Gian Khách – Chương 429: Chương 131 – Botruyen

Gian Khách - Chương 429: Chương 131

Trải qua thời gian phát triển mấy vạn năm tháng lâu dài trong lịch sử, Quân
đội ở trong xã hội Liên Bang từ trước đến giờ địa vị cũng không hề cao. Bởi vì
Liên Bang ở trong cái vũ trụ này vốn cũng không hề có bất cứ địch nhân nào quá
mức mạnh mẽ. Lúc đó cơ cấu chính trị xã hội của Liên Bang, chính là do sự chế
hành của Cục Hiến Chương, Pháp viện Tối cao, ngoài ra thì là Chính phủ Liên
Bang, Ủy ban Quản lý cùng với bóng ma Thất Đại Gia Tộc đứng phía sau tấm màn
lịch sử mà tồn tại.

Nhưng mà khi đám kẻ xâm lược Đế Quốc bắt đầu xuất hiện, trải qua vô số lần
thảm bại, những lần thắng thảm, những trận chiến khốc liệt, chỉ ngắn ngủi
trong thời gian gần sáu mươi năm, địa vị của Quân đội Liên Bang giống như là
gắn hỏa tiễn sau lưng, được nâng cao lên đến tột đỉnh.

Bất luận là dưới hình tượng cao thượng trong sự cảm nhận của hàng tỷ dân chúng
Liên Bang, hay là nhu cầu sinh tồn thật sự, nhu cầu về chính trị… cũng khiến
cho Quân đội trở thành một đoàn thể quan trọng nhất và cũng là đặc biệt nhất
trong xã hội Liên Bang.

Quy mô Quân đội Liên Bang được mở rộng trên diện rộng, địa vị bay cao lên,
quyền lực gia tăng vô cùng. Căn cứ theo luật lệ của Đệ nhất Hiến Chương, Tổng
thống tiên sinh, đảm nhận vai trò của Thống soái Quân đội Liên Bang, cũng tự
nhiên tính luôn cả bộ máy Chính phủ trong tay ông ta, cũng trở nên càng ngày
càng mạnh mẽ hơn. So sánh ngược trở lại, Ủy ban Quản lý Liên Bang cùng với các
gia tộc kia, trong tay không có lực lượng quân sự nào đáng kể, thì lại dần dần
mất đi vầng hào quang vốn có của nó.

Dưới tình thế đại bối cảnh khẩn trương như thế, bên trong Liên Bang đã hình
thành nên một cái không khí lấy Quân đội làm vinh quang tối cao. Bất luận là
các đại chính khách hay là các đại lão nắm nền kinh tế trong tay, cũng đều
muốn tìm mọi biện pháp nhằm để tạo nên quan hệ với Quân đội Liên Bang. Thiết
Toán Lợi Gia, một trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, cũng đều luôn một mực cố
gắng phấn đấu trên phương diện này, huống chi là các thế lực còn lại.

Nhưng mà các đại nhân vật bên trong thượng tầng Liên Bang cùng không phải là
thật sự nguyện ý, để cho gia tộc của chính mình, để cho con cháu của chính
mình, vì sự sinh tồn của Liên Bang mà đi đổ máu hi sinh. Cái bọn họ cần chẳng
qua chỉ là để cho con cháu bọn họ gia nhập vào chi bộ đội 8384, mà quân doanh
của nó vĩnh viễn chỉ đóng đô tại vùng ngoại thành Cảng Đô mà thôi. Chi bộ đội
này chính là chi thiết huyết hùng binh do đích thân Quân Thần đại nhân một tay
đào tạo ra, là chi ‘bộ đội an toàn’ mà vì nguyên nhân hình tượng nên về sau
rốt cuộc cũng sẽ không bao giờ tiến hành luân chiến trên tiền tuyến nguy hiểm
cả. Chính vì vậy cho nên nó đã trở thành đối tượng lựa chọn hàng đầu của đám
đại nhân vật này cho con cháu đầu nhập vào… Chính vì nguyên nhân đó, Sư đoàn
Thiết giáp 17 năm xưa trên chiến trường là chi thiết huyết hùng binh, hôm nay
đã biến thành một chi bộ đội không ra hồn, tràn ngập loại khí tức quyền quý
cao sang tầm thường, không có chút sức chiến đấu nào như thế này.

Thông qua lời giải thích sơ lược có chút trầm thấp của Lan Hiểu Long, Hứa Nhạc
đại khái cũng đã hiểu được một chút bối cảnh lịch sử của chi bộ đội này. Chỉ
là hắn mãi vẫn không thể nào hiểu được, cái ý đồ chân chính mà Bộ Quốc Phòng
cố ý an bày đến tột cùng là gì.

Hắn biết bản thân mình cũng không phải là một diễn viên thích hợp với vai trò
thống lĩnh Quân đội. Đơn thương độc mã chém giết ngoài ngàn dặm, cái loại
quyết đoán cùng với dũng khí mạnh mẽ này đối với hắn mà nói cũng không phải
việc gì khó. Nhưng mà muốn kêu hắn biến một đám phế thải thành một vườn hoa
tươi mà nói, lại hoàn toàn không phù hợp với tính cách xưa nay của hắn.

Nhưng mà dựa theo lịch trình suốt một năm nay của hắn mà xem ra, cái vị lão
gia tử kia của Phí Thành tựa hồ như đã hạ quyết tâm muốn xem mình đóng thật
tối cái vai diễn này rồi. Bắt đành phải bất đắc dĩ hạ quyết tâm, mang theo đám
gia hỏa của Tiểu đội 7 kia mà đi lăn lộn khắp nơi. Hơn nữa lại bởi vì hắn cuối
cùng cũng không thể nào bắt chước được tính cách của đại thúc, sau khi nhận về
mấy tên thuộc hạ sau đó không thèm để ý đến cuộc sống, đến tiền đồ sau này của
bọn họ được. Nguyên nhân quan trọng hơn nữa chính là, tuy rằng Tiểu đội 7 mãi
cho đến bây giờ vẫn không có cơ hội gia nhập lên chiến trường, phô bày ra năng
lực thực chiến chân thật của bọn họ, nhưng mà trải qua một thời kỳ dài chung
sống, Hứa Nhạc cũng từng xem qua bọn họ tiến hành huấn luyện, cũng biết được
sự chuyên nghiệp của bọn họ, tính kỷ luật cùng với cảm giác vinh dự của một
quân nhân chân chính…

– Còn đám quân nhân con ông cháu cha này thì sao?

Hắn một mình một người ngồi trong căn phòng riêng của mình, mở ra máy tính
xách tay, phát hiện bên trong hòm thư mã hóa quân sự của mình có một bức thư
hồi âm của Thương Thu. Hắn cũng không có vội vã đọc và hồi âm, bởi vì trong
khoảng thời gian nửa năm gần đây, hắn thường xuyên cùng với cô Công Trình Sư
xinh đẹp kia tiến hành trao đổi trên phương diện bảo dưỡng Robot MX khá nhiều.
Hắn nhẹ nhàng gõ lên trên bàn phím, bắt đầu biết một lá thư gửi đến cô thiên
kim tiểu thư Trâu Úc ở Lâm Hải Châu xa xôi kia.

Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, một tiếng tít nhỏ vang lên, đại biểu cho có thư
hồi âm gửi đến.

Trong hai năm gần đây, phàm hễ gặp phải những tình huống gì cần phải tiến hành
phân tích chính trị hoặc là các tính toán âm mưu này nọ gì đó, Hứa Nhạc luôn
có thói quen đầu tiên liền nghĩ đến cô thiếu nữ mỹ lệ thích ăn mặc một màu đỏ
tươi kia. Cái loại thói quen này bắt đầu từ hồi còn ở tại căn nhà trọ Vọng Đô,
một đường mãi cho đến bây giờ cũng không hề thay đổi. Bởi vì Hứa Nhạc hiểu rất
rõ ràng, bộ não thiên tài của chính mình chỉ thích hợp với các ngôn ngữ thuộc
về máy móc, đối với những loại âm mưu quỷ kế phiền phức của nhân loại tuyệt
đối không một chút xíu am hiểu nào.

Cái gã bạn thân Thai Chi Nguyên kia của hắn khẳng định cũng có cái đầu âm mưu
quỷ kế rất có giá trị, cùng với tuyệt đối đáng tín nhiệm, nhưng mà hắn thật sự
cũng không muốn tình bạn giữa mình và gã này lại nhiễm phải những loại thủ
đoạn chính trị đen tối này. Điều càng quan trọng hơn nữa chính là, cái vị Thái
Tử gia này rất thường xuyên chơi đùa cái trò mất tích.

Trâu Úc hồi âm lại cho hắn rất nhanh, người mẹ trẻ này cực kỳ bình tình, dùng
loại ngôn ngữ vô cùng đơn giản, thay Hứa Nhạc phân tích một chút tình huống
hiện tại mà Hứa Nhạc đang gặp phải, cùng với nguyên nhân chân thật vì sao Bộ
Quốc Phòng lại một phen biến hắn thành một cây đao…

Liên Bang cùng Đế Quốc đích chiến sự khai mạc, Liên Bang một mảnh rung động
phấn khởi ở ngoài, vẫn như cũ khó có thể tránh cho địa xuất hiện phản chiến
đích tiếng hô, nhất là từ Mạch Đức Lâm thanh niên quân phân hoá đi ra đích một
chi Kiều Trì Tạp Lâm học phái phần tử, không biết theo cái gì cách, lấy đến
Quân đội Cục Hậu Cần đội đích nhân sự danh sách, hơn nữa thông qua Đặc khu Thủ
Đô nhật báo đăng đi ra, Liên Bang dân chúng nhóm khiếp sợ phẫn nộ đích phát
hiện, mấy cái này không cần ra tiền tuyến đích Cục Hậu Cần trong môn, đúng là
tràn ngập Liên Bang chính khách cùng kẻ có tiền hậu đại đích thân ảnh.

Chiến sự giữa Liên Bang cùng với Đế Quốc đã chính thức khai mạc. Bên trong
Liên Bang ngoại trừ đại bộ phân dân chúng rúng động cùng với phấn khởi ra, vẫn
như cũ khó có thể tránh khỏi xuất hiện những cá thể phản chiến. Nhất là một bộ
phận thanh niên trước đây ủng hộ Mạch Đức Lâm cùng với những phần tử ủng hộ
trường phái của Kiều Trì Tạp Lâm. Đám người này không biết bằng cách nào đó,
đã lấy được danh sách nhân sự của Cục Hậu Cần của Quân đội Liên Bang, hơn nữa
còn thông qua con đường Nhật báo Đặc khu Thủ đô mà phát tán ra ngoài. Đám dân
chúng Liên Bang khiếp sợ cùng với vô cùng phẫn nộ phát hiện ra, bên trong Cục
Hậu Cần, vốn dĩ không cần phải đi ra tiền tuyến chiến đấu, đúng là tràn ngập
bóng dáng của các con cháu của các đại chính khách Liên Bang cùng với các đại
gia, đại nhân vật khác…

Ở trong bức email phân tích, Trâu Úc đã dùng những ngôn ngữ vô cùng trào phúng
mà châm chọc đám đại nhân vật bên trong Liên Bang, thậm chí ngay cả vị phụ
thân đại nhân của chính mình cũng không hề buông tha. Bởi vì vị đương kim Bộ
trưởng Bộ Quốc Phòng này, mấy năm trước đây, trên thực tế chính là vị chủ quản
đại nhân của Cục Hậu Cần Quân đội Liên Bang.

Dưới sự toàn lực áp chế của Chính phủ Liên Bang cùng với các thế lực thượng
tầng trong xã hội, cái tin tức này rất nhanh đã bị áp chế xuống. Nhưng mà Tổng
thống Mạt Bố Nhĩ lại lập tức hạ mệnh lệnh cho Bộ Quốc Phòng triển khai điều
tra toàn diện, phẫn nộ ra chỉ thị, nhất định phải điều tra cho rõ ràng minh
bạch, tình trạng hiện tại của Quân đội Liên Bang có phải là đang phát triể
theo chiều hướng xấu hổ, đi ngược lại phương châm bình đẳng giữa giàu và nghèo
mà Chính phủ Liên Bang đang hô hào thực hiện hay không…

Có lẽ đúng là bởi vì cái bối cảnh đặc thù này, cũng có lẽ bởi vì do vị lão gia
tử tại Phí Thành kia sớm cũng đã nhìn không vừa mắt bộ dạng nhếch nhác hiện
tại của Sư đoàn Thiết giáp 17, cho nên mới có chuyến lữ hành vũ trụ khiến cho
đám công tử con ông cháu cha kia phẫn nộ mà hoảng sợ như thế, mới có một màn
xảy ra ngày hôm nay trong quân doanh Tây Lâm…

Các quân nhân con cháu của bình dân bá tánh, ở tại tiền tuyến Tây Lâm bỏ sinh
mệnh, đổ nhiệt huyết, trong khi đó đám quân nhân công tử con cháu của các đại
nhân vật thì lại trốn tránh tại vùng ngoại thành Cảng Đô, trải qua cuộc sống
vô âu vô lo, ăn no ngủ kỹ, chăn êm nệm ấm, chơi bời phóng đãng…

Đọc xong bức email này, Hứa Nhạc khẽ nheo mắt lại, cũng không có cảm thấy rét
lạnh, mà ngược lại trở nên vô cùng bình tĩnh.

Hắn sớm đã biết rằng xã hội Liên Bang đã bị thối nát đến một trình độ nhất
định nào đó, nhưng mà hắn cũng không ngờ nổi đám đại lão trong Liên Bang cũng
dùng một thanh đao sắt để cắt xuống mớ thịt nát đó… Hắn trầm mặc suy nghĩ miên
man, cũng không hề lưu ý đến, ở cuối bức email, Trâu Úc đã dùng một câu biểu
lộ sự phẫn nộ cùng cực, nhắn Hứa Nhạc bảo cái tên gia hỏa lưu manh kia đừng có
chạy đến làm phiền mình nữa…

o0o

Hứa Nhạc đi ra khỏi phòng, tiến vào bên trong quân doanh không khí vô cùng
trầm thấp kia, nhìn về phía đám quân nhân con ông cháu cha giống hệt như một
đám ô hợp hỗn loạn kia, đeo lên cặp kính râm, quát lớn:

– Tập hợp!

Cũng không có xuất hiện trường hợp không ai thèm nghe mệnh lệnh của hắn. Bởi
vì dù sao nơi này cũng là ở trong quân doanh, hắn lại là sĩ quan quân sự cao
cấp nhất ở đây. Chỉ là tốc độ tập hợp của bọn họ rõ ràng là rất chậm. Đám công
tử con ông cháu cha tiến vào quan doanh chỉ để dát vàng lên mặt này rõ ràng là
lết thếch từng bước đi tới.

Hứa Nhạc nhìn chằm chằm về phía hơn một trăm gã quân nhân ở trước mặt mình,
hắn có thể nhìn thấy rõ ràng trên mặt của đám gia hỏa này cái gọi là cảm giác
bản thân mình ưu việt cùng với thái độ không thèm đặt người khác vào mắt.

Hứa Nhạc đeo trên mắt cặp kính râm, nhìn chằm chằm về phía đám quân nhân kiêu
ngạo trước mặt, biểu tình vô cùng bình tĩnh.

Nếu so sánh về xuất thân của đám công tử con ông cháu cha thuộc thượng tầng xã
hội Liên Bang trước mặt này, hắn chỉ là một gã cô nhi đến từ Đại khu Đông Lâm,
xuất thân bần hàn, khi sinh ra, mở miệng cũng không thể nào ngậm những chìa
khóa vàng hay là bảo ngọc châu báu gì cả. Nhưng mà… hắn có được thực lực vô
cùng cường đại cùng với xương cốt cứng rắn. Trong đầu hắn lại có sự ủng hộ
nhiệt tình của cái lão gia hỏa tồn tại từ thời cổ xưa nhất của nhân loại, và
cũng là sự tồn tại vĩ đại nhất trong lịch sử. Cho dù có đối diện với vị Quân
Thần Lý Thất Phu được vạn dân kính ngưỡng đi chăng nữa, hắn vẫn có thể cứng
rắn đối mặt, tâm thần không lay động. Ở trước mặt hắn mà thể hiện sự ưu việt
về cảm giác? Đây căn bản là một sự tự sỉ nhục mình mà thôi.

Sau khi trầm mặc một lúc, hắn mới mở miệng, hướng về đám quân nhân trước mặt
mà lạnh lùng nói:

– Có lẽ rất nhiều người trong các vụ lúc này còn đang suy nghĩ, vì cái gì mà
Bộ Quốc Phòng lại đem đám các người phái đến Tây Lâm như thế này. Kỳ thật tôi
cũng vô cùng nghi hoặc về cái vấn đề này. Bởi vì nếu muốn huấn luyện các
người, tôi cũng không biết là cần phải bắt đầu huấn luyện từ đâu cả. Các người
vốn chỉ là một đống bùn nhão đầy tạp chất, cho dù có quẳng vào lò tinh luyện,
nung nóng thêm mấy năm trời đi chăng nữa, đại khái cũng chỉ có thể biến thành
một đống gốm sứ vỡ vụn vô dụng mà thôi, cũng không có khả năng biến thành
những vật liệu sắt thép chân chính mà Quân đội cần. Vật liệu của chính bản
thân các người, mới có thể quyết định sự hữu dụng của các người. Nếu như các
người đã là một đống phế thải, cho dù có đưa ra tiền tuyến đi chăng nữa, cũng
sẽ bị bom đạn gầm rú của đám người Đế Quốc dọa cho sợ hãi đến mức tiểu tiện cả
ra quần, như vật sẽ biến thành một đám hỗn độn hôi thối. Một đám người như vậy
mà gia nhập vào trong Tiểu đội 7 của tôi, sẽ khiến cho tôi vô cùng không thoải
mái, vô cùng phẫn nộ…

Trước đây trong căn cứ huấn luyện đặc biệt của Bộ Quốc Phòng tại tinh cầu S1,
Hứa Nhạc đeo cặp kính râm, đã rất nhiều lần đóng vai một gã thầy giáo chỉ huấn
lãnh khốc vô tình, bây giờ lại một lần nữa đóng vai đó liền vô cùng thành
thục. Lúc trước những gã tinh anh chân chính của Quân đội Liên Bang cũng từng
bị những lời nhục nhã của hắn mà thần trình trở nên đỏ bừng, tâm tình vô cùng
phẫn nộ mà bộc phát, huống chi lúc này trước mặt hắn chỉ là một đám quân nhân
con ông cháu cha đến từ Sư đoàn Thiết giáp 17, một đám công tử hư hỏng cả đời
này chưa bao giờ chịu qua bất cứ một sự sỉ nhục nào cơ chứ?

Phế vật, một đám hỗn độn hôi thối, một đống bùn nhão đầy tạp chất không có khả
năng rèn luyện thành sắt thép… Đám quân nhân kiêu ngạo kia sau khi nghe được
những từ nghĩ nhục nhã đến cực điểm như thế này, lại nhìn thấy vẻ trào phúng
khi dễ cùng cực của gã quân nhân sĩ quan Trung Tá, đeo cặp kính râm che khuất
hơn phân nửa khuôn mặt trước mặt mình kia, sắc mặt sớm đã trở nên khó coi dị
thường. Trong mắt rất nhiều người lúc này đã toát ra thần sắc cừu hận vô cùng.
Có một số kẻ còn bắt đầu mang sắc mặt âm trầm mà quay sang nghị luận lẫn nhau
nữa.

Hứa Nhạc cũng không thèm để ý đến những biểu hiện rõ ràng là khinh thường kỷ
luật Quân đội của bọn người kia. Hắn cúi đầu nhìn xuống danh sách các gã quân
nhân trong bản ghi chép điện tử trong tay mình, nói:

– Nhưng mà một khi Bộ Quốc Phòng đã một phen đem đám các người giao vào trong
tay của tôi, Tổng thống tiên sinh một khi đã tín nhiệm tôi, tôi cũng chỉ đành
phải miễn cưỡng mà gánh lấy cái trách nhiệm vô cùng nặng nề này mà thôi. Ở đây
tôi cũng nói thật với các người luôn, khoảng mười ngày nữa, chúng ta sẽ đáp
phi thuyền, hạ cánh xuống tinh cầu 163 chấp hành một cái nhiệm vụ mang tính
nguy hiểm vào bậc nhất. Tôi tin tưởng chắc chắn rằng, sau khi hoàn thành xong
cái nhiệm vụ này, cơ hội sống sót của các người có thể nói là gần như bằng 0.

Ngoại trừ mấy tên quân nhân dũng mãnh cường hãn mà bất tuân kỷ luật ở phía sau
ra, đại bộ phận đám quân nhân con ông cháu cha nhất thời sắc mặt kịch biến.
Nếu như nói lúc trước những lời nói của Hứa Nhạc khiến cho bọn chúng cảm thấy
phẫn nộ, thì giờ phút này khi nghe hắn công bố nhiệm vụ, thì lại khiến cho bọn
chúng cảm thấy một sự sợ hãi mãnh liệt dâng lên trong lòng.

Những lời nói này của Hứa Nhạc cũng không phải là nói dối. Căn cứ theo những
gì Trâu Úc đã phân tích trong bức email kia, Chính phủ Liên Bang vì để trấn áp
sự phẫn nộ của công chúng, vì để dàn xếp đám phần tử của Kiều Trì Tạp Lâm,
cũng như để thể hiện sự thành ý đối với phương diện Thanh Long Sơn đang trên
quá trình sáp nhập quân sự kia, cho nên mới làm ra những động tác ứng phó như
thế.

Đương kim Tổng thống Mạt Bố Nhĩ vốn là xuất thân từ tầng lớp bình dân, bất
luận là bởi vì sự phẫn nộ của bản thân mình, hay là muốn để bình ổn sự phẫn nộ
của dân chúng Liên Bang, cũng đều muốn đẩy đám gia hỏa con ông cháu cha này ra
tiền tuyến chân chính, tiếp nhận sự khảo nghiệm máu lửa chân chính của chiến
trường. Mà Hứa Nhạc, chính là cây đại đao ở trong tay của Tổng thống Mạt Bố
Nhĩ…

Sau khi nhận rõ ràng ra ý đồ chân chính sau chuyện này, cũng không khiến cho
Hứa Nhạc cảm thấy tức giận gì cả. Hắn từ trước đến giờ vẫn luôn kính ngưỡng
cùng với thưởng thức vị Mạt Bố Nhĩ tiên sinh này, chính là người mà Thi công
tử đã nói: Vị Tổng thống của chúng ta…

Vị Tổng thống tiên sinh này đã một phen cứu hắn từ trong ngục giam đi ra. Hơn
nữa vị Tổng thống tiên sinh này luôn một mực thể hiện những hành vi cùng với
phẩm đức thường ngày hoàn toàn không giống đám chính khách bình thường khác.
Tổng thống tiên sinh là một sự khác biệt trong lịch sử chính trị của Liên
Bang. Sự khác biệt của ông ta đáng giá cho những thanh niên nhiệt huyết như
Hứa Nhạc chân thành ủng hộ. Cho nên hắn hoàn toàn nguyện ý cố gắng hoàn thành
sư mệnh mà Tổng thống các hạ giao phó cho hắn.

Cho nên đám công tử thiếu gia phế thải của các đại nhân vật Liên Bang này, nếu
như muốn có thể sống sót, nhất định là phải thay đổi thái độ nhân sinh của
chính mình. Nếu như bọn họ gia nhập lên chiến trường mà chết đi, Hứa Nhạc tin
tưởng rằng bản thân mình sẽ không nhỏ một giọt nước mắt thương xót nào cho bọn
hắn.

Hắn nhìn về phía đám binh lính cường hãn mà bất tuân kỹ luật đang đứng ở phía
sau nhóm người, lúc này vẫn không chút nào che giấu được vẻ phóng đãng kiêu
ngạo cùng với khiêu khích trên mặt mình, cặp mày rậm khẽ cau lại một chút. Đám
‘người đẹp thể hình’ này chính là những hình ảnh trưng bày mặt tiền của Sư
đoàn Thiết giáp 17, nhìn qua thì giống như đám thủ hạ của Đỗ Thiếu Khanh, là
một đám binh lĩnh lãnh khốc kiêu ngạo mà cường hãn, thế nhưng bọn chúng lại
hoàn toàn không học được sự kỷ luật như thép của Sư đoàn Thiết giáp 7, quả
thật kiến cho người khác cảm thấy thập phần chán ghét.

– Nhan Bính Yến, Liễu Thanh Tùng…

Hứa Nhạc đem tên của mấy gã quân nhân kia gọi ra, sau đó nói:

– Các người lưu lại đây, còn những người khác bắt đầu chạy bộ quanh sân thể
dục, cho đến khi nào tôi gọi mới dừng lại.

Đây là một cái mệnh lệnh có thể nói là tạm thời giải tán. Thế nhưng giờ phút
này đám quân nhân con ông cháu cha đnag lâm vào khiếp sợ, cảm xúc tràn ngập
phẫn nộ, khủng hoảng, cũng không có bất cứ kẻ nào nghe theo mệnh lệnh mà bắt
đầu chạy. Bọn chúng đồng loạt dùng ánh mắt giống như là phun lửa nhìn chằm
chằm về phía Hứa Nhạc, tựa hồ như muốn dùng ánh mắt của mình đốt cháy luôn cặp
kính râm lạnh lùng trên mặt của hắn vậy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.