Tây Môn Cẩn nhìn theo bóng dáng của vị Sư Đoàn trưởng tôn kính của mình, trong
lòng nhất thời dâng lên một tia cảm xúc phức tạp. Loại cảm xúc phức tạp này
cũng không phải bởi vì Hứa Nhạc có thể nhanh chóng giải quyết xong gã phi công
vương bài của Quân đội Đế Quốc mà là hai câu đối thoại ngắn gọn đến cực điểm
của Sư Đoàn trưởng cùng với gã thanh niên Hứa Nhạc kia…
Toàn bộ Sư đoàn Thiết giáp 7 này, trên từ vị Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh
lãnh khốc mà vô tình kia, xuống đến từng gã binh lính bình thường nhất, cũng
đều không có một ai thích cái gã Trung Tá trẻ tuổi nửa chừng nhập ngũ kia. Hắn
cũng tin tưởng vững chắc rằng Hứa Nhạc đối với Sư đoàn Thiết giáp 7 bọn hắn
cũng không có bất cứ hảo cảm nào cả.
Nhưng mà Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh ngay cả do dự cũng không hề có một chút
do dự, cũng đã liền đem cái nhiệm vụ quan trọng nhất trong việc dẫn dụ đám
Robot Đế Quốc kia xâm nhập vào sơn cốc giao cho đối phương thực hiện.
Mà Hứa Nhạc thì ngay cả nghĩ cũng chưa từng nghĩ qua, liền đáp ứng, sau đó lại
càng sạch sẽ mà lưu loát hoàn thành trong khoảng thời gian nhanh nhất.
Cái này đại biểu cho cái gì? Cái này đại biểu cho sự tín nhiệm cùng với tin
tưởng tuyệt đối.
Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh đối với năng lực của Hứa Nhạc có lòng tin tưởng
tuyệt đối. Còn Hứa Nhạc đối với năng lực phán đoán quân sự của Đỗ Thiếu Khanh
cũng có lòng tin tưởng tuyệt đối. Hơn nữa hắn lại còn tin tưởng rằng Đỗ Thiếu
Khanh, một vị quân nhân tuyệt đối tuân thủ quy tắc như hắn, cũng sẽ không ở
trên chiến trường đối với chiến hữu mà hạ độc thủ. Cho nên hắn mới không một
chút do dự, ngay lập tức đã dừng lại trong cái sơn cốc im lặng, xoay người
lại, tiến hành một hoạt động phiêu lưu mạo hiểm vô cùng, thay Sư đoàn Thiết
giáp 7 tiến hành giây sát một người.
Cái loại tín nhiệm này, cũng không phải phát sinh trong mối quan hệ sinh tử
hay là quan hệ anh em thân thiết, mà là phát sinh từ sự đối nghịch trời sinh
giữa hai người, sự thù hận vô cùng sâu đậm giữa hai người… Cái sự tín nhiệm
này quả thật khiến cho kẻ khác phải vô cùng cảm khái.
Đỗ Thiếu Khanh cũng sẽ không để ý đến trong lòng đám thuộc hạ của mình là đang
suy nghĩ chuyện gì. Hắn chỉ là mang theo biểu tình lạnh lùng phất phất tay, ý
bảo đám thuộc hạ hãy bắt đầu chuẩn bị, sau đó mở hết công suất của hệ thống
loa phóng thanh quân dụng, hướng về phía đám Robot Robot ở bên ngoài cửa khẩu
sơn cốc mà nói lớn:
– Lạc Phu đã chết!
Cái mà hắn nói chính là Đế Quốc ngữ, là loại Đế Quốc ngũ vô cùng tiêu chuẩn.
Khoảng thời gian rất lâu trước đây, cả Sư đoàn Thiết giáp 7 cũng đều đã triển
khai các phương diện huấn luyện tương quan về Đế Quốc bên kia, bởi vì đám bọn
họ biết rằng mình khẳng định sẽ có một ngày được điều ra tiền tuyến, phải đối
diện giao tiếp với đám người Đế Quốc bên kia.
Thanh âm của Đỗ Thiếu Khanh bên trong Bộ Chỉ Huy Sư đoàn Thiết giáp 7 vang lên
bình tĩnh mà trầm thấp, thế nhưng mà ngay sau đó, từ trong vô số những khe núi
dọc theo hai bên con đường sơn đạo của Hoàng Sơn Lĩnh cùng với Độc Cô Lĩnh,
trong khoảnh khắc đã vang lên vô số thanh âm vang dội!
– Lạc Phu đã chết!
Những lời nói bên trong hệ thống loa phóng thanh quân dụng của Quân đội Liên
Bang, sẽ được thông qua vô số những hệ thống khuếch đại âm thanh lắp đặt khắp
nơi, truyền rộng ra bên ngoài, ầm ầm vang vọng khắp nơi trong khu vực núi non,
đem bầu trời đêm của khu vực Nam bán cầu vốn đang im lìm tĩnh lặng lúc này trở
nên vô cùng chấn động. Một câu nói này rất nhanh đã vang ra bên ngoài sơn cốc,
lọt vào trong tai của đám người Đại đội Robot Nguyệt Lang của Quân viễn chinh
Đế Quốc.
Cơ hồ cũng là ngay trong lúc đó, khi mà thanh âm của câu nói lãnh liệt kia của
Đỗ Thiếu Khanh vẫn còn không ngừng vang vọng bên trong khu sơn cốc tối đen,
thì đột nhiên vô số những đạo cột ánh sáng sáng ngời đã bừng sáng lên. Trong
vô số những đỉnh núi, những khe đá dọc theo con đường sơn đạo đi vào sơn cốc,
bên dưới các lớp đá, đám người Sư đoàn Thiết giáp 7 trước đó đã bố trí vô số
những ngọn đèn pha cao áp, trong khoảnh khắc đã chiếu sáng rực cả một góc
trời, đem toàn bộ khu vực sơn cốc chiếu sáng như ban ngày vậy.
Bề ngoài vàng sẫm của phiến đồi núi Hoàng Sơn Lĩnh cùng với Độc Cô Lĩnh này,
rốt cuộc dưới sự chiếu rọi của vô số ngọn đèn cao áp đã thể hiện ra màu sắc
chân thật của mình. Toàn bộ Đại đội Robot Nguyệt Lang của Quân viễn chinh Đế
Quốc đang đứng bên ngoài sơn cốc, cũng đã bị vô số ngọn đèn cao áp chiếu thẳng
vào, không thể nào ẩn nấp được nữa. Mà trên hai bên sườn núi của sơn cốc,
những hệ thống pháo kích chuyên dụng bên trong khu vực đồi núi của Quân đội
Liên Bang cũng đã bỏ đi lớp ngụy trang của mình. Dày đặc các chiếc chiến đấu
xa bọc thép tổng hợp cùng với các binh lính võ trang của Quân đội Liên Bang
cũng hiện ra thân hình, đứng ở trên sườn nói, nhắm thẳng xuống hơn một trăm
đầu Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ ba đang đứng dày đặc bên dưới sơn cốc.
Lực lượng pháo kích không trung của Đế Quốc cùng với Liên Bang lúc này đang ở
đạo phòng tuyến thứ ba của khu vực Nam bán cầu, đang dùng tốc độ di chuyển tốc
độ cao giống hệt như những luồng lưu quang không ngừng bay múa truy đuổi lẫn
trên bầu trời, tiến hành hỗ trợ cho đồng đội của mình ở bên dưới chiến trường
mặt đất, một bên phòng thủ một bên tấn công, thực hiện một hồi chiến tranh
thiết huyết tàn khốc đến cực điểm, căn bản là không có khả năng tiến đến vùng
sơn cốc Hoàng Sơn Lĩnh cùng với Độc Cô Lĩnh này mà hỗ trợ cho đồng đội bên phe
mình. Cho nên lúc này Sư đoàn Thiết giáp 7 đúng là đã từ bỏ việc sử dụng hệ
thống pháo sáng quen dùng của mình, mà là lựa chọn sử dụng hệ thống đèn pha
cao áp, đem toàn bộ khu vực sơn cốc ở nơi này chiếu rọi rõ ràng, không phân
biệt địch ta!
Cái vị Sư Đoàn trưởng thiết huyết lãnh khốc của Sư đoàn Thiết giáp 7 kia, ngay
trong một khắc trước khi lâm chiến, đã không một chút do dự, lựa chọn từ bỏ
việc phục kích, lựa chọn việc đường đường chính chính, quang minh chính đại
thể hiện rõ ràng lực lượng của mình ra, có ý khiêu khích xem đám người Đế Quốc
kia có dám tiến vào hay không. Toàn bộ phiến sơn cốc này, dưới ánh đèn pha cao
áp chiếu rọi, đã hóa thành một cái sân khấu biểu diễn vô cùng sáng ngời, giống
hệt như là cái tràng sân khấu biểu diễn văn nghệ Thắng Lợi vừa mới diễn ra
cách đó vài tiếng đồng hồ.
Không có thanh âm đếm ngược, cũng không có lớn tiếng hạ mệnh lệnh, mà chỉ có
một sự trầm mặc. Ánh đèn pha sáng ngời chói mắt, từ trên vô số đỉnh núi không
ngừng chiếu sáng rực lên, vô số những chiếc chiến xa bọc thép của Liên Bang
cùng với những quân lính của Quân đội Liên Bang xuất hiện dày đặc ở trên sơn
cốc, sau đó sẽ là vô số những thanh âm lửa đạn nổ vang mạnh liệt, bắn về phía
đám Robot Đế Quốc ở bên ngoài khu vực sơn cốc.
Ánh đèn pha kia quả thật vô cùng chói mắt, thế nhưng cũng không phải là không
thể chịu nổi. Sự mai phục của Quân đội Liên Bang xuất hiện ở trong sơn cốc như
thế này, đã sớm nằm trong sự thôi diễn chiến thuật của Bộ Tư Lệnh Quân viễn
chinh Đế Quốc từ trước rồi. Cho nên tuy rằng lúc này nhìn thấy vô số binh lính
cùng với chiến xa của Quân đội Liên Bang xuất hiện dày đặc bên trên sườn núi
như thế kia, đám quân nhân sĩ quan của Quân đội Đế Quốc vẫn như cũ có thể bảo
trì sự trấn định. Ngay cả những luồng tên lửa đạn đạo dày đặc diễm lệ phá
không, không ngừng rít vào mà phóng xuống kia, bọn họ cũng có niềm tin tưởng
vững chắc là bằng vào tính cơ động và tốc độ di chuyển cực cao của đầu Robot
của mình, có thể tránh thoát được đại bộ phận tổn hại lần này.
Chân chính khiến cho đám quân nhân Đế Quốc kia cảm thấy không lạnh mà run
chính là cái thanh âm vang lên lúc trước, là cái câu nói lạnh lùng kia. Bọn họ
cũng không biết người vừa lên tiếng nói chuyện kia, chính là vị Sư Đoàn trưởng
Đỗ Thiếu Khanh của Sư đoàn Thiết giáp 7, Sư đoàn đang tiến hành phục kích
mình, thế nhưng lại bởi vì nội dung của câu nói kia mà cảm thấy vô cùng rét
lạnh.
– Đại Đội trưởng đã chết sao?
Trong hệ thống liên lạc nội bộ giữa các con Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ hai
màu xanh đen của Quân đội Đế Quốc kia, mãi cho đến bây giờ cũng không có vang
lên thanh âm cải chính tràn ngập khí phách mà thôi hào của vị Đại Đội trưởng
Thượng Tá Lạc Phu kia. Chỉ là trong lòng của tất cả các vị quân nhân của Quân
đội Đế Quốc, bao gồm cả ba vị Trung Đội trưởng của Đại đội Robot Nguyệt Lang
kia, đều tràn ngập một cảm giác nguy hiểm, bọn họ mơ hồ cho rằng, câu nói của
cái gã Liên Bang kia, cũng không phải là nói dối.
Mà đúng lúc này, làn sóng công kích tên lửa đạn đạo đầu tiên của Sư đoàn Thiết
giáp 7 đã đánh tới rồi!
– Phân tán tránh né!
Gã Trung Đội trưởng Trung đội 1 của Đại đội Robot Nguyệt Lang trầm giọng hạ
đạt một mệnh lệnh.
Một trăm lẻ bốn đầu Robot Nguyệt Lang màu xanh đen, đồng thời vang lên một
tiếng thét lớn, bắt đầu trong khu vực bình nguyên bên ngoài khu vực sơn cốc,
tiến hành những động tác tránh né vòng vèo tốc độ cực cao. Ngay cả trong lòng
đang phân vân không biết có nên tin tưởng cái tin tức phi thường khủng bố mà
tràn ngập khiếp sợ kia hay không, nhưng mà mấy gã phi công của Quân đội Đế
Quốc kia vẫn bình tình mà chính xác hoàn thành mỗi một cái động tác điều khiển
chuẩn xác của chính mình, lấy tốc độ cực nhanh hướng về phía mảnh rừng rậm ở
phía sau khu vực bình địa bên ngoài mảnh sơn cốc mà phân tán tránh né.
Động tác của đám Robot Nguyệt Lang thế hệ thứ hai của Quân đội Đế Quốc nhìn
qua vô cùng chính xác mà sạch sẽ, khiến cho người ta có một cảm giác giống như
là một cái túi chứa bên trong vô số những viên đạn thủy tinh đột ngột nổ tung
lên. Tất cả những viên đạn thủy tinh ở bên trong cái túi đó nhất thời thanh
thúy mà tách ra bốn phía xung quanh. Mặc dù là đang di chuyển tản ra bốn phía,
thế nhưng mỗi một con Robot trong lúc đó cũng vẫn duy trì một khoảng cách lẫn
nhau vô cùng thích hợp.
Oanh! Oanh! Oanh!
Hỏa lực công kích dày đặc khủng bố của Sư đoàn Thiết giáp 7 nhất thời đồng
loạt đâm sầm xuống mặt đất, oanh kích khiến cho toàn bộ đại địa cũng bắt đầu
rung rẩy kịch liệt lên một trận. Vô số đất đá bị công kích đánh văng lên tan
tác, cây cối không ngừng bị lửa đạn thiêu đốt nghiêng ngã, đá tảng cũng bị hất
lên không ít!
Nhưng mà đám Robot của Quân đội Đế Quốc cũng đã bằng bào tính cơ động tốc độ
cực cao của mình, đã tránh thoát khỏi đại bộ phận công kích chính diện. Những
con Robot màu xanh đen đã dùng tốc độ cao mà thoát ly khỏi địa điểm tên lửa
đạn đạo rơi xuống dày đặc nhất, nhanh chóng ẩn núp vào phía sau những tảng đá
lớn hoặc là sau những gốc đại thụ, dùng loại công sự phòng ngự tự nhiên này mà
che chắn bản thân, mạnh mẽ chặn lại làn sóng công kích tên lửa đạn đạo đầu
tiên của Quân đội Liên Bang.
Lúc này ở trước mặt của Đại đội Robot Nguyệt Lang có hai con đường lựa chọn.
Một là bỏ mặc hoàn toàn mười con Robot lúc trước đã truy kích vào bên trong
cái sơn cốc, bỏ qua mối thù của Đại Đội trưởng Lạc Phu của bọn họ, lập tức
dùng tốc độ cao nhất quay trở về, thoát ly khỏi vùng sơn đạo Hoàng Sơn Lĩnh và
Độc Cô Lĩnh. Chỉ cần đám Robot dùng tốc độ nhanh nhất rời đi, đơn vị bộ đội
Liên Bang phục kích trên khu vực sơn đạo căn bản không có khả năng đuổi theo
được.
Mà còn con đường lựa chọn thứ hai chính là hướng về phía bên trong sơn cốc
tiến hành công kích mạnh mẽ, dốc hết khả năng, bất chấp hậu quả, làm suy yếu
đi sức chiến đấu của Quân đội Liên Bang, thay Đại Đội trưởng mà báo thù, thay
Đại đội Đột kích của Quân đội Đế Quốc ở phía sau mà níu chân chi Quân đội Liên
Bang này lại.
Một chỉnh biên Đại đội Robot Nguyệt Lang của Quân viễn chinh Đế Quốc, xác thật
là có được loại năng lực này. Hơn nữa mặc dù khu vực bên trong sơn cốc kia cố
nhiên là dễ dàng cho sự phục kích, nhưng bây giờ bọn họ cũng đã hoàn toàn xuất
đầu lộ diện ra rồi, như vậy một khi đám Robot Đế Quốc đột nhập vào trong đó,
bằng vào tính cơ động của bọn họ, chắc chắn sẽ là cơn ác mộng cho chi bộ đội
này của Quân đội Liên Bang.
– Sư Đoàn trưởng, mười bảy đầu Robot bị một chút tổn thương không đáng kể,
cũng chỉ có hai đầu Robot là bị thương mất khả năng hành động mà thôi.
Bên ngoài khu vực sơn cốc bốc lên dày đặc những lửa đạn ngập trời, cùng với
thanh âm nổ mạnh kịch liệt khủng bố. Thế nhưng khi truyền vào đến trên đỉnh
núi bên trong sơn cốc, thanh âm đã nhỏ đi rất nhiều. Thanh âm báo cáo của Tây
Môn Cẩn vẫn như cũ thật lớn.
– Biết rồi!
Đỗ Thiếu Khanh vẫn như cũ là một vẻ mặt lạnh lùng, trầm mặc nhìn xuống phía
mặt đất dưới chân đang ầm ầm rung rẩy, nhìn thấy đám thuộc hạ đang anh dũng
xung phong dọc hai bên con đường sơn đạo, đối với cái chiến tích nhìn qua thập
phần thảm đạm kia tỏ vẻ vô cùng hài lòng.
Luồng công kích tên lửa đạn đạo dày đặc thứ nhất của Sư đoàn Thiết giáp 7 cũng
không có thể cấp cho đám Robot Nguyệt Lang tốc độ cao của Quân đội Đế Quốc kia
những tổn thất chân chính gì cả, mà hoàn toàn tương phản lại, khiến cho đám
quân nhân sĩ quan của Quân đội Đế Quốc mãnh liệt tin tưởng rằng, căn cứ vào
tính toán hỏa lực lúc nãy, bên trong khu vực sơn cốc kia quả thật cũng chỉ có
một Sư đoàn Thiết giáp của Quân đội Liên Bang mà thôi. Chỉ là một cái Sư đoàn
Thiết giáp, chẳng lẽ có thể ngăn cản được luồng thiết lưu mãnh liệt của mình
công kích vào hay sao?
Trong hai con đường lựa chọn hoàn toàn tương phản nhau kia, Đại đội Robot
Nguyệt Lang của Quân viễn chinh Đế Quốc đã không một chút do dự mà lựa chọn
con đường thứ hai. Cái chết của Đại Đội trưởng Lạc Phu mang đến cho bọn họ một
sự khiếp sợ cùng với đau xót cùng cực, toàn bộ cũng đã chuyển hóa thành tâm
huyết cùng với dũng khí để bọn họ lựa chọn công kích. Một trăm đầu Robot
Nguyệt Lang màu xanh đen trong khoảnh khắc đã phá tan luồng khói sương mù
thuốc súng dày đặc mà nồng đậm kia, hướng về phía bên trong sơn cốc mà phóng
đi!