Gian Khách – Chương 504: Đông Bắc Thiên Bắc (F) – Botruyen

Gian Khách - Chương 504: Đông Bắc Thiên Bắc (F)

Cơ hồ là đồng thời với lúc cắt đứt cổ của đầu Robot Nguyệt Lang Đế Quốc thứ
hai kia, con Robot MXT màu trắng lại cực kỳ lưu loát thư sướng, không hề nói
chút lý lẽ bằng vào sức nặng của bản thân cùng với lực quán tính cực kỳ cường
đại, hung hăng đập mạnh một cái, đem một đầu Robot Nguyệt Lang Đế Quốc khác
hất cho thân thể vô cùng thê thảm, bay như cánh diều đứt dây về phía sau…

Mà khiến người khác bằng mắt thường căn bản không thể nhìn thấy rõ chính là,
đầu Robot Nguyệt Lang Đế Quốc này vừa mới bay ngược lên khỏi mặt đất chưa được
bao xa, trong khoảnh khắc mất đi khả năng hành động, cánh tay phải hợp kim của
đầu Robot MXT màu trắng đã mạnh mẽ nặng nề nện xuống, đem cái phần sườn bên
trong của cái chân hợp kim máy móc kia oanh ra thành một cái lỗ hổng cực kỳ
sâu.

Bị biến hình vật lý cực kỳ nghiêm trọng như thế, khiến cho hệ thống phụ trợ
cân bằng cất dấu bên dưới phần bụng nhỏ của đầu Robot Nguyệt Lang Đế Quốc này
nhất thời nứt toạt ra. Thân thể của con Robot nặng nề ngã sấp xuống bề mặt
băng tuyết, cơ bản không thể nào đứng lên được nữa. Những chất lỏng bên trong
hệ thống phát xạ động lực trong đường ống đã bị hao tổn khiến cho bắt đầu chảy
ngược lại. Những linh kiện chủ chốt cực kỳ tinh vi theo những dòng điện lưu
tung hoành tùy tiện mà bị phải những sự hư hỏng mang tính hủy diệt.

Ngay sau đó, đầu Robot MXT màu trắng kia nương theo lực phản chấn của cú đấm
cực mạnh kia, dùng tốc độ né tránh siêu tốc rất nhanh lui lại phía sau. Thân
thể khổng lồ của con Robot ở giữa không trung làm ra một cái động tác di
chuyển lộn mèo mà trong hệ thống hướng dẫn điều khiển Robot tiêu chuẩn tuyệt
đối cấm thực hiện. Cái chân hợp kim máy móc nặng nề mà thô lớn kia giống như
một cái bàn cào khổng lồ từ trên không trung bổ mạnh một cái khủng khiếp
xuống, không có cấp cho đầu Robot Nguyệt Lang Đế Quốc cuối cùng lấy một cơ hội
phản ứng nào cả, đơn giản mà mạnh mẽ đem nó đập một phát chui tọt xuống bề mặt
băng tuyết.

Đầu Robot MXT màu trắng kia cũng đồng thời ngồi xổm xuống, phần ba lăng hợp
kim sắc bén ngay phía đầu nắm tay phải hợp kim máy móc kia phốc một cái, đã từ
bộ bị yếu ớt nhất của con Robot Nguyệt Lang Đế Quốc, chính là cánh cửa khoang
điều khiển của nó mà đâm thẳng vào. Khi rút ngược trở ra, trên đó đã mang theo
một tia huyết hoa cùng với một tầng tia lửa đạn sáng chớp.

Gió tuyết đầy trời, trong tầng quang mang nhàn nhạt trên vòm trời, đầu Robot
MXT màu tuyết trắng trầm mặc mà đứng thẳng người dậy, dưới chân dẫm lên một
khối thân thể tan nát của một đầu Robot Nguyệt Lang Đế Quốc. Một màn khủng bố
như thế này, tựa hồ khiến cho toàn bộ chiến trường thảm thiết ở trên mảnh
tuyết vực kia cũng phải im lặng trầm mặc lại một chút.

o0o

Bốn đầu Robot Nguyệt Lang Đế Quốc tiến hành phục kích vây công, hệ thống hỏa
lực dày đặc cũng không có làm thương tổn chút xíu nào đến con Robot MXT của
Hứa Nhạc, ngược lại còn bị hắn thoải mái nhẹ nhàng mà giây sát. Tất cả một màn
này chính là bởi vì đầu Robot MX kiểu mới của Liên Bang đã dẫn đầu so với kiểu
Robot Nguyệt Lang của Đế Quốc một cấp bậc, hơn nữa lại bởi vì thao tác điều
khiển của hắn so với những tên chiến sĩ phi công Đế Quốc kia càng vượt hơn rất
nhiều.

Hứa Nhạc là một trong những gã Công Trình Sư Robot ưu tú nhất của toàn bộ Liên
Bang, hằng ngày lại tiến hành những công tác học tập phiền phức mà buồn tẻ,
khiến cho hắn đối với cấu tạo thiết kế của những đầu Robot song phương địch ta
mà rành rẽ như lòng bàn tay của mình. Đồng thời, hắn cũng lại là người thao
tác Robot thiên tài khủng bố nhất toàn bộ Liên Bang này. Có như thế mới có thể
nhằm vào những điểm yếu nhất của Robot, từ một góc độ mà một người bình thường
tuyệt đối không thể nào tưởng tượng ra được mà khởi xướng công kích.

Có lẽ hắn ngày hôm nay ở phương diện thao tác Robot, tạo nghệ còn cách vị lão
nhân gia tại Phí Thành Lý Gia kia cùng với vị Chung Đại thúc còn có một đoạn
khoảng cách tương đương cực kỳ lớn, nhưng mà cái loại tác chiến Robot dựa theo
loại khái niệm thiết kế kia cũng đã đủ cường hãn rồi.

Ít nhất ở trên khỏa hành tinh 5460 này, hắn tuyệt đối là không có địch thủ.

Trên toàn bộ chiến trường này trải qua một hồi im lặng trong chốc lát, một cái
chỉnh biên đại đội cuối cùng của Quân viễn chinh Đế Quốc, cũng không có bởi vì
biểu hiện khủng bố cùng cực của đầu Robot Liên Bang màu tuyết trắng kia khiến
cho trái tim lạnh giá không còn khả năng hành động. Mà ngược lại, có thêm càng
nhiều những đầu xe thiết giáp cùng càng nhiều những đầu Robot Nguyệt Lang từ
bốn phương tám hướng điên cuồng đổ ra đồng loạt bao vây.

Thương Thu đang ngồi trong khoang điều khiển của con Robot, xuyên thấu qua cặp
kính mắt mà giương mắt nhìn những số liệu không ngừng xoay chuyển trên màn
hình vi tính phía trước, lúc này liền không một chút do dự mà ấn hạ cái nút
màu đỏ ở phía trước mặt mình.

Đầu Robot MXT màu trắng rốt cuộc cũng chính thức tiến nhập vào trạng thái siêu
tần, hướng về phía dòng thiết lưu dày dày đặc đặc của đám người Đế Quốc mà
phóng vọt đến. Bởi vì đây là con Robot mà Bộ Công Trình Công ty Cơ khí Quả Xác
vì Hứa Nhạc mà đặc chế riêng, cho nên cũng không có xuất hiện trường hợp tách
rời bộ giáp cùng với các linh kiện không cần thiết cực kỳ đồ sộ, cũng chỉ có
tiếng gầm rú khủng bố của hệ thống song động cơ cùng với thân thể run rẩy kịch
liệt mới thông báo rằng con Robot đã tiến vào trạng thái lừng lẫy kia…

Chỉ trong thời gian cực kỳ ngắn, đầu Robot MXT màu trắng đã nhảy vào trong
luồng thiết lưu cuồng bạo của đám quân Đế Quốc, sau khi tiến hành va chạm kịch
liệt, có bóng đen bị hất tung bay lên trên không trung, có thanh âm nổ tung
trầm thấp vang lên. Ở giữa vô số những chiếc xe thiết giáp cùng vô số đầu
Robot Nguyệt Lang màu xanh đen, thân ảnh của đầu Robot MXT màu trắng kia tựa
hồ như bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị hất cho ngã nhào xuống mặt đất, bị
nhấn chìm, vùi dập… Nhưng mà ngay trong nháy mắt sắp sửa ngã xuống kia, nó lại
giống hệt như trong kỳ tích mà đứng thẳng người lên.

Cây ba lăng hợp kim sáng loáng vẫn như trước không ngừng vung vẩy tung bay
khắp nơi.

Ngay phía sau lưng nó khoảng chừng một km, một đầu Robot màu trắng khác cũng
vẫn duy trì trạng thái di chuyển tiến lên cực kỳ cao. Bởi vì đại bộ phận bộ
đội cơ động cùng với những chiếc xe bọc thép bên ngoài chiến khu của đám người
Đế Quốc đã bị Hứa Nhạc hấp dẫn về phía hắn, cho nên cục diện mà hai người Bạch
Ngọc Lan cùng với Hùng Lâm Tuyền gặp phải có thể nói tương đối thoải mái hơn
rất nhiều.

Hôm nay chính là lần đầu tiên Hùng Lâm Tuyền có thể chính mắt nhìn thấy phong
cách cường hãn khi điều khiển Robot của Hứa Nhạc. Đại khái hắn cũng bị một màn
cảnh tượng kia khiến cho kinh sợ cả tâm thần, cho nên hắn thật sự không còn
chút lo lắng nào cho gã Lão Đại trẻ tuổi đã lâm vào dòng thiết lưu của đám
người Đế Quốc bên kia.

Nhưng mà đúng lúc này, ngữ khí của Bạch Ngọc Lan lại lạnh như băng nói:

– Chú ý, tôi muốn hỗ trợ cho ông chủ!

Thân thể của Hùng Lâm Tuyền nhất thời cứng ngắc lại, biết rõ ràng Bạch Ngọc
Lan lúc này đang lo lắng cho sự an toàn của con Robot MXT màu trắng kia, có
chút nghi hoặc nói:

– Cái loại mãnh nam giống như Lão Đại vậy, nếu ấn theo cái loại đấu pháp lúc
trước của hắn, hoàn toàn có thể bằng một người mà đối kháng với toàn bộ Đại
đội Robot của Đế Quốc, cậu lo lắng cái gì chứ?

Một thân một mình tiến hành đối kháng với cả một Đại đội Robot Nguyệt Lang của
Đế Quốc, đó chỉ là chuyện tình chỉ xuất hiện trong truyền thuyết mà thôi. Cũng
không biết vị Quân Thần Lý Thất Phu năm xưa có thể làm được chuyện này hay
không. Bạch Ngọc Lan nghĩ lại những lần trải qua trong vòng mấy năm nay đi
theo Hứa Nhạc, nghĩ đến bộ dạng thoát lực mệt mỏi đến mức không thể nhấc chân
nhấc tay sau mỗi lần tiến hành đối chiến Robot kịch liệt của ông chủ, chậm rãi
nói:

– Ông chủ đúng là đủ mạnh, nhưng mà sức chịu đựng lại không đủ, không thể kéo
dài quá lâu.

Hùng Lâm Tuyền lập tức nghe hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, mở trừng cặp
mắt, nhìn về phía một hồi chiến đấu kịch liệt ở phía kia, gầm rú lên:

– Nếu như hắn thật sự không thể chịu đựng lâu được, vậy thì chúng ta qua đó
mà giúp hắn đỡ một chút!

o0o

Hứa Nhạc so với Bạch Ngọc Lan rõ ràng hơn hết vấn đề của chính bản thân mình.

Một hồi chiến đấu thập phần kịch liệt như thế khiến cho lực lượng tiêu tan
cũng vô cùng mạnh mẽ, ở trong những hồi chiến đấu trong dĩ vãng, hắn thường
xuyên gặp phải loại vấn đề này. Loại vấn đề này thật sự không chỉ có sự khó
chịu do trong bụng cực kỳ đói khát mang đến, mà là còn liên lụy đến chuyện
sinh tử nữa. Giống như năm trước khi tiến hành hiệp trợ chiến đấu cho Sư đoàn
Thiết giáp 7 ở đường sơn cốc Hoàng Sơn Lĩnh Độc Cô Lĩnh vậy, hắn một mình một
người xử lý hơn mười đầu Robot Nguyệt Lang của Đế Quốc, thế nhưng lúc đó nếu
không có đám người Sư đoàn Thiết giáp 7 ở bên cạnh hỗ trợ, hắn đã lâm vào tình
trạng thoát lực đến suy kiệt, bản thân căn bản không có khả năng mà sống sót.

Cho nên hôm nay hắn thật sự chú ý, tránh cho xuất hiện tình trạng nguy hiểm
lực lượng cơ thể hoàn toàn thoát lực mà biến mấy lại xảy ra một lần nữa. Trong
một hồi chiến đấu cuồng liệt trước đây, hắn vẫn mạnh mẽ hạn chế đến mức tối
thiểu việc tiến nhập vào trạng thái siêu tần, cũng chính là bởi vì nguyên nhân
này.

Nhưng mà đến lúc này đây, ở giữa phiến tuyết vực tràn ngập đám người Đế Quốc
điên cuồng tuyệt vọng không ngừng khởi xướng công kích như thế này, hắn cũng
không còn bất cứ sự lựa chọn nào khác. Hắn nhất định phải bộc phát ra hết toàn
bộ những lực lượng của bản thân mình, đi mưu cầu một cái kết quả tốt đẹp có
thể mạnh mẽ đột phát, hoặc là đợi cho chi bộ đội Thanh Long Sơn từ đầu đến bây
giờ vẫn không hề có bất cứ động tĩnh nào có thể làm ra phản ứng lại.

Bên trong hệ thống điều khiển tầm gần SCC chợt truyền đến tín hiệu thỉnh cầu
đồng bộ, Hứa Nhạc trầm giọng quát lớn một tiếng:

– Tránh ra!

Bên kia chợt truyền đến tiếng trả lời:

– Mơ tưởng!

Hứa Nhạc mong muốn chính là tiến hành cứu viện cho chi bộ đội Thanh Long Sơn
đang bị vây khốn bên kia, nhưng mà đám đồng bọn, đám thuộc hạ thân thiết của
hắn lại cho rằng vấn đề sinh tử của hắn lại càng quan trọng hơn hết thảy mọi
thứ. Đây không phải là chuyện tình ở trên chiến trường vốn cần phải xem trọng
kỷ luật quân sự nên phát sinh ra. Nhưng mà chỉ sợ ở trong mắt của đám người
Tiểu đội 7 kia xem ra, đây là một loại chuyện tình đương nhiên theo lẽ thường
mà thôi.

Trong khoảnh khắc hai đầu Robot MXT màu trắng kia tiến hành kết nối lẫn nhau,
vẫn như cũ duy trì khoảng cách năm trăm thước không đổi, hướng về phía đám bộ
đội cơ động Quân viễn chinh Đế Quốc mà phóng vọt tới.

Đám bộ đội thiết giáp cơ động Quân viễn chinh Đế Quốc dày dày đặc đặc kia,
nhìn qua giống như là một khối bánh ngọt cực kỳ ngon lành đang nằm sẵn ở đó,
còn con Robot MXT màu trắng do Hứa Nhạc điều khiển lại giống như là một thanh
dao cắt bánh bén nhọn đang cắt dọc lên trên cái bánh ngọt kia. Còn con Robot
màu trắng phía sau do Bạch Ngọc Lan điều khiển lại giống như một con dao cắt
tỉa âm hiểm, không ngừng cắt tỉa phía bên hông của cái bánh ngọt kia, ý đồ
thay cho Hứa Nhạc chia sẻ bớt một chút áp lực.

Một hồi chiến thuật vô cùng đơn giản, cũng có thể nói là không có bất cứ chiến
thuật nào cả, nhưng trên thực tế, chính là hai đầu Robot MXT cường hãn phá vây
mà ra, ngoại trừ dũng khí cùng khí phách cường hãn, còn có cái gì có thể nương
dựa vào đó nữa đây?

Trên mặt đất bao trùm một tầng tuyết trắng dày, hai đầu Robot MXT màu trắng
nặng nề không ngừng dùng tốc độ cao xuyên tuyết mà tới, liền giống như hai
thanh cào tuyết vô cùng sắc bén không gì đỡ nổi, hướng về phía trước không
ngừng kéo dài, kéo dài. Tuy rằng tốc độ của nó tựa hồ như bắt đầu chậm dần,
nhưng lại vẫn như cũ không ngừng quật cường mà kéo dài.

Trừ bỏ những nơi song phương tiến hành giao chiến cực kỳ kịch liệt, những
tràng chiến đấu linh tinh bên cạnh khu vực cánh đồng tuyết còn lại, cơ hồ là
đồng thời ngừng hẳn lại. Bất luận là các chiến sĩ Thanh Long Sơn hay là binh
lính của Quân viễn chinh Đế Quốc, đều bị hai đạo chắn tuyết sắc bén kia hấp
dẫn ánh mắt đến mức ngây người.

o0o

Tại khu vực bãi đất được Ban địa lý Cục Hiến Chương đánh ký hiệu là Y6328 này,
chính là một chỗ không hấp dẫn ánh mắt của người khác trên cánh đồng băng
tuyết trên phiến sông băng này, nhất là sau khi bị những luồng gió tuyết cuồng
bạo che lấp lại, lại nhìn không ra bất cứ sự dị thường nào cả. Bộ Chỉ Huy của
chi bộ đội Thanh Long Sơn đang bị vây khốn ở nơi này, chính là đang bị bao vây
trong bãi đất được đặt tên Y6328 này. Toàn bộ khu vực doanh trại bị che dấu
dưới một tầng tuyết dày đặc, cộng với không khí lạnh lùng đến thấu xương,
khiến cho không khí bên trong Bộ Chỉ Huy trở nên hơi có chút băng lãnh. Nhưng
mà đám quân nhân sĩ quan đã kiên trì suốt một ngày một đêm ở nơi này cũng
không vì thế mà trở nên tuyệt vọng, cũng càng không có từ bỏ hy vọng.

Bởi vì duyên cớ của những cơn bão tuyết điên cuồng cùng với bão địa từ bùng
nổ, khiến cho chi bộ đội Thanh Long Sơn bởi vì hơi chậm chân trong quá trình
lùi về nên đã bị vây khốn bên trong mảnh tuyết vực này. Sau đó lại phi thường
bất hạnh, vô tình gặp phải chi bộ đội Đế Quốc cuối cùng vô cùng điên cuồng
công kích. Hệ thống liên lạc chỉ huy chiến địa của bọn họ trong quá trình
chiến đấu kịch liệt đã bị tổn hại cực kỳ nghiêm trọng, do đó cũng chỉ có thể
trơ mắt nhìn một mảnh cảnh tượng chiến trường thảm liệt khiến người khác thất
thần mà không thể làm gì được. Nếu không phải đám quân nhân, binh lính cơ sở
của chi bộ đội Thanh Long Sơn kia tác chiến anh dũng cùng với những kỷ luật
sâm nghiêm không thể nào tưởng tượng nổi, chỉ sợ chi bộ đội này cũng sớm trở
nên tan tác.

Cũng chính là bởi vì loại tác phong kỷ luật vô cùng sâm nghiêm đặc biệt chỉ có
bộ đội Thanh Long Sơn mới có này, cũng có thể gọi là máy móc cứng ngắc, cũng
có thể xưng là giác ngộ kỷ luật vĩ đại, khiến cho những chi bộ đội tiến hàng
tác chiến bên ngoài Bộ Chỉ Huy, cũng vốn không hề có bất cứ ý tứ muốn trước
tiên rút lui khỏi. Trên từ Đội trưởng, xuống cho đến các binh lính liên lạc
bình thường, ai nấy cũng đều vô cùng kiên định thủ vững ở nơi này, một mặt
nghênh đón từng luồng từng luồng công kích cường hãn của đám người Đế Quốc,
một mặt kiên trì chờ đợi cơ hội chuyển cơ đã đến.

Thật sự đáng tiếc là hai ngày một đêm đã trôi qua, đơn vị bộ đội Liên Bang đến
cứu viện cũng không hề thấy bóng dáng. Mà hiện tượng bão địa từ bùng nổ cũng
không hề có khuynh hướng sẽ giảm bớt, còn những cơn bão tuyết cuồng bạo lại
vẫn như cũ vô cùng cuồng ngược. Bóng râm dày đặc không ngừng bao phủ trong
lòng mỗi một người trong Bộ Chỉ Huy chiến địa. Bọn họ thậm chí cũng không biết
rõ ràng tình trạng của hai cái Đại đội đang chiến đấu ở khu vực xa xa bên kia
nữa, như vậy hỏi bọn họ làm sao có thể đánh được đây?

– Báo cáo!

Một gã binh lính trinh sát, trên người dày đặc một lớp tuyết trắng nhanh như
cơn gió nhảy vào trong Bộ Chỉ Huy, lớn tiếng nói:

– Có hai đầu Robot Liên Bang màu trắng đi tới, hẳn là bộ đội trợ giúp chúng
ta!

Đội trưởng Lật Minh, sĩ quan chỉ huy cao cấp nhất của Doanh đoàn I Đặc biệt
tại nơi này, hai gò má đã hõm sâu, chòm râu lún phún trên hai bên má cứng rắn,
nghe xong câu nói đó cặp mắt rất nhanh nheo chặt lại, rất nhanh bước ra bên
ngoài doanh trại, nôn nóng hỏi:

– Có bao nhiêu chi bộ đội đến đây hỗ trợ?

Ở trong suy nghĩ của ông ta, hai đầu Robot Liên Bang kia tất nhiên chỉ là lính
trinh sát hoặc là tiến hành mở đường của chi bộ đội Liên Bang tiến đến trợ
giúp mà thôi, còn đại bộ đội chân chính nên là ngay lập tức sẽ tiến đến mới
đúng.

Nhưng mà ra ngoài dự kiến của ông ta, gã binh lính trinh sát kia sau một chút
do dự đã hồi đáp:

– Tựa hồ như là… chỉ có hai đầu Robot mà thôi, không phát hiện tung tích có
đại bộ đội đi theo phía sau.

Đội trưởng Lật Minh nhất thời dừng lại cước bộ, bên trong cặp mắt chợt hiện ra
một tia nghi hoặc khó hiểu, sau đó chợt cầm lấy chiếc kính viễn vọng điện tử,
hướng về phía chiến trường cách đó mấy km mà nhìn lại.

Trên màn hình của cái kính viễn vọng điện tử vừa lúc xuất hiện hình ảnh hai
đạo công cụ cào tuyết xuyên thẳng vào trong luồng thiết lưu điên cuồng của đám
quân viên chinh Đế Quốc kia.

Ánh mắt của Đội trưởng Lật Minh lúc này đã nheo lai càng thêm lợi hại hơn
nhiều, biến thành hai đạo cực nhỏ bên trong cơn bão tuyết cuồng bạo.

Trong lực lượng cuối cùng có thể tập kết lại của chi Quân viễn chinh Đế Quốc
đang tiến hành vây công chính mình, có ít nhất hơn ba mươi đầu Robot Nguyệt
Lang Đế Quốc. Nếu không phải vị quan chỉ huy kia của Quân viễn chinh Đế Quốc,
thà rằng tổn thất sinh mệnh của những binh lính chiến sĩ bình thường, cũng
không muốn để những đầu Robot Nguyệt Lang cuối cùng kia gánh vác tổn thất nặng
nề do cơn bão địa từ khủng khiếp kia gây ra, chi bộ đội của chính mình có lẽ
đã sớm biến thành hơn ba ngàn vong hồn trong tuyết trắng rồi. Hai đầu Robot
Liên Bang kia lại như thế nào có thể là đối thủ của nhiều đầu Robot Nguyệt
Lang Đế Quốc đến như vậy?

Cũng không có trầm mặc bao lâu, Đội trưởng Lật Minh thoáng nhẹ giọng hạ lệnh:

– Trận địa pháo kích tầm trung chuẩn bị bắn, tiếp ứng cho hai tên tiểu tử
kia!

Thân thể của gã Tham Mưu Trưởng ở ngay bên cạnh ông ta nhất thời cứng lại,
kích động lên tiếng kháng nghị:

– Đội trưởng, đây chính là số lượng địa dược kháng điện từ cuối cùng còn lại
của chúng ta! Nếu như toàn bộ phóng thích hết ra ngoài, trận địa trong lòng
đất của chúng ta dưới tình huống không có khả năng đối kháng với những cơn bão
điện từ bùng nổ kia, sẽ làm như thế nào đây? Những chiến sĩ của chúng ta sẽ
làm sao bây giờ? Cho dù chúng ta có thể một phen tiếp ứng khiến cho hai đầu
Robot kia thành công tiến đến nơi này, nhưng căn bản cũng không thể nào thay
đổi được đại cục! Chẳng lẽ muốn Doanh đoàn của chúng ta cùng nhau chôn theo
hai đầu Robot kia hay sao?

Đội trưởng Lật Minh bình tĩnh mà quan sát mọi động tĩnh trong khu vực cánh
đồng tuyết, trầm mặc nói:

– Cô độc phòng thủ suốt hai ngày một đêm trong cảnh băng thiên tuyết địa như
thế này, phía nam có hai chỉnh biên Sư đoàn được xưng tôn là cực mạnh của đám
quân đội Chính phủ Liên Bang, nhưng mà cuối cùng… Chỉ có hai đầu Robot này tới
đây cứu đám chúng ta. Lý do này cũng đã đủ rồi.