Gian Khách – Chương 450: Chương 152 – Botruyen

Gian Khách - Chương 450: Chương 152

Hỏa lực bờ bên kia nhất thời trong khoảnh khắc bị luồng lửa đạn mãnh liệt này
nhất thời áp chế lại. Không biết đã có bao nhiêu binh lính Đế Quốc ở trong một
vòng bắn này thân thể đã phá nát thành một mảnh huyết nhục mơ hồ. Mà những
khúc cây gỗ nặng nề bị đạn bắn gãy ngã xuống, cũng đã đè chết hơn mười gã binh
lính Đế Quốc.

Hùng Lâm Tuyền lúc này đã dựa thẳng người vào trong một gốc cây phía sau, hai
mắt mở ra trừng lớn. Thân thể của hắn cũng theo từng đợt chấn động của khẩu cơ
pháo nòng xoáy Đạt Lâm này mà chấn động theo. Nhưng mà lực lượng cánh tay
cường hãn cùng với bản lĩnh bắn súng tuyệt vời của hắn, khiến cho khẩu cơ pháo
Đạt Lâm kia không ngừng phun ra sáu đạo lửa đạn khủng bố, đúng là không hề
chếch ra khỏi phương vị mà Hứa Nhạc và Bạch Ngọc Lan đã chỉ định một phân nào
cả.

Ba gã lão binh của Tiểu đội 7 lúc này đang nửa ngồi nửa đứng ngay bên cạnh của
hắn, rất nhanh không ngừng đẩy vào những băng đạn liên thanh, cung cấp liên
tục cho khẩu cơ pháo Đạt Lâm khủng bố. Đồng thời bọn họ cũng dùng thân thể của
chính bản thân mình để bảo hộ cho sự an toàn của Hùng Lâm Tuyền. Thông thường
có những viên đạn lạc bắn trúng vào mũ giáp hoặc là chiếc áo chống đạn mặc
trên người của bọn họ. Cả người bọn họ không ngừng rung lên, thậm chí là bị
hất văng sang một bên nữa, nhưng mà ngay sau đó bọn họ lại mạnh mẽ không hề sợ
chết, bắt đầu ngồi xổm dậy, tiếp tục không ngừng công việc của chính mình, vẻ
mặt lạnh lùng, vô cùng trầm mặc.

Hỏa lực của đám người Đế Quốc ở bên bờ kia sông nhất thời bị áp chế xuống.
Thừa dịp một khoảng thời gian an toàn ngắn ngủi này, Hứa Nhạc tựa như là một
tảng đá sừng sững, từ ngay phía sau khối tảng đá lớn kia mạnh mẽ đứng thẳng
lên, hướng về phía trong rừng cây mà phóng đi. Ngay trên đường mà hắn phóng
thẳng vào trong rừng cây, tay phải hắn chụp nhang xuống mặt đất, mạnh mẽ chụp
lấy một gã thương binh đang nằm rạp dưới mặt đất, mà từ nãy đến giờ hắn đã
quan sát một hồi lâu, mang theo người đó nhanh chóng rời khỏi cái bãi sông lõa
lồ dưới luồng đạn của đám người Đế Quốc kia.

Hắn vốn cũng không có chú ý xem cái gã thương binh kia là ai, chỉ biết là ngay
tại thời khắc bắt đầu xuất hiện công kích, cái tên gia hỏa kia bị những luồng
đạn phá giáp của đám người Đế Quốc đánh trúng, bị trọng thương ngã rạp xuống
không thể nào nhúc nhích nữa. Cũng chính vì cái lý do muốn cứu mạng gã thương
binh này, cho nên bản thân hắn lúc này đang giống như một đầu báo săn rất
nhanh lao ra khỏi phạm vi đạn bắn công kích của Quân đội Đế Quốc, hắn cũng
không chú ý đến lúc này cái mông của mình cũng đã tê rần lên một trận.

Bên trong rừng cây lúc này tràn ngập những luồng khói súng bốc lên, từng trận
tiếng súng vang lên, Hứa Nhạc trừng mắt nhìn chằm chằm về phía phương hướng
bãi sông bên kia, biết rằng Tiểu đội 7 lúc này cần phải lập tức lùi lại. Nhưng
mà vấn đề là ở chỗ, bên cạnh việc tìm cách thoát hiểm, hắn hiện tại việc đầu
tiên cần phải suy nghĩ chính là làm thế nào để hoàn thành được cái nhiệm vụ
của Cục Hiến Chương giao phó cho Tiểu đội 7 hắn ngày hôm nay.

Nếu như việc sửa chữa thiết bị này không được hoàn thành, như thế sẽ quan hệ
đến rất nhiều thứ khác nữa. Trong đầu hắn phi thường rõ ràng rằng, nếu như
Tiểu đội 7 ngày hôm nay không thể hoàn thành được cái nhiệm vụ lần này, như
vậy công tác sửa chữa lại Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương của Liên Bang sẽ xuất
hiện ra một vấn đề vô cùng lớn. Có lẽ cái lá quân kỳ Liên Bang cần phải được
tung bay trên tinh cầu 163 này cũng căn bản không thể nào tung bay được nữa.
Mà cái lá cờ hoa màu đen của Quân viễn chinh Đế Quốc kia, cũng sẽ trở nên diễm
lệ áp người.

Kẻ được Hứa Nhạc cố tình cứu về tới bên trong rừng chính là Lưu Giảo. Hắn đã
bị thương ngay giữa bụng, chỗ đó chính là một cái lỗ hổng tràn ngập máu tươi
khiến cho kẻ khác cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Hắn quay đầu lại, chuẩn bị mạo hiểm lao ra ngoài bãi sông tràn đầy mưa đạn của
đám người Đế Quốc kia đằng kia mà cứu thêm vài gã thương binh của Tiểu đội 7
nữa. Thế nhưng tại một chỗ bên phía bên phải hắn chợt có một tên lão binh đã
rất nhanh khom người phóng vọt ra ngoài, hướng về phía chỗ gã Đạt Văn Tây nằm
giữa bãi cát đá, bị luồng mưa đạn áp chế đến mức không dám ngẩng đầu lên được
mà phóng vọt đến.

Gã lão binh kia chính là Tiêu Thập Tam Lâu.

Nhìn thấy Tiêu Thập Tam Lâu phóng vọt ra ngoài, Hứa Nhạc lập tức dừng lại cước
bộ, xoay người nấp nhanh vào phía sau một gốc đại thụ bên cạnh bìa rừng. Hắn
vươn tay phải ra, dùng sức đè lại cái lỗ thủng chảy ra đầu máu thịt thê thảm
ngay phần bụng của Lưu Giảo. Hắn cố không nhìn xuống đám máu tươi từ trong kẽ
tay của mình chảy ra, trợn trừng cặp mắt nhìn vào khuôn mặt tái nhợt của Lưu
Giảo, lớn tiếng nói:

– Cố lên!

Đám binh lính Quân viễn chinh Đế Quốc ở bờ sông đối diện với bãi sông bị luồng
đạn bắn ra từ khẩu cơ pháo nòng xoáy Đạt Lâm tạm thời áp chế lại, nhưng mà đám
quân nhân Đế Quốc từ phía hạ du dòng sông bọc lót qua bên này, rốt cuộc cũng
đã phá tan được phòng tuyến của đám người Tiểu đội 7. Hứa Nhạc quay đầu lại
nhìn thấy phía cánh rừng bên dưới lúc này đã tràn ngập thân hình, bóng dáng
của đám quân nhân Đế Quốc, trong lòng nhất thời lạnh lẽo một trận.

Hắn tuy rằng cũng không phải là một gã quan chỉ huy quân sự vô cùng xuất sắc,
ưu tú, nhưng mà hắn cũng biết rất rõ ràng, hiện tại chuyện tình duy nhất mà
Tiểu đội 7 có thể làm, chính là toàn lực lui lại. Nhưng mà vấn đề chính là ở
chỗ, rút lui lại phía sau nhất định cũng phải làm cho lưu loát sạch sẽ, không
thể để cho đám binh lính Đế Quốc này cắn một phát mạnh vào trong cái đuôi của
chính mình… Bởi vì Tiểu đội 7 cuối cùng vẫn phải hoàn thành cái hạng mục nhiệm
vụ quan trọng của Cục Hiến Chương này.

Nếu không thể sửa chữa được cái sai lầm ngu xuẩn đến cực điểm kia của đám
người Cục Hiến Chương, quang huy Đệ Nhất Hiến Chương sẽ không thể trọng lâm
trở lại trên tinh cầu 163 này. Cuộc Tổng tiến công sớm đã định phải phát động
ngay chạng vạng ngày hôm nay, sẽ phải đối diện với một cái vấn đề cực kỳ lớn.
Cái lá quân kỳ tiên diễn của Quân đội Liên Bang kia có lẽ cũng sẽ bị bức bách
khiến cho ngủ say trở lại.

Ngay trong lúc Hứa Nhạc đang rất nhanh tính toán con đường rút lui cho chi bộ
đội của mình, đột nhiên chợt nghe được thanh âm thét gọi cực lớn của Bạch Ngọc
Lan vang lên bên trong cánh rừng phía sau:

– Thập Tam Lâu!

Đồng tử của hắn nháy mắt co rụt, quay đầu nhìn lại phía bãi đất trống!

o0o

Cặp chân thô to của Tiêu Thập Tam Lâu rất nhanh chớp động một trận, chỉ trong
khoảnh khắc chớp mắt đã dũng cảm phóng vọt tới khu bão cát nằm bên cạnh của
bãi sông, vươn tay ôm chặt lấy thân thể run rẩy của Đạt Tây Lâm đang nằm trong
vũng máu, sau đó lập tức xoay người hướng về phía cánh rừng bên cạnh mà phóng
vọt tới. Nhưng mà ngay tại địa phương cách bìa rừng một khoảng không đầy năm
thước, mưa đạn dày đặc khủng bố của đám người Đế Quốc đã mãnh liệt đánh úp
lại.

Bộp bộp bộp bộp! Thân thể của hắn bị phản lực của những viên đạn mạnh mẽ chấn
động, cả người không ngừng rung rẫy ở giữa không trung, sắp sửa không thể
chống đỡ được nỗi nữa. Thế nhưng hắn vẫn như cũ dũng mãnh dùng hết toàn lực
còn lại của mình, ra sức ném mạnh Đạt Văn Tây thẳng vào bên trong cánh rừng.
Bởi vì cái động tác này của hắn, thân thể của hắn bị lực quán tính đẩy ngược
lại, cả người bay ngược trở ra phía ngoài bãi sông khoảng nửa thước.

Một vài viên đạn bắn trúng vào phần hộ giáp cứng rắn trên lưng của hắn, trên
bộ quân phục nhất thời tràn ra mấy luồng khói trắng khét lẹt.

Bộp bộp bộp!

Lại có mấy viên đạn của đám Quân viễn chinh Đế Quốc bắn trúng vào cái khôi
giáp trên đầu của hắn. Phần mũ giáp trong suốt trước mặt của hắn trong khoảnh
khắc nứt vỡ ra như những mạng nhện dày đặc.

Thế nhưng lúc này Tiêu Thập Tam Lâu vẫn còng sống, đám đội viên Tiểu đội 7 bên
trong rừng nhìn ra, thậm chí còn có thể nhìn thấy trên khuôn mặt tái nhợt của
tên gia hỏa này toát ra một nụ cười đặc biệt hàm hậu của một gã nông dân chính
hiệu, nhưng bên trong nụ cười đó lại mang theo một tia giảo hoạt nhìn thấy mà
phát lãnh cả người.

Đây cũng là lần cuối cùng mà mọi người có thể nhìn thấy nụ cười nở trên khuôn
mặt của gã quân nhân con của một nông dân này.

Ngay sau đó, một mảnh đạn hỏa tiễn tốc độ cao của đám Quân viễn chinh Đế Quốc
đã oanh thẳng xuống phía dưới chân của hắn.

Mặt đất ngay chỗ bãi sông nhất thời bị chấn động nổ mạnh một trận. Thân hình
cường tráng của Tiêu Thập Tam Lâu, giống như là một cái túi chứa đầu loại
thuốc màu đỏ như máu bị chấn động mạnh, hất thẳng lên không trung, bay ngược
về phía sau, nặng nề mà rơi thẳng xuống một tảng đá lớn phía sau, phát ra một
tiếng phốc lớn trầm ***c.

Máu tươi từ trong ngũ quan của hắn phun mạnh ra ngoài, văng lên trên chiếc mũ
giáp bộ binh trong suốt đã gần sắp vỡ vụn, theo những vết rạn như tơ nhện rất
nhanh lan tràn xuống…

Bộ áo giáp chống đạn cứng rắn lúc này hoàn toàn tan nát, chiếc áo quân trang
màu sẫm bị những viên đạn bắn trúng, rách ra thành từng mảnh vụn, tung bay
khắp nơi. Lá quân kỳ Liên Bang nho nhỏ được thêu trên phần vai trái kia của
hắn, bị những mảnh đạn cắt gọt, bị những luồng lửa đạn cùng với khí lãng chấn
tung bay lên, nhẹ nhàng phiêu lãng bên trong luồng khói súng mù trời…

Sau đó nó chậm rãi dừng lại ở trên khôi giáp trong suốt ở trên đầu của hắn.

Bên trong chiếc mũ giáp bộ binh tràn ngập máu loãng kia, khuôn mặt của Tiêu
Thập Tam Lâu vẫn còn duy trì lại nụ cười quái dị ngay một khắc trước khi chết
của hắn. Ánh mắt của hắn lúc này vẫn còn mở trừng lớn ra, giống như là chưa hề
chết vậy, vẫn còn đang nghiêm trang ngắm nhìn cái mảnh nhỏ quân kỳ Liên Bang
đang nằm bên trên chiếc mũ giáp trong suốt trước mặt mình.

– Đại Lâu!

Đạt Văn Tây bị Tiêu Thập Tam Lâu quẳng mạnh vào trong cánh rừng, cả người ngã
sấp thật mạnh xuống một phiến đá lớn ngay phía sau bìa rừng. Hắn bị chấn động
quá mạnh, mới vừa hơi thanh tỉnh lại, liền chứng kiến được một màn hình ảnh
thảm thiết xảy ra cách đó không xa. Hắn không ngừng kêu gào, khóc thét, nhổm
cả người dậy, kéo lê cái chân phải đã bị trọng thương nghiêm trọng, hai tay
cào cấu trên mặt đất, giống như là phát điên lên vậy, cố gắng phóng vọt về
phía bên kia. Đồng thời hắn cố gắng hướng khẩu súng Tạp Yến trong tay của
mình, hướng về phía bãi sông đối diện không ngừng nổ súng để phát tiết sự điên
cuồng của mình.

Bạch Ngọc Lan lúc này đang ở cách hắn không xa, vội hắng giọng nghiêm mặt một
chút, liền không một chút do dự đạp mạnh một cước cho hắn ngã rạp xuống mặt
đất, quơ tay lôi lấy cặp giò của hắn, lúc này đang không ngừng gào thét giãy
dụa, cố gắng lao về phía trước, rất nhanh lùi thật sâu về phía cánh rừng phía
sau.

Lá quốc kỳ hình một bông hoa màu đen đại diện cho Hoàng gia Đế Quốc lúc này đã
tung bay trên một mảnh bãi sông bờ đối diện. Dày dày đặc đặc những gã quân
nhân Đế Quốc lúc này phẫn khởi cao giọng quát to, từ phía bờ bên kia cùng với
phía hạ du bên dưới chia làm hai cánh quân, hướng về phía Tiểu đội 7 bên trong
cánh rừng đối diện mà khởi xướng xung phong mãnh liệt.

Nhìn mớ quân số kia thì biết ít nhất cũng là một doanh bộ binh của Quân viễn
chinh Đế Quốc.

Hứa Nhạc cũng không hề nhìn tới lá cờ bông hoa màu đen tượng trưng cho tử vong
dày đặc trên bãi sông đối diện kia, cũng không nhìn về phía Tiêu Thập Tam Lâu
đã ngã xuống trên bãi sông và nơi mấy gã đội viên kia ngã xuống, hoặc là những
thân hình lạnh như băng đang nằm ở trong dòng nước lạnh. Bởi vì hắn quay đầu
lại quá mau, cho nên phần cổ chợt dâng lên một cảm giác đau nhức.

Hắn vội vàng đem cái túi cấp cứu nhét vào trong lòng của Lưu Giảo, lúc này đã
sắp sửa lâm vào hôn mê, đang ngồi ở bên cạnh, sau đó phân phối cho một gã tân
binh ở ngay bên cạnh mình, đem Lưu Giảo lập tức đưa sâu vào bên trong cánh
rừng. Sau đó hắn mới đứng thẳng người lên, quay sang phía Tích Bằng, ngay từ
đầu đã chui vào, ngồi xổm ở một bụi cây gần đó, lớn tiếng hô:

– Lùi lại!

Tiếng súng vang lên ở hai bên bờ sông cùng với bãi sông quá lớn, Tích Bằng lúc
này sắc mặt đã tái nhợt, có chút thất thần quay sang nhìn về phía Hứa Nhạc.
Hắn vốn là không có nghe rõ vừa rồi Hứa Nhạc đã quát cái gì với hắn, nhưng mà
nhìn thấy Hứa Nhạc khoa tay múa chân ra thủ thế chỉ lệnh khiến cho hắn nhất
thời thanh tỉnh lại. Cả người hắn rung lên, lập tức thông qua hệ thống chỉ huy
chiến địa nội bộ, hướng về phía tất cả các đội viên còn lại của Tiểu đội 7 rất
nhanh truyền tin:

– Ba giây đồng hồ sau truyền qua bản đồ!

– Đếm ngược thời gian!

– Tiến hành tập hợp lại tại địa điểm cũ, toàn bộ Tiểu đội, nhanh chóng lùi
sâu vào trong rừng!

– Tiến hành phương án liệt hỏa cản hậu phía sau!

Trên cái đồng hồ quân dụng chợt vang lên từng tiếng vang tích tích nhỏ. Thời
gian đếm ngược đồng bộ hoàn thành. Dựa theo những chỉ lệnh là thượng cấp tuyên
bố xuống, đám đội viên Tiểu đội 7 lúc này đang rãi rác ở trong rừng, rất nhanh
tháo xuống khối thuốc nổ công suất cao buộc ở bên hông mình, sau đó hướng về
phía một tên gia hỏa đang ngồi chồm hổm bên trong một cái bụi cây gần bìa rừng
mà ném tới.

Sau đó bọn họ dùng một loại biểu tình bi thương, trầm mặc, áp lực hoặc là phẫn
nộ, hoặc vác hoặc dìu, mang theo tất cả những gã chiến hữu đã bị thương, vô
cùng nhanh chóng hướng về phía sâu bên trong cánh rừng phía sau mà phóng vào.

Tích Bằng lúc này cũng không có thoái lui. Hắn thân là lính liên lạc của Hứa
Nhạc, Chủ quản của Tiểu đội 7, trong khoảng thời gian hai tháng này, hắn sớm
đã quen thuộc với vị trí công tác của chính mình, từng cái từng cái một chỉ
lệnh dựa theo sự an bày bố trí chiến lược trước đó của Tiểu đội 7 mà tuyên bố
xuống cho đám đội viên khác. Vốn dĩ dựa theo sự âm trầm, khiếp nhược, ích kỷ
trước giờ của hắn, căn bản hắn cũng không có lưu lại.

Nhưng mà không hiểu sao ngày hôm nay hắn lại cảm thấy hai chân mình có chút
nặng nề. Rất nhiều chiến hữu của hắn cũng đã đổ ra máu tươi cùng với tính
mạng, khiến cho miệng của hắn nhất thời khô khốc, cắn chặt môi, một cỗ phẫn
nộ, lo lắng nhất thời bốc lên trong ***g ngực của hắn, thiêu đốt cho cả người
của hắn trở nên run rẩy mãnh liệt. Có một loại cảm giác phẫn nộ cùng cực nhất
thời dùng tốc độ như sấm chớp trùng kích thẳng lên đại não trên đỉnh đầu của
hắn.

– A!

Thanh âm của hắn mang theo một cỗ rống giận điên cuồng mà hét to lên một
tiếng, chạy ngay theo phía sau lưng Hứa Nhạc, hướng về phía cánh rừng bên cạnh
mà phóng đi. Tay hắn ôm lên khẩu súng, không ngừng mãnh liệt nổ súng, bắn chết
một gã quân nhân Đế Quốc đang xông lên phía trước nhất.

Khóe mắt của Hứa Nhạc chợt nhìn thấy thân ảnh của Tích Bằng. Chỉ là ở trong
tình huống như thế này, hắn cũng không có thời gian để mà biểu đạt sự kinh
ngạc cùng với tán thưởng của mình đối với gã kia. Hắn trầm mặc phóng vọt lên
trước mặt, sau đó hai chân giống như là hai thanh sắt nguội, đạp mạnh vào
trong một cái khe hở giữa một gốc cây đại thụ và một tảng đá, bình tĩnh một
phen ôm lên khẩu súng trường bắn tỉa 2126 mà khi nãy Bạch Ngọc Lan vừa mới
quăng đến cho hắn.

Phụp!

Một thanh âm thanh thúy bên trong mớ thanh âm súng đạn hỗn loạn ngập trời mà
vang lên. Một gã quân nhân Đế Quốc đang vọt vào trong rừng, trên mi tâm nhất
thời phúng ra một luồng máu, sau đó té ngã xuống mặt đất.

Hắn đứng dựa vào một gốc đại thụ bên cạnh, khẩu súng trường giơ lên ngang tầm
mắt, ánh mắt nhắm chuẩn vào trong ống kính của khẩu súng bắn tỉa, rất nhanh di
chuyển nòng súng, mỗi lần nòng súng di chuyện trúng một thân ảnh di động nào
đó, ngón trỏ cũng đồng thời khu động cò súng mọt cái.

Lại thêm một tiếng súng bắn thanh thúy vang lên, lại có thêm một gã binh lính
Đế Quốc ngả ngửa ra, hai tay dang thẳng lên trời, té phịch xuống mặt đất.

Tích Bằng lúc này dựa cả người vào một tảng đá lớn, vừa điên cuồng ***g lộn
gào rú, vừa dùng sức thôi động cò súng, phun ra từng luồng lửa đạn.

Hứa Nhạc thế nhưng lúc này vẫn đứng sững người, trầm mặc đứng sừng sững ở phía
trước nhất, cũng không có tìm một cái gì để che chắn thân hình mình, tay ôm
lấy khẩu súng bắn tỉa, rất nhanh nhắm chuẩn, sau đó nhẹ nhàng khu động cò
súng. Khẩu súng trường bắn tỉa 2126 thon dài nằm ở trong tay của hắn, thế
nhưng cũng đã biến thành một thanh lợi khí cận chiến cường hãn khủng bố.

Chỉ trong nháy mắt sau, đã có sáu gã binh lính Đế Quốc đã chết dưới nòng súng
của hắn.

Hắn lúc này tuyệt đối không thể lui lại, phải cấp cho cái tên gia hỏa đang
ngồi xổm trong một cái bụi cây nào đó trong mảnh rừng phía sau không ngừng
tính tính toán toán một khoản thời gian cần thiết. Chỉ có làm như vậy, thì đám
đội ngũ đang hướng về phía cánh rừng sơn mạch phía sau mà rút sâu về kia, mới
có thể dưới sự truy kích khủng bố của một doanh đoàn Đế Quốc mà sống sót trở
về.

Cả người hắn đứng sững ở đó cũng không hề có chút thả lỏng nào, giống hệt như
là một tảng đá bướng bỉnh đang ngoan cố chống đỡ dòng nước chảy xiết, một tảng
đá mang trên mình vô số những rêu xanh, đang được ngâm sâu bên dưới lòng sông.
Một tảng đá tồn tại hàng tỉ năm, cũng sẽ không sợ những viên đạn mãnh liệt của
đám người Đế Quốc, nhưng mà hắn thật sự cũng không sợ hay sao chứ?

Một đám binh lính Đế Quốc không ngừng dũng cảm xông thẳng về phía trước nhất
thời bị hắn bắn ngã rạp xuống mặt đất. Nhưng mà ngay tiếp sau đó càng có thêm
nhiều gã binh lính Đế Quốc cường hãn không sợ chết, phóng vọt vào bên trong
cánh rừng rậm u ám này. Bên phía bãi sông bên kia, đã có thể nghe thấy được
những thanh âm gào rống bằng ngôn ngữ của Đế Quốc, cùng với những tiếng bước
chân dày đặc.

Một khi đám quân nhân Đế Quốc đang khởi xướng xung phong kia dũng mãnh tiến
vào bên trong mảnh rừng này, chỉ sợ chỉ trong khoảng thời gian một cái chớp
mắt, liền có thể đem Hứa Nhạc và Tích Bằng, hai tên gia hỏa cường ngạnh này
nhấn chìm hoàn toàn sạch sẽ.

– Còn phải chống đỡ thêm bao lâu nữa đây?

Hứa Nhạc vẫn tiếp tục giơ ngang khẩu súng trường bắn tỉa mà không ngừng ngắm
bắn. Vẻ mặt hắn lúc này vô cùng trầm mặc, nhìn qua giống như là một trường
khói thuốc súng ngập trời ở chỗ này, vốn không hề liên quan gì đến hắn cả.
Trên thực tế cũng chỉ có một mình hắn là biết được rõ ràng nhất, nội tâm của
hắn đang vô cùng lo lắng. Ánh mắt của hắn đã tràn ngập một mảnh đỏ bừng. Đó
cũng không phải là những tơ máu mỏi mệt, mà là trạng thái căng thẳng phẫn nộ
đến mức sắp không khống chế được nữa.

Một tràng thanh âm súng nổ nhất thời vang lên, một gã binh lính Đế Quốc ở bên
cánh phải phía trước từ sau một bụi cây rậm rạp nhất thời vọt ra, khẩu súng
máy trên tay hắn đột nhiên phun ra một luồng lửa đạn. Một loạt các viên đạn ba
ba bắn ra, có viên ghim chặt lên trên vỏ cây, có viên xới lên vài mảnh đá
nhọn… Bên má phải của Tích Bằng chợt truyền đến một cảm giác đau nhẹ, hắn vội
vàng theo bản năng nằm úp mặt sấp xuống đất.

Mấy viên đạn phóng thẳng lên nửa thân trên của Hứa Nhạc. Cả người của hắn
giống như là bị người ta lôi ngược về phía sau, ***ng mạnh vào một gốc đại thụ
ở sau lưng hắn khoảng ba thước!

Bên trên cái áo chống đạn cứng rắn của hắn xuất hiện thêm mấy cái lỗ nhỏ không
ngừng toát ra từng tia khói trắng khét lẹt, trên phần mũ giáp trong suốt trước
mặt chợt xuất hiện một vết nứt như mạng nhện, đường kính khoảng một lóng tay.

Rầm lớn một tiếng, cái cây bị hắn ***ng phải nhất thời rơi xuống vô số lá cây.

Lá cây ở trong không trung không ngừng phất phới rơi xuống. Thân thể Hứa Nhạc
thê thảm dựa thẳng vào gốc cây phía sau lưng, dùng một loại phản ứng cùng với
tốc độ khó có thể tưởng tượng ra được, nhất thời phóng lên, dựa thế phản lực
mà lao ngược trở lại, giống hệt như được gắn thêm một cái hỏa tiễn phía sau
lưng, hay chân rà sát trên mặt đất, kéo dài ra tạo thành một đường rãnh nhỏ,
oanh một tiếng, đã lao thẳng vào trong một bụi cây rậm rạp trước mặt.

Phía sau cái bụi cây hắn lao vào có một gã binh lính Đế Quốc đang núp ở đó.
Ánh mắt của gã quân nhân Đế Quốc kia lúc này đã trừng lớn vô cùng hoảng sợ,
sắc mặt hoàn toàn trắng bệch. Hắn nói thế nào cũng không dám tin tưởng rằng
bản thân mình lại nhìn thấy một màn như thế này. Ngón tay trỏ của hắn lúc này
rõ ràng đã đặt lên trên cò súng rồi, thế nhưng hoàn toàn không kịp bóp cò…

Rắc một tiếng vang lên, một tay của Hứa Nhạc đã giống như một tia chớp từ trên
đầu bổ mạnh xuống, tránh khỏi phần giáp phòng ngự chắc chắn trên đỉnh đầu,
mạnh mẽ chém gãy ngang phần xương cổ của đối phương, một luồng máu tươi nhất
thời phun vọt ra.

o0o

Kẻ từ đầu đến giờ vẫn ngồi xổm trong một bụi cây trong rừng chính là Cố Tích
Phong, hắn chính là một chuyên gia xuất sắc nhất trong phương diện khống chế
điện lưu của Tiểu đội 7, mà cũng là chuyên gia đột kích dũng mãnh nhất cùng
với chuyên gia bố trí hiện trường. Hắn lúc này đang ngồi xổm trên mặt đất,
đương nhiên cũng không có khả năng là do bị lửa đạn tại hiện trường khiến cho
bất lực không có khả năng hoạt động. Mà lúc này hắn chính là đang cố gắng thu
thập những khối thuốc nổ công suất cao đám chiến hữu trước khi rời đi đã ném
về phía hắn.

Mười ngón tay bình thường nhìn qua có chút thô ngắn, thế nhưng vào thời khắc
này lại giống như là ngón tay của một đại danh gia đánh đàn dương cầm vậy, Cố
Tích Phong vẻn vẹn chỉ dùng một bàn tay trái của mình, liền đem những khối
thuốc nổ nằm rải rác khắp nơi bên cạnh của mình hoàn thành công tác liên kết
điện lưu lại. Đồng thời tay phải của hắn lúc này đang rất nhanh không ngừng
tiến hành tính toán trên cái máy tính xách tay đặt ở trước mặt mình. Hắn lúc
này đang tính toán góc độ nghiêng của thế núi ở phía sau khu rừng, độ dày của
lớp đất đá, độ cứng của từng loại đất đá bên trong, cùng với những tính toán
vật lý tương quan nào đó.

Hắn vừa tiến hành tính toán, lại vừa một phen không ngừng theo thói quen lẩm
bẩm trong miệng. Chỉ là ngày hôm nay trên mặt của hắn cũng không còn cái vẻ
bất cần cùng với nụ cười xấu xa giống như nắm vững toàn bộ thế cục trong tay
của ngày xưa nữa. Lúc này còn lại trên mặt cũng chỉ là một vẻ tiều tụy nhàn
nhạt cùng với khẩn trương. Thời gian quá ngắn, lúc này hắn cũng chỉ có thể nắm
chắc được 30% thành công mà thôi.

Chẳng qua là, vào thời điểm này, con số này cũng đáng để đánh bạc một phen.

Chỉ dùng một khoảng thời gian ngắn nhất, đã hoàn thành xong công tác trang bị
cần thiết, ngón tay trái vừa rời khỏi phần điện cực cuối cùng, Cố Tích Phong
đã xoay đầu hướng về phía trong rừng dồn dập kêu lên:

– Đi mau!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.