Gian Khách – Chương 489: Ai là Sư Đoàn trưởng? – Botruyen

Gian Khách - Chương 489: Ai là Sư Đoàn trưởng?

Đám đội viên của Tiểu đội 7 ở bên trong doanh trại, biểu tình nhất thời cứng
ngắc lại một chút, tựa hồ bị tiếng hoan hô rung trời mãnh liệt bên ngoài bức
tường kia truyền đến mà khiến cho bừng tỉnh lại. Rốt cuộc bọn họ cũng bất chấp
cái gã Chủ quản đại nhân Hứa Nhạc đang trầm mặc cúi đầu đằng kia, cũng không
thèm để ý đến đám đại nhân vật đang đứng cách đó không xa, đồng loạt nhiệt
liệt giơ cao những súng ống trong tay mình, hưng phấn là lớn tiếng gào thét
khủng khiếp. Có kẻ kêu la gào khóc, có kẻ mắng chửi những lời thô tục, mặc dù
cũng không ai điên cuồng đến mức nổ súng chỉ thiên, nhưng lại có vô số những
chiếc mũ quân dụng đã bay lên bầu trời âm trầm đầy mây trắng hôm nay.

Đám bộ độ trang bị vô cùng tiên tiến bên ngoài tường rào kia, chính là đến từ
Đội Cảnh vệ Đặc chủng Cảng Đô cùng với các chi bộ đội khác của Quân khu I. Lúc
này bọn họ nghe được Thượng Tướng Mại Nhĩ Tư tuyên bố Liên Bang chính thức
trọng tổ lại chi Sư đoàn Thiết giáp 17 truyền kỳ kia, biết được bản thân mình
đã trở thành một phần tử của chi bộ đội truyền kỳ khắp cả Liên Bang này, đương
nhiên là vô cùng phấn khởi. Nhưng mà so sánh với hơn một vạn gã quân nhân sĩ
quan, binh lính bên ngoài bức tường rào kia, đám đội viên của Tiểu đội 7 ở bên
trong bức tường này tựa hồ cũng có lý do để mà kiêu ngạo cùng với kích động
hơn cả.

Tiểu tổ chiến đấu số bảy của Công ty Cơ khí Quả Xác này, đám đội viên cũ trên
cơ bản năm xưa cũng đều xuất phát từ Sư đoàn Thiết giáp 17. Bạch Ngọc Lan ngay
từ thời còn là thiếu niên cũng đã từng đích thân lĩnh ngộ qua những vinh quang
vô thượng cùng với bi thương cuối cùng trước khi giải tán của Sư đoàn Thiết
giáp 17. Mà đám đội viên mới của Tiểu đội 7, toàn bộ cũng đều là những gã binh
lính con ông cháu cha quần là áo lụa tại Đội Cảnh vệ Đặc chủng Cảng Đô. Bọn họ
đến từ chi bộ đội 8384 vĩ đại. Bất luận là chi bộ đội này trong mấy năm gần
đây đã khiến cho đám lão binh tiền bố của Sư đoàn Thiết giáp 17 cảm thấy khuất
nhục cùng với căm hận đến mức nào đi chăng nữa, thế nhưng dòng máu chảy trong
người của bọn hắn, vẫn như cũ chứa đựng một phần nào đó khí phách của chi hùng
binh truyền kỳ này, trên người cũng có đóng dấu ấn của Sư đoàn Thiết giáp 17.

Sư đoàn Thiết giáp 7 này chính là chi bộ đội dã chiến duy nhất là vị Quân Thần
Lý Thất Phu kia cả cuộc đời đi lính từng đầu nhập vào. Cái chi bộ đội truyền
kỳ này đã từng trước sau ba lần cường hãn đột kích, chém giết thẳng vào Hành
lang Gia Lý, cường công thẳng vào bụng của Đế Quốc, một chi đại hùng binh
trước sau trải qua hơn trăm trận huyết chiến chưa hề một lần thất bại, chính
là có được một lịch sử vinh quang hiển hách nhất trong toàn bộ Quân đội Liên
Bang này, đã từng hạ lập ra vô số chiến công hiển hách không thể tái lập được
trong lịch sử Liên Bang.

Cũng không cần bất cứ người nào khác nhắc nhở, bản thân Hứa Nhạc cũng có thể
giống như vô số gã nam công dân của xã hộ Liên Bang này vậy, đối với cái lịch
sử vô cùng hiển hách của chi bộ đội truyền kỳ này mà khâm phục không ngớt.
Nhưng mà bản tính trong xương cốt của hắn cũng vẫn như cũ là một gã Công Trình
Sư vô cùng bình tĩnh, lại thêm nửa đường nhập ngũ, cũng chưa từng nhận qua bất
cứ sự rèn luyện thiết huyết nào của Quân đội cả, cũng không phải là những
thành viên chính thức của Sư đoàn Thiết giáp 17, cho nên có chút khó có thể
lĩnh ngộ được tình tự kích động ngập tràn của vô số gã chiến sĩ bên ngoài bức
tường cùng với vô số vị Tướng quân thanh danh cực cao trên đài dưới đài, cùng
với đám đội viên thuộc hạ của chính mình.

Hắn nhìn thấy ý tứ ẩm ướt cùng với ý phấn khởi mơ hồ xuất hiện trong cặp mắt
của đám quân nhân sĩ quan già có, trẻ có, quan chức cao có, binh lính bình
thường cũng có này, trong lòng mặc dù có thể hiểu được, nhưng lại khó có thể
hoàn toàn dung nhập tâm tình của mình vào trong đó. Trong lòng hắn ngược lại
còn xuất hiện ra một tia ngơ ngẩn nhàn nhạt:

– Liên Bang tiến hành trọng tổ lại Sư đoàn Thiết giáp 17 như vậy, chắc hẳn
chính là một sự sắp xếp của bị lão nhân gia kia. Nhưng nghĩ lại phần lớn chính
là muốn hướng ra cả vũ trụ rộng lớn này, truyền ra một cái tinh tức mãnh liệt
kinh người, đó chính là… trong một tràng chiến tranh vũ trụ gợn sóng bao la
hùng vĩ như thế kia, bên phía bộ đội Liên Bang, khẳng định là sẽ giống như Sư
đoàn Thiết giáp 17 năm đó vậy, đạt được thắng lợi cuối cùng!

Nhưng mà chuyejn tình này cùng với bản thân mình thì có quan hệ gì đâu cơ chứ?
Cái ý niệm này chỉ vừa mới phát sinh ra trong đầu của hắn, liền trong khoảnh
khắc đã hoàn toàn biến mất. Trên khóe môi của Hứa Nhạc nhất thời nổi lên một
tia cười khổ.

Vị Quân Thần đại nhân kia, giống hệt như một tòa băng sơn hùng vĩ nhưng lại
dốc cao hiểm trở không lường trước được, đã một phen tự mình đến kéo hắn ra
khỏi nhà giam quân sự Khuynh Thành, đưa hắn tiến vào căn cứ huấn luyện cao cấp
của Bộ Quốc Phòng làm một gã Giáo quan. Lan Hiểu Long bị điều ra khỏi Đội Cảnh
vệ Đặc biệt Cảng Đô, trùng kiến trở lại Tiểu đội 7, hơn nữa tại tiền tuyến cấp
tốc điều ra toàn bộ các binh lính của chi bộ đội 8384 gia nhập dưới quyền hắn…
Tất cả các chuyện này kỳ thật hết thảy sớm đã có dự triệu sẵn một điều, kiếp
sống trên chiến địa này của hắn, chắc chắn sẽ cùng với chi bộ đội Sư đoàn
Thiết giáp 17 nổi danh nhất Liên Bang này có mối liên hệ chặt chẽ với nhau…

Hứa Nhạc trong lúc ngẫm nghĩ, không tự chủ được nhất thời bật cười, thế nhưng
cũng không có người nào để ý đến.

Đám đội viên Tiểu đội 7 trong doanh trại này kích động đến mức cả khuôn mặt đỏ
bừng lên, còn đám đại lão của Quân đội Liên Bang thì cõi lòng tràn ngập cảm
khái, toàn bộ tinh thần tất cả mọi người đều chăm chú quan sát tất cả mọi diễn
biến phát sinh trên đài.

Chủ nhiệm Bố Lâm lúc này đang tuyên đọc bức thư chúc mừng do đích thân Tổng
thống Mạt Bố Nhĩ viết ra. Tổng thống tiên sinh ở trong bức thư tin này, thập
phần nhiệt tình dào dạt, nhắc lại một lượt những chiến tích vô cùng huy hoàng
trong thời chiến tranh mà Sư đoàn Thiết giáp 7 đã từng hạ lập ra, sau đó lại
dùng một loại ngữ khí thập phần chân thành rõ ràng, dùng một loại phép so sánh
tài tình, tràn ngập khí thế bức người mà tiên đoán ra một tương lai vĩ đại sẽ
phát sinh ra trong phiến vũ trụ hạo hàn này trong tương lai. Đồng thời ông ta
cũng chân thành hy vọng, toàn thể những quan binh sĩ quan của Sư đoàn Thiết
giáp 17 mới trọng tổ này, cùng với tất cả những chi bộ đội tham chiến, có thể
kế thừa được tinh thần anh dũng thiện chiến, khí thế một người lực vãn sóng to
gió lớn của vị Quân Thần đại nhân trong một tràng đại chiến Liên Bang năm xưa…

Người cuối cùng tiến lên bục diễn thuyết mà đại diện phát biểu, chính là vị
Tổng Giám đốc của Công ty Cơ khí Quả Xác. Tòa xí nghiệp cơ khí to lớn nhất
toàn bộ Liên Bang này lại tham gia vào một hồi trùng kiến chi bộ đội truyền kỳ
nhất của Quân đội Liên Bang này, thật sự là đã vượt ra khỏi sự dự kiến của rất
nhiều người. Trong bài diễn thuyết cực kỳ nhiệt tình của ông ta, lại khiến cho
người ta đặc biệt khó hiểu chính là, đã đem trọng tâm toàn bộ đặt trên người
của Tiểu đội 7 của Công ty Cơ khí Quả Xác. Ông ta cực lực khen ngợi đám đội
viên của Tiểu đội 7 ở trên hành tinh 5460 cùng với hành tinh 163 đã thể hiện
ra sự nổi trội xuất sắc vô cùng, kiên định mà cho rằng bọn họ tuyệt không hề
khiến cho Sư đoàn Thiết giáp 7 cùng với Công ty Cơ khí Quả Xác mất mặt, hơn
nữa còn tuyệt đối nắm vững sự nghiệp chính nghĩa của Quân đội Liên Bang, có
thể có được phong quang vô hạn năm xưa…

Mấy tổ phong viên, các tổ quay phim của các Đài truyền hình quan trọng trong
Liên Bang, sớm đã tiến vào doanh trại. Bọn họ muốn dùng tốc độ nhanh nhất, đem
một hồi đại sự chắc chắn sẽ khiến cho sĩ khí Liên Bang gia tăng lên trên diện
rộng này mà tiếp sóng trực tiếp ra khắp toàn bộ Liên Bang.

Mấy gã phóng viên mà trời sinh có cảm giác cực kỳ linh mẫn đối với những tin
tức quan trọng này, sau khi hưng phấn chứng kiến một hồi sự kiện lịch sử quan
trọng phát sinh xong, vô cùng bình tĩnh mà lắng nghe, hơn nữa từ trong cái địa
điểm mà Quân đội Liên Bang lựa chọn dể tuyên bố thông tin, cùng với cuộc nói
chuyện của vị Tổng Giám đốc Công ty Cơ khí Quả Xác này, nắm giữ được một ít
đầu mối vô cùng quan trọng.

Từ sau khi bộ phim phóng sự ‘Tiểu đội 7’ kia phát ra đến tập thứ ba trên Kênh
tin tức Đài truyền hình Liên Bang, Tiểu đội 7 của Công ty Cơ khí Quả Xác đã
trở thành tiểu tổ chiến đấu nổi danh nhất trong lòng tất cả dân chúng Liên
Bang. Bởi vì quân số của bọn họ cũng không nhiều lắm, hơn nữa biểu tình của
đám đội viên chân thành chất phác, khiến cho bọn họ thậm chí nhận được sự hoan
nghênh nhiệt liệt hơn cả trình độ của Sư đoàn Thiết giáp 7 nữa.

Nhưng mà ở trong mắt của các đám phóng viên lão luyện kia, cái tin tức tuyệt
đối có giá trị lớn nhất, chính là… Người có thể một phen đem Sư đoàn Thiết
giáp 7 cùng với Tiểu đội 7, hai cái tồn tại mà tầng cấp chênh lệch với nhau
một trời một vực như thế này liên hệ lại cùng một chỗ, tự nhiên cũng chỉ có
thể là vị kia… Trung Tá Hứa Nhạc!

Ngay sau khi cuộc nói chuyện diễn thuyết của vị Tổng Giám đốc tiên sinh của
Công ty Cơ khí Quả Xác chấm dứt xong, vô số màn hình, ống kính camera rất
nhanh rời khỏi bục diễn thuyết, ở trong đám quân nhân sĩ quan đứng dày đặc cả
doanh trại này, rất nhanh đã tìm kiếm ra được thân ảnh của gã Trung Tá trẻ
tuổi kia. Mà các gã phóng viên của vô số đài truyền hình, thì cũng đã chuẩn bị
sẵn sàng những micro phỏng vấn trong tay, tiến lên chuẩn bị sẵn sàng tác
nghiệp.

Lúc này tâm tình của Hứa Nhạc vẫn như cũ có chút mơ hồ không rõ ràng. Trong
lòng hắn vẫn đang âm thầm phân tích, Tổng thống tiên sinh hoặc nói chính xác
là vị lão nhân gia tại Phí Thành kia, sẽ để cho bản thân mình sắm vai trò như
thế nào ở trong cái Sư đoàn Thiết giáp 7 vừa mới được trọng tổ kia, hoàn toàn
không có chú ý đến tất cả những chuyện phát sinh tại hiện trường.

Đột nhiên, bên cạnh chợt có một người đưa một cặp kính râm đến cho hắn.

Hứa Nhạc thoáng giật mình một cái, lập tức làm ra phản ứng, đem cặp kính râm
to lớn kia đặt lên trên mũi, che khuất hẳn đi một nửa khuôn mặt của chính
mình, thành khẩn nói:

– Cảm ơn!

– Không cần khách sao. Tôi đi theo cậu ra tiền tuyến, tắm trong mưa đạn, nhẫn
nhịn phụ trợ suốt mấy tháng thời gian, cũng chưa thể quay được khuôn mặt không
đeo kính râm của cậu… Chính xác hơn mà nói, là do cậu không cho tôi quay. Một
khi đã là như vậy, tôi dựa vào cái gì mà để cho đám đồng nghiệp vừa mới tới
này quay được cơ chứ?

Gã tổ trưởng tổ phóng viên chiến trường phụ trách làm phim phóng sự của Bộ
Quốc Phòng trực tiếp phái tới kia, nhìn về phía đám đồng nghiệp đang tràn trề
thất vọng ở phía xa xa, mạnh mẽ trào phúng nói.

– Giới tin tức truyền thông chẳng lẽ cũng đều là những tên gia hỏa gian ngoan
giảo hoạt giống như ông vậy sao?

Hứa Nhạc chậm rãi nói:

– Nhưng mà, Bạch Trạch Minh, ông phải nhớ kỹ rằng, trước khi tôi chính thức
đồng ý, ông vẫn như cũ không được quay khuôn mặt không đeo kính râm của tôi
đâu đó!

– Oan gia của cậu chính là đám người của giới tin tức! Tôi chỉ là một gã đạo
diễn làm phim phóng sự, đồng thời kiêm nhiệm luôn người diễn thuyết mà thôi!

Bạch Trạch Minh căm tức phất phất tay mấy cái, sau đó mới nói:

– Chẳng qua tương lai sau này cậu nhất định cũng sẽ có một ngày phô bày khuôn
mặt chân thật của mình ra trước toàn bộ Liên Bang này… Tôi chỉ hy vọng anh…
hãy đem cơ hội được quay cái lần đầu tiên đó chừa lại cho tôi!

– Không thành vấn đề!

Hứa Nhạc khẽ mỉm cười, đáp ứng.

– Kỳ thật từ trước đến giờ quả thật tôi không thích cậu cho lắm. Bởi vì cậu
đối với mọi người ai ai cũng hiền lành chân tình, thế nhưng mỗi lần nhìn thấy
hai người chúng tôi, khuôn mặt lại chẳng khác nào cả nhà vừa chết cả vậy!

Bạch Trạch Minh nhún nhún vai nói:

– Chẳng qua hiện tại nhớ lại khoảng thời gian mấy tháng này, tuy rằng thật
vất vả, thế nhưng thật sự cảm thấy vô cùng có giá trị!

Hắn quay đầu lại nhìn Hứa Nhạc, sau đó vô cùng nghiêm túc nói:

– Thử tưởng tượng đến chuyện tôi có thể đi theo bên người một vị Sư Đoàn
trưởng trẻ tuổi nhất trong dòng lịch sử Quân đội Liên Bang từ trước đến nay
lâu đến như vậy, hơn nữa lại còn là Sư Đoàn trưởng của chính Sư đoàn Thiết
giáp 17 thanh danh hiển hách cùng cực kia, khiến cho ta vô cùng hưng phấn, vô
cùng kiêu ngạo!

Hứa Nhạc cũng không biết nói gì để mà chống đỡ lại, thầm nghĩ nếu như vị Tổng
thống tiên sinh thật sự đồng ý để cho một tên gia hỏa chưa đầy hai mươi ba
tuổi đi suất lĩnh Sư Đoàn trưởng Sư đoàn Thiết giáp 17 như thế này, đừng nói
là bên trong toàn bộ xã hội Liên Bang sẽ có những phản ứng khiếp sợ đến như
thế nào, chỉ sợ vị Đệ nhất Phu nhân kia cũng sẽ ngay lập tức đề nghị ông chồng
của chính mình đi bệnh viện Tâm thần khám thử một phen.

o0o

Chuyện tình trọng tổ Sư đoàn Thiết giáp 17 này, Quân đội Liên Bang quả thật
làm ra vô cùng nhanh chóng cùng với cương quyết. Các quyết sách tác chiến cùng
với cơ cấu các quân nhân sĩ quan tân nhiệm của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng
tổ, liền rất nhanh được triển khai trong cái doanh trại tuyệt đối không chút
bắt mắt của Tiểu đội 7 này. Không ngừng có những gã quân nhân sĩ quan mang
theo vẻ mặt kích động vô cùng đi ra đi vào doanh trại, tiếp nhận mệnh lệnh
mới, không ngừng giơ lên tay phải hướng các vị đạo lão tứ phương mà tiến hành
động tác kính chào theo nghĩ thức Quân đội. Hứa Nhạc chứng kiến một màn náo
nhiệt này mà tâm tình vô cùng phức tạo, trong đó cũng có không ít gã quân nhân
sĩ quan mà hắn vô cùng quen thuộc.

Các mệnh lệnh điều động quân sự cao cấp không ngừng được công bố ra ngoài, các
cấp chức vụ cũng lần lượt được phân phối đi xuống. Hứa Nhạc không chút nào
ngoài ý muốn, khi phát hiện ra rằng Sư Đoàn trưởng của Sư đoàn Thiết giáp 17
cũng không phải là chính mình, mà là một vị Thiếu Tướng trung niên biển tình
ôn hòa mà hắn chưa từng gặp qua lần nào. Bộ Tham Mưu Sư đoàn cùng với các chức
vị quan viên Sư đoàn cũng đã nhanh chóng được liệt kê danh sách ra. Trong đó
Hứa Nhạc cũng nghe được những cái tên vô cùng quen tai.

Hách Lôi, Lâm Ái, Di Tắc Lưu, Hoa Tiểu Ty… Một phần tư đám học viên quân nhân
sĩ quan của lớp huấn luyện chỉ huấn mà hắn từng giảng dạy năm xưa, lúc này
cũng được Bộ Quốc Phòng đem bọn họ rút ra khỏi chi bộ đội đương nhiệm của
chính mình, phân phối sắp xếp vào trong Sư đoàn Thiết giáp 17. Những người này
cũng từng là học trò của Hứa Nhạc, ở trong hộp đêm Kim Bích Huy Hoàng của Lạc
Nhật Châu từng cùng nhau nhậu nhẹt say sưa, cùng ca hát quân ca… Nghĩ rằng chỉ
có thể gặp lại nhau trên chiến trường mà thôi, ai mà ngờ được hôm nay đã có
thể gặp lại sớm như vậy, hơn nữa lại còn là chung vai tác chiến nữa.

Trung Tá Hách Lôi đảm nhiệm vị trí Doanh trưởng một Doanh đoàn vô cùng quang
vinh. Hoa Tiểu Ty đảm nhiệm chức vị Đại Đội trưởng Đại đội Robot MX Đặc chủng
của Sư đoàn Thiết giáp 17 vừa mới được trọng tổ. Lâm Ái cùng với Cố Tích Phong
từng là bạn học tại khoa Điện tử Quân dụng tại Học viện Quân sự I thì toàn
diện phụ trách chi bộ đội bố trí thiết bị điện tử. Di Tắc Lưu xuất thân từ Hạm
đội Liên Bang, thì lại có chút ủy khuất, đảm nhiệm vai trò sĩ quan liên lạc
của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ. Mà những gã quân nhân sĩ quan cao cấp
trong lớp chỉ huấn cũng đều đảm nhiệm những chức vụ vô cùng quan trọng.

Cùng với mấy gã quân nhân sĩ quan trung tầng được đích thân Quân đội Liên Bang
đặc biệt bồi dưỡng hoàn toàn bất đồng. Đám đội viên Tiểu đội 7 của Công ty Cơ
khí Quả Xác toàn bộ chính thức đưa trở về biên chế của Quân đội Liên Bang.
Ngoại trừ mấy gã đội viên trung tâm bọn Bạch Ngọc Lan còn được giữ lại cùng
một chi đội ra, tất cả các gã đội viên còn lại cũng đều bị tách rời ra, phân
phối đến các chi bộ đội khác nhau của Sư đoàn Thiết giáp 17 mà đảm nhiệm chức
vụ. Đại bộ phận cũng đều chỉ đảm nhiệm những vị trí Đội trưởng không to không
nhỏ của các chi bộ đội, thế nhưng cũng có vài gã đặc biệt xuất sắc thì được
đảm nhiệm vị trí Liên Đội trưởng.

Thậm chí ngay cả vị Trung Tá Trữ Hòa, vốn đang đảm nhiệm sĩ quan tham mưu trên
Chiến hạm Chỉ huy bên ngoài không gian tại tinh cầu 163 kia, vị này vốn cũng
là một đội viên cũ của Tiểu đội 7, cũng đã bị điều động, gia nhập vào ban chỉ
huy tham mưu quan trọng của Bộ Tham Mưu Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ.

Tiểu đội 7 của Công ty Bảo an Tịnh Thủy, trực thuộc quyền quản lý trực tiếp
của Công ty Cơ khí Quả Xác, không hề nghi vấn, trong mấy năm gần đây chính là
Tiểu đội lính đánh thuê dũng mãnh nhất, khủng bố nhất của toàn bộ Liên Bang
trong mấy năm gần đây. Mà bọn họ có thể làm được mấy chuyện này, nguyên nhân
là bởi vì đám đội viên cũ kia toàn bộ cũng đều là xuất thân từ Sư đoàn Thiết
giáp 17 cường hãn nhất toàn bộ Quân đội Liên Bang này. Bọn họ đã từng được
tiến hành huấn luyện nghiêm khắc, có thể gánh vác được cảm giác vinh dự của
chi bộ đội, khiến cho bọn họ có thể dùng những báo cáo nhiệm vụ lãnh huyết kia
để mà kéo dài truyền thống quang vinh của Sư đoàn Thiết giáp 17 truyền kỳ.

Mà hôm nay, Sư đoàn Thiết giáp 17 từ một chỗ trống rỗng mà bắt đầu trọng kiến
trở lại, Tiểu đội 7 lại bắt đầu hồi báo ngược trở lại, vì Sư đoàn Thiết giáp
17 mới trọng tổ mà cung cấp ra vô số những quân nhân sĩ quan cường hãn cơ sở
cùng với ý chí chiến đấu mãnh liệt của Sư đoàn Thiết giáp 17 mà bọn họ mãi vẫn
trầm mặc duy trì kia.

Cuối cùng thì Hứa Nhạc cũng nghe ra được tên của chính mình, cùng với chức vị
mới của chính mình. Tổng Giám đốc Kỹ thuật của Sư đoàn Thiết giáp 17? Hắn có
chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, bắt đầu trầm mặc mà nhớ lại trong lịch sử Quân
đội Liên Bang tựa hồ như chưa từng bao giờ có cái chức vị quái dị như thế này.
Quân đội cũng không phải là Bộ Công Trình Công ty Cơ khí Quả Xác, chức vị Tổng
Giám đốc Kỹ thuật là dùng để làm gì cơ chứ?

Những cái đèn pha chụp ảnh không ngừng chiếu sáng rực trên cặp kính râm màu
đen trên mặt của Hứa Nhạc. Các gã phóng viên đến từ các tòa soạn báo còn chưa
có cảm thấy thỏa mãn, đã liền bị đám nhân viên ghi hình của các đài truyền
hình mạnh mẽ đẩy ra ngoài, vô số cái camera đã rất nhanh vây quanh hắn, bắt
đầu hưng phấn không ngừng đặt ra câu hỏi.

Hứa Nhạc cũng không có nghe rõ ràng những câu hỏi liên tu bất tận của đám
phóng viên kia, theo bản năng quay đầu lại nhìn về phía Bạch Trạch Minh, sau
đó nghiêm túc nói:

– Tôi đã nói rồi, tôi không có khả năng là Sư Đoàn trưởng mà.

Bạch Trạch Minh nhìn hắn, ngữ khí vô cùng cổ quái, nói:

– Nhưng mà tất cả mọi người ai nấy cũng đều hiểu rõ, đây chính là Sư đoàn của
cậu!