Gian Khách – Chương 426: Chương 128 – Botruyen

Gian Khách - Chương 426: Chương 128

Ròng rã một đêm sau đó.

– Các thông số, số liệu đã xác nhận xong!

Bạch Ngọc Lan thu liễm lại ánh mắt có chút mệt mỏi của mình, nhìn xuống màn
hình tinh thể lỏng mini trong tay mình, khẽ gật gật đầu, sau đó ngẩng đầu lên,
hướng về phía con Robot MX cao lớn đang đứng dựa vào phần vách tường cách đó
không xa, nhẹ nhàng cất giọng nói ôn nhu cố hữu của hắn.

Hứa Nhạc lúc này đang đứng ở phía ngoài của khoang điều khiển con Robot, tiến
hành điều chỉnh kết nối một số thao tác số liệu gì đó, nghe Bạch Ngọc Lan
thông báo, khẽ huýt sáo nhàn nhạt một tiếng, sau đó xoay đầu cau mày nhìn về
phía xa xa. Bởi vì chỗ lối vào nhà kho, đang có một đám quân nhân sĩ quan tiến
vào.

– Trung Tá Hứa Nhạc phải không?

Một gã nam nhân mặc đồng phục Thiếu Tướng của Quân khu Tây Lâm nhìn về phía gã
quân nhân sĩ quan trẻ tuổi đang đứng trước con Robot, ôn hòa cất giọng hỏi.

Hứa Nhạc thoáng gật gật đầu.

– Bởi vì những thể hiện xuất sắc của anh trong lần hành động quân sự Thắng
Lợi trước đây, cho nên Bộ Quốc Phòng trao tặng cho anh Huân chương Tử Kim cấp
2.

Gã Thiếu Tướng từ trong cái hộp nhỏ do gã thuộc hạ bên cạnh đưa tới, lấy ra
một khỏa Huân chương, mỉm cười nhìn về phía Hứa Nhạc đang từ trên con Robot MX
leo xuống, hạ thấp thanh âm nói:

– Anh cũng biết đó, đây là lần hành động bí mật, cho nên việc trao tặng Huân
chương cũng chỉ có thể tiến hành bí mật mà thôi.

Hứa Nhạc cúi đầu nhìn thoáng qua cái Huân chương phát ra quang mang lòe lòe
sáng ở bên trái bộ quân phục của mình, vừa được gã Trung Tướng kia đeo lên, im
lặng thầm nghĩ, cho đến bây giờ mình đã có được một khỏa Huân chương Tử Tinh,
một khỏa Huân chương Tử Thần cao nhất của Quân đội Liên Bang, hôm nay lại có
thêm một khỏa Huân chương Tử Kim cấp 2… Nhưng mà ngoại trừ cái Huân chương Tử
Tinh có cấp bậc thấp nhất ra, hai cái Huân chương còn lại cũng chỉ có thể một
mình mình thưởng thức, chỉ có thể chưng trong nhà mà thôi… Việc này quả thật
không khỏi khiến người khác có chút khó chịu.

Tựa hồ như đoán ra được hắn đang suy nghĩ cái gì, vị Thiếu Tướng của Quân khu
Tây Lâm khẽ mỉm cười nhắc nhở một câu:

– Ít nhất hiện tại trên con Robot MX của anh, có thể sơn lên đó mười ngôi
sao…

Cứ hễ tiêu diệt được một đầu Robot Đế Quốc, liền có thể sơn lên trên con Robot
của mình một ngôi sao. Đây chính là vinh quang lớn nhất của những gã phi công
Quân đội Liên Bang. Hứa Nhạc thoáng rùng mình một cái, mới hiểu được những
chiến tích của mình ở trên Tinh cầu 5460 rốt cuộc cũng đã được Bộ Quốc Phòng
xác nhận.

Hắn còn chưa kịp cảm khái cái gì, Bạch Ngọc Lan ở sau lưng hắn, ngay bên dưới
con Robot MX, đã ném xuống cái tàn thuốc trong miệng, mỉm cười cầm lấy cái máy
phun sơn, bắt đầu cẩn thận mà tỉ mỹ vẽ lên trên phần vai phải của con Robot MX
một khỏa ngôi sao sáng loáng…

o0o

Có lẽ ngay tại thời điểm đó, ở tại tiền tuyến Tây Lâm xa xôi, ở trên một khỏa
tinh cầu hành chính đã hoàn toàn rơi vào tay giặc, trên bầu trời tràn ngập
sương mù màu đen cùng với những lửa đạn phòng không ngợp trời, trong một phiến
bình nguyên rãi rác những rừng rậm cùng với hoang mạc. Tại một khu vực vùng
núi phía trước một căn cứ đổ bộ do Quân đội Liên Bang vừa mới thành lập xong,
một đầu Robot MX màu đen thế hệ mới nhất của Quân đội Liên Bang, đang chậm rãi
thu hồi lại thanh đao hợp kim sáng loáng, vương vãi đầu khói súng cùng với vết
máu của mình.

Khu căn cứn này vừa mới đáng đuổi xong một làn sóng tấn công cuồng bạo của
Quân viễn chinh Đế Quốc. Vô số những quan binh, quân nhân sĩ quan ở bốn phía
đều dùng một ánh mắt nóng bỏng mà sùng bái nhìn chằm chằm về phía con Robot MX
màu đen này. Bởi vì trong một trận chiến đấu ngay trước đó, chính con Robot MX
màu đen này đã thô bạo mà vô cùng cường hãn, một mạch tiêu diệt mười một đầu
Robot Đế Quốc.

Bên trên phần vai trái máy móc tráng kiện của con Robot MX màu đen này, đã
được sơn dày đặc vô số những ngôi sao màu vàng, sáng lạn lóa mắt.

Đám bộ đội đổ bộ xuống hai khỏa tinh cầu nằm trong tay giặc này, tuyệt đại bộ
phận đều đến từ Quân khu Tây Lâm. Đợt đổ bộ đầu tiên dưới sự trợ giúp xa xỉ
đến cực điểm bằng các luồng chủ pháo quang năng của các Chiến hạm Vũ trụ bên
trên, sau khi trả một cái giá vô cùng khổng lồ chính là cái chết của mấy ngàn
danh quân nhân sĩ quan, binh lính của Quân đội Liên Bang, cuối cùng cũng có
thể đứng vững dưới từng làn từng làn sóng công kích, đợt sau cao hơn đợt trước
của Quân đội Đế Quốc không ngừng điên cuồng tấn công. Bọn họ rốt cuộc cũng tìm
lại được chút thời gian thở dốc nghỉ ngơi khôi phục quý giá.

Sau khi xác định được Quân đội Liên Bang ở khu vực đồi núi tại khu vực phía
Đông Nam của hành tinh này thành lập nên bảy khu căn cứ đổ bộ, Quân đội Đế
Quốc tuyệt đối không cho phép bảy khu căn cứ đổ bộ của Quân đội Liên Bang này
có thể giống như một đóa hoa mai, cứ như vậy nhẹ nhàng nổ rộ ngay trong bụng
của chính mình. Bằng không đợi đến khi đám Quân đội Liên Bang có thể hoàn
chỉnh được bảy khu căn cứ đổ bộ này, với lợi thế chủ nhà, đám bộ đội chủ lực
của đối phương có thể mạnh mẽ di chuyển xuống hành tinh này, như vậy Quân viễn
chinh Đế Quốc đang cô đơn nơi đất khách quê người, không một ai giúp đỡ, tất
nhiên sẽ nghênh đón kết cục thất bại không hề nghi ngờ.

Cho nên trong mấy ngày này, bảy khu căn cứ đổ bộ này đã nghênh đón những công
kích dày đặc khủng bố mà người bình thường khó có thể tưởng tượng ra được.

Trên không gian vũ trụ luôn không ngừng có những Chiến hạm vận chuyển của Tây
Lâm, vượt qua được những luồng đạn đạo không kích của Quân viễn chinh Đế Quốc,
bổ sung liên tục quân lính cùng với vật tư, vũ khí… Nhưng mà mặc dù như vậy,
cũng sắp sửa không theo kịp tốc độ thương vong nhanh chóng của Quân đội tiền
tuyến.

Khắp nơi trong khu vực đồi núi tràn ngập những đầu Robot Nguyệt Lang thế hệ
thứ ba của Quân đội Đế Quốc, những hệ thống đạn đạo trung bình không ngừng gào
thét che lấp mặt trời mà công kích xuống… Bảu khu căn cứ đổ bộ của Quân đội
Liên Bang cứ không ngừng xây dựng rồi bị phá hủy, phá hủy xong rồi lại xây
dựng lại. Binh lính thả xuống rồi bị tử vong, tử vong liền có binh lính khác
cung cấp xuống. Cảnh thi thể, máu tươi tuôn chảy cứ không ngừng lặp đi lặp lại
liên tục.

Phần đồi núi tự nhiên bên cánh phải bên ngoài khu căn cứ đã bị hỏa lực của
Quân viễn chinh Đế Quốc tàn phá sụp đổ hơn phân nửa. Bởi vậy có thể thấy được
chiến tranh kịch liệt đến trình độ như thế nào.

Khu căn cứ Thu Lâm nhìn qua bên ngoài vô cùng đơn sơn. Bốn mươi bảy đầu Robot
công trình khổng lồ không ngừng vận chuyển những mảnh kim chúc khổng lồ tiền
hành xây dựng lại phần thành lũy. Cảnh cháy khét không ngừng diễn ra ở khắp
nơi. Mặc dù công tác tu bổ được tiến hành không ngừng nghỉ, nhưng vẫn như cũ
không thể nào để cho mỗi một khu công sự đều đạt đến trạng thái hoàn hảo nhất.

Khu căn cứ Thu Lâm này chính là căn cứ tiền tuyến trước nhất của bảy căn cứ đổ
bộ, luôn luôn đón nhận những công kích cường hãn nhất của Quân viễn chinh Đế
Quốc. Chỉ ngắn ngủi trong thời gian mười ngày, số binh lính hi sinh trên chiến
trường đã đạt đến con số vô cùng khủng bố: 40%.

Đã có mấy lần đám Robot Nguyệt Lang của Quân viễn chinh Đế Quốc đã xâm nhập
thẳng vào bên trong khu căn cứ, mắt thấy liền phải thất thủ đến nơi, lại nhờ
có sự can thiệp của Chủ pháp Hạm đội bên ngoài vũ trụ nên mới có thể có được
cơ hội mà thở dốc, nghỉ ngơi khôi phục lại.

Ở trên bình nguyên phía trước mặt căn cứ có mười bảy cái hố sâu khổng lồ, do
những đất đá nóng chảy ra hòa tan, ngưng kết lại, biến thành những hố nham
thạch đen xì. Trong không khí chạng vạng lạnh lẽo như băng vẫn không ngừng bốc
lên từng luồng khói nóng bỏng. Những cái hố này chính là dấu vết do Chủ pháo
Hạm đội Liên Bang để lại…

– Đại đột Robot của Quân đoàn Hắc Tang Quân viễn chinh Đế Quốc đã tạm thời
rút lui. Phỏng chừng phải hơn một tiếng đồng hồ sau mới có thể tiếp tục tiến
công.

Một gã quân nhân tham mưu của Quân khu Tây Lâm nhìn những biểu hiện trên hệ
thống ra-đa, lớn tiếng báo cáo.

Gã quan chỉ huy cao cấp nhất trong căn cứ Thu Lâm, trên vai lộ ra quân hàm
Thiếu Tướng. Trên thực tế, đường đường là một Tướng quân của Quân đội Liên
Bang, rất ít có cơ hội đích thân chạy ra tiền tuyến. Nhất là những khu vực
tiền tuyến tiền tiêu ban đầu vô cùng nguy hiểm như căn cứ Thu Lâm này. Nhưng
mà hiện tại ông ta không thể không đến đây.

Quân đội Liên Bang cùng với Quân viễn chinh Đế Quốc cũng đều hiểu rất rõ ràng
bảy khu căn cứ đổ bộ tập kết tại nơi này là có ý nghĩa đặc biệt như thế nào…
Tư lệnh đại nhân cũng đã đi đến khu vực tầng khí quyển chiến sự vô cùng khủng
bố bên trên không gian rồi. Ông ta đang ở trên Chiến hạm mà lạnh lùng quan sát
chính mình. Chính vì vậy mà vị Thiếu Tướng này đương nhiên muốn ra tuyến đầu,
muốn ra tiền tuyến tiền tiêu!

Không biết năng lượng phân bổ của chủ pháo trên Hạm đội còn có thể tiếp tục
duy trì thêm bao lâu được nữa? Không biết đám kẻ điên kia của Quân viễn chinh
Đế Quốc còn có thể bất kể sống chết, liều mạng công kích mãnh liệt vào đây
thêm bao lâu nữa? Chẳng lẽ đám người bọn họ vĩnh viễn không biết cái gì là
chịu thua hay sao?

Vị Thiếu Tướng biểu tình kiên nghị, giương mắt nhìn về phía khu vực bị sụp đổ
khá lớn tại một phần rào ngăn bằng hợp kim bên ngoài lớp rào của khu căn cứ,
nhìn thấy con Robot MX màu đen đang đứng đó, giống như là được tắm gội dưới
ánh mặt trời hoàng hôn. Trong lòng nghĩ thầm nếu không phải có hắn ta ở nơi
này, nếu không phải hắn cổ động quân tâm kiên quyết không chịu thất bại, có lẽ
khu căn cứ này sớm đã bị công phá rồi.

Cái suy nghĩ giống như vị Thiếu Tướng này xuất hiện trong đầu rất nhiều người
khác trong khu căn cứ.

Sau khi cuộc đại chiến tạm ngừng, khói thuốc súng vẫn còn chưa tiêu tan, hơn
ba trăm đầu Robot M52 cùng với mười đầu Robot MX của khu căn cứ Thu Lâm bắt
đầu tiến hành dọn dẹp chiến trường. Đám quân nhân tham mưu trong khu vực Bộ
Chỉ Huy sâu bên dưới căn cứ bắt đầu tiến hành đánh giá tổn hại chiến báo. Các
con Robot côn trình bắt đầu ì ầm hoạt động, tu bổ lại phần hư hỏng của khu căn
cứ bằng hợp kim. Những bác sĩ chiến trường bắt đầu chuyên chú tiến hành chữa
trị, băng bó vết thương, sơ cứu ban đầu cho những gã thương binh…

Nhưng mà tất cả những người này, trong lúc tiến hành công tác khẩn trương của
mình, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên một cái, nhìn về phía chỗ hổng kia, nhìn
về phía con Robot MX màu đen đang tắm mình trong ánh hoàng hôn. Trong ánh mắt
đám binh lĩnh Liên Bang kia, có kẻ thì rung động, có kẻ thì sùng bái, có kẻ
thì cuồng nhiệt, tất cả các cảm xúc pha trộn lẫn nhau.

Lúc trước dưới sự công kích dày đặc của hệ thống đạn đạo Quân viễn chinh Đế
Quốc, đem khu vực phía Tây Bắc của khu căn cứ phá vỡ ra một khoảng lỗ hổng
lớn. Đại đội Robot Nguyệt Lang của Quân đoàn Hắc Tang nháy mắt dồn lại, giống
như là một con hắc long khổng lồ, rít gào phóng lên, ý đồ muốn theo cái lổ
hổng kia mà tiến vào. Thanh âm rầm rập của những cái chân hợp kim va chạm với
mặt đất vang lên rõ ràng vô cùng, cực kỳ kinh người.

Ngay vào thời điểm nguy hiểm cùng cực đó, con Robot MX màu đen, trên vai mang
đầy những khỏa ngôi sao vàng sáng loáng, ngạo nghễ không ai bì nổi, đã suất
lĩnh Doanh đoàn Robot của hắn, phóng thẳng đến chỗ hổng kia, hoàn toàn chắn
lại chỗ hổng này, một tấc cũng không chịu lui. Tựa như một bức tường dũng mãnh
bằng sắt thép, gió thổi cũng không động, sóng đánh cũng không chịu ngã. Con
Robot MX màu đen đó tựa như có một ma lực mãnh liệt nào đó, điên cuồng nhảy
múa, vặn vẹo, công kích lừng lẫy dũng mãnh vô cùng dị thường. Một phen đem
toàn bộ đám Robot của Quân viễn chinh Đế Quốc hoàn toàn ngăn cản lại.

Mỗi một khi tiêu diệt được một đầu Robot Đế Quốc, giết chết một gã phi công
của Đế Quốc, liền có thể ở trên con Robot của chính mình sơn lên một ngôi sao
màu vàng sáng loáng. Nếu như hoàn toàn phá hủy một đầu Robot Đế Quốc, lại có
thể bắt sống được gã phi công Đế Quốc ở bên trong khoang điều khiển của con
Robot đó, như vậy bên ngoài ngôi sao màu vàng kia sẽ có thêm một đường biên
màu sẫm hơn một chút. Đây chính là một cái thói quen bất thành văn nhưng lại
vô cùng đặc biệt của Quân đội Liên Bang trong suốt đầu Hiến lịch 37 kéo dài
mãi cho đến nay.

Ở trên mặt trận tiền tuyến Tây Lâm không ngừng xảy ra vô số những khói lửa,
súng đạn mãnh liệt như thế này, rất thường xuyên có thể nhìn thấy cảnh những
chiến sĩ phi công kiêu ngạo, tắm mình dưới ánh nắng mặt trời chói chang, khoe
ra những ngôi sao màu vàng bắt mắt trên con Robot của chính mình như thế này.
Đây chính là sự phô bày chiến tích vô cùng trực quan. Những ngôi sao trên thân
thể con Robot càng nhiều, đại biểu cho chủ nhân của con Robot này đã đạt được
càng nhiều những chiến công vĩ đại.

Tuyệt đại đa số các phi công của Quân đội Liên Bang trước khi gia nhập chiến
trường chân chính, đều sẽ tìm các phương pháp nào đó tạm thời che dấu đi những
ngôi sao thể hiện bên ngoài con Robot của chính mình, sau khi kết thúc trận
chiến mới lại thể hiện ra. Nguyên nhân là vì số lượng ngôi sao trên con Robot
càng nhiều, ý nghĩa là số phi công Đế Quốc bị chủ nhân con Robot đó giết càng
nhiều. Đám người Đế Quốc ở trên chiến trường nhìn thấy những con Robot trang
bị đầy những ngôi sao vàng chóe như thế này, chẳng khác nào nhìn thấy kẻ thù
giết cha, hay gian phu cướp vợ của mình vậy, trong người nhất thời sinh ra một
loại xúc động tàn sát bất kể sống chết, dù cho có trả giá lớn đến thế nào cũng
nhất quyết phải hạ sát cho bằng được mới thôi.

Những gã phi công của Quân đội Liên Bang mặc dù cũng không quá khiếp sợ chuyện
này, nhưng cũng là không muốn bởi vì mình quá mức kiêu ngạo, cho nên bị hồ đồ
mà oan khuất vô cùng, chết đi một cách vô ích dưới những sự công kích đạn đạo
tuyệt đối lãng phí của đám Đế Quốc điên cuồng kia. Trong vòng hai mươi năm trở
lại đây, nhưng người có gan điều khiển một con Robot mang ngôi sao vàng đầy
người, kiêu ngạo phóng thẳng lên trên chiến trường, khinh thường những ánh mắt
như phun lửa, cùng với sự công kích tập trung của đám người Đế Quốc, quả thật
cũng không có nhiều.

Cái hành động giống như vậy, chẳng khác nào như một cô thiếu nữ, thân thể hoàn
toàn không mặc gì cả, nhảy vào bên trong một cái quân doanh mà ba năm rồi chưa
ai từng tiếp xúc qua đàn bà, hơn nữa lại còn đứng đó nhảy múa gợi cảm nữa. Quá
mức nguy hiểm, nguy hiểm giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị kẻ khác luân
phiên công kích, hơn nữa lại còn công kích điên cuồng bất kể sống chết vậy.

Trong truyền thuyết, năm đó trong một chi Đại đội Robot Đặc chủng nào đó của
Quân khu Tây Lâm, đã có một vị Đại Đội trưởng họ Điền, chính là một người
khủng bố như thế. Hơn nữa ông ta còn là người duy nhất, có thể trên chiến
trường phong tao như vậy mà còn có thể sống sót quay trở về. Mà ngày hôm nay
đã có thêm một người nữa, trên con Robot sơn đầy những ngôi sao sáng lóa, đứng
thẳng người dưới ánh nắng hoàng hôn, lãnh khốc nhìn về phía đám Robot Đế Quốc
nhiều như kiến cỏ mà không lùi nửa bước.

Bởi vì hắn chính là cháu nội đích tôn của Quân Thần đại nhân. Hắn chính là
Trung Tá Lý Phong. Bởi vì hắn chính là gã thiếu niên điêng cuồng được xưng là
đánh khắp Quân đội vô địch thủ…

Trong một góc khuất của khu căn cứ Thu Lâm, cánh cửa Robot màu đen nặng nề
phát ra một thanh âm chói tai, khoang điều khiển chậm rãi mở ra, Lý Phong từ
trên con Robot nhảy xuống dưới, đưa tay nặng nề vỗ vỗ lên phần chân hợp kim
tráng kiện mà lạnh như băng của con Robot thân thiết.

Hắn cũng không thèm nhìn tới ba gã Công Trình Sư bảo dưỡng đặc biệt đang đứng
bên dưới con Robot, khuôn mặt bình thản hướng về phía khu sinh hoạt lâm thời
bên trong căn cứ mà đi đến. Con Robot MX màu đen phía sau lưng hắn, trên người
đã được sơn đầy những khỏa ngôi sao màu vàng chóe. Giống như vô số đóa hoa
đang khoe sắc rực rỡ vậy, dù ở bên trong không gian u ám nhưng vẫn như cũ vô
cùng lóa mắt. Trong lúc nhất thời, căn bản không có khả năng đếm được tổng
cộng bao nhiêu ngôi sao cả.

– Chung thúc, cháu là một gã quân nhân. Nhiệm vụ của cháu chính là tác chiến
tại tiền tuyến…

Dáng người của Lý Phong thô to, chắc nịch, gân guốc giống hệt như một gốc đại
thụ. Trên khuôn mặt tuấn tú mang theo một tia trẻ con chưa hoàn toàn vượt ra
khỏi thời kỳ trưởng thành, bên trong ánh mắt lại tràn ngập một tia lệ ý ngạo
nghễ không ai có thể bì nổi. Hắn hướng về phía micro cá nhân, nhíu mày nói:

– Cháu sẽ chú ý sự an toàn của chính mình, nhưng cháu không có khả năng rời
khỏi Thu Lâm!

Chiến trường tại khu căn cứ Thu Lâm này vô cùng nguy hiểm. Lý Phong mặc dù
trong mấy năm gần đây chính là chiến sĩ cường hãn nhất của tiền tuyến Tây Lâm,
nhưng mà hắn cũng có một cái thân phận mà tất cả mọi người trong Liên Bang
cũng đều biết. Cái thân phận kia đủ để cho hắn có thể lấy tư cách là một Doanh
trưởng của một Doanh Robot Đặc chủng để tiến hành liên lạc nội bộ với vị sĩ
quan chỉ huy cao nhất tại tiền tuyến, đang ở trên Hạm đội vũ trụ Liên Bang
kia…

Nhưng mà cái thân phận này cũng khiến cho một gã thiên tài Robot như hắn mãi
vẫn bị kiềm chế lại, không có đủ không gian mà thi thố. Bởi vì nói gì đi nữa
thì những cấp trên quản lý trực tiếp của hắn từ trước đến giờ, mãi cũng đều
không dám một phen đẩy hắn đi ra tiền tuyến tiền tiêu nhất, đưa đến những địa
phương nguy hiểm nhất.

Để cho đứa cháu nội trai duy nhất của Quân Thần đại nhân ngã xuống trong chi
bộ đội do chính mình quản lý. Để cho Phí Thành Lý Gia lâm vào cảnh có thể đoạn
tử tuyệt tôn… Ai dám gánh vác cái loại trách nhiệm này đây? Ai dám đối diện
với lửa giận của hàng tỉ công chúng của Liên Bang đây?

Cũng chỉ có mỗi mình Chung Tư lệnh, chỉ có vị lão đầu hổ Tây Lâm này mới chân
chính dám dùng Lý Cuồng Nhân mà thôi. Nhưng mà cho dù là Chung Tư lệnh, nhưng
chính mắt nhìn thấy tình hình chiến đấu thảm thiết trên bề mặt tinh cầu, vô số
lần chứng kiến cảnh tượng con Robot màu đen của Lý Cuồng Nhân sắp sửa bị chôn
vùi trong đàn Robot càng điên cuồng hơn rất nhiều kia, cũng không khỏi nảy
sinh ý tượng triệu hồi hắn quay trở lên Hạm đội vũ trụ.

Tắt đi điện thoại liên lạc cá nhân, trên khuôn mặt tuấn tú mà đậm nét trẻ con
của Lý Phong vừa định nở một nụ cười nhạt, nhưng đã ngay lập tức quay trở lại
vẻ mặt trầm mặc lãnh lệ cố hữu vốn có.

Chỉ có mỗi mình Chung Tư lệnh mới dám bỏ qua những áp lực cường đại mà sử dụng
mình, dám một phen phái chính mình đi đến tiền tuyến nguy hiểm chân chính mà
thôi. Lý Phong rất nhanh đã nhận thức ra được điểm này, cho nên hắn đối với vị
thúc phục lúc nào cũng luôn quan tâm đến chính mình, muốn nhìn thấy sự chiến
đấu mạnh mẽ của mình này, có một sự cảm kích phi thường.

Bắt đầu từ lúc mười hai tuổi đã bị lão gia tử quẳng ra tiền tuyến, Lý Phong
liền mãi chũng chỉ ở bên trong phủ đệ của Chung Gia tại số 36 khu số II của
Quân khu Tây Lâm. Theo một mặt ý nghĩ nào đó mà nói, hắn chính là do một tay
vị lão đầu hổ Chung Gia kia dạy dỗ trưởng thành. Chỉ về điểm này, ngay cả
người cha ruột đang là Phó Hiệu trưởng của Học viện Quân sự I, Lý Tại Đạo có
lẽ cũng không có sự thân thiết bằng.

Trong khu vực căn cứ đổ bộ Thu Lâm, chiếm diện tích khoảng bảy km vuông, quan
trọng nhất và cũng là ưu tiên hàng đầu chính là các khu vực sân bay để cho các
Chiến hạm vận tải có thể lên xuống. Những quân nhân sĩ quan, binh lính của
Quân đội Liên Bang bên trong căn cứ đẫm máu ngênh chiến sự công kích điên
cuồng của Quân viễn chinh Đế Quốc, ngay cả thời gian để mà chợp mắt cũng còn
không có, tự nhiên cũng sẽ không để ý quá nhiều đến những sinh hoạt cá nhân
khác.

Nhưng mà Lý Cuồng Nhân lại đặc biệt hơn những binh lính bình thường. Hắn tại
nơi này có riêng một căn phòng thuộc về chính mình, hơn nữa lại còn có một căn
phòng tắm sử dụng loại nước sinh hoạt tuần hoàn nữa.

Tùy tiện để dòng nước lạnh như băng chảy dài trên thân thể mệt mỏi đẫm mồ hôi
của chính mình, Lý Phong cúi đầu chống hai tay lên vách tường trước mặt, thân
thể mệt mỏi có chút khẽ run rẩy. Liên tục chiến đấu khủng bố nhiều ngày như
vậy, khiến cho thân thể cường hãn mạnh mẽ như thép nguội của hắn cũng cảm thấy
như đạt đến cực hạn rồi.

Dưới làn nước mát, những cơ bắp rắn chắc trên thân thể cường tráng của gã
Trung Tá thiếu niên được thể hiện vô cùng rõ ràng. Mỗi một sợi cơ bắp bên
trong cơ thể cũng đều tựa hồ như ẩn chứa một lực lượng bùng nổ của chính mình
vậy, nhìn qua vô cùng khoa trương. So sánh với phần thân thể cường tráng, thì
cái đầu của hắn liền có vẻ có chút nhỏ bé.

Sau khi tắm rửa xong, hắn nhìn lại thời gian một chút, xác nhận là còn được
khoảng hai mươi mấy phút nữa. Hắn không chút nào chần chờ, lấy ngay ra cái hòm
may mắn đem lên Robot của chính mình, lấy ra hệ thống nối nguồn điện, sau đó
đem hai đầu điện cực dán chặt lên trên thân thể của mình.

Luồng điện lưu quán nhập vào trong thân thể của gã thiếu niên. Hắn kêu rên lên
một tiếng, mồ hôi tuôn ra như suối chảy. Sự đau đơn cùng cực kích phát những
sợi tĩnh mạnh, động mạch máu tráng kiện của hắn hằn cả lên, giống như là sắp
sửa chui thẳng ra bên ngoài lớp da thịt vậy. Mỗi một khối cơ bắp bên ngoài cơ
thể cũng bắt đầu bị chấn động mà đè ép, ma sát mãnh liệt. Sự đau đớn cùng với
thống khổ nương theo những thông đạo nào đó bên trong cơ thể, không ngừng kéo
dài ra khắp cơ thể.

Ngay từ lúc còn rất nhỏ, Lý Cuồng Nhân đã bắt đầu sự luyện tập giống như tự
ngược đãi mình như vậy. Nếu như không có nghị lực mạnh mẽ, chịu đựng được sự
thống khổ hiếm thấy trong cuộc sống, lại như thế nào có thể đạt được những lực
lượng mạnh mẽ hiếm thấy trên thế gian này cơ chứ? Lại như thế nào có thể ở
trên con Robot của chính mình sơn lên đó những ngôi sao màu vàng sáng lạn đầy
kim quang cơ chứ?

Lý Phong là như thế, Hứa Nhạc cũng như thế. Phàm là người có nghị lực hơn
người, nhất định có thể tạo nên sự nghiệp vĩ đại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.