Gian Khách – Chương 477: Con thỏ trắng trong chuồng (Hạ) – Botruyen

Gian Khách - Chương 477: Con thỏ trắng trong chuồng (Hạ)

Muốn ra tay ám sát đối với một gã quân nhân sĩ quan Trung Tá đang trong thời
hạn nghĩa vụ quân sự của Liên Bang mà nói, đối với những thế lực nắm trong tay
quyền lực, ẩn nấp phía sau tấm màn tối chính trị, nhất là đối với những đệ tử
con cháu của các gia tộc truyền thừa ngàn đời như thế này, có lẽ quả thật cũng
có chút khó giải quyết, nhưng tuyệt đối không thể nói tới cái gì mà phiền toái
chân chính cả.

Lúc trước trên con đường sơn đạo của Hổ Sơn Đạo, ánh đao trong tay Hứa Nhạc
chợt lóe lên, Phác Chí Hạo đang tiền đồ vô lượng, cái vị quân nhân sĩ quan
được sự trọng điểm bồi dưỡng của Bộ Quốc Phòng, gã Doanh đoàn trưởng đã được
Sư đoàn Thiết giáp 7 chuẩn bị sẵn, dốc lòng nâng đỡ, liền biến thành một cái u
hồn, không còn bất cứ cơ hội tỏa sáng nào nữa. Nhưng mà vị phu nhân ở phía sau
hậu sơn núi Mạc Sầu kia ngay cả một câu cũng chưa từng lên tiếng, chỉ là Trầm
Tổng thư ký gọi vài cú điện thoại, tất cả những công tác điều tra cũng liền
ngay lập tức dẹp xuống, cuối cùng lặng lẽ không một tiếng động mà biến mất
vĩnh viễn. Thậm chí ngay cả Cục Hiến Chương cũng không có bất cứ biện pháp nào
đi tìm ra dấu vết của chuyện này.

Nhìn xa hơn một chút trong dòng lịch sử lâu dài của xã hội Liên Bang, trước
sau cũng đã từng có mấy vị Tổng thống Liên Bang tiên sinh nào đó bị ám sát một
cách bí ẩn. Ở trong những cái bóng râm lịch sử lâu dài đó, rõ ràng có thể nhìn
thấy được bóng dáng của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang. Tuy nói rằng dưới sự đả
kích mạnh mẽ của Chính phủ Liên Bang, cùng với sự phản kháng áp chế của ý chí
dân chúng tập thể, Thất Đại Gia Tộc hôm nay rốt cuộc cũng không còn chọn lựa
loại hành động huyết tinh ngọc đá cùng nát như thế nữa, nhưng mà ai cũng có
thể hoàn toàn không chút nghi ngờ, đám người nắm giữ trong tay phần lớn nguồn
tài nguyên của cái vũ trụ sâu thẳm này, hoàn toàn có cái loại năng lực khủng
bố đó.

Mà nếu như lúc này quả thật bọn họ có ý định muốn đi ám sát cái gã Trung Tá
tên gọi Hứa Nhạc kia, chuyện tình này liền sẽ trở nên có chút phiền toái, đến
nỗi ngay cả vị Chung Nghị thiếu gia từ trước đến giờ vẫn luôn hoành hành vô
lối ở Đại khu Tây Lâm này, cũng trở nên có chút khẩn trương, lo lắng.

Thanh âm bên kia đầu dây điện thoại vẫn như cũ tiếp tục lạnh lùng nói:

– Yên tâm đi, tao đã điều tra cẩn thận mọi chuyện rồi. Vị phu nhân ở phía sau
hậu sơn núi Mạc Sầu kia thật sự không thích hắn lắm, mà hắn cũng không phải là
đứa con rơi của vị lão nhân gia kia.

Chỉ đơn giản đối thoại thêm mấy câu nữa, sau đó Chung Tử Kỳ rất nhanh cắt đứt
điện thoại. Còn về chi tiết cụ thể của chuyện tình lần này, tự nhiên có những
thuộc hạ của cả hai bên đặc biệt đi liên lạc cùng với an bày cụ thể. Trên thực
tế, loại an bày này đã được tiến hành từ rất lâu trước đây rồi, chỉ là cùng
đợi một cái quyết định từ chỗ nào đó, sau đó liền có thể bộc phát ra mà thôi.

Sở dĩ lúc trước ở trong cú điện thoại, hắn vẫn như cũ có vẻ có chút do dự, hỏi
đi hỏi lại mấy câu kia, thuần túy là bởi vì hắn có chút lo lắng đối với bối
cảnh sau lưng Hứa Nhạc mà thôi.

Còn về các chuyện tình cụ thể khác phía sau, Chung Tử Kỳ cùng với mấy gã đệ tử
thế gia kia cũng không hề có chút lo lắng nào. Hai gã chuyên gia đến từ Bách
Mộ Đại kia, cũng không kẻ nào biết rõ kẻ phát ra nhiệm vụ này là ai. Bất luận
là việc thanh toán tiền bạc, hay là liên lạc tình báo, cũng đều là do các nhân
sĩ chuyên nghiệp nhất tiến hành xử lý. Còn súng ống trang bị cung cấp cho hai
gã chuyên gia kia sau khi tiến vào trong cảnh nội của Liên Bang, thì lại là
đến từ kho quân khố của bộ đội Thanh Long Sơn, hiện tại đã là Quân đoàn Đặc
biệt I của Quân đội Liên Bang.

Mà hai gã chuyên gia đến từ Bách Mộ Đại kia có thể trầm mặc chờ đợi một quãng
thời gian dài như thế ở tại Lạc Nhật Châu này, cũng không có bị Quân đội Liên
Bang cùng với Cục Điều Tra Liên Bang phát hiện ra, thì chính là nhờ vào năng
lực che giấu của một số thế lực nào đó đến từ Chính phủ Liên Bang cùng với Đại
khu Tây Lâm!

Từ mặt ngoài mà nhìn lại, một sự kiện mưu sát lãnh huyết đã được chuẩn bị vô
cùng công phu như thế này, cùng với mấy gã đệ tử thế gia bọn chúng cũng không
có bất cứ quan hệ dính líu nào cả.

Chung Tử Kỳ ngẩng mặt nhìn lên ánh mặt trời sáng lạn đang xuyên thấu qua lớp
kính cửa sổ chiếu rọi vào trong gian phòng, tưởng tượng đến không lâu sau đó,
thi thể của Hứa Nhạc sẽ nằm dài vắt ngang trên đường lớn, trên khuôn mặt lộ ra
một tia mỉm cười cực kỳ sung sướng.

Hắn cũng không biết rõ ràng cụ thể kế hoạch ám sát diễn ra sau đó, nhưng mà
đám gia hỏa ở Thủ Đô Tinh Quyển kia một khi đã dám ra tay động thủ, nhất định
là đã đạt được sự chuẩn y của một đám lão nhân nào đó rồi. Nói như vậy hẳn
cũng sẽ lưu lại cho Hứa Nhạc bất cứ cơ hội nào cả.

Ánh dương quang từ bên ngoài cửa sổ chiếu rọi lên mặt hắn, khiến cho hắn liên
tưởng đến Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương không nơi nào không có, không chuyện
gì không biết kia. Nụ cười sung sướng trên mặt của Chung Tử Kỳ nhất thời hóa
thành một tia trào phúng mạnh mẽ. Đám đệ tử thế gia bọn chúng đều biết rất rõ
ràng quy trình kỹ thuật đã được quy định rõ của Cục Hiến Chương, bởi vì cái
này đại khái là sự tồn tại duy nhất bên trong cả vũ trụ này khiến cho bọn
chúng cảm thấy kinh sợ.

Cái cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang kia luôn luôn tuân thủ nghiêm ngặt
thậm chí là nghiêm khắc theo Đệ Nhất Hiến Chương. Ngoại trừ những loại sự kiện
thuộc về danh sánh quyền hạn cấp bậc I ra, giống như là chuyện đám người Đế
Quốc bất ngờ tấn công Liên Bang vậy, tất cả những hành động dự đoán cùng với
báo động trước khi chuyện phạm tội xảy ra đều bị nghiêm cấm triệt để. Chỉ có
thể sau khi sự kiện xảy ra rồi, trong quá trình điều tra sự kiện mới có thể
phát huy tác dụng mà thôi. Nhưng mà chấp hành công việc điều tra về sau cũng
đều là người, những nhân viên phục vụ bên trong Cục Hiến Chương kia cũng đều
là người cả.

Mà hễ chỉ cần là người, một khi còn sinh hoạt bên trong cái xã hội Liên Bang
này, đối với các đại nhân vật cao cao tại thượng nào đó bên trong xã hội Liên
Bang này, liền đều có thể biến bọn chúng thành đối tượng đùa bỡn trên lòng bàn
tay một cách dễ dàng.

– Mặc dù biết rõ ràng chúng ta muốn ra tay giết hắn, nhưng cũng không thể
phát ra lời cảnh báo trước, có phải cảm thấy rất buồn bực hay không?

Chung Tử Kỳ khoái trá nhìn về phía ánh dương quang chiếu rọi bên ngoài cửa sổ,
nâng ly rượu trong tay lên kính một cái. Ngay sau đó chợt nghĩ đến đối phương
chỉ là một cỗ máy tính lạnh như băng vô tri vô giác, không khỏi cảm thấy hành
động của mình có chút buồn cười.

o0o

Nghe được câu hỏi của Hứa Nhạc, vị lão nhân viên phục vụ của Chung Gia chợt
biến sắc mặt một chút, khẽ trầm mặc một lúc sau mới có chút buồn bã hít nhẹ
một hơi, nói:

– Lúc tiểu thư rời đi Thủ Đô Tinh Quyển, con thỏ mà cô ấy nuôi cũng đã mười
hai tuổi rồi. Lúc này đã trải qua hơn năm năm trời, mặc dù chúng tôi đã cố
gắng hết sức rồi, nhưng cũng không thể nào để cho hắn sống tiếp được nữa, đành
phải lén đổi một con thỏ khác. Chẳng qua tôi nghĩ rằng tiểu thư chắc không
phát hiện ra chuyện này đâu. Tư lệnh vì để chọn ra một con thỏ trắng giống như
đúc con thỏ cũ, đã tốn không biết bao nhiêu tâm tư. Ngay cả Tổng cục Hóa trang
của Quân khu cũng điều đến một Tiểu đội hóa trang đến tiến hành cải tạo hình
dáng của nó nữa.

Hứa Nhạc im lặng trầm mặc, nghĩ đến những hao tâm tổn trí của bên phía Đại khu
Tây Lâm đối với chuyện này, liền sâu sắc cảm nhận được sự yêu thương của vị
Lão đầu hổ Tây Lâm kia đối với Tiểu Dưa Hấu. Có lẽ bên trong sự yêu thương vô
cùng này còn có ẩn chứa một loại ái náy nữa thì phải?

Bởi vì cái này chính là một loại động thái chính trị trong mối quan hệ giữa
Tây Lâm Chung Gia cùng với Chính phủ Liên Bang, Hứa Nhạc biết rất rõ ràng Tiểu
Dưa Hấu được đưa đến Tê Hà Châu học tập, liền giống như là có một cái thân
phận con tin vậy. Hai cha con bọn họ chỉ sợ cả đời này cũng đừng mong gặp lại
nhau lần nữa. Chuyện này quả thật là một sự bi ai to lớn đối với một đời người
a. Nghĩ đến điểm này, tâm tình của hắn cũng trở nên có chút bi thương nhàn
nhạt, rõ ràng cảm nhận được sự bất đắc dĩ của Chung Gia, cái thế lực mà trong
mắt mọi người luôn xem là bá chủ của Đại khu Tây Lâm.

Hắn đứng trước cái ***g trống trải một lúc lâu sau, nhìn về phía con thỏ trắng
mập mạp nhưng u buồn chán nản kia, trầm mặc một lúc mới nói:

– Tôi nghĩ… Cô bé chắc là sớm đã biết con thỏ trắng mà cô bé nuôi đã chết lâu
rồi…

Hứa Nhạc nghĩ đến tiểu nha đầu thông minh đáng yêu, khi gặp phải chuyện gì
ngạc nhiên thường hay nói ‘tuyệt cú mèo’ kia, tâm tình có chút trầm thấp, hạ
giọng nói:

– Chỉ có điều cô bé không muốn quên đi những kỷ niệm trước kia ở nhà cũ mà
thôi.

Hắn vỗ vỗ vai an ủi vị nhân viên phục vụ lớn tuổi đứng bên cạnh, nói:

– Một khi đã như vậy, tất cả mọi người cũng không cần vạch trần là tốt nhất.

Vị nhân viên phục vụ già nua, đầu tóc bạc phơ kia, lúc này hai mắt sớm đã có
chút ẩm ướt, nở nụ cười nhàn nhạt, nói:

– Đúng vậy, kỳ thật ở trong nhà chính cũng có rất nhiều người, vẫn không quên
được tiểu thư. Không biết lúc nào cô ấy mới có thể trở về được.

Hứa Nhạc cũng không có trả lời ông ta, cũng không có cách nào mà trả lời được.
Mối quan hệ chính trị đặc biệt giữ Thủ Đô Tinh Quyển và Tây Lâm Chung Gia này,
cũng không phải một gã nhân vật anh hùng tùy tiện nào đó xuất hiện liền có thể
phá vỡ được vòng lẩn quẩn đó được… Ngay cả vị phụ thân vô cùng cường hãn của
Tiểu Dưa Hấu kia còn không thể làm được, thì còn ai có thể làm được nữa đây?

Hắn lấy ra cái điện thoại di động cá nhân của mình, bắt đầu tiến hành ghi hình
con thỏ trắng ở giữa cái ***g lớn kia, dùng thanh âm khàn khàn bắt đầu giảng
thuật lại, ghi âm rồi chuyển sang điện thoại của Tiểu Dưa Hấu.

– Hiện tại nó sống rất tốt, rất khỏe mạnh…

– Chỉ là xem ra gần đây cần phải giảm béo một chút. Hơn nữa cái ***g này mặc
dù rất lớn, nhưng không có ai làm bạn cả, hình như nó rất cô đơn. Em có muốn
kiếm cho nó thêm mấy người bạn nhỏ nữa để cho nó chơi chung hay không?

– Chẳng qua nghe nói lúc trước Chung Tư lệnh cũng từng có đi rồi, nhưng mà
cảm xúc của nó không tốt lắm, cho nên nó hơi hung dữ, một phen cắn cho mấy con
thỏ bạn nó bị thương hết cả.

– Cho nên mặc dù có béo một chút, nhưng cũng không sao, chỉ cần tâm tình tốt
một chút là được rồi.

– Em nghĩ sao? Tiểu Dưa Hấu?

o0o

Trong một gian phòng khách trang hoàng theo phong cách cổ xưa của căn biệt
thự, Hứa Nhạc lúc này đang cầm trong tay một tách trà làm bằng sứ cổ, phong
cách vẫn là cổ xưa, vô cùng phù hợp với trang trí trong gian phòng này. Hắn
lặng lẽ ngửi mùi hương thanh u trong trẻo của tách trà thơm, tận khả năng thể
hiện ra một loại phong phạm lịch sự tao nhã khi phẩm trà, cảm giác có như thế
mới có thể thuyết phục bản thân mình không có làm mất đi cái phong cách cổ xưa
thể hiện ra trong tòa biệt thự nhà chính của Chung Gia này.

Nhưng mà đáng tiếc chính là, khi luồng nước trà thanh mát nhè nhẹ trôi xuống
cổ họng xong, hắn đang chuẩn bị hướng về phía vị nhân viên phục vụ già nua
ngồi bên cạnh mình, tán tụng mấy câu gì đó về loại trà cổ xưa thanh nhã này,
trong đồng tử mắt phải của hắn lại xuất hiện mấy hàng chữ cảnh báo vô cùng bắt
mắt.

– Chung Tử Kỳ, Lâm Đấu Hải!

Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang rất dễ dàng có thể phát hiện ra được nội
dung của cú điện thoại lúc trước, thông qua con chíp vi mạch nhân thể sau gáy
xác nhận thân phận của đối phương. Lại bởi vì Hứa Nhạc chính là có thân phận
đối tượng nằm trong danh sách bảo hộ cấp độ I, cho nên rất nhanh đã đem toàn
bộ kết quả truyền thẳng vào trong đầu của Hứa Nhạc. Nếu như mấy gã đệ tử thế
gia này biết được tình thế lại phát triển theo hướng như vậy, bọn chúng khẳng
định không thể nào an nhiên tự tại ngồi trên ghế, nhìn ánh mặt trời tuyệt vời
mà tưởng tượng ra ngày giỗ của Hứa Nhạc như vậy.

Nhìn thấy hai cái tên này xuất hiện, Hứa Nhạc hoàn toàn không cảm thấy ngạc
nhiên chút nào. Hắn tay vẫn cầm tách trà, trên mặt không toát ra bất cứ một
tia tình tự động dung nào cả, im lặng mở ra điện thoại di động, đọc sơ qua tin
nhắn vừa mới được nhắn đến. Phát hiện ra Chung phu nhân đề nghị hắn khi nào
rời khỏi căn nhà chính, tiện đường ghé vào mấy quán ăn ở trên con lộ trước
nhà, ăn thử một chút món đặc sản thịt chuột đồng nướng ở nơi đó, Hứa Nhạc
không khỏi nở nụ cười ấm áp.

Có câu danh ngôn chính là, đứng giữa hiểm nguy vẫn có thể nói ra những lời an
nhiên tự tại. Câu nói này chính là vô cùng thích hợp hình dung tình cảnh hiện
tại của hắn. Các đại nhân vật trong xã hội thượng tầng Liên Bang. Những chuyên
gia chuyên nghiệp, lợi hại khủng bố… tất cả đều là những tồn tại vô cùng cường
hãn đối với tất cả mọi người, nhưng mà chuyện này cùng với hắn thì có quan hệ
gì đâu chứ?

Từ sau khi phát hiện trên người mình xảy ra những chuyện vô cùng kỳ diệu không
hiểu nổi, Hứa Nhạc đối với những cái gọi là âm mưu ám sát này nọ cũng tựa hồ
như cách ra một khoảng vô cùng xa xôi. Hắn so với mọi người, thậm chí so với
sự suy nghĩ của tất cả mọi người trong Liên Bang còn cường đại hơn rất nhiều.

Nửa tiếng đồng hồ sao, Hứa Nhạc cho rằng đã cấp cho đám người Tiểu đội 7 đầy
đủ thời gian để phản ứng cùng với chuẩn bị này nọ, hắn mới buông tách trà
xuống, lễ phép nói lời cảm ơn với vị nhân viên phục vụ lớn tuổi của Chung Gia,
sau đó rời khỏi căn biệt thự số 36 khu Số hai của Chung Gia.

Chiếc ô tô màu đen không biển hiệu chậm rãi lái ra khỏi sân chính của căn biệt
thự, sau đó chạy dọc theo bên dưới hai hàng cây rợp bóng mát bên đường. Hứa
Nhạc nhìn về phía bốn chiếc xe quân dụng màu xanh lục nhạt đang đậu ở đầu con
lộ chính dẫn vào khu Số 2, chậm rãi chạy đến, hội hợp với đám đội viên Tiểu
đội 7 cùng tiến đến tiếp ứng cho mình.

Cánh cửa kính thủy tinh của chiếc ô tô chậm rãi hạ xuống, Hứa Nhạc nhìn về
phía Bạch Ngọc Lan đang ngồi trên chiếc xe quân dụng bên cạnh, nói địa chỉ của
một tòa nhà nào đó, sau đó mới nói:

– Chú ý an toàn!

Bạch Ngọc Lan gật gật đầu một cái, quay trở lại trên chiếc xe quân dụng màu
xanh lục nhạt, liếc mắt nhìn về phía đám người Hùng Lâm Tuyền đang cẩn thận
tiến hành điều chỉnh súng ống phía sau xe, nhẹ nhàng cất giọng nói nhỏ nhẹ của
mình:

– Lên đường!

Đạt Văn Tây, tạm thời thay thế Lưu Giảo lái xe cho Tiểu đội 7, cũng không biết
đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng lại có thể cảm nhận được trong xe đang tràn
ngập một loại không khí khẩn trương cùng với áp lực nhàn nhạt. Loại không khí
này thậm chí so với lúc ở trên tiền tuyến còn nồng đậm hơn nhiều, lạnh như
băng vậy. Hắn theo bản năng nuốt nhẹ một ngụm nước bọt, sau đó thuần thục khởi
động chiếc xe quân dụng, ở trên con lộ thẳng tắp đánh một vòng cung, men theo
bóng râm rẽ sang một con đường khác chạy đi.

Hứa Nhạc cũng không có lập tức khởi động chiếc ô tô màu đen của mình chạy
theo, mà ngược lại châm một điếu thuốc, nhìn những làn sương trắng nhàn nhạt
từ trên chỗ cửa xe mà lượt lờ bốc lên, dung ngập vào bên trong ánh hoàng hôn
của đường quốc lộ. Cặp mắt hơi có chút nheo lại của hắn thoáng nhìn về một
phía xa xa, nơi đó có một loạt các kiến trúc vô cùng bình thường nào đó. Nếu
như ánh mắt của hắn có thể nhìn xuyên qua các kiến trúc này, liền có thể nhìn
thấy một tòa kiến trúc lớn ở phía sau… Hai gã chuyên gia muốn giết hắn, chính
là đang ở trong tòa kiến trúc lớn đó.

Lão già kia vốn dĩ chịu sự hạn chế bởi quy tắc của Đệ Nhất Hiến Chương. Hứa
Nhạc lại cũng không muốn để cho Chính phủ Liên Bang biết rõ ràng bí mật về cấp
bậc quyền hạn mà mình đang nắm giữ trong tay. Tuy rằng bên phía Cục Hiến
Chương trước mắt đã nắm giữ một chút tin tức gì đó về tin tức hạ lạc của hai
gã chuyên gia đến từ Bách Mộ Đại kia, cùng với rất nhiều các manh mối liên lạc
ẩn bên dưới sự kiện mưu sát lần này, nhưng mà hắn cũng không định nói cho Bộ
Quốc Phòng cùng với Cục Điều Tra Liên Bang biết về chuyện này.

Mấy năm trước đây, hắn đứng dưới ánh mặt trời, ngay trước cửa của Cục Hình Sự
Liên Bang, liền đã xác nhận, ở trong Liên Bang luôn luôn có một giai tầng nào
đó, đứng cao hơn hắn cả pháp luật Liên Bang. Những người này từ trước đến giờ
vẫn luôn không chút lo sợ nào, đứng ở bên trong bóng tối chính trị, thò bàn
tay của mình ra mà làm những sự kiện dơ bẩn khiến cho người khác phải phẫn nộ
cùng cực.

Nguyên nhân của những hành động đó cũng chỉ là bởi vì ích lợi cá nhân, hoặc là
bởi vì những từ ngữ nghe có vẻ quang minh chính đại nào đó, cũng có đôi khi
thậm chí gần như chỉ bởi vì một cảm xúc vui buồn thất thường của bọn họ mà
thôi… Cho nên tại những thời khắc đặc biệt như thế này, nên pháp luật của Liên
Bang cũng không có năng lực đi bảo hộ cho lợi ích của hắn cùng với của rất
nhiều người khác.

Cho nên, Hứa Nhạc hiện tại không còn kính sợ đối với pháp luật Liên Bang như
hồi còn thiếu niên trước đây nữa.

Hôm nay, hắn chuẩn bị đích thân hành động bảo vệ cho quyền lợi sinh tồn của
chính bản thân mình.

Đầu lọc điếu thuốc lá hiệu ba số bảy từ trong cửa sổ chiếc ô tô màu đen rơi
thẳng xuống mặt đất, phát ra vài tia lửa nhỏ nhàn nhạt. Hai tay nắm trên vô
lăng cực kỳ bình tĩnh, Hứa Nhạc xoay người lái chiếc ô tô hướng về phía con lộ
nào đó mà chạy đến. Cơ hồ là đồng thời lúc hắn chạy đi, mấy chiếc xe quân dụng
màu xanh lục cũng chạy thẳng vào trong bãi đậu xe dưới lòng đất của một tòa
kiến trúc nào đó.