Bạch Ngọc Lan vừa trầm mặc vừa suy ngẫm, miệng vẫn không ngừng hút từng ngụm
từng ngụm thuốc lá. Khuôn mặt yên lặng bình thản bên dưới mớ tóc đen phủ lòa
xòa cũng không có bởi vì câu hỏi bất ngờ của Lan Hiểu Long mà phát sinh biến
hóa gì. Hắn nhỏ nhẹ cất giọng nói ôn nhu quen thuộc của mình:
– Bộ Quốc Phòng ban đầu cấp nhiệm vụ xuống cho Tiểu đội 7, chính là chỉ có
thời gian ba ngày tiến hành chuẩn bị. Ông chủ nhỏ đã gọi một cú điện thoại
thẳng đến Đại viện Tây Sơn, sau khi phẫn nộ mắng chửi một trận xong, liền một
phen đem ba ngày biến thành mười ngày. Bộ Quốc Phòng đã cấp cho hắn mặt mũi
như vậy, tôi đâm gã kia một dao, cũng là muốn cấp cho sự liều mạng cùng với
mặt mũi để đổi lấy mười ngày thời gian càng trở nên có hiệu suất hơn một chút.
Đám con cháu của mấy đại nhân vật này, nếu như ở dưới tay của ông chủ mà chết
quá nhiều, cho dù là vị lão gia tử ở Phí Thành hay là Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng
có muốn che chở cho hắn, cũng sẽ xảy ra rất nhiều vấn đề.
Lan Hiểu Long trầm mặc nhìn hắn, tiếp tục chấp nhất với vấn đề trước đây:
– Cậu vì cái gì lại muốn bán mạng thay cho hắn chứ?
Bạch Ngọc Lan đem tàn thuốc nhẹ nhàng dụi dụi lên trên tường, để lại một tia
dấu vết màu đen thật đậm trên đó, tàn lửa bắn ra, phát ra một tia nhiệt khí
cháy đen trong không trung.
– Nhớ lại năm đó, lần đầu tiên tiến hành thử nghiệm con Robot kiểu mới bị
thất bại, Tổng thống Tịch Cách nổi giận lôi đình, Cục Hiến Chương bắt đầu điều
tra những việc riêng mà Công ty Cơ khí Quả Xác đã từng làm. Tiểu đội 7 bị
những đại nhân vật nào đó đưa ra làm kẻ gánh tội thay. Cậu vì muốn bảo hộ cho
đám gia hỏa Hùng Lâm Tuyền kia, một mình đứng ra gánh vác tất cả tội danh, bị
đưa lên Tòa án Quân sự, cuối cùng tuy rằng may mắn thoát tội, thế nhưng lại bị
khai trừ vĩnh viễn khỏi Quân đội. Bắt đầu từ ngày đó trở đi, cậu liền bắt đầu
cai thuốc, đã từng phát thệ ngay cả một điếu thuốc cũng không hút nữa, nói là
muốn giữ gìn sức khỏe, muốn được sống lâu dài trăm năm…
Lan Hiểu Long cúi đầu theo dõi cái tàn thuốc đang từ từ tắt đi trong hai ngón
tay của Bạch Ngọc Lan, nói:
– Nhưng mà từ sau khi cậu bắt đầu đi theo Hứa Nhạc, cậu lại bắt đầu hút thuốc
trở lại. Chúng ta biết rất rõ ràng tính cách của cậu, biết được việc trái lại
lời thề này liền có ý nghĩ là gì… Trước khi ta rời khỏi Thủ Đô Tinh Quyển, An
Hòa đã từng đích thân chạy đến tìm tôi, hắn nói dạo này thấy tính tình hiện
tại của cậu hình như trở nên có chút quá mức bình tĩnh lạnh lùng, có chút dấu
hiệu giống như là điên cuồng vậy.
Lúc trước chính là tại sau khi buổi tiệc hôn lễ của gã quân nhân sĩ quan tên
là An Hòa kia kết thúc, Hứa Nhạc đã ở bên ngoài căn nhà hàng đâm một dao sau
lưng của Bạch Ngọc Lan. Lúc này chợt nhớ lại tình cảnh lúc trước, cặp mắt nhỏ
dài của Bạch Ngọc Lan nhất thời khẽ nheo lại một chút, tựa hồ còn có thể cảm
nhận được chỗ vết thương sau lưng còn đau nhức nhàn nhạt.
Hắn trầm mặc một lúc sau, mới cất giọng nói ôn nhu:
– Trong khoảng thời gian nửa năm gần đây, cậu ngày nào cũng không ngừng tiến
hành tẩy não đối với đám người Tiểu đội 7 chúng ta, hận không thể khiến cho
mấy tên gia hỏa hán tử kiêu ngạo như Đại Hùng này trở nên sùng bái tận xương
cốt đối với ông chủ, làm cho bọn họ nảy sinh sự xúc động mãnh liệt, ngay cả
nằm mơ cũng muốn được đi theo ông chủ mà lăn lộn… Bộ Quốc Phòng phái cậu đến
nơi này, không phải chính là muốn cậu hỗ trợ cho hắn thu nạp hoàn toàn Tiểu
đội 7, sau đó mới chậm rãi dần dần thu nạp toàn bộ Sư đoàn Thiết giáp 17?
Nhiệm vụ chính thức của cậu ở nơi này chính là làm sao cho càng có thêm nhiều
người cam tâm tình nguyện giao cả tính mạng cho ông chủ sao? Tôi đây chỉ là
bán mạng của một mình tôi cho hắn, thì có vấn đề gì đâu chứ?
Nghe được một câu trả lời khẳng định vô cùng thuyết phục đến như vậy, Lan Hiểu
Long, kẻ bình thường luôn luôn chanh chua nhiều chuyện, thích trào phúng thiên
sơn vạn thủy những tính toán bên trong Quân đội Liên Bang lúc này biểu tình
cũng nhất thời ngưng trọng lại, trong cặp mắt của hắn dần dần toát ra một tia
bất an cùng với lo lắng mãnh liệt, thế nhưng những lời hắn nói ra vẫn không từ
bỏ được thói quen chanh chua thường ngày:
– Cái vị Chủ quản thiên tài kia của chúng ta, sau này khẳng định sẽ đóng một
vai diễn là một đại nhân vật rồi. Quân Thần đại nhân, Bộ Quốc Phòng trong thời
gian một năm gần đây vẫn luôn một mực tiến hành lót đường cho hắn. Tôi ở nơi
này cũng chỉ sắm một vai diễn culi ôm gạch xây đường cho hắn mà thôi. Vấn đề
là cái gì cuối cùng cũng phải cho chừng mực của nó. Bất cứ những tên gia hỏa
nào bị kẻ khác xếp đặt trở thành những viên đá lót đường, nếu như cũng đều
nhắm mắt bán mạng như cậu, trong tương lai cũng chỉ có thể biến thành vô số
những mảnh đá bị đập cho vỡ nát, khảm vào bên dưới lớp xi măng lót đường, nằm
sâu bên dưới con đường vinh quang mà hắn đang bước đi mà thôi. Khi hắn mang
đôi giày quân dụng sáng loáng bước lên trên con đường vinh quang đó, một đường
nhìn thẳng lên trời, làm sao lại nhớ đến những mảnh đá vụn đang nằm sâu bên
dưới hai chân của hắn chứ?
Bạch Ngọc Lan cúi đầu, dựa sát vào tường, ngón tay khẽ đẩy nhẹ cho tàn thuốc
rơi xuống, chân phải chống ngược lên trên tường, nhanh chóng trả lời vô cùng
trực tiếp:
– Tôi từ nhỏ bắt đầu tòng quân, cả đời này đã giết qua vô số người, cũng từng
gặp qua rất nhiều chuyện, thay Chính phủ Liên Bang đi ám sát những gã thương
nhân tại Bách Mộ Đại, thay những gã công tử thiếu gia trong Quân khu đi buôn
lậu, lên vũ trụ tập kích đám hải tặc vũ trụ… Những chuyện mà cả đời ta từng đổ
công đổ sức đi làm, cũng đều không thể lớn tiếng nói cho người khác biết,
trong lòng cũng chưa từng có bất cứ ý tưởng nào ngẫm nghĩ đến cái gì gọi là
đạo đức này nọ. Mặc dù ta cũng không thể nói là trái tim cứng như sắt đá, thế
nhưng cũng có thể gọi là âm trầm lãnh lệ.
Hắn tiếp tục bình thản nói:
– Tiểu đội 7 từ trước đến nay luôn là Tiểu đội Chiến đấu kiêu ngạo cường hãn
nhất trong Công ty Cơ khí Quả Xác, tôi thân là Chủ quản Chiến đấu, một mặt bởi
vì Chính phủ mà làm ra những chuyện không thể nào cho người khác biết được,
một mặt cũng làm thêm những sự kiện hắc ám khác nhằm để kiếm tiền. Mãi tôi vẫn
cứ nghĩ những gì mình đã làm kia quả thật là chuyện sảng khoái nhất của đời
mình. Nhưng mà ngay từ sau khi bắt đầu trở thành thư ký của Hứa Nhạc, tôi mới
dần dần phát hiện ra, cuộc sống đi theo hắn mới là cuộc sống sảng khoái nhất
của đời người. Trong thời gian một năm trời không ngừng đi đi lại lại giữa Thủ
Đô Tinh Quyển cùng với Cảng Đô kia, chính là cuộc sống nhẹ nhàng thoải mái
nhất trong suốt cả cuộc đời quân nhân của tôi.
Bạch Ngọc Lan ngẩng đầu nhìn lên, dùng ngón tay dài nhỏ thanh tú của mình khẽ
hất đi mấy sợi tóc đen phủ xuống trước mặt. Trên khuôn mặt yên lặng vô cùng
mềm mại thanh tú kia nở nụ cười tràn đầy thoải mái.
– Ban đầu tôi cứ vốn tưởng rằng đi theo Hứa Nhạc chỉ là một cuộc giao dịch
mua bán kiếm tiền mà thôi, nhưng mà sau khi hắn gặp chuyện không may, tôi đội
nhiên phát hiện ra, cuộc sống của chính mình quả thật là vô cùng không thoải
mái. Tôi lại càng kinh ngạc hơn khi phát hiện ra loại động vật lãnh huyết như
tôi cũng có thể sản sinh ra một loại cảm giác bất an cùng với không thoải mái
như thế… Có lẽ là bởi vì chính cái tên gia hỏa trẻ tuổi này, đã từng vô cùng
kỳ diệu, đặt lên trên người ta một sự tín nhiệm cùng với hy vọng xa vời mà
ngay cả chính bản thân tôi cũng không biết vì sao lại như vậy?
Bạch Ngọc Lan cũng bắt chước động tác nheo mắt của Hứa Nhạc, nhìn về phía đám
quân nhân con ông cháu cha đang vô cùng chật vật chạy bộ trên sân thể dục, lại
bắt chước động tác nhún nhún vai của Lan Hiểu Long, chậm rãi nói:
– Trong cái ngày mà An Hòa kết hôn, hắn đâm tôi một đao, tôi ngược lại càng
thoải mái hơn trước đó rất nhiều. Ngay tại thời khắc đó, tôi đã biết bản thân
mình đã có thể quay trở lại những ngày của cuộc sống thoải mái nhất này.
Hắn nhìn về phía Lan Hiểu Long, nhẹ giọng cất giọng nói ôn nhu nhưng đặc biệt
vô cùng kiên định:
– Khi làm việc chung với Hứa Nhạc, trong lòng tôi có một loại cảm giác cường
đại vô cùng kiên định, vô cùng sảng khoái, có loại cảm giác đắc ý với kiểu
cuộc sống vĩnh viễn đứng thẳng lưng, ngẩng mặt nhìn người, không sợ bị người
khác chèn ép, đàn áp.
– Chúng ta cũng đã từng làm qua những sự kiện không sợ thần, không sợ quỷ, có
tư cách để mà kiêu ngạo. Nhưng mà thật sự cứng rắn, cứng rắn giống như là một
mảnh sắt thép vậy, không sợ người khác đàm tiếu, không tự cảm thấy xấu hổ với
lương tâm, có thể hướng về phía cha mẹ đang nằm trong bệnh viện của tôi, thẳng
thắn vỗ ngực báo lại những thành quả công việc của bản thân mình, tương lai
nếu như có thể còn sống sót, đến lúc tuổi già chúng ta có thể tự hào mà kể lại
cho con cháu chúng ta những sự kiện oanh liệt của cha ông chúng… Trên đời
không có người nào hoặc là sự việc nào vĩnh viễn là đúng đắn, nhưng mà đi theo
Hứa Nhạc làm ra những chuyện tình mà bản thân mình cho là đúng đắn… Loại cảm
giác này thật sự là rất tốt.
Trong lòng Lan Hiểu Long nhất thời trầm lại, hiểu được trong những lời nói nhỏ
nhẹ ôn nhu của Bạch Ngọc Lan trong thời khắc này vương đầy sự cảm khái, chính
là đang miêu tả loại cảm giác như thế nào, trong lòng lại càng sâu đậm cảm
thấy sự lo lắng của An Hòa là rất có đạo lý. Bạch Ngọc Lan đối với Hứa Nhạc
cũng không có sự sùng bái gì cả, nhưng mà lại có một loại ý tưởng muốn đi theo
tràn đầy khoái cảm giống như một loại kẻ điên đâm đầu vào nguy hiểm vậy. Loại
tình huống này đặc biệt vô cùng nguy hiểm.
– Cậu có biết hay không? Ngay trong cái ngày mà Mạch Đức Lâm bị giết chết,
tôi chính là ở trên ngọn núi ngay bên cạnh tòa nhà Cơ Kim Hội đó.
Trong cặp mắt tinh tế thanh tú của Bạch Ngọc Lan nhất thời hiện lên một tia ý
tứ hàm xúc vô cùng sắc bén, nhẹ giọng nói:
– Lúc ấy trong lòng tôi có một sự xúc động vô cùng mãnh liệt, rất muốn cùng
với hắn phát điên lên một trận. Trên thực tế, lúc ấy tôi cũng đã chuẩn bị sẵn
sàng phát điên lên rồi.
Sắc mặt của Lan Hiểu Long nhất thời đại biến, có chút không dám tin tưởng vào
những lời mà cái gã bạn thân nhất của hắn giờ phút này đang nói.
– Đáng tiếc, ngay trong lúc ấy, ở trên núi tôi lại nhận được một cái điện
thoại.
Ánh mắt của Bạch Ngọc Lan nhất thời lóe ra một tia chua xót, trong đầu chợt
hiện lên khuôn mặt của một vị phu nhân trung niên, cũng không có gì đặc biệt
thần kỳ, thế nhưng lại tràn ngập uy nghiêm. Bất chợt hắn bình tĩnh ngẩng đầu
lên nhìn lên trời, đạm mạc nói:
– Cho nên ngày đó cuối cùng tôi cũng không có phát điên lên, không có được
tận hứng một phen. Hôm nau đi theo ông chủ nhỏ Hứa Nhạc này lại có được cơ hội
lần thứ hai hiếm có, cho nên tôi cũng không định sẽ bỏ qua.
Lan Hiểu Long nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nhưng cũng không có ý định sẽ
thuyết phục cái gì.
Bạch Ngọc Lan mỉm cười vỗ vỗ lên vai của hắn, nói:
– Tôi cũng giống như ông chủ vậy, đều là những tiểu nhân vật từ dưới tầng
chót của đáy xã hội mà giãy dụa đi lên. Cũng giống như là lời Kiều Trì Tạp Lâm
đã từng nói, chúng ta trời sinh đã có bản tính của người làm cách mạng. Chỉnh
trị mấy gã công tử thiếu gia con cháu của đám đại nhân vật này, tự sâu trong
lòng cũng đều sản sinh ra một loại khoái cảm đặc thù nào đó. Gia thế của cậu
cùng với chúng ta bất đồng nhau, tự nhiên cũng không thể nào hiểu được điểm
này.
Nói xong một hồi phân tích tâm lý rất dài mà tràn đầy cảm xúc như thế này, gã
nam nhân thanh tú lại đưa tay đút vào bên trong túi quần, nét mỉm cười trên
mặt dần dần thu liễm lại, nhẹ nhàng khuê tú cúi đầu hướng về phía đám quân
nhân con ông cháu cha trên sân thể dục mà đi đến.
Lan Hiểu Long nhìn theo cái bóng lưng thanh tú kia, nghĩ đến vô số vong hồn đã
từng nằm xuống dưới con đao thanh tú của gã bằng hữu thân thiết cùng với những
thủ đoạn âm hàn cất dấu bên dưới vẻ ngoài ôn nhu của gã này, nhịn không được
biến cái động tác nhún vai quen thuộc của mình thành một sự run rẩy nhè nhẹ,
có chút thương xót cho đám công tử thiếu gia của các Nghị viên, Châu trưởng
cùng với phú gia kia.
Phải thừa nhận, thân là gã thư ký cận thân, sớm chiều ở chung trong một khoảng
thời gian dài, mặc dù chưa làm đến những chuyện như là trải chiếu mắc màn,
nhưng mà cũng đã là bưng trà châm nước, tâm tình của Bạch Ngọc Lan đối với Hứa
Nhạc cũng đã là vô cùng toàn tâm toàn ý. Trong khoảng thời gian mấy ngày huấn
luyện nghiêm khắc sau đó, hơn một trăm gã quân nhân con ông cháu cha đến từ
Thủ Đô Tinh Quyển kia, đã bị bọn người Bạch Ngọc Lan cùng với Hùng Lâm Tuyền
thu thập đến mức vô cùng thê thảm. Từ rạng sáng cho đến tối mịt, bên trong
mảnh quân doanh vô cùng hẻo lánh tại Tây Lâm này lúc nào trung tràn ngập thanh
âm rít gào, khóc rống, cùng với thanh âm gào thét đuối sức, cùng với những
thanh âm sợ hãi cầu xin được tha thứ gần như là hỏng rồi.
Chạy việt dã, chạy phụ trọng, rồi lại chạy đường trường, chân mang đá nặng, bị
thương thì băng thuốc mà chạy, hơn nữa còn được ép sử dụng các loại thuốc kích
thích mua từ chợ đen, rõ ràng là loại thuốc phi pháp. Máu tươi cùng với mồ
hôi, nước mắt nước mũi hòa trộn thấm đầy trên các bộ quân phục. Làm da màu
xanh tím cùng với bị thương lở loét cùng với những vết roi sắc lẹm. Thỉnh
thoảng có người lại ngã xuống ngất tại đương trường, cũng có người kiệt sức
đến mức ói ra mật xanh. Ánh mặt trời cùng với mặt trăng của Tây Lâm đã được
chứng kiến vô số những hình ảnh thảm liệt nhất không ngừng phát sinh.
Gã bác sĩ quân y Hầu Hiển Đông nhìn thấy trong gian y xá lâm thời hơn mười
thùng băng cầm máu y tế đã sử dụng, cùng với hơn mười thùng thuốc kích thích
hạng nặng đã trống trơn, nhìn thấy trên mười chiếc giường bệnh không bao giờ
thiếu những gã binh lính vì kiệt sức mà hôn mê bất tĩnh. Cho dù là một gã bác
sĩ quân y chuyên nghiệp như hắn, cũng không khỏi cảm thấy một tia hàn ý dâng
lên trên người. Thế nhưng cái gã cấp trên của bọn họ… gã Chủ quản Hứa Nhạc, vị
Chủ quản đại nhân thiên tài hơn người trong lòng của các thành viê Tiểu đội 7,
bình thường luôn trầm ổn, lạc quan, dưới những hình ảnh như thế này, lại luôn
dung túng mặc kệ những chuyện tình đó phát sinh.
Chẳng qua, so với những lời của Bạch Ngọc Lan khi trần thuật lại những luận
điệu của Kiều Trì Tạp Lâm chính là, Hứa Nhạc trong quá trình tiến hành tra tấn
đám quân nhân con ông cháu cha của Sư đoàn Thiết giáp 17 này, cũng không hề có
bất cứ một sự thích thú, sảng khoái mơ hồ nào cả. Hắn chỉ là dựa theo một quá
trình logic nào mà vô cùng nghiêm mật nào đó mà làm việc, hơn nữa bản thân hắn
lại vô cùng bận rộn, cũng không có dư thừa thời gian cùng với tâm tình để mà
đi hưởng thụ cái thế giới tinh thần của việc ngược đãi điên cuồng.
Dưới ngọn đèn cao áp tiết kiệm năng lượng trắng noãn trong gian phòng làm việc
riêng, Hứa Nhạc nhắm mắt, khẽ sắp xếp lại những sơ đồ thiết kế phức tạp đang
được hắn diễn giải một lần nữa trong đầu. Sau khi trải qua quá trình cải tiến,
sắp xếp, một lúc sau chậm rãi mở mắt ra, đem bức email đã được viết xong cẩn
thận gửi cho Thương Thu, đang ở cách hắn xa xôi hàng tỷ km…
Đem hệ thống lò xo tăng áp tiến hành thu nhỏ lại, đưa vào bên trong con Robot,
là một chuyện tình vô cùng khó khăn. Trình Phong Thực đưa ra một cái ý nghĩ
thiết kế thiên tài cùng với vô cùng kỳ dị, còn Thương Thu, một Công Trình Sư
càng thiên tài hơn, sau khi nhận được ý niệm thiết kế này, sau khi tiến hành
cải tiến một số chi tiết, liền bắt tay thu thập nguyên liệu, lập tức đem hệ
thống thiết kế trụ cột nguyên liệu nhẹ vốn có của con Robot hoàn toàn bỏ đi,
dưới sự toàn lực ủng hộ của Bộ Công Trình Công ty Cơ khí Quả Xác, trong thời
gian ngắn ngủi mấy chục ngày, hạng mục này liền đạt được những đột phá vô cùng
lớn.
Trong thời gian mấy ngày gần đây, Hứa Nhạc cùng với đám Công Trình Sư cộng sự
tại Bộ Công Trình Quả Xác vẫn luôn luôn duy trì sự liên hệ chặt chẽ bằng hệ
thống email mã hóa của Quân đội, chủ yếu là bởi vì hắn nóng lòng muốn trước
khi mình đi ra tiền tuyến, có thể làm ra những cống hiến cao nhất của bản thân
đối với việc tái thiết kế lại con Robot MX này, phá vỡ những trói buộc về mặt
kỹ thuật trước đây.
Đứng ở bên cửa sổ, hắn khẽ nhắm mắt lại, đưa tay xoa xoa hai bên thái dương,
sau đó mở mắt ra, nhìn về phía đám quân nhân con ông cháu cha giống như một
bầy chó nhà có tang, chỉ còn lưu lại chút hơi tàn, không ngừng đổ sức bên dưới
sân thể dục dưới ánh trăng chiếu rọi, biết mấy tên gia hỏa này đã sắp sửa bị
tra tấn đến mức tuyệt vọng cùng với đứng bên bờ vực của sự hỏng mất rồi. Nhưng
điều khiến cho hắn cảm thấy rất vui mừng chính là, ở dưới sự huấn luyện khắc
nghiệt đến như thế, hơn một trăm gã quân nhân, thế nhưng cũng không có ai có ý
định dùng biện pháp tự tổn hại mình để trốn tránh sự huấn luyện địa ngục. Có
lẽ bản thân mấy gã công tử thiếu gia này cũng không có dũng khí để mà tự làm
tổn hại chính mình? Hắn nhìn thấy đám thuộc hạ mới của mình, lúc này cũng đã
mệt mỏi đến cực điểm, nhìn thấy ánh mắt càng ngày càng lóe sáng, tràn ngập một
loại hận ý lãnh lệ, trong lòng lại cảm thấy tương đối hài lòng.
Đúng trong lúc này, điện thoại di động cá nhân của hắn chợt vang lên. Hứa Nhạc
cầm lấy điện thoại, im lặng lắng nghe, biểu tình dần dần trở nên ngưng trọng
hơn nhiều. Sự áp lực vô cùng mạnh mẽ đến từ thượng tầng Thủ Đô Tinh Quyển cuối
cùng cũng đã đến rồi.