Bộ Quốc Phòng mãi vẫn không có giao nhiệm vụ mới nào xuống cả. Tiểu đội 7 mãi
vẫn ngây người tại doanh trại của Chủ tinh Tây Lâm, vùi đầu vào công tác huấn
luyện, một ngày rồi lại một ngày bình tĩnh trôi qua. Một cuộc sống chán nản
chờ đợi không chút náo nhiệt như thế này, khiến cho ngay cả cái gã lúc này
trong người cũng tràn ngập cảm giác kích thích cùng với bản tính tự tạo trò
vui như Hùng Lâm Tuyền cũng bắt đầu cảm thấy cảm giác nhàm chán.
Ngoại trừ những kẻ ở ngoài trận địa lúc trước chém giết đỏ mắt, bị những hình
ảnh đám chiến hữu ngã xuống một cách thê thảm khiến cho lòng căm thù dâng lên
mãnh liệt không thể nào khống chể nổi, hoặc là những gã tráng hán trong buổi
tiệc động viên trước khi ra tiền tuyến uống qua quá nhiều rượu mạnh kích thích
thần kinh, bằng không cũng sẽ không có ai lại nguyện ý đi ra tiền tuyến, cái
địa phương tràn ngập tử vong huyết tinh kia. Chỉ là cái loại cảm giác chờ đợi
mỏi mòn như thế này thật sự có chút tra tấn đối với những gã đội viên hán tử
vốn luôn tự xưng thần kinh thô rắn như sắt thép này.
Cho nên, khi mà Lạc Nhật Châu một ngày nào đó nghênh đón bầu trời đầy mây
trắng xinh đẹp hiếm có, thì việc huấn luyện thiết huyết tàn khốc bên trong
doanh trại của Tiểu đội 7 cũng theo đó mà ngênh đón một ngày nghỉ ngơi vô cùng
hiếm có.
Có gã đội viên bắt đầu tụ năm tụm ba gầy sòng đánh bài, có gã đội viên thì
thảnh thơi bắc võng dưới tàng cây mát rượi mà lắng nghe ca nhạc trên cái radio
cá nhân. Gã Thiếu Tá Lan Hiểu Long thì lại dẫn theo Tòng Tượng Chinh, Nhan
Bính Yến cùng với khoảng mười mấy gã hán tử thô hào khác, kêu thét lên một
tiếng, phóng chạy về phía bờ cát trắng tinh ngoài bờ biển mà đã lâu bọn họ
chưa được đặt chân đến, chuẩn bị dùng những ánh mắt nóng bỏng chẳng khác nào
một khẩu Cơ pháo Đạt Lâm, đi chém giết những thân hình nóng bỏng của các cô
thiếu nữ Tây Lâm thanh xuân trắng nõn mặc áo tắm lượn lờ ngoài bãi biển…
Bốn mươi phút đồng hồ sau đó, nhóm người này đồng loạt ủ rũ cúi đầu thất thiểu
quay trở về doanh trại, bắt đầu tìm kiến những hoạt động nghỉ ngơi thanh thản
mà bản thân mình miễn cưỡng có thể chấp nhận được. Nguyên nhân rất đơn giản,
ngày hôm nay là một ngày bầu trời đầy mây vô cùng hiếm có tại Lạc Nhật Châu
này, cho nên gió biển thổi quét cũng đặt biệt lạnh hơn bình thường một chút,
ẩm ướt lạnh lẽo thấu xương, khiến cho tất cả các cô nương xinh đẹp mặc áo tắm
kia đại khái cũng đều ở lại trong nhà mình cả…
Cái miệng lúc nào cũng toát ra những câu mắng chửi chanh chua theo một làn
điệu dân ca nào đó của Lan Hiểu Long lúc này lại hoàn toàn phát huy hết công
suất vốn có của mình, bắt đầu không ngừng lải nhải. Hắn có chút căm tức đi đến
bên cạnh của Bạch Ngọc Lan, cũng không thèm hỏi, tự tiện sờ soạng một chút túi
áo của gã quân nhân thanh tú, móc ra gói thuốc lá, lấy một điếu đưa lên miệng
châm. Cặp mày hắn đột nhiên nhíu lại, nhìn về phía Hứa Nhạc đang ngồi trên một
cái ghế dài trước cửa phòng mình, ngẩn người ra, không biết đang suy nghĩ cái
gì. Lan Hiểu Long quay sang hỏi Bạch Ngọc Lan:
– Lão Đại của chúng ta như thế nào lại biến thành một pho tượng như thế kia?
Chẳng lẽ hắn nghĩ rằng nếu như cặp mắt ti hí của mình thoáng nheo lại nhìn xa
xăm rất có mị lực cổ nhã hay sao?
Đám đội viên Tiểu đội 7 vốn có rất nhiều cách xưng hô khi gọi Hứa Nhạc. Có gã
thì gọi là cấp trên, đại bộ phận đội viên thì gọi là Lão Đại. Cũng chỉ có mỗi
một mình Bạch Ngọc Lan từ đầu đến cuối vẫn kiên trì với cách xưng hô nhiều năm
trước đây, mỗi khi nhắc đến Hứa Nhạc cũng đều gọi một tiếng ông chủ hoặc là
ông chủ nhỏ. Đại khái chắc là do hắn vẫn còn nhớ đến tấm chi phiếu ngàn vạn
đồng tiền Liên Bang lúc trước.
– Ông chủ vừa nhận được một bức email chúc mừng có chút kỳ quái, cho nên mới
có chút đau đầu.
Bạch Ngọc Lan cất giọng nói ôn nhu thành danh của mình mà nhỏ nhẹ nói.
– Email chúc mừng? Đây là một chuyện tốt mà. Là từ Chiến hạm Chỉ huy từ tinh
cầu 163 hat là do Tổng Bộ Tư Lệnh gửi đến đây? Cậu đừng nói với tôi là do Bộ
Quốc Phòng gửi đến đây đó…
Lan Hiểu Long kinh ngạc nói.
– Cũng đều không phải…
Bạch Ngọc Lan đưa tay khẽ vén lên mấy sợi tóc đen tinh tế lõa xõa dưới trán
mình, nhẹ nhàng nói:
– Là bên phía Thanh Long Sơn.
Điếu thuốc đang ngậm trong cặp môi của Lan Hiểu Long nhất thời rung lên một
chút, may mắn là cũng không có rớt xuốt đất, lẫn vào mớ đất ướt dơ bẩn bên
dưới. Hắn sau khi khiếp sợ một lúc lâu sau mới có thể nói ra nên lời:
– Liên quan cái rắm gì đến đám Phiến quân Thanh Long Sơn kia mà chúc mừng với
chả chia buồn? Bên phía Thanh Long Sơn chẳng lẽ nghĩ rằng Lão Đại chúng ta lúc
trước đã từng có mối quan hệ này nọ với vị nữ đội viên du kích xinh đẹp kia
của bọn họ, cho nên liền xem chúng ta cũng là bộ đội của bọn họ luôn à? Cái
bọn này, con mẹ nó, cũng thật sự là quá mức vớ vẩn rồi mà…
Bạch Ngọc Lan cũng học cái bộ dáng nhún nhún vai độc quyền của Lan Hiểu Long,
nói:
– Quả thật là vớ vẩn mà!
– Từ lúc nào lại có thể có nhiều chuyện vớ vẩn như vậy cơ chứ?
Hai hàng lông mày của Hứa Nhạc thoáng khẽ cau lại một chút, vẻ mặt mang theo
một chút phiền muộn, đứng thẳng người dậy, quay sang nói với Lan Hiểu Long:
– Tôi phải thanh minh một chút, cái bức email chúc mừng đến từ Ủy ban Trung
ương Thanh Long Sơn này, cũng không phải là chúc mừng cho một mình tôi, mà là
chúc mừng cho tất cả chúng ta… Ách…
Hắn cúi đầu liếc mắt nhìn một chút về phía nội dung của bức email chúc mừng
trên chiếc điện thoại di động quân dụng của mình, hạ giọng xuống một chút:
– Tập thể các anh hùng vô cùng anh dũng… Tiểu đội 7 của Công ty Cơ khí Quả
Xác…
– Nghe cái loại giọng điệu giống hệt như trong kịch bản như thế, tôi rốt cuộc
có thể khẳng định bức email chúc mừng này đúng là đến từ Thanh Long Sơn…
Lan Hiểu Long giả vờ nghiêm túc, làm ra một cái phán đoán.
– Mặc kệ nói như thế đi chăng nữa, cũng coi như là một phần vinh quang của
chúng ta.
Hứa Nhạc đưa cái điện thoại cầm tay cá nhân của mình sang cho Bạch Ngọc Lan,
nói:
– Một khi đã là email chúc mừng dành cho Tiểu đội 7 chúng ta, vậy cậu một
phen đọc lớn một lượt cho đám gia hỏa này nghe đi.
– Loại chuyện tình này tôi tương đối am hiểu hơn hắn một chút. Năm xưa lúc
còn ở trong trường học tôi từng là Đội trưởng Đội tuyên truyền của khoa mà…
Lan Hiểu Long nhanh tay chụp lấy cái điện thoại di động trước khi Bạch Ngọc
Lan kịp cầm lấy, nhún nhún vai nói.
– Trong một hoàn cảnh nhàm chán đến thế này, đọc vài lời nhàm chán gì đó mà
nói, coi như cũng là một phương pháp nhàn chán đến giết cho hết mớ thời gian
nhàm chán này đi… Toàn thể tập hợp!
Hắn đem mấy gã đội viên đang đánh bàn tại cái bàn lớn giữa sân đuổi đi chỗ
khác, leo thẳng lên bàn, đứng trên đó, hướng về bốn phía co tay thành loa lớn
tiếng hô:
– Không cần phải lo lắng, đây cũng không phải là diễn tập, cũng không phải là
thông báo các người sắp ra trận đánh giặc, chỉ là có một bức email chúc mừng
là lạ, muốn đọc cho các người nghe mà thôi…
Tập thể đám đội viên Tiểu đội 7 đang tụm năm tụm ba khắp nơi trong quân doanh
nhất thời cười vang, sau đó nhanh chóng tụ tập lại vây quanh cái bàn mà Lan
Hiểu Long đang đứng trên đó.
Hứa Nhạc cũng không có tập họp lại, hắn một mình một người quay lại trên cái
ghế dài đặt ở một góc sân thể dục, đốt lên một điếu thuốc, khẽ nheo mắt lại
nhìn lên bầu trời mênh mông đầy mây trắng vô cùng hiếm có tại Lạc Nhật Châu
Chủ tinh Tây Lâm này, trong lòng không khỏi nhớ đến bầu trời u ám vạn năm cũng
không thay đổi tại cố hương tinh cầu Đông Lâm của mình.
Ở giữa sân không ngừng truyền đến thanh âm đọc như tụng kinh những lời lẽ
trong bức email chúc mừng, được phóng đại lên cực kỳ khoa trương cùng với buồn
cười của gã gia hỏa Lan Hiểu Long, cùng với thanh âm cười đầy khoái hoạt của
đám đội viên bên dưới. Trên mặt của hắn cũng nở ra một nụ cười nhàn nhạt,
nhưng mà ngay sau đó, suy nghĩ của hắn lại không biết đã thả tới phương trời
nào đó.
Gia nhập tuyền tuyến cũng đã một thời gian khá lâu rồi, hắn cũng từng nhận
được rất nhiều các bức email quan tâm chân tình đến từ Thủ Đô Tinh Quyển xa
xôi kia, nào là Trâu Úc, Giản Thủy Nhi, Tiểu Dưa Hấu, rồi đến Thương Thu, Lợi
Hiếu Thông… lại còn có cả cái vị tiểu thư thế gia xinh đẹp ôn nhu Nam Tương Mỹ
kia nữa. Thậm chí ngay cả ông chủ nhà trọ của căn nhà hắn đang mướn ở Vọng Đô
kia cũng gửi đến cho hắn một bức email dào dạt sự nhiệt tình cùng với những
lời chức tụng thắm thiết nữa… Nhưng mà, từ đầu đến giờ, hắn vẫn chưa từng nhận
được bất cứ bức email cá nhân nào của Trương Tiểu Manh cả.
Chuyện này cũng không thể khiến cho hắn cảm thấy mất mác hoặc là buồn bực gì
cả, chỉ là chẳng biết vì sao, trong lòng hắn vẫn luôn có một chút khó chịu
nhàn nhạt. Hiếm có lắm, hôm nay mới nhận được một bức email từ phía cô ta gửi
sang, không ngờ kết quả cũng lại là một bức email chúc mừng quái dị do Ủy ban
Trung ương Thanh Long Sơn gửi đến. Nghĩ đến điều này, khóe môi của hắn không
khỏi chợt nở ra một tia cười khổ nhàn nhạt.
Thế nhưng nụ cười của hắn cũng chỉ nở đến đây rồi lập tức cứng lại luôn ở đó.
Hắn bỗng nhiên quay đầu lại, lắng nghe một chút mấy câu chữ của thanh âm bên
kia truyền đến, căm tức phẫn nộ đứng bật dậy, lớn tiếng quát mắng:
– Không được đọc lớn các email cá nhân của tôi!
o0o
– Hứa Nhạc, chào anh, đây đã là bức thư thứ bảy mà em đã viết cho anh rồi.
Trong bức thư ngay trước đây, em đã từng nhắc tới, hiện tại em đang tiến hành
công tác xây dựng lại tòa nhà Cơ Kim Hội Hòa Bình tại tinh cầu S2. Đương
nhiên, anh cũng không nên hiểu lầm. Cái Cơ Kim Hội này cùng với cái Cơ Kim Hội
của Mạch Đức Lâm kia cũng không hề có bất cứ quan hệ nào cả… Chuyên ngành đại
học của em là ngành sư phạm, hiện tại em đang là một cô giáo trong một xóm
nghèo nhỏ ở gần Thanh Long Sơn tại Tượng Thụ Châu. Em viết bức thư này chỉ là
muốn một phen chia xẻ cùng anh một chút cảm giác vui sướng khi được làm bạn
với những đứa bé ngoan ngoãn xinh xắn của em ở nơi này mà thôi.
– Em biết, những bức emal mà em gửi đi đều có thể chuyển đến hộp thư cá nhân
của anh. Cho nên xin anh đừng có làm bộ rằng không nhận được. Tuy rằng em biết
cuộc sống của anh ở tại tiền tuyến thật sự vô cùng khẩn trương, có nhiều việc
công vô cùng bề bộn. Nhưng mà em nghĩ, cho dù anh có thiết lập chức năng tự
động gửi mail trả lời đi chăng nữa, cũng đã khiến cho em vui sướng rất nhiều
rồi.
Bên trong doanh trại nhất thời vang lên một mảnh hoan hô ầm ĩ cùng với những
tiếng huýt sáo chói tai, pha lẫn một vài thanh âm nhỏ giọng nghị luận trong đó
nữa.
– Công tác giảng dạy của em cũng sắp kết thúc, em cùng với những đồng sự
trong trường chỉ còn khoảng sáu tuần nữa là quay trở về Đại khu Thủ Đô rồi. Em
cũng không biết lúc nào anh mới có thể quay về tinh cầu S1 lần nữa. Em thật sự
rất hy vọng đến lúc đó có thể có cơ hội được gặp mặt anh một lần. Bởi vì em
không muốn vĩnh viễn chỉ có thể thông qua những bản tin truyền hình cùng với
những bộ phim phóng sự trên Kênh tin tức Đài truyền hình Liên Bang mới có thể
nhìn thấy được thân ảnh của anh… Tuy rằng những hình ảnh băng xuyên khói súng,
lửa đạn trên chiến trường của anh cùng với các chiến sĩ khác của Tiểu đội 7
cũng đều có thể khiến cho em cùng rất nhiều bạn bè trang lứa của em cảm động
đến mức nước mắt lưng tròng… Nhưng mà ở trên đó, khuôn mặt anh lúc nào cũng
đeo kính râm, em không thể nhìn thấy ánh mắt của anh…
Bên trong doanh trại nhất thời vang lên một trận sói tru đầy trời cùng với
những thanh âm huýt sáo như muốn chọc thủng màng nhĩ người khác, pha lẫn vô số
câu mắng chửi thô tục đầu hưng phấn.
– Cuối cùng em chỉ muốn nói, thật sự rằng từ trước đến giờ em chưa bao giờ
từng vô lý, thậm chí có thể nói là vô lễ mà yêu cầu một người khác phái phản
hồi trở lại bức email của em như thế này… Thật sự là có chút xấu hổ. Nhưng mà
cũng giống như những lời mà em từng nói trong cuối sáu bức thư trước đây đã
từng lặp đi lặp lại vậy… Anh có còn nhớ rõ những lời mà em đã từng nói với anh
tại bìa rừng của trang viên Mộc Cốc lúc trước hay không? Thương nhớ anh, Nam
Tương Mỹ.
– Đừng có gấp, đừng có gấp! Cuối thư còn có một cái ký hiệu, mang biểu tình
một khuôn mặt đỏ bừng nữa…
Cả doanh trại nhất thời bùng nổ mãnh liệt, thanh âm cười hô hố xấu xa đầy kích
động của Lan Hiểu Long, giữa một tràng thanh âm ồn ào reo hò đập bàn đập ghế
như đánh trống của đám đội viên Tiểu đội 7, thế nhưng vẫn như cũ rõ ràng vô
cùng.
Bản thân Hứa Nhạc bình thường có năng lực một người địch lại ngàn quân, thế
nhưng hôm nay lại không có cách nào, vô cùng chật vật, bị đám đội viên thuộc
hạ của chính mình hoàn toàn ngăn cản ở bên ngoài. Hắn tức giận vô cùng, không
ngừng mắng chửi, thế nhưng lại không có bất cứ kẻ nào thèm để ý đến lời của
hắn cả.
– Ta chửi vào, mấy cái tên gia hỏa này, ở trên chiến trường như thế nào lại
không có hung mãnh giống như hôm nay vậy chứ?
Hứa Nhạc năm lần bảy lượt xông vào, lần nào cũng bị đám đội viên mạnh mẽ đẩy
ra, bộ dáng chật vật, mang vẻ mặt cực kỳ khó coi nhìn chằm chằm về phía đám
đội viên đang chăm chăm lắng nghe nội dung mấy bức email cá nhân của chính
mình, phẫn nộ mà kêu gào chỉ trích.
– Đó là bởi vì ở trên chiến trường, lực hấp dẫn của đám người Đế Quốc đối với
bọn họ, tuyệt đối không lớn bằng lực hấp dẫn của mấy bức thư này của anh…
Bạch Ngọc Lan đứng bên cạnh, thấy vậy khẽ vỗ vỗ bả vai của hắn, cất lời an ủi
mấy câu, đột nhiên chợt nhớ tới chuyện tình gì đó, cặp mày nhăn tít lại, nghi
hoặc hỏi:
– Nam Tương Mỹ? Lần trước ở trên đỉnh núi trong Sơn mạch Lạc Phần, anh đã
từng nói rằng, anh cũng thích nàng ta… Cô ta, có phải chính là chủ nhân của
bức email kia hay không?
Hứa Nhạc ngây người một chút, có chút xấu hổ, sau đó mới ngượng ngùng giải
thích:
– Đó là lời di ngôn! Lúc ấy tôi cứ nghĩ rằng mình chết chắc rồi, đương nhiên
là hy vọng sau khi mình chết đi, có thể khiến cho trong lòng cô ấy thoải mái
hơn một chút…
– Vấn đề là rốt cuộc anh có thật sự thích cô ta hay không?
Bạch Ngọc Lan nhìn thấy ánh mắt của Hứa Nhạc có chút khác thường, liền giống
như một vị chuyên gia tư vấn chuyên mục tình cảm chuyên nghiệp vậy, nhẹ giọng
hỏi một câu.
Ánh mắt Hứa Nhạc cụp xuống, lặng lẽ không lên tiếng, trong lòng lại thầm nghĩ,
vấn đề lớn của chính mình, hiện tại chính là không biết mình thật sự thích ai
mới đúng.
– Chú ý, chú ý này! Lạc khoản của bức email tiếp theo này chính là Trâu Úc.
Có biết đây là ai hay không? Chính là viên minh châu trong tay của Bộ trưởng
Trâu Ứng Tinh vĩ đại của chúng ta đó!
Trong lòng Hứa Nhạc lúc này cũng đã không còn tinh lực để mà nghĩ đến chuyện
ngăn cản một tràng khôi hài này nữa. Hắn chỉ là hung hăng giương mắt nhìn về
phía gã Lan Hiểu Long đang đứng giữa cái bàn, nói đến mức nước miếng tung bay
tán loạn, trong lòng thầm nghĩ sau này nên dùng hình thức quân kỷ gì để mà
trừng phạt người này một phen. Cũng may là trong số những bức email mà hắn còn
chưa kịp tiến hàng thiết lập mật mã bảo vệ này, cũng không có những bí mật gì
liên quan đến hắn hoặc là những người khác, ngẫm lại cũng chỉ có thể để mặc
cho đám đội viên hưởng thụ một hồi cuồng hoan hiếm có như thế này mà thôi.
Bức email của Trâu Úc cũng giống hệt như bà mẹ trẻ thích mặc quần áo màu đỏ
này, ngắn gọn lạnh lùng, băng lãnh cực hạn. Số lượng từ sử dụng cũng không
nhiều lắm, thế nhưng đều là những từ ngữ quan trọng, chính xác nhất:
– Nếu như không chết thì gửi email nói một tiếng, còn nếu như đã chết thì
ngàn vạn lần không cần nói cho tôi hay. Nhớ rõ, có chết thì nhớ đi xa một chút
mà chết!
Lan Hiểu Long cùng với đám đội viên nhất thời bị chấn động mãnh liệt, thầm
nghĩ vị thiên kim đại tiểu thư của Bộ Quốc Phòng này quả nhiên cũng không
giống như người bình thường, mặc dù rõ ràng là nhớ nhung ông chồng tương lai,
thế nhưng lại cũng có thể biểu đạt một cách bao la hùng vĩ cùng với tàn nhẫn
đến như thế.
Hứa Nhạc mặc dù cũng đã mặc kệ, để mặc cho đám gia hỏa này cố tình xuyên tạc
mọi chuyện, thế nhưng đột nhiên nhớ tới nội dung của bức email tiếp theo trong
điện thoại di động của mình, đồng tử trong mắt nhất thời khẩn trương mà co rụt
lại mãnh liệt, chuẩn bị không tiếc hết thảy, dùng hết khả năng của mình mà
ngăn cản chuyện tình này phát sinh, thế nhưng hắn lại bi ai phát hiện ra mọi
chuyện cũng đã muộn…
Đây là một bức email theo dạng ghi hình, Lan Hiểu Long mở lớn cái đoạn video
đính kèm trong bức email kia lên toàn bộ màn hình của cái điện thoại di động.
Ngay sau đó, tất cả các đội viên bên trong doanh trại nhất thời liền thấy được
những hình ảnh hiện rõ ràng trên màn hình tinh thể lỏng, toàn bộ đều mạnh mẽ
hít sâu một hơi.
Đó chính là một cặp môi đỏ mọng, xinh đẹp đến cực điểm, cực kỳ khoa trương,
chiếm cứ gần như toàn bộ cả màn hình của cái điện thoại đi động.
Ngay sau đó chủ nhân của cặp môi đỏ mọng này mới dần dần kéo dài ra khoảng
cách với màn ảnh, lộ ra một khuôn mặt hoàn mỹ mà tất cả mọi nam nhân của Liên
Bang này đều khắc sâu tận đáy lòng. Cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang Giản
Thủy Nhi nở nụ cười duyên dáng, xinh tươi như hoa, cặp mắt đáng yêu lúc này
nheo lại thành hai vầng trăng sáng rực rỡ, thanh âm nhẹ nhàng thanh thúy, giòn
giã như chuông ngân, nói:
– Hứa Nhạc, đây là tôi cổ vũ cho anh đó, sớm trở về một chút nhe!
Đám đội viên lúc này cũng đã sớm nhận ra khuôn mặt này, nghe thấy câu nói đó,
nhất thời thanh âm hít sâu tức giận đồng loạt trở nên vô cùng mãnh liệt, chẳng
khác nào tiếng dịch áp ầm ầm trong khu nhà xưởng khổng lồ trong Bộ Công Trình
Công ty Cơ khí Quả Xác vậy.
Tất cả mọi gã đội viên của Tiểu đội 7 cũng đều biết rõ Lão Đại nhà mình cùng
với cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang kia từng có một hồi scandal chấn động
cả Liên Bang, thế nhưng mà hôm nay chính mắt nhìn thấy một hồi căn cứ chính
xác vô cùng ướt át rợn người thế kia, cảm nhận trong lòng tự nhiên là chênh
lệch vô cùng rồi.
Sau khi đoạn video đính kèm bức email điện tử kia phát xong, tất cả mọi người
sau một lúc tĩnh mịch trầm mặc đến mức ngay cả tiếng tim đập của Hứa Nhạc cũng
có thể nghe thấy được rõ ràng, toàn bộ nhất thời đồng loạt xoay người lại,
dùng ánh mắt với đủ loại cảm xúc, từ hâm mộ, bội phục đến khiếp sợ, đố kỵ…
nhất thời đem Hứa Nhạc đóng đinh sững người trên mặt đất.
Trong lòng Hứa Nhạc lúc này trái tim đã đập nhanh lên gấp mấy lần bình thường,
đột nhiên chợt phát hiện ra bên ngoài đám người, tại một góc khuất xa xa của
sân vận động có hai thân ảnh đang lén lén lút lút như kẻ trộm đứng ở đó, cặp
mắt ti hí nguy hiểm của hắn khẽ nheo lại đến tận cùng, lạnh giọng nói:
– Lập tức xóa ngay đoạn này, bằng không đừng trách tôi không khách sáo!
Tiểu tổ phóng viên chiến trường hai người phụ trách công tác làm phim phóng sự
do Bộ Quốc Phòng đặc biệt phái đến này, vẫn luôn trường kỳ sống và sinh hoạt
cùng một chỗ với đám người Tiểu đội 7. Đám đội viên đã sớm quen thuộc với sự
tồn tại của đối phương rồi. Cái bị trưởng ban phóng viên, tổ trưởng tổ phóng
sự trong truyền thuyết này, người mà chắc chắn bởi vì bộ phim phóng sự ‘Tiểu
đội 7’ này mà nhận được vô số giải thưởng vinh quang vô tận, hôm nay bất chợt
linh mẫn phát hiện ra một hồi tư liệu sống tuyệt vời đến thế này, làm sao lại
có thể dễ dàng từ bỏ được cơ chứ? Cho nên dẫn theo gã quay phim một mực âm
thầm đứng bên ngoài mà quay trộm. Không ngờ… cuối cùng vẫn như cũ bị Hứa Nhạc
phát hiện ra.
Tiểu tổ phóng viên này phi thường rõ ràng tính cách của Hứa Nhạc, đành phải vô
cùng bi thương, bất đắc dĩ mà mở đoạn phim vừa quay lén vừa rồi ra mà xóa đi.
Đúng vào lúc này, hệ thống thiết bị theo dõi điện tử mà Cố Tích Phong từ đầu
đã bố trí khắp nơi xung quanh doanh địa, đột nhiên bắt đầu không ngừng phát ra
thanh âm cảnh báo bén nhọn. Mặt đất bắt đầu không ngừng run rẩy, trong không
gian cũng xuất hiện một loại cảm giác vang dội vô cùng quỷ dị. Đám đội viên
phản ứng cực kỳ nhanh chóng, lập tức phóng chạy về phía phòng kho súng ống.
– Không có khả năng đám người Đế Quốc đánh tới đây chứ?
Hứa Nhạc nhíu mày, lẩm bẩm.
– Ừm!
Tay phải Bạch Ngọc Lan rất nhanh đút vào trong túi quần, con dao găm tùy thân
thanh tú của hắn đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
– Đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì rồi?
Ánh mắt Hứa Nhạc lại một lần nữa nheo lại thật chặt.