Gian Khách – Chương 438: Pháo hoa trên chiến trường – Botruyen

Gian Khách - Chương 438: Pháo hoa trên chiến trường

Vì muốn giành được thắng lợi cuối cùng trong trận chiến tranh vũ trụ với Liên
Bang này, trong suốt bảy mươi năm qua, hai đời Hoàng đế Bệ hạ của Đế Quốc
không tiếc kích phát sự mâu thuẫn bên trong quốc nội của Đế Quốc, đem toàn bộ
sức sản xuất áp bức đến cùng cực, cũng không thèm quan tâm đến chuyến hành
trình xuyên qua tinh vực dài đằng đẳng suốt bảy năm trời, đem một lượng lớn
nhân lực vật lực, mấy trăm vạn binh lính Đế Quốc cùng với mấy trăm triệu tấn
vật tư, vũ khí… cuồn cuộn không ngừng đổ xuống tiền tuyến Tây Lâm.

Hao phí một sự quyết tâm cùng với quyết đoán lớn đến như vậy, thế nhưng Quân
viễn chinh Đế Quốc đến bây giờ vẫn như cũ không giành được một cái thắng lợi
đúng nghĩa nào cả, thậm chí cuối cùng cũng chỉ có thể co đầu rút cổ ẩn bám trụ
vào hai cái hành tinh rưỡi nằm tại biên thùy xa xôi của phiến tinh vực, lay
lắt kéo dài hơi tàn, đó chính là bởi vì bên phía Liên Bang có được quang huy
Đệ nhất Hiến Chương.

Bằng vào cái hệ thống theo dõi nhiều tầng không nơi nào mà không có kia, Liên
Bang có thể nắm được trong tay tất cả các hành động quân sự của Quân viễn
chinh Đế Quốc. Bất luận là các hành động này có bí mật đến như thế nào đi
chăng nữa, cũng đều không thể tránh thoát khỏi hai mắt của quang huy Đệ nhất
Hiến Chương.

Cái đầu Máy vi tính Trung ương nằm sâu dưới lòng đất tại vùng ngoại ô Thủ đô
Liên Bang kia có được một năng lực tính toán, hoặc là năng lực thôi diễn cường
đại khó mà tưởng tượng ra nổi. Dưới sự trợ giúp của đầu Máy vi tinh Trung ương
này, sự điều động quân sự của Quân đội Liên Bang có thể đạt đến trình độ tức
thời nhất, tự động quá, phát huy uy lực đến mức cao nhất.

Cái này giống như là có hai vị cao thủ cận chiến đấu nhau, một người thì bị
một mảnh vải đen che lại cặp mắt, đôi tai, người còn lại thì có thể nhìn thấy
rõ ràng mỗi một động tác nhỏ nhất của đối thủ. Cái loại chênh lệch như thế này
làm sao có thể đánh được đây?

Đám người Đế Quốc trước sau mấy lần tiến hành tiến công điên cuồng liều mạng,
cuối cùng vẫn như cũ dưới sự quan sát lãnh khốc của quang huy Đệ nhất Hiến
Chương mà vô cùng sầu thảm rút lui. May mắn chính là trong một trận đại chiến
khủng khiếp, bọn họ đã hoàn toàn phá hủy được hệ thống theo dõi điện tử trên
hai cái hành tinh rưỡi trong tinh vực của Liên Bang, chính vì vậy mới có thể
còn được một nơi tạm thời dừng chân.

Hai cái hành tinh rưỡi đó lần lượt là hành tinh 3320, hành tinh 163 cùng với
nửa khỏa tinh cầu 5460.

Một hồi đại chiến tranh bùng nổ vào những ngày cuối cùng của năm 68 của Hiến
lịch 37 này, cái hành động quân sự đã được chuẩn bị rất tốt, mang tên là lần
hành động quân sự Thắng Lợi, mục tiêu chiến lươck nhất thiết phải đạt được,
chính là phải đem đám Quân viễn chinh Đế Quốc, hoàn toàn đuổi ra khỏi hai khỏa
hành tinh rưỡi đã bị chiếm cứ hơn mười năm trời này.

Muốn đạt thành được mục tiêu chiến lược này, hơn nữa tận hết khả năng giảm bớt
sự hao phí tài nguyên quân sự cùng với con số tử vong khủng bố của các binh
lính Liên Bang, việc đầu tiên mà các đại lão quân sự Liên Bang nghĩ đến, đương
nhiên không cần phải hỏi chính là khôi phục lại hệ thống theo dõi điện tử của
Cục Hiến Chương, để cho Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương có thể một lần nữa chiếu
rọi vào mảnh hắc ám tại biên thùy Tây Lâm này, khiến cho Quân viễn chinh Đế
Quốc ở trên hai khỏa hành tinh này biến thành một đám điểm đen bắt mắt dưới
ánh mặt trời chiếu rọi, khiến bọn chúng muốn trốn cũng không thể nào trốn,
cũng không có nơi nào để mà trốn.

Ngay khi chiến hỏa trên hành tinh 5460 bắt đầu dấy lên, Quân đội Liên Bang đã
bắt đầu nhanh chóng tiến hành kế hoạch xây dựng lại hệ thống của quang huy Đệ
nhất Hiến Chương. Vô số những vệ tinh địa tĩnh theo dõi nhạy bén được các
Chiến hạm không ngừng phóng thích vào trong bầu trời của ba khỏa hành tinh, vô
số những thiết bị định vị điện tử mini đã bất kể phí tổn, không ngừng được
trải thảm xuống trong các đại dương, các phiến rừng rậm, các thảo nguyên…

Nhưng mà trải qua hơn mười năm chiến đấu giằng co, cũng đã có hơn trăm vạn
binh lính Đế Quốc bởi vì quang huy Đệ nhất Hiến Chương mà ngã xuống, bên phía
Quân viễn chinh Đế Quốc từ trước đến nay cũng đều cực kỳ cảnh giác đối với hệ
thống theo dõi điện tử của Quân đội Liên Bang, làm thế nào lại có thể tùy tiện
để cho Quân đội Liên Bang ở dưới mí mắt của mình mà xây dựng lại, tựa như vô
số những sợi xiềng xích không ngừng quấn ngẹt lên cổ họng của chính mình?

Dưới tình huống thiếu đi những hạm đội mạnh mẽ cùng với hệ thống đạn đạo công
kích tầm xa, Quân đội Đế Quốc liền nhặm vào những vệ tinh quan sát tầm cao,
phát triển ra các năng lực phóng chống giám sát cùng với kỹ thuật che chắn
mạnh mẽ. Hơn nữa trong khoảng thời gian cực ngắn, bọn họ nắm bắt được phương
pháp truy tìm đồng thời phá hỏng những thiết bị định vị điện tử mini mà Quân
đội Liên Bang trải thảm xuống.

Vì thế Quân đội Liên Bang cần phải tiến hành trải thảm những thiết bị phát
sóng định vị tần suất thấp trên mặt đất. Mà việc này thì lại cần phải có bộ
đội Bộ Công Trình mặt đất tiến hành trực tiếp mới được. Để tránh khỏi những
thiết bị theo dõi điện tử dày đặc mà Quân đội Đế Quốc bố trí, tránh khỏi hệ
thống theo dõi vừa mới được trải thảm xuống đã bị đám địch nhân dã man kia
không chút thương tiếc, điên cuồng phá hỏng, cho nên Bộ Công Trình mặt đất
thậm chí cũng không thể xuất động những chi bộ đội thiết giáp hạng nặng, càng
không được phép sử dụng những con Robot rất dễ bắt mắt kia.

Trước khi bộ đội chính quy của Quân đội Liên Bang có thể an toàn đáp xuống mặt
hành tinh, đã có rất nhiều chi bộ đội Bộ Công Trình mặt đất, chấp nhận sự mạo
hiểm thật lớn, lặng lẽ lẻn vào hai khỏa tinh cầu này để tiến hành nhiệm vụ. Mà
Tiểu đội 7 của Công ty Cơ khí Quả Xác, chính là một trong những chi bộ đội đó.

o0o

Có thể nói là vận khí của Tiểu đội Chiến đấu số bảy hoàn toàn không tốt.

Sau khi đến được hành tinh 163, không có thời gian để mà nghỉ ngơi, bọn họ lập
tức bắt đầu ngay công tác tu bổ lại quang huy Đệ nhất Hiến Chương. Ngày hôm
nay là lần đầu tiên bọn họ chấp hành nhiệm vụ lắp đặt mạng lưới theo dõi. Bọn
họ tạm thời được đưa đến Bộ Chỉ Huy chiến trường của Chiến khu III Tây Lâm
quản lý, sáng sớm đã rời khỏi chiếc Chiến hạm lâm thời, dùng thời gian nửa
ngày, ở khu vực chỉ định tiến hành lắp đặt thiết bị cần thiết.

Nhưng mà ai cũng không có ngờ đến, sau khi hoàn thành công tác, trên hành
trình quay trở lại Chiến hạm, ở địa điểm cách nơi chiếc Chiến hạm hạng nhẹ hạ
cánh không đến mười km, vô cùng xui xẻo ***ng phải một chi bộ đội tuần trang
của Quân viễn chinh Đế Quốc. Cái này thuần túy chỉ là trùng hợp gặp nhau mà
thôi, ngay cả chi bộ đội tuần tra Đế Quốc kia cũng không có nghĩ đến, trên một
mảnh đồi núi xanh biếc thế này, lại gặp phải một đám người Liên Bang lén lén
lút lút.

Lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ, trên đường rút về lại vô tình gặp phải địch
nhân, đã là chuyện vô cùng xui xẻo, nhưng mà chuyện xui xẻo hơn cả của Tiểu
đội 7 chính là, đội tuần tra Quân viễn chinh Đế Quốc mà bọn họ gặp phải, chính
là một chi bộ đội thiết giáp hạng nhẹ!

Những viên đạn không ngừng gào thét vút qua trên đỉnh đầu, Hứa Nhạc hai tay ôm
lấy một khẩu súng Tạp Yến được cải tiến, dựa lưng vào một cái công sự giản dị
lâm thời đắp lên phía sau cái dốc thoải, cúi đầy bất động thanh sắc, khóe mắt
không ngừng liếc qua đám thuộc hạ của mình, đang cầm súng hạng nặng yểm trợ
cho toàn đội rút về, tâm tình thoáng có chút thả lỏng lại.

Đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp phải một cuộc chiến đấu chân chính. Lúc trước
tại sơn cốc một đường Hoàng Sơn Lĩnh, Độc Cô Lĩnh, điều khiển Robot tác chiến,
cùng với lúc này, mặc bộ chiến giáp của một binh sĩ bình thường, hoàn toàn là
hai chuyện khác nhau. Nhưng không biết vì cái gì, hắn nheo chặt cặp mắt, nghe
tiếng pháo súng ầm đùng, ngửi được mùi vị khói thuốc súng cháy khét nhàn nhạt,
trong lòng cũng không có bất cứ cảm giác bối rối nào cả. Tựa hồ như là cái
mảnh chiến trường tràn ngập nguy hiểm này, vốn chính là cái địa phương vô cùng
quen thuộc đối với cái trái tim vững chắc của hắn.

Hắn dùng tay trái móc bên trong cái túi chống đạn bên mình ra một cái thiết bị
lớn cỡ nắm tay. Cái thiết bị này có một phần trục lớn, trên đầu có một cái
camera điện tử nhỏ cỡ đầu ngón tay cái, nhẹ nhàng đặt lên trên mặt đất ngay
trước cái công sự, hướng về phía quân địch chĩa tới.

Nửa giây đồng hồ sau, trên cái màn hình tinh thể lỏng nho nhỏ bố trí ngay bên
trong cái mũ giáp bảo vệ đầu kia, xuất hiện hình ảnh bên dưới của phần dốc
thoải kia.

Có mười một đầu chiến xa thiết giáp hạng nặng của Quân viễn chinh Đế Quốc,
đang dùng tốc độ cao phóng vọt về phía trận địa hướng này. Từng trận âm thanh
nổ vang, mặt đất có chút khẽ run rẩy, mà chen lẫn với những chiếc chiến xa, có
hơn một trăm gã binh lính Quân viễn chinh Đế Quốc đang ôm theo những khẩu súng
máy lạnh như băng, trầm mặc mà vô cùng lạnh lẽo không ngừng xung phong tới.

Tiểu đội thiết giáp cơ động của Quân viễn chinh Đế Quốc.

Hứa Nhạc nhìn thấy một màn này, tâm tình trở nên có chút khẩn trương, không
nhịn được mở miệng mắng mấy câu thô tục. Hắn theo bản năng liếm liếm cặp môi
có chút khô khan của mình, phát hiện ra bùn đất trên khỏa tinh cầu này không
ngờ lại có chút ngòn ngọt, không biết nó nguyên bản là như thế, hay nguyên
nhân là bởi vì đã pha trộn máu tươi của những đồng đội đã ngã xuống.

Ngày hôm nay là lần đầu tiên Tiểu đội 7 xâm nhập vào sâu trong chiến trường
giao chiến, tiến hành công tác bố trí các thiết bị theo dõi tần suất thấp. Quá
trình làm việc hoàn toàn thuận lợi, chỉ tiếc là vận khí quá kém, tại thời điểm
sắp sửa rút lui về đến cứ địa, chạy tới chạy lui thế nào mà ***ng phải Tiểu đội
tuần tra của Quân viễn chinh Đế Quốc. Chỉ là chi Tiểu đội tuần tra này rõ ràng
so với tiêu chuẩn của một chi Tiểu đội tuần tra bình thường thì còn cường đại
hơn rất nhiều. Tiểu đội 7 thiếu thôn đi những trang bị tiên tiến cùng với
những vũ khí hạng nặng, làm sao có thể chống đỡ được sự công kích của đối
phương?

Ngay khi phát hiện có kẻ địch, Tiểu đội 7 trong lúc nhất thời liền khẩn cấp
triệt thoái về phía sau, ở ngay tại khu vực sườn dốc thoải này bố trí lâm thời
một cái công sự đơn giản, mà ngay phía sau chỗ dốc thoải này chính là một mảnh
thảo nguyên lớn. Nếu như để cho Tiểu đội thiết giáp cơ động của Đế Quốc đến
được nơi này, liền có thể phát huy tối đa ưu thế tốc độ tiến công của bọn
chúng, như vậy thì vận mệnh của hơn một trăm tên binh lính của Tiểu đội 7 sẽ
vô cùng bi thảm.

Hô hấp nặng nề mấy tiếng liên tiếp, sắc mặt đang lấm lem bùn đất Hứa Nhạc liền
trở nên có chút tái nhợt, thế nhưng cặp mắt cũng càng ngày càng sáng lên. Đột
nhiên hắn chợt ngồi chồm hổm dậy, hướng về phía cái dốc thoải phía sau lên tục
móc động cò súng.

Chỉ trong vòng năm giây đồng hồ, hơn nửa băng đạn liên thanh đã bị hắn bắn
sạch ra ngoài, cái nòng súng vốn tối om lạnh băng, lúc này lại không ngừng
phát ra những tia lửa đỏ rực, nóng bỏng, không ngừng rung động.

Nhìn bề ngoài tựa hồ như là hắn bắn phá không hề nhắm mục tiêu chút nào, nhưng
mà bên dưới cái dốc thoải kia, có mấy gã binh linh đang nấp phía sau nhưng
chiếc xe thiết giáp, trên người đột nhiên xuất hiện mấy vết đạn, nặng nề mà té
ngã xuống mặt đất.

Vô số những viên đạt xuyên thấu qua bầu trời trên đỉnh đầu, tạo ra vô số những
đường thẳng nóng rực, dày đặc vô cùng, những tiếng súng thanh thúy mà khủng bố
không ngừng chui vào trong lỗ tai của mọi người núp sau công sự.

Ngón tay không ngừng truyền đến những cảm giác phản chấn vô cùng rõ ràng. Hứa
Nhạc căn bản không hề nghĩ đến chuyện quan sát kết quả sau khi bắn của mình,
chân trái hắn đã dẫm một cái thật mạnh xuống mặt đất bên dưới. Một tiếng trầm
***c vang lên, cái mặt đất rắn chắc bên dưới chân hắn đột nhiên lõm xuống một
chút, còn thân thể của hắn thì lại nương theo cỗ phản lực kia, quỹ dị vô cùng,
biến thành một luồng thân ảnh, băng ngang khoảng năm thước ngay sau cái công
sự.

Thân thể hắn nặng nề té rớt xuống mặt đất trở lại. Cơ hồ đồng thời lúc đó, cơ
pháo của một chiếc xe thiết giáp của Đế Quốc đột nhiên nổ vang, nhắm ngay chỗ
phiến mặt đất tại vị trí ban đầu của hắn mà bắn một phát. Một mảnh mưa đạn dày
đặc ngợp trời, phốc phốc mà đến, trực tiếp đem cái phiến đất đó biến thành một
đám lỗ chỗ như tổ ong.

Nếu như một khắc lúc này Hứa Nhạc hơi có chút chần chừ, hưng phấn với kết quả
sát thương mà mình bắn ra, kiêu ngoại đối với năng lực bắn súng mà mình học
được từ chỗ của Bạch Ngọc Lan, chỉ sợ lúc này hắn cũng đã biến thành một khối
tử thi rồi. Cho dù trên người của hắn chính là mặc một bộ áo giáp chống đạn
mềm tiên tiến nhất do Liên Bang vừa mới nghiên cứu chế tạo ra đi chăng nữa, bị
cơ pháo của một chiếc xe thiết giáp Đế Quốc bắn trúng người, cũng chỉ có một
kết quả khủng bố duy nhất là cả người nổ tung mà chết.

Mỗi một sợi cơ bắp trong cơ thể Hứa Nhạc lúc này cũng đã gồng lên hết sức, lực
lượng cường hãn tràn ngập đến từng mỗi một tế bào bên trong cơ thể. Sắc mặt
Hứa Nhạc mặc dù tái nhợt, nhưng cặp mắt sáng ngời, tay phải ôm theo khẩu súng
đặc chế, ở phía trên cái sườn dốc dùng một loại di động tốc độ cực cao khiến
kẻ khác cũng không dám tin, giống như biến thành một cái bóng ảo giác vậy, đám
người Đế Quốc bên dưới gian dốc căn bản không cách nào nắm chắc được phương vị
chính xác của hắn.

Phía sau một tảng đá lớn nằm ở phía Tây của cái sườn dốc, Hứa Nhạc đưa tay lau
đi mớ mồ hôi cùng với bùn đất dính đầy trên mặt hắn, thân thể thoáng co rút
lại một chút. Vài mảnh đạn lạc trên chiến trường vừa mới đánh trúng vào tảng
đá bên cạnh chỗ hắn ẩn núp, bắn ra mấy tia lửa đạn tung tóe.

Hắn vươn cây súng cầm trong tay chỉa ra phía sau tảng đá, bắt đầu liền mạng nổ
súng. Hắn thông qua thiết bị giám sát gắn trên phần mũ giáp bộ binh, nhìn thấy
đại bộ phận những viên đạn do hắn bắn ra đều ***ng vào chiếc xe thiết giáp cả,
ngoài ra cũng chỉ có một gã binh lính Đế Quốc là phần đùi bị bắn ra mấy lỗ máu
mà thôi.

Trên mảnh chiến trường cái dốc thoải này, vô số nòng súng bắt đầu bốc ra những
tia lửa đạn, phụt ra những viên đạn cực mạnh. Đám thành biên Tiểu đội 7 ý đồ
muốn lợi dụng luồng đạn dày đặc này, tạm thời áp chế một chút sự xung phong
của đám Quân viễn chinh Đế Quốc. Dù sao tốc độ di chuyển của những chiếc xe
thiết giáp khi leo lên dốc cũng sẽ bị hạn chế rất lớn.

Ngoại trừ hơn mười tên lính cũ phụ trách ngăn chặn phía sau ra, vẫn còn lại
một vài gã tân binh chưa kịp triệt thoái về mảnh thảo nguyên phía sau. Bọn họ
cũng dũng cảm đứng thẳng lên, đối với đám lính phía sau bắt đầu tiến hành bắn
phá. Thế nhưng những động tác này đều là những động tác do chính bằng sự dũng
khí hoặc là sợ hãi quá mức mà kích phát ra, cho nên hiệu quả sát thương cũng
không cao lắm, hơn nữa lại cực kỳ nguy hiểm.

Một đợt súng phản kích dày đặc này cũng không đạt được hiệu quả như bọn họ
mong muốn. Tiểu đội thiết giáp cơ động của Đế Quốc cũng không hề có chút mảy
may hỗn loạn địa hình nào cả, tốc độ xung phong cũng vẫn bảo trì cực nhanh,
căn bản không hề nhìn thấy những người đồng đội bên cạnh mình vừa ngã xuống tử
vong, mắt thấy bọn họ đã tiến tới ngay phía dưới dốc thoải rồi.

Hứa Nhạc ôm theo súng, lại bắt đầu thay đổi địa điểm ngắm bắn, tìm được một
đống cỏ khô không mấy bắt mắt. Hắn híp mắt nhìn vào bên trong cái màn hình nhỏ
trên mũ giáp, nói vào bên trong hệ thống liên lạc cá nhân:

– Không quân trợ giúp bao lâu nữa mới đến?

– Còn hai phút nữa.

Trong tai hắn truyền đến thanh âm trả lời rất nhanh mà cực kỳ bình tĩnh của
Bạch Ngọc Lan.

Hai phút đồng hồ bình thường nhìn qua chỉ là một khoảng thời gian vô cùng
ngắn, thế nhưng ở trên phiến sườn dốc thoải cây cỏ lởm chởm, bên dưới làn mưa
đạn dày đặc này mà nói, lại là một khoảng thời gian lâu dài bằng cả hai mươi
năm.

Đang lúc Hứa Nhạc vừa vươn súng bắn vừa im lặng tính toán địa điểm di chuyển
tiếp theo, đột nhiên lại nghe từ trong đống cỏ khô ngay bên cạnh mình chợt
truyền ra một tiếng thét to:

– Chạy đi!

Thân thể vô cùng cường tráng của Hùng Lâm Tuyền đột nhiên từ bên trong đống cỏ
khô nháy mắt đứng bật dậy, hất lên vô số ngọn cỏ khô, rống to một tiếng. Hai
cánh tay tráng kiện ôm theo khẩu cơ pháo xoáy nòng tốc độ cao Đạt Lâm, nòng
súng phụt ra một luồng pháo hoa tuyệt đẹp.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.