia bay ra, khiến cho một gã quân nhân sĩ quan cao cấp của Đế
Quốc cứ như vậy mà ngã xuống không còn khả năng đứng dậy được nữa. Cái tảng đá
lớn màu đen nằm trên mặt tuyết kia cứ như một món đồ vật vô cùng thần quái
vậy, lặng lẽ không một tiếng động, nhẹ nhàng từ trên mặt tuyết chui tọt xuống
dưới. Những luồng gió tuyết thổi quét qua nơi đó, khiến cho những bông tuyết
trên mặt đất khẽ quay cuồng chung quanh một chút, chỉ trong khoảnh khắc, liền
đem tất cả dấu vết còn lưu lại hoàn toàn vùi lấp đi mất, chỉ để lại một mảnh
tuyết trắng xóa vô cùng sạch sẽ, vô cùng trống trải.

Trong cái động tuyết nhỏ dưới nền đất, Thi Thanh Hải đưa tay lau đi mớ tia
băng đóng đầy trên hàm râu lâu ngày không cạo của hắn, có chút khẽ thở hổn
hển, đưa tay tắt đi chương trình tính toán đường đạn đạo bắn tỉa trên màn hình
vi tính trước mặt, sau đó ôm lấy khẩu súng ACW khổng lồ, cơ hồ lạnh đến mức
đóng băng, lại bắt đầu một lần nghỉ ngơi và hồi phục nữa.

Hắn cũng tuyệt không hề lo lắng chuyện đám người Đế Quốc có thể thông qua
đường đạn bắn mà tính toán ra được phương vị hiện tại của mình, từ đó sẽ tìm
ra tông tích của bản thân, sau đó bắt đầu một hồi đuổi giết cùng hung cực ác.
ACW này là loại vũ khí công kích tầm xa đơn thể có uy lực lớn nhất mà Quân đội
Liên Bang từng nghiên cứu sản xuất ra. Nhưng mà bởi vì chi phí chế tạo ra nó
có thể nói là cao đến cực điểm, cho nên tổng cộng cũng chỉ có thể chế tạo ra
ba khẩu mà thôi. Từ khi chế tạo thành công cho đến bây giờ, cũng chưa từng
trang bị cho bất cứ một chi bộ đội Liên Bang nào cả. Đám người Đế Quốc tuyệt
đối không thể tưởng tượng ra được, ở trên khỏa tinh cầu này không ngờ lại có
tồn tại một khẩu súng bắn tỉa khủng bố, có thể từ một khoảng cách đến 3 km lại
có thể chính xác bắn vỡ đầu người như thế này. Cho bên phạm vi truy tìm của
bọn chúng khẳng định rất khó có thể kéo dài ra đến chỗ ẩn nấp của hắn hiện
tại.

Không hề có loại đạn hợp kim cánh đuôi, cũng không có hệ thống phụ gia hỗ trợ
gia tăng hiệu quả sát thương, càng không có loại đạn mặc cứng rắn, chuyên dùng
tốc độ xoay chuyển cực cao chuyên dụng để phá giáp, ở cự ly ngắn liền có thể
***c thủng cả lớp vỏ hợp kim bên ngoài của một đầu Robot… Thi Thanh Hải cũng
chỉ dùng một loại đạn ngắn bắn bình thường nhất, phối hợp với khẩu súng ACW uy
lực khủng bố này, liền hoàn thành cái nhiệm vụ ám sát đã ẩn nấp suốt mấy ngày
trời, gian nan trầm mặc buồn tẻ mà lại kinh thiên động địa này của hắn…

Vì để thỏa mãn một cái chấp niệm muốn được chết một cách xinh đẹp, oanh oanh
liệt liệt, hoặc là phải lôi kéo theo vài người chết cùng của mình, hắn đã ẩn
nấp trong cái động tuyết nhỏ bé này chẳng biết ngày đem suốt bao nhiêu lâu
rồi, đến mức hai mắt gần như chảy ra băng lệ, rốt cuộc mới có thể tìm được một
cái cơ hội xinh đẹp, lựa chọn được một gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc rõ ràng là
đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong chi bộ đội tàn quân này, hơn nữa lại
còn kiêu ngạo đứng trước nhất trong đám quân nhân sĩ quan Đế Quốc kia nữa.

Chỉ đáng tiếc cho cặp đồng tử màu u lam mê người kia của hắn…

Bên trong cái động tuyết nhỏ hơi có chút u ám, Thi Thanh Hải khẽ thả lỏng thân
thể, khép nhẹ cặp mắt lại, khóe môi thanh tú bởi vì hơi có chút đuối sức nên
hóp sâu xuống, dần dần nổi lên một tia nụ cười đắc ý, thập phần mê người.

o0o

Cái tin tình báo bên phía Liên Bang không còn loại tạc đạn điện từ cảm ứng
kia, bởi vì một hồi thử nghiệm kiểm tra cuối cùng của gã sĩ quan Nặc Mạn đã
đưa ra một cái kết quả tương đối chắc chắn. Căn cứ vào điểm này, công kích của
chỉnh biên Đại đội Quân viễn chinh Đế Quốc cũng không bởi vì gã sĩ quan chỉ
huy chiến địa cao cấp nhất bị bắn chết bất đắc kỳ tử mà ngừng lại, thậm chí
cũng không hề có chút bối rối hỗn loạn nào cả.

Một chi lực lượng bộ binh Đế Quốc quân số đến hơn năm ngàn người, dưới sự hỗ
trợ của số lượng Robot cùng với xe thiết giáp còn lại không nhiều lắm, trầm
mặc mà cực kỳ nhanh chóng chia ra làm ba phương hướng, dưới bóng đêm làm bạn,
rất nhanh hướng về phía doanh địa của bộ đội Thanh Long Sơn phát động một hồi
tiến công điên cuồng cuối cùng.

Những viên đạn dày đặc không ngừng gào thét cắt ngang qua bầu trời đêm đen, nổ
mạnh biến thành những đóa pháo hoa tươi đẹp chiếu sáng rực trên bầu trời cánh
đồng tuyết. Pháo sáng mà chi bộ đội Thanh Long Sơn bắn lên bầu trời, giống hệt
như là những cái ***g đèn đỏ treo cao ngất trời trong tiết Lưu Hỏa trên tinh
cầu S3 vậy, u tĩnh nhẹ nhàng phiêu phù trên không trung. Nhưng mà chỉ trong
chốc lát sau liền bị nhưng cơn bão tuyết thổi tan tác khắp nơi xung quanh,
nhanh chóng tắt đi. Những đốm sáng rất nhanh u oán đến cực điểm, cũng không hề
có chút cảm giác lẳng lặng đáp xuống mặt đất như bình thường.

– Trận địa phía Đông 30 độ đã bị đột phá!

– Kíp nổ trận hình địa lôi phản bộ binh khu vực số hai chuẩn bị! 3! 2! 1! Cho
nổ!

– Trụ vững cho tôi! Cố gắng trụ vững cho tôi!

Trong Bộ Chỉ Huy Doanh đoàn tiền trạm bộ đội Thanh Long Sơn, tràn ngập những
thanh âm khàn khàn lo lắng cùng với tiếng kêu gọi ầm ỹ. May mắn là lúc ban
ngày, hệ thống liên lạc chỉ huy chiến địa đã được sửa chữa hoàn tất, hai cái
Doanh đoàn phòng ngự tăng cường đã bị ngăn cách bên kia các dãy núi tuyết mấy
ngày liền, không hề có bất cứ tin tức liên lạc nào cả kia, rốt cuộc cũng đã
nhận được thông tin điều phối chiến trường, toàn quân tập hợp di chuyển về
phía Tổng bộ Doanh đoàn, vừa vặn ở khu vực chiến đấu bên ngoài kiềm chế phần
lớn sinh lực của bộ đội chủ lực Quân viễn chinh Đế Quốc, bằng không thì cái
phiến bãi đất doanh địa của Thanh Long Sơn lúc này sớm đã bị nhấn chìm dưới
làn sóng tấn công khủng bố của đám người Đế Quốc rồi.

Nhưng mà mặc dù là như thế, tình hình chiến đấu ở nơi này vẫn như cũ khẩn
trương nguy hiểm đến cực đểm. Bốn phương tám hướng xung quanh khu bãi đất toàn
bộ cũng đều là những binh lính Đế Quốc cường hãn không sợ chết, thậm chí là
khát vọng muốn được tử vong chiến trường để được hồn về cố thổ. Cái loại xung
phong tấn công bất kể trả giá sinh mệnh, tử vong như thế này, mặc dù là các
chi bộ đội Thanh Long Sơn bình thường vốn luôn kiêu dũng thiện chiến, kỷ luật
nghiêm minh đi chăng nữa, cũng sắp không thể chịu đựng nổi nữa rồi.

Các Bão Dưỡng Sư liên đội cũng đã đầu nhập vào chiến đấu, các binh lính hậu
cần cũng đầu nhập vào chiến đấu, tuyệt đại bộ phận nhân lực hiện tại của Tổng
bộ Doanh đoàn cũng đầu nhập vào chiến đấu chạy hết ra tuyến đầu. Cho nên hiện
tại bên trong doanh địa có vẻ hơi chút trống trải, những thanh âm truyền lệnh
lo âu cùng với khẩn cấp của đám sĩ quan tham mưu, thanh âm phản hồi trở về
trong căn phòng chỉ huy có vẻ hơi chúng vang dội cùng với trầm trọng.

Ở dưới loại thời khắc như thế này, những công tác chỉ huy cụ thể đã không còn
mang đến tác dụng quá lớn đến cục diện chiến đấu nữa rồi. Những thanh âm
truyền mệnh lệnh lo lắng trong phòng chỉ huy, lúc này phần lớn cũng chỉ còn có
tác dụng cỗ vũ về mặt tinh thần cho các chiến sĩ đang liều chết bên ngoài hỏa
tuyến mà thôi, nói cho các chiến sĩ đang hăng hái chiến đấu đẫm máu bên ngoài
rằng Tổng bộ Doanh đoàn vẫn như cũ còn đứng vững, không có rời đi, không có
đầu hàng, càng không có bị tiêu diệt.

Đội trưởng Lật Minh đưa cho Thương Thu ngay bên cạnh mình một ly cà phê cuối
cùng. Trong cặp mắt hãm sâu mãnh liệt của ông ta cũng không có vẻ bi ai, cũng
không có tuyệt vọng. Ông ta cùng với bộ đội của mình đã làm đến cực hạn rồi,
còn lại cũng chỉ là có thể nhìn xem ông trời sẽ làm ra sự an bày vận mệnh như
thế nào với mình mà thôi.

Hai bàn tay Thương Thu lúc này đang nắm lại thật chặt ly cà phê trong tay
mình. Trong cặp kính mắt gọng vuông tràn ngập một loại tình tự cực kỳ phức
tạp, khó có thể nói nên lời. Cô ta không biết sau buổi tối hôm nay mình còn có
thể sống sót trở về hay không, nhưng trong lòng cô ta lại càng lo lắng hơn cho
sự an toàn của mấy người Hứa Nhạc bên ngoài.

Hai đầu Robot MXT chật vật vô cùng đã canh giữ suốt đêm tại khu vực nguy hiểm
nhất trên chiến trường, giống như đầu sói đói, như hổ điên… Những động tác của
hai con Robot mặc dù đã hỗn loạn mà chậm chạp vô cùng, thế nhưng lại vẫn như
cũ cường hãn oanh sát liên tục những đầu Robot Nguyệt lang Đế Quốc đang điên
cuồng tấn công lên. Hai gã thanh niên trong khoang điều khiển kia cũng đã tiến
nhập vào hoàn cảnh nguy hiểm cùng cực rồi. Hai bàn tay của Bạch Ngọc Lan lúc
này đã run rẩy liên hồi, tốc độ điều khiển cùng với nhập vào chỉ lệnh cũng đã
chậm đến một mức độ không thể nào tưởng tượng nổi.

Hùng Lâm Tuyền hai tay ôm lấy khẩu Cơ pháo nòng xoáy Đạt Lâm, canh giữ ở bên
cạnh của bãi đất, lúc này vẫn như cũ giống như một đại thiên thần vậy, uy mãnh
vô cùng mà nổ súng, đem vô số gã binh sĩ Đế Quốc dày dày đặc đặc phía trước
bắn ngã xuống đất, vô cùng oanh tráng… Tối hôm nay, bên người của hắn cũng
không có sự yểm trợ quen thuộc của đám đội viên cũ của Tiểu đội 7 nữa. Bộ áo
giáp chống đạn cứng rắn trên người hắn đã có vô số chỗ trúng đạn lổ chổ, có lẽ
chỉ cần thêm một viên đạn tiếp theo nữa liền có thể chấm dứt vĩnh viễn tiếng
rống giận điên cuồng của hắn.

Ngay tại thời điểm nguy hiểm nhất, chi bộ đội Thanh Long Sơn đang phòng thủ vô
cùng bi thảm đã làm ra một tiếng rống giận cuối cùng, mạnh mẽ đem thế tiến
công cực kỳ áp lực sóng sau xô sóng trước liên tiếp không ngừng của đám người
Đế Quốc kia ngăn chặn lại một chút. Mọi người cũng không có ai cảm thấy tuyệt
vọng cả. Bởi vì tất cả mọi người đều tin tưởng rằng, bộ đội của chính mình, bộ
đội của Liên Bang nhất định sẽ tiến đến hỗ trợ chính mình. Chỉ cần bản thân
mình có thể chống đỡ thêm mấy giờ nữa, hoặc có lẽ chỉ cần thêm một phút đồng
hồ nữa thôi, kỳ tích có lẽ sẽ phát sinh…

Rầm! Rầm! Oanh!

Một loạt tiếng nổ mạnh dàu đặc chợt nổ vang phía bên kia cánh đồng tuyết. Ánh
sáng mãnh liệt ầm ầm lóe lên, nhưng cũng không có trong khoảnh khắc biến mất…
Bởi vì ở tại một tuyết cốc nhỏ hẹp ở phía Tây Nam, có một viên pháo sáng chói
lọi từ trên mặt đất đang lượn lờ bay lên không trung!

Bên dưới luồng ánh sáng kia, rõ ràng chính là thân ảnh của một đầu Robot MX
Liên Bang…

Ngay sau đó, tại phương hướng trái phải hai bên của đầu Robot MX Liên Bang
này, trên một dãy đất tối tăm của cánh đồng tuyết kéo dài khoảng hơn 30 km,
chậm rãi xuất hiện đầu Robot MX thứ hai, đầu thứ ba, thứ tư… Hơn mười đầu
Robot MX Liên Bang chậm rãi từ từ xuất hiện dần, xuất hiện bên trong tầm mắt
của các chiến sĩ song phương, sau đó liền không một chút do dự, dùng tốc độ
nhanh nhất hướng về phía chiến trường kịch liệt bên dưới mà phóng đi!

Càng về sau, có thêm không biết bao nhiêu chiếc chiến xa hạng nặng trọng tranh
bánh xích của Quân đội Liên Bang dần dần xuất hiện, dùng tốc độ cao nhất lao
tới. Tiếng vù vù nặng nề của động cơ cùng với tiếng truyền lệnh hối thúc pha
trộn lại với nhau, xuyên thấu thẳng lên trên vòm trời, hướng về phía chiến
trường thảm liệt bên kia mà dung nhập vào.

Mùa đông năm 69 của Hiến Lịch 37 Liên Bang, Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết
giáp 17, gấp rút tiến đến cứu viện cho chi bộ đội Thanh Long Sơn bị Quân viễn
chinh Đế Quốc vây khốn trên cánh đồng tuyết, dưới sự dẫn dắt của Trung Tá Hách
Lôi, đã dùng loại phương thức trải thảm cứng ngắc vất vả mà hữu hiệu, rốt cuộc
cũng kịp thời chạy tới chiến trường. Vô số đầu Robot MX, Robot M52 cùng với
những chiếc chiến xa hạng nặng tiên tiến nhất, giống như là vô số những thanh
dao găm sắc bén, vẫn duy trì hình thức rãi thảm ban đầu, hung hăng phóng vọt
về phía cánh đồng tuyết.