Bên trong luồng khói thuốc lượn lờ, Hứa Nhạc nheo chặt cặp mắt, dùng sức mím
chặt điếu thuốc lá trên cặp môi của mình, hàm hồ không nói nên lời, nhưng lại
đặc biệt mạnh mẽ nói:
– Đánh chết tôi, tôi cũng sẽ không giống như mấy tên gia hỏa này, chạy đi
diễn trò trước màn hình TV như thế này đâu… Cái này là chuyện gì đây cơ chứ?
Còn có cái tên gia hỏa Tiêu Thập Tam Lâu kia nữa, có phải đầu óc có vấn đề gì
rồi không? Đứng trước cả toàn thể Liên Bang mà kêu gào lên tôi muốn làm Nguyên
Soái?
Bên trong căn phòng có chút tăm tối, màn hình TV lúc này đang phát ra cảnh kết
thúc của thiên phóng sự trực tiếp gần đây đang được ủng hộ nhiệt liệt khắp cả
Liên Bang của Kênh tin tức Đài truyền hình Liên Bang. Cái thân ảnh nhìn có
chút quen mắt đang đứng giữa bóng trời chiều kia, khiến cho hai má của Hứa
Nhạc có cảm giác nóng đỏ lên. Hắn cũng không rõ cái gã quay phim kia làm thế
nào có thể biến cái thân ảnh ngẩn người lúc đó của chính mình trở thành một
loại cảm giác tiêu điều tang thương đến như vậy, trong lòng cũng có chút tức
giận đối với cách thiết kế màn ảnh giả mạo cô độc, bắt chước tuyệt vọng kia…
Hùng Lâm Tuyền hả miệng ra cười ha ha, bưng cái ly trà đặc làm bằng plastic
đặc chế trước mặt lên uống một hớp to, bởi vì vừa cười vừa uống nên bị sặc mấy
cái, vừa ho sặc sụa, vừa bấm cái điều khiển từ xa chuyển vài kênh truyền hình
liên tiếp, vừa ha hả nói:
– Tôi thật sự cảm thấy hình ảnh quay rất được đó chứ?
Bạch Ngọc Lan đang khoanh tay đứng một bên cũng mỉm cười nói chen vào:
– Kỳ thật có một tiểu tổ quay phim trực tiếp như vậy ở bên trong đội ngũ, có
đôi khi thật sự có thể điều tiết không khí lại một chút. Chẳng qua quay khá
nhiều hình ảnh tư liệu trực tiếp lâu cả tháng như vậy, cuối cùng cắt đi cắt
lại, cũng chỉ có thể gom lại thành một tập phim mà thôi… Nghe nói Ban Tuyên
Truyền của Bộ Quốc Phòng cùng với gã Chủ quản của Kênh tin tức kia nói, anh có
ý kiến rất nhiều đối với chuyện này?
Hứa Nhạc liếm liếm môi, cúi đầu thổi ra một hơi khói thuốc lá, mỉm cười nhàn
nhạt nói:
– Đây chỉ là hiệp nghị trước đó đã ký kết sẵn rồi, cũng không cần phải xen
vào quá nhiều.
– Theo tôi thấy bọn họ khẳng định là rất đau đầu với chuyện anh nhất định là
phải đeo kính râm mới bằng lòng cho bọn họ quay hình. Hơn nữa anh thủy chung
vẫn không bao giờ chịu tiếp nhận phỏng vấn trực tiếp cả…
Lan Hiểu Long nhún nhún vai nói.
Hứa Nhạc lắc lắc đầu, đẩy cửa bước ra ngoài quân doanh. Những làn gió mát mẻ
bên ngoài quân doanh theo cánh cửa mở ra mà quán nhập vào, khiến cho tinh thần
của hắn trở nên có chút thanh tỉnh lại. Thời tiết tại quân doanh này không bao
giờ ấm áp, lúc nào cũng mát lạnh, sảng khoái, luôn khiến cho mọi người có tinh
thần thanh tỉnh nhất.
Bên trong quân doanh, các chiến sĩ tổ viên của Tiểu đội 7 lúc này đang tụm năm
tụm ba một chỗ với nhau. Bọn họ cũng giống như đám quân nhân sĩ quan bọn Hứa
Nhạc, vừa mới xem lại xong bộ phim phóng sự kia. Đối với bộ phim phóng sự trực
tiếp về chính bản thân của mình, trong số bọn họ cũng có rất nhiều người chính
là lần đầu tiên lên TV, cho nên ai ai cũng vô cùng háo hức chờ mong. Một số kẻ
còn quay hẳn lại luôn bộ phim phóng sự đó, đem ra cho mọi người cùng xem. Giờ
phút nào đang có rất nhiều người xem lại những hình ảnh trên TV của chính
mình, có kẻ hối hận cách ăn nói của mình chiếu lên TV lại lộ ra sự ngu đần,
trong đám người thỉnh thoảng lại bộc phát ra từng trận cười vang hô hố. Mà xa
hơn một chút, tại khu ký túc xá lâm thời của Tiểu đội, Đạt Văn Tây đang cùng
Tiêu Thập Tam Lâu tranh cãi một trận ỏm tỏi, sau đó biến thành đánh nhau. Kết
quả cuối cùng không có gì ngoài ý muốn, gã công tử con của Châu trưởng bị gã
con trai của nông phu mạnh mẽ đè dưới mông, rên la thống khổ thảm không chịu
nổi…
Nhìn thấy một màn này, Hứa Nhạc nhịn không được gãi gãi đầu nở nụ cười xoay
người bỏ đi. Sự tức giận khi xem TV lúc trước, hiện tại đã biến mất vô tung vô
ảnh.
Việc phát ra bộ phim phóng sự trực tiếp ‘Tiểu đội 7’ lần này, chính là một cử
động vô cùng quan trọng của Dinh thự Tổng thống, của Bộ Quốc Phòng từ sau động
thái phát trực tiếp lần hành động quân sự của Sư đoàn Thiết giáp 7 trên Kênh
tin tức Đài truyền hình Liên Bang, là lần đầu tiên trong lịch sử của Quân đội
Liên Bang.
Hoàn toàn bất đồng với lần phát hình trực tiếp hành động quân sự Bắc chinh lúc
trước trên hành tinh 5640, một loạt phim phóng sự lần này đem thị giác tập
trung lên cuộc sống của các quân nhân tại tiền tuyến cùng với một số chi tiết
chiến trường cụ thể. Mà cái tính cấu thành phức tạp của các đội viên Tiểu đội
7, những xung đột tự nhiên giữa những gã lão binh xuất thân từ tầng lớp bình
dân cùng với những gã tân binh đến từ giới công tử, thiếu gia của tầng lớp
thượng lưu, tự nhiên tạo thành một sức dãn bên trong thiên phóng sự này.
Sau khi tập đầu tiên có tên là ‘Huấn Luyện’ của thiên phim phóng sự trực tiếp
‘Tiểu đội 7’ được phát hành trên Kênh tin tức Đài truyền hình Liên Bang, lập
tức nhận được sự chú ý đặc biệt của dân chúng Liên Bang. Đồng thời với việc
thu được doanh thu truyền hình siêu cao từ trước đến giờ, cũng đã dẫn phát một
hồi thảo luận nhiệt liệt của tầng lớp dân chúng tại Thủ Đô Tinh Quyển. Mọi
người vốn dĩ chỉ sinh hoạt tại những hành tinh hòa bình đó, lần đầu tiên có
thể thân thiết, gần gũi hiểu biết về cuộc sống cụ thể hằng ngày bên trong quân
doanh, những công tác huấn luyện nghiêm khắc, buồn chán thậm chí có chút tàn
khốc này. Bọn họ cũng đồng thời tò mò muốn biết xem những phân biệt giai cấp
xã hội trong cùng một đội ngũ, sẽ mang đến những ảnh hưởng không tốt như thế
nào…
Buổi tối ngày hôm nay, Kênh tin tức Đài truyền hình Liên Bang chính là phát
tập thứ hai của thiên phóng sự, lúc này thời gian mà Tiểu đội 7 gia nhập vào
hành tinh 163 cũng đã hơn hai tháng trời. Khoảng cách từ lúc tiểu tổ quay phim
phóng sự của Bộ Quốc Phòng hoàn thành việc quay sửa… cũng đã trôi qua hai mươi
mấy ngày rồi. Tin tưởng rằng sau buổi tối ngày hôm nay, bên trong Liên Bang
lại dâng lên một hồi thảo luận sôi nổi về chủ đề nóng hổi này.
Thân là người đương sự trực tiếp, là Chủ quản trực tiếp của Tiểu đội 7, là
người cụ thể tiến hành động tác theo ý chí của Chính phủ Liên Bang, Hứa Nhạc
so với bất cứ kẻ nào khác cũng hiểu rõ ràng một điều, ẩn phía sau thiên phóng
sự này là có thâm ý như thế nào. Tổng thống Mạt Bố Nhĩ cùng với Quân đội Liên
Bang cần Tiểu đội 7 ở trên tiền tuyến đóng một bộ phim điện ảnh, dùng để áp
chế những kháng nghị cùng với chống đối đến từ những phần tử phản chiến dùng
để tu bổ lại cái khe hở khổng lồ giữa hai giai tầng trong xã hội Liên Bang,
giai tầng giàu – nghèo.
Căn cứ vào cái nhận thức này, Hứa Nhạc đối với chuyện tình này từ trước đến
giờ vẫn là không quá mức quan tâm đến. Chỉ là chính trị Liên Bang cần mà bắt
bọn họ phải đứng trước ống kính camera đóng một tuồng kịch điện ảnh, nói thế
nào thì vẫn khiến cho kẻ khác cảm thấy có một loại cảm giác hờn giận không nói
nên lời. Nhưng mà hôm nay nhìn thấy phản ứng hưng phấn của đám đội viên bên
trong quân doanh, khiến cho thái độ của hắn cũng có chút thay đổi.
Hắn đứng ở đầu lối đi vào trong sân thể thao, im lặng trầm mặc nhắm nhìn đám
tân binh, lão binh tụ tập chung với nhau thành một nhóm, cảm giác trong lòng
cũng có chút thỏa mãn nhàn nhạt. Mấy chục ngày trời trên chiến trường đồng
sinh cộng tử, quả thật cũng có thể thay đổi rất nhiều chuyện. Cái loại tin
tưởng hoàn toàn, đem cái lưng mình cùng với tính mạng của mình hoàn toàn giao
phó cho đồng đội, thậm chí có thể thay đổi thái độ sống cả đời của rất nhiều
người.
o0o
Đúng như những lời nói đầy cảm khái của Bạch Ngọc Lan từ sau khi lần nhiệm vụ
đầu tiên chấm dứt vậy, mặc dù các đội viên của Tiểu đội 7 đều có thân phận đặc
thù, nhưng mà Tổng thống Mạt Bố Nhĩ cùng với Bộ Quốc Phòng nói thế nào cũng
không có khả năng thật sự phái ra vô số đội quân thiết huyết đi đến làm bảo
mẫu cho hơn một trăm gã quân nhân này.
Nhưng cũng không biết có phải là trong sự thần kỳ nào đó, có cái gì âm thầm
phù hộ cho cho đội ngũ đang gánh vác rất nhiều nhiệm vụ cùng với ý nghĩa trọng
đại này hay không. Cũng không biết có phải là do Đấng Sáng Thế của vũ trụ này
không đành lòng nhìn thấy cái chi đội ngũ lính đánh thuê trên danh nghĩa này,
dưới mí mắt của hàng tỷ dân chúng Liên Bang, biến thành những ký hiệu bi tráng
trong lòng đất hay không, mà Tiểu đội 7 sau khi đi vào tinh cầu 163 suốt hơn
hai tháng trời, tiến hành mười một lần nhiệm vụ quan trọng của Cục Hiến
Chương, thế nhưng lại vô cùng kỳ tích chính là, ngay cả một người cũng không
có chết.
Trong suốt quá trình đó, cũng chỉ có sáu gã tân binh cùng với một gã lão binh,
vận khí xấu đến cực điểm, trên đường hành quân bị giẫm phải địa lôi chống bộ
binh mà đám người Đế Quốc chôn ở bên cạnh một đường sơn đạo, bởi vì thương thế
quá mức nghiêm trọng, đành phải đưa lên Chiến hạm Vũ trụ, đem về Chủ tinh Tây
Lâm. Trong số bảy gã thương binh này, đại khái có bốn gã buộc phải tiến hành
cắt giảm nhân sự.
Ở trên chiến trường, bất cứ lúc nào cũng có thể có người chết đi. Nhưng mà
Tiểu đội 7 chính là cố tình ngay cả một người cũng không chịu chết. Mấy cái vụ
cắt giảm quân số do bị thương như thế này, thật sự khó khiến cho đội ngũ mang
theo tình tự thương cảm mãnh liệt. Hoàn toàn ngược lại, bởi vì sau khi cảm thụ
được sự uy hiếp của cái chết, cuối cùng lại cũng không có người nào thật sự
chết đi, cho nên đám người của Tiểu đội 7 ai nấy cũng đều vây trong một loại
bầu không khí hài hòa, cực kỳ hòa hợp.
– Chủ quản, dậy sớm vậy?
– Chào Chủ quản!
Tại một góc sinh hoạt bên trong quân doanh, đám chiến sĩ của Tiểu đội 7, rõ
ràng là có ghế dựa lại không chịu ngồi, mà là cả đám rủ nhau ra ngồi xổm bên
cạnh sân huấn luyện, đang hí hí hố hố thảo luận về thiên phóng sự trên TV tối
ngày hôm qua. Đột nhiên nhìn thấy có hai người đang cùng nhau đi tới, nhất
thời giống như súng đạn bắn vậy, đồng thời đứng thẳng người lên, nghiêm túc
cúi chào, còn cao giọng thăm hỏi nữa. Chỉ là trên tay trái của bọn họ còn ôm
cái khay cơm đang ăn dở, tay phải đưa lên chào có người còn cầm theo cả cái
muỗng plastic chưa kịp bỏ xuống, có kẻ thì miệng nhồm nhoàm thức ăn, lời nói
hàm hồ không rõ ràng, có vẻ phá lệ buồn cười.
Hứa Nhạc, lúc này đang đeo cặp kính râm che gần phân nửa khuôn mặt, cũng không
quá để ý, chỉ khẽ gật gật đầu chào lại, khóe mắt thì liếc nhìn về phía tiểu tổ
quay phim đang đứng cách đó không xa, nghĩ thầm nếu như để những hình ảnh này
quay lên TV, vậy thì mấy gã binh lính này của Tiểu đội 7 chỉ sợ đều biến thành
những diễn viên hài kịch trời sinh mất thôi.
Nếu xét theo kỷ luật Quân đội, vốn dĩ mấy gã chiến sĩ bên đường khi cúi chào
này, cũng cần phải cung kính mà xưng hô với hắn một tiếng ‘Trưởng quan’. Chỉ
là chẳng biết vì nguyên nhân gì, Hứa Nhạc mỗi lần nghe được hai chữ ‘trưởng
quan’ cả người hắn liền phát lãnh một trận, lông gáy dựng đứng cả lên, cho dù
có bận thêm một cái áo nữa cũng cảm thấy một cỗ gió lạnh thổi thẳng lên toàn
thân, cho nên hắn buộc đám binh lính của Tiểu đội 7 cũng chỉ được phép gọi hắn
một tiếng ‘Chủ quản’ mà thôi.
Sau khi xếp hàng lấy cơm, Hứa Nhạc ngồi trên bàn cơm lộ thiên, dưới ánh mặt
trời chiếu rọi, bắt đầu từng ngụm từng ngụm lớn ăn phần cơm tiêu chuẩn của
mình, bao gồm ba phần cải xanh xào, năm phần thịt dinh dưỡng, một phần cơm,
một phần dưa cải muối cấu thành. Trong cặp lông mày thẳng tắp cũng không hề
toát ra bất cứ tình tự chán ghét nào cả.
Đám chiến sĩ Tiểu đội 7 cũng theo bản năng ngồi xung quanh chỗ ngồi của hắn,
không ai dám lại gần quấy rầy hắn, cũng không có người nào nguyện ý rời quá xa
chỗ hắn ngồi. Hắn giống như là một cái trung tâm, vô tri vô giác, trầm mặc
không nói gì, lại bởi vì một loại tính chất đặc biệt nào đó, khó có thể dùng
ngôn từ để nói thành lời, khiến cho rất nhiều thứ khác bị hấp dẫn trong phạm
vi một đường tròn chu vi cố định nào đó ở xung quanh. Đại khái cũng chỉ có mấy
gã binh lính thuộc Tiểu đội 7 mới có thể nói rõ ràng được cái loại tính chất
đặc biệt đó là cái gì. Đó chính là trong mỗi lần tiến hành chiến đấu sinh tử
trên chiến trường, biểu hiện trầm ổn mà dũng cảm của Hứa Nhạc, cũng chính là
hắn đã cứu lại tính mạng nhỏ của rất nhiều người trong Tiểu đội, cũng là bởi
vì tính tình trầm mặc của bản thân hắn.
Vào đúng thời điểm này, bên ngoài khu sinh hoạt đột nhiên bạo phát một trận
tranh cãi mãnh liệt. Đám đội viên đang quây quần ăn cơm ở đó ngạc nhiên quay
đầu nhìn lại, phát hiện ra dưới một tàng cây của một loại cây cổ thụ hoang dại
nào đó bên ngoài khu sinh hoạt, Cố Tích Phong, mày thanh mắt tú, đang cùng một
tên trung niên tóc quăn, chính là cái gã quan viên kỹ thuật đến từ Cục Hiến
Chương kia, phẫn nộ tranh luận cái gì đó, vô cùng kịch liệt.
Cố Tích Phong bản thân chính là gã kỹ sự điện tử ưu tú nhất của cả Tiểu đội 7,
tất cả những hệ thống liên lạc chiến địa nội bộ cùng với hệ thống công tác
quan sát phòng ngự… toàn bộ đều là từ một tay hắn hoàn thành cả. Mà khi Tiểu
đội 7 ở trên hành tinh 163 chấp hành nhiệm vụ trọng tổ lại mạng lưới quan sát
điện tử của Cục Hiến Chương, hắn tự nhiên trở thành đại biểu của Tiểu đội 7,
cùng với gã quan viên kỹ thuật của Cục Hiến Chương kia tiến hành phối hợp. Chỉ
là không biết có chuyện tình gì, lại khiến cho một gã vốn luôn bình tĩnh giống
như điện lưu trong mạch điện như hắn, lúc này lại trở nên tức giận đến như
vậy.
Hứa Nhạc nhìn thấy một màn này, buông cái muỗng plastic trong tay xuống, quay
sang Bạch Ngọc Lan ngồi ở đối diện, nghi hoặc hỏi:
– Chuyện gì xảy ra vậy?
– Trong những lần tiếp nhận nhiệm vụ trước đây, Cục Hiến Chương luôn luôn đợi
đến khi tới được khu vực mục tiêu định trước, mới một phen đem những quy phạm
kỹ thuật, những thông số lắp đặt bên trong quy hoạch nói lại với chúng ta. Đối
với đám đội viên mà nói, vừa phải tránh khỏi sự tra xét nghiêm ngặt của đám
người Đế Quốc, vừa phải lâm thời ngay tại chỗ ghi nhớ, thật sự có chút quá mức
khó khăn…
Bạch Ngọc Lan liếc nhìn về phía đó, chậm rãi ôn nhu giải thích:
– Chuyện tình này, lần trước trong cuộc họp nội bộ đã từng có đề cập qua rồi.
Anh có bảo để Cố Tích Phong đi tiếp xúc với gã quan viên kỹ thuật Cục Hiến
Chương kia, bảo hắn nên tiết lộ trước một chút những tham số cùng với mô phạm
quy hoạch để chúng ta nắm vững trước khi thực hiện nhiệm vụ… Chắc là bên phía
đối phương phản ứng kịch liệt một chút…
Hứa Nhạc ừm nhẹ một tiếng, lẳng lặng nhìn về phía bên kia. Bản thân hắn có
thính lực vượt hơn người bình thường rất nhiều, liền có thể rõ ràng nghe được
những lời nói của gã quan viên Cục Hiến Chương bên kia.
Gã quan viên Cục Hiến Chương kia một phen dùng điều lệ giữ bí mật lạnh lùng cự
tuyệt lời thỉnh cầu của Tiểu đội 7. Nhưng chân chính khiến cho Cố Tích Phong
cảm thấy phẫn nộ chính là, từ trong biểu hiện những chi tiết lời nói của gã
quan viên Cục Hiến Chương kia, có thể thấy đối phương đối với mạng người của
Tiểu đội 7 cực kỳ không chút xem trọng.
Ở trong xã hội Liên Bang này, Cục Hiến Chương thần bí vĩnh viễn luôn được đặt
trên đỉnh núi cao nhất, nằm trong một tầng mây mờ ảo nào đó. Vì thế nên những
gã quan viên phục vụ cho Cục Hiến Chương, trời sinh đã có một loại cảm giác về
sự ưu việt cùng với loại lạnh lùng khiến cho bất cứ kẻ nào cũng không thể chấp
nhận nổi.
Cặp lông mày thẳng tắp của Hứa Nhạc khẽ nhăn lại, thế nhưng cuối cùng cũng vẫn
đều không nói tiếng nào, chỉ là cúi đầu xuống bắt đầu tiếp tục ăn cơm. Đợi đến
khi Cố Tích Phong căm giận bất bình đi vào trong căn-tin, hắn mới hướng về
phía Cố Tích Phong nở một nụ cười tỏ vẻ trấn an.
Trong lòng của hắn phi thường hiểu rõ ràng, đối với cái cơ cấu siêu nhiên
nhưng lại quan liêu máy móc đến cực điểm như là Cục Hiến Chương vậy, đối với
những đội ngũ như mấy chục chi Tiểu đội, giống như là Tiểu đội 7 ở trên khỏa
tinh cầu này, thật sự chỉ là mấy cái lợi khí vô thượng, chỉ là những công cụ
để thực hiện yêu cầu của bọn họ mà thôi. Cho dù hắn có là một gã Trung Tá trẻ
tuổi nhất của lịch sử Quân đội Liên Bang đi nữa, nhưng mà đứng trước mặt của
Cục Hiến Chương, vẫn như cũ không có đủ lực lượng để mà nói chuyện.
Dưới cái nhìn chăm chú của đám đội viên Tiểu đội 7, Hứa Nhạc buông thức ăn
xuống, đi đến trước mặt của gã quan viên kỹ thuật Cục Hiến Chương một đầu tóc
quăn kia, sau khi trầm mặc một lúc, dùng một loại ngữ khí mạnh mẽ mà cực kỳ
nghiêm túc nói:
– Cục Hiến Chương có quy củ của Cục Hiến Chương, Quân đội cũng có lệ thường
của Quân đội. Ông đã không chịu vì sự an nguy của những binh lính, mà tạm thời
buông bỏ một chút cái điều lệ giữ bí mật buồn cười chết tiệt này, như vậy… Tôi
phải nhắc nhở trước với ông, nếu như người của tôi, bởi vì sự bảo thủ ngu xuẩn
của ông, mà phải trả giá bằng những thương vong không cần thiết, tôi sẽ trực
tiếp đến tìm Thai Cục trưởng mà đòi một cái công đạo đó!
Gã quan viên tóc xoăn kia bình tĩnh nhìn chằm chằm lại Hứa Nhạc, cũng không có
bởi vì câu uy hiếp này mà làm ra chút nhượng bộ nào, cũng không có bởi vì
trong lời nói của hắn có nhắc đến Thai Cục trưởng mà cảm thấy khiếp sợ. Hắn
vẫn như cũ giống như cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang kia, lạnh như băng mà
lại cực kỳ ngoan cố.