Nghe được thanh âm hét to của Cố Tích Phong, trên khuôn mặt tái nhợt của Hứa
Nhạc thoáng khẽ rung động một chút. Hắn liền không chút do dự, không thèm ngắm
trước nữa, vừa bóp thẳng cò súng, không ngừng lia nhanh một vòng phía trước.
Một luồng lửa đạn diễm lệ xuyên thẳng qua đám lá cây bay loạn xạ trước mặt.
Mảnh đạn văng ra khắp nơi, đám binh lính Đế Quốc vừa mới nhảy vào trong khu
rừng, nhất thời bị một luồng bắn phá của hắn áp bức phải nằm rạp người xuống
đất.
Hắn hét lớn lên một tiếng, chiếc giày quân dụng dẫm mạnh lên mặt đất, vô số
sợi cơ bắp rắn chắc trên đùi hắn đột nhiên vận động mạnh lên một chút, phóng
xuất ra một luồng lực lượng vô cùng cường hãn. Toàn thân hắn hóa thành một đạo
thân ảnh màu xám tro, lui thật nhanh về phía sau. Trong quá trình lui ngược
cực nhanh về phía sau, tay phải của hắn nhanh như chớp quờ sang bên cạnh một
cái, liền nắm được cổ áo của Tích Bằng, tựa như một tên thợ săn chụp đầu một
con thỏ con, nhảy như bay vào bên trong cánh rừng u ám.
Chỉ thoáng chớp động lên mấy lần liên tiếp, thân ảnh của hắn đã vọt qua cánh
rừng rậm bên cạnh bãi sông, mang trên người mang theo vài phiến lá cây chưa
kịp rơi xuống đến mặt đất, hướng về phía con đường sơn đạo gập gềnh sâu trên
vách núi phía sau mà tiến lên. Chỉ trong chớp mắt hắn đã vượt kịp Cố Tích
Phong đã chạy phía trước.
– Con bà nó!
Cố Tích Phong sau khi tiến hành lắp đặt thiết bị xong xuôi, ngay cả mũ giáp
nặng nề trên đầu hắn cũng đã quẳng đi đâu mất. Hắn chợt cảm thấy bên cạnh mình
giống như có một luồng cuồng phong lướt ngang qua, nhìn lại thì thấy hóa ra
Lão Đại đã bỏ mình lại một quãng khá xa. Hắn liền mở miệng mắng to một câu thô
tục, sau đó ngón tay thoáng đưa lên chỉnh lại cái thiết bị điện tử đeo trên cổ
tay phải của hắn một chút, cuối cùng mới phóng nhanh về phía một vách đá nhô
ra trên con đường sơn đạo ở phía trước.
Bụp!
Một tiếng nổ mạnh hơi có chút mỏng manh chợt vang lên trong một khu vực nào đó
bên trong cánh rừng xa xa ở phía sau lưng. Ngay sau đó là một tiếng nổ mạnh
hơi vang vọng thứ hai lại vang lên, rồi đến tiếng thứ ba… Chỉ ngắn ngủi trong
thời gian một giây đồng hồ, mười một địa điểm khác nhau bên trong phiến rừng
rậm cùng với trên vách núi, theo thứ tự không ngừng vang lên thanh âm nổ vang,
giống như là một dãy pháo liên tiếp không ngừng bùng nổ. Cuối cùng, sau khi
dãy nổ mạnh kia kết thúc, lại thêm một thanh âm nổ to mãnh liệt vô cùng đinh
tay nhức óc nữa vang lên, toàn bộ bãi sông ở hai bên bờ con sông nhất thời
cũng bị chấn động rung chuyển mãnh liệt lên.
Một cỗ cuồng phong khí lãng mãnh liệt cuồn cuộn vang lên, khu rừng rậm bên
cạnh bờ sông nhất thời lan tràn ra một luồng chấn động cực kỳ mãnh liệt. Vô số
thân cây cổ thụ thật lớn nằm trong khu vực nổ mạnh này cũng bị trực tiếp thổi
bay lên, bật cả gốc rễ, để lại trên mặt đất vô số những hố đen ngòm cực kỳ khó
coi.
Những mảnh đá vụn bị chấn động văng lên, chẳng khác nào vô số những viên đạn
vậy, không hề phân biệt địch ta, cũng chẳng hề phân biệt được phương hướng,
không ngừng bắn phá bốn phía xung quanh. Thanh âm giống như mưa to rơi xuống
mái nhà vậy, ba ba rung động, không biết chấn bay bao nhiêu tầng khói súng
đạn, ***c thủng bao nhiêu thân cây, bắn lên bao nhiêu bùn đất tràn ngập máu
tươi.
Không biết trải qua bao nhiêu lâu sau, dư chấn của trận nổ to dày đặc này mới
dần dần bình ổn trở lại. Bên trong rừng không ngừng vang lên vô số thanh âm
kêu la, cố nén đau xót của đám binh lính Đế Quốc. Có hai thân thể đang bị lửa
không ngừng thiêu đốt rừng rực, sau khi điên cuồng giãy dụa một hồi liền ngã
rạp xuống mặt đất, run rẩy thêm vài cái cũng không còn bất cứ động tĩnh nào
nữa.
Cố Tích Phong buông hai cánh tay đang ôm lấy gáy của chính mình, phủi phủi vài
cái lên đám bụi mù dính đầy trên mặt cùng với quần áo của mình. Hắn trừng cặp
mắt thật to rất nhanh liếc mắt quét về phía khu vực dưới chân núi bên dưới,
xác nhận hậu quả sau một lần nổ mạnh kia, bên trong cặp mắt hiện ra một tia
khoái ý cùng với kinh hỉ. Hắn vốn không có phát hiện ra mu bàn tay của mình
lúc này cũng đã là máu tươi đầm đìa.
Hắn đích thân kích hoạt vụ nổ to, tạo thành một hiệu quả nổ tung hoàn mỹ, hơn
nữa bản thân lại hoàn toàn không chút sứt mẻ nào. Loại chuyện tình như thế này
quả thật là có vận may thật tốt mà trước đó hắn hoàn toàn không dám tưởng
tượng tới. Điều này khiến cho hắn không khỏi cảm thấy vô cùng cảm khái, chẳng
lẽ là những đồng đội đã ngã xuống bên cạnh bờ sông, anh linh đã bảo hộ cho
chính mình…
Phần rừng rậm tại khu vực núi đá phía trước trở nên thưa thớt hơn rất nhiều.
Mơ hồ bên trong đó truyền ra một tiếng huýt sáo nho nhỏ. Cố Tích Phong khẽ
khom người xuống, nương theo luồng khói bụi còn đang bốc lên mà rất nhanh
phóng thẳng về phía trước. Sau lưng hắn, cách khoảng mấy chục thước, con đường
sơn đạo vốn gập ghềnh khó đi kia, lúc này đã hoàn toàn bị những mảnh đá vụn
chấn cho nổ tung rơi xuống chắn ngang hoàn toàn rồi. Những viên đạn bắn ra vô
cùng hỗn loạn, rít gào xẹt lên trên đỉnh đầu của cái ***n đá khổng lồ kia, cũng
đã hoàn toàn không thể uy hiếp đến đám Tiểu đội 7 đã lui sâu về phía sau nữa
rồi.
Con đường sơn đạo hoàn toàn sụp đổ, sụp đổ ngay phía trước mặt đám binh lính
Đế Quốc đang truy kích ở phía sau. Một trận nổ mạnh này, đã hỗ trợ cho đường
lui của Tiểu đội 7, nhưng cũng đã bỏ lại thi thể của những chiến hữu bên cạnh
bờ sông kia.
o0o
Trong căn phòng chỉ huy tác chiến trên Chiến hạm Liên Bang bên ngoài không
gian của hành tinh 163, trên màn hình khổng lồ gắn ở giữa đại sảnh, có những
chấm đen không ngừng biến hóa, đại biểu cho tình huống chuẩn bị chiến tranh
bên dưới mặt đất. Đám quân nhân sĩ quan cao cấp của Quân đội Liên Bang lúc này
hành động vội vàng, sắc mặt ngưng trọng, một cỗ cảm giác gấp gáp như tên đã
lên dây cung, vô thanh vô tức tràn ngập ở bên trong không gian khổng lồ ở nơi
này.
Những hình ảnh trên cái màn hình lớn, những phần công sự bọc thép rắn chắc che
chắn bên ngoài khu căn cứ đạn đạo đã mở ra, những tên lửa đạn đạo bén nhọn đã
chỉa thẳng lên trời cao, những chiến đấu cơ trên sân bay quân sự lâm thời đã
chậm rãi trượt ra khỏi các nhà kho quân sự, chuẩn bị tiến vào trong đường
băng, tùy thời có thể cất cánh bay lên không trung. Vô số những chiếc xe thiết
giáp hạng nặng đang trầm mặc dừng lại ở cổng của khu vực sơn cốc, chờ đợi
những bóng râm của ánh mặt trời trước khi lặn xuống đem thân hình của chính
mình che giấu lại. 350 đầu Robot M52 nặng nề cường tráng, đang lạnh lùng di
chuyển bên trong khu vực núi rừng, chấn động cho vô số đầu chim rừng bay loạn
lên. Có hơn mười đầu Robot MX màu đen thế hệ mới nhất đang lặng lẽ không muột
tiếng động di chuyển xuyên qua các khu vực địa hình phức tạp, chuẩn bị dẫn đầu
tiến thẳng về phía phòng tuyến của đám người Đế Quốc.
Cuộc Tổng tiến công của Quân đội Liên Bang trên tinh cầu 163, ngay khi thời
gian chạng vạng buông xuống liền sẽ toàn diện khai hỏa. Chi bộ đội lục quân
với tổng cộng mười bốn chỉnh biên Sư đoàn Thiết giáp, từ bốn phương tám hướng
sẽ khởi xướng những tiến công đột tiến như bão táp mưa sa. Nhưng mà vào lúc
này, không khí bên trong đại sảnh chỉ huy trên Chiến hạm nhất thời có chút
quái dị. Một vị quân nhân trên vai đeo quân hàm có những khỏa ngôi sao, chứng
tỏ chức vụ Tướng quân, đang trầm mặc đứng đó. Một đám các quân nhân sĩ quan
tham mưu trẻ tuổi, trên mặt cũng không có những cảm xúc hưng phấn giống như
sắp sửa tiến hành một trận đại chiến kịch liệt. Bọn họ chỉ là trầm mặc giương
mắt đứng nhìn vào một phiến màn hình lớn ở ngay chính giữa trên tường.
Cái màn hình đó lúc này đang chiếu lại một đoạn hình ảnh chiến đấu phát sinh
tại một bãi sông ở hai bên bờ một con sông không biết tên nào đó mà vệ tinh
theo dõi vừa mới truyền về cách đây không lâu. Binh lực của bên phía Liên Bang
cùng với bên phía Đế Quốc đầu nhập vào trong trận chiến đấu này cũng không
nhiều. Tình huống chiến đấu quả thật cũng không quá mức kịch liệt, nhưng mà
tất cả mọi người ở bên trong đại sảnh này cũng đều hiểu rất rõ ràng, ý nghĩa
của trận chiến đấu này là cái gì.
Phó Tư lệnh Quân khu I Liên Bang, Dịch Trường Thiên, bởi vì lần hành động quân
sự Thắng Lợi lần này, cho nên đặc biệt từ Quân khu I tại Thủ Đô Tinh Quyển
điều thẳng đến tiền tuyến Tây Lâm, phụ trách kế hoạch Tổng tiến công trên hành
tinh 163.
Vị Tướng quân đức cao vọng trọng này, hiện tại đang trầm mặc nhìn lên màn hình
phía trước, bàn tay cũng không còn thói quen vuốt ve mái tóc hoa râm trên đầu
mình nữa. Bên trong ngũ quan bình tình cũng không hề toát ra bất cứ một tia
tình tự chân thật trong nội tâm nào cả. Tuy rằng trong lòng ông ta thật sự đã
sớm một phen đem tất cả mười tám đời tổ tông của các quan viên Cục Hiến Chương
ra ân cần thăm hỏi một trận.
Sau khi nhắm mắt ngẫm nghĩ một lát, ông ta bước vào bên trong một phòng họp bí
mật ở bên cạnh đại sảnh chỉ huy, nhìn một lượt chín gã quan viên Cục Hiến
Chương mặc đồng phục màu đen đang ngồi cạnh bàn bên trong căn phòng họp kia.
Ông ta trầm giọng nói:
– Cái tiểu tổ mà Bộ Quốc Phòng cùng với các người liên hợp đề cử đi tiến hành
cái nhiệm vụ kia, vừa rồi tại bên cạnh bãi sông đã bị tập kích, tạm thời không
thể nào liên lạc được nữa. Căn cứ vào những hình ảnh vệ tinh mà phân tích, thì
tham số kỹ thuật cũng đã bị hủy rồi.
Vách tường làm bằng hợp kim pha trộn với plastic tổng hợp cao cấp của căn
phòng hợp kia, lộ ra một loại cảm xúc lạnh như băng. Chín vị quan viên Cục
Hiến Chương bên trong căn phòng này có nam có nữ, hơn nữa cũng đều tương đối
còn trẻ. Bọn họ nghe xong câu nói đó, nhất thời khiếp sợ, tất cả đồng loạt
đứng thẳng người dậy.
Nhìn thấy biểu tình của đám quan viên Cục Hiến Chương này như vậy, ánh mắt của
Dịch Phó Tư lệnh khẽ nheo lại, trong lòng âm thầm hít sâu một hơi. Ai có thể
ngờ tới được, Tổng tiến công của Quân đội Liên Bang sắp sửa bắt đầu, đám người
Đế Quốc lại đột nhiên nổi điên lên như vậy. Bọn chúng căn bản không cần quan
tâm đến sự tổn thất nhân mạng, đã phái ra vô số Doanh đoàn du kích tiến nhập
vào khu vực sơn mạch Lạc Phần, kết quả khiến cho vận khí của cái tiểu tổ kia
trở nên xui xẻo đến cực điểm.
– Tướng quân, ngài cũng biết, Liên Bang đã rất nhiều năm nay cũng không có
tiến hành qua loại lắp đặt thiết bị theo dõi mặt đất trên diện rộng như thế
này. Tôi không phải là đang biện hộ cho sự sai lầm của Cục Hiến Chương. Nhưng
mà… một khi đã xuất hiện vấn đề, chúng ta phải lập tức một phen đem cái vấn đề
phát sinh này mà giải quyết triệt để.
Một vị nữ quan viên Cục Hiến Chương trong số đó lạnh lùng nói. Cô ta có một
khuôn mặt xem như cũng có chút thanh lệ, chỉ là hình dáng khuôn mặt quá mức
góc cạnh, rõ ràng, cho nên nhìn qua có vẻ hơi chút cứng ngắc. Mặc dù trên mắt
cô ta có đeo một cặp kính mắt hình tròn, thế nhưng cũng không có biện pháp nào
để cải thiện được tình hình.
Không phải là biện hộ cho sai lầm, thế nhưng loại ngữ khí vô cùng lạnh lùng
cùng với loại cảm giác giống như là chuyện đương nhiên theo lẽ thường như thế
này, lại mơ hồ hiện ra một loại lạnh lùng bên trong Cục Hiến Chương, cái cơ
cấu có địa vị siêu nhiên bên trong xã hội Liên Bang. Đối mặt với một đại lão
Quân đội, một vị quan viên của Cục Hiến Chương lại vẫn như cũ có thể cường
ngạnh đến như vậy.
– Hiện tại tiến độ hoàn thành mạng lưới đã đạt đến hơn 86% rồi. Một khi có
thể kích hoạt khởi động thành công, như vậy lần Tổng tiến công lần này tất
nhiên là thắng lợi rồi.
Vị nữ quan viên Cục Hiến Chương này khẽ cau mày nói:
– Chúng ta chỉ cần sửa chữa lại được cái vấn đề nhỏ kia nữa là được. Vấn đề
trước mắt chính là, tiểu tổ duy nhất có thể tiếp cận được khu vực mục tiêu
kia, cũng chỉ có mỗi mình cái tiểu tổ kia mà thôi.
Cô ta giương mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Dịch Phó Tư lệnh, vẫn tiếp
tục lạnh lùng nói:
– Về tham số kỹ thuật bị hủy, chúng tôi có thể xin lại quyền hạn để truyền
xuống dưới. Nhưng mà cái tiểu tổ này nhất định phải tiếp tục tiến lên, hoàn
thành nhiệm vụ được giao.
Dịch Phó Tư lệnh trầm mặc trong vài giây đồng hồ, đưa tay mở ra những hình ảnh
chiến đấu trên một cái màn hình đặt chính giữa bàn họp, nhìn thấy những bức
ảnh chụp thảm liệt của đoạn chiến đấu mà vệ tinh truyền về lúc trước, chậm rãi
nói:
– Tiểu tổ này đã tổn thương thảm trọng lắm rồi.
Chín vị quan viên Cục Hiến Chương bên trong phòng này cũng không ai trả lời
ông ta, chỉ là cùng im lặng nhìn chằm chằm về phía Dịch Phó Tư lệnh. Loại trầm
mặc chính là biểu đạt một loại thái độ kiên định nào đó…