Trên môi của Dịch Phó Tư lệnh chợt nổi lên một nụ cười cay đắng. Thân là một
gã quân nhân, ông ta đã từng nhìn thấy cảnh tử vong của rất nhiều những chiến
sĩ Liên Bang. Nhưng mà đám quân nhân của cái tiểu tổ này hoàn toàn bất đồng,
bên trong cái tiểu tổ đã tử thương vô cùng thảm trọng này, có biết bao nhiêu
con cháu của những đại nhân vật trong xã hội thượng tầng Liên Bang, còn có cái
gã Trung Tá Hứa Nhạc kia nữa… Dịch Phó Tư lệnh cũng không phải là không dám
gánh lấy cái trách nhiệm này, chỉ là ông ta chung quy cũng là một người có
tình cảm, cũng không phải là một cơ cấu vô tình, lạnh như băng, chỉ biết dựa
theo điều lệ cùng với quy tắc mà làm việc như đám người Cục Hiến Chương này.
– Liên lạc tinh cầu 3320 cho ta. Ta muốn trò chuyện với Chung Tư lệnh!
Dịch Phó Tư lệnh trầm giọng nói.
Trên mặt đám quan viên của Cục Hiến Chương chợt hiện lên một tia nghi hoặc
nhàn nhạt. Trong lòng bọn họ cũng đều không hiểu nổi, rõ ràng đây chỉ là một
cái nhiệm vụ vô cùng đơn giản, vì cái gì cần phải kinh động đến vị sĩ quan chỉ
huy cao nhất của tiền tuyến Tây Lâm như thế chứ?
Một lát sau, sĩ quan tham mưu cấp hai của Bộ Tư Lệnh, Trữ Hòa bước nhanh tiến
đến bên cạnh Dịch Phó Tư lệnh, rất nhanh nói:
– Có tín hiệu liên lạc của Tiểu đội 7, Trung Tá Hứa Nhạc yêu cầu được trò
chuyện.
Dịch Phó Tư lệnh vừa mới kết thúc cuộc trò chuyên ngắn ngủi với vị lão đầu hổ
Tây Lâm kia, nghe thuộc hạ thông báo như vậy, khóe mắt liền nhướng lên, vội
cầm lấy máy bộ đàm, trầm giọng nói:
– Mau báo cáo tình trạng hiện tại của tổ cậu!
Bên trong hệ thống liên lạc vang lên thanh âm khàn khàn mỏi mệt của Hứa Nhạc:
– Mười một người tử vong, bốn người trọng thương. Tiểu tổ của hiện bị bao vây
trên một triền núi trọc trên sơn mạch Lạc Phần, cách căn cứ trung chuyển
khoảng 1 giờ 30 phút đường chim bay, chênh lệch tọa độ với khu vực tiến hành
nhiệm vụ khoảng ba trăm thước. Nhu cầu cấp bách cần được cứu viện cùng với hỗ
trợ cứu thương khẩn cấp.
Trong màn hình trên bàn lập tức thể hiện ra một cái bản đồ vệ tinh, chỉ rõ
phương vị cùng với tọa độ hiện tại của Tiểu đội 7, chỉ là bởi vì những hình
ảnh này đã bị tín hiệu điện tử của Đế Quốc tiến hành quấy nhiễu, khiến cho
hình ảnh kia vô cùng mơ hồ, cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy những vách đá màu
xám trắng cùng với những mảnh rừng cây màu xanh biếc, và một số điểm đen rải
rác ở chính giữa.
Trữ Hòa lúc này đang im lặng đứng ngay sau lưng của Dịch Phó Tư lệnh. Ánh mắt
của hắn nhìn chằm chằm vào những hình ảnh trên màn hình trên bàn. Hai tay dọc
theo hai bên người lúc này đã nắm chặt lại đến mức có chút trắng bệch. Lúc này
ở bên trên triền núi trọc kia, chính là những đồng đội cùng với chiến hữu thân
thiết nhất cuộc đời quân nhân của hắn. Mà lúc này, hắn thế nhưng lại không có
cách nào đến đó để trợ giúp bọn họ, thậm chí còn sắp sửa đưa bọn họ tiến vào
những địa phương còn càng nguy hiểm hơn rất nhiều nữa.
Dịch Phó Tư lệnh nhớ lại cái ý kiến của cú điện thoại lúc nãy cùng với của đám
người Cục Hiến Chương, liền không một chút do dự nào, trực tiếp hạ mệnh lệnh,
nói:
– Tôi mệnh lệnh cho các cậu phải tiếp tục tiến về phía trước, đi đến khu vực
tiến hành nhiệm vụ, bằng mọi cách phải hoàn thành nhiệm vụ lần này. Trước khi
tiến vào khu vực cách ly tín hiệu, bên phía Cục Hiến Chương sẽ một phen đem
các số liệu tương quan truyền đến cho các người. Xin hãy duy trì tín hiệu liên
lạc liên tiếp, đừng ngắt đi…
Bên kia đầu hệ thống liên lạc chợt trầm mặc trong chốc lát, sau đó lại vang
lên thanh âm mỏi mệt cùng với chút trào phúng của Hứa Nhạc:
– Đây là những số liệu thuộc quyền hạn cấp độ hai. Với sự cứng nhắc trước giờ
của Cục Hiến Chương, bọn họ có thể kịp thời xin được quyền hạn mà chuyển xuống
cho chúng tôi chứ?
Nghe thấy câu nói đó, đám quan viên của Cục Hiến Chương đang ở trong gian
phòng sắc mặt nhất thời trở nên có chút khó coi, trong đó có một gã quan viên
đang không ngừng cùng với tòa nhà Cục Hiến Chương tại Thủ Đô Tinh Quyển bên
kia tiến hành trao đổi tin tức trực tiếp, lúc này mới ngẩng đầu lên, nói chen
vào một câu:
– Không thành vấn đề đâu!
Mọi người trong phòng nghe xong câu này của hắnm đồng thời thả lỏng một hơi.
Nhưng mà lúc này, bên trong hệ thống liên lạc lại vang lên thanh âm vô cùng
mỏi mệt cùng với chán nản của Hứa Nhạc:
– Người của tôi đã chết đi rất nhiều rồi!
Dịch Phó Tư lệnh lúc này còn chưa có kịp lên tiếng nói gì cả, thì vị nữ quan
viên có sắc mặt góc cạnh kia của Cục Hiến Chương, có lẽ là trưởng đội ở đây,
đã tiến lên giật lấy cái máy bộ đàm trò chuyện trong tay của Dịch Phó Tư lệnh,
thanh âm vô cùng lạnh lẽo cùng với cường thế nói:
– Tôi mặc kệ các người đã chết đi bao nhiêu người. Bây giờ các người phải
trong vòng bốn mươi bảy phút, lập tức đến được địa điểm chỉ định cho tôi!
Mặt trời dần dần lặn xuống về phía Tây, trên khỏa hành tinh bị lục địa và đại
dương phân cách làm hai nửa cân bằng nhau này, toàn bộ bề mặt lục địa dần dần
bắt đầu nghênh đón một đêm dài hắc ám. Những chỗ bình nguyên cùng với khu vực
thấp bên dưới đã bắt đầu dần dần u ám. Chỉ có tại khu vực sơn mạch Lạc Phần
địa thế rất cao vẫn còn được tắm gội trông ánh nắng mặt trời càng ngày càng
trở nên đỏ rực hơn mà thôi.
Đại khái cũng chính vì căn cứ theo cấu tạo địa lý độc đáo trên bề mặt của khỏa
tinh cầu này, cho nên đại bộ phận các thiết bị trung tâm của mạng lưới Đệ Nhất
Hiến Chương mà Liên Bang trọng tổ trở lại, cũng đều được lắp đặt ở trên các
khu vực đồi núi.
Tại thời khắc cuối cùng khi ánh sáng hoàng hôn đỏ rực tráng lệ kia nhẹ nhàng
hôn phớt lên trên bề mặt triền núi lởm chở, đám đội viên Tiểu đội 7 sau một
hồi trốn chết từ trong tử vong, đều đã trầm mặc thả lỏng tứ chi đã vô cùng mệt
mỏi của mình, hưởng thụ một bầu không khí không có mùi vị của khói thuốc súng
cùng với một hoàn cảnh không có những viên đạn bay loạn xạ bốn phía xung
quanh. Nhưng mặc dù lúc này đang thả lỏng nghỉ ngơi và hồi phục sau một khoảng
thời gian mệt mỏi khẩn trương cùng cực, nhưng đám đội viên vẫn như cũ không
hoàn toàn thả lỏng sự cảnh giác của mình. Bọn họ không ngừng quan sát bên trên
bầu trời, lại dùng những cạnh đá nhô ra để che dấu đi những ánh mắt dò xét của
đám người Đế Quốc có thể ở phía ngọn núi đối diện hoặc là phía dưới chân núi
hướng lên trên này.
Cơ hồ là trên người mỗi một gã đội viên của Tiểu đội 7 cũng đều mang theo hoặc
là loại súng hạng nặng, hoặc là loại súng cơ động. Nhất là mấy tên chiến sĩ
lão binh như Lưu Giảo lại càng trang bị thêm mấy băng đạn nặng nề nữa. Lúc này
trong đám đội viên có một số kẻ bị thương, trên cơ bản đã mất đi năng lực hành
động, nếu không phải đám đội viên Tiểu đội 7 tố chất vốn dĩ cường hãn, tác
phong mạnh mẽ, rất khó tưởng tượng bọn họ có thể một phen đem mấy gã chiến hữu
đang trọng thương này, vác lên trên vai, một phen quật khởi leo lên đến đỉnh
núi như thế này.
Gã sĩ quan quân y chiến trường Hầu Hiển Đông từ đầu đến giờ vẫn luôn bận rộng
không ngơi tay. Mãi đến lúc này hắn mới có thời gian cúi đầu dùng ống hút uống
một chút nước lạnh do một gã chiến hữu ngồi ngay bên cạnh đưa cho. Hắn nghe
được thanh âm cách đó không xa truyền đến, nhịn không được ngẩng đầu lên liếc
mắt nhìn lại, trong đôi mắt hiện lên một tia nghi hoặc cùng với phẫn nộ vô
cùng.
Nghi hoặc cùng với phẫn nộ cũng không phải là nhằm vào Hứa Nhạc, mà là nhằm
vào đám cấp trên đang chỉ huy chiến trường cùng với đám người Cục Hiến Chương
ở trên Chiến hạm Vũ trụ Liên Bang rất xa trên đầu mình. Nếu không phải do đám
người của Cục Hiến Chương phạm phải một cái sai lầm cực kỳ ngu xuẩn như thế
kia, Tiểu đội 7, vốn đã hoàn thành xong nhiệm vụ trước đó cả một đêm, như thế
nào lại phải mệt mỏi không chịu nổi mà chạy đi mạo hiểm thực hiện tiếp nhiệm
vụ nữa đây?
Hứa Nhạc lúc này đang ngồi trên một tảng đá màu xám trắng bên cạnh sườn núi,
giương mắt nhìn chằm chằm vào cái điện thoại vệ tinh trong tay của mình, sau
đó lại liếc mắt nhìn đồng hồ cùng với tần số tín hiệu liên lạc của cái điện
thoại, xác nhận không có xuất hiện bất cứ vấn đề gì cả.
– Tôi mặc kệ các người đã chết đi bao nhiêu người. Bây giờ các người phải
trong vòng bốn mươi bảy phút, lập tức đến được địa điểm chỉ định cho tôi!
Bên trong cái điện thoại vệ tinh lúc này đã truyền ra thanh âm của một nữ nhân
nào đó, nói một câu vô cùng khốn kiếp. Những lời nói của cô ta khiến cho cặp
lông mày dày rậm vốn luôn thẳng tắp của Hứa Nhạc nhất thời cau nhanh lại, sau
đó dùng một loại phương thức vô cùng hờ hững mà giản nở mạnh ra. Hắn dùng một
loại thanh âm trầm thấp mà khàn khàn hỏi:
– Cô là ai?
– Tôi là Phó Chủ nhiệm Bạch Tam Linh của Cục Hiến Chương.
Bên trong cái điện thoại, thanh âm của vị nữ quan viên Cục Hiến Chương vẫn như
cũ vô cùng lạnh lùng mà cường thế lại vang lên:
– Hiện tại thời gian vô cùng gấp gáp, các người lập tức khởi hành đi!
Hứa Nhạc thật sâu hít một hơi lãnh khí, trên gương mặt dính đầy khói bụi có
thể nhìn thấy được một tia phẫn nộ cùng cực đang được cố gắng mạnh mẽ đè nén
xuống. Trong ánh trời chiều sáng ngời chiếu rọi, đôi mắt của hắn giống hệt như
hai đốm lửa khổng lồ bừng cháy giữa màn đêm.
Thân là một gã quân nhân của Quân đội Liên Bang, một Công Trình Sư xuất sắc
của Công ty Cơ khí Quả Xác, một con người có khả năng tiếp xúc gần gũi nhất
với Máy vi tính Trung ương Liên Bang, hắn so với bất luận kẻ nào khác cũng
biết rõ ràng hơn là, ở trên khỏa hành tinh đã rơi vào trong tay giặc này,
thiết lập lại mạng lưới Đệ Nhất Hiến Chương, đối với Liên Bang mà nói có ý
nghĩa trọng đại đến thế nào. Trên thực tế, tại thời điểm rạng sáng, hắn đã
liền không một chút do dự tiếp nhận ngay cái mệnh lệnh do gã quan viên tóc
xoăn đã chết kia của Cục Hiến Chương tuyên bố, cũng chính là căn cứ vào cái
suy nghĩ này.
Trong lòng Hứa Nhạc rất muốn hoàn thành cái nhiệm vụ quan trọng này của Liên
Bang, nhưng mà Tiểu đội 7 ngày hôm nay quả thật đã tổn thất vô cùng thảm
trọng. Di thể của Tiêu Thập Tam Lâu cùng với mấy gã chiến hữu khác nữa vẫn còn
bị ngâm bên trong nước sông, trên con đường sơn đạo chạy trối chết lại có thêm
mấy gã đội viên không bao giờ tỉnh dậy được nữa…
Hắn năm nay chỉ mới có 22 tuổi, từng là một gã thanh niên ‘ba có’: Có phẩm
đức, có năng lực, có đảm lược, về sau lại bị những sự thật tàn khốc bên trong
Liên Bang nhào nặn thành một kẻ trầm mặc ít nói không hợp với độ tuổi của hắn.
Thế nhưng trong lòng hắn cũng vô cùng trong sáng, mặc dù khó có thể tiếp tục
hoàn toàn tin tưởng vào sự công bằng của pháp luật, nhưng lại càng tin tưởng
hơn vào sự phán đoán của nội tâm chính mình. Hắn mang theo một phong cách của
một khối đá tảng, là một tên gia hỏa tàn nhẫn không sợ giết người cũng không
sợ kẻ khác tìm đến giết mình.
Nhưng hắn chung quy vẫn không phải là một gã sĩ quan chỉ huy hoàn toàn đủ tư
cách, mặc dù cũng là đeo kính râm, nhưng cũng không học được một phần vạn sự
lãnh khốc, tàn nhẫn của gã Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh kia. Hắn càng không
thể xem từng cái sinh mệnh của những con người trên chiến trường lần lượt, lần
lượt ngã xuống, mà cũng chỉ xem như là một con chốt thí trên một cái bàn cờ
được.
Nhìn về phía đám đội viên mỏi mệt đang ngồi, nằm lố nhố trên con đường sơn đạo
bên kia, nhìn về phía đám thương binh nằm đó, trên người băng bó đầy mình,
toàn thân bốc ra mùi vị của thuốc sát trùng cùng với bông băng, kẹp nhựa… nhìn
thấy biểu tình bất an cùng với trầm mặc trên mặt của bọn họ, Hứa Nhạc bởi vì
đau xót, cho nên mới trầm mặc.
Sự trầm mặc lan tràn tại con đường sơn đạo bên dưới, khiến cho đám quan viên
Cục Hiến Chương đang chờ đợi câu trả lời của hắn cảm thấy một tia bất an cùng
với phẫn nộ. Bên trong chiếc điện thoại vệ tinh lại vang lên thanh âm chất vất
cùng với thúc dục bén nhọn mà cực kỳ lạnh lùng của vị nữ quan viên Cục Hiến
Chương kia.
Mấy ngón tay đang nắm chặt chiếc điện thoại vệ tinh làm bằng plastic cường độ
cao của Hứa Nhạc nhất thời trở nên trắng bệch. Cặp mày rậm của hắn cũng không
có nhăn lại, tình tự bên trong cặp mắt nhất thời trở nên có chút lạnh nhạt
cùng với hờ hững. Hắn thân là sĩ quan chỉ huy cao nhất của Tiểu đội 7, trong
lúc hắn vẫn còn đang tiến hành phán đoán chính xác tình hình thế cục hiện tại,
thế nhưng từ bên phía Chiến hạm trong vũ trụ kia lại liên tục thúc giục một
cách vô lễ đến như thế, khiến cho tâm tình của hắn trở nên có chút không thể
bình tĩnh nổi.
Vào ngay thời khắc mâu chốt này, tần số điện thoại liên lạc mã hóa giữa vũ trụ
và mặt đất chợt bị một đạo tín hiệu thỉnh cầu liên lạc đến từ một chỗ xa hơn
rất nhiều, hơn nữa quyền hạn lại vô cùng cao trực tiếp cắt ngang. Bên kia đầu
dây điện thoại vệ tinh chợt vang ra một đạo thanh âm hùng hậu mà trầm thấp,
bên trong bình tĩnh lại lộ ra một cảm giác uy nghiêm mạnh mẽ:
– Trung Tá Hứa Nhạc, ta là sĩ quan chỉ huy cao nhất của Chiến khu Tây Lâm,
Quân đội Liên Bang…
Dựa theo kế hoạch đã định sẵn của Quân đội Liên Bang, cuộc Tổng tiến công tối
ngày hôm nay sẽ được phát động vào thời điểm chạng vạng. Mà cái gọi là chạng
vạng này, tất nhiên chính là căn cứ vào múi giờ của khu căn cứ hình thoi cách
địa điểm vùng núi Lạc Phần này khá xa. Lúc này Tiểu đội 7 đang bị bao vây cô
lập trên con đường sơn đạo, thúc thủ vô sách mà ngắm cảnh mặt trời lặn, trên
thực tế khoảng cách với thời điểm phát động Tổng tiến công đã định trước còn
một khoảng thời gian nữa.
Vào thời điểm căng thẳng này, Hứa Nhạc lại lần đầu tiên cùng với vị lão đầu hổ
Tây Lâm nổi tiếng khắp cả Liên Bang nói chuyện với nhau.
Từ khi mùa thu năm 65 Hiến lịch 37, phi thuyền vũ trụ Cổ Chung Hào đến từ Tây
Lâm đã pháo kích khu vực bình nguyên ngoại ô của Hà Tây Châu, đem con Robot
M52 màu đen cùng với Phong Dư đại thúc ở bên trong oanh kích thành một đám bụi
mù. Sau đó, khi Hứa Nhạc trốn thoát khỏi Đại khu Đông Lâm, gặp được cô bé con
đáng yêu xinh xắn kia, giữa Hứa Nhạc và vị Chung Tư lệnh của Quân khu IV Quân
đội Liên Bang liền không ngừng có những mối liên hệ mơ hồ với nhau. Chỉ là hắn
từ trước đến giờ vẫn chưa từng có cơ hội gặp qua vị bá chủ hùng bá một phương
này, thậm chí ngay cả điện thoại cũng chưa từng tiếp xúc với nhau.
Đám đội viên của Tiểu đội 7 dùng vẻ mặt vô cùng mệt mỏi nhìn về phía Hứa Nhạc
đang đứng cách đó không xa, nhìn thấy hắn trầm mặc lắng nghe điện thoại, cũng
không biết được cái chi đội ngũ đã gặp phải thương vong thảm trọng này, sắp
tới sẽ phải đối diện với cái gì nữa.
– Tôi hiểu rồi.
Hứa Nhạc cầm cái điện thoại vệ tinh ở trong tay, trả lời một cách máy móc. Lúc
này miệng vết thương trên cánh tay trái của hắn vẫn như cũ không ngừng đổ máu.
Bởi vì lo lắng sử dụng băng nhựa cao su sẽ ảnh hưởng đến việc chiến đấu tiếp
sau đó, cho nên hắn từ chối yêu cầu sơ cứu cùng với băng cố định lại cánh tay
của Hầu Hiển Đông, chỉ là dùng vài mảnh băng cứu thương tiến hành băng bó lung
tung mà thôi.
Màn đêm bắt đầu buông xuống trên dãu sơn mạch Lạc Phần này, hai đốm lửa phẫn
nộ trong cặp mắt của hắn cũng đã tắt, hắn hướng về phía vị đại nhân vật ở bên
kia đầu điện thoại vệ tinh mà trầm giọng nói:
– Nếu như ông tin tưởng vào tôi, vậy thì tôi có thể tự mình đi thử một chút.
Nhưng mà người của tôi lúc này vẫn còn đang bị bao vây trên núi, đám người Đế
Quốc phái ra rất nhiều binh lính tuần tra du kích trong vùng rừng núi bên
dưới, các ông phải lập tức phái phi cơ trực thăng đến đón người của tôi trở
về.
Bên kia đầu dây điện thoại chính là sĩ quan chỉ huy cao nhất của lần hành động
quân sự Thắng Lợi lần này của Quân đội Liên Bang. Còn bản thân hắn chỉ là một
gã Trung Tá nhỏ bé, dưới tay cũng chỉ có mấy trăm gã lính đánh thuê làm thuộc
hạ, có được mấy trăm khẩu súng mà thôi, quyền lực quân hàm kém xa không biết
bao nhiêu mà nói, thế nhưng vào giờ phút này đây, hắn lại có thể dũng cảm ra
giá, trả giá với đối phương.
Không biết bên kia đầu dây điện thoại đã nói cái gì, Hứa Nhạc sau khi cúp điện
thoại xong, trực tiếp đem cái điện thoại vệ tinh nặng nề kia bỏ vào trong cái
ba lô hành quân sau lưng của mình, sau đó tháo xuống cái đồng hồ quân dụng
trên tay, tiến hành trao đổi với cái đồng hồ quân dụng của Bạch Ngọc Lan.
– Cậu mang theo cái này, ở lại cùng với đám gia hỏa này chờ đợi ở chỗ này.
Bên trên đã đáp ứng với tôi, trong thời gian khoảng nửa tiếng đồng hồ nữa sẽ
phái phi cơ không quân đến trợ giúp các người.
Hứa Nhạc chuẩn bị một chút các công cụ cần phải mang theo, cúi đầu nhẹ giọng
nói với Bạch Ngọc Lan ở gần đó:
– Tổng tiến công sắp sửa bắt đầu phát động rồi, chúng ta bị vây ở đây cũng
chỉ là một tiểu tổ mà thôi, bọn họ có thể phái phi cơ đến hỗ trợ cũng đã là
rất tốt rồi.
Bạch Ngọc Lan trầm mặc nhìn hắn bận rộn chuẩn bị, từ trong những vật dụng mà
hắn mang theo rất dễ dàng nhận ra được cái gã gia hỏa ông chủ nhỏ này chuẩn bị
làm chuyện gì. Trên mặt nở nụ cười khổ, nói:
– Vì sao không trực tiếp phái phi cơ đi sửa chữa cái thiết bị trung tâm kia?
– Đám người Đế Quốc hiện tại đã nổi điên lên rồi, phái đi phi cơ thực hiện
nhiệm vụ, mục tiêu quá lớn, vạn nhất để đám người Đế Quốc kia phát hiện ra khu
vực lắp đặt cái thiết bị trung tâm quan trọng đó… Liên Bang hiện tại không
thừa nhận nổi loại phiêu lưu như thế này.
– Cậu chuẩn bị nổi điên một trận, mà Bộ Chỉ Huy cũng đồng ý cho cậu nổi điên
hay sao?
Ngay lập tức Bạch Ngọc Lan cất tiếng hỏi.
– Chỉ là tiến hành một chút việc sửa chữa đơn giản mà thôi. Chỉ cần đám người
Cục Hiến Chương có thể kịp thời một phen đem các số liệu chuyển xuống cho tôi,
vậy thì vấn đề không lớn lắm.
Hứa Nhạc ngẩng đầu lên mà nói:
– Nhiệm vụ ngày hôm nay cũng không phải là lắp đặt thiết bị, một mình tôi
cùng với toàn đội đi cũng không khác biệt bao nhiêu.
– Vấn đề là trên đường đi anh có thể gặp phải người của Đế Quốc.
– Cho nên càng phải là một mình tôi đi tiến hành. Anh cũng biết năng lực chạy
trốn của tôi như thế nào rồi đó.
Hứa Nhạc nở nụ cười, trên khuôn mặt tràn đầy bụi bặm cùng với khói thuốc súng,
nụ cười với hai hàm răng thẳng tắp trắng noãn vẫn vô cùng sáng chói.
– Chủ nghĩa anh hùng cá nhân đúng là hại chết người ta mà!
Bạch Ngọc Lan lấy từ trong túi áo ra một gói thuốc lá nhãn hiệu ba số bảy đã
có chút mép mó, theo bản năng lấy từ trong đó ra hai điếu thuốc, lại đột nhiên
nhớ đến cái truyền thuyết bên trong chiến địa, những ngón tay tràn đầy bụi đất
nhất thời cứng lại, không đưa thẳng qua cho Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc giơ tay ra đón lấy điếu thuốc lá trong cánh tay đang nửa muốn đưa ra,
nửa muốn rút về của Bạch Ngọc Lan, nhét vào trong cặp môi khô khốc của chính
mình, cặp lông mày thoáng nhướng lên một chút, nghiêm túc nói:
– Hứa với tôi, nhất định phải một phen đem mấy tên gia hỏa này còn sống trở
về!
Bạch Ngọc Lan bật hộp quẹt châm điếu thuốc, lặng lẽ hút sâu một hơi, bên trong
làn khói chậm rãi bốc lên, hắn dùng lưỡi liếm nhẹ cặp môi có chút khô khan,
cẩn thận cảm nhận mỗi cỗ hương vụ cay nồng xộc vào trong phổi, sau khi trầm
mặc một lát, chung quy vẫn là gật gật đầu.
– Đại Hùng!
Hứa Nhạc gọi lớn Hùng Lâm Tuyền một tiếng, cầm khẩu súng bắn tỉa 2126 bên cạnh
quăng qua cho hắn.
Hùng Lâm Tuyền rùng mình một cái, sau đó trầm mặc không nói gì, bắt đầu tiến
hành kiểm tra cẩn thận khẩu súng trường bắn tỉa, cùng với kiểm tra lại trang
bị đạn dược kèm theo. Lúc này đám đội viên đang ở trên con đường sơn đạo cũng
mơ hồ dự đoán được Hứa Nhạc đang chuẩn bị làm chuyện gì. Biểu tình trên mặt
bọn họ nhất thời trở nên vô cùng cứng ngắc.
Các đội viên của Tiểu đội 7, bất luận là tân binh hay là lão binh, trong cuộc
sống hai tháng lăn lộn giữa sự sống và cái chết trên chiến địa này, cũng đã
phi thường rõ ràng gã cấp trên trực tiếp của mình là một tên gia hỏa tính tình
như thế nào rồi. Cho nên lúc này cũng không có ai tiến lên phẫn nộ khuyên bảo,
hoặc là khóc lóc ngăn cản, bọn họ chỉ là im lặng trầm mặc mà nhìn chằm chằm
hắn.
Cố Tích Phong cũng từ phía trong đội ngũ đi ra, thay Hứa Nhạc tiến hành kiểm
tra lại điện thoại vệ tinh cùng với đồng hồ quân dụng, sau khi xác nhận rõ
ràng đường truyền tiếp nhận dữ liệu truyền tải cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì,
mới nhẹ giọng mở miệng nói:
– Nếu như muốn điều chỉnh sửa chữa gì đó, ít nhất cũng phải dẫn tôi theo chứ?
– Tôi cũng là một Công Trình Sư không tệ mà!
Hứa Nhạc vỗ vỗ bả vai của hắn mấy cái, trấn an nói.
Hứa Nhạc đột nhiên quay đầu sang, khẽ nheo mắt nói với Bạch Ngọc Lan:
– Nếu như tôi xảy ra vấn đề gì, sau này khi anh quay về Thủ Đô Tinh Quyển,
giúp tôi làm vài chuyện…
– Là chuyện gì?
Bạch Ngọc Lan vô cùng nghiêm túc lắng nghe.
– Thông báo tin tức của tôi cho Trâu Úc, cho Thi Thanh Hải nữa. Nói với Giản
Thủy Nhi, vô cùng xin lỗi, chuyện tình của đại thúc, tôi không thể giúp cô ta
điều tra ra được.
– Bên phía Thai Chi Nguyên thì không cần phải nhắn gửi gì cả, hắn tự nhiên sẽ
biết được tin tức của tôi. Nhắn bảo Lợi Hiếu Thông chuyển lời cho Lý Duy một
tiếng, bảo hắn ở bên đó chút ý sự an toàn của mình.
– Nhớ là đi đến tòa nhà Nghị Viện, nói cho Trương Tiểu Manh một tiếng… bảo cô
ta sau này có muốn kiếm một nam nhân nào khác, cũng không cần phải chờ sự đồng
ý của tôi.
Bên trong ánh mắt của Hứa Nhạc đột nhiên hiện lên một tia mỉm cười thả lỏng
hơi có chút gian hoạt. Sau đó đột nhiên chợt nhớ đến một chuyện tình gì đó,
tiếp tục nghiêm túc nói:
– Nói cho Nam Tương Mỹ biết… Tôi cũng thích cô ấy!
– Chẳng khác nào như đang viết di thư cả, điềm xấu đó!
Bạch Ngọc Lan tinh tế cảm nhận hương vị thuốc lá lan tỏa trong miệng mình, cảm
khái nói:
– Tôi thật sự không ngờ được, hóa ra là tảng đá cũng có thể trở nên đầy tình
cảm ướt át đến như vậy…
– Chó má, tôi từng đọc qua rất nhiều rất nhiều sách vở rồi, bụng đầy ý thơ,
chỉ là khinh thường không thèm nói cho mấy gã đầu to các người biết mà thôi!
Hứa Nhạc khoác chiếc ba lô hành quân lên vai, cầm lấy khẩu súng trường bắn tỉa
2126 mà Hùng Lâm Tuyền vừa mới đưa qua, quấn lên bên ngoài bộ áo giáp chống
đạn thêm vài băng đạn nữa, hướng về phía đám đội viên phía sau đơn giản phất
phất tay mấy cái, sau đó hướng xuống lưng chừng núi xa xa phía dưới mà phóng
đi. Bản thân hắn cũng bị một vài vết thương nhẹ, thế nhưng khi bắt đầu chạy đi
lại vẫn như cũ nhanh lẹ đến như thế, giống như một đầu linh đương đang nhẹ
nhàng sãi từng bước dài phóng đi trên sườn núi, dùng một loại tốc độ khiến cho
dám đội viên Tiểu đội 7 nhìn thấy cũng phải khiếp sợ, dần dần biến mất, thân
ảnh rất nhanh đã biến mất trong khu rừng tối đen bên dưới.