Gian Khách – Chương 411: Truy kích ngược – Botruyen

Gian Khách - Chương 411: Truy kích ngược

– Báo cáo Tư lệnh, căn cứ theo số liệt lọc sóng tức thời, phản ứng năng lượng
tức thời phát ra tại khu vực phòng tuyến phương Bắc đang không ngừng kịch liệt
giảm xuống với tốc độ cao.

Trong đại sảnh chỉ huy Bộ Chỉ Huy tiền tuyến của Quân đội Liên Bang ở Nam bán
cầu Tinh cầu 5460, một gã quân nhân sĩ quan tham mưu lần lấy bảng báo cáo kết
quả mà một giây đồng hồ trước hệ thống Máy vi tính Trung ương vừa mới tính
toán ra, mang theo sự hưng phấn khó có thể áp chế mà nói. Cái gọi là phản ứng
năng lượng tức thời trong hệ thống Chỉ huy của Quân đội Liên Bang, chính là
một loại thuật ngữ tổng hợp sao chép, chính là loại chỉ tiêu đại biểu cho khả
năng tính toán tốc độ cực cao của Máy vi tính Trung ương Liên Bang tính toán
ra, đưa ra một khái niệm mới. Nó đại biểu cho sự tăng giảm giá trị năng lượng
nằm trong một khu vực giám sát nào đó. Tuy rằng những số liệu chênh lệch này
cũng không có khả năng chính xác đến trăm phần trăm, thế nhưng có thể rõ ràng
tính toán ra được trình độ mạnh yếu của hỏa lực công kích của Quân đội Đế
Quốc, từ đó phán đoán ra tình hình chiến sự hiện tại.

– Tốt lắm!

Trung Tướng Nạp Nhĩ Tốn khẽ xoa xoa mái tóc hoa râm của mình, nhìn thấy những
hình ảnh thảm thiết về đường rang giới phòng ngự tại khu vực Nam, Bắc bán cầu
trên màn hình tinh thể lỏng ngay trước mặt mình. Phòng tuyến trận địa phòng
ngự thứ ba của Quân đội Liên Bang, rốt cuộc cũng đã thành công chống cự lại
những công kích cuồng bạo của luồng thiết lưu Quân viễn chinh Đế Quốc. Xem ra
lúc này số lượng đạn dược cùng với quân số của Quân viễn chinh Đế Quốc đã
không thể cung cấp đủ để duy trì thế tiên công điên cuồng như thế nữa rồi.
Quan trọng nhất chính là, hệ thống trận địa tên lửa đạn đạo không đối địa ở
khu vực Bắc bán cầu, hẳn cũng là đã tiến nhập vào trạng thái hao tổn trên diện
rộng rồi.

Tình thế chiến trường trên quy mô toàn tinh cầu lúc này đang dần phát triển
theo hướng xu thế có lợi hướng về phía Quân đội Liên Bang. Mãi cho đến thời
điểm này, áp lực nặng nề thật lâu đè ép trong lòng các quân nhân sĩ quan trầm
mặc bên trong đại sảnh chỉ huy này, hiện tại mới thoáng có chút nhẹ nhàng bớt
lại. Những hình ảnh vệ tinh tại khu vực sơn cốc Hoàng Sơn Lĩnh, Độc Cô Lĩnh,
lúc này đã chuyển sang những màn hình quan trọng trong đại sảnh.

Kỳ thật từ đầu cho đến giờ, bọn họ vẫn một mực trầm mặc chú ý đến từng diễn
biến của tình hình phía bên đó, nhưng mà cũng không có bất cứ kẻ nào chủ động
đề cập đến điểm này cả. Bởi vì trước đó Quân đội Liên Bang căn bản là không
thể điều động ra bất cứ binh lực nào để có thể tiến đến mà trợ giúp cho Sư
đoàn Thiết giáp 7 cả, đành phải để cho toàn bộ Sư đoàn Thiết giáp 7 một mình
đối mặt với toàn bộ chỉnh biên Đại đội Robot Nguyệt Lang của Quân đội Đế Quốc.
Bộ Chỉ Huy cho dù có lo lắng đến thế nào cũng chỉ là thúc thủ vô sách, tự
nhiên khó tránh khỏi trở nên vô cùng trầm mặc.

Nhưng mà cũng không có bất cứ ai có thể nghĩ đến, Sư đoàn Thiết giáp 7 không
chỉ là hoàn mỹ ngăn cản Đại đội Robot Nguyệt Lang không thể đánh úp bất ngờ
vào trong Không cảng Lạc Khâu, hơn nữa mắt thấy thậm chí còn có thể một phen
tiêu diệt sạch sẽ đối phương nữa!

– Xem ra, mọi người vẫn là còn xem nhẹ tác dụng của con Robot MX rồi!

Trung Tướng Nạp Nhĩ Tốn nghĩ đến một tháng trước đây, Bộ trưởng Trâu Ứng Tinh
của Bộ Quốc Phòng mang theo vẻ mặt ngưng trọng mà không ngừng nhắc đi nhắc
lại, nghĩ đến những lời dặn dò cẩn thận của Chung Tư lệnh, cặp lông mày thoáng
có chút khẽ nhíu chặt lại. Lúc này ông ta mới biết kế hoạch tác chiến của Bộ
Chỉ Huy quả thật là đã có chút quá mức bảo thủ, quá mức cẩn thận, quá mức lo
lắng rồi.

– Đánh điện thông báo cho Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh, nói rằng ta sẽ ghi
thành tích công trạng xuất sắc nhất cho bọn họ!

Trung Tướng Nạp Nhĩ Tốn đưa tay thoáng vuốt nhẹ mái tóc bạc phơ trên đầu mình,
nhìn vào những hình ảnh chiến trường tràn đầy ánh lửa đạn cùng với khói mù
trên cái màn hình trước mặt, khẽ mỉm cười nói:

– Bảo bọn họ cố gắng tiến hành cố thủ tại chỗ. Chỉ cần có thể đứng vững dưới
làn sóng công kích của chi Đại đội Đột kích cuối cùng của Quân viễn chinh Đế
Quốc… khoảng mấy tiếng đồng hồ nữa thôi… Bộ Tư Lệnh liền có thể theo đường
ranh giới Nam, Bắc bán cầu điều đến một lượng lớn đơn vị bộ đội. Thắng lợi
hiển nhiên sẽ thuộc về chúng ta thôi!

Những lời nói này lúc nói ra mang theo một sự hưng phấn nhàn nhạt. Ngay cả bản
thân Trung Tướng Nạp Nhĩ Tốn cũng cảm giác vô cùng hài lòng với tình hình này.
Nhưng mà chỉ một lúc sau, gã sĩ quan tham mưu cao cấp đang đứng trên cái bục
công tác của Bộ Chỉ Huy thoáng lúng ta lúng túng quay đầu lại nhìn ông ta, xấu
hổ nói:

– Sư đoàn Thiết giáp 7 ở trên chiến địa đã phát động hệ thống áp chế điện
tưởng tần suất cao, che chắn lại toàn bộ khu vực chiến địa. Tần suất quấy
nhiễu tín hiệu quá mức mạnh mẽ… Tín hiệu vệ tinh của chúng ta không thể nào
tiến vào trong Sư Bộ Sư đoàn Thiết giáp 7. Không thể tiến hành liên lạc được…

Sắc mặt Trung Tướng Nạp Nhĩ Tốn thoáng trầm xuống, có vẻ hơi có chút khó coi.
Sư đoàn Thiết giáp 7 đang muốn làm cái gì đây? Chẳng lẽ đơn vị bộ đội đang
phục kích trong sườn núi sơn cốc kia căn bản là không cần chỉ huy sao? Ông ta
chợt nhớ đến mấy tiếng đồng hồ trước đây, cái gã Trung Tá Hứa Nhạc phụ trách
mang theo Giản Thủy Nhi tiểu thư bỏ chạy kia, cũng đã từng chủ động đoạn tuyệt
liên hệ cùng với Bộ Chỉ Huy tiền tuyến, sau đó lại liên tưởng đến vị Sư Đoàn
trưởng Đỗ Thiếu Khanh này hiện tại lại ngăn cách tất cả các hệ thống thông tin
điện tử…

– Thật sự là hai cái tên gia hỏa vô pháp vô thiên mà!

Ông ta thân là Tư lệnh cao cấp của Quân đội Liên Bang, tự nhiên là đối với hai
cái tên gia hỏa vô kỷ luật, trong mắt không hề có cấp trên mới xuất hiện trong
chiến khu này liền cảm thấy vô cùng tức giận cùng với căm phẫn, thế nhưng ông
ta cũng không thể không thừa nhận, cuộc chiến thảm liệt tối hôm nay, đúng là
hoàn toàn phụ thuộc vào biểu hiện kinh diễm của hai gã gia hỏa này, Quân đội
Liên Bang mới có thể đem cái kế hoạch khiến người khác không hiểu nổi mà tiếp
tục kiên trì đến thời điểm hiện tại.

Lúc này hình ảnh vệ tinh của màn hình theo dõi chiến sự lớn nhất trong đại
sảnh Bộ Chỉ Huy đã được phóng to sang hình ảnh cự ly gần. Một đầu Robot MX màu
đen của Quân đội Liên Bang, đang đứng trên một triền núi trong sơn cốc, tung
hoành ngang dọc ở giữa hơn mười đầu Robot Nguyệt Lang màu xanh đen của Quân
đội Đế Quốc, tựa như là một trận gió thổi tung bay qua những mảnh lá vàng mùa
thu vậy, cực kỳ xuất sắc làm ra những động tác tránh né, tấn công vừa hiểm hóc
vừa chuẩn xác đến mức không thể nào có thể tưởng tượng nổi trong một khoảnh
không gian vô cùng nhỏ bé.

Tất cả các quân nhân sĩ quan đang ở trong đại sảnh Bộ Chỉ Huy lúc này cũng đều
kinh ngạc nhìn lên màn hình lớn nhất này, nhìn chằm chằm vào đầu Robot màu đen
đang di chuyển với tốc độ cực cao, giống hệt như một viên đạn màu đen đang
không ngừng tả xung hữu đột trên đó, trong lòng sinh ra vô số nỗi khiếp sợ
không nói nên lời.

Đây cũng là lần đầu tiên bọn họ chứng kiến cảnh con Robot MX thế hệ mới nhất
của Quân đội Liên Bang xuất hiện trên chiến trường. Bọn họ mặc dù đã sớm có
tâm lý chuẩn bị, thế nhưng lại cũng không nghĩ đến, loại Robot thế hệ mới này
cư nhiên lại có thể cường hãn đến mức độ như thế. Càng cường hãn hơn cả, lại
chính là những thao tác điều khiển của gã phi công đang ở trong con Robot.

Trong vô số khoảnh khắc thời gian ngắn ngủi như là điện quang hỏa thạch, con
Robot MX màu đen có thể làm ra những động tác vô cùng phiền phức đến như vậy,
hơn nữa lại không có đến một cái động tác dư thừa nào cả, ở trong đàn Robot
Nguyệt Lang của Quân đội Đế Quốc công kích như mãnh hổ, gào thét mà phóng ra.
Những công kích của con Robot màu đen giống hệt như là lôi đình vậy, các động
tác của nó mặc dù không thể gọi là động tác tiêu chuẩn, thế nhưng lại đặc biệt
tinh chuẩn. Bên trong phong cách mạnh mẽ lưu sương, thế nhưng lại mang theo
những ý tứ hàm xúc sắc bén cường hãn… Những động tác điều khiển Robot mạnh mẽ
tinh chuẩn đến như thế kia, cần phải có tốc độ tay nhanh chóng đến mức thế
nào?

Trung Tướng Nạp Nhĩ Tốn cũng giống như Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh vậy, chỉ
dùng một khoảng thời gian rất ngắn liền có thể phán đoán ra được thân phận của
tên phi công trong con Robot MX màu đen kia. Trong lòng ông ta im lặng thầm
nghĩ, nhân vật do đích thân Quân Thần đại nhân tự mình bồi dưỡng ra, quả nhiên
kẻ sau càng quái vật hơn kẻ trước rất nhiều.

o0o

Năm phút đồng hồ trước đó.

Tiến nhập vào thời kỳ đỉnh phong nhất, mỗi một phút, số chỉ lệnh hữu hiệu nhập
vào con Robot đã đạt đến con số 240 chỉ lệnh trong một phút. Chia đều ra các
trị số chỉ lệnh phát ra, cũng đã dừng lại ở con số khủng bố đến 150 chỉ lệnh
trên một phút. Nếu đổi lại thành số liệu tiêu chuẩn trong di chuyển ngoài vũ
trụ, thì tốc độ tay của Hứa Nhạc lúc này sớm đã vượt qua con số 150 km/s rồi.

Có lẽ sẽ có một vài phi công vương bài cao cấp nhất, trải qua những huấn luyện
vô cùng đặc thù, phương diện tinh thần cùng với thân thể vô cùng cường hãn,
trong một số thời khắc đặc biệt cũng sẽ có thể đạt đến được trình độ khủng bố
như thế này. Nhưng mà bọn hắn vĩnh viễn cũng không thể nào đem chỉ số tốc độ
tay trong thời khắc đỉnh cao nhất đạt lên đến chỉ số 240 chỉ lệnh trong một
phút được. Bởi vì nếu chỉ dùng thanh điều khiển cùng với màn hình cảm ứng tiến
hành phát ra chỉ lệnh, cho dù là ở trên thanh điều khiển có gắn thêm đến mười
bảy nút thao tác nhanh đi chăng nữa, thì con số chỉ lệnh này cũng đã vượt quá
cực hạn sinh lý mà thân thể nhân loại có thể chịu đựng được rồi. Đây là một
loại trị số chỉ có thể tồn tại trong ảo giác mà thôi.

Nhưng Hứa Nhạc lại có thể làm được. Bởi vì phương thứ hắn điều khiển con Robot
lại là ba phương thức kết hợp lại. Ngoài trừ hai phương thức điều khiển Robot
bình thường ra, còn có hệ thống cảm ứng ý nghĩ đang bó chặt bên ngoài thân thể
của hắn nữa, chính xác đem mỗi một động tác thân thể của hắn nắm bắt lấy, sau
đó phóng đại lên hàng trăm lần, chuyển hoán làm trò các số chỉ lệnh, đưa vào
trong hệ thống khống chế của con Robot.

Thế nhưng hắn cũng không có quá mức thoải mái giống như là Sư Bộ của Sư đoàn
Thiết giáp 7 hay là các quân nhân sĩ quan của Bộ Chỉ Huy tiền tiến Quân đội
Liên Bang vậy. Nửa khuôn mặt lộ ra bên ngoài phần mũ điều khiển lúc này đã trở
nên vô cùng tái nhợt rồi. Hơn phân nửa thân thể bên dưới lúc này đã bắt đầu có
chút khẽ run rẩy. Loại run rẩy này cũng không phải là loại công pháp kỳ quái
do đại thúc đã truyền thụ trước kia, mà là hàm lượng sức lực tích lũy trong
từng sợi cơ bắp trong cơ thể lúc này sắp sửa tiếp cận đến trạng thái đỉnh
phong nhất của nó, đang không ngừng ảnh hưởng đến thân thể cùng với hệ thống
thần kinh của hắn.

Ở trong sơn cốc lặng im dừng lại, xoay người đón tiếp, hành động theo như sự
thỉnh cầu của Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh, trong giây lát tiêu diệt đầu
Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ tư của Quân đội Đế Quốc, nhìn qua là trầm mặc mà
lãnh lệ, tiêu sái như ý, trên thực tế đã trả một cái giá tổn hao vô cùng lớn.
Vì để có thế nháy mắt chiến thắng, tiêu diệt gã phi công vương bài kia của
Quân đội Đế Quốc, Hứa Nhạc trong thời gian bốn giây kia, đã đem tinh thần cùng
với động tác điều khiển của mình phát huy lên đến cực hạn. Đem khả năng điều
khiển của mình nâng lên đến đỉnh cao nhất, 240 động tác chỉ lệnh trong vòng
một phút, liên tục đột phá đỉnh cao nhất, tiêu hao tuyệt đối là một lượng năng
lượng cực đại.

Đại Đội trưởng Lạc Phu của Đại đội Robot Nguyệt Lang của Quân đội Đế Quốc,
điều khiển con Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ tư, chính là phi công vương bài mà
Quân viễn chinh Đế Quốc ai ai cũng biết. Nếu không phải là hắn căn bản không
hề tưởng tượng ra được tính cơ động siêu khủng bố của con Robot MX thế hệ mới
của Quân đội Liên Bang sau khi tiến vào trạng thái siêu tần, bị Hứa Nhạc dùng
thế lôi đình vạn quân, đánh một cái không kịp che tai, thì lại như thế nào có
thể trong khoảng thời gian không tới bốn giây, liền nổ tung tử vong thảm thiết
như thế cơ chứ?

Hứa Nhạc biết bản thân mình điều khiển Robot tuyệt đối mạnh hơn người khác,
nhưng mà hắn càng hiểu được rõ ràng rằng, nếu như lúc này là mình đang điều
khiển một con Robot M52, thì nhất định cần phải trải qua một trận khổ chiến,
mới có thể đánh bại được đối phương. Cho dù là tự mình Lý Cuồng Nhân một phen
đến đây điều khiển, cũng sẽ cảm thấy có chút khó mà xử lý được, huống chi lúc
ấy bên ngoài còn có đến chín con Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ ba của Đế Quốc
đang phóng đến phía sau.

Ngay sau khi con Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ tư nổ tung xong, con Robot MX
màu đen cũng không hề cử động, nhìn qua phi thường lãnh khốc, một mình đối mặt
với chín con Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ ba, trên thực tế lúc đó chính là lúc
Hứa Nhạc ngồi bên trong con Robot MX màu đen đang vô cùng mệt mỏi, cần phải
nghỉ ngơi lấy sức một chút.

Nhưng mà địch bất động thì ta cũng bất động. Con Robot MX màu đen sừng sững
bất động, thì chín con Robot thế hệ thứ ba của Đế Quốc kia lúc này đã bị khiếp
sợ biến thành đứng sững như chín pho tượng kia, lại càng không dám cử động gì!
Một đầu Robot MX màu đen đứng đối diện với chín con Robot Nguyệt Lang màu xanh
đen. Trong một màn đêm tĩnh lặng trong khu vực sơn cốc hoang vắng, đã trình
diễn một hình ảnh vớ vẩn mà tuyệt luân như vậy đó.

Khoảng một phút sau đó, Hứa Nhạc nghe được từ phía xa xa bên trong khu vực sơn
cốc tựa hồ truyền đến thanh âm lửa đạn gào thét ầm trời. Hắn biết là Sư đoàn
Thiết giáp 7 lúc này đã phát động cường công bên trong đó. Thế nhưng hắn quả
thật không biết trong tay của Sư đoàn Thiết giáp 7 lần này được trang bị đến
hai mươi mấy con Robot MX, cho nên tâm trạng của hắn lúc này cũng có chút khác
thường.

Lúc này, hắn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà Sư đoàn Thiết giáp 7 giao phó
cho mình, cho dù hắn mang theo Giản Thủy Nhi bỏ mặc chín con Robot Nguyệt Lang
Đế Quốc này, một mạch chạy thẳng đến Không cảng Lạc Khâu, thì cũng không có
vấn đề gì, không ai dám nói gì, thậm chí Sư đoàn Thiết giáp 7 cũng sẽ chỉ biết
cảm tạ hắn, quả thật cũng sẽ không có đưa ra quá nhiều yêu cầu gì khác nữa.

Nhưng mà, Hứa Nhạc thông qua màn hình quan sát trực tiếp trên cái mũ điều
khiển, nhìn thấy chín con Robot Nguyệt Lang màu xanh đen đứng sững ở trước mặt
mình, sau khi dồn dập hô hấp một trận, trong đầu lại có một loại ý niệm kỳ dị,
chậm rãi nảy sinh, giống như một đốm lửa vậy, bắt đầu chậm rãi nhen nhóm, sau
đó dần dần cháy bùng lên mãnh liệt, khó có thể áp chế xuống được.

Có nên đánh giết quay trở về sơn cốc không?

Giản Thủy Nhi lúc này đang ngồi sát bên cạnh hắn, tựa hồ như là đọc được trong
đầu hắn đang suy nghĩ cái gì. Trong cặp mắt to tròn xoe đen láy của cô thiếu
nữ thần tượng quốc dân Liên Bang chợt lóe lên một tia ánh sáng dũng cảm cùng
một chút do dự. Cô nàng rất nhanh nắm chặt nắm tay lại, nhẹ giọng hỏi:

– Thử một chút đi?

Quả nhiên không hổ là hậu nhân của Phí Thành Lý Gia, một cô thiếu nữ thanh tú,
ở trên một mảnh chiến trường thảm thiết như thế kia, lại không hề có chút xíu
cảm giác khiếp sợ hay hốt hoảng nào cả, ngược lại còn có vẻ hơi chút hưng phấn
nữa.

– Được, vậy thì thử một chút!

Hứa Nhạc nghe được cô gái bên cạnh mình đề nghị, rất nhanh đồng ý, sau đó tiến
hành vài lần hít thở sâu một cái, hai tay nhanh chóng đẩy thanh điều khiển,
cùng với đảo nhanh qua màn hình cảm ứng phía trước. Đồng thời thân thể vốn
đang có chút cứng đờ của hắn đột nhiên thoáng cử động một chút.

Phốc một tiếng, con Robot MX màu đen vốn đang đứng sững phía trước, đột nhiên
nháy mắt tăng tốc, phóng thẳng về phía chín con Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ
ba của Đế Quốc đang đứng ngây ngốc đằng kia, giống như là một đầu mãnh sư lãnh
khốc mà cuồng bạo, chuẩn bị đánh gục cùng với cắn chết bầy sói hoang đồng cỏ
đã xâm nhập vào khu vực lãnh thổ của chính mình vậy.

Thanh âm kim chúc va chạm kịch liệt nhất thời nặng nề vang lên. Con Robot MX
màu đen hóa thành một đạo lưu quang, trong khoảng thời gian ngắn nhất, đã đánh
bại hai con Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ ba của Đế Quốc. Trong đó một con bị
thanh đao hợp kim bén nhọn của con Robot MX trực tiếp dùng tốc độ cực cao,
chém thẳng vào khoang thuyền, đâm thủng vào trong, tuôn ra một mảnh lửa điện
đầy trời pha lẫn một luồng máu tươi phọt ra. Còn một con Robot Nguyệt Lang còn
lại thì bị con Robot MX màu đen chấn cho bay ra ngoài mấy chục thước, đập mạnh
lên trên vách đá, gục xuống không thể cử động được nữa. Trên phần hộ giáp rắn
chắc của cánh cửa khoang điều khiển tràn đầy các mảnh nứt vỡ quanh co như vô
số những cái mạng nhện vậy. Thanh âm động cơ ngừng bặt, gã phi công bên trong
con Robot bị chấn cho hôn mê, sau đó đất đá từ trên vách núi chấn động rơi
xuống vùi lắp luôn con Robot trong đó.

Trên thực tế, sau khi cuộc chiến này kết thúc, tiến hành công tác thống kê dọn
dẹp chiến trường, con Robot Nguyệt Lang bị con Robot MX màu đen chấn bay này,
hệ thống động cơ tổn hại hoàn toàn, gã phi công Robot Đế Quốc ở bên trong cũng
bị hôn mê này, chính là gã phi công may mắn duy nhất còn sống sót của toàn bộ
Đại đội Robot Nguyệt Lang Quân viễn chinh Đế Quốc.

Con Robot MX màu đen vừa động, thì đám Robot Nguyệt Lang của Đế Quốc cũng động
theo. Chín con Robot Nguyệt Lang màu xanh đen này, sớm đã bị Hứa Nhạc dọa cho
khiếp sợ, đánh mất phần lớn ý chí chiến đấu trong đầu, cho nên bọn họ vừa
động, thì chính là không một chút do dự, lập tức xoay người hướng vào bên
trong sơn cốc bỏ chạy như điên!

Những gã phi công Đế Quốc tuy rằng vô cùng anh dũng lãnh khốc, thế nhưng con
Robot MX màu đen này ở trong mắt của bọn họ, lúc này chẳng khác nào một đầu ác
ma màu đen cả, mang theo một sắc thái khiến cho kẻ khác phải vô cùng khủng
hoảng. Nhất là ngay sau đó, hai con Robot Nguyệt Lang đồng đội, mang theo một
vẻ sầu thảm không chút đành lòng, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu mà ngã
xuống, lại càng đánh sâu vào sự nhận thức của đám phi công bọn họ.

Chính vì nguyên nhân đó, trên chiến trường tối hôm nay, trong khu vực sơn cốc
hoang vắng, đã xảy ra một màn vô cùng kỳ diệu kia. Bảy con Robot Nguyệt Lang
màu xanh đen thế hệ thứ ba của Quân đội Đế Quốc điên cuồng bắt đầu xoay người
chạy trốn. Mà ở ngay phía sau lưng bọn họ, chỉ có một đầu Robot MX màu đen của
Quân đội Liên Bang giống hệt như một con u linh điên cuồng đuổi theo…

Lúc trước là một màn hơn một trăm con Robot Nguyệt Lang Đế Quốc đuổi giết một
con Robot MX màu đen của Liên Bang, lúc này lại cũng chính là con Robot MX màu
đen của Liên Bang đó, lại đang đuổi giết một đám Robot Nguyệt Lang của Đế
Quốc. Một màn này nhìn qua giống như là một trò chơi của đám trẻ con thời thơ
ấu vậy, tao đuổi theo mày, rồi bây giờ đến lượt mày đuổi theo tao, sau đó liền
khanh khách cười mà bỏ chạy tán loạn. Nhưng mà một màn truy đuổi Robot như thế
này, trong đó lại ẩn chứa biết bao nhiêu huyết tinh cùng với sự hung hiểm vô
cùng.

Một màn truy đuổi như vậy, một đám bỏ chạy một kẻ đuổi theo… Con Robot MX màu
đen đem bảy con Robot Nguyệt Lang của Đế Quốc chật vật không thể nào tưởng
tượng nổi truy đuổi chạy thẳng vào bên trong con đường sơn đạo, truy đuổi
thẳng vào trong khu vực sơn cốc, đuổi thẳng xuyên qua trận địa chiến trường
vừa mới tiến hành tái thiết lập trở lại. Các quân nhân sĩ quan, binh lính của
các Doanh đoàn Sư đoàn Thiết giáp 7 lúc này vẫn còn chưa kịp lắp đặt, bố trí
lại hệ thống hỏa lực tên lửa đạn đạo dày đặc bên trong sơn cốc, nhìn thấy một
màn này, khiến cho đám quân nhân Liên Bang lúc này cũng trở nên khiếp đảm tán
hồn, ngơ ngẩn nhìn theo một đạo quang ảnh màu đen mà không thể nào tin tưởng
nổi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.