Gian Khách – Chương 483: Sự kiện dơ bẩn năm xưa – Botruyen

Gian Khách - Chương 483: Sự kiện dơ bẩn năm xưa

Cái nồi canh thịt đỏ trên cái bàn nhỏ bên cạnh cửa sổ thủy tinh kia vẫn còn
đang sôi sùng sục. Những miếng thịt chuột trơn nhuận tươi ngon cùng với những
loại rau cải xanh tươi ướt át hỗn hợp vẫn còn nhiều trên chiếc đĩa giữa bàn,
tùy tiện đợi người khác gắp bỏ lên lò nướng, đó chính là loại thực phẩm vô
cùng cao cấp dùng để nhắm rượu tốt nhất. Một lọ rượu đế cao độ cũng không mất
bao nhiêu thời gian, liền bị Chung Sấu Hổ và Hứa Nhạc hai người nuốt cả vào
trong bụng. Khí thế uống rượu của hai người bọn họ cùng không cuồng mãnh, cũng
không có được uy phong như uống cả đại dương vào miệng, thế nhưng một ly tiếp
theo một ly, chậm rãi nuốt xuống, không ngừng xoay chuyển cổ tay dốc từng ly,
tốc độ cũng nhanh đến cực điểm.

Rượu xuống tới bụng, nhiệt ý không ngừng dâng trào lên. Chung Sấu Hổ lấy một
chiếc khăn lông ướt, dùng sức lau mạnh đi những mồ hôi tuôn ra trên mặt cùng
dưới cổ, đem ba cái nút trên cùng của chiếc áo sơ mi màu trắng vô cùng bình
thường kia cởi ra cho bớt nóng, lại tựa hồ vẫn cảm thấy không khí ở nơi này
hơi có chút bị đè nén. Cặp mày ông ta thoáng nhướng lên, nhìn về phía gã quân
nhân sĩ quan Thượng Tá đứng bên cạnh mình, lại liếc mắt nhìn về phía cái cửa
sổ thủy tinh bên cạnh, cùng với hai hàng cây xanh mát trên con đường ngoài
kia, chậm rãi nói:

– Ta muốn hít thở không khí một chút!

Gã quân nhân sĩ quan Thượng Tá ba một tiếng, thực hành nghiêm lễ với ông ta,
sau đó phất tay ra hiệu cho mấy gã quân nhân sĩ quan gần đó, đi ra ngoài quán
ăn, lấy ra các loại công cụ chuyên dụng, không một chút do dự, nhanh nhẹn mà
sạch sẽ lưu loát một phen đem cái cửa sổ thủy tinh kia hoàn toàn gỡ bỏ đi, chỉ
chừa lại một cái khung trống lớn.

Gió đêm nhẹ nhàng thông qua chỗ cửa sổ lớn kia mà thổi vào. Không khí tươi mát
thổi đến đập vào mặt, khiến cho mấy ngón tay đưa lên cởi mấy cái nút trên cổ
áo của Hứa Nhạc thoáng dừng lại một chút, cảm thụ được luồng không khí thanh
lương đang dũng mãnh tiến vào, nhìn một màn này mà không khỏi ngạc nhiên không
biết nói gì. Từ sâu trong đáy lòng hắn chẳng biết vì nguyên nhân gì, đột nhiên
nhớ tới hai năm trước trên con tàu cao tốc Cao Thiết, Lâm Bán Sơn nửa đường
muốn xuống xe, đã làm ra một loại tư thái cô cùng kiêu ngạo.

– Thoải mái hơn rồi!

Chung Sấu Hổ nhẹ nhàng thở dài ra một hơi, chiếc cổ áo sơ mi được mở rộng kia
không ngừng lung lay, đón nhận những ngọn gió đêm không ngừng lùa vào. Ông ta
quay đầu nhìn lại, phát hiện ra trong ánh mắt Hứa Nhạc vẫn còn sót lại một tia
tình tự không hề cố ý che giấu kia, khóe môi khẽ bĩu một cái, trào phúng nói:

– Ta ở tại cái quán ăn này, ăn uống đã hơn mấy chục năm rồi, tự nhiên cũng
chẳng hề trả cho ông chủ quán ăn bất cứ một đồng tiền nào cả. Tiểu tử kia,
chẳng lẽ ngay cả một chuyện nhỏ nhặt như thế này, cậu cũng muốn thể hiện ra
một chút cái tinh thần trọng nghĩa đáng yêu kia của cậu hay sao?

Hứa Nhạc cầm lên ly rượu đế trước mặt, một hơi uống cạn, sau đó khẽ nhếch
miệng lên một cái, lại khẽ nhún nhún vai, tỏ vẻ không thèm quan tâm đến chuyện
này. Mấy năm nay hắn đã từng nhìn thấy vô số các loại đặc quyền xuất hiện
trong cái xã hội Liên Bang này, tạm thời vẫn chưa thế hoàn toàn quen thuộc với
chuyện đó, nhưng cũng không thể hiện sự ngạc nhiên quá mức được.

– Ở trong mắt rất nhiều người trong Liên Bang này, ta chính là một gã quân
phiệt hắc ám, kiêu ngạo nhất. Chính là một Thổ Hoàng Đế tại Tây Lâm, cắt cứ
một lãnh địa của Liên Bang, khiến cho uy nghiêm của Chính phủ Liên Bang bị hao
tổn nghiêm trọng.

Chung Sấu Hổ vẻ mặt không một chút biểu tình nhìn chằm chằm hắn, nói:

– Chung Gia ta thay Liên Bang cố thủ ngàn đời tại biên thùy Tây Lâm này, cuối
cùng lại biến thành bị bêu danh ngàn đời. Một khi đã phải gồng mình hứng chịu
sự bêu danh đó, vì cái gì ta lại không hảo hảo cảm thụ một chút quyền lực được
mang đến đó chứ? Nhân viên mà Chính phủ phái đến đóng trú tại Tây Lâm, phải
trải qua sự đồng ý của ta, kế hoạch tác chiến mà Bộ Quốc Phòng định ra, phải
cùng ta thương lượng trước. Ta chính là vị Hoàng đế tại phiến Tinh vực này…
Ta, mới là vị Cứu Thế Chủ của toàn bộ dân chúng Tây Lâm này…

Hứa Nhạc cũng không hiểu rõ ràng cho lắm vị đại nhân vật vô cùng thành thục
ngồi trước mặt mình này, vì cái gì lại làm trò trước mặt mình, nói với mình
những lời tự đánh giá mình có thể nói là vượt qua sự kiêu ngạo thông thường,
gần như là cuồng vọng ngu xuẩn kia như vậy? Khóe mắt hắn thoáng chú ý đến mọi
người trong quán ăn. Những gã quân nhân Tây Lâm chuyên nghiệp phụ trách bảo
hội đối phương kia lúc này cũng đã lui hết ra ngoài, ở nơi này hiện tại cũng
chỉ còn lại có hai người bọn họ mà thôi.

Căn cứ vào cái lý niệm thanh niên ba có của kiếp sống hơn hai mươi năm của
mình, hắn rất nhanh theo bản năng mà phản bác lại:

– Cho tới bây giờ cũng không có bất cứ Cứu Thế Chủ nào cả, cũng không có cái
gì mà Thần tiên cùng với Hoàng đế…

– Đúng vậy, xã hội Liên Bang đã thoát khỏi Đế chế mấy vạn năm nay rồi…

Chung Sấu Hổ dùng một loại tư thái có vẻ cảm khái chăm chú nhìn hắn, trào
phúng nói

– Nhưng mà ai cũng có thể hiểu rõ ràng, Hoàng đế cho đến bây giờ vẫn không hề
biến mất, bọn họ chỉ có là thay đổi một bộ quần áo khác trên người mà thôi.

– Kiều Trì Tạp Lâm, buổi nói chuyện trong tiệc trà đầu Thu!

Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, rất nhanh đã nói ra xuất xứ của câu danh ngôn vô cùng
nổi tiếng này, trong lòng cũng sinh ra một tia cảm giác quái dị, vô cùng kỳ
lạ, cuối cùng cũng nghĩ thấy những lời nói này của Chung Tư lệnh cũng không
phải là đang tự cao chính mình, mà là có ẩn chứa một thâm ý khác.

– Nghe nói cậu năm đó chính là một gã lính ngồi cầu ở Đông Lâm?

Chung Sấu Hổ chăm chú nhìn hắn, thoáng cười nói:

– Nói như vậy, cậu cùng với Chung Gia chúng ta quả thật cũng có chút duyên
phận…

Đám đại nhân vật chân chính bên trong Liên Bang tựa hồ ai ai cũng rất am hiểu
cái loại chuyển đề tài đột ngột như máy bay như thế này. Tựa hồ như bọn họ mới
là người nắm trong tay toàn bộ trọng tâm của buổi nói chuyện vậy. Trong bầu
không khí u nhã ở sân nhà, trong mấy lần trò chuyện giữa Hứa Nhạc cùng với vị
phu nhân kia ở phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu, đã rất nhiều lần thân thiết lĩnh
hội cái loại phương thức trò chuyện khiến cho người khác phải vô cùng đau đầu
này, cho nên hắn cũng không có quá mức không thích ứng, chỉ là bình tĩnh trả
lời:

– Chỉ là canh hầm mỏ hai năm thôi, có duyên phận gì đâu chứ?

– Tinh cầu Đông Lâm… Cái bức tượng chế phẩm chuông lớn theo kiểu dã cổ kia,
vẫn còn đặt tại Phố Chung Lâu hay không?

Chung Sấu Hổ lại rót thêm một ly rượu, dốc cạn ly một hơi uống hết. Cái luồng
nước nóng liệt như lửa kia, loại chất lỏng tinh khiết như nước lọc chậm rãi
tiến vào trong cơ thể hắn, thế nhưng lúc này tựa hồ lại hóa thành một loại hồi
ức cùng với một tia cảm khái cực kỳ xa xôi trước đây.

Nghe được ba chữ ‘Phố Chung Lâu’ kia, trái tim của Hứa Nhạc thoáng khẽ co rụt
lại một chút, giật mình ngạc nhiên nhìn đối phương một lát, phát hiện trên mặt
vị trung niên nhân này chỉ là một vẻ trầm mặc cảm khái hồi ức, tựa hồ cũng
không phải muốn dò hỏi về cái bí mật lớn nhất của chính mình, cho nên hắn
thoáng buông lỏng tâm tình một chút, chậm rãi trả lời:

– Nghe nói đã đem đặt trong viện bảo tàng rồi.

– Ừm, nhiều năm trôi qua như vậy, xác thực cũng chỉ có thể biến thành đống
rác rưởi bị quẳng vào trong một góc âm u nào đó của viện bảo tàng mà thôi… Cả
cái Liên Bang này, có bao nhiêu người còn có thể nhớ lại chuyện tình năm xưa
cơ chứ?

Ánh mắt Chung Sấu Hổ thoáng cụp xuống, cảm khái nói:

– Năm đó người của Quân khu IV bị phái đến quản lý việc khai thác trên các
tinh cầu quặng mỏ ở Đại khu Tây Lâm. Hạm đội chỉ huy bị rơi thẳng xuống Chủ
tinh Đông Lâm, biến thành một hồi pháo hoa đầy trời. Không ngờ lúc ấy, cái đại
chung dã cổ mà vị Tổng Tư lệnh Quân khu IV cố tình mang theo lại bình an không
có bị phá hủy.

Hứa Nhạc nghe Chung Sấu Hổ nhắc đến chuyện đó, nhất thời nhớ lại cái chuông
lớn dã cổ đặt tại quảng trường trước nhà chính của Chung Gia tại số nhà 36 khu
Số hai kia… Chợt nhớ đến câu chuyện truyền thuyết thuở nhỏ lúc mình còn sống
tại Phố Chung Lâu kia đã từng nghe qua, thân thể không khỏi cứng lại một chút,
trong lòng chợt nhớ đến cái gì đó, bất chợt hiểu được chút gì, không khỏi cảm
thấy thế sự này thật sự là khó đoán trước…

Cặp mày hoa râm của Chung Sấu Hổ lại thoáng nhướng lên một cái, sau đó lại
uống thêm một ly rượu mạnh nữa, mang theo một tia hơi thở lạnh thấu xương, ung
dung nói:

– Đây là một câu chuyện nực cười lớn nhất trong toàn bộ lịch sử của Liên
Bang. Bởi vì căn cứ theo sự điều tra sau đó của Chính phủ Liên Bang… À, Chính
phủ Liên Bang khi đó hình như được gọi là Hợp Chủng Quốc cứt chó gì đó… cũng
có một cái Ủy ban Quản lý cứt chó… Đã nói nguyên nhân Chiến hạm Vũ trụ rơi
xuống mặt đất vỡ ta, chính là vì một cái tính toán đo lường trọng lực sai lầm,
một cái lý do đơn giản không thể nào đơn giản hơn được nữa…

Ông ta giương mắt chăm chú nhìn hai mắt của Hứa Nhạc, ánh mắt thoáng nghiêm
nghị lại:

– Cậu có nghĩ rằng tổ tông của ta lại có thể phạm phải một cái sai lần yếu
hại khiến cho kẻ khác phải tan nát cõi lòng như thế không?

Hứa Nhạc nghĩ đến bản thân mình lúc còn thơ ấu tựa hồ vẫn thường xuyên cùng
với đám bạn bè cô nhi của mình mà cười nhạo đối với vị diễn viên chính của câu
chuyện truyền thuyết này, cái vị đại nhân vật đã lưu lại một câu danh ngôn về
pháo hoa kia, lại theo những lời nói cuối cùng vừa rồi của Chung Tư lệnh,
trong lòng không khỏi cảm thấy chuyện này có chút nghi hoặc…

– Nhưng Chính phủ Liên Bang cố tình lại cho rằng là như vậy, giới truyền
thông cũng cho rằng như vậy, đám dân chúng ngu xuẩn vừa mới thoát ly khỏi chế
độ Hoàng quyền, hoan thiên địa hỉ gào rống những từ ngữ muốn hướng về một xã
hội tự do công bằng kia cũng đều cho rằng chính là như vậy…

Chung Sấu Hổ tiếp tục vẻ mặt không chút biểu tình, tiếp tục chậm rãi nói:

– Cho bên Ủy ban Quản lý Liên Bang lúc đó mượn cơ hội, phát động một hồi
chỉnh đốn tác phong bên trong Quân đội Liên Bang. Quân khu IV bị mạnh mẽ điều
ra khỏi Đại khu Đông Lâm vừa mới được khai phá, trong đó chứa đựng vô số tinh
cầu quặng mỏ, đi tới phiến tinh vực Tây Lâm này, lúc đó vẫn chỉ là một phiến
tinh vực hoang dã xa xôi…

Hứa Nhạc thoáng cúi đầu xuống, hai ngón tay đang cầm đũa của hắn nhất thời có
chút cứng ngắc lại, không được tự nhiên. Trong lòng thầm đoán được vị đại nhân
vật này chính là đang muốn nói đến cái gì. Chỉ là từ sâu nhất trong nội tâm
của hắn, nhất thời nửa khắc cũng không thể nào chấp nhận nổi chuyện này. Cái
tên đường tại cố hương mà mình từ thuở nhỏ đã sinh sống lăn lộn, không ngờ lại
ẩn chứa một sự thật hắc ám cùng cực của Chính phủ Liên Bang như thế này.

– Cái gì mà tính toán sai lầm về trọng lực tinh cầu cơ chứ? Chẳng qua chỉ là
một tràng âm mưu với vô số người tham gia vào mà thôi.

Những lời nói không hề có bất cứ dao động cảm xúc nào của Chung Sấu Hổ, cuối
cùng cũng đã khẳng định một lần nữa sự phán đoán của hắn.

Một nhân vật hậu đại của đương sự chứng nhân lịch sử, thân là một đại nhân vật
đương thời, dùng một loại phương thức giảng thuật, đem một bộ mặt hoàn toàn
tương phải với nhận thức trước giờ, xuất hiện ở ngay trước mặt của Hứa Nhạc.
Hóa ra năm đó, chi Quân đội đầu tiên tiến đến chiếm đóng tại cố hương Đông Lâm
của mình, lại chính là Quân khu IV của Chung Gia. Cũng chính là sau khi một
hồi sự cố này, Chung Gia mới bị điều đến biên thùy phía Tây xa xôi này của
Liên Bang, sau đó mới có đại danh của Chung Gia Tây Lâm ngày hôm nay.

Hóa ra cái sự cố lần đó lại chính là một hồi âm mưu dơ bẩn của Chính phủ Liên
Bang năm xưa, hóa ra bầu trời trên cao kia cũng không thật sự là một màu lam,
và những đám mây lãng đãng kia cũng không thật sự là một màu trắng. Hóa ra cái
sự kiện hòa bình phủ định Đế chế kia, những bậc đại tiên hiện đã được hưởng
đại danh chói lọi trên dòng lịch sử Liên Bang kia, cũng không phải hoàn toàn
sạch sẽ, tốt đẹp như vẫn tưởng. Nếu cứ tiếp tục suy luận theo đường lối như
thế, chẳng lẽ Kiều Trì Tạp Lâm lại thật sự là Phong Dư đại thúc? Hay Quân Thần
Lý Thất Phu có khi nào là một nữ nhân hay không? Hay Đại sư Tịch Lặc thật sự
là một nhân vật trào phúng nào đó trong tiểu tổ năm người vĩ đại năm xưa? Hay
là hai khỏa mặt trăng sáng rọi trên bầu trời Tinh cầu S1 kia thật sự là một
sản phẩm thực nghiệm thất bại của người ngoài hành tinh hay sao?

Hứa Nhạc trong lòng thầm nghĩ như thế, trầm mặc thật lâu, sau đó một hơi uống
cạn ba ly rượu, cuối cùng cũng mở miệng hỏi một vấn đề mà ngay cả chính bản
thân mình cũng cảm thấy vô cùng ngu xuẩn.

– Vì cái gì?

Có lẽ vị Chung Sấu Hổ, đương kim Gia chủ của một đời Chung Gia này đã rất
nhiều năm rồi không có cơ hội đi giảng thuật lại cái chuyện xưa đã phát sinh
tại vô số năm về trước này, giảng thuật lại chuyện một cái gia tộc bị toàn bộ
dân chúng Liên Bang xem là một gia tộc quân phiệt bị dính phải một hồi âm mưu
vô cùng nhục nhã, cho nên khi nghe được một câu hỏi vô cùng ngu xuẩn kia của
Hứa Nhạc, vị Chung Tư lệnh trả lời vô cùng bình tĩnh:

– Bởi vì lúc đó vừa mới đạt được một hồi thắng lợi tuyển cử, cái Chính phủ
dân tuyển vừa mới thành công khiến cho Hoàng đế Bệ hạ phải xuống đài kia, vô
cùng bức thiết cần có một cái cơ hội để mà làm suy yếu đi Thất Đại Gia Tộc
Liên Bang. Mà điều quan trọng nhất chính là, Chính phủ mới đó cần phải đjat
được sự duy trì mạnh mẽ của Hoàng tộc tiền nhiệm… Liên hiệp Tinh cầu Quặng mỏ
của Liên Bang, chính là cái giá phải trả cho sự duy trì phía sau này…

Liên hiệp Tinh cầu Quặng mỏ của Liên Bang, chính là cái cơ cấu trụ cột nhất,
có thể khống chế toàn bộ cái mạch máu lữ hành xuyên vũ trụ của toàn bộ xã hội
Liên Bang, chính là một cái tập đoàn khổng lồ quan trọng nhất, trung tâm nhất
của toàn bộ xã hội Liên Bang. Hứa Nhạc sinh ra tại khu vực khai thác mỏ của
Tinh cầu Đông Lâm, nói theo cách khác, thì tổ tông đời đời trước đây của hắn,
cũng là làm việc cho cái tập đoàn khổng lồ này. Nhưng mà mãi cho đến mấy năm
trước đây, hắn vẫn như cũ giống như đám dân chúng bình thường của Đông Lâm
vậy, cũng đều cho rằng chính mình đang làm việc cho xã hội Liên Bang, mãi cho
đến lúc hắn quen biết được với người bạn có thân phận vô cùng tôn quý kia.

– Chính là Thai Gia!

Hắn trầm giọng trả lời thay cho Chung Sấu Hổ.

– Chính phủ Liên Bang có thể khiến cho Hoàng tộc Thai Gia giao ra quyền lực
tuyệt đối trong tay mình một cách hòa bình… Ta chưa bao giờ thật sự tin tưởng
rằng bên dưới tấm màn đen sự thật kia không hề có bất cứ một cái giao dịch
nào. Những cái quặng mỏ trên các tinh cầu ở Đại khu Đông Lâm kia, chính là
càng thêm trân quý hơn so với bất cứ hoàng kim nào. Mà khẳng định những cái
tinh cầu quặng mỏ kia, không hề nghi vấn, là một phần nào đó trong những cái
giao dịch ngầm này.

Chung Sấu Hổ vẻ mặt không một chút biểu tình, nói:

– Khi đó các tinh cầu tại Đông Lâm vẫn chưa được khai thác một cách toàn
diện, Chung Gia ta chính là thế lực tiên phong tiến vào chiếm giữ, tự nhiên
phải trở thành đối tượng bị hy sinh đầu tiên…

Hứa Nhạc từ trước đến giờ đối với giới chính trị vốn không có bất cứ hảo cảm
nào cả. Nhưng mà thân là một gã cô nhi xuất thân từ tầng đáy của xã hội Liên
Bang, hắn luôn có thói quen đứng về phía hàng ngũ của Chính phủ dân tuyển, còn
đối với bảy gia tộc ngàn thế bí ẩn luôn đứng phía sau bức màn của lịch sử kia
cũng không có quá nhiều hảo cảm.

Hắn thoáng trầm mặc một lúc sau, có chút không được tự nhiên, nói:

– Nhưng mà đối với một giai tầng đặc quyền giống như Chung Gia như vậy, đối
với xã hội Liên Bang mà nói, vốn cũng không phải là chuyện tốt gì…

– Chẳng lẽ cáo đám chính khách đầu heo, một đám lưu manh chỉ biết thỏa hiệp
cùng với trao đổi lợi ích, chỉ biết giơ tay, vỗ tay tiến hành diễn thuyết,
dùng những từ ngữ xinh đẹp mà hư vô mờ mịt để kích động đám dân chúng ngu
xuẩn, chỉ biết vỗ bàn đập ghế không tiếc lời mắng chửi chúng ta, sau lưng lại
thu gom tiền của chúng ta, chơi đùa những nữ nhân mà chúng ta đưa đến… đối với
xã hội Liên Bang này lại là một chuyện tốt à?

Đây vốn chính là một vấn đề thiếu sót trước mắt của chế độ này cùng với cái xã
hội này. Chỉ là bản thân cái chế độ này so ra vẫn còn tốt hơn rất nhiều Thất
Đại Gia Tộc, hoặc là cái chế độ Đế chế Hoàng quyền thời xa xưa kia. Cho dù đám
dân chúng ngu xuẩn kia có được tự bản thân mình làm ra sự lựa chọn, thì sự lựa
chọn đó cũng không quá đúng với cái ý nghĩa của nó. Thậm chí những đối tượng
mà bọn họ thật tâm lựa chọn lại thật sự đáng buồn cười… Ngoài mặt là bọn họ
được phép lựa chọn, thế nhưng chung quy thì quyền lợi lựa chọn của bọn họ cũng
bị giới hạn trong một khuôn khổ đã bị người khác sắp đặt sẵn mà thôi.

Hứa Nhạc trong lòng nghĩ muốn như vậy mà phản bác đối phương, thế nhưng lại
chợt nghĩ đến những cảnh ngộ mà mình gặp phải từ sau khi chạy trốn đến Thủ Đô
Tinh Quyển, lại còn những điều kỳ diệu khó hiểu mà đại thúc đã từng trải qua,
cộng thêm hôm nay nghe được một câu chuyện xưa về sự kiện dơ bẩn bên phía
Chính phủ Liên Bang, nên nhất thời bỏ qua luôn cái ý niệm muốn phản bác lại
đối phương.

– Hôm nay ngài chính là vị sĩ quan chỉ huy cao nhất tại tiền tuyến của Liên
Bang. Tổng thống Mạt Bố Nhĩ mãi cho đến bây giờ vẫn luôn duy trì ngài một cách
vô tư nhất, đưa lưng gánh vác toàn bộ những áp lực cường đại từ bên phía giới
chính trị cùng với Nghị Viện Liên Bang… Theo như tôi biết, Bộ Quốc Phòng từ
trước cho đến bây giờ cũng chưa hề hướng phía ngài tiến hành bất cứ sự can
thiệp chi tiết gì đối với công tác chỉ huy tiền tuyến của ngài.

Hứa Nhạc nói tiếp:

– Đây đều đã là chuyện lịch sử rồi! Quên đi sự phản bội trong lịch sử… Huống
chi lịch sử chính là hiện tại.

– Sau khi Hoàng triều chấm dứt, Chính phủ Liên Bang cùng với Thất Đại Gia Tộc
tiến hành phân chia lợi ích. Chỉ có Chung Gia ta là bị đuổi ra khỏi Thủ Đô
Tinh Quyển giàu có cùng với phồn hoa náo nhiệt kia, tiến đến chiếm cứ cái tinh
vực Đông Lâm chó ăn đá gà ăn cứt kia… Đến khi bọn chúng phát hiện ra Đông Lâm
có lợi ích to lớn, chúng ta lại bị một cái âm mưu thô bỉ mà ghê tởm kia một
phen đuổi ra khỏi Đại khu Đông Lâm, tiến đến cái tinh vực Tây Lâm mà chim cũng
không muốn ỉa này… Ngày hôm nay bọn chúng muốn một phen tiến công về phía Đế
Quốc, Tây Lâm liền biến thành một Đại khu quan trọng nhất tại lãnh thổ của
Liên Bang, Chính phủ Liên Bang liền chuẩn bị một phen đem Chung Gia chúng ta
đuổi chạy đến nơi nào nữa đây chứ? Ta đặt cho nha đầu kia cái tên Chung Yên
Hoa, chính là muốn để cho nó vĩnh viễn nhớ kỹ cái sự kiện nhiều năm trước kia,
Chính phủ Liên Bang vừa mới sinh ra liền từng đối với Chung Gia ta đã làm ra
cái gì. Tiểu tử, hãy tỉnh ngủ lại đi. Tương lai sắp tới, Chính phủ Liên Bang
chắc chắn sẽ còn tiếp tục đối với chúng ta làm ra những chuyện tình như thế
nữa.

Hứa Nhạc trong đầu nhớ đến Tiểu Dưa Hấu đáng yêu kia, nghĩ đến trên hai vai
nhỏ bé của cô bé lại phải gánh chịu một cái sức nặng khổng lồ như thế này,
nghĩ đến tên thật của cô bé, trong lòng không khỏi im lặng nói ra cái câu nói
thở dài nổi tiếng của vị tổ tiên Chung Gia sau khi Chiến hạm rơi xuống nổ tan,
đã từng lưu truyền rộng rãi tại cố hương:

– Tâm tình của lão tư lúc này, so với yên hoa còn thêm tịch mịch hơn…

– Chính phủ Liên Bang nghĩ muốn hủy diệt Chung Gia ta, hơn nữa bọn họ đang có
ý đồ muốn hủy diệt Chung Gia ta. Tựa như năm xưa, chiếc Chiến hạm Vũ trụ kia
vỡ tan thành một bầu trời pháo hoa vậy…

Cặp lông mày hoa râm của vị Chung Sấu Hổ kia thoáng nhướng lên một cái, bình
tĩnh nói:

– Ta thật sự rất chờ mong…