Gian Khách – Chương 463: Cuộc đời bất ngờ gặp lại – Botruyen

Gian Khách - Chương 463: Cuộc đời bất ngờ gặp lại

Cánh cửa phòng lúc này đã đóng chặt lại, trên gàng ghế xa hoa, những nhạc khúc
ồn ào lại không ngừng vang lên, thế nhưng cũng không có người nào đứng ra ca
hát cả. Dưới bầu không khí pha trộn của thuốc lá, hơi cồn cùng đủ loại mùi
nước hoa của các cô tiểu thư, đám đội viên Tiểu đội 7 cùng với các cô nương,
tiểu thư ở bên cạnh mình không ngừng khe khẽ thì thầm. Nhìn bề ngoài thì bọn
họ giống như đang tán gẫu vô cùng thân thiện, tận tình vui vẻ, thế nhưng trên
thực tế, ánh mắt hoặc là tâm tình của bọn họ vẫn mãi luôn để ý về phía bên
kia.

Những ánh đèn chớp sáng không ngừng chiếu rọi lên trên cái ghế sopha cao cấp,
để lại trên đó những đường cong dài giống hệt như là những vệt ngang dọc trên
thân của các con ngựa vằn. Ở một khu vực cuối các đường cong, trong một nơi có
chút tối tăm, hoặc nói là có chút vắng vẻ, Hứa Nhạc hai tay cầm lấy ly rượu,
biểu tình vô cùng hưng phấn nói chuyện phiếm cùng với cô thiếu nữ mặc bộ chế
phục màu đen tinh xảo kia.

Tất cả mọi người trong phòng cũng đều vô cùng ngạc nhiên. Cô thiếu nữ gọi là
Lộ Lộ này đến tột cùng là ai, cô ta cùng với Hứa Nhạc đến tột cùng có mối quan
hệ như thế nào?

o0o

– Dạo gần đây cô sống như thế nào?

Hứa Nhạc vô cùng nghiêm túc nhìn chằm chằm hai mắt của Lộ Lộ, thân thiết hỏi.

Bởi vì thái độ đó của hắn, Lộ Lộ cảm giác vô cùng ấm áp, khẽ mím môi, nở nụ
cười ngọt ngào, nói:

– Làm tại hộp đêm này, đương nhiên so với làm trong hội sở Tinh Thần thì tốt
hơn rất nhiều. Chỉ là Tây Lâm cách quê nhà quá xa, rất khó về nhà… thỉnh
thoảng cũng cảm thấy rất nhàm chán. Không ngờ hôm nay lại có thể gặp lại một
người mà mình từng quen biết tại quê nhà như vậy.

Đây là một cuộc gặp lại tình cờ của cuộc đời. Chuyện xưa trải qua cũng cách
đây không biết bao lâu rồi, nếu như không phải dạo gần đây tất cả các phương
tiện truyền thông bên trong Liên Bang đều không ngừng bùng nổ về scandal tình
ái của Cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang kia, trên TV từng xuất hiện không
biết bao nhiêu lần hình tượng Hứa Nhạc đeo kính râm, Lộ Lộ có lẽ căn bản cũng
sẽ không thể nào nhớ lại cái gã nam nhân đáng yêu thú vị năm xưa này.

Cũng chính là nhờ xem tin tức thường xuyên trên TV, cho nên Lộ Lộ mới biết
được gã thiếu niên đáng yêu năm xưa đã từng có một lần duyên gặp mặt, ngày hôm
nay cũng đã trở thành một danh nhân bên trong Liên Bang như thế này. Nàng cảm
thấy vô cùng khiếp sợ, tự nhiên cũng càng để ý kỹ một chút tin tức của hắn,
cho nên tối hôm nay dưới ánh đèn chiếu rọi có chút tối tăm như thế này, mới có
thể liếc mắt một cái liền nhận ra Hứa Nhạc.

Lúc ấy trong lòng Lộ Lộ vô cùng khẩn trương, thế nhưng vẫn như cũ thu hết can
đảm tiến lên phía trước, tự tiến cử mình dưới ánh đèn u ám, căn bản không có
quá nhiều hy vọng rằng đối phương có thể nhận ra được mình. Nhưng chẳng biết
vì sao, trong lòng cô nàng lại mơ hồ có chút khát vọng… Không ngờ đối phương
lại thật sự còn nhớ đến chính mình.

Đúng vậy, vị thiếu nữ xinh đẹp mặc trên người bộ chế phục màu đen tinh xảo
này, chính là cô tiểu thư Lộ Lộ, năm đó khi Hứa Nhạc dẫn Thai Chi Nguyên đến
hội sở Tinh Thần phá thân, ở trong phòng nghỉ của hội sở đã vô tình gặp được.

Cái chuyện đó năm xưa quá mức xa xôi cùng với nhỏ bé, ngoại trừ lưu lại trên
các bộ phim truyền hình tại Lâm Hải Châu về một truyền kỳ gà mái biến thành
Phượng Hoàng ra, cũng không lưu lại trong dòng lịch sử lâu dài của Liên Bang
bất kỳ một dấu vết nhỏ bé nào cả. Vị thiếu nữ chiêu bài A hội sở, Bạch Kỳ trở
thành một vị thiếu phụ trẻ tuổi thần bí, mà những vị tỷ muội cùng với cô ta
năm xưa, mãi đến như bây giờ vẫn như cũ phải kéo dài kiếp sống bán tiếng cười
để mưu sinh.

Hứa Nhạc căn bản cũng không có nhớ rõ, nhưng lại thật sự cũng không có quên
chuyện này. Trí nhớ của nhân loại vẫn luôn là một loại sự tình vô cùng kỳ
diệu. Một lần gặp gỡ hữu duyên, nếu như không có gặp lại, cuối cùng vẫn là
luôn lưu trữ thành một đoạn ký ức ngắn ngủi tốt đẹp giấu sâu ở tận đáy lòng.

Ngày đó ở Hội sở Tinh Thần, sau một giấc ngủ say tỉnh dậy, bàn tay của hắn
trong lúc mơ hồ đã chụp phải cái đùi mềm mại của vị cô nương này. Vị cô nương
xinh đẹp này, độ tuổi thật sự so với hắn còn nhỏ hơn một chút, thế nhưng lại
mạnh mẽ ép buộc Hứa Nhạc phải gọi mình là chị Lộ Lộ. Cô nàng lúc đó từng mặc
một bộ áo ngủ, chân mang một đôi dép lê, lại còn vô cùng thản nhiên ngồi ngay
bên cạnh người hắn mà sơn móng tay, móng chân, mang theo một tia ý tứ hàm xung
trêu giỡn mà không ngừng dụ hoặc Hứa Nhạc. Lộ Lộ lúc đó lại còn cùng Hứa Nhạc
và các cô tiểu thư cùng hội sở ở trong gian phòng chờ mà nhàn chán lại tràn
đầy cảm xúc vớ vẫn, tiến hành đánh bài cùng với nói chuyện phiếm.

Đủ các chi tiết nhỏ nhặt ấy, đều là những ký ức sâu xa, cũng không dễ dàng
quên đi được.

Hứa Nhạc rót cho Lộ Lộ một ly rượu, nhìn thấy dung nhan cũng không có già đi,
mà lại càng thêm trẻ trung xinh đẹp của cô thiếu nữ, trong lòng không nhịn
được sinh ra một tia cảm khái quả thật không phù hợp với độ tuổi của hắn.

Khi đó hắn cũng chỉ là một tên gác cổng nghèo túng, đối phương lại là một cô
nương trong hội sở nổi tiếng. Hôm nay hắn đã là một danh nhân trong Liên Bang,
thống lĩnh một chi bộ đội hơn một trăm người, nắm trong tay vô số súng ống
cùng với quyền lực, đối phương lại vẫn như cũ là một cô nương như năm xưa, chỉ
là thay đổi địa phương công tác mà thôi.

Thời gian quả thật trôi qua quá nhanh, nhoáng một cái mấy năm trời đã trôi qua
rồi. Thế giới này có rất nhiều chuyện đã thay đổi, cái gã Thái Tử gia mặt mày
tái nhợt yếu đuối Thai Chi Nguyên kia, chắc cũng sẽ không bao giờ, giống như
năm xưa vậy, là một gã thiếu niên điên cuồng, cùng mình đối chiến Robot, tán
gẫu và chơi gái nữa…

Lộ Lộ khẽ đưa ly rượu lên nhấp một ngụm, chú ý đến biểu tình kinh ngạc của
những người khác cùng với áp lực không khí xung quanh mình, trong lòng khó
tránh khỏi có chút khẩn trương nhàn nhạt, khẽ ngẩng đầu liếc mắt nhìn về phía
Hứa Nhạc.

Từ một vị cô nương bình thường trong một hội sở của Lâm Hải Châu, biến thành
một vị tiểu thư thẻ đỏ của hộp đêm Kim Bích Huy Hoàng Lạc Nhật Châu Chủ tinh
Tây Lâm, hiển nhiên là mấy năm nay cuộc sống cũng không tệ lắm. Trên thực tế
năm đó cô ta cũng đã là một cô thiếu nữ thanh mị cực kỳ xinh đẹp rồi, chỉ là
trong tính tình của cô thiếu nữ vẫn còn một chút cứng rắn, mới mãi không thể
nào nổi danh lên được. Mấy năm nay, dần dần chặt bỏ đi cái đuôi bướng bỉnh của
thời thanh xuân, cả người liền có vẻ trầm mặc nhu mì, mềm mại hơn rất nhiều,
cũng không biết có phải là do kiếp sống tang thương mà ma luyện ra thành như
vậy hay không.

– Bên này là ký hợp đồng chính quy, ông chủ cấp cho chúng ta những đãi ngộ
không tệ, mỗi người trực tiếp cấp cho một căn hộ cấp hai, mỗi năm còn được cấp
cho lộ phí khứ hồi về thăm quê nhà hai lần nữa.

Lộ Lộ cười cười, tiếp tục nói về chủ đề lúc trước, đại khái là bởi vì trong
lòng có loại cảm giác tha hương gặp lại cố trí, cho nên cô ta mới khẩn trương
thu hết can đảm chủ động đến ngồi xuống bên người của Hứa Nhạc, khi nói chuyện
lại cũng không muốn để cho đối phương toát ra loại tình tự đồng cảm thương xót
với chính mình, cho nên khi trả lời cũng đặc biệt có chút nghiêm túc, mạnh mẽ
thể hiện một loại biểu tình an nhiên tự tại.

Hứa Nhạc bản thân là một gã cô nhi con thợ mỏ ở dưới tầng chót của xã hội, lúc
thời còn là thiếu niên cũng đã từng theo đại thúc ra vào các loại trung tâm an
dưỡng, bị các vị tiểu thư tỷ tỷ này đùa giỡn quen rồi, như thế nào lại có kiểu
biểu tình đồng cảm cao cao tại thượng cơ chứ?

– Như vậy đúng thật là không tệ!

Hứa Nhạc cũng đáp lại một cách rất tự nhiên, tiếp theo liền không một chút do
dự, đem phương thức liên lạc của chính mình nói cho Lộ Lộ.

Lộ Lộ rõ ràng bị những hành động chân tình của hắn làm cho có chút ngây dại.
Gã thanh niên này chẳng lẽ không biết rằng chính mình cùng với cô ta là người
của hai giai cấp khác nhau hay sao? Chẳng lẽ hắn cũng không biết nếu như muốn
tránh gặp phải phiền phức, thì nên bảo trì khoảng cách với chính mình hay sao?

Ngữ khí nói chuyện của Hứa Nhạc vẫn như cũ vô cùng bình thản, nghiêm túc, động
tác lưu lại phương thức liên lại cũng vô cùng tự nhiên, bình thản, Lộ Lộ bị
những hành động ấm áp thể hiện rõ bản tính chân thành của hắn khiến cho ngạc
nhiên đến ngây người, ngửa đầu kinh ngạc nhìn hắn. Mãi một lúc sau cô ta mới
thoáng tỉnh thần lại, cúi đầu rót rượu để che dấu đi tình tự thực tế của chính
mình, khẽ thấp giọng thành khẩn nói:

– Có thể nào nói cho tôi biết được không, hiện tại Bạch Kỳ sống như thế nào?

Bạch Kỳ năm đó chính là cô nương chiêu bài A bên trong Hội sở Tinh Thần, thậm
chí ngay cả danh hiệu kỹ nữ cao cấp cũng không được tính, chỉ trải qua một đêm
xuân bình thường, lại trở thành thê thiếp chính thức của Thai Gia, gia tộc
truyền thừa ngàn năm. Tuy rằng trong Hội sở cũng không có mấy nhân vật có thể
biết được thân phận thực sự của vị đại quý khách kia, nhưng mà cô ta dĩ nhiên
đã biến thành một đoạn truyền kỳ bên trong giới ăn chơi tại Lâm Hải Châu.

Thế nhưng Lộ Lộ thì vẫn luôn lo lắng cho vị tỷ muội sau đó không có bất cứ tin
tức gì nữa kia, Hứa Nhạc có thể nghe ra được sự chân thành bên trong câu hỏi
của cô nàng, trong lòng thầm nghĩ tính tình của cô thiếu nữ này thật sự là
cũng được, sau khi thoáng cân nhắc một lúc, mới cười cười nói:

– Theo như tôi biết, hiện tại cuộc sống của cô ta cũng rất tốt.

Bởi vì cũng có chút cảm khái, Hứa Nhạc lại uống thêm vài ly rượu mạnh nữa, cồn
trôi vào trong bụng bắt đầu bốc lên, khiến cho trong bụng lại có cảm giác chút
đói, rất muốn kiếm cái gì đó để ăn.

Bàn tay phải của hắn có chút không được tự nhiên nắm vào vòng eo mềm mại của
Lộ Lộ, đầu ngón tay cách một lớp áo lụa mỏng manh, sờ vào làn da nhẵn nhụi
trắng mịn, có chút nóng bỏng, có chút cứng ngắc.

Lộ Lộ rõ ràng là cảm nhận được sự biến hóa tình tự của Hứa Nhạc, trong lòng
thoáng cười trộm một chút, bất chợt cũng thật sự sinh ra một tia xấu hổ nhàn
nhạt, loại tình cảm mà rất lâu rồi cô không có. Trên khuôn mặt thanh mị của cô
ta toát lên một chút đỏ ửng, lại có chút tò mò, ngẩng đầu nhìn lên bên mặt của
Hứa Nhạc, có chút chờ mong buổi tối ngày hôm nay sẽ phát sinh ra chuyện gì đó.
Nói thật, lần này là cô ta thật sự nguyện ý, cũng không phải bởi vì gã thiếu
niên đáng yêu năm xưa hiện tại đã biến thành một đại nhân vật, mà là bởi vì
những chi tiết buổi tối ngày hôm nay, những chi tiết vô cùng chân thành, vô
cùng tốt đẹp.

Hứa Nhạc lại chú ý đến không khí bên trong gian phòng có chút là lạ, rõ ràng
thanh âm của nhạc khúc đã càng ngày càng mạnh mẽ, càng ngày càng thôi thúc,
ngọn đèn chiếu rọi cũng càng ngày càng mê ly hơn. Thế nhưng đám nam nữ trong
phòng lại vẫn như cũ ngồi cứng ngắc trên mấy ghế sopha, biểu tình thoáng có
chút nôn nóng cùng với bất an.

– Màn diễn múa thoát y hẳn bây giờ cũng nên bắt đầu rồi mới phải.

Đuôi lông mày của Lộ Lộ chợt hiện lên một tia nhíu nhẹ, khẽ cắn cái môi xinh
đẹp như một cánh hoa hồng mới nở, tiến đến thấp giọng nói nhẹ vào bên tai của
Hứa Nhạc.

– Ặc!

Hứa Nhạc lúc còn ở tại Đặc Khu Thủ Đô, thường xuyên bị Lợi Thất Thiếu gia kéo
đi đến mấy cái hội sở cao cấp ở đó, cũng đã từng nhìn qua không biết bao nhiêu
lần cảnh các cô minh tinh điện ảnh diễn những cái trò gợi tình quyến rũ, thậm
chí có chút là dâm đãng này. Cho dù hắn chưa thật sự hưởng qua hương vị cuối
cùng, nhưng mà cũng không hề lạ lẫm đối với loại tình huống này. Trong lòng
hắn hơi có chút trầm xuống, liền biết được bởi vì mình đang có mặt trong gian
phòng này, cho nên đám đội viên thuộc hạ kia có chút không dám phát tác.

Hắn lại càng không muốn để Lộ Lộ ở lại trong này, tuy rằng cô ta cũng không
phải là cái gì của hắn, nhưng mà khi tưởng tượng đến hình ảnh Lộ Lộ biểu diễn
cái tiết mục kia trước mặt bao nhiêu người như thế, một tia cảm giác kỳ lạ bên
trong trái tim nam nhân của hắn khiến cho hắn cảm thấy có chút không thoải
mái.

Hắn nắm lấy tay của Lộ Lộ, đứng thẳng người dậy, hướng về phía mọi người trong
phòng nói lớn:

– Chúng tôi muốn ra ngoài kiếm chỗ ăn khuya, các người cứ việc vui chơi thỏa
thích.

Đám hán tử của Tiểu đội 7 thoáng ngạc nhiên một trận, kinh ngạc nhìn cảnh Hứa
Nhạc kéo theo cô thiếu nữ xinh đẹp kia ra khỏi cửa phòng, nhìn thấy cửa phòng
đóng chặt lại, mới hiểu được là đã xảy ra chuyện gì. Bọn họ trong khoảnh khắc
nhất thời bạo phát nên một trận hoan hô mãnh liệt.

Bạch Ngọc Lan từ đầu đến giờ mãi vẫn ngồi ở trong một góc khuất gần chỗ Hứa
Nhạc, lúc này liền bỏ bàn tay đang đặt trên đùi của cô thiếu nữ bên cạnh mình,
hướng về phía mấy gã lão binh bên cạnh liếc mắt một cái.

Đám đội viên đang chơi bời bên trong đại sảnh của hộp đêm, nhìn thấy Hứa Nhạc
nắm tay kéo một cô thiếu nữ xinh đẹp hướng về phía bên ngoài mà đi, dưới tác
dụng của hơi men, đã hồn nhiên quên mất hết sự hận ý cùng với sợ hãi, kiêng kỵ
đối với vị Chủ quản đại nhân này, bắt đầu không ngừng huýt sáo đầy kích thích.

Những thanh âm huýt sáo rền rĩ này khiến cho Lộ Lộ cảm thấy xấu hổ trước giờ
chưa từng có, hai gò má chợt đỏ ửng lên rất nhiều. Mái cho đến khi rời khỏi
hộp đêm, đứng dưới một mảnh u lam bên ngoài cổng chính, mới bị những luồng gió
biển lành lạnh từ phía xa xa thổi tới khiến cho thanh tỉnh lại một chút, biết
tất cả những chuyện này cũng không phải là giấc mộng.

– Tuy rằng tôi biết trong những thời điểm như thế này, tốt nhất là không nên
quấy rầy anh. Nhưng vì sự an toàn của nah, cho nên chúng tôi đành phải đi
theo.

Bạch Ngọc Lan dẫn theo Hùng Lâm Tuyền và mấy người nữa, vội vàng từ bên trong
hộp đêm đuổi theo đi ra, nhìn Hứa Nhạc cười khổ nói.

– Không cần đâu!

Hứa Nhạc mỉm cười lắc lắc đầu:

– Chỉ là ra ngoài kiếm chỗ ăn khuya mà thôi.

Trong lòng mọi người đồng thời hiện ra cái động tác giơ ngón giữa lên một
lượt. Bạch Ngọc Lan thì lại bình tĩnh nói:

– Anh đừng quên, cái tin tức lúc trước mà Bộ Quốc Phòng cùng với Cục Điều Tra
Liên Bang đã chuyển đến. Bên phía Bách Mộ Đại đang có hai gã chuyên gia muốn
giết anh. Ở Lạc Nhật Châu chính là cơ hội duy nhất của bọn hắn.

Lộ Lộ từ đầu đến giờ vẫn luôn giống như một con cừu non ôn nhuận rúc vào bên
người của Hứa Nhạc, nghe thấy câu nói đó thoáng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên,
cũng không rõ bọn họ là đang nói đến cái gì.

– Không cần lo lắng. Hai gã chuyên gia kia vẫn còn chưa đến được Lạc Nhật
Châu. Nếu như bọn họ đến đây, tôi sẽ báo cho các anh. Tôi tin rằng mấy người
các anh mới chân chính là những chuyên gia thật sự, cũng sẽ không trơ mắt nhìn
thấy tôi bị bọn họ giết chết đâu.

Hứa Nhạc nói, ngữ khí vô cùng khẳng định, trong lòng cũng cảm thấy khó khăn,
không biết phải giải thích như thế nào cho đám thuộc hạ biết tin tức tình báo
của mình là từ nơi nào mà đến.

Dưới sự yểm trợ của một số thế lực thế gia phía sau màn, Cục Điều Tra Liên
Bang không thể nào điều tra ra được tung tích của hai gã sát thủ kia, nhưng
Hứa Nhạc thân là đối tượng bảo hộ thuộc danh sách cấp độ I của Đệ Nhất Hiến
Chương, ngay bắt đầu một giây khi hắn nhận được tin tức cảnh báo, cỗ Máy vi
tính Trung ương Liên Bang kia cũng đã bắt đầu tiến hành kiểm tra tín hiệu của
tất cả những con chíp vi mạch nhân thể xuất nhập tại biên cảnh Bách Mộ Đại
cùng với Tây Lâm rồi, sau đó tiến hành phân tích số liệu vô cùng chặt chẽ.

Đối mặt với một lượng dữ liệu vô cùng khổng lồ như thế, cũng chỉ có năng lực
tính toán khủng bố đến không thể tưởng tượng nổi của Máy vi tính Trung ương
Liên Bang kia mới có thể đảm nhận việc phân tích nổi mà thôi. Nó sau khi hao
phí một lượng bộ nhớ tính toán khổng lồ, cuối cùng cũng đã làm ra được sự phán
đoán chính xác nhất. Trên thực tế, hai gã chuyên gia đến từ Bách Mộ Đại kia,
sau khi tiến vào Đại khu Tây Lâm không đến bốn tiếng đồng hồ, tất cả tung tích
của bọn chúng đã bị lão già kia điều tra ra từng gốc rễ, tất cả hành tung cũng
đã được truyền đến cho Hứa Nhạc.

Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương giống như là một vòng bảo hộ thần thánh luôn
luôn bao phủ xung quanh thân thể của Hứa Nhạc. Ở trên lãnh thổ Liên Bang này,
làm sao có ai có thể ám sát được hắn chứ?

Bạch Ngọc Lan thoáng trầm mặc một lát, liếc mắt nhìn về phía cô thiếu nữ bên
cạnh Hứa Nhạc, nhẹ giọng nói:

– Chú ý an toàn cùng với thân phận của anh!

o0o

Năm phút đồng hồ sau, Hứa Nhạc cùng với Lộ Lộ tay trong tay, đi đến một khu
chợ đêm cách cái hộp đêm Kim Bích Huy Hoàng một khoảng không xa lắm.

Bởi vì gió biển hơi có chút lành lạnh? Hay là bởi vì ở trên chiến trường đã
từng nhìn thấy sự sinh tử cách nhau một đường nhỏ nhoi? Lại có lẽ bởi vì lúc
này đang ở trên tiền tuyến cách thật xa quê hương, ngẫu nhiên gặp lại một vị
thiếu nữ quen biết, bên trong chợ đêm Lạc Nhật Châu cũng không có ai nhận ra
hắn… Cho nên Hứa Nhạc mới làm càn, chủ động nắm lấy tay con gái… Cảm giác mềm
mại mát lạnh thật là thoải mái.

Phía trước là một khu công viên trồng đầy hoa cúc, nằm ngay bên cạnh biển, cho
nên khu chợ đêm này cũng được gọi là chợ đêm Hoa Cúc.

Ngồi trên một cái ghế nhỏ bên cạnh một cái bàn ăn tròn rộng lớn ngay chính
giữa khu chợ đêm, Hứa Nhạc cũng không kịp đưa tay vén đi những sợi tóc của cô
thiếu nữ bên cạnh, bị gió thổi tán loạn, khẽ vương nhẹ lên khuôn mặt của mình,
ánh mắt ti hí của hắn cũng đã dừng lại ở hai bên đường của khu chợ đêm.

Bên hai lề đường của khu chợ đêm đang có hai đám quân nhân phân biệt ngồi hai
bên. Một bên trong số đó là một đám quân nhân sĩ quan, mặc quân trang hơi có
chút đơn giản, cũ kỹ, cũng không có dấu hiệu gì cả. Tư thế ngồi đàng hoàng,
quân kỷ nghiêm minh, đang trầm mặc dùng cơm tối. Đúng là đám quân của Phiến
quân Thanh Long Sơn, đến trợ giúp tiền tuyến Tây Lâm đợt này.

Đám quân nhân sĩ quan còn lại, ánh mắt tràn ngập địch ý, giương mắt nhìn chằm
chằm về phía các quân nhân của đám Phiến quân Thanh Long Sơn, chính là người
đến từ Quân khu II.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.