Hứa Nhạc xoay người, dùng phần lưng kiên cố của mình mà đỡ lấy những chai bia
đang bay múa ngập trời lộn xộn trong Chợ đêm. Hắn liếc mắt nhìn về phía đám
quân nhân binh lính của Thanh Long Sơn đang bị tiến hành không kích kia. Hắn
chỉ thấy bên đó là vô số những chai bia lạnh ầm ầm rớt xuống. Nơi đó lúc này
đã là một mảnh bề bộn vô cùng. Mấy chiếc bàn ăn sớm đã bị hất tung lên. Vô số
chai bia rơi xuống mặt đất, bể tan tành thành từng mảnh vụn nhỏ, văng ra những
mảnh thủy tinh sắc bén, giống hệt như những mảnh đạn bình thường vậy, nguy
hiểm đến cực điểm.
Gã quân nhân sĩ quan thống lĩnh Thanh Long Sơn kia lạnh lùng giương mắt nhìn
chằm chằm về phía bên kia, căn bản mặc kệ những chai bia nguy hiểm kia bay sát
qua ngay bên đầu của chính mình.
Bốp một tiếng trầm ***c vang lên, một cái chai bia đã văng trúng vào đầu của
hắn, gây ra một miệng vết thương đổ mái sâu đến mức có thể nhìn thấy xương
đầu. Gã quân nhân sĩ quan vẻ mặt không chút biểu tình mở miệng hít sâu một
hơi, đưa tay lên lau đi dòng máu tươi đang chảy xuống trên mặt mình, chỉ thẳng
về phía bên kia, hét lớn một tiếng:
– Đánh cho ta!
Trang bị của đám binh sĩ Thanh Long Sơn còn lạc hậu rất xa so với quân nhân
Chính phủ, mặc dù Bộ Quốc Phòng Liên Bang đã tiến hành hỗ trợ rất nhiều, thế
nhưng nhìn bề ngoài lại vẫn như cũ có vẻ mộc mạc, thậm chí là có chút đáng
thương nữa. Nhưng mà những rèn luyện quân sự hằng ngày cùng với tính kỷ luật
của bọn họ cũng vượt xa qua trình độ trung bình của đám quân nhân Chính phủ.
Những chai bia tràn ngập tính nguy hiểm kia một khi bay qua đến bên này, bọn
họ hoặc là nghiêng người rạp xuống đất, hoặc là nhấc lên bàn ăn che trước mặt,
cực kỳ thuần thục làm ra những động tác né tránh hữu hiệu.
Lúc này bọn họ nghe được cấp trên của mình rốt cuộc cũng hạ mệnh lệnh phải
kích, đám binh lính Thanh Long Sơn, trong ánh mắt sớm đã bắt đầu bốc lửa lên,
nhất thời cao giọng hét lớn một tiếng. Bọn họ nhanh chóng chụp lấy mấy cái ghi
đông cá nhân làm bằng inox trong tay của mình, mạnh mẽ hướng về phía quân nhân
Chính phủ bên kia mà ném thẳng qua, cũng bắt đầu dũng cảm phản kích lại.
Véo! Véo! Mấy cái ghi đông nặng nề gào thét mà phóng thẳng qua. Mấy cái ghi
đông bằng inox này cũng không giống những chai bia có thể vỡ tung ra. Nhưng
những cái ghi đông nước bằng inox lại chứa đầy nước lọc bên trong, lại trở nên
đặc biệt nặng nề cứng rắn, khí thế lao đi mạnh kinh người.
Ngay sau đó là càng nhiều những cái ghi đông inox, giống như những viên mưa đá
khổng lồ, cắt xuyên qua không gian của bầu trời đêm, đập thẳng lên trên người
của đám quân nhân binh lính Quân khu II, phát ra những tiếng vang vô cùng nặng
nề, nhất thời khiến cho đám người này phát ra máu tươi đầy đầu, hôn mê ngã
xuống đất!
Bên dưới mặt đất đầy ngập đám hoa cúc bị dẫm nát cùng với đám bia bọt nhớp
nhúa, trên bầu trời thì là chai bia cùng với ghi đông inox tung bay tràn ngập.
Toàn bộ khu Chợ đêm Hoa Cúc nhất thời lâm vào bên trong một hồi hỗn chiến gay
cấn mà vô cùng nguy hiểm. Những người bị đổ máu càng ngày càng nhiều. Song
phương hai bên đều nấp phía sau những cái mặt bàn ăn, một bên gào thét, một
bên thì tức giận mắng chửi. Kẻ nào cũng vừa né tránh vừa tiến hành công kích,
cặp mắt đỏ rực không ngừng đứng dậy, quơ tay cầm lấy bất cứ vật cứng gì trong
tầm tay mình, ném thẳng về phía đối phương, toàn trường vô cùng đồ sộ.
Bên trong Chợ đêm cũng còn có một vài thực khách bình thường khác, ngay lúc
song phương bắt đầu đứng lên giương cung bạt kiếm cũng đã giống như đám chim
thú di cư, nhanh chóng bỏ đi hết. Hứa Nhạc vì lúc nãy có ý tốt muốn đứng ra
hòa giải, bây giờ lại là bị vây ở chính giữa chiến trường, thường xuyên bị
những vật không kích dày đặc trên trời kia lạc đạn rơi trúng người. May mắn là
sau khi đại chiến bắt đầu được một lúc, vị phục vụ viên bên trong chợ đêm kia
phản ứng nhanh chóng, một tay nắm lấy hai người bọn họ kéo lại, đồng thời giơ
lên trên đầu một cái tấm chắn gỗ lớn, che lại mảnh không kích tràn ngập trên
đầu kia.
Thỉnh thoảng lại có những tiếng vang nặng nề phát ra trên cái tấm chắn lớn
kia. Hứa Nhạc khẽ nhíu lại cặp mày rậm, nắm chặt tay của Lộ Lộ, đang ngồi chồm
hổm bên dưới cái tấm chắn kia, bị mấy cái thanh âm này dọa cho có chút hoảng
hốt lo lắng.
Hứa Nhạc nhìn thấy vị phục vụ viên của Chợ đêm kia có vẻ tương đối bình tĩnh,
ngồi ở một góc khuất giữa cuộc chiến, ngắm nhìn một tràn bên ngoài, trầm mặc
không nói tiếng nào, vẻ mặt thậm chí còn có chút hứng khởi nữa. Hắn cất cái
điện thoại quân dụng vào túi, quay sang hỏi:
– Xem ra hình như cậu cũng không chút sợ hãi nào thì phải?
– Tại Tây Lâm chúng ta binh lính nằm trong quân ngũ qua lại rất nhiều, bên
trong Quân đội Liên Bang chính là phe phái nhiều nhất. Truy ngược trở về mấy
chục năm trước đây, đám binh lính giữa mấy Quân khu này ân ân oán oán nhiều
đến không đếm được… Mấy lần bọn họ uống vào chút rượu, cũng không có việc gì
làm, liền bắt đầu lôi ra mấy chuyện năm xưa, trên chiến trường mấy chi bộ đội
nào đó vứt bỏ các chiến hữu, kể lể không ngừng, khoe khoang bản thân mình là
anh dũng như thế nào, làm sao lại không phát sinh xung đột đánh nhau được chứ?
Gã phục vụ viên có chút trào phúng nói:
– Nghe ông chủ ở đây nói, Chợ đêm Hoa Cúc này mở ra được bao nhiêu năm, mấy
đám binh lính tham gia quân ngũ này cũng liền bắt đầu đánh nhau bấy nhiêu năm.
Nhất là từ năm rồi, Quân đội Liên Bang bắt đầu tổ chức phản công, những gã
quân nhân đến gia nhập bộ đội tiền tuyến càng ngày càng nhiều lên, số lần gây
chuyện đánh nhau cũng càng thường xuyên hơn… Mới đây thôi, cuối tuần trước, Sư
đoàn III của Quân khu Tây Lâm còn cùng với một Đại đội Thiết giáp Đặc chủng
của Quân khu I ở nơi này đánh nhau một trận, cuối cùng xe cứu thương cũng điều
đến đây đến ba chiếc xe.
– Đúng là đáng sợ thật!
Lộ Lộ sắc mặt có chút tái nhợt thấp giọng kêu lên.
– Có cái gì mà đáng sợ đâu? Đám quân nhân trong quân ngũ đánh nhau bình
thường cũng sẽ không hướng đến các dân chúng bình dân chúng ta mà động thủ.
Tổn thất trong mỗi lần đánh nhau tự nhiên cũng sẽ có sĩ quan cấp trên của bọn
họ đến đây bồi thường. Tất cả các bàn ghế chén bát nơi này cứ hai ba tuần là
lại đổi mới một lượt. Ông chủ cũng không có chuyện gì không vui cả. Cho nên
chúng tôi… cũng giống như là xem một màn kịch vui vậy thôi.
Gã nhân viên phục vụ trào phúng nói, nhìn có vẻ không chút để ý nào, trên thực
tế trong lời nói vẫn như cũ tràn đầy một tia căm giận bất bình nhàn nhạt. Một
lát sau hắn khẽ gãi gãi đầu, cảm khái nói:
– Chẳng qua… Trường hợp giống như ngày hôm nay vậy thật sự là hiếm thấy. Con
mẹ nói, mất trăm chai bia không ngừng bay lượn trên bầu trời, thật sự là đồ sộ
quá mà!
Đang nói đến đây, tấm chắn gỗ trên đỉnh đầu hắn chợt bị vật gì nặng nề hung
hăng đập mạnh một cái, trong tiếng vang trầm ***c nặng nề, có vô số tro bụi
nhất thời rơi rụng xuống.
o0o
– Báo động! Báo động! Mớ ghi đông của đám rùa đen khốn kiếp này cứng rắm quá!
– Thật sự là con mẹ nó mà! Tiểu Ban, chạy vô kho hàng phía sau, một phen đem
tất cả mấy cái két bia hết ra ngoài này, đạn dược không đủ rồi!
o0o
– Tiết kiệm ghi đông một chút! Không có nhiều lắm đâu! Tiểu đạo, dẫn người
vào kho hàng lấy thêm bia ra đây!
– Không còn đủ bia à? Cứ việc lấy lò than, hoặc là than nướng ra cũng được!
– Phương hướng mười tám thước, góc chếch ba mươi độ nghiêng, khoảng cách năm
mươi thước phía trước, ném cho tôi!
o0o
Vô số thanh âm phẫn nộ cùng với tiếng truyền mệnh lệnh không ngừng vang ra từ
phía sau mấy cái mặt bàn che chắn, đám binh lính song phương đang xung đột lợi
dụng hết thảy tất cả những thứ gì có thể lợi dụng được, làm ra vô số những
động tác không kích hoặc là tránh né không kích, những mệnh lệnh chiến thuật…
Các chai bia không ngừng gào thét phóng bay đi, những cái ghi đông inox đập
thẳng tới, sau đó là những tảng đá lót đường bên dưới chân, hoặc là những khối
than đá nguyên thủy dơ bẩn chưa được đốt lửa… Trong cái thời khắc này, mật độ
không khí đạn dược bên trong khu Chợ đêm Hoa Cúc này dày đặc đến trình độ
khủng bố dị thường. Thậm chí thỉnh thoảng xuất hiện một màn trong truyền
thuyết, những chai bia cùng với cái ghi đông inox ở trên không trung va chạm
lẫn nhau, cùng nhau rơi xuống, đồng quy ư tận!
Ba người bên dưới tấm chắn gỗ kia đều quay mặt nhìn nhau. Hứa Nhạc nghe thấy
mấy cái thanh âm này, cảm nhận được sự hỗn loạn cùng với nguy hiểm bên ngoài,
nói thế nào cũng cảm thấy bản thân mình lúc này giống như cũng không phải là
đang ở Lạc Nhật Châu trên Chủ tinh Tây Lâm, mà là đang ở trên chiến trường
tiền tuyến, trên một hành tinh đã rơi vào tay giặc nào đó. Trên đỉnh đầu đang
bay vút dày đặc chính là những phi cơ đạn đạo của Quân đội Liên Bang cùng với
Quân viễn chinh Đế Quốc. Chinh quanh tràn ngập những hương vị khói đạn mịt mù,
những vụ nổ ầm trời khắp mặt đất.
Tình hình hỗn chiến đang đến mức không thể khống chế nổi nữa. Bên trong Chợ
đêm tràn đầy những vật thể không kích vô cùng nguy hiểm. Tại trong cái thời
khắc này, đối mặt với đám quan binh đã mất hết lý trí, Hứa Nhạc biết rất rõ
ràng bản thân mình cho dù có đứng ra cũng không có bất cứ tác dụng gì cả. Hắn
bất đắc dĩ móc từ trong túi áo ra một gói thuốc lá hiệu ba số 7, đưa cho gã
nhân viên phục vụ kia một điếu. Mấy ngón tay có chút tái nhợt của Lộ Lộ cũng
chỉ về phía hộp thuốc lá, ý xin hắn một điếu, tự bản thân hắn cũng lấy một
điếu. Sau khi châm thuốc xong, Lộ Lộ đưa lên miệng hút một ngụm thật sâu, bởi
vì có chút sợ hãi cùng với khói thuốc khiến cho sắc mặt của cô ta có chút tái
nhợt.
Ba người ngồi chồm hổm dưới tấm chắn gỗ, bắt đầu trầm mặc hút thuốc.
Khi mà một điếu thuốc lá vừa mới hút đến cuối cái đầu lọc, thanh âm bên ngoài
rốt cuộc cũng đã xảy ra biến hóa. Một mảnh ồn ào hỗn loạn vang lên, tiếng bước
chân, tiếng nắm tay nện lên trên người, tiếng hô đau đớn, tiếng mắng chửi thô
tục không ngừng vang lên không ngừng. Duy chỉ có thanh âm chai bia vỡ tan cùng
với tiếng nện của mấy cái ghi đông nước inox thì cũng không có vang lên nữa.
Nguy cơ không kích cũng đã được giải trừ. Hứa Nhạc đem điếu thuốc trên tay
mình dập tắt, cẩn cẩn thận thận nâng tấm chắn gỗ trên đầu lên, ló đầu ra ngoài
nhìn lại.
Bên trong Chợ đêm lúc này sớm đã hỗn loạn đến mức không chịu nổi. Lúc trước
song phương chia làm hai bên phe rõ ràng tiến hành song kích tầm xa lẫn nhau.
Rốt cuộc không kích mãi cũng hết đạn dược, bèn bắt đầu tiến hành chiến đấu cận
thân. Những chiếc ghế dựa bằng gỗ bị đập lên trên người, vỡ tan thành từng
mảnh nhỏ, tung bay tán loạn. Nhưng cái ghế bằng sắt lạnh như băng cùng với máu
tươi tung bay giàn giụa, tiếng la hét tung hô ầm trời. Đám quân nhân binh sĩ
Quân khu II cùng với quân nhân của Thanh Long Sơn hỗn loạn quấn bện lẫn nhau…
May mắn là bên trong Quân đội Liên Bang vấn đề súng ống bị quản chế vô cùng
nghiêm khắc. Mặc dù là những binh lính Quân đội tiền tuyến, nhưng một khi đã
rút về Chủ tinh, cũng đều phải chấp hành chế độ điều lệ nộp súng lại quân
doanh trước khi ra ngoài. Song phương xung đột ở đây cũng không ai mang theo
súng ống, cũng chỉ có thể dựa vào quyền cước mà phát tiết cơn tức giận của
mình. Trận ẩu đả này nhìn qua tình huống đã vô cùng thảm thiết, nhưng hẳn cũng
sẽ không xảy ra tai nạn chết người, Hứa Nhạc tạm thời cũng có thể an tâm về
chuyện này.
Nhưng mà tình huống chiến đấu ở đây lại xuất hiện mới. Chợ đêm Hoa Cúc là một
địa phương phồn hoa đẹp đẽ của Lạc Nhật Châu, lúc này toàn bộ các chi bộ đội
đang tiến hành nghỉ ngơi và hồi phục rãi rác khắp nơi xung quanh nơi này. Tình
hình thực tế của trận ẩu đả hoành tráng giữa quân nhân Chính phủ và quân nhân
Thanh Long Sơn đã cực kỳ nhanh chóng truyền bá khắp nơi xung quanh, vô số
những gã binh lính thích náo nhiệt cũng không ngừng phóng về phía khu Chợ đêm
này góp vui.
Đám quần chúng không rõ chân tướng đứng vây xem xung quanh, luôn là dễ dàng bị
tình cảnh kịch liệt trước mặt mà kích động khiến cho nhiệt huyết sôi trào.
Huống chi giữa đám quân nhân Chính phủ cùng với quân nhân Thanh Long Sơn vốn
có vô số ân oán tình thù, nhất thời nửa khắc cũng không thể nào giải quyết
sạch sẽ được.
Dẫn đầu gia nhập vào cuộc chiến hỗn loạn này, chính là một đám chiến sĩ của
Quân khu II nghe được tin tức phong thanh mà chạy đến. Ngay sau đó là một liên
đội hậu cần của Thanh Long Sơn cũng chạy đến gia nhập vào tràng chiến đấu. Sau
đó lại có một đám chiến sĩ nào đó của Quân khu I nhìn cuộc chiến đấu cảm thấy
chướng mắt, liền nhảy vào, bắt đầu trợ giúp mấy gã chiến hữu cùng chiến hào
trước đây.
Chiến đấu thì không phải là mời khách ăn cơm, thế nhưng tụ hợp ẩu đả thì lại
thật sự có cảm giác như là mời khách ăn cơm. Song phương đang đánh nhau vô
cùng kịch liệt bên trong khu Chợ đêm này cũng không phải là mời nhau ăn nhậu,
thế nhưng những người bên ngoài đi ngang qua nơi này, thì lại vô cùng hưng
phấn mà tự động gia nhập vào chiến cuộc. Đám người tiến hành ẩu đả này giống
như là một khối cầu tuyết vậy, càng lăn lâu thì càng lớn hơn, toàn trường trở
nên càng thêm hỗn loạn vô cùng!
Mọi ngóc ngách cùng với không gian bên trong Chợ đêm cũng đều tràn ngập bóng
dáng quyền cước tay chân đánh đấm. Tình hình hai đánh một, hoặc thậm chí là ba
đánh một, hoặc là hỗn chiến bốn năm người lẫn nhau… Đánh nhau đến mức đầu chảy
máu tươi ràng rụa, trông trước cũng không thể trông sau được. Song phương
không ngừng vây công lẫn nhau, chặn trước chặn sau, đập trên móc dưới, thủ
đoạn độc ác vô cùng. Máu tươi không ngừng chảy ra giàn giụa, dây lưng cũng
không còn ở nơi lưng quần, mà là không ngừng bay múa trong bầu trời đêm.
Hơn một ngàn gã quân nhân tiến hành hỗn chiến bên trong khu Chợ đêm, vô số cặp
nhân đem những cây hoa cúc màu hoàng kim dẫm cho nát nhừ cả ra, kết hợt cùng
với những bọt bia ngập ngụa dưới mặt đất, những mảnh vụn thủy tinh khắp nơi
cùng với bùn đất pha trộn với nhau, biến thành một loại hỗn hợp khó có thể
hình dung nổi, văng lên khắp nơi trên quần áo, trên mặt mày mọi người.
– Cừ thật, đánh nhau thật sự là đồ sộ mà!
Cảm giác say loạng choạng trong đầu của Hứa Nhạc hiện tại vẫn chưa có lùi
xuống dưới, cặp mắt có chút mờ mịt nhìn một màn hỗn tạo này, vô cùng khiếp sợ
cảm khái nói. Ngay sau đó trong lòng thầm nghĩ, đám Hiến Binh nhận được điện
thoại của mình vì cái gì hiện tại còn chưa có đến đây chứ?
Hỗn chiến kịch liệt diễn ra trong khu Chợ đêm, quân số của đám quân nhân Chính
phủ ở tiền tuyến luôn luôn là rất nhiều. Cho dù chỉ có đám bộ đội của Quân khu
II, cũng phải so với toàn bộ quân số của Thanh Long Sơn còn nhiều hơn. Không
bao lâu sau, đám quân nhân Chính phủ đã rất nhanh chiếm được ưu thế, đem đối
phương áp bách đến một góc nhỏ phía Tây Bắc của khu Chợ đêm. Trên đầu trên
người đám chiến sĩ của Thanh Long Sơn lúc này ai nấy cũng đều hoặc ít hoặc
nhiều mấy vết thương, thế nhưng cũng khẳng định không chịu nhận thua, cắn răng
giương mắt nhìn chằm chằm về phía đối thủ.
Hiến Binh vẫn còn chưa có chạy đến, mà đám người của Tiểu đội 7 lại chạy đến
trước.
Đám đội viên mới lẫn của đang uống rượu ăn chơi bên trong Kim Bích Huy Hoàng,
nghe nói cách đó không xa có một màn hay đến xem, bất luận là đám đội viên cũ
khí phách cùng với phong tao mười phần, hay là đám đội viên mới quần là áo lụa
vô sỉ và hoan hỉ khi xem phong ba, cũng không bao giờ chịu từ bỏ cơ hội tốt
xem náo nhiệt như thế này. Bọn họ đồng thời hưng phấn bừng bừng, mấy mươi
người bừng bừng hứng khởi chạy đến.
Đám đội viên của Tiểu đội 7 nhìn thấy một màn sôi động mãnh liệt này, trong
lòng cực kỳ hưng phấn, cũng không để ý đến sắc mặt của mọi người trong cuộc
chiến hoặc đang đứng xem xung quanh, không ngừng huýt sáo ầm ĩ. Thậm chí bọn
họ còn không ngừng lớn tiếng cổ vũ cho… cả hai bên. Nhưng mà đột nhiên có
người chợt nghĩ đến… Chủ quản nhà mình hình như là… lúc trước chính là ở nơi
này uống rượu ngắm ‘hoa’ mà!
Trên mặt đất của khu Chợ đêm, chai bia vỡ tan, bùn đất… pha trộn thành một
mãnh bừa bãi hỗn độn, căn bản là không thể tìm ra được một nơi nào có thể an
toàn một chút. Mọi người sắc mặt đại biến, bắt đầu lo lắng nháo nhác lên. Tuy
rằng bọn họ đều biết rõ là sức chiến đấu của Hứa Nhạc cực kỳ dũng mãnh, nhưng
mà hơn một ngàn gã binh lính sau khi nhậu say đánh nhau, cho dù là Quân Thần
đại nhân có đích thân có mặt ở đây, chỉ sợ cũng phải tránh xa tám cây số không
dám lại gần. Ai có thể chống đỡ được một ngàn địch nhân cơ chứ?
Hùng Lâm Tuyền trừng mắt tìm kiếm suốt nửa ngày, vẫn không thể nào ở trong một
mảnh hỗn độn này mà tìm ra được bóng dáng của Hứa Nhạc. Gọi điện thoại cũng
không cách nào liên lạc được, sắc mặt nhất thời trở nên tái ngắt, chẳng khác
nào cái đít chảo đen xì. Bản thân hắn dũng mãnh như thế, nhưng đối mặt với cả
hiện trường ẩu đả điên cuồng trong Chợ đêm như thế này, cũng không khỏi có
chút lo lắng.
Hắn hít thật sâu một hơi, có chút thống khổ hét lớn lên một tiếng:
– Con mẹ nó!
Sau đó hắn tiện tay chầm lên một cái ghế sắt lớn đang lăn lóc trên mặt đất,
giơ lên che ngang trên đầu mình, hướng về phía tràng đại chiến giữa Chợ đêm mà
phóng vọt tới.