– Hai mươi bảy giây!
Bên trong hệ thống liên lạc nội bộ chiến địa chợt vang lên thanh âm lạnh lùng
u tĩnh mà cực kỳ bình thản của Bạch Ngọc Lan, ngay cả hô hấp cũng không hề dồn
dập, cũng không có bất cứ tình tự cảm khái nào cả. Tựa như là vừa rồi hắn cũng
chưa hề bắn ra phát đạn nào, không có trong thời khắc nguy nan nhất, trong
khoảnh khắc bắn ra ba viên đạn cực hiểm, bay qua khoảng cách hơn trăm thước
trúng ngay mục tiêu vậy.
Đám đội viên mới cũ của Tiểu đội 7 ở bên trong hệ thống liên lạc đồng thời
nghe được thanh âm này vang lên, cái này đại biểu cho thời gian mà chi đội
không quân Liên Bang hỗ trợ sẽ có thể đến đây trợ giúp.
Thời gian cũng không có khả năng thật sự bị đông lại. Khoảnh khắc mấy giây
đồng hồ trầm mặc kia cũng chỉ là ảo giác về mặt tâm lý mà thôi. Theo cái thanh
âm này vang lên, tất cả những sự khiếp sợ cùng với trầm mặc đã hoàn toàn bị
đánh nát, những viên đạn lại tiếp tục gào thét phóng đi, những tiếng kêu thảm
lại tiếp tục vang lên. Vũng bùn vẫn tiếp tục là vũng bùn, con dốc thoải vẫn
tiếp tục là con dốc thỏi, nơi này vẫn như cũ là một mảnh chiến trường thời
khắc nào cũng có thể có người ngã xuống chết đi.
Gã quân nhân chỉ huy Đế Quốc ngồi bên trong chiếc xe thiết giáp, thông qua
những hình ảnh theo dõi chiến trường mà nhìn thấy một màn khi nãy, sắc mặt vô
cùng trầm trọng. Hắn ở trong hệ thống liên lạc chỉ huy ngữ khí mạnh mẽ cường
ngạnh mà vô cùng phẫn nộ tuyên bố một loạt các mệnh lệnh. Năm gã binh linh Đế
Quốc đã chết đi trên con dốc kia chính là những gã thân binh thân thiết nhất
của hắn, vốn là trong kế hoạch ban đầu chính là muốn tiêu diệt cái tên đại hán
Liên Bang đang ôm khẩu cơ pháo nòng xoáy Đạt Lâm kia, kết quả không ai có thể
dự đoán được, cứ như vậy trong nháy mắt toàn bộ đã chết đi.
Thanh âm phẫn nộ của gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trực tiếp từ trong chiếc xe
thiết giáp vang ra, đồng thời cũng tiến vào trong tay của đám đội viên Tiểu
đội 7 đang ẩn nấp phía sau công sự trên đỉnh con dốc. Ngay cả bản thân Hứa
Nhạc cùng với rất nhiều những người khác cũng không ai hiểu nổi ngôn ngữ Đế
Quốc, thế nhưng cũng có thể cảm nhận được sự phận nộ của đám người Đế Quốc
kia.
Hơn nữa bọn họ có thể chứng kiến rõ ràng, ba chiếc xe thiết giáp Đế Quốc ở
dưới làn đạn mưa dày đặc kia cùng với khói súng của những khỏa địa lôi phản bộ
binh, mạnh mẽ chuyển hướng sang phía tây sườn của con dốc. Tựa hồ như đám
người Đế Quốc kia đã bắt đầu điên cuồng, chuẩn bị dùng một phần ba tổng thể
hỏa lực của mình, đi đối phó với phòng tuyến phía tây con dốc, chỉ có mỗi mình
Hùng Lâm Tuyền cùng với Hứa Nhạc hai người đơn độc chống giữ nơi đó.
Nghe được thanh âm chấn động mặt đất của hệ thống bánh xích cùng với những cấu
kiện kim loại va chạm với nhau, Hứa Nhạc sau khi hồi tỉnh lại trong khoảnh
khắc sống chết, bắt đầu bỏ chạy, sắc mặt nhất thời trở nên tái nhợt thêm vài
phần.
– Lão Đại, chạy mau!
Từ phía sau công sự phía Tây của con dốc truyền đến thanh âm hét to hoảng loạn
của Hùng Lâm Tuyền. Gã đại hán này hiện tại cũng đã bắn ra hết tất cả những
viên đạn khủng bố bên trong khẩu cơ pháo nòng xoáy Đạt Lâm kia, như mà quyết
tâm lùi lại của hắn, không hề thua kém chút nào khi so với cảnh tượng lừng lẫy
mạnh mẽ khi bắn ra từng luồng đạn khủng bố lúc trước. Hắn nhìn thấy những
chiếc xe thiết giáp của đám người Đế Quốc phía dưới đang tiến hành xoay chuyển
hướng bắn, vô cùng mạnh mẽ mà vô sĩ, toàn thân hóa thành một luồng khói bụi,
hoàn toàn không để ý đến Hứa Nhạc còn đang đứng ở trước trận tuyến, kinh thiên
động địa, như một tiếng sấm, phóng chạy như điên về phía bình nguyên phía sau.
Một trận hàn ý từ dưới thắt lưng mạnh mẽ tiến thẳng vào trong óc của Hứa Nhạc,
giống như hàng ngàn hàng vạn mũi châm không ngừng đâm mạnh vào lớp da đầu,
khiến cho đầu óc hắn cảm giác có chút đau nhức. Hứa Nhạc sau một lúc cả kinh,
nhất thời co chân phóng ngược về phía đỉnh của con dốc thoải.
Oanh!
Mấy tiếng nổ mạnh khủng bố không ngừng vang lên phía sau lưng. Bùn đất nóng
bỏng bắn tung lên, rơi lên trên người mang theo cảm giác nóng cháy. Hứa Nhạc
hả miệng ra không ngừng hít thở hào hển. Hắn thuần túy là theo bản năng làm ra
những động tác né tránh chiến thuật, dựa vào bản năng trời sinh mà không ngừng
tránh né hỏa lực bắn phá điên cuồng của đám người Đế Quốc phía sau. Hắn nhìn
thấy thân ảnh chạy trốn trối chết giống hệt như một con lợn rừng béo tốt của
Hùng Lâm Tuyền ngay trước mặt mình, thế nhưng hoàn toàn không chút buồn cười,
trong lòng thầm nghĩ không ngờ tên gia hỏa này cư nhiên dám chạy trước cả
mình…
Những viên đạn tốc độ cực cao phía sau người không ngừng gào thét mà qua, bộ
áo giáp chống đạn mềm mại trên người chẳng biết đã bị rách ra mấy chỗ rồi. Hứa
Nhạc cảm thấy xương cốt trên cơ thể mình tựa hồ như bị đứt gãy từng khúc vậy.
Thế nhưng trong lòng hắn vẫn nhịn không được, cất tiếng cảm tạ ông trời đã cấp
cho mình loại sức sống mãnh liệt cường hãn giống như một loại động vật giáp
xác, cùng với một vận khí cực cao như vậy, nhiều khỏa đạn pháo bắn tới như
thế, cư nhiên không có một viên nào bắn trúng trên đầu của mình cả.
Phóng người lên trên đỉnh của con dốc thoải, tận tình chạy như điên, chỉ là
trong khoảnh khắc, Hứa Nhạc liền đuổi theo kịp Hùng Lâm Tuyền, thân thể lúc
này đã vô cùng chật vật, tựa hồ không thể chống đỡ được nữa rồi.
Hùng Lâm Tuyền ôm trong tay khẩu cơ pháo nòng xoáy Đạt Lâm, áp chế được hỏa
lực của đám người Đế Quốc hơn mấy chục giây thời gian, thể lực của người sớm
đã tiêu hao đến mức tận cùng. Nhưng mà không biết vì cái gì, đối mặt với sự
truy kích khủng bố của hỏa lên Quân viễn chinh Đế Quốc kia, trên đường bỏ chạy
trối chết, hắn vẫn như cũ luyến tiếc không chịu ném đi cái khẩu cơ pháo nòng
xoáy Đạt Lâm nặng nề tựa hồ gấp năm lần cơ thể hắn này.
Hứa Nhạc mơ hồ có thể hiểu được trong lòng Hùng Lâm Tuyền chính là suy nghĩ
cái gì, liền dùng sức đạp mạnh lên trên mặt đất, cất giọng nói khàn đặc hét
lên:
– Đưa tôi!
Hùng Lâm Tuyền cũng không hề có phản ứng gì cả.
Hứa Nhạc xoay nhẹ người, một tay chụp lấy khẩu cơ pháo Đạt Lâm vô cùng nặng
nề, tiếp tục hướng về phía bên ngoài khói súng mà chạy như điên, chỉ là hai
chân hắn hạ xuống mặt đất lúc này có chút nặng nề hơn lúc trước một chút.
– Mười chín giây!
Bên trong hệ thống liên lạc trong cái mũ giáp lại vang lên thanh âm bình thản
của Bạch Ngọc Lan.
Bên trong một mảnh chiến địa lửa đạn ngập trời, Hứa Nhạc đem khẩu cơ pháo nòng
xoáy Đạt Lâm nặng nề chuyển sang tay trái, tay phải quơ qua, kịp thời ôm lấy
thân thể Hùng Lâm Tuyền đã thoát lực ngã xuống, mỗi một sợi cơ bắp bên trong
cơ thể đã được dồn nén lên đến mức độ cao nhất. Bên cạnh hắn thỉnh thoảng loại
có vô số bùn đất nhấc lên, những viên đạn không ngừng bùn nổ mãnh liệt, thế
nhưng không biết vì cái gì, hắn lại không nghe thấy thanh âm gào rú của đám
người Đế Quốc cùng với tiếng lửa đạn bùng nổ, trong đầu cũng chỉ có thể nghe
được tiếng hít thở cùng với tiếng bước chân càng ngày càng nặng nề của chính
mình.
– Mười… Chín…
Hứa Nhạc chưa bao giờ biết, hóa ra trốn chạy cũng là một chuyện tình thống khổ
đến như thế. Nhất là khi mà mỗi một bước chân của ngươi đều có thể bước nhầm
vào một mảnh tử vong. Cái loại tra tấn thế này, thật sự là khiến cho kẻ khác
cảm thấy vô cùng khủng hoảng cùng với tuyệt vọng.
– Bảy… sáu…
Sự hỗ trợ từ phía không trung đến tột cùng là còn bao lâu nữa mới đến? Bản
thân mình cùng với mấy tên gia hỏa của Tiểu đội 7 còn có thể chống đỡ được đến
thời khắc đó hay không? Vì cái gì mà mấy chục giây đồng hồ, hơn mười giây còn
lại, lại có thể chậm qua đến như thế chứ? Vì cái gì mà cái tên gia hỏa Bạch
Ngọc Lan kia lúc này vẫn còn có thể bình thản một cách khốn kiếp như thế chứ?
Vì cái gì mà hắn vẫn có thể cất giọng nói ôn nhu nhỏ nhẹ như vậy để đếm những
giây sinh tử như thế này?
Một quả đạn pháo chống địa đặc chế của Quân đội Đế Quốc, ở ngay mười thước
phía sau lưng hắn chui nhanh vào mặt đất, sau đó ở ngay mười thước phía trước
mặt hắn ầm ầm nổ tung. Mặt đất chấn động kịch liệt một trận, cỗ lực lượng chấn
động mạnh mẽ đem thân thể của Hứa Nhạc nhất thời hất tung lên trên không
trung.
Trên bầu trời lúc này cũng không có thanh tỉnh, có mưa đạn, có khói súng… Hứa
Nhạc nheo chặt cặp mắt nhìn lại, rốt cuộc nhìn thấy được hơn mười đầu chiến
đấu cơ của không quân Liên Bang đang dùng tốc độ cực cao phóng đến.
Đối mặt với viện quân Liên Bang có được lực lượng không trung tuyệt đối ưu
thế, Tiểu đội thiết giáp cơ động của Quân viễn chinh Đế Quốc cơ bản không có
bất cứ lực chống cự gì, cũng không có biện pháp gì duy trì đợi đến khi bên
mình phái viện quân đến hỗ trợ. Đám quân nhân binh lính Quân viễn chinh Đế
Quốc mạnh mẽ không sợ chết kia, ngay sau khi mười cỗ xe thiết giáp bên phía
mình nhất thời biến thành mười đóa hoa rực lửa vô cùng xinh đẹp, liền phát
động một hồi xung phong tuyệt vọng cuối cùng, sau đó biến thành những cỗ thi
thể rãi rác khắp nơi trên con dốc thoải kia.
Những đội viên chiến đấu phụ trách bọc hậu của Tiểu đội 7 cùng với những đội
viên đã lùi lại lúc trước, ở một chỗ cách con dốc kia khoảnh 6 km hội hợp lại
với nhau, dưới sự bảo vệ của những chiến chiến đấu cơ Liên Bang không ngừng
diệu võ dương oai trên đỉnh đầu, tiến lên chiếc Chiến hạm hạng nhẹ, toàn bộ
đội ngũ cũng không có trở về căn cứ vũ trụ nghỉ ngơi hồi phục, mà là chuyển
vào khu căn cứ mặt đất.
o0o
Thời gian chuyển sang chạng vạng, những tia mặt trời đỏ nhạt từ phía chân trời
từ từ chiếu rọi đến. Bên trong những tia nắng ấm áp này, chính là tại khu vực
tràn ngập những kiến trúc kim chúc khổng lồ, dưới ánh chiều tà, trong sự ấm áp
vẫn còn mang theo một cỗ ý tứ huyết tinh lạnh lẽo.
Trong khu căn cứ hình thoi tại một khu vực phía Đông Nam của hành tinh 163,
tại một khu vực bên trong khu căn cứ, được tạo dựng với vô số mảnh plastic
cường độ cao, có rất nhiều những doanh trại lâm thời đã được dựng lên. Những
doanh trại gần sát khu vực vĩ độ bắc đã được phân chia làm khu sinh hoạt cùng
với khu cứu thương.
Lúc này tại khu vực cứu thương đã tràn ngập mùi vị thuốc sát trùng vô cùng gay
mũi. Những thiết bị phụ trợ trị liệu không ngừng chuyển động, phát ra thanh âm
vù vù trầm thấp, cùng với những thanh âm kêu la thảm thiết từ phía trong
truyền ra, pha trộn cùng một chỗ với nhau, khiến cho mọi người có mặt bốn phía
sắc mặt có chút ngưng trọng, hoặc là có chút khó coi. Những khuôn mặt này, ngũ
quan giống như là bị đeo các loại cao su chữa bệnh cố định vậy, khó có thể
giãn ra được.
Một gã sĩ quan quân y mang quân hàm Thượng Úy trên vai chậm rãi đi ra khỏi
phòng phẫu thuật lâm thời. Hắn đưa tay day day nhẹ cặp mắt có chút hõm sâu, đỏ
ửng của mình, chuẩn bị châm một điếu thuốc lá để phục hồi một chút thân thể đã
rất mỏi mệt của chính mình. Hắn suất lĩnh đội cứu thương quân y, liên tục
không ngừng thực hiện gần hai mươi ca phẫu thuật, vô cùng căng thẳng, hiện tại
đã vô cùng vất vả.
Một điếu thuốc lá đột nhiên đưa đến, gã sĩ quan quân y có chút ngạc nhiên
ngẩng đầu lên, liền thấy được trước mặt xuất hiện một gã nam nhân. Gã nam nhân
này từ trên xuống dưới, cả người lộ ra một sự bình thản mềm mại, hơn nữa lại
còn mang theo một tia hương vị âm hàn ẩn chứa bên trong. Càng làm cho hắn cảm
thấy có chút ngạc nhiên không rõ chính là, gã nam nhân này cư nhiên không có
mặc quân phục.
– Cảm ơn!
Gã sĩ quan quân y tiến lên, châm điếu thuốc lá vào trong cái bật lửa mà đối
phương đã bật sẵn, nhẹ nhàn hít sâu một hơi sảng khoái.
Bạch Ngọc Lan thoáng khẽ mỉm cười một chút, ôn nhu nói:
– Nên là tôi cảm ơn anh mới đúng.
Hắn vốn là một gã binh lính bên ngoài trầm mặc thanh tú, nhưng lại ẩn chứa lợi
khí nguy hiểm chết người bên trong. Bất luận trước kia đối mặt với cấp trên
trong quân doanh, hay về sau là với những Chủ quản của Công tuy Bảo an Tịnh
Thủy đi chăng nữa, trước giờ vẫn chưa bao giờ thể hiện ra chút xíu tình cảm
chân thành nào. Nhưng mà thân là một gã binh lính dày dặn kinh nghiệm, hắn vô
cùng rõ ràng, ở trên chiến trường sinh tử này, sĩ quan quân y là có ý nghĩ như
thế nào.
Từ mặt ý nghĩa nào đó mà nói, sự sinh tử của mỗi một tên quân nhân trên chiến
trường, cũng chính là do những gã sĩ quan quân y này nắm giữ trong lòng bàn
tay.
Tiểu đội 7 cũng có bác sĩ quân y của chính mình, chính là Hầu Hiển Đông, thậm
chí ngay cả Bạch Ngọc Lan hay mấy gã đội viên kinh nghiệm của Tiểu đội 7 cũng
đều rất tinh thông về việc cấp cứu trên chiến trường, nhưng mà thật sự muốn xử
lý những thương thế nghiêm trọng, bọn họ vẫn là vô cùng cần đến mấy gã sĩ quan
quân y này.
Huống chi nhìn vẻ mặt mỏi mệt của gã sĩ quan quân y này, liền biết được bọn họ
đã vất vả đến mức nào. Một tiếng cảm ơn này của Bạch Ngọc Lan, nói ra chính là
vô cùng thành khẩn.
– Cái chi bộ đội gặp địch trên con dốc thoải bên cạnh bình nguyên ngày hôm
nay chính là của anh à?
Gã sĩ quan quân y lặng lẽ hút thuốc, trong lòng cảm thấy hứng thú, quay sang
nhìn Bạch Ngọc Lan, hỏi:
– Các anh cũng thật sự là kém may mắn. Trong cả Quân khu này, có hơn ba mươi
mấy Tiểu đội đi chấp hành nhiệm vụ cho Cục Hiến Chương. Tiểu đội của anh có
quân số nhiều nhất, nhưng cũng là có vận khí kém may mắn nhất. Cũng chỉ có
mình Tiểu đội của anh là ***ng phải Tiểu đội xe thiết giáp cơ động của Quân
viễn chinh Đế Quốc mà thôi.
– Không phải là bộ đội của tôi… mà là của Lão Đại chúng tôi. Chính là cái tên
gia hỏa mà vừa rồi anh đã tiến hành phẫu thuật đó.
Bạch Ngọc Lan vẫn như trước nhẹ giọng giải thích một câu, nụ cười có chút trào
phúng, nói:
– Đây cũng là lần đầu tiên chúng ta chấp hành nhiệm vụ, kết quả vận khí kém
cỏi đến mức trở thành như vậy, tôi cũng không có cách nào giải thích nổi.
Gã sĩ quan quân y kia đem điếu thuốc co lại trong hai ngón tay, tùy tiện vỗ vỗ
nhẹ lên bả vai của Bạch Ngọc Lan, những máu loãng bên trên cặp găng tay phẫu
thuật chuyên dụng cũng tự nhiên dính lên vai áo của hắn, nói:
– Không cần lo lắng cho mấy tên gia hỏa này, cái vận khí kém may mắn kia của
các người đã bỏ lại hết trên chiến trường rồi. Một hồi phòng ngự khủng bố như
thế, vậy mà ngay cả một người cũng không có chết, chẳng qua có vài tên bị
thương phải nghỉ ngơi một thời gian mà thôi.
Bất luận là vết máu loãng dính trên bả vai, hay là cái tin tức không biết là
tốt hay xấu này, cũng đều không có làm cho Bạch Ngọc Lan nhíu mày động dung
chút nào, chỉ là khẽ gật gật đầu một chút mà thôi.
Gã sĩ quan quân y có chút thưởng thức cái phản ứng này của hắn, sau khi trầm
mặc một lúc, mới cảm khái nói:
– Chỉ bằng vào mấy cái trang bị bình thường của các người, lại có thể trụ
vững dưới công kích của đám người Đế Quốc lâu đến như vậy, quả thật không dễ
dàng gì. Nghe nói vị chỉ huy của khu căn cứ nghe thấy cũng bị dọa sốc một
phen, ngay cả cha mẹ cũng lôi ra mắng chửi một hồi… Mà này, các người thuộc
chi bộ đội nào vậy?
– Tịnh Thủy, Tiểu đội 7…
Bạch Ngọc Lan trả lời một cách ngắn gọn súc tích.
– Người của Công ty Tịnh Thủy không ngờ lại hút thuốc lá ba số bảy à? Tôi vẫn
nghĩ mấy người các anh ai cũng là đại phú ông cả chứ?
Gã sĩ quan quân y liếc mắt nhìn xuống điếu thuốc lá trên miệng của mình, mỉm
cười nói.
Đột nhiên vẻ mặt của hắn khẽ biến, kinh ngạc nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Lan:
– Tiểu đội 7 Tịnh Thủy? Các người không phải là đã bị giải tán rồi sao? Hóa
ra là như vậy, các người là chi đội vương bài như thế, hóa ra các người chính
là Tiểu đội 7 trong truyền thuyết… Khó trách có thể mạnh mẽ đến như vậy!
Gã sĩ quan quân y kia vỗ đầu mạnh một cái, vô cùng khiếp sợ nói:
– Nói như vậy, cái tên gia hỏa có cặp mắt hí đang nằm trên bàn giải phẫu kia…
Chính là vị đó?
Bạch Ngọc Lan gật gật đầu.
Hai mắt gã sĩ quan quân y tỏa sáng lên, một phen đem tàn thuốc quẳng xuống
đất, quay đầu chạy nhanh vào trong phòng phẫu thuật lâm thời phía sau.
– Chuyện gì vậy?
Trong lòng Bạch Ngọc Lan chấn động.
Gã sĩ quan quân y có chút không biết xấu hổ, trả lời:
– Loại thuốc tê lam thảo rất quý, hơn nữa số lượng cũng ít, cho nên lúc trước
do không cần thiết nên tôi không có dùng, phỏng chừng bây giờ hắn đau lắm. Tôi
quay lại chích cho hắn một liều nhẹ, để cho hắn có thể ngủ tốt một chút.
Sau đó hắn mang theo một tia hưng phấn nhàn nhạt nháy mắt nói tiếp:
– Thuận tiện tôi cũng xin hắn cho tôi một cái chữ ký… Vừa rồi tôi đã phẫu
thuật cho bạn trai của Giản Thủy Nhi, cần phải đem chuyện này nói cho mọi
người biết mới được, có phải không?