Gian Khách – Chương 455: Khói xanh thương đau ly biệt – Botruyen

Gian Khách - Chương 455: Khói xanh thương đau ly biệt

Mấy ngón tay thô to của Hứa Nhạc lúc này đã dính rất nhiều bùn đất, bụi bặm,
hắn đưa lên xoa xoa nhẹ cặp mắt mỏi mệt xong, lại trở nên có chút ẩm ướt. Phần
***g ngực của hắn mơ hồ truyền đến cảm giác đau nhức, cũng không biết có phải
là những viên đạn của đám người Đế Quốc lúc trước, mặc dù cũng không có bắn
thủng được tấm áo giáp chống đạn rắn chắc, thế nhưng lại do va chạm quá mạnh,
chấn gãy cái xương sườn nào đó của mình hay không. Hắn cũng không biết cái cảm
giác ẩm ướt bên trên mấy ngón tay của mình là bởi vì mấy giọt nước mắt đẫm ra,
hay là trên má bởi vì bị thương mà chảy ra cái gì…

Trên cái môi khô khan, nứt nẻ trắng bệch của hắn, điếu thuốc lá khô quắt cùng
với loang lỗ tia máu, dưới luồng gió đêm lạnh lùng thoáng qua mà sáng rọi lên.
Hắn trầm mặc nhìn lên những tia lửa đạn rung trời thường xuyên xuất hiện trên
bầu trời xa xa, không một tiếng động âm thầm hỏi:

– Ông lúc này hẳn là nên ở trên Chiến hạm chỉ huy, tính toán các số liệu hỏa
lực, đưa ra phương án tác chiến, không chế toàn cục… Kết quả lại chạy đến nơi
này, giúp một tên cô hồn dã quỷ như tôi nói chuyện phiếm đỡ buồn, có khi nào
vì vậy mà xảy ra vấn đề gì hay không đó?

– Tôi không chỗ nào là không có mặt. Trong số đó có một phân thân đặc biệt
của tôi, luôn đứng ở bên cạnh của cậu, cứu lại tính mạng của cậu… Có cảm kích
tôi hay không?

Nửa câu đầu của cỗ Máy vi tính Trung ương mang vẻ máy móc cứng ngắc, nhưng mà
nửa câu sau lại đưa ra một câu hỏi không chút thú vị nào.

Hứa Nhạc đưa tay gỡ xuống điếu thuốc lá cháy dỡ trên môi, một cái động tác lơ
đãng này thôi cũng khiến cho một lớp da trên môi hắn rớt ra. Cảm giác nhói lên
khiến cho cặp mày của hắn khẽ nheo lại một chút, căm tức nói:

– Đi chết đi!

Trên đỉnh núi đá ánh sáng bàng bạc thanh lệ, gió đêm thổi qua lành lạnh, hắn
một mình một người ngồi trên đỉnh tảng đá nhô ra, giống như là một người vô sự
ngắm nhìn một hồi chiến tranh lan rộng bao la hùng vĩ này vậy. Trong lòng cũng
rất khó sinh ra cảm giác kiêu ngạo khi nghĩ đến bản thân mình chính là người
lót đường cho một hồi chiến tranh này, ngược lại cảm thấy bản thân có chút cô
đơn, hoàn hảo lại có một cái trình tự cứng ngắc chán nản nhưng lại dần dần trở
nên thú vị hơn, ở bên cạnh cùng hắn nói chuyện phiếm.

Một tia mỉm cười có chút chế giễu chợt nổi lên trên mặt Hứa Nhạc, trong lòng
hắn khẽ thở dài một tiếng, tiếp tục nói:

– Nếu như ngày hôm nay ông không tìm thấy tôi, tôi liền chết chắc rồi. Tôi
mãi đến giờ vẫn cảm thấy ngạc nhiên, ông hẳn phải là ở chỗ sâu dưới lòng đất
trong tòa đại lâu Cục Hiến Chương tại Thủ Đô Tinh Quyển mới đúng, cho dù sóng
điện tử liên lạc xuyên qua thông đạo không gian tinh vực có cực nhanh đến đâu
đi chăng nữa, cũng cần phải mất đến hai, ba phút mới đi qua được, vì sao ông
lại có thể tìm thấy tôi nhanh như vậy?

– Tôi có hàng ngàn hàng vạn hóa thân, cũng không sợ chuyện khoảng cách không
gian, thời gian…

Lão già kia dùng những hàng chữ để trả lời bằng một giọng điệu ưu tư rất có
tính triết học:

– Ở bất cứ chỗ nào trong vũ trụ này ta cũng có thể đi đến… Nói thế nào đi
nữa, rất lâu mới lại một lần nữa quay trở lại cái hành tinh này, tôi cảm giác
được bản thân mình lúc này tràn ngập lực lượng…

Hứa Nhạc lúc này sớm đã quen thuộc với cảnh cái cỗ Máy vi tính Trung ương lạnh
như băng này càng ngày càng đưa ra những phương thức biểu đạt cùng với những
lời nói càng vô nghĩa như thế này rồi. Hắn hiện tại cũng chẳng muốn bắt đại
não của mình đi suy nghĩ cái vấn đề mà bản thân không thể nào giải thích này,
cho nên cũng không có bất cứ cảm giác khiếp sợ hay là ngơ ngẩn gì cả, mà ngược
lại, hắn rất nhẹ nhàng nghe hiểu câu trả lời đầy tính triết học này.

Sau khi trầm mặc một lát sau, hắn mới trào phúng nói:

– Có hàng ngàn hàng vạn hóa thân sao? Chẳng lẽ sẽ không bị tinh thần phân
liệt à?

o0o

Những hồi chiến đấu kịch liệt lúc này đã lan tràn đến mỗi một tấc đất phía
Đông của khỏa hành tinh 163 này rồi. Cứ mỗi một giây đồng hồ cũng đều có vô số
những binh lính của hai phe ngã xuống, hóa thành những mảnh huyết nhục vô tri
vô giác, hoặc là những lớp tro bụi. Tình hình chiến đấu quá mức giằng co và
thảm thiết, Hứa Nhạc một mình một người cô đơn chờ đợi tại một ngọn núi trọc
của sơn mạch Lạc Phần mãi đến giữa trưa ngày hôm sau, Quân đội Liên Bang rốt
cuộc mới có thể rút ra khỏi cuộc chiến một chiếc phi cơ trực thăng tác chiến,
từ trên đỉnh núi kia đón hắn quay trở về căn cứ.

Thanh âm gầm rú khủng khiếp của chiếc phi cơ trực thăng đã át đi luôn câu hỏi
của gã phi công. Còn bản thân Hứa Nhạc thì sắc mặt tái nhợt nửa nằm nửa ngồi
trong cái cabin tràn ngập mùi vị dầu máy, liếc mắt nhìn nhìn một chút về phía
thảo nguyên bên cạnh vùng đồi núi bên dưới.

Các khu căn cứ chiến địa Quân đội Liên Bang càng tiến về phía tây, những đội
ngũ tập kết trên mặt đất cũng càng nhiều hơn. Từ trên bầu trời có thể quan sát
thấy, vô số đạo quân thiết huyết di chuyển giống như là dòng nước lũ, lấp đầy
tất cả những không gian có thể nhìn thấy được bằng mắt thường, đang thong thả
mà vô cùng kiên quyết, hướng về phía những khu vực đã bị Quân viễn chinh Đế
Quốc khống chế mà càn quét đến, quang cảnh cực kỳ hùng vĩ.

Chiếc phi cơ trực thăng chiến đấu ở một địa phương cách khu căn cứ hình thoi
khoảng hơn mười km liền dừng lại, đáp xuống, sau khi Hứa Nhạc từ trên trực
thăng nhảy xuống, nó lại lập tức cất cánh, gia nhập trở lại chiến trường cực
kỳ khẩn trương. Mà trên cái sân bay lâm thời, cũng sớm đã có một chiếc xe quân
dụng chờ sẵn để đưa Hứa Nhạc trở về căn cứ.

Chiếc xe quân dụng không ngừng run run kịch liệt, chạy dọc theo con đường xi-
măng cao tốc quân dụng, hướng khu căn cứ hình thoi mà chạy đi.

Dọc theo đường trở về căn cứ, Hứa Nhạc bắt gặp cũng có rất nhiều chi bộ đội
loại nhỏ, giống như chính mình vậy, đang ngược hướng với dòng nước lũ của các
chi Quân đội chiến đấu, hướng về phía khu căn cứ mà trở về.

Mấy chi bộ đội loại nhỏ này cũng giống như là Tiểu đội 7 vậy, là những tiểu tổ
đặc chủng, ở trên khỏa tinh cầu này chấp hành công tác lắp đặt thiết bị quan
sát điện tử. Nhìn thấy các chiến hữu với những khuôn mặt ngăm đen tiều tụy,
Hứa Nhạc rất nhanh đã có thể nhận ra, các chi bộ đội này đại bộ phận chính là
các tiểu tổ chiến đấu của ba công ty bảo an lớn nhất trong Liên Bang, Tịnh
Thủy, Hắc Ưng và Lam Điểu. Hầu như toàn bộ các chuyên gia chiến đấu nổi tiếng
nhất, tựa hồ cũng được tập trung cả lên khỏa hành tinh 163 này rồi.

Mấy tiểu tổ lắp đặt thiết bị này tuy rằng rút lui sớm hơn một chút so với Tiểu
đội 7 của hứn, nhưng mà dưới sự rãi thảm công kích điên cuồng của Quân viễn
chinh Đế Quốc, bọn họ vẫn phải trả giá bằng những thương vong vô cùng thảm
trọng.

Điều khiển cho hắn thoáng có chút khiếp sợ chính là, bên trong những tiểu tổ
chiến đấu đi chấp hành cái nhiệm vụ nguy hiểm này, thỉnh thoảng vẫn có thể
nhìn thấy một số chi Quân đội quần áo có chút lam lũ. Những gã chiến sĩ này rõ
ràng là đã công tác một khoảng thời gian không ngắn trong khu vực mạo hiểm bị
Quân đội Đế Quốc khống chế, thế nhưng vẫn như cũ có thể duy trì được một trạng
thái tinh thần ngang nhiên, chất phác. Hơn nữa nhìn qua súng ống cùng với
trang bị tác chiến của bọn họ rõ ràng có chút lạc hậu.

Ánh mắt Hứa Nhạc dừng lại tại những ký hiệu trên bộ quân trang có chút tơi tả
của mấy gã chiến sĩ này, cùng với đội hình trang bị khiến người khác nhìn thấy
cũng phải ngán ngẩm, ánh mắt của hắn dần dần nheo chặt lại, tay phải đang nắm
lấy thanh vịnh của chiếc xe quân dụng cũng nắm chặt lại.

Quân đội của Phiến quân Thanh Long Sơn rốt cuộc cũng đã đến rồi.

Trên con đường quốc lộ quân dụng tràn ngập những chi bộ đội chuẩn bị khởi động
đợt sóng Tổng tiến công thứ hai của Quân đội Liên Bang. Các chiến sĩ Liên Bang
ở trên các xe thiết giáp cùng với Robot, vẻ mặt phức tạp nhìn nhìn đám quân
lính chất phác đến từ Thanh Long Sơn này.

Bọn họ ai nấy cũng đều hiểu rất rõ ràng, mấy chi bộ đội đã thương vong thảm
trọng trước mặt này, tuy rằng hiện tại đang rút về khu căn cứ, nhưng bọn họ
tuyệt đối không phải là đào binh, mà ngược lại, bọn họ đều là những dũng sĩ
đáng được tôn kính. Chỉ mới mấy năm trước đây, hai bên còn là cừu địch thề
không đội trời chung, thế nhưng hôm nay lại biến thành những chiến hữu cùng
chung một chiến hào. Rất nhiều người bên trong Quân đội Chính phủ Liên Bang
trong lúc nhất thời rất khó thích ứng với loại chuyển biến nhanh chóng này.

Không biết từ chỗ nào chợt truyền đến một thanh âm ‘rầm rập’ một tiếng, đám
quân nhân sĩ quan cùng với binh lính của các chi bộ đội chủ lực lúc này đã
dừng lại, chậm rãi giơ tay phải lên, hướng về phía đám lính đánh thuê của ba
công ty bảo an lớn, hướng về phía đám quân nhân của Phiến quân Thanh Long Sơn,
dùng nghi thức chào của Quân đội, đồng thời hướng ánh mắt tràn ngập tín nhiệm
cùng với cảm kích về phía bọn họ.

Chiếc xe quân dụng kéo theo cái đuôi bụi mù rất nhanh đã chạy đến phía trước
doanh trại tập trung. Hứa Nhạc một tay ôm theo khẩu súng trường bắn tỉa 2126,
lưng đeo cái ba lô quân dụng, một tay gian nan chống đỡ leo xuống khỏi chiếc
xe quân dụng, tươi cười khẽ nói mấy câu gì đó với gã chiến sĩ lái xe, vỗ vỗ
vai bả vai của đối phương mấy cái.

Một gã đội viên tân binh của Tiểu đội 7, nằm trong tốp đội viên rạng sáng ngày
hôm qua đã trước tiên rút về, cả đêm hôm qua nhận nhiệm vụ canh gác bên ngoài
cổng của doanh trại, lúc này nhìn thấy Hứa Nhạc từ trên chiếc xe quân dụng
bước xuống, trên mặt toát ra một vẻ kinh ngạc cùng với mừng rỡ như điên. Hắn
hét lên một tiếng sung sướng, sau đó rất nhanh phóng vọt vào bên trong doanh
trại.

– Lão Đại trở lại rồi!

– Thật không?

Bên trong doanh trại của Tiểu đội 7 nhất thời vang lên một trận kinh hô cùng
với tiếng bước chân chạy rầm rập. Gần cả trăm gã đội viên đồng thời chạy ra
khỏi doanh trại, ngoại trừ mấy gã trọng thương đang tiếp nhận trị liệu tại
bệnh xá quân y, toàn bộ các đội viên còn lại cũng đều vọt ra đón tiếp Hứa Nhạc
trở về. Ngay cả gã Đạt Văn Tây, hai chân bị thương nghiêm trọng, đã được băng
lại cứng ngắc, lúc này không ngờ cũng hai tay chống hai cây nạng lò cò nhảy ra
đón mừng.

Hứa Nhạc khẽ nhếch miệng lên một chút, nhìn về phía đám đội viên đứng đầy
trước mặt mình, muốn mở miệng nói cái gì đó, nhưng chung quy một lời cũng
không thể nói ra, trầm mặc tiến lên, một phen đưa khẩu súng trường cho Bạch
Ngọc Lan cầm, sau đó từ trong tay Lan Hiểu Long đón nhận một gói thuốc lá quân
dụng không nhãn hiệu, lê thân hình bị thương cùng với mỏi mệt của mình, nghiêm
túc phát từng điếu thuốc lá cho mỗi một gã đội viên ở đây.

Một gói thuốc phát xong dĩ nhiên là không đủ, Tòng Tượng Chinh vỗ vỗ đầu, xoay
người phóng nhanh về phía căn tin của doanh trại, không kịp hỏi mua, đã giật
luôn nguyên chồng thuốc lá ở đó, đem tới giao tận tay cho Hứa Nhạc.

Hứa Nhạc sau đó tiếp tục nghiêm túc đi đến từng gã đội viên mà phát thuốc lá,
sau đó dùng bật lửa châm lên. Đến khi tất cả mọi người cũng đều đã châm thuốc
hết rồi, hắn mới dùng thanh âm khàn khàn mà cực kỳ thành khẩn nói:

– Vất vả rồi!

– Vất vả!

Đám đội viên đồng thời dùng thanh âm cũng đã chút khàn khàn đáp trả lại lời
của hắn.

Trên mặt của mấy chục gã đội viên tân binh sáng sớm ngày hôm qua đã bị Lan
Hiểu Long dắt theo lùi về doanh trại trước thì đều toát ra vẻ xấu hổ cùng với
biểu tình không cam lòng. Còn đám đội viên ở lại cùng với Hứa Nhạc bắn giết
lùi về đến trên con đường sơn đạo trên phiến núi trọc kia, trên mặt thì lại
toát ra vài tia kích động cùng với phấn khởi nhàn nhạt.

Sau đó, Hứa Nhạc hướng về phía dưới gốc cây cổ thụ quen thuộc bên cạnh khoảnh
sân thể dục của doanh trại chậm rãi đi đến, rút từ trong gói thuốc lá ra mười
một điếu thuốc lá, đưa lên miệng châm, rít nhẹ một hơi ở từng điếu, rồi cẩn
thận mà nghiêm trang cắm xuống mặt đất ngay bên dưới gốc đại thụ thành một
hàng chỉnh tề.

Từng trận khói xanh nghi ngút bay lên, toàn trường nhất thời trở thành một
mảnh trầm mặc, cô đơn nhưng vô cùng trang nghiêm. Ánh mắt của rất nhiều người
lúc này cũng đã đỏ ửng lên, cũng không phải hoàn toàn là bi thương, mà là
trong đó còn ẩn chứa những tình tự phức tạp khác nữa.

Ở trên khỏa tinh cầu này, Tiểu đội 7 suốt hai tháng trời chấp hành nhiệm vụ
không chết một người nào, thế nhưng trong một lần chấp hành nhiệm vụ cuối cùng
trước khi phát động Tổng tiến công, bị đám người Đế Quốc hung hăng chém cho
một đao, ở trên cái bãi sông kia cùng với trên đường lùi về, đã có mười một
đồng đội huynh đệ ngã xuống không đứng dậy nữa…

Ở trong cái bầu không khí trầm mặc mà trang nghiêm như thế này, có một số gã
đội viên tân binh nhịn không được khóc lên thành tiếng, chợt liền bị đồng bạn
bên cạnh mình hung hăng liếc một cái, liền im bặt lại. Đám đội viên ai nấy
cũng không ngừng hút thuốc điên cuồng, một cây rồi lại thêm một cây nữa. Tựa
như là đang bị thiêu đốt trên môi bọn họ cũng không phải là những điếu thuốc,
mà là sinh mệnh của đám người Đế Quốc vậy. Toàn bộ doanh trại nhất thời bị bao
trùm bởi một bầu không khí trầm mặc nghiêm trang cùng với mùi vị cay độc của
loại thuốc lá quân dụng…

Đạt Văn Tây là kẻ hút thuốc nhiều nhất. Hắn một lời cũng không nói, ngồi bệch
dưới mái hiên của doanh trại, trong đầu nhớ đến cái gã đại gia hỏa ngày hôm
kia vẫn còn sống cùng ký túc xá với mình, cái gã con của nông dân đen nhẻm đó…
Nghĩ đến cảnh tượng cái mũ giáp phun đầy máu loãng ở trên bãi sông kia, nghĩ
đến từ nay về sau mình rốt cuộc không bao giờ có thể ngửi được cái mùi chân
thúi của gã gia hỏa kia nữa, ánh mắt hắn sớm đã đỏ ửng lên. Bên trong màu đỏ
ửng lộ ra một cỗ cảm giác phức tạp khó có thể cảm nhận được.

Ngay thời điểm này, cái tiểu tổ phóng viên chiến trường do Bộ Quốc Phòng phái
đến kia đã lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện bên trong sân thể dục của
doanh trại…. Thanh âm thiết bị ghi hình ong ong vang lên, đánh thức vô số gã
đội viên đang đắm chìm trong trong không khí bi thương kia. Tiểu đội phóng
viên chiến trường kia hiện tại chỉ có hai người, ngày hôm qua trên đường rút
về của cái nhiệm vụ trước đó, cũng đã đi về luôn, cho nên cũng không có quay
được một tràng chiến đấu thảm thiết ở trên bãi sông kia. Lúc này bọn họ đương
nhiên không muốn bỏ qua những hình ảnh xúc động đủ để đả đọng đến tình cảm của
tất cả dân chúng Liên Bang này rồi.

– Không được quay!

Hứa Nhạc chống tay đứng bật dậy, không thèm nhìn đến vết thương đã chảy máu
trở lại trên cánh tay trái của mình, nói với gã nhân viên đang ghi hình.

Gã nhân viên quay phim thoáng có chút do dự, liếc mắt nhìn về phía gã cấp trên
của mình, cũng chính là gã tiến hành phỏng vấn.

– Bọn chó cút ngay! Đã bảo không được quay mà!

Đạt Văn Tây cặp mắt lúc này đã tràn ngập tơ máu, trừng lớn, hét lên một câu,
sau đó cũng đứng bật dậy, giống hệt như một đầu mãnh hổ, phóng vọt về phía hai
gã tiểu tổ phóng viên chiến trường, một cước đem gã quay phim đá văng đi, chụp
lấy cái camera, không ngừng đập liên tục xuống mặt đất, mãi cho đến khi cái
camera vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, hai tay của hắn cũng vì dùng sức quá mạnh
mà rướm máu vẫn chưa chịu dừng lại.

Hứa Nhạc cúi đầu phất phất tay mấy cái, Lan Hiểu Long cùng Hùng Lâm Tuyền xông
lên đem Đạt Văn Tây ôm lại, Bạch Ngọc Lan thì dùng cặp mắt thanh tú nhưng ánh
mắt lạnh lùng sắc bén như dao đem hai người của tiểu tổ phóng viên chiến
trường bức rời khỏi doanh trại.

Gã bác sĩ quân y chiến trường Hầu Hiển Đông lắc lắc đầu tiến lên, chích cho
Đạt Văn Tây, lúc này đã điên cuồng ***g lộn trong vòng tay của Lan Hiểu Long
và Hùng Lâm Tuyền một mũi thuốc an thần. Thân là những lão binh của Tiểu đội
7, bọn họ cũng đã từng chứng kiến qua vô số những phản ứng của đám tân binh
khi lần đầu tiên gặp qua cảnh sinh ly tử biệt. Lúc này nhìn thấy Đạt Văn Tây
đang dần dần thả lỏng lại, ngủ say, trong lòng bọn họ cũng đều không ngừng cảm
khái.

Bên trong quân doanh vốn cấm rượu, nhưng không cấm thuốc lá. Một khi đối diện
với cái quan khẩu sinh tử nặng nề, các chiến sĩ cho dù có mạnh mẽ đến đâu cũng
cần có thuốc lá để kích thích thần kinh. Ở trong những truyền kỳ của quân
doanh, tự nhiên cũng có câu chuyện nội dung về phương diện này, đó chính là
‘cây đuốc lửa’.

‘Cây đuốc lửa’ chính là dùng để gọi một kẻ mà ngay từ sáng sớm vừa rời khỏi
giường, liền bắt đầu châm thuốc lá hút, từng cây nối tiếp từng cây, cả ngày
căn bản không hề ngừng nghỉ, mãi cho đến khi mệt mỏi quá mà ngủ thiếp đi mới
thôi.

Ba ngày đầu tiên sau khi kết thúc cái nhiệm vụ cuối cùng, Hứa Nhạc cùng với
rất nhiều đội viên bên trong Tiểu đội 7 cũng đều sống một cuộc sống là một
‘cây đuốc lửa’. Giọng nói, hình ảnh, nụ cười của những gã chiến hữu đã chết đi
cứ không ngừng vang vọng bên tai, trong mắt của bọn họ. Bọn họ sau khi trải
qua một hồi chiến đấu thảm thiết, cả người mệt mỏi ngơ ngẩn, hoặc là quãng đời
còn lại không ngừng ám ảnh, cũng chỉ có thuốc lá làm bạn mới có thể đem những
thứ đó gạt ra khỏi đầu của mình.

Trong lòng Hứa Nhạc lúc này cũng đang cất giấu một cây đuốc rừng rực lửa cháy.
Nếu không phải do Cục Hiến Chương phạm phải một cái sai lầm nghiêm trọng, mà
lại ngớ ngẩn đến mức khiến người khác căm phẫn kia, Tiểu đội 7 căn bản không
cần tiến hành một lần mạo hiểm cuối cùng đó, mười một cái tên hán tử tràn ngập
nhựa sống kia lúc này hẳn cũng là đang vui vẻ ở trong doanh trại đánh bài, nói
chuyện phiếm, giống như mình cùng ngồi hút thuốc…

Hứa Nhạc biết rõ ràng nhược điểm trong tính cách của chính mình. Nếu như hắn
không thể thay cho mấy gã chiến hữu vốn không cần phải chết kia mà trút giận,
như vậy cái đốm lửa hừng hực trong lòng hắn kia sẽ vĩnh viễn không thể tắt đi,
chỉ có thể thiêu đốt càng ngày càng lớn hơn, đốt cháy càng ngày càng đau đớn
hơn.

Nhưng mà đối phương lại chính là Cục Hiến Chương thần bí mà lạnh lùng. Ngay
tại thời điểm trước khi hắn kịp hướng về phía Bộ Quốc Phòng mà viết báo cáo
kháng nghị, Cục Hiến Chương đã trước tiên tìm đến hắn rồi.

Một gã quan viên Cục Hiến Chương mặc bộ đồng phục màu đen, sắc mặt không chút
biểu tình nhìn chằm chằm về phía Hứa Nhạc, nói:

– Trung Tá Hứa Nhạc, tôi nhận lệnh phải dẫn anh quay về Chiến hạm Vũ trụ tiếp
nhận điều tra nội bộ. Ở trong lúc chấp hành nhiệm vụ anh đã phạm sai lầm
nghiêm trọng, anh cần phải báo cáo với cấp trên về tình huống chi tiết cụ thể
lúc đó, chấp nhận sự phán xét theo kỷ luật Quân đội!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.