Quân viễn chinh Đế Quốc ở trên khỏa tinh cầu 5460 này, dưới sự công kích hung
mãnh không ngừng của Quân đội Liên Bang không ngừng bại lui, tan tán rút về
khu vực phía Bắc. Nhiều nhất cũng chỉ còn có khoảng 15% lực lượng ban đầu,
không thể nào tiếp tục chống đỡ được, liên tiếp co đầu rút cổ về khu vực dãy
đất sông băng ở khu cực Bắc của hành tinh. Dưới cái bối cảnh như thế này, Sư
đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ đến tiến hành công tác thanh trừng kết thúc
cuối cùng, nguyên bản phải là cực kỳ thoải mái, thế nhưng sự thật lại là bọn
họ lại phải đối diện với một kích vô cùng trầm trọng.
Dưới sự chỉ huy lạnh lùng của vị cáo già Tướng quân An Bố Lý kia, Quân viễn
chinh Đế Quốc còn sót lại cứ như vậy mà trầm mặc tiến vào quá trình tác chiến
du kích. Mấy vạn Quân viễn chinh Đế Quốc đã biết không còn đường lui, lâm vào
tình trạng tuyệt cảnh, thế nhưng cũng không có lâm vào tuyệt vọng mà hỏng mất,
ngược lại càng trở nên thêm ngoan lệ tàn khốc hơn rất nhiều. Không chỉ là đối
với địch nhân, mà cũng là đối với chính bản thân mình, bọn họ cũng mặc kệ hoàn
cảnh giá lạnh mạo hiểm, giống như những đầu chuột băng không ngừng qua lại bên
trong những dòng sông băng, tìm kiếm bất cứ cơ hội nào cũng muốn hướng bộ đội
Liên Bang mà khởi xướng tiến công mãnh liệt, hoàn toàn không để ý đến an nguy
sinh mệnh của chính bản thân mình.
Cái loại hành động công kích điên cuồng chẳng khác nào là tự sát như thế này,
đã thành công đem Sư đoàn Thiết giáp 17, Sư đoàn Thiết giáp 7 cùng với một số
đơn vị bộ đội khác của Liên Bang lôi vào trong vũng bùn… Không, phải nói chính
xác là lôi vào trong một mảnh địa ngục rét lạnh cùng cực.
Không biết là từ trước lúc cuộc chiến tranh này bắt đầu, hay là sau khi chiến
tranh nổ ra, đám Quân viễn chinh Đế Quốc ở trong một mảnh sông băng ước chừng
ba trăm vạn km vuông kia, đã đào ra vô số những cái hố sâu bị tuyết trắng bao
trùm. Đồng thời bọn họ còn phái ra vô số những chi Tiểu đội cận chiến hỏa lực
cao liều mạng mà ẩn nấp bên cạnh khu vực những cái hố sâu đó. Một khi có một
đầu Robot Liên Bang nào lọt vào trong những cái hố sâu kia, đám chiến sĩ Đế
Quốc ngay từ đầu đã tiến hành mai phục gần đó sẽ nhất thời đồng loạt ào dậy,
dùng những thân hình huyết nhục của chính mình, thay thế cho các bệ phóng bom
điện từ chống Robot mà đồng loạt oanh kích xuống.
Cũng không ai có thể thống kê ra được, ở dưới loại phương thức tác chiến vô
cùng điên cuồng như thế này, đã có bao nhiêu binh lính Đế Quốc lặng lẽ không
một tiếng động bị đông chết bên trong các khu vực băng tuyết kia. Nhưng mà đối
với các đơn vị bộ đội Liên Bang mà nói, bọn họ chỉ biết là những cái hố băng
sâu thẳm thành công giấu diếm được hệ thống theo dõi điện tử của chính mình,
đã mai táng vô số đầu Robot Liên Bang cường hãn cùng với những chiến hữu phi
công anh dũng của mình…
Trung Tá Hách Lôi, Đội trưởng Doanh đoàn một của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới
trọng tổ, vẻ mặt ủ dột cùng cực, đem bản báo cáo tổn thất ném thẳng lên trên
mặt đất tràn đầy tuyết trắng, hướng về phía doanh trại của Doanh đoàn mà đi
tới. Chiếc giày quân dụng ở trên mặt đất đầy tuyết trắng để lại những dấu giày
nhợt nhạt, phía dưới là một tầng băng đọng vạn năm chẳng biết sâu bao nhiêu
thước…
Đơn vị bộ đội của hắn đến khu vực tác chiến này đã được một khoảng thời gian
hai tháng rưỡi, nhưng mà đối với công tác thanh trừng tàn quân của Quân viễn
chinh Đế Quốc cũng không đạt được bất cứ sự tiến triển nào. Đám người Đế Quốc
lẫn trốn trong khu vực sông băng giống như là những đầu dã thú trước thời kỳ
hạo kiếp vậy, lạnh lùng giương mắt nhìn về phía những gã quan binh Liên Bang
bên dưới, thời khắc nào cũng có thể phóng ra tiến hành công kích đồng quy ư
tận, không chút lo sợ. Dưới cái loại chiến pháp gần như không muốn sống như
thế này, chỉ trong khoảng thời gian mười ngày, Doanh đoàn I đã tổn thấy đến
sáu đầu Robot M52 cùng với hai đầu Robot MX.
Điều làm cho hắn cảm thấy khiếp sợ khó hiểu chính là cái khu vực thế giới sông
băng khủng khiếp này, hơn nữa cái năng lực khống chế cường hãn của Bộ Chỉ Huy
Quân viễn chinh Đế Quốc cùng với năng lực chỉ huy của đám cao tầng Quân viễn
chinh Đế Quốc này.
Ngay từ khi hành động quân sự Thắng Lợi của Quân đội Liên Bang này bắt đầu,
liền đã thành công dẫn dụ ra đơn vị bộ đội thiết giáp chủ lực của Quân viễn
chinh Đế Quốc ở Bắc bán cầu của tinh cầu 5460 này. Bọn họ cũng biết được địa
điểm cụ thể của các bố trí quân sự trên các dòng sông băng Bắc bán cầu mà đám
Quân viễn chinh Đế Quốc đã cố gắng bố trí trong thời gian mười năm trời nay.
Sau đó trong quá trình tiến công đén, bọn họ đã điều phối vô số những năng
lượng Chủ pháo cùng với hệ thống tên lửa đạn đạo tiến hành công kích viễn
trình liên tiếp không chút gián đoạn. Kết quả… Đến cuối cùng Bộ Chỉ Huy tiền
tuyến Quân đội Liên Bang mới phát hiện ra, nguyên lai cái vị Lão Tướng quân An
Bố Lý kia, không ngờ còn chừa lại một nước tối hậu, ở trong những dòng sông
băng kia vẫn còn cất giấu những hệ thống hỏa lực hạng nặng trong khu căn cứ
dưới lòng đất mà Quân đội Liên Bang cũng không thể nào nắm bắt được tin tức.
– Báo cáo về trên Sư Bộ, nếu bên phía phương diện Bảo Dưỡng Sư không tìm ra
được biện pháp hiệu quả nào khác, Doanh đoàn một của ta tuyệt đối không tiến
công vào trong núi nữa.
Trung Tá Hách Lôi bởi vì khốn đốn vất vả mấy ngày liền khiến cho hốc mắt hãm
sâu xuống, bên trong cặp mắt thỉnh thoảng toát ra một chút hàn quang, nói:
– Phục tùng mệnh lệnh chính là thiên chức của quân nhân chúng ta, nhưng mà
liều mạng chịu chết cũng không có tác dụng gì. Theo như ta biết, Đại đội Robot
của Hoa Tiểu Ty cũng đã tạm thời đình chỉ tiến công vào trong núi.
– Sư Bộ trước mắt cũng không có kế hoạch tiến hành tấn công vào trong núi.
Nhưng chúng ta cũng không nên quá mức yêu cầu chính mình.
Một gã quân nhân sĩ quan sầu lo nói:
– Đám người Đế Quốc kia thật sự là điên cả rồi. Rõ ràng là một hồi chiến
tranh nhất định phải thua, vì cái gì mà bọn họ thà rằng tự sát cũng không chịu
đầu hàng cơ chứ? Nếu cứ đánh tiếp như vậy, cho dù có thể thanh trừ sạch sẽ,
thì tổn hại của bộ đội chúng ta cũng sẽ phi thường khủng bố.
– Đầu hàng? Nếu đổi lại là ta, rời xa quê hương nhiều năm như vậy, lâm vào
tình trạng tuyệt vọng như thế, thà chết cũng không muốn bị địch nhân bắt làm
tù binh. Thà là ta nguyện ý cuối cùng dùng tính mệnh của bản thân đổi lấy tính
mệnh của địch nhân… Nhưng mà chúng ta là vì bảo vệ cho Liên Bang, còn bọn họ
lại là vì cái gì đây?
Hách Lôi lạnh lùng nói, trong đầu nổi lên hình ảnh đã phát sinh vào nửa tháng
trước đây, khi mà Doanh đoàn một tiến vào trong núi tiến hành công tác thanh
trừ, một đầu Robot Liên Bang đã lọt vào trong một cái hố sâu lớn trong đám bẫy
hố dày đặc phía trước, căn bản không kịp phá băng mà ra, liền bị hơn một trăm
tên tàn binh của Đế Quốc tiến hành vây khốn công kích. Đám tàn binh Đế Quốc
này đúng là căn bản không thèm để ý đến đám bộ đội chủ lực của Doanh đoàn một
đang ở ngay phía sau đám hố bẫy kia… Cuối cùng thì hơn một trăm tên tàn binh
Đế Quốc này đã bị một đám hảo lực vô cùng cường đại hoàn toàn đánh gục. Nhưng
mà đầu Robot MX Liên Bang lọt vào trong cái hố tuyết kia cũng đã bị nổ tung
thân thể…
Dùng sinh mệnh của hơn một trăm gã chiến sĩ để mà đổi lấy một con Robot, theo
giá trị chiến trường mà nói thì chính là phi thường chính xác. Nhưng mà mặc dù
ở trên chiến trường mà mạng người chẳng khác nào cây cỏ như thế này, Hách Lôi
cùng với Quân đội Liên Bang cũng căn bản không thể nào thừa nhận nổi cái
phương thức trao đổi như thế này.
Hắn không thể nào lý giải nổi, đám bộ binh tàn binh Đế Quốc này cô độc này,
quân phục gần như rách nát không thể nào giữ ấm nổi, bởi vì thiếu thốn dinh
dưỡng khiến cho khuôn mặt trở nên vô cùng tiều tụy, những làn da bị tuyết
trắng đông lạnh mãnh liệt khiến cho làn da thối rữa, hành động cũng có chút
không thể kia, vì cái gì mà khi tiến hành xung phong liều chết, có thể trong
khoảnh khắc trở nên mau lẹ đến như thế, trong hai mắt bắn ra những ánh mắt
điên cuồng giống hệt như đám dã thú lên cơn say máu…
Đến tột cùng là cái dạng lý niệm như thế nào, mới có thể để cho một đám quân
xâm lược, một đám quân nhân đến từ hạ tầng của Đế Quốc, một đám binh lính bị
quý tộc khi dễ đè
đầu cưỡi cổ kia, một đám gia hỏa không có bất cứ tôn giáo, đạo nghĩa gì chống
đỡ tâm linh, lại hoàn toàn không thèm để ý đến tử vong đáng sợ, biểu hiện ra
một sự cuồng nhiệt khủng bố đến như thế cơ chứ?
Ở thời điểm này, từ bên trong một gian phòng ở bên cạnh Doanh bộ của Doanh
đoàn một đi ra một gã Công Trình Sư cả người quấn thành một đống chăn bông, bị
đông lạnh đến mức cái mũi trở nên đỏ bừng, bên trong cặp kính mắt lóe ra một
tia quang mang phẫn nộ, hướng về phía Đội trưởng Hách Lôi lớn tiếng nói:
– Trung Tá tiên sinh, tôi hy vọng anh có thể thu hồi những lời công kích bằng
ngôn ngữ đối với những người thiết kế Robot lúc trước của anh!
Rất rõ ràng, những lời phẫn nộ rít gào trên mặt đất đầy tuyết trắng lúc trước
của Hách Lôi cũng đã rơi vào trong tay của gã Công Trình Sư này. Hách Lôi nhàn
nhạt liếc mắt nhìn người này một cái, căn bản không thèm để ý đến hắn nữa.
Gã Công Trình Sư chà chà hai bàn tay đeo găng dày với nhau, nói:
– Con Robot MX này là do Trung Tá Hứa Nhạc thiết kế, nếu như anh muốn mắng
hắn, như vậy thì tốt nhất giáp mặt mà mắng thẳng đi.
Sắc mặt Đội trưởng Hách Lôi thoáng cứng ngắc lại một chút, sau đó nhún nhún
vai, đi thẳng qua trước mặt của người này, nói:
– Tuy hắn là Giáo quan của ta, nhưng mà những lúc cần phải mắng, thì cũng là
phải mắng thôi, có gì mà phải sợ. Nhiệm vụ của các người, chính là lập tức
giải quyết ngay cái vấn đề lực sát thương đối với những con Robot khi bị lâm
vào những cái hố băng chết tiệt này. Cứ tiếp tục để cho cái trạng thái vớ vẫn
để cho loại công kích thô sơ này phá thủng các bản chắn hợp kim của Robot như
thế kia, ta thật lo lắng ta vào đám Công Trình Sư của Bộ Công Trình Công ty Cơ
khí Quả Xác các người sẽ biến thành những cái đầu đất trong hồi chiến tranh
lớn nhất vũ trụ như thế này.
– Kỹ thuật định vị sóng ngắn cao tần phụ gia trên thân những con Robot, cũng
chính là kỹ thuật phá giam giữ theo như lời ngài nói kia, sau khi nhận được
các số liệu chỉnh sửa của Trung Tá Hứa Nhạc, trên cơ bản đã thành công, sau
khi tiến hành điều chỉnh thử hoàn tất, lập tức sẽ tiến hành trang bị trên tất
cả các đầu Robot còn lại.
Hách Lôi đột nhiên dừng lại cước bộ, dùng sức nắm chặt hai nắm tay lại, trầm
giọng nói:
– Tốt lắm!
o0o
– Trên khỏa tinh cầu này, khẳng định là đang có vô số những quân nhân sĩ quan
cùng với phi công không ngừng chửi mắng chúng ta. Nhưng mà tôi phải thừa nhận,
lúc trước khi tiến hành công tác thiết kế tại Cảng Đô, thật sự là đã phạm phải
một cái sai lầm ngu xuẩn đến cực điểm… Các số liệu tính toán cân bằng thiết bị
hệ thống cùng với thiết kế trang bị truyền lực trên các khớp nối động lực cũng
đều có vấn đề sai lầm. Những cái chân máy móc của Robot MX một khi rơi vào
trong hầm băng, hệ thống truyền tải động lực chịu lực không có chỗ đặt xuống,
như vậy động lực sẽ hoàn toàn phản ngược trở về. Hệ thống điều khiển của con
Robot căn bản không thể trong khoảnh khắc làm ra phản ứng nhanh chóng, tiến
hành điều chỉnh lại. Cũng như nói một cách chính xác là, một khi giẫm xuống hố
thì sẽ vĩnh viễn giẫm xuống không cách nào rút chân lên được… Cô có thể tin
tưởng được không? Cái tác phẩm đắc ý nhất của chúng ta, không ngờ ngay từ thời
điểm sinh ra đời, cũng đã bị mắc phải chứng bệnh tiểu não phát triển không
được đầy đủ a…
Bên trong cái thế giới băng tuyết vô cùng rét lạnh kia, có một chi bộ đội Liên
Bang gần trăm người đang không ngừng trầm mặc đi về phía trước. Trên một chiếc
xe thiết giáp vì để đi được trên tuyết, nên đã cố tình bố trí thêm một hệ
thống bánh xích phá băng chuyên dụng, lúc này đang chở ba đầu Robot MX thế hệ
mới nhất của Quân đội Liên Bang. Ba con Robot này toàn bộ được sơn một màu
trắng toát, thế nhưng mà không biết vì cái gì, phần thắt lưng chính giữa của
ba đầu Robot MX màu trắng này, tựa hồ cùng với loại Robot MX bình thường lại
hoàn toàn bất đồng.
Một đầu Robot MX màu trắng đi cuối cùng trong số ba đầu Robot kia tựa hồ đã bị
tổn thương, mất đi khả năng động lực, bị chiếc xe thiết giáp chuyên dụng miễn
cưỡng kéo đi sềnh sệt phía sau. Bên trong khoang điều khiển chống lạnh bịt kín
cửa, có một cái thanh âm nam nhân vang lên, trong lời nói tràn ngập một loại
tình tự căm tức nào đó.
– Chúng ta là Công Trình Sư, cái loại cảm xúc tự trách vì không hoàn thành
trách nhiệm cùng với xúc động phẫn nộ này cũng không có bất cứ ý nghĩa gì.
Theo như ý của tôi, thì việc thiết kế con Robot MX cũng không có vấn đề gì quá
lớn cả. Chủ yếu là cái hoàn cảnh địa hình đặc thù trong khu vực sông băng của
tinh cầu 5460 kia mới tạo thành vấn đề. Cái loại Robot M52 kia cũng giống như
vậy, sau khi lọt vào trong những cái hố băng sâu thẳm kia cũng không cách nào
tự động đứng lên được. Điều này chỉ có thể nói rằng đám Công Trình Sư tiền bối
đã tiến hành thiết kế loại Robot thế hệ M kia, cũng chưa từng tưởng tượng ra
cái hoàn cảnh cực đoan như thế này. Về phương diện này, thì đó chính là cái vị
Giáo sư Trầm sư phụ của anh kia…
Bên trong khoang điều khiển của con Robot chợt vang lên thanh âm của một nữ
nhân. Thanh âm này vô cùng bình tĩnh cùng với tràn ngập một loại hương vị đặc
thù mà chỉ có một Công Trình Sư mới có được.
– Hoàn cảnh cực đoan? Những loại Robot chiến đấu căn bản nên có thể thích ứng
với những loại nhiệt độ thấp cực đoan trên các tinh cầu quặng mỏ chân không
cùng với những khu vực cực nóng tuyệt đối trên bề mặt các hằng tinh khác… Kết
quả là lại bị cái hoàn cảnh băng tuyết này khiến cho không thể nào hoạt động
được, cô cảm thấy như vậy là có hợp lý hay không?
– Hoàn cảnh cực đoan có thể chia ra làm rất nhiều loại. Nhất là ở trên chiến
trường. Khu vực cực Bắc ở trên khỏa tinh cầu này, hải triều dâng lên thật sự
là quá nhanh. Bất luận là những khu vực rừng rậm nguyên thủy bên ngoài, hay là
những khu vực sông băng đột nhiên dâng lên, cũng nghiêm trọng hạn chế khả năng
lựa chọn tuyến đường di chuyển của Robot. Chính là vì vậy cho nên đám người Đế
Quốc mới có thể thông qua tính toán, chính xác mà tiến hành những bẫy hầm băng
cùng với bố trí mai phục công kích. Điều quan trọng nhất chính là, mọi người
tựa hồ cũng đã xem nhẹ sự cứng rắn của đám băng tuyết này. Tuy rằng bản thân
nó cũng chỉ là những dòng nước ôn nhu bình thường mà thôi.
Thanh âm nữ nhân bên trong khoang điều khiển của con Robot tiếp tục bình tĩnh
nói:
– Ở nhiệt độ 0 độ ngưng băng, thì độ cứng của băng chỉ là khoảng 1-2, ở nhiệt
độ -15 độ dưới không, thì độ cứng sẽ là 2-3, nhiệt độ -40 độ dưới không, độ
cứng sẽ là 4, -50 dưới không, độ cứng sẽ là 6, mà tại khu vực sông băng đám
người Đế Quốc ẩn thân kia, nhiệt độ không khí hằng năm là khoảng -30 độ dưới
không, nhiệt độ của mặt đất lại càng thấp hơn nhiều. Căn cứ theo số liệu theo
dõi những ngày gần đây của chúng ta, nhiệt độ bên trong khu vực sông băng sớm
đã đạt đến -60 độ dưới không.
– Những khối băng dưới nhiệt độ thấp đến mức như thế, độ cứng vượt qua cả đá
hoa cương cùng với sắt thép. Dưới độ cứng khủng bố như thế này, những cái chân
Robot một khi bị sụp vào trong các hố sâu kia, vốn không có biện pháp dùng
động lực của mình mà tự động phá băng mà ra được. Đám người Đế Quốc kia lúc
trước có thời gian dùng thủ đoạn nhiệt lượng cực lớn mà tiến hành phá băng.
Nhưng mà trên chiến trường, những đầu Robot của chúng ta cũng không có thời
gian đi làm chuyện đó.
– Hơn nữa anh cũng không biết rằng đám người Đế Quốc kia khi tiến hành thiết
kế những cái hố băng bẫy này quả thật vô cùng tinh xảo sao? Hồi đầu tháng
chúng ta đã tiến hành xem xét những cái hố băng bẫy này, đường kính hoàn toàn
thống nhất, hơn nữa chiều sâu cũng không hề chênh lệch nhau chút nào. Nhất là
vách của những cái hố băng bẫy này vô cùng trơn nhẵn, thẳng đứng, thiết kế
phải nói là phi thường xinh đẹp.
– Những cái chân máy móc của Robot một khi dùng góc độ này mà lọt vào trong
các hố băng bẫy kia, hệ thống trang bị dịch áp thiết kế trên các khớp nối hình
cầu, các bộ liên kết đầu gối của con Robot sẽ trực tiếp mất đi tất cả tác dụng
ban đầu của nó. Bởi vì không có bất cứ điểm chịu lực nào cả, hơn nữa không có
không gian tiến hành di chuyển… Đám người Đế Quốc chính là dùng loại tính toán
chịu lực đơn giản nhất trong hệ thống vật lý học cổ điển, liền có thể khiến
cho một đầu Robot MX tiên tiến nhất của Liên Bang chúng ta vây khốn không thể
nào nhúc nhích được. Cái này chứng minh một điều, có một số loại định luật vật
lý cổ điển ngắn gọn mà vô cùng chính xác, không thể nào chống lại được.
Bên trong khoang hành khắc, vị nữ Công Trình Sư thiên tài đến từ Bộ Công Trình
Công ty Cơ khí Quả Xác, Thương Thu, nhìn những số liệu trên màn hình máy tính
cá nhân trước mặt, bình tĩnh nói, vốn cũng không thèm liếc mắt nhìn về phía
Hứa Nhạc bên cạnh mình cái nào.