Gian Khách – Chương 422: Chiến tranh sinh tử cùng cua gái – Botruyen

Gian Khách - Chương 422: Chiến tranh sinh tử cùng cua gái

Ánh sáng lóe lên trong cặp mắt thanh tú của Bạch Ngọc Lan dần dần thu liễm
lại. Hắn khẽ cúi đầu nhìn xuống, tựa hồ như vô tâm, nhưng thật ra lại cực kỳ
chú ý nghe những câu lải nhải không ngừng của Lan Hiểu Long ngay bên cạnh
mình. Lúc này trong lòng của hắn cũng có những phán đoán riêng nào đó, lại
nghe thêm những lời nói phát tiết sự phẫn nộ tràn ngập vẻ lưu manh vô lại của
đám người Lan Hiểu Long này, lại càng thêm khẳng định cho sự suy đoán kia của
hắn.

Trong toàn bộ cái phiến vũ trụ này, những người phong quang nhất, những đại
nhân vật nào đó, những lúc còn cơ hàn, còn vô danh, khi bắt đầu sự nghiệp vĩ
đại của chính mình, liền bắt đầu tạo ra một đoàn đội của riêng bản thân mình.

Vị Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh của Sư đoàn Thiết giáp 7 ngày hôm nay danh
chấn toàn bộ Liên Bang kia, năm xưa khi mới bắt đầu bước chân vào Sư đoàn
Thiết giáp 7, những gã thuộc hạ ban đầu của hắn lúc này cũng đã trưởng thành,
trở thành những đồng bọn trung thành nhất, cùng với những kẻ chấp hành mệnh
lệnh cao cấp nhất của hắn. Quân Thần Lý Thất Phu năm xưa, những thủ hạ mà ông
ta dìu dắt trong những lần đại chiến oanh liệt, ngày hôm nay cũng đều đã biến
thân trở thành các đại lão cao cấp của Quân đội Liên Bang. Ngay cả vị Tổng
thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh, vừa mới trở thành nhân vật được mọi người vô cùng
tôn kính, các thành viên ban thư ký lúc trước khi ông còn là một vị luật sư
của các công ty công ích, hiện tại hôm nay cũng đều trở thành ban thư ký cao
cấp đặc biệt của Dinh thự Tổng thống.

Trong thời gian một năm gần đây, Chính phủ của Liên Bang, Phí Thành Lý Gia, vị
Trâu Bộ trưởng kia của Bộ Quốc Phòng, đã bắt đầu xây dựng trở lại chi bộ đội
Tiểu đội 7, đem tiểu tổ có sức chiến đấu đặc biệt kinh người này tiến vào căn
cứ huấn luyện đặc biệt, không hề nghi ngờ chính là ý đồ muồn để Hứa Nhạc xây
dựng nên một ban thành viên trụ cột cho tổ chức đoàn đội thuộc loại riêng bản
thân hắn sau này.

Thế nhưng điều khiến cho Bạch Ngọc Lan cảm thấy bi ai nhàn nhạt nhất chính là,
Hứa Nhạc tựa hồ đối với chuyện thành lập một tổ chức thành viên thân thuộc,
ngày sau mở rộng sức ảnh hưởng, lập nên một thế lực của riêng bản thân mình,
loại sự tình như vậy hình như hắn cũng không có chút hứng thú nào cả. Tuy rằng
sau khi trải qua buổi thao diễn quân sự ‘Ngày Tốt Nghiệp’ cùng với mấy tháng
thời gian ở chung với nhau, các thành viên trung tâm của Tiểu đội 7 cũng đều
đã nhận thức năng lực cùng với tính tình của vị Trung Tá trẻ tuổi này rồi.
Nhưng mà bản thân hắn lại hoàn toàn không có chút tự giác nào trở thành người
lãnh đạo của bọn họ cả.

Nhưng thật ra hoàn toàn ngược lại, cái gã Thiếu Tá Lan Hiểu Long luôn luôn
hành xử cổ quái kỳ lạ này, trong vòng mấy tháng gần đây vẫn luôn một mực thay
mặt Hứa Nhạc mà hô hào cỗ vũ, thay cho cái gã Trung Tá trẻ tuổi, tính tình
giống như một tảng đá kia, dẫn dắt các thành viên của Tiểu đội 7, âm thầm
hướng bọn họ đi đến con đường tự mình tỉnh giác, rồi lặng lẽ biến thành một
chi đoàn đội, nằm dưới lực ảnh hưởng của Hứa Nhạc.

Trên mặt của Bạch Ngọc Lan nổi lên một tia mỉm cười nhàn nhạt, từ trong túi áo
lấy ra một điếu thuốc lá, nhét vào cặp môi có chút trắng bệch của mình, cực kỳ
hưởng thụ mà sảng khoái hít một hơi thật dài.

Tương lai của lão đại có lẽ sẽ trở thành Sư Đoàn trưởng mới của Sư đoàn Thiết
giáp 17, mà tương lai càng xa hơn nữa thì sẽ trở thành cái gì nữa đây? Trở
thành một vị Nguyên Soái nữa cũng không phải là không có khả năng… Những tên
gia hỏa của Tiểu đội 7 chỉ cần có thể sống sót trở về trên chiến trường khốc
liệt, về già hồi hương, khẳng định cũng sẽ có được cuộc sống phi thường cả…

o0o

Đoàn xe cứ như vậy lặng lẽ tiến vào Không cảng Lạc Khâu. Đoàn người của buổi
biểu diễn văn nghệ Thắng Lợi cùng với đoàn người tiến hành công tác tiếp sóng
trực tiếp của Đài truyền hình Liên Bang, sau khi trải qua sự tẩy lễ khốc liệt
của chiến trường, không ngừng nhìn thấy những chiếc Chiến hạm khổng lồ liên
tục vận chuyển hàng hóa lên xuống, còn chưa có kịp thể hiện vẻ choáng ngợp, đã
được thông báo sẽ ngay lập tức rời khỏi chiến trường sinh tử, trở lại Thủ Đô
Tinh Quyển. Bọn họ trải qua một hồi chiến tranh, trở lại hòa bình, chịu một sự
xúc động mãnh liệt, không khống chế được tâm tình, có một số nữ nhân viên vì
quá mức kích động mà òa khóc như mưa.

Đối với Chị Đồng mà nói, gần một trăm tiếng đồng hồ không ở bên cạnh tiểu thư,
đây là chuyện tình mà trong suốt thời gian bảy năm gần đây cũng chưa từng phát
sinh qua bao giờ cả.

Trong lòng của cô ta lúc này cũng đã sớm khẩn trương đến cực điểm. Cô ta đối
với chuyện Hứa Nhạc còn chưa có thông qua sự đồng ý của cô ta, đã tự tiện lôi
theo tiểu thư rời đi, mạo hiểm trốn chạy chính là khiến cô ta phẫn nộ đến cực
điểm. Nhưng mà đến khi cô ta nhìn thấy cảnh cặp nam nữ trẻ tuổi này từ trong
doanh trại Không cảng sóng vai mà đi ra, sự phẫn nộ trong lòng cô ta trong
khoảnh khắc liền biến thành một cỗ buồn bã nhàn nhạt.

Trên người của Giản Thủy Nhi lúc này mặc một chiếc áo khoác màu sẫm đơn giản,
giống như một con chim nho nhỏ mà vô cùng nhu thuận đứng nép sát bên cạnh của
Hứa Nhạc, biểu tình vô cùng bình tĩnh mà an hòa.

Nhìn thấy một màn như thế này, Chị Đồng có chút không được tự nhiên mà khẳng
định một chuyện, trải qua một đêm tiến hành chạy trốn trối chết kia, đã khiến
cho tiểu thư đối với gã quân nhân sĩ quan trẻ tuổi có cặp mắt ti hí kia sinh
ra một sự tín nhiệm tuyệt đối… Cô nam quả nữ ở chung trong một khoang điều
khiển Robot nhỏ hẹp như vậy, sẽ có thể phát sinh ra chuyện tốt gì đây? Chị
Đồng trong lòng cũng không dám suy nghĩ tiếp tục nữa. Hơn nữa cô ta còn ngay
lập tức nghĩ đến, sự thân mật giữa hai người bọn họ, là chuyện mà người đó
đang muốn sắp xếp và tuyên bố ra ngoài. Mà hai người bọn họ lúc này, vốn chính
là nhân vật trung tâm của một hồi scandal nóng bỏng nhất của toàn bộ Liên
Bang.

Cũng không hề có bất cứ thời gian nghỉ ngơi cùng hồi phục nào cả. Toàn bộ đoàn
đội của Buổi biểu diễn Thắng Lợi dưới sự hộ tống của đám người Tiểu đội 7 ngay
lập tức đi lên chiếc Chiến hạm do Bộ Quốc Phòng đặc biệt sắp xếp đến, sau đó
rời khỏi khỏa tinh cầu tràn ngập máu lửa cùng với đạn khói khốc liệt này.

Hứa Nhạc lúc này đang đeo cặp kính râm quen thuộc, đứng trước một khung cửa sổ
rộng lớn khoáng đãng bên vách Chiến hạm, nheo cặp mắt lại nhìn những khỏa tinh
cầu nhiều màu đang lặng lẽ phiêu phù khắp nơi bên ngoài phiến vũ trụ một màu
đen tuyền kia, nghĩ đến cảnh chiến hỏa khói lửa sáng ngời cùng với những binh
lính chết trận sa trường trong đêm trốn chạy hôm đó. Cặp môi kiên nghị của hắn
khẽ có chút run rẩy nhẹ, khẽ nhấp môi một cái. Trong lòng của hắn tin tưởng
vững chắc rằng bản thân mình không lâu nữa sau đó cũng sẽ phải nhìn thấy lại
những cảnh tượng này một lần nữa.

Bạch Ngọc Lan đi đến phía sau lưng hắn, đưa cho hắn một tách trà xanh vừa mới
pha xong, nhẹ giọng cất lời nói nhỏ nhẹ với Hứa Nhạc:

– Tôi vừa mới nhận được chỉ lệnh mới nhất của công ty. Nhiệm vụ hộ tống Giản
Thủy Nhi tiểu thư, sau khi đến Chủ tinh Tây Lâm liền hoàn toàn kết thúc. Kế
tiếp Tiểu đội 7 tiến hành nghỉ ngơi và khôi phục tại chỗ, sẽ có nhiệm vụ mới
đang chờ đợi chúng ta đi chấp hành.

Vừa nghĩ đến cái gì, cái đó lập tức chạy đến! Hứa Nhạc tiếp nhận lấy tách trà,
cất tiếng cảm ơn Bạch Ngọc Lan một cái, trên miệng nở nụ cười nhẹ. Sắp sửa
phải cáo biệt Giản Thủy Nhi rồi, hơn nữa cần phải tập trung tinh thần, đang có
nhiệm vụ chân chính gia nhập vào chiến trường đang chờ đợi chính mình cùng với
đám hán tử của Tiểu đội 7.

Bên trong khoang thuyền lúc này vang lên thanh âm cảnh báo bằng giọng nói điện
tử, báo rằng xung quanh thân Chiến hạm chuẩn bị tiến hành khép kín lại, chiếc
Chiến hạm hạng nhẹ chuẩn bị bắt đầu gia tốc, vì làm công tác chuẩn bị sắp sửa
tiến vào thông đạo không gian quay trở về khu vực vũ trụ Tây Lâm. Những lưu
quang nên ngoài cửa sổ lúc này bị thay thế thành những lớp hợp kim cấu hình
bằng hàng vạn mảnh ghép kim loại đen đúa.

Hứa Nhạc thu hồi ánh mắt của mình, cúi đầu nhìn xuống cái tách trà bằng thủy
tinh trong tay mình cùng với mớ nước trà bốc khói và mớ xác trà màu xanh nhàn
nhạt chìm nổi nằm đầy bên dưới, trầm mặc không nói tiếng nào.

o0o

Lạc Nhật Châu, chủ tinh Tây Lâm, khu căn cứ quân sự Trường Phong.

Vô số những cái bục chuyển hạ cánh diện tích rộng lớn đã được chuẩn bị sẵn
sàng, giống như là những phiến ao tù hồ nước lỗ chỗ khắp nơi trong cả một khu
vực rộng lớn bên dưới.

Chiếc Chiến hạm hạng nhẹ phụ trách vận chuyển đoàn đội phụ trách của Buổi biểu
diễn Thắng Lợi từ Tinh cầu 5460 quay về Quân khu Tây Lâm lúc này đã hạ cánh
xuống bên trong khu căn cứ quân sự Trường Phong. Mặc dù vẫn là nơi cũ, nhưng
hiện tại không khí bên trong khu căn cứ so với lúc trước thì có vẻ khẩn
trương, bận rộn hơn rất nhiều. Đại chiến đã nổ ra, vô số những binh lính, khí
giới, vũ khí, tài nguyên… cũng đều phải thông qua khu căn cứ quân sự lớn nhất
Đại khu Tây Lâm này mà chuyển vận ra tiền tuyến phía trước.

Hứa Nhạc vẫn như trước đeo cặp kính râm, đứng ngay phía sau lưng của Giản Thủy
Nhi, cảnh giác đứng quan sát cẩn thận bốn phía xung quanh. Ánh mắt của hắn xẹt
qua đầu vai của Giản Thủy Nhi, nhìn xuống đoàn xe ở phía bên dưới phần bụng
chiếc Chiến hạm chầm chậm chạy ra, để ý nhất là chiếc xe ô tô màu đen không
bản hiệu của chính mình.

Hôm nay mọi người sẽ ở lại Đại khách sạn Kim Tinh một đêm, ngày hôm sau Giản
Thủy Nhi cùng với đoàn đội của nàng cũng sẽ lên Chiến hạm quay trở về Thủ Đô
Tinh Quyển, còn Hứa Nhạc và Tiểu đội 7 sẽ tiếp tục ở lại, hai bên chính thức
chia lìa.

Trong lòng Hứa Nhạc cũng không có nhiều lắm cái gì gọi là nỗi buồn ly biệt hay
cảm xúc chia ly gì cả. Bởi vì mỗi quan hệ đặc biệt với đại thúc, cho nên mối
quan hệ giữa Hứa Nhạc và Giản Thủy Nhi kỳ thật cũng có một loại cảm giác đặc
thù.

Một đầu tóc tím biếc tươi đẹp được thả tung mềm mại mà an bình, mỏng mảnh như
tơ phía sau, Giản Thủy Nhi bình tĩnh nhìn về phía trước. Mặc dù cô nàng cũng
chưa từng quay đầu nhìn lại lần nào, nhưng cũng biết rõ ràng cái gã nam nhân
đứng phía sau lưng mình đang dùng ánh mắt chăm chú mà nhìn mình. Trong lòng cô
nàng chợt nghĩ đến chuyện hắn là đệ tử duy nhất của cha ruột mình, là đối
tượng mà trong nhà đã cố ý an bày sắp xếp tiếp cận với mình, lại nghĩ đến mấy
ngày hôm nay cùng nhau trải qua sinh tử, nghĩ đến những lời nói của hắn, hắn
từ nhỏ đã nhìn mình mà cùng lớn lên, nghĩ đến hắn thậm chí còn biết rõ ràng
tuổi tác, ngày sinh nhật của mình, thậm chí ngay cả… số đo ba vòng vô cùng bí
mật của mình mà hắn cũng biết rõ ràng… Nghĩ đến những chuyện này, cô gái thần
tượng quốc dân Liên Bang đúng là muốn bật cười một tiếng sảng khoái, nhưng mà
trên gương mặt xinh đẹp cũng chỉ xuất hiện một vài tia đỏ bừng mà thôi…

Đang đúng lúc Giản Thủy Nhi vừa chuẩn bị quay người lại, trao đổi mấy câu
nghiêm túc gì đó với gã gia hỏa vô cùng thú vị này, thì phía trước mặt của cô
nàng đã xuất hiện một bó hoa hồng khổng lồ vô cùng xinh đẹp được bó buộc chỉnh
tề, lập tức cắt ngang luôn một tia cảm xúc kỳ lạ không thể gọi tên vừa mới
dâng trào lên trong lòng của cô ta.

Chung Gia Tây Lâm ở tại cái Đại khu này quả nhiên có được những quyền thế cùng
với địa vị mà những người bình thường khó có thể tưởng tượng nổi được. Chung
Tử Kỳ, đứa cháu trai mà Chung Tư lệnh vô cùng sủng ái kia, cư nhiên có thể
trong thời khắc chiến tranh diễn ra vô cùng khẩn trương như thế này, còn có
thể thoải mái tự nhiên tiến vào khu vực căn cứ quân sự vốn được bảo an vô cùng
nghiêm ngặt như thế này.

– Ta có giấy thông hành!

Chung Tử Kỳ, tay cầm bó hoa hồng cực lớn kia, cũng không có hướng về phía Giản
Thủy Nhi, biểu tình có chút ngạc nhiên cùng với ngưng trọng, mà nói cái gì cả,
ngược lại hướng về phía Hứa Nhạc đang đứng sau lưng Giản Thủy Nhi mà nghiêm
túc mở miệng nói:

– Tương lai sau này anh chắc chắc là tiền đồ vô lượng. Tôi cũng không dám đến
đây đắc tội với nhân vật dược lão nhân gia đặc biệt thưởng thức. Nhưng mà tôi
đến đây chỉ là muốn tặng hoa mà thôi, chắc hẳn là anh cũng không có ý kiến
phản đối chứ?

Đoàn xe của Chung Gia vừa mới xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, đám nhân
viên võ trang của Tiểu đội 7 cũng đã hoàn thành xong công tác bảo vệ đặc biệt
rồi, chỉ là Hứa Nhạc từ đầu đến cuối vẫn không có lên tiếng hạ lệnh gì cả, cho
nên mọi người cũng chỉ im lặng xem Chung Tử Kỳ định giở trò gì mà thôi.

Chung Tử Kỳ nhìn chằm chằm Hứa Nhạc, nói:

– Lần trước trong buổi tiệc chiêu đãi, Lý Cuồng Nhân đã thay anh một phen
đánh cho tôi một trận. Lần này tôi quyết định sẽ không để cho anh có bất cứ cơ
hội nào mà xuống tay với tôi cả.

Những lời nói này của Chung Tử Kỳ quả thật là vô cùng chân thật cùng thành
khẩn. Từ sau khi biết được rõ ràng bối cảnh, lai lịch của Hứa Nhạc, Chung Tử
Kỳ đã trong thời gian ngắn nhất chặt đứt hoàn toàn cái ý niệm muốn tìm Hứa
Nhạc mà trả thù trong lòng của hắn rồi. Nhưng mà sau khi nhìn thấy trên các
phương tiện thông tin đại chúng không ngừng nhắc đi nhắc lại cái scandal xảy
ra giữa Hứa Nhạc và Giản Thủy Nhi, trong lòng hắn giống như bị người ta đâm
trăm đao ngàn kiếm, sau đó lại còn xát lên vết thương vô số muối mặn vậy, vô
cùng khó chịu không nói nên lời. Vì thế hôm nay hắn quyết định sẽ mang theo
thành ý mà đến, mang theo phong độ mà đến đây…

– Tôi muốn cùng anh cạnh tranh một cách công bằng.

Chung Tử Kỳ cười cười. Khuôn mặt của hắn công bằng mà nói cũng tính là khá anh
tuấn, chỉ là bởi vì cái mũi có chút hơi bự, lại hơi ửng hồng, nên nhìn qua có
chút buồn cười.

Hắn chỉ biết được Hứa Nhạc là nhân vật mà hắn không thể trêu vào, lại cũng
không biết rõ ràng lai lịch của Giản Thủy Nhi, cho nên hắn ôn hòa mà vô cùng
lễ độ nói:

– Giản Thủy Nhi tiểu thư, xin hãy nhận bó hoa chân tình của tôi. Cũng xin
đừng hiểu lầm là tôi thật sự muốn quấy rầy cô, chỉ là có chút lòng thương yêu
muốn thể hiện mà thôi. Phải biết rằng ngay cả Tịch Lặc đại sư cũng đã từng nói
qua: Tôi yêu nàng, cũng đâu có quan hệ gì với nàng đâu chứ?

Giản Thủy Nhi khẽ mỉm cười, nhíu nhíu cặp lông mày thanh tú, nhìn chằm chằm
vào gã Chung Tử Kỳ đứng trước mặt mình, chậm rãi hỏi:

– Anh xác định là anh thật sự yêu tôi?

Cặp mày của Chung Tử Kỳ cũng thoáng nhăn lại, suy nghĩ cẩn thận một lúc sau
mới nói:

– Quả thật cũng không phải là yêu thật sự. Lúc trước tôi chỉ cảm thấy cô là
một khối ngọc quỹ, ý đồ muốn thu nhận cô dưới tay mà thôi, nghĩ rằng cảm giác
như vậy cũng được. Nhưng mà hiện tại chính là một loại yêu thích mang theo vài
phần kính ý mà thôi.

Từ trong những lời nói này có thể dễ dàng đoán ra được, cái bí mật dùng Giản
Thủy Nhi để khơi mào cho lần hành động quân sự Thắng Lợi này của Bộ Quốc Phòng
Liên Bang cũng không có giấu diếm được vị Chung Nhị thiếu gia của Chung gia
này.

Những lời nói thừa nhận chân thành này của Chung Tử Kỳ, quả thật cũng khiến
cho cơn giận hờn trong lòng của Giản Thủy Nhi phai nhạt bớt một chút. Cô thiếu
nữ thần tượng quốc dân Liên Bang nở một nụ cười vô cùng ngọt ngào, nói:

– Một khi tôi đã vô can trong chuyện này, vậy thì chuyện anh thích tôi thế
nào cũng đâu có quan hệ gì với tôi đâu?

Lúc này chiếc ô tô màu đen không có bảng hiệu kia đã lặng lẽ không một tiếng
động lướt tới, dừng lại ngay sau lưng hai người Hứa Nhạc và Giản Thủy Nhi. Lan
Hiểu Long từ trong chiếc ghế tài xế đẩy cửa bước ra, đi đến bên cạnh của Hứa
Nhạc, mang theo một nụ cười bỡn cợt, hạ giọng nói:

– Trung Tá Hứa Nhạc, tôi mãi cho đến bây giờ vẫn nghĩ rằng anh nên học tập
người ta một chút cách làm thế nào để mà cua gái cùng với giành gái…

Lan Hiểu Long thấy Hứa Nhạc cũng không có phản ứng gì, thoáng nhún nhún vai,
quay sang nói với đám người Bạch Ngọc Lan lúc này cũng đã đi đến đây:

– Nếu như anh ta không biết làm, chẳng lẽ các người cũng không biết tìm cách
giúp đỡ anh ta một phen hay sao?

Bạch Ngọc Lan cúi đầu, thầm nghĩ chúng ta đều là quân nhân, cũng đâu phải là
đám chó săn chuyên thay các vị thiếu gia công tử ra ngoài săn lùng con gái nhà
lành đâu chứ?

Liền đúng vào thời điểm này, Giản Thủy Nhi mang theo vẻ mặt vô cùng nghiêm túc
hướng về phía Chung Tử Kỳ nói một câu cuối cùng:

– Tôi che phép anh yêu tôi, cho phép anh ở xa xa lặng yên mà âm thầm thích
tôi, chỉ cần anh đừng thể hiện điều đó ra cho tôi biết là được rồi!

Những lời nói này thật sự là bình tĩnh lạnh nhạt, thế nhưng bên trong đó lại
hàm chứa một loại đùa cợt vô cùng xảo diệu, vô cùng chua ngoa. Sắc mặt của
Chung Tử Kỳ dần dần có chút tái nhợt. Tuy rằng bởi vì có Hứa Nhạc đang đứng
phía sau lưng cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang này cho nên hắn cũng không
dám phát tác gì, nhưng mà lửa giận trong lòng của hắn lúc này đã bùng phát lên
vô cùng dữ dội rồi.

Hứa Nhạc từ đầu đến giờ vẫn là một mực trầm mặc, bởi vì lúc này trong lòng hắn
đang suy nghĩ trầm tư.

Ánh mắt của hắn xuyên thấu qua cặp kính râm, lặng lẽ quan sát vô số những
chiếc Chiến hạm cùng với phi thuyền vận tải ở đường chân trời xa xa trong khu
căn cứ quân sự Trường Phong thường xuyên mà không ngừng hạ xuống, cất cánh
lên. Hắn tự nhiên trong lòng chợt nghĩ đến cảnh máu lửa khói đạn ngập trời
trên hành tinh 5460, lại tưởng tượng đến cảnh chiến đấu đổ bộ vô cùng thảm
thiết trên hai khỏa tinh cầu đã hoàn toàn rơi vào trong tay giặc kia.

Vào thời khắc chiến tranh nổ ra mãnh liệt đến như thế, loại đệ tử thế gia
giống như Chung Tử Kỳ này, cư nhiên lại có thể có thời gian cùng với tâm tình
rảnh rỗi mà bày ra cái trò cua gái, giành gái, yêu thích đại minh tinh như thế
này sao? Chỉ trong thời gian vài phút giằng cho qua lại bên dưới chiếc Chiến
hạm như thế này thôi, ở tiền tuyến chỉ sợ cũng đã có vô số những binh lính,
chiến sĩ Liên Bang ngã xuống trên chiến trường, sau đó cũng không có cơ hội
đứng dậy được nữa.

Cái loại so sánh vô cùng khắc nghiệt mà lại đúng đắn ấy khiến cho tâm tình của
hắn có chút trầm trọng mà phiền muộn.

Chẳng lẽ bây giờ lại đi chơi đùa cái trò kiểu như là: Anh không biết bối cảnh
phía sau của tôi là ai, cho nên anh đến khi dễ tôi một chút. Tôi bên này thấy
vậy mỉm cười, sau đó lôi ra bối cảnh cường đại ở sau lưng, chạy đến khi dễ
ngược lại anh một chút. Rồi những người đứng xem lại lôi ở đâu đến một cái bối
cảnh càng mạnh mẽ hơn, lại chạy đến khi dễ mọi người một chút, vui vẻ một
chút… hay sao?

Như vậy thật ra cũng không phải là chuyện chỉ thuộc trên các bộ phim điện ảnh
gì, trong suốt chiều dài lịch sử nhàm chán như thế này, loại chuyện như vậy đã
từng phát sinh qua không biết bao nhiêu lần rồi. Nhưng mà cái loại cuộc sống
như thế này Hứa Nhạc quả thật không có chút thích thú gì cả.

Có lẽ là sau một đêm trốn chết kia, hoặc có lẽ là lần đầu tiên gia nhập lên
chiến trường, trải qua thảm trạng sinh tử, chứng kiến những thi thể, những hài
cốt, những thương binh, những bia mộ… rốt cuộc vào thời khắc này, tinh thần
của Hứa Nhạc cũng đã dần dần biến thành một loại tình cảm thực chất mãnh liệt
nào đó. Trong cặp mắt hí phía sau cặp kính râm của Hứa Nhạc nhất thời lóe lên
một tia quang mang.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.