Một đầu u linh, chính là một đầu u linh sinh ra ra trong cái thượng tầng xã
hội Liên Bang, nơi mà bất cứ kẻ nào trong đó cũng khiến cho người khác phải
sinh ra một sự cố kỵ, kinh sợ, lạ lẫm mà bất an, lúc này đang không ngừng lởn
vỡn trong khoảng không trên đỉnh đầu của Hứa Nhạc, thỉnh thưởng lại hướng về
phía sau gáy của hắn thổi ra một luồng hơi lạnh thấu xương.
Ở tận bên trong quân doanh của tiền tuyến Tây Lâm, lại có thể cảm nhận được rõ
ràng từng trận gió âm phong đến từ một nơi nào đó tại Thủ Đô Tinh Quyển, tâm
tình của Hứa Nhạc khó tránh khỏi có chút phẫn nộ, bất an cùng với bất mình vô
cùng. Bản thân mình gia nhập chiến trường tiền tuyến, không tiếc đổ xuống bầu
nhiệt huyết, thế nhưng phía sau lưng lại tràn ngập những ánh mắt cùng với tâm
tư tràn ngập địch ý… Loại đãi ngộ như thế này, cái vị lão nhân gia đã ở bên bờ
hồ câu cá hơn mười năm trời, cũng không thể nào lạnh nhạt bàng quan không quan
tâm đến được.
Vũ nhục cái tinh thần này, hủy diệt cái thân xác này… Cái trước chính là làm
một cái thử nghiệm mà thôi, thậm chí là cái thái độ mà vị công tử anh tuấn Lợi
Tu Trúc kia âm thầm thể hiện ra, khiến cho Hứa Nhạc cũng có thể khẳng định
được, cái thứ hai mới chính là vấn đề mấu chốt trong chuyện này.
Sau khi đích thân tiễn vị đại luật sư Hạ Hà rời khỏi quân doanh, Hứa Nhạc quay
trở lại ngồi phía sau bàn làm việc, hai bàn tay đan lại đặt trên bàn, trong
đầu không ngừng tính toán, đến tột cùng là nhân vật nào đứng phía sau, tham dự
vào cái chuyện tình này đây?
Những lão nhân của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang? Những đại nhân vật trong giới
chính trị tại Đặc Khu Thủ Đô? Bọn họ ai nấy cũng đều là người lòng dạ thâm
sâu, suốt đời luôn cẩn thận giữ mình. Dưới tình huống một ngày mà còn chưa xác
định được rõ ràng mối quan hệ giữa Hứa Nhạc và Phí Thành Lý Gia, bọn họ cũng
sẽ giữ sự trầm mặc thêm một ngày. Nếu như luồng âm phong lạnh gáy kia, con u
linh giật dây phía sau những chuyện này chính là cấp bậc nhân vật như thế, thì
giờ phút này chỉ sợ xung quanh Hứa Nhạc đã là những phong ba bão táp đập mặt
mà đến, như thế nào lại chỉ là một loại động thái nhỏ nhặt khiến người khác
phiền chán như thế này?
Lần này xem ra, lại còn có kẻ dám có gan không nhìn đến thái độ của Quân đội
Liên Bang hoặc là cả Phí Thành Lý Gia nữa, âm thầm đứng phía sau, bày mưu tính
kế mà đâm sau lưng hắn một đao. Kẻ này hiển nhiên phải là đám thanh niên nào
đó con cháu thế gia vô cùng kiêu ngạo, hơn nữa thật sự còn có đủ năng lực để
phát tiết cơn giận nhất thời của mình. Bọn họ cùng với Hứa Nhạc vốn là tồn tại
thuộc về hai thế giới hoàn toàn bất đồng với nhau, cũng chẳng có liên quan gì
với nhau cả, một khi va chạm nhau thì hoặc là lướt qua luôn hoặc là bùng nổ
mạnh mẽ…
Lâm Đấu Hải, Nam Minh Tú, Chung Nhị Lang… trong đầu của Hứa Nhạc nhất thời
hiện ra ba cái tên này.
Bởi vì một cú điện thoại của Chung phu nhân, cho nên đại luật sự Hạ Hà đã xuất
hiện bên trong quân doanh. Sự xuất hiện của ông ta, theo một ý nghĩa nào đó mà
nói, chính là biểu hiện thái độ chính thức của Chung Gia Tây Lâm đối với Hứa
Nhạc, ở phía sao còn mơ hồ ẩn chứa thanh danh của vị Thủ tịch Pháp quan của
Pháp Viện Tối Cao Liên Bang vô cùng uy thế nữa. Bộ Quốc Phòng ra mặt tiến hành
điều tra chuyện này, vốn dĩ là do áp lực ép xuống bọn họ quá lớn, hiện nay đã
có kẻ chính thức ra mặt đem mấy cái áp lực này nhất thời gỡ bỏ xuống giúp rồi,
tự nhiên bọn họ cũng sẽ không tiếp tục kiên trì điều tra nữa. Chỉ là khiến cho
đám quân nhân sĩ quan của Ban Nội Vụ Bộ Quốc Phòng cảm thấy có chút căm tức mà
thôi.
Ngay sau đó, Công ty Cơ khí Quả Xác, cái công ty khổng lồ thế lực vắt ngang
toàn bộ xã hội Liên Bang này, liền hướng về phía đám cơ quan truyền thông
trong Liên Bang gửi đến một bức thư hàm luật sư do đích thân Tổng Giám đốc
tiên sinh ký tên, yêu cầu giới truyền thông phải ngay lập tức gỡ bỏ tất cả các
bài đưa tin ác ý ẩn chứa ý tứ phỉ báng chế nhạo kia, hơn nữa còn phải đưa ra
văn bản giải thích chính thức trên tất cả các phương tiện thông tin đại chúng.
Các phương khắp nơi hoặc âm thầm hoặc trực tiếp ra tay, đám người của giới
truyền thông nghe được phong thanh lập tức co vòi lại. Một hồi phong ba trong
chuyện tình lần này dần dần bình ổn lại. Thế nhưng Hứa Nhạc đang ở Lạc Nhật
Châu Chủ tinh Tây Lâm lại cũng không chút lơi lỏng cảnh giác.
Lúc này hắn đang nhìn vào một cái bản đồ điện tử nằm trong đồng tử mắt phải
của mình, chú ý đến hai cái quang điểm màu trắng đại biểu cho hai cái mục tiêu
đang tiến càng ngày càng gần, biết sự khảo nghiệm vô cùng hung hiểm lập tức sẽ
đến rồi.
Một khi còn có được Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương còn ở trong mắt mình, trên
khắp cái xã hội Liên Bang này, cho dù là những sát thủ chuyên nghiệp đến mức
nào đi chăng nữa, đối với Hứa Nhạc hiện tại mà nói, cũng không tính là một
khảo hạch nguy hiểm chân chính nào cả.
o0o
Cuộc Tổng tiến công của lần hành động quân sự Thắng Lợi lần này đã tiến nhập
vào giai đoạn cuối tuần thứ hai. Trên hành tinh 3320 chính là tụ tập lực lượng
quân lực cường đại nhất của Quân viễn chinh Đế Quốc, nhưng mà dưới sự theo dõi
quan sát không chỗ nào không có của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương cùng với
hành động công kích mạnh như gió lốc của Quân đội Liên Bang, đám người Đế Quốc
không ngừng bại lui, bỏ lại vô số thi thể của các chiến sĩ Quân đội, vô cùng
chật vật mà lui về phía sau, chuyển từ vùng cao nguyên bằng phẳng phía Tây
sang vùng núi đá lởm chởm phía sau.
Thế tiến công của Quân đội Liên Bang chính vì thế nhất thời giảm tốc độ lại.
Không biết xuất phát từ nguyên nhân lo lắng gì, vị Tổng Tư lệnh của chiến
trường tiền tuyến, được xưng danh là Lão đầu hổ Tây Lâm kia, đã mạnh mẽ hạ
mệnh lệnh cho các chi bộ đội lập tức giảm lại tốc độ tiến công. Chiến cuộc
nhất thời tiến vào trạng thái giằng co.
o0o
– Sự giằng co lần này cùng với sự giằng co trong quá khứ cũng không giống
nhau, đây chỉ là giằng co mặt ngoài mà thôi. Chỉ cần Quân đội Liên Bang phát
động thêm một lần công kích mãnh liệt nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể một phen
đem cái địa bàn cố thủ cuối cùng của Quân viễn chinh Đế Quốc đánh bại hoàn
toàn. Chỉ là hoàn cảnh lúc này rất khắc nghiệt, nếu làm như vậy thì người chết
cũng sẽ tăng lên rất nhiều.
Dưới những luồng gió thổi ***g lộng, bên cạnh một bãi đất trống thuộc vùng cao
nguyên đồi núi Bình Hà, có một cái quân doanh của Quân đội Liên Bang. Thỉnh
thoảng có mấy đầu Robot màu đen men theo dọc bờ sông từ phía dưới chạy đi.
Những cái kim máy móc khổng lồ nặng nề lưu lại trên bãi cát đá bờ sông những
dấu chân lún sâu.
Vị Thái Tử gia Thai Gia, dùng tên giả là Viên Tử Thai, lúc này đang nhìn một
cái bản đồ điện tử ngay trước mặt, hướng sang gã quân nhân ngồi bên cạnh bình
thản nói:
– Hôm nay khí thế của Đỗ Thiếu Khanh trên tinh cầu 5460 đang bộc phát vô cùng
thịnh. Mọi người đều cho rằng hắn mới chính là tuyệt thế danh tướng từ sau
thời Quân Thần đại nhân, thế nhưng đã theo bản năng mà xem nhẹ đi vị Lão đầu
hổ Tây Lâm kia. Nhất là khi nghĩ đến chuyện năm xưa Lão đầu hổ đã áp chế không
cho Sư đoàn Thiết giáp 7 được phép tiến nhập vào Tây Lâm… Nhưng mà cho đến bây
giờ, vẫn không có ai cẩn thận tính toán qua về tỷ lệ tổn hại chiến báo của bọn
họ cả.
– Đỗ Thiếu Khanh lạnh lùng cô ngạo như một cây tuyết tùng, phong cách chỉ huy
cũng mãnh liệt như gió, cường ngạnh như thiết, hành động đột kích lợi hại,
đương thời không có bất cứ người thứ hai nào có thể làm được. Chỉ huy một Sư
đoàn, một Quân đoàn, thậm chí là cả một cái Quân khu đi chăng nữa, cũng chắc
chắn là sẽ sáng rọi lóa mắt.
– Thế nhưng vấn đề ông ta mắc phải chính là, phong cách chỉ huy điên cuồng
này chắc chắn sẽ mang đến những tổn hại chiến đấu cực kỳ nghiêm trọng. Hôm nay
hắn chỉ có chỉ huy một Sư đoàn, Quân khu III thậm chí là cả Quân đội Liên Bang
đều có thể không ngừng cuồn cuộn bổ sung nhân lực vật lực lại cho ông ta. Thế
nhưng nếu như ông ta giống như Chung Tư lệnh vậy, chỉ huy một lúc mấy trăm Sư
đoàn, ai có thể bổ sung nổi đây?
– Chung lão đầu hổ nhìn qua phong cách cuồng ngạo cô lãnh, thế nhưng trên
thực tế chỉ huy Quân đội cũng không vội không chậm. Mỗi một bước chân dẫm
xuống cũng đều cực kỳ chuẩn xác, am hiểu nhất trong việc tiêu hao lực lượng
thấp nhất nhưng nhận được chiến tích lớn nhất!
– Vì muốn đợi đến lúc công tác lắp đặt thiết bị của Cục Hiến Chương hoàn toàn
chấm dứt, ông ta có thể mạnh mẽ chống đỡ lại quân lệnh của Quân đội Liên Bang
cùng với áp lực của đám Nghị viên đại lão, manh mẽ ở trên hai khỏa tinh cầu
này nhẫn nhịn chờ đợi lâu đến như vậy. Tuy nói rằng vẫn còn có Tổng thống Mạt
Bố Nhĩ mạnh mẽ ủng hộ, nhưng mà loại tính tình lãnh lệ trầm mặc như thế này
vẫn như cũ có vẻ đáng sợ.
– Điều quan trọng nhất chính là, những lời nghị luận cùng với những luận đi
âm mưu càng ngày càng nhiều hơn của dân chúng Liên Bang và các thế lực khác,
vẫn như cũ không thể khiến ông ta nheo mắt một cái. Tây Lâm có một Sấu Hổ như
thế, cũng không biết là sự may mắn hay là tai họa của Liên Bang đây.
Thai Chi Nguyên ở tiền tuyến lăn lộn cũng được một thời gian khá dài, thế
nhưng thân thể bên dưới bộ quân trang cấp bậc Thiếu Tá lại vẫn như cũ có vẻ
hơi chút trắng trẻo, sắc mặt vẫn như trước là một màu tái nhợt có chút yếu
đuối. Xem ra bất luận là những tia xạ tuyến vũ trụ cường độ cao trên Chiến hạm
Vũ trụ hay là những tia tử ngoại trên cao nguyên rộng lớn cũng không thể khiến
cho hắn trở nên đen hơn một chút xíu nào.
– Nhưng mà Liên Bang hiện tại càng cần có những chiến thắng liên tục giống
như là Sư đoàn Thiết giáp 7 vậy, chứ không phải là một hồi chiến đấu giằng co
không lạnh không nóng như vậy.
Những ngón tay thô lệ của Tiết Là Ấn khẽ nhẹn nhàng vuốt ve chuôi súng lạnh
lẽo được buộc chỉnh tề phía bên thắt lưng của hắn, theo bản năng nói chen vào
một câu. Thân là một gã Chủ quản An toàn Cao cấp của Công ty Bảo an Hắc Ưng,
một trong ba công ty bảo an lớn nhất Liên Bang, nhiệm vụ của hắn chính là nửa
bước không rời, lúc nào cũng phải đi theo bảo vệ sự an toàn tuyệt đối của Thai
Chi Nguyên. Bất cứ thời khắc nào, một khi có dấu hiệu xuất hiện nguy hiểm, lập
tức phải dùng sinh mệnh của chính mình để đổi lấy sự an toàn của Thai Chi
Nguyên.
Những người mang nhiệm vụ cảm tử giống như hắn vậy, ở trong Phiến quân doanh
không to không nhỏ này cũng có rất nhiều. Suốt một chi Tiểu đội Chiến đấu An
toàn của Công ty Bảo an Hắc Ưng, thông qua những con đường đặc thù nào đó đã
biến thành một chi Tiểu đội chính thức của Quân đội Liên Bang, bảo vệ bốn phía
xung quanh người của Thai Chi Nguyên. Chỉ có thể cảm thán mà nói rằng lực ảnh
hưởng của hậu sơn núi Mạc Sầu trong Liên Bang thật sự là lớn đến mức không thể
nào tin nổi. Ở trên tinh cầu 163, Hứa Nhạc cũng đã từng chú ý qua, trong số ba
công ty bảo an lớn tiến hành công tác lắp đặt thiết bị cho Cục Hiến Chương,
Công ty Hắc Ưng chính là có nhân số ít nhất. Nếu giờ phút này nhìn thấy thân
ảnh của bị Chủ quản đại nhân Tiết Là Ấn ở nơi này, đại khái cũng có thể hiểu
được một ít nguyên nhân chân thật bên trong.
Thai Gia ngàn đời từ trước đến giờ đều chỉ có duy nhất một độc đinh, vị Thái
Tử gia Thai Gia này cho dù có muốn bắt chước một công dân Liên Bang bình
thường, vì Liên Bang mà ra chiến trường chiến đấu hăng hái đẫm máu, thế nhưng
cũng không có cách nào nhận được kiếp sống hoàn toàn bình thường trong quân
doanh thật sự. Bất luận là vị phu nhân kia tại phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu
hay là Tổng thống các hạ trong tòa Dinh thự Tổng thống hay là đám đại nhân vật
bên trong Nghị Viện kia, cũng không có ai có thể dám để cho sự an toàn của hắn
nhận phải nửa điểm phiêu lưu nào.
Thai Chi Nguyên cũng không có trả lời câu nói của Tiết Là Ấn, khẽ nở nụ cười
lạnh một cái. Ở trong cả Liên Bang này, đại khái cũng chỉ có một mình hắn, chỉ
có thân phận Thiếu Tá trẻ tuổi, lại có thể dùng ngữ khí tự nhiên như vậy, đi
nghị luận ưu khuyết điểm của hai ngôi sao sáng của Quân đội Liên Bang mà thôi,
đó chính là cái gọi là nội tình thế gia.
– Gia nhập vào chiến trường, bên người lại đi theo đến mấy trăm gã bảo tiêu
cao cấp như thế này, trên lịch sử đại khái cho đến bây giờ vẫn chưa từng xuất
hiện qua loại trường hợp như thế này.
Thai Chi Nguyên khẽ đưa năm tay lên môi, ho khan hai tiếng, trên khuôn mặt tái
nhợt chợt hiện lên một mảnh đỏ ửng, ý tức tự giễu ẩn chứa trong đó tràn ngập
mười phần, nói:
– Chuyện này thật sự là vớ vẩn quá mức mà.
Tiết Là Ấn cúi đầu đứng ở sau lưng của hắn, trầm mặc không nói tiếng nào. Bất
luận là Thái Tử gia có phẫn nộ cùng với không cam lòng, mắng chửi đến thế nào
đi chăng nữa, bọn họ cũng không có khả năng rời khỏi bên cạnh hắn.
Nghĩ đến quá trình nhập ngũ kỳ quái của mình, tâm tình của Thai Chi Nguyên
cũng trở nên có chút cô đơn, hắn ngẩng đầu nhìn lên tờ báo điện tử trong màn
hình máy tính trước mặt, nhìn thấy hình ảnh một tên gia hỏa đeo kính râm đang
đứng trước cửa nhà trọ, biểu tình căm phẫn lãnh khốc, tâm tình đột nhiên trở
nên tốt hơn một chút, mỉm cười nói:
– Có đôi khi ta thật sự hâm mộ cái tên gia hỏa này, nghĩ thấy cuộc đời nhân
sinh của hắn so với ta còn phấn khích hơn rất nhiều.
o0o
Bên ngoài tầng khí quyển của tinh cầu, một chiếc phi thuyền Chiến hạm to lớn
dưới ánh sáng vũ trụ chiếu rọi phản xạ ra quang mang kim chúc lạnh như băng
cùng với màu sắc sâm u. Nơi này chính là Đại Chiến hạm của Bộ Chỉ Huy mặt trận
Tổng tiến công Tây Lâm của Quân đội Liên Bang.
Bên trong một gian nhà kho trống trải trên tầng hai của chiến Chiến hạm quan
trjong, thanh âm nhàn nhạt của hệ thống dịch áp di động có chút nhu thuận mê
người. Thanh âm vô cùng thanh thúy của các đốt ngón tay dạng hình cầu kim loại
gỡ ra, cùng với thanh âm xuy xuy của dòng khí nổ vang thành tiếng… Khoang điều
khiển của một con Robot MX màu đen khổng lồ từ từ mở ra. Lý Cuồng Nhân biểu
tình nghiêm túc mang theo cái hòm bảo bối từ trong đi ra. Hắn trực tiếp từ
trên khoang điều khiển máy móc ở giữa thân con Robot nhảy thẳng xuống đất. Hai
chân hắn dẫm lên mặt đất phát ra một tiếng vang nặng nề. Bộ quân trang gắt gao
bó sát lấy thân hình tràn ngập một cỗ lực lượng cực kỳ cường hãn, tựa hồ như
bất cứ lúc nào cũng có thể nổ mạnh.
Mấy cánh tay máy móc từ bên trong vách tường vươn ra, bắt đầu cùng hệ thống
điều khiển của con Robot kết nối với nhau. Hơn mười gã Công Trình Sư bảo dưỡng
chuyên dụng cầm bản ghi chép điện tử, rất nhanh trầm mặc tiến về phía con
Robot, bắt đầu tiền hành công tác bảo dưỡng hằng ngày.
Trên hai cánh tay máy móc tráng kiện lạnh như băng của con Robot MX này hiện
tại đã được sơn đầy các ngôi sao vàng.
Dựa theo luật bất thành văn bên trong quân doanh của Quân đội Liên Bang, những
ngôi sao vàng đại biểu cho thành tích giết địch trên chiến trường chỉ được sơn
duy nhất trên cánh tay trái của con Robot mà thôi. Nhưng mà con Robot của Lý
Phong lại là trường hợp đặc biệt. Bởi vì hắn ở trên chiến trường đã đánh tan
vô số đầu Robot Đế Quốc rồi, nhiều đến mức mà một cánh tay máy móc vốn không
thể đủ để sơn hết lên vô số khỏa ngôi sao này.
Nhìn vô số ngôi sao vàng chóe kinh người trên hai cánh tay con Robot, đám Công
Trình Sư bảo dưỡng cùng với đám quân nhân binh lính Liên Bang ở bốn phía đều
theo bản năng quay đầu lại, nhìn về phía Lý Phong đã hướng về phía thông đạo
đi đến. Bọn họ nhìn theo bóng dáng của gã Trung Tá thiếu niên vô cùng cường
hãn này, trong mắt tự nhiên toát ra một tia kính sợ cùng với vẻ mặt khát khao
cháy bỏng.
o0o
Trên tầng cao nhất của chiến Chiến hạm.
– Ta mạnh mẽ hạ mệnh lệnh cho các chi bộ đội giảm lại tốc độ tiến hành công
kích. Chuyện tình này đã khiến cho xuất hiện vô số những lời nghị luận, nhất
là tại Tinh cầu S1.
Gần bên cạnh một cái cửa sổ sát sàn nhà, phía sau một cái bàn dài có một cái
ghế bằng loại da động vật quý hiếm vô cùng xa hoa. Nếu cái ghế dựa nào bị đám
quan chức của Cục HTD nhìn thấy, khẳng định sẽ lập tức nổi điên lên một trận.
Nhưng mà vị trung niên nhân, trên vai mang quân hàm Trung Tướng sáng lóe đang
ngồi trên chiếc ghế dựa kia, tựa hồ như không có bất cứ cảm giác gì với chuyện
đó cả. Bàn tay ông ta tùy tiện vuốt nhẹ thanh ghế vịn, trầm mặc nhìn ra ngoài
cái cửa sổ, bóng dáng tựa hồ có chút cô đơn nhàn nhạt, cũng không thèm quay
lại nhìn Lý Phong vừa mới từ ngoài bước vào phòng.
– Những lời nghị luận gì?
Lý Phong kính chào theo tiêu chuẩn Quân đội với vị Tướng quân kia xong, mới
trầm giọng hỏi. Gã Trung Tá thiếu niên này mặc dù tính tình thô bạo hiếu
chiến, thế nhưng thân là hậu nhân của thế gia quân sự, ở trên chiến trường dĩ
nhiên cũng không phải là đột kích mạnh mẽ, chiến đấu điên cuồng với đối
phương. Từ khi chiến cuộc diễn ra trên hai khỏa hành tinh tiền tuyến, hắn đã
lập tức gia nhập lên chiếc Chiến hạm này rồi, cho nên liền có thể hiểu được sự
lo lắng trong lòng của vị Tổng Tư lệnh vĩ đại kia. Huống chi hắn thân là quân
nhân, tất nhiên là sẽ phục tùng quân lệnh một cách tuyệt đối.
– Bên phía Nghị Viện có rất nhiều người nói rằng ta chính là cố ý thả cho đám
Quân viễn chinh Đế Quốc tồn tại, chính là muốn gia tăng tầm quan trọng của
chính mình.
Vị Tướng quân trung niên trên chiếc ghế dựa khẽ mỉm cười nói, trong giọng nói
cũng không có bất cứ một tia buồn giận nào cả, thập phần bình tĩnh.
– Bảo bọn chúng đi ăn cứt đi!
Lý Phong cực kỳ trực tiếp, lập tức phản bác lại.
– Có đôi khi, chính bản thân ta cũng đã cẩn thận suy nghĩ, nói không chừng ở
bên trong tiền thức của ta, cũng đang có loại ý tưởng này thì sao?
Vị Tướng quân trung niên trên chiếc ghế da thú chậm rãi đứng dậy, xoay người
nhìn lại. Vị này chính là Tổng Tư lệnh của Quân khu IV của Liên Bang, Gia chủ
của Tây Lâm Chung Gia, là đại nhân vật truyền kỳ vắt ngang cả xã hội Liên
Bang, một mình đơn độc đối kháng với Quân viễn chinh Đế Quốc suốt hơn mười năm
trời. Thế nhưng trong giờ phút này, bộ dáng của ông ta lại có vẻ có chút mỏi
mệt cùng với bộ dáng già nua không hợp với tuổi tác chút nào.
– Chung thúc, câu nói giỡn này không buồn cười chút nào cả.
Lão đầu hổ Tây Lâm họ Chung tên Sấu Hổ. Thân hình có chút gầy yếu nhìn qua cao
ngất, tựa hồ như trong mỗi một khúc xương cốt cũng đều súc tích tràn ngập một
loại cảm giác kiêu ngạo không kềm chế được. Đột nhiên nghe được một câu nói
của gã hậu bối cường hãn, cặp lông màu pha trộn một vài sợi bạc của ông ta khẽ
nhướng lên, vẻ mệt mỏi trào phúng, già nua trong giây lát đã hoàn toàn biến
mất, chỉ còn lại chính là một cỗ ngạo khí mạnh mẽ dày đặc, uy áp đến mức khiến
kẻ khác tim đập chân run, giống hệt như một đầu mãnh hổ đang trong tư thế
chuẩn bị vồ mồi, sát khí bức người đến cực điểm.