Gian Khách – Chương 481: So tài ăn cơm cùng Sấu Hổ – Botruyen

Gian Khách - Chương 481: So tài ăn cơm cùng Sấu Hổ

Bên trong cái hàng lang u ám đã bị bụi mù bao phủ khắp nơi trong tòa đại lâu,
đám đội viên của Tiểu đội 7 cùng với Tiểu đội quân nhân đặc chủng của Tây Lâm
bắt tay từ biệt, thế nhưng cũng không có thật sự rời đi. Tuy rằng Bạch Ngọc
Lan cầm trong tay văn kiện thông hàng đặc biệt do đích thân nhà chính của
Chung Gia Tây Lâm phê duyệt, nhưng ở trong một khu thành thị vô cùng náo nhiệt
như thế này lại gây chuyện như thế, dùng súng đạn bắn thành một mảnh hỗn độn
khủng khiếp, cường hãn giết người… cũng không thể cứ như vậy mà rời đi cho
được. Bọn họ vẫn còn cần phương diện Tây Lâm xác nhận tin tức.

Gã quân nhân Tiểu đội trưởng Tiểu đội đặc chủng Quân khu Tây Lâm kia nhìn thấy
đám đội viên của Tiểu đội 7 bình tĩnh đứng đó, nhịn không được lắc lắc đầu, cố
gắng xua tan đi một tia cảm xúc khiếp sợ kia trong lòng mình, đi đến bên cạnh
chiếc xe quân dụng, hướng về phía vị thượng cấp cao nhất của mình đang ngồi
trong chiếc xe quân dụng kia tiến hành báo cáo tình huống cụ thể lần hành động
này.

Gã quân nhân sĩ quan cáo cấp nhất của Đại đội đặc chủng Tây Lâm, Thượng Tá Lai
Khắc vẻ mặt không một chút biểu tình, ngồi bên trong chiếc xe quân dụng, chỉ
là nghe đến hai cái tên của Hứa Nhạc cùng với Tiểu đội 7, cặp mày khẽ nhăn tít
lại.

o0o

Ngay tại thời điểm khoảng mười phút trước đó, Hứa Nhạc, trên người mặc bộ quân
trang không có quân hàm, dưới ánh hoàng hôn đỏ tươi chậm rãi đi vào cái quán
ăn có bảng hiệu Thịt Nướng lớn nhất trên con đường náo nhiệt.

Bên trong quán ăn lúc này sớm đã là một mảnh khói lửa náo nhiệt mù mịt vô
cùng. Vô số cái bếp lò nướng thịt đang bốc lửa đỏ rực, sinh ra một mùi vị tươi
sống cay nồng mà cực kỳ kích thích. Nhưng mà hắn liếc mắt đảo một vòng quanh
quán, sau đó ánh mắt liền dừng lại trên một cái bàn nhỏ cạnh cửa sổ ở phía bên
phái của quán ăn.

Bên cạnh cái bàn nhỏ đó lúc này đang có một gã trung niên nhân mặc áo sơ mi
màu trắng bình thường. Một bộ quân phục màu sẫm lúc này đang được vắt tùy tiện
trên phần lưng dựa của cái ghế mà ông ta đang ngồi. Từ trong một khe hở nhở
của cái áo quân trang vắt ở đó, mơ hồ có thể nhìn thấy một cái quân hàm dấu
hiệu ngôi sao sáng chói.

Cho dù là trên một quảng trường khổng lồ với hơn mười vạn người đang tụ tập ở
đó, Hứa Nhạc đại khái cũng sẽ chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra được đối
phương đang đứng lẫn trong đó, sau đó hắn cũng sẽ không thể nào mở trừng mắt
mà nhìn chằm chằm về phía người đó được nữa.

So sánh với cảm giác lúc gặp mặt Đỗ Thiếu Khanh tại khu căn cứ huấn luyện của
Bộ Quốc Phòng trong một năm trước đây. Vị trung niên nhân đang cúi đầu ăn cơm
bên cạnh cái bàn nhỏ cạnh cửa sổ kia, nhìn không ra có bất cứ cảm giác ngạo
nghễ đứng sừng sững giữa thời đại hỗn loạn đen tối cả, mà chỉ là một loại cảm
giác trầm mặc bình thường. Chỉ có mỗi cặp lông mày hoa râm giống hệt như là
hai đầu mãnh hổ đang nằm phục mình trên trán ông ta, mới khiến cho người ta có
một loại cảm giác như là, nếu cặp lông mày này nhướng thẳng lên, như vậy quanh
người kẻ này sẽ có vô số người phải đổ máu.

Bên cạnh cái bàn nhỏ bên cạnh cửa sổ kia còn có mấy cái bàn khác nữa, ngồi tại
đó toàn bộ đều là những quân nhân sĩ quan của Tây Lâm, biểu tình trầm mặc bình
tĩnh. Nhìn bề ngoài bọn họ giống như là đang ăn cơm bình thường, chỉ có điều
trong cặp mắt bọn họ thỉnh thoảng lại lộ ra một tia quang mang cảnh giác ngoan
cường mạnh mẽ, mới có thể khiến cho những người có ánh mắt linh mẫn phát hiện
ra bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể dùng chính mạng sống của mình để mà bảo
hộ cho vị trung niên nhân đang ngồi cạnh cái bàn nhỏ dưới cửa sổ kia.

Trung niên nhân kia từ đầu đến cuối vẫn chưa từng ngẩng đầu lên, cặp mày thả
lỏng, thế nhưng lại tự nhiên toát ra một loại cảm giác áp bách cường đại nào
đó. Cái này đại khái chính là loại khí thế mà chỉ có loại quyền thế ngập trời
cùng với loại uy nghiêm mạnh mẽ dung luyện rất nhiều năm trời mới có thể luyện
thành.

Hứa Nhạc chính là nhận được điện thoại mời đến đây, cho nên biết rõ ràng vị
trung niên nhân này là ai. Cho nên hắn cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, thế
nhưng lại vẫn như cũ có chút giật mình, trong lòng thầm nhủ, đánh giá đối
phương, đại khái là trong cả xã hội Liên Bang này, ngoại trừ vị Quân Thần đại
nhân cường hãn vô song kia, chính là gã nam nhân cường hãn nhất thế gian.
Nhưng mà tuyệt đại bộ phận tâm tư của hắn lúc này cũng đều đã đặt lên trên
người của hai gã chuyên gia Bách Mộ Đại cùng với trên người đám đội viên đang
chấp hành nhiệm vụ đằng kia. Cho nên hắn vẫn không có quá nhiều cơ hội để mà
cảm thụ cái gì.

Ngay khi hắn từ chỗ cửa chính của quán ăn hướng về phía cửa sổ bước một bước
chân đầu tiên, trên bầu trời của quán ăn đột nhiên chợt vang lên một trận
tiếng súng khủng bố cùng với tiếng nổ lớn kịch liệt. Bước chân thứ hai của hắn
đang nhấc lên nhất thời dừng luôn lại giữa không trung, không có hạ xuống, ánh
mắt của hắn xuyên thấu qua cánh cửa thủy tinh nhìn về phía không gian phía
sau.

Rất nhiều vị khách nhân bên trong quán ăn bị tiếng nổ kinh động nhất thời chạy
ra nhìn về phía đó, xác định đó là một tòa đại lâu bình thường cách đây khoảng
chừng hai cây số. Trên một tầng khá cao của tòa đại lâu đó, đột nhiên chợt
phụt ra vô số ánh lửa đạn vô cùng diễm lệ, vô số bụi mù cùng với ánh lửa và
những mảnh thủy tinh vỡ vụn, liên tiếp phun trào mà ra, giống hệt như là phần
đuôi của một chiến đấu cơ, mạnh mẽ phun nhập vào trong bầu trời chạng vạng vô
cùng trong trẻo của Tây Lâm.

Tiếng nổ mạnh khủng bố ở bên trong quán ăn vẫn như cũ có thể nghe thấy vô cùng
rõ ràng, có thể thấy được một tràng bắn nhau bên trong tòa đại lâu kia dữ dằn
khủng bố đến mức nào. Thị lực của Hứa Nhạc vô cùng tốt, thậm chí có thể thấy
được bên ngoài cửa sổ tại tầng thứ mười ba của tòa đại lâu kia, có vô số điểm
đen nhỏ vé giống như là những viên đạn bình thường bắn xuyên qua, cuối cùng bị
sự ma sát mạnh mẽ của không khí dần dần tiêu giảm bớt khí thế cường hãn của
chúng, mất đi hết tốc độ, sau đó hóa thành vô số hạt mưa kim chúc nặng nề, rơi
thẳng xuống phía con đường bên dưới, đập thẳng lên trên đỉnh của đám xe ô tô
đậu dọc theo mấy con đường cùng với nóc của các tòa kiến trúc gần đó, phát ra
thanh âm rào rào.

Đại khu Tây Lâm xa xôi, có khá nhiều thứ thiếu hụt, thế nhưng hai thứ không hề
thiếu, mà ngược lại còn có rất nhiều, chính là quân nhân cùng với đạn dược.
Nhưng mà trị an xã hội nơi này từ trước đến giờ vẫn luôn duy trì rất tốt, ở
một thành thị phồn hoa náo nhiệt như thế này lại phát sinh ra bắn nhau kịch
liệt, chính là một hình ảnh đáng khiếp sợ rất nhiều năm chưa từng thấy qua.
Đám thực khách bình thường bên trong quán ăn đều hoảng sợ vạn phần, lục tục
tính tiền rời đi.

Mà liền đúng vào lúc này, bên trong một gian phòng nào đó gần sát nhà bếp phía
sau của quán ăn này, đột nhiên lại vang lên thanh âm tiếng súng dồn dập mà
thanh thúy giống như hạt đậu rơi xuống chén đá vậy. Một trận tiếng súng này
vang lên quá rõ ràng, lại gần gũi vô cùng, khiến cho đám thực khách nhất thời
sắc mặt tái nhợt, đồng loạt kêu gào liên tục, phóng chạy thẳng ra ngoài.

Tiếng súng nhất thời vang lên, khiến cho đám quân nhân sĩ quan đang ngồi đầy
xung quanh khu cửa sổ nhất thời chấn động, bàn tay nhanh chóng nắm chặt lấy
súng ống bên dưới lớp áo của chính mình.

Hứa Nhạc biết rõ ràng đám người do Lan Hiểu Long suất lãnh hiện tại cũng đã ra
tay động thủ, trái tim nhất thời chợt khẩn trương, co rụt lại, thân thể đồng
dạng cũng gồng lên một chút.

Vị nam nhân trung niên đang ngồi ăn cơm bên cái bàn nhỏ cạnh cửa sổ kia lại
vẫn giống như là không hề nghe qua bất cứ tiếng súng nào cả, không hề nhìn
thấy bất cứ một tia lửa đạn nào cả. Bàn tay phải đang cầm muỗng của hắn cũng
không có bất cứ một tia run rẩy nào cả, vững vàng từ trong cái tô canh trước
mặt múc ra một muỗng canh thịt chuột đồng đỏ rực, xinh đẹp như là máu tươi
bình thường, nhẹ nhàng rưới lên phần cơm trắng trong cái chén làm bằng gỗ hắc
mộc trước mặt mình.

Ánh mắt Hứa Nhạc khẽ cụp xuống, chậm rãi hít sâu mấy hơi, mạnh mẽ đem tâm tình
của mình áp chế cho bình tĩnh trở lại, sau đó tiếp tục hướng về phía cái bàn
nhỏ kia mà đi đến.

Đám quân nhân sĩ quan Tây Lâm đứng đầy ở đó cũng không ai ngăn cản hắn, ngược
lại còn chủ động đứng tách ra, chừa cho hắn một lối đi vào.

Hứa Nhạc đứng ngay trước cái bàn nhỏ kia, nhìn về phía gã trung niên nhân đang
cúi đầu lùa cơm kia, vừa lúc chỉ có thể nhìn thấy được cặp lông mày rậm pha
lẫn một vài sợi bạc kia của ông ta. Cái tư thế này cũng không có cấp cho Hứa
Nhạc bất cứ cảm giác nhìn cao cao tại thượng chút nào, ngược lại cảm thấy khí
thế đối phương đang ngồi ở đó phát ra giống hệt như một thanh đại đao, một cây
búa lớn, lại mạnh mẽ mà vững chắc giống như là một tòa núi hoang khổng lồ, cao
xa thăm thẳm.

Vị trung niên nhân kia vẫn như cũ không hề ngẩng đầy nhìn lên, vẫn vô cùng
chăm chú mà cẩn cẩn thận thận đem cái chén cơm trắng trong cái bát hắc mộc của
mình chan thành một mớ cơm trộn đỏ au, sau đó buông cái muỗng bạc trên tay
xuống, cầm lấy đôi đũa gỗ đen, từ trong cái lò nướng rực lửa đỏ au giữa bàn,
chuẩn xác gắp ra một miếng thịt chuột nướng kỹ đặt lên trên chén cơm. Sau đó
hắn bưng lên chén cơm, bắt đầu nhanh chóng lùa cơm mà ăn, đồng thời hàm hồ
không rõ nói từng chữ một:

– Ngồi!

Hứa Nhạc kéo chiếc ghế dựa ra, chậm rãi ngồi xuống.

– Ăn!

Một gã quân nhân Tây Lâm mang quâm hàm Thượng Tá đi đến trước mặt Hứa Nhạc,
chuẩn bị cho hắn một bộ đồ ăn mới, sau đó nhanh chóng bưng tới một chén cơm
trắng đặt trước mặt Hứa Nhạc.

Bản thân Hứa Nhạc cũng chỉ là một gã Trung Tá, lập tức đứng dậy cúi đầu ta ơn
vị Thượng Tá kia, sau đó mới ngồi xuống, cũng không có mở miệng nói tiếng nào.
Hắn không một chút do dự, cầm cái chén cơm lên, bắt đầu dùng tốc độ chẳng khác
nào gió cuốn mây tan mà không ngừng chan canh, gắp thịt, lùa cơm trắng ăn ngấu
nghiến, chẳng khác nào như cùng với vị trung niên nhân ngồi phía đối diện kia
mà so đấu tốc độ ăn uống vậy.

o0o

Trong khoảng thời gian cực ngắn, hai người đang ngồi đối diện nhau trên cái
bàn nhỏ kia cũng đã làm xong mỗi người bốn chén cơm trắng cùng với tám con
chuột nướng. Vị trung niên nhân đang mặc áo sơ mi màu trắng kia rốt cuộc cũng
buông đôi đũa hắc mộc trong tay của mình xuống, từ trong tay gã Thượng Tá đứng
bên cạnh mình tiếp nhận một cái khăn lông ướt, đưa tay cởi bỏ cổ áo của chiếc
sơ mi trên mặt mình, dùng sức lau đi mớ mồ hôi chảy xuống đầy đầu bởi vì ăn
quá nhiều thức ăn cay và đồ nóng…

– Những quân nhân trong thời hạn nghĩa vụ quân sự cần phải ăn cơm nhiều một
chút…

Trung niên nhân kia chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hứa Nhạc, nói:

– Dạ dày phải đủ mạnh khỏe, cho dù có ăn uống mau đến thế nào cũng không bị
đau dạ dày. Nếu như lúc nào trong đầu cũng cho rằng hình tượng bản thân mình
là một gốc hàn mai thanh tú, ăn uống nhỏ nhẹ như mèo con, vậy thì cả đời cũng
đừng có mà ăn cơm, bởi vì ăn cơm rồi nói thế nào cũng phải ỉa ra…

Hứa Nhạc cũng không xác định rõ ràng những lời này có phải chính là nhằm vào
cái vị Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh danh chấn cả Liên Bang kia hay không, cho
nên cũng không biết phải trả lời như thế nào, đành phải nở nụ cười khổ, trầm
mặc không nói tiếng nào.

– Đám thuộc hạ kia dưới tay cậu cũng khá lắm!

Trung niên nhân dùng khóe mắt liếc nhìn về phía tràng đại lâu đang đắm mình
trong ánh mặt trời chiều kia, nhìn về phía những dấu vết đánh úp bất ngờ tối
đen dữ dằn khủng bố kia, tiêu sái cười một tiếng, nói:

– Ta vốn luôn thích những tên gia hỏa hành động đơn giản trực tiếp!

Đám đội viên của Tiểu đội 7 dựa theo sự an bày của chính mình, ở khu náo nhiệt
của Lạc Nhật Châu Tây Lâm mà gây ra một trận nháo sự như vậy, trong lòng Hứa
Nhạc vẫn mãi lo lắng có thể nào bên phía Tây Lâm có ý kiến gì không. Giờ phút
này hắn nghe được trong miệng đối phương thế nhưng lại toát ra một tia tán
thưởng nhàn nhạt như vậy, không khỏi cảm thấy kinh ngạc, nhưng cũng nghiêm túc
trả lời:

– Cảm ơn Tư lệnh tán thưởng!

Nghe được hai chữ Tư lệnh từ trong miệng của Hứa Nhạc, Chung Sấu Hổ vừa từ
trên không gian trên hành tinh tiền tuyến 3320 đã rơi vào tay giặc kia quay
trở về Chủ tinh Tây Lâm, nhất thời trầm mặc trong khoảnh khắc. Vị Tổng Tư lệnh
tiền tuyến quyền cao chức trọng của Liên Bang, trong tay khống chế toàn bộ
quân quyền của cả Đại khu Tây Lâm, manh theo một tia vẻ mặt phức tạp quay đầu
nhìn sang chỗ khác, thông qua lớp kính cửa sổ thủy tinh của cái quán ăn, nhìn
ra phía gốc cây đại thụ bên kia đường, cùng với những hình ảnh xa xôi hơn của
phiến thành thị Lạc Nhật Châu này.

Đây chính là thành thị của hắn, chính là tinh cầu của hắn, chính là Đại khu
của hắn.

Cặp lông mày hoa râm của Chung Sấu Hổ nhất thời nhướng lên, bên trong cặp mắt
dưới hai hàng lông mày không chút nào che dấu, lộ ra một cỗ lãnh ý vô cùng bá
đạo, phảng phất như là không hề nhìn thấy Hứa Nhạc vậy, trầm giọng nói:

– Ta chuẩn bị bắt đầu bắt người, cậu có người nào muốn nhờ ta bắt chung hay
không?

Hôm nay cùng với vị đại nhân vật đến quán thịt nướng này mà ăn thịt chuột
nướng, chính là do vị phu nhân ở Thủ Đô Tinh Quyển kia an bày. Hứa Nhạc mãi
cho đến lúc này vẫn còn không biết ngoài sự kiện mưu sát nhằm vào chính mình
ngày hôm nay, cũng vẫn còn phát sinh một hồi ám sát nhằm vào vị Chung Sấu Hổ
trước mặt mình kia. Cho nên hắn trong lúc nhất thời cũng không hiểu nổi, vì
sao trong giọng nói của đối phương lại toát ra một tia âm trầm lãnh liệt như
thế…

Bên trong khu vực Tây Lâm này, vốn có rất nhiều người tham gia vào lần sự kiện
ám sát này. Hơn nữa đại bộ phận cũng đều là những viên chức trong hệ thống
Chính phủ Liên Bang, thậm chí là bên trong Quân đội Liên Bang nữa.

Tính tình của Hứa Nhạc vốn dĩ là sáng sủa kiên nghị, thế nhưng tuyệt đối cũng
không phải là một vị tiên sinh ôn hòa. Nếu như hắn bị người khác đánh rớt răng
ra, thì sẽ liền một phen đem mớ răng đó nhét thẳng vào trong bụng của đối
phương. Hắn ở tại tiền tuyến mặc kệ sống chết mà điên cuồng giết địch, bên
trong Liên Bang lại có người lãnh huyết mà mưu đồ muốn ám sát chính mình, hắn
làm sao lại có thể dễ dàng buông tha được đối phương đây?

Chỉ là chuyện tình này nếu muốn xử lý cặn kỹ quả thật sẽ có chút khó giải
quyết. Nguyên bản hắn vốn định muốn để cho đám người Tiểu đội 7 âm thầm ra tay
tiến hành kết thúc công tác này mà thôi, dùng hắc ám cùng với lãnh huyết mà
đối địch với hắc ám cùng với lãnh huyết. Đám thuộc hạ của Tiểu đội 7 này trước
giờ đều là các chuyên gia đi làm những chuyện hắc ám, quả thật có đủ năng lực
để mà làm chuyện này…

Nhưng mà để cho đám đội viên của Tiểu đội 7 lại bởi vì chuyện của chính mình,
lại gia nhập vào một cuộc minh tranh ám đấu giữa mình cùng với đám thế lực thế
gia trong xã hội thượng tầng Liên Bang kia, thật sự không phải là chuyện mà
hắn nguyện ý nhìn thấy. Năng lực chiến đấu của đám đội viên này cho dù có
cường thịnh đến mức nào đi chăng nữa, chung quy vẫn chính là người bình thường
mà thôi. Tiểu đội 7 chính là một chi tiểu tổ chiến đấu hoàn toàn bình thường
của Công ty Cơ khí Quả Xác, thế nhưng nơi này lại là một xã hội thượng tầng
Liên Bang tràn ngập trật tự quyền lực cùng với sương mù hắc ám.

– Tôi vốn có rất nhiều người muốn bắt!

Hứa Nhạc rất nhanh đã làm ra quyết định, vô cùng nghiêm túc hướng về phía vị
Tổng Tư lệnh Chung Sấu Hổ ngồi cạnh bàn đối diện mình, cũng không hề tự hỏi
hai chữ ‘bắt người’ trong lời nói của đối phương đến tột cùng là bắt giam hay
là giết luôn. Bởi vì bất luận là loại nào đi chăng nữa, cũng đều là phương
thức trả thù mà hắn có thể chấp nhận được. Điều quan trọng nhất chính là, chỉ
cần vị trung niên nhân ngồi đối diện kia muốn bắt một người nào đó trong Đại
khu Tây Lâm, sẽ không có bất luận kẻ nào có thể chạy thoát được. Bởi vì, hắn
chính là đệ nhất nhân của Đại khu Tây Lâm.

Hứa Nhạc đưa bản ghi chép điện tử sớm đã chuẩn bị sẵn sàng chi tiết cụ thể,
hướng về phía đối diện bàn ăn mà đưa qua.

Chung Sấu Hổ mở bản ghi chép điện tử kia ra, trầm mặc đọc một lúc lâu, khóe
môi dần dần nổi lên một tia mỉm cười trào phúng nhàn nhạt, nói:

– Lão nhân gia vì muốn bồi dưỡng cho cậu, thật đúng là đã dốc hết tâm trí a!

Trên bản ghi chép điện tử kia có rất nhiều tên người, một số người ngay cả cơ
quan tình báo xuất sắc nhất của Quân khu Tây Lâm cũng không hề nắm bắt được
chút manh mối gì của kẻ đó cả. Nhìn thấy những tài liệu ghi chép cùng với
chứng cứ, thậm chí là những bản ghi âm vô cùng rõ ràng cặn kẽ trong bản ghi
chép điện tử kia, Chung Sấu Hổ vô cùng rõ ràng, ngoại trừ Cục Hiến Chương ra,
không có bất luận kẻ nào có thể lấy ra được những tài liệu có thể nói là vô
cùng tuyệt mật này.

Một khi thái độ của vị phu nhân kia ở phía sau hậu sơn núi Mạch Sầu vẫn luôn
là trầm mặc ngắm nhìn, mà không định ra tay can thiệp, vậy thì ngoại trừ vị
Quân Thần đại nhân tại Phí Thành kia, không hề có bất cứ ai có thể thuyết phục
được Cục Hiến Chương có thể đích thân tham gia vào sự kiện kế hoạch mưu sát
một gã quân nhân sĩ quan cấp bậc Trung Tá trong Quân đội Liên Bang cơ chứ?

Hứa Nhạc cũng không có giải thích cái gì, bởi gì hắn vĩnh viễn không thể nào
giải thích rõ ràng được mối quan hệ thân thiết vô cùng cổ quái giữa mình cùng
với Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương kia.

– Bắt hết toàn bộ!

Chung Sấu Hổ đem bản ghi chép điện tử kia ném cho gã quân nhân sĩ quan Thượng
Tá đứng bên cạnh mình, lạnh nhạt nói:

– Kẻ nào dám bỏ chạy, giết chết không tha!

Hứa Nhạc cúi đầu trầm mặc một lúc sau, đột nhiên ngẩng đầu lên, vô cùng nghiêm
túc hỏi:

– Vậy còn cậu cháu trai kia của ngài thì sao?