Gian Khách – Chương 508: Đông Bắc Thiên Bắc (J) – Botruyen

Gian Khách - Chương 508: Đông Bắc Thiên Bắc (J)

– Đợi sau khi chiến dịch lần này chấm dứt, ta sẽ hướng Bộ Quốc Phòng đề nghị
cắt bỏ quyền hạn hiện thời của Đông Phương Phái.

Đỗ Thiếu Khanh vẻ mặt không một chút biểu tình, nói:

– Cậu cũng không cần phải biện hộ cho hắn nữa.

Tây Môn Cẩn thật ra cũng không có định thay Đông Phương Phái mà cầu tình, bởi
vì hắn rất rõ ràng vị Sư Đoàn trưởng mà hai người bọn họ đã lập chí đi theo
trước mặt mình này có được tính tình kiên nhẫn lãnh lệ đến thế nào. Một khi
ông ta đã làm ra một quyết định gì đó, trừ phi có một vị Tướng quân cấp bậc
cao hơn ông ta trực tiếp dùng quân lệnh để áp chế, bằng không ông ta sẽ tuyệt
đối không thay đổi quyết định của mình.

– Vâng, Sư Đoàn trưởng!

Tây Môn Cẩn ngay sau đó sạch sẽ lưu loát mà thay đổi chủ đề:

– Căn cứ theo suy tính, Doanh đoàn tiền trạm của Thanh Long Sơn xâm nhập vào
trong khu vực bão từ bùng nổ mạnh mẽ nhất, rất khó có thể chống đỡ qua được
mấy ngày hôm nay. Cho dù là ba cái Doanh đoàn của Sư đoàn Thiết giáp 17 toàn
bộ đuổi kịp đi tới, chỉ sợ là cũng đã muộn rồi. Dù sao tình hình khí hậu bên
kia vô cùng ác liệt. Đám người Đế Quốc lại đã tập kết toàn bộ các tàn quân của
mình lại, sự chênh lệch về mặt lực lượng vốn dĩ rất lớn.

– Chiến tranh mặc dù là do con người thực hiện, nhưng tuyệt đối cũng không
thể bỏ qua tác dụng của trang bị…

Đỗ Thiếu Khanh trầm giọng nói:

– Đạn dược, trang bị của đám tàn quân Đế Quốc có thể duy trì được những luồng
sóng công kích cường độ cao liên tiếp hay không, bản thân cũng đã là một vấn
đề rồi… Nếu như, Trung Tá Hứa Nhạc có thể tiến hành sửa chữa lại được hệ thống
liên lạc chỉ huy chiến địa của Doanh đoàn Thanh Long Sơn kia, có lẽ bọn họ vẫn
còn có thể tiếp tục chống đỡ được.

Hai người ở giữa Sư Bộ tiến hành một hỏi một đáp, cực kỳ giống như là ở trong
học viện, một vị Giáo sư cùng với gã học viên của mình đang trao đổi bài học
thực tế với nhau. Trên thực tế thì, từ sau khi Đỗ Thiếu Khanh bắt đầu nhập
ngũ, hắn từ trước đến giờ vẫn luôn đối với đám thuộc hạ vô cùng sẵn sàng chỉ
giáo những tiêu chuẩn chỉ huy chiến lược. Tây Môn Cẩn thì lại vô cùng chăm chú
lắng nghe những phân tích của Sư Đoàn trưởng, tâm tình thế nhưng lại cùng với
trước đây có chút khác biệt. Trong lòng bất chợt sinh ra một tia nghi hoặc
nhàn nhạt.

Lý niệm tác chiến của các chi bộ đội Liên Bang, mãi vẫn luôn mơ hồ chia ra làm
hai loại lý niệm hoàn toàn khác nhau. Một cái chính là chú trọng về mặt trang
bị, một cái chính là chú trọng vào phong cách chỉ huy tác chiến. Lý niệm cùng
với công tác huấn luyện từ trước đến giờ của Sư đoàn Thiết giáp 7 chính là chú
trọng về mặt phương diện chỉ huy chiến lược này. Năm trước Bộ Quốc Phòng ở
trong căn cứ huấn luyện chỉ huy của Bộ Quốc Phòng đã triển khai một hồi thao
diễn quân sự Ngày Tốt Nghiệp, chính là muốn hướng về phía các quân nhân sĩ
quan cao cấp của Quân đội Liên Bang thể hiện khả năng đột phá mang tính cách
mạng của đầu Robot MX kiểu mới, hầu mong muốn mang đến một hồi cải cách đối
với trận chiến tranh lần này. Nhưng mà tựa hồ như hiệu quả cũng không được quá
mức rõ rệt như mong đợi.

Trong hai loại lý niệm quân sự này, Đỗ Thiếu Khanh không hề nghi ngờ chính là
nhân vật điển hình nhất của loại lý niệm thứ hai. Nhưng mà hiện tại xem ra,
tựa hồ… chính bản thân ông ta đã làm ra một loại thay đổi nào đó. Ở trong Sư
đoàn Thiết giáp 7 đã trang bị một lượng lớn đầu Robot MX kiểu mới của Quân đội
Liên Bang. Ở trong đại đa số các lần chiến dịch quân sự trong hồi chiến tranh
này, hết thảy các điều kiện tác chiến mà ông ta tiến hành, cũng đều phát huy
ra lực công kích siêu cường của đám Robot MX. Cái loại chuyển biến về mặt lý
niệm chỉ huy như thế này, liền trong câu nói vừa rồi kia đã thể hiện rõ ràng
không chút bỏ sót.

– Về mặt tuân thủ kỷ luật, Đông Phương Phái không hề làm sai cái gì. Vấn đề
này ta cũng không muốn bàn lại nữa.

Đỗ Thiếu Khanh cúi đầu nhìn về phía tấm bản đồ điện tử trước mặt mình, lạnh
nhạt nói:

– Nhưng mà một khi đã ngay từ đầu quyết định không hành động, như vậy kế tiếp
cũng liền không nên cử động quá nhanh. Sư đoàn Thiết giáp 17 so với chúng ta
đã hành động sớm hơn một bước, cái loại công lao này cũng không cần mạnh mẽ
chiếm đoạt.

– Vâng, Sư Đoàn trưởng!

Tây Môn Cẩn gật gật đầu đáp ứng. Tiếp theo sau đó biểu tình nhất thời ngưng
đọng lại, hạ giọng nói:

– Tôi vừa nhận được tin tức từ phía bên tinh cầu S1 bên kia. Có thể một thời
gian sắp tới cần phải đi về một chuyến.

Bàn tay đang cầm cây bút ghi chép điện tử của Đỗ Thiếu Khanh khẽ nắm chặt lại
một chút, thoáng trầm mặc một lát, nhưng cũng không có mở miệng nói gì, tiếp
tục tiến hành công tác thôi diễn quân sự của chính mình, tựa hồ như ngầm tỏ vẻ
đồng ý.

Tây Môn Cẩn khẽ mỉm cười, đứng sau lưng Đỗ Thiếu Khanh làm ra một động tác
kính chào theo tiêu chuẩn nghi thức của Quân đội Liên Bang, sau đó xoay người
đi ra khỏi gian phòng.

Đỗ Thiếu Khanh lúc này mới ngẩng đầu nhìn lên, nhìn về phía cánh cửa mở rộng
không một bóng người. Suy nghĩ của ông ta cũng không biết thả đi đến phương
trời nào. Trong hai tròng mắt thường xuyên toát ra những tia quang mang lãnh
liệt giống như băng tuyết, chợt hiện ra một tia nghi hoặc vô cùng hiếm có cùng
với một tia ảm đạm và tự xét.

Những người lập chí trung thành đi theo hắn như Tây Môn Cẩn cùng với Đông
Phương Phái vậy, ở trong Quân đội Liên Bang này, những đối tượng mà Sư Đoàn
trưởng Đỗ Thiếu Khanh thưởng thức cũng có không ít. Ông ta lúc này cũng thật
sự không biết Tây Môn Cẩn vào thời điểm này quay về Thủ Đô Tinh Quyển để làm
cái gì. Nhưng mà bởi vì đó chính là ý tứ của người đó, cho nên ông ta cũng
không khẽ đến sẽ hỏi đến. Chỉ là trong mơ hồ, ông ta tựa hồ cảm thấy có chút
chuyện tình gì đó không tốt đang phát sinh. Nhưng mà ông ta lại ngầm đồng ý
cho cái loại sự tình này phát sinh…

Ở một loại thời khắc nào đó, không thèm nhắc tới, bản thân chính là một loại
bày tỏ thái độ chân thật nhất. Cặp mắt của Đỗ Thiếu Khanh khẽ nheo lại một
chút, nhìn thấy được một tia bóng râm nhàn nhạt ẩn sâu bên trong nội tâm của
chính bản thân mình. Trong lòng chợt sinh ra một tia tình tự cực kỳ phức tạp
nào đó, tay phải theo bản năng khẽ dùng sức một chút. Rắc một tiếng vang lên,
cây bút ghi chép điện tử trong tay ông ta đã gãy làm đôi. Loại mực màu đen bên
trong ruột của cây bút nhất thời tuôn trào ra, rơi thẳng lên trên tấm bản đồ
điện tử, đem một khu vực bão tuyết cuồng bạo ở phía Đông Bắc, vẽ loạn ra thành
một mảnh vết bẩn thật to.

o0o

Trong khu vực giao chiến giữa cánh đồng tuyết trên khu vực sông băng, vẫn như
cũ là những vũ điệu tuyết bạo điên cuồng. Ở chính giữa khu vực chiến trường,
trên một cái gò đất bằng băng tuyết gần sát với trận tuyến của đám người Đế
Quốc, một ụ tuyết trắng động lại ở đó bị gió thổi áp bách quá mức, khiến cho
gần cứng như băng. Trong tầm nhìn bị vô số những bông tuyết hỗn loạn hạn chế
lại, không thể nhìn thấy được cái gì khác thường cả. Cũng chỉ có thể nhìn thấy
một khối đá tảng màu đen to lớn gì đó, mơ mơ hồ hồ nổi lên trên phía trước ụ
tuyết lớn kia. Tựa hồ như là bị những luồng cuồng phong mạnh mẽ của đất khách
thổi quét mà đến, nên đành phải bất đắc dĩ chuyển nhà đến tận nơi này.

Chỉ khi nào tiến sát đến phía trước mặt của khối đá tảng màu đen kia mà cẩn
thận quan sát, đại khái mới có khả năng nhìn ra được bên dưới lớp ngụy trang
của tảng đá kia, chính là một cái thiết bị thăm dò tín hiệu độ nhắm cao, đặc
chế của Quân đội Liên Bang. Nhưng mà đám Quân viễn chinh Đế Quốc sớm đã mỏi
mệt đến mức không chịu nổi, toàn bộ chỉ dựa vào sự điên cuồng của mình mà cố
gắng kiên trì, vốn cũng không có ai ở trong một trận bão tuyết khủng bố như
thế này mà cẩn thận tiến hành dò xét xung quanh trận tuyến của chính mình cả.
Trong suy nghĩ của bọn họ, chi bộ đội Liên Bang đang bị bao vây bên kia so với
chính mình càng thêm yếu ớt hơn nhiều, khó có thể chống đỡ lâu dài được, vốn
không thể nào lại đi tiến sát về phía doanh trại của chính mình để mà thăm dò.

Bên dưới cái tảng đá màu đen thăm dò kia chính là một sợi dây màu trắng cực kỳ
tinh tế. Sợi dây màu trắng kia chính là sử dụng loại dây dẫn làm bằng loại vật
liệu chịu được nhiệt độ siêu thấp. Ở trong hoàn cảnh cực kỳ giá lạnh như thế
này, vẫn như cũ có thể cam đoan đủ khả năng hoạt động bình thường. Sợi dây dẫn
màu trắng này kéo dài mãi thẳng xuống phía mặt đất bên dưới lớp tuyết dày, cho
đến mấy thước sâu bên dưới lòng đất.

Trong một cái động tuyết ở sâu bên trong lòng đất là một mảnh u ám. Ánh sáng
mặt trời trên đỉnh đầu hơi có chút gian nan xuyên qua đường ống thông hơi nhỏ
bé, căn bản không có khả năng chiếu rọi ra màu sắc thực tế của vách tường bốn
phía cái động tuyết kia.

Không gian của cái động tuyết này cực kỳ nhỏ. Thi Thanh Hải, thân mặc một bộ
trang phục phòng lạnh thật dày, đang ngồi ở trong đó, khẽ nhắm lại hai mắt,
thân thể hơi co lại giống hệt như một con tôm, đang tiến hành nghỉ ngơi. Trong
lòng hắn chính là đang ôm một khẩu súng ACW lớn, toàn thân phát ra ánh sáng
kim chúc sáng bóng mười phần. Lúc này hắn căn bản vốn không hề để ý đến những
số liệu bên ngoài thông qua sợi dây dẫn màu trắng kia truyền đến màn hình vi
tính ở trước mặt, lại giống như là một con gấu tuyết đang trong thời gian ngủ
đông vậy, không biết đến khi nào mới có thể tỉnh lại.

Hắn đã tiến hành ẩn núp bên trong cái động tuyết bên dưới gò đất này suốt hai
ngày trời. Toàn bộ những tia nước do hắn thở ra bên dưới chòm râu dưới hàm lúc
này cũng đã ngưng kết thành từng sợi tơ băng mỏng mạnh, nhìn qua có chút buồn
cười. Trên thực tế, nếu như không phải hệ thống chống lạnh trong bộ trang phục
phòng lạnh trên người hắn, đem theo loại nước chuyên dụng tự động tăng nhiệt
độ không ngừng tuần hoàn khắp nơi bên ngoài thân thể của hắn, chỉ sợ lúc này
cả người hắn sớm đã bị đông lạnh thành một cái trụ băng rồi.

Chẳng biết bao lâu sau đó, Thi Thanh Hải nhất thời tỉnh lại, mở hai mắt ra,
quét mắt liếc nhìn về phía những hình ảnh xuất hiện trên màn hình vi tính, sau
đó lại chợt nhắm mắt lại, cố gắng tiết kiệm hết sức có thể những tinh lực cùng
với thể lực của chính mình, tận lực cam đoan nhiệt độ cơ thể không được phép
giảm xuống đến mức không thể chấp nhận được. Ở bên ngoài phiến quân doanh này
ẩn núp thật lâu rồi, mãi cho đến bây giờ vẫn không có phát hiện ra mục tiêu
nào đáng giả để cho hắn ra tay, thật sự khiến cho hắn cảm thấy có chút nhàm
chán.

Hai ngày trước đây ở bên ngoài khu vực chiến đấu, hắn đã lặng lẽ không một
tiếng động, bắn tỉa giết chết ba gã quân nhân sĩ quan cơ sở của Đế Quốc, cuối
cùng lại nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục làm mãi như vậy, thật sự là không chút đã
ghiền. Một thành viên của Hiệp hội Ba Nhất, ôm trong tay khẩu súng bắn tỉa
mạnh mẽ nhất khắp cả vũ trụ này, là nhân vật mà ngay cả Mạch Đức Lâm cũng đã
từng ám sát qua, nếu như cũng chỉ bắn tỉa ám sát một vài gã quân nhân sĩ quan
hạ cấp ngu xuẩn của Quân viễn chinh Đế Quốc, liền phải táng thân bên trong
những cơn bão tuyết này… Cái loại chết đi này thật sự là không có lời mà,
không quá đồ sộ, rất là không có mỹ cảm.

Cho nên hắn mới bắt đầu hướng về phía khu vực quân doanh của Đế Quốc mà di
chuyển đến. Trên đỉnh đầu của hắn lần lượt có vô số những viên đạn vèo vèo bay
qua, dưới mí mắt của vô số người, trầm mặc mà tiến về phía trước, hoàn toàn bỏ
mặc chuyện sống chết, nương theo bên cạnh đám người Đế Quốc mà tiến về phía
trước, lặng lẽ không một tiếng động đi vào bên trong cái ụ đất bí mật này.

Rất khó mà tưởng tượng ra được quãng đường dài chín km này, Thi Thanh Hải là
làm thế nào mà có thể tiềm phục đến được, lại là như thế nào khiến cho không
có bất luận kẻ nào có thể phát hiện ra được hành tung của chính mình. Hành
động dũng mãnh như thế, thật sự là khiến cho người khác không thể nào tin
tưởng nổi.

Bên trong động tuyết, hắn đột nhiên mở ra hai mắt, nheo lại cặp lông mi thanh
tú vô cùng xinh đẹp, khẽ mở miệng mắng ra một câu thô tục, nhưng lại cũng
không phát ra bất cứ thanh âm nào cả. Hắn từ trong cái túi dụng cụ ngay bên
cạnh mà lấy ra một bình phun khí vụ cầm tay, cẩn cẩn thận thận mà phun lên
xung quanh phần miệng của cái động tuyết kia một chút dung dịch nhiệt độ siêu
thấp. Lớp vách tuyết xung quanh vừa mới có dấu hiệu xốp xuống, liền trong
khoảnh khắc trở lại cứng rắn vô cùng.

Cái động tác này của hắn đã làm ra không biết bao nhiêu lần, mới có thể cẩn
cẩn thận thận mà duy trì được bề ngoài của phiến ụ tuyết này không có chú biến
hóa. Nhưng mà có một sự tình khiến cho cái gã Thi công tử không biết sợ là gì
này cảm thấy cực kỳ tức giận chính là, hắn trước đây lợi dụng hoàn cảnh nửa
đêm mà tiến hành thăm dò khắp nơi xung quanh Doanh Bộ của đám người Đế Quốc,
không ngờ lại cũng không thể nào phát hiện ra một địa điểm ngụy trang nhắm bắn
tốt hơn trong hoàn cảnh đầy tuyết này.

Sau khi làm xong những công việc theo lệ thường này, hàn ý khắp bốn phía càng
tăng thêm một phần nữa. Ánh mắt của Thi Thanh Hải khẽ liếc nhìn về phía đồng
hồ một cái, phát hiện lúc này đã là thời điểm sáng sớm, liền mạnh mẽ xốc lại
tinh thần, cũng không tiếp tục nghỉ ngơi nữa.

Cái đồng hồ trên cổ tay của hắn nhìn qua bề ngoài cũng là loại đồng hồ theo
tiêu chuẩn của Quân đội Liên Bang mà thôi, nhưng mà trên thực tế nó chính là
loại sản phẩm đã được Hứa Nhạc đích thân cải tiến, gửi đến cho hắn. Bản thân
nó có rất nhiều các loại ứng dụng thực tiễn khác mà loại đồng hồ bình thường
căn bản không có. Mỗi khi ngồi bên trong cái động tuyết này nhìn đồng hồi, Thi
Thanh Hải cũng đều nhớ tới cái gã huynh đệ có nụ cười rạng rỡ như ánh mặt
trời, thế nhưng tính cách lại vô cùng ngoan cường, đại đa số thời điểm cũng
đều ngu xuẩn và bướng bỉnh giống như một tảng đá kia, có chút im lặng mà nghĩ
đến, có lẽ hắn khó có thể gặp lại gã huynh đệ này nữa.

Nhưng mà phần lớn các thời điểm còn lại, hiện tại Thi Thanh Hải đang suy nghĩ
chính là những chuyện tình mà hắn cần phải làm sắp tới.

Hắn lẳng lặng nhìn về phía quầng sáng bắn ra từ trên mặt của đồng hồ, nhìn về
phía hình ảnh của một nữ tử thanh mị mặc một bộ quần áo đỏ tươi cùng với một
đứa bé trai xinh xắn tinh nghịch còn nằm trên tay, đang nằm trong lòng của nữ
tử kia, trên khuôn mặt anh tuấn của hắn chợt hiện lên một tia tình tự thỏa mãn
nhàn nhạt.

o0o

Hai mươi mấy đầu Robot MX khổng lồ không hề ngụy trang di chuyển lẫn lộn bên
trong đoàn xe thiết giáp càng nhiều hơn, không ngừng di chuyển đi tới bên
trong cơn bão tuyết dày đặc. Vô số những tiếng động cơ gầm rú âm sắc hoàn toàn
bất đồng với nhau xen lẫn cùng một chỗ, chấn động cho những mảnh tuyết đọng
rơi vãi trên bề mặt của đám xe thiết giáp cùng với Robot toàn bộ bằng kim chúc
kia rơi thẳng xuống mặt đất.

Cái chi bộ đội toàn bộ là do sắt thép tạo thành này, căn bản không thèm để ý
đến chuyện hành tung của chính mình có bị người khác phát hiện hay không, trầm
mặc di chuyển đến mức thậm chí có thể gọi là kiêu ngạo cuồng vọng ở trong mảnh
cánh đồng tuyết không ngừng di chuyển khắp nơi. Chỉ là bọn họ rất kỳ quái, mãi
vẫn luôn duy trì tốc độ hành quân cực nhanh của chính mình, thế nhưng cũng
không có cái loại biểu tình lo âu đáng lý phải xuất hiện khi tiến hành tác
chiến trên chiến trường bình thường.

Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ của Quân đội Liên Bang, vị
Đội trưởng của bọn họ, Trung Tá Hách Lôi lúc này trong lòng vô cùng lo âu. Bản
thân hắn ngồi trên chiếc xe điều khiển chỉ huy tác chiến, vẻ mặt cực kỳ bình
tĩnh, lớn tiếng mắng:

– Cả một Doanh đoàn Thiết giáp, ở trên mặt cánh đồng băng lăn lộn suốt hai
ngày trời, cuối cùng không ngờ lại quay trở lại chỗ cũ? Ta hỏi mấy tên gia hỏa
các người bình thường làm ăn như thế nào vậy hả?

– Bão địa từ bùng nổ ở khu vực này thật sự là quá mức lợi hại, các tuyết sóng
dài thông tin toàn bộ đều bị cắt đứt, còn cái loại sóng tín hiệu lọc sóng kia
lại mãi cũng không có xuất hiện lần nữa…

Gã Liên trưởng phụ trách khống chế hệ thống liên lạc biểu tình vô cùng buồn
bực giải thích một câu.

– Giải thích với ta thì có tác dụng gì cơ chứ? Chúng ta lần này chính là trộm
đi tiến hành hỗ trợ đó. Hoặc nói chính xác hơn là chúng ta kháng lại quân lệnh
tiến đến đây hỗ trợ. Nếu như cuối cùng chúng ta cũng không thể tìm thấy được
chi bộ đội Thanh Long Sơn bị phục kích kia, chúng ta sẽ trở thành trò cười lớn
nhất đó!

Hách Lôi quả thật đã không biết Bộ Chỉ Huy lúc này đã quyết định hỗ trợ cho
Doanh đoàn tiền trạm của Thanh Long Sơn. Hắn nghĩ đến tình cảnh hiện tại bây
giờ của chính mình, nghĩ đến những tình huống có thể phát sinh bất cứ lúc nào
trên chiến trường, giận dữ hét lớn lên:

– Nói trắng ra là, ta không quan tâm đến sự sống chết của đám chó hoang Thanh
Long Sơn kia, nhưng mà nếu bởi vì nhóm chúng ta đến tiếp ứng quá muộn, để cho
Giáo quan xảy ra bất trắc cái gì, như vậy trước khi ta rút súng tự sát, tuyệt
đối sẽ bắn chết toàn bộ các người trước!

Bánh xích của chiếc xe thiết giáp ở trên mặt tuyết khẽ phập phồng một chút,
không khí bên trong thùng xe cũng là thập phần áp lực. Đám binh lính khống chế
hệ thống liên lạc của Doanh đoàn I tâm tình thập phần buồn bực. Đối với cái
loại thiên nhiên bạo ngược như thế này, con người luôn luôn thể hiện ra vẻ vô
năng bất lực của chính mình. Trên thực tế bọn họ căn bản không tin rằng, hai
con Robot của vị Tổng Giám đốc Kỹ thuật Hứa Nhạc kia, có thể ở trong phiến
tuyết vực, dưới hoàn cảnh như thế này lại có thể tìm ra được vị trí của chi bộ
đội Thanh Long Sơn đang bị vây khốn kia, trừ phi vận khí của bọn họ cực kỳ
tốt.

Hách Lôi sau khi một phen phát tiết ra sự tức giận của mình, lập tức khôi phục
lại sự bình tĩnh. Thân là một gã quân nhân sĩ quan do Quân đội Liên Bang trọng
điểm bồi dưỡng, đại não hắn rất nhanh chuyển động trong chốc lát, liền nghĩ ra
được một chuyện tình nào đó…

– Trở lại địa điểm ban đầu cũng không phải là tệ lắm. Chỉ có cái loại ngu
ngốc giống như chúng ta vậy, mới có thể trong hoàn cảnh như thế này tiến hành
cái loại định vị điện tử tiên tiến nhất gì gì đó. Giáo quan chính là từ nơi
này tiến vào khu vực bão địa từ bùng nổ, như vậy thì Cố Tích Phong có lẽ sẽ
biết được phương vị đại khái của tín hiệu sóng lọc kia… Mau truyền mệnh lệnh
của ta đi!

Hách Lôi lớn tiếng rống lên với đám thuộc cấp:

– Toàn bộ Doanh đoàn I tản ra thành hình chữ nhất, đầy cuối song phương duy
trì độ rộng khoảng hai mươi km, dùng tốc độ nhanh nhất đi tới. Đám Robot MX có
thể thoát ly khỏi đội hình bản đội, theo hình quạt, trải thảm tản ra…

– Các người ban ngày dùng ánh mặt trời trên không trung mà kiểm tra phương
hướng, ban đêm nhìn ánh trăng, cứ như vậy mà truy tìm cho ta!

– Tên gia hỏa nào có vận khí tốt, nghe được tiếng súng vang đầu tiên của
chiến trường, ta sẽ ghi công đầu cho hắn trong trận chiến dịch này!

– Phương hướng: Đông Bắc Thiên Bắc!