– Là một cô thiếu nữ bình thường nào đó, đơn giản là một cô thiếu nữ bình
thường…
Hứa Nhạc lúc này đang đứng trong một góc khuất ở phía sau sườn sân khấu, vừa
cảnh giác chăm chú quan sát động tĩnh của bốn phía xung quanh, vừa lắng nghe
đám nhân viên của Tiểu đội 7 đang báo cáo tình huống an ninh thông qua ống
nghe điện thoại. Ánh mắt của hắn thỉnh thoảng vẫn liếc sang nhìn cô thiếu nữ
dáng điệu mê người đang biểu diễn trên sân khấu phía trước kia. Tâm tình của
hắn theo từng ca từ thoát ra từ đôi môi đỏ mọng của cô thiếu nữ mà nhẹ nhàng
lắc lư theo.
– Một cô thiếu nữ bình thường nào đó, nào đó… Đơn giản là Giản Thủy Nhi nào
đó… đó là Giản Thủy Nhi, một Giản Thủy Nhi đơn giản nào đó…
Những ca từ vô cùng tùy ý mà ngây ngô, đó đều là những ca từ mà do chính Giản
Thủy Nhi sáng tác ra. Mặc dù nghe qua có vẻ như có chút dài dòng phiền phức,
thế nhưng mọi người cũng đều biết rất rõ ràng, những cái ca từ này chính là
đang giảng thuật lại cuộc đời sự nghiệp của cô ta, nói về một cô thiếu nữ mười
chính tuổi xinh đẹp, một cô thiếu nữ thần tượng quốc dân Liên Bang…
Hơn nữa, đối với bản thân Hứa Nhạc mà nói, bất luận là sự kiện ám sát tại Sân
vận động Lâm Hải Châu, hay là sự kiện khủng bố tập kích tại buổi biểu diễn văn
nghệ Hoàn Sơn Tứ Châu, hắn cho dù không phải là đương sự trực tiếp, thế nhưng
cũng có mối liên quan sâu sắc đến cả hai sự kiện này, cho nên cũng có thể cảm
nhận rõ ràng hơn từng ca từ.
Giản Thủy Nhi lúc này đang đứng trên sân khấu, nhiệt tình ca hát những ca từ
của ca khúc mà đích thân mình sáng tác ra. Hứa Nhạc ở phía sau lẳng lặng nhìn
cô ta, trong lòng thầm nghĩ về những năm tháng gần đây. Lúc này hắn mới chợt
phát hiện ra, hóa ra tiếng ca của cô thiếu nữ này cũng có thể hạ xuống ở những
giai điệu trầm thấp đến như vậy, nhưng mà cuối cùng lại vẫn thủy chung mang
theo một tia hơi thở trong sáng mà bướng bỉnh như vậy.
Trong lúc hắn trầm mặc suy nghĩ, âm nhạc dần dần nhỏ đi. Ánh đèn sân khấu tắt
dần, đội ca sĩ Quân đội xen lẫn giữa những bài hát bắt đầu đi ra sân khấu biểu
diễn, tranh thủ thời gian cho Giản Thủy Nhi nghỉ ngơi cùng với thay đổi trang
phục một chút. Hứa Nhạc lập tức tắt đi hệ thống liên lạc, nhanh chóng đi ra
phía sau hậu trường sân khấu, đón lấy cánh tay Giản Thủy Nhi từ trên cái hệ
thống thang máy di chuyển chuyên dụng đỡ nàng bước xuống, sau đó hộ tống cô
nàng đi về phía khu vực thay quần áo.
Hậu trường sân khấu của buổi biểu diễn hoàn toàn tương phản với phía trước
khán đài, những âm thanh hoan hô đã được cách âm khá tốt, cũng chỉ nghe được
một số thanh âm nhàn nhạt mà thôi. Khoảng nửa phút đồng hồ sau đó, Giản Thủy
Nhi từ trong gian phòng thay quần áo đi ra, Hứa Nhạc, là gã nam nhân duy nhất
được phép bước chân vào nơi này, thân thể không nhịn được khẽ cứng đờ một
chút, cái miệng há hốc ra, bị cái hình ảnh trước mắt dọa cho nói không nên
lời.
Theo như bản kế hoạch ban đầu của buổi biểu diễn văn nghệ, ba bài ca cuối cùng
là những vũ khúc vô cùng sôi động. Lúc này Giản Thủy Nhi mặc quần áo biểu diễn
có thể nói là vô cùng gợi cảm, gợi cảm gần như trước giờ chưa từng có. Mái tóc
màu tím trên đầu cô thiếu nữ giống như một luồng ánh sáng tím thanh lương nhàn
nhạt, lúc này lại dùng một cái băng đô màu đỏ rực rỡ buộc lại một cách tinh
tế, nhìn qua phi thường chói mắt.
Điều quan trọng nhất chính là, lúc này cô nàng mặc một cái váy bó sát thân
thể, lại ngắn cũn cỡn, bên trên cũng không có phần vai, bên hông buộc một cái
thắt lưng thời trang màu trắng muốt. Hai bờ vai thanh mỹ lúc này hoàn toàn lõa
lồ ra bên ngoài. Phần váy trên ngực được cắt tỉa vô cùng khéo léo, để lộ ra
những đường cong cao vút của bộ ngực một cô thiếu nữ vừa mới trưởng thành.
Phần ngực của cái váy được thiết kế hạ thấp một cách cố tình, khiến cho thậm
chí có thể nhìn thấy được cái ngã ba mê người ở giữa hai gò bồng đảo trắng
muốt như bạch ngọc.
Giản Thủy Nhi rõ ràng cũng vô cùng không thích ứng với loại quần áo như thế
này, trên mặt mang theo một tia xấu hổ đỏ ửng, dùng tay phải che lại phần ngực
của mình, thè lưỡi một cách đáng yêu, nói:
– Lần đầu tiên tôi mặc loại quần áo như thế này…
Theo cái động tác nhỏ đáng yêu mê người như thế này, sự gợi cảm theo tiếng
cười nhỏ của cô thiếu nữ, gần như là phun trào ra trên toàn thân thể của cô
nàng, khiến cho Hứa Nhạc thoáng có chút xấu hổ hạ thấp tầm mắt xuống một chút.
Không ngờ hắn lại phát hiện ra, cái váy ngắn màu đỏ tươi mềm mại trên người
của cô gái này, lại đặc biệt ngắn một cách thần kỳ, để lộ ra cặp chân dài
trắng muốt. Làn da trắng mịn nhẵn nhụi vô cùng lộ hẳn ra ngoài, khiến ánh mắt
mọi người không cách nào có thể dời đi được. Thậm chí mơ hồ còn có thể nhìn
thấy được những cái đường cong tròn trịa ở phía trên của cặp chân thon thả kia
nữa.
Hứa Nhạc nhất thời im lặng không nói gì. Ăn mặc như vậy lên sân khấu nhảy mua,
chẳng phải là cũng đều để cho đám quân nhân sĩ quan kia cái gì cũng thấy hết
rồi sao?
Giản Thủy Nhi từ trước đến giờ vẫn luôn lấy hình tượng đáng yêu, ngây ngô,
khỏe mạnh mà xuất hiện ở trước mặt của công chúng. Hiện nay Hứa Nhạc cũng đã
biết rõ ràng gia thế phía sau của Giản Thủy Nhi, tự nhiên cũng biết cô thiếu
nữ thần tượng quốc dân Liên Bang này căn bản cũng không cần phải triển lộ thân
thể xinh đẹp động lòng người của mình ở trước mặt người khác để gây sự chú ý.
Đại khái cũng sẽ không có bất cứ người nào dám yêu cầu cô ta làm như vậy.
– Thật khó mà tưởng tượng nổi. Buổi tối ngày hôm nay, sau khi các chiến sĩ
quay về doanh trại, không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa đây…
Đại khái là bởi vì những thanh âm rền vang như động đất ở bên ngoài khán đài
hoàn toàn đối lập với vẻ lặng im u tĩnh ở nơi này, hay hoặc là bởi vì vị thiếu
nữ xinh đẹp ở trước mặt mình đang toát ra một vẻ gợi cảm mê người đủ khiến cho
bất cứ người nào cũng phải điên đảo, khiến cho Hứa Nhạc thoáng có chút không
biết phải nói gì cho đúng. Hắn thế nhưng lại có thể đem những gì đang suy nghĩ
trong lòng mà nói thẳng thừng ra. Chỉ còn may một chút là hắn chưa có nói
thẳng ra, nếu như cô thiếu nữ này ăn mặc như thế đi lên sân khấu, tùy tiện để
phong cảnh xuân sắc của mình hiển lộ ra ngoài hết như vậy, khẳng định sẽ khiến
cho vô số người có tà niệm trong lòng…
Bộ trang phục biểu diễn này cũng không phải là những trang phục mà đội biểu
diễn đã chuẩn bị sẵn ngay từ đầu, mà là ngày đó sau khi viếng thăm bệnh viện
cùng với nghĩa địa trở về, Giản Thủy Nhi đã lâm thời đề nghị. Cô thiếu nữ lúc
này đã thu hết can đảm, buông xuống cánh tay phải đang che lấp đi cảnh xuân
trước ngực của mình, hai má có chút đỏ ửng lên, cặp mắt thoáng mở to, nói với
Hứa Nhạc:
– Bọn họ vì Liên Bang, đã ở trên khỏa tinh cầu xa xôi cô độc này mà ngơ ngẩn
suốt mấy năm trời. Anh cũng có thể nhìn thấy, trong các binh sĩ cũng có không
ít người độ tuổi còn nhỏ hơn cả tôi nữa. Nói không chừng, bọn họ cho đến bây
giờ vẫn chưa biết đến cái gì gọi là tình yêu… Chắc là buồn đến chết được.
Giản Thủy Nhi thật sâu thở ra một hơi, cái váy ngắn màu đỏ nhẹ nhàng đung đưa
một chút, phần váy bó sát trên cặp ngực lộ gần phân nửa kia thoáng phập phồng
dồn dập lên, giống hệt như có một con thỏ nhỏ nghịch ngợm đang chạy loạn ở bên
trong. Cô thiếu nữ thoáng nheo mắt cười tinh nghịch, nói một cách đáng yêu:
– Một khi đã như vậy, có thể làm cho bọn họ vui vẻ một chút, chẳng phải là
tốt lắm sao?
Vị thiếu nữ thần tượng quốc dân Liên Bang xinh đẹp động lòng người này, không
cần phải hỏi, chính là đối tượng của những cái suy nghĩ tà ác của không biết
bao nhiêu người trong cả Liên Bang này. Lúc trước những bức áp phích cô ta mặc
một bộ quân phục sĩ quan cấp Tá của Chiến hạm Vũ trụ Hạm đội Liên Bang, đã có
không biết bao nhiêu gã nam thanh niên cùng với những vị đại thúc, trong đêm
khuya tịch mịch không ngừng mơ tưởng xa vời. Huống chi hôm nay cô ta lại ăn
mặc một cách mị hoặc mê người đến như thế này, nhìn qua giống hệt như một cô
tiểu yêu tinh mê hoặc mọi người…
Trên thực tế, Hứa Nhạc năm đó cũng là một trong những gã nam nhân trong đầu
chất chứa đầy tà ý này, cho nên lúc này khuôn mặt của hắn thoáng có chút đỏ
ửng lên.
Hứa Nhạc có ý muốn nói sợ người khác trong đầu có suy nghĩ tà ác, nhưng Giản
Thủy Nhi thì lại mở to mắt giải thích, bọn họ bởi vì Liên Bang, mà ở trên khỏa
tinh cầu này lăn lộn mấy năm trời, nói không chừng sẽ buồn chán đến chết… Đám
nam nhân trẻ tuổi kia mấy năm nay có lẽ ngay cả tình yêu là gì vẫn còn chưa có
biết, một chút tà ý trong đầu thì có gì mà phải sợ cơ chứ? Nghe Giản Thủy Nhi
hướng về phía mình an ủi như vậy cũng không có vấn đề gì cả. Hứa Nhạc đỏ mặt
thầm nghĩ, bản thân mình hình như cũng phản ứng hơi quá đáng…
Trong tiếng vũ khúc với tiết tấu cảm giác mạnh mẽ, dưới sự hộ tống của một
đoàn vũ công trẻ trung, Giản Thủy Nhi, mặc một bộ trang phục gợi cảm mà từ
trước giờ chưa từng mặc qua, chầm chậm xuất hiện trên sân khấu của buổi biểu
diễn.
Hai bàn tay của cô thiếu nữ gắt gao cầm chặt cái micro trên sân khấu, ánh mắt
trong vắt như thu thủy, nhìn thẳng xuống khán đài bên dưới mà bắt đầu ca
xướng. Sau đó bắt đầu nương theo âm nhạc sôi động mà vặn vẹo thân thể của
chính mình. Những động tác múa may nhẹ nhàng mà vô cùng thanh thoát, lại mơ hồ
ẩn chứa một tia ngây ngô nhàn nhạt của một cô thiếu nữ mới lớn.
Bất luận là biểu tình khuôn mặt thanh thoát động lòng người, hay là những vòng
eo tinh tế khẽ vặn nhẹ thân thể, cùng với những động tác ngôn ngữ toàn thân và
ánh mắt lúng luyến, đều mơ hồ toát ra một tia hấp dẫn câu hồn đoạt phách một
cách cố tình. Nhưng mà khuôn mặt tuyệt thế, thanh mỹ không thể nào xâm phạm
của cô thiếu nữ, phối xứng với một bộ trang phục cực kỳ gợi cảm, giống như là
muốn mưu sát ánh mắt của tất cả mọi người vậy, cùng với những động tác vặn
vẹo, phô bày cặp ngực cao vút và những đường cong tinh tế nơi cái eo không
ngừng lắt lư, vặn vẹo… phối xứng lại với nhau, tạo nên một nét mị hoặc không
thể chống cự.
Hơn mấy vạn quân nhân sĩ quan cùng với binh lính của Quân đội Liên Bang đầu
tiên là trừng mắt há hốc mồm, trầm mặc mất một lúc lâu, sau đó đột nhiên bộc
phát ra thanh âm khổng lồ cực kỳ hưng phấn mà kịch liệt.
Lúc trước cũng chỉ là những thanh âm vỗ tay cùng với hoan hô vang lên trên bầu
trời tối đen mà thôi, bây giờ mới thật sự chân chính là thanh âm hưng phấn
cuồng nhiệt đối với buổi biểu diễn.
Hứa Nhạc trong lòng khẩn trương nhìn chằm chằm về phía Giản Thủy Nhi đang biểu
diễn trên sân khấu. Cái váy ngắn màu đỏ tươi kia được may bằng một loại vải
mỏng tênh, hơn nữa lại cực kỳ bó sát người, đem toàn thân của cô thiếu nữ,
cùng với cặp chân mê người trắng muốt kia hiển lộ ra vô cùng hấp dẫn. Thế
nhưng cái người thiết kế hiển nhiên vẫn còn chưa cam lòng, không ngờ ở hai bên
của bộ váy mỏng kia, lại còn xẻ ra mấy vết xẻ tinh tế, theo những động tác vặn
vẹo nhẹ nhàng của cô thiếu nữ kia, những cảnh xuân chói mắt người khác bên
dưới bộ váy lại khi ẩn khi hiện…
Những tiếng huýt sáo chói tay bên dưới khán đài càng ngày càng vang lên một
cách điên cuồng. Các thành viên của Tiểu đội 7 phụ trách công tác bảo vệ an
ninh toàn cảnh bên dưới, lúc này cũng đã nhìn lên sân khấu một cách choáng
váng. Những thành viên của đoàn biểu diễn cùng với những người trong đội
truyền hình trực tiếp, lúc này nhìn lên cô thiếu nữ thần tượng quốc dân Liên
Bang mà bản thân mình chưa bao giờ nhận thức kia, cũng đã lâm vào hoàn toàn
khiếp sợ.
Hứa Nhạc lúc này miệng đã khô, lưỡi đã đắng, cố gắng đè nèn trong lòng cái cảm
xúc muốn lập tức cởi bỏ cái áo khoác của mình, nhảy lên sân khấu, choàng lên
trên người cô thiếu nữ kia. Nhưng mà những lời giải thích của cô thiếu nữ lúc
trước, cũng khiến cho hắn vô cùng cảm động. Chỉ là lúc này thấy được những
phản ứng điên cuồng của đám quân nhân sĩ quan, binh lính bên dưới khán đài,
hắn không khỏi có chút chột dạ. Cái này đến tột cùng là cỗ vũ quân tâm, hay là
làm dao động quân tâm đây?
Sự gợi cảm thanh xuân trên sân khấu trong ca khúc cuối cùng đã được phát huy
lên đến cực hạn. Giản Thủy Nhi sau khi thay lại một bộ quân phục nữ quân nhân
sẫm màu của hạm đội Liên Bang, lại một lần nữa xuất hiện trên sâu khấu, như
vậy vẻ gợi cảm lúc trước, hiện tại lại hoàn toàn biến thành khí tức thu hút
lòng người đến cực hạn.
Ở trong mắt mọi người của Liên Bang, từ lúc cô nàng được mười bốn tuổi, thì
liền nhìn thấy cô ta mặc bộ quân phục quan chỉ huy Chiến hạm Vũ trụ này, xuất
hiện trên màn ảnh TV. Cái hình ảnh này đã ăn sâu vào trí nhớ tập thể của cả
một thế hệ người trong Liên Bang.
Mà ngày hôm nay, bộ trang phục nữ hạm đội trưởng của Hạm đội Liên Bang này,
đúng là đã được cắt tỉa lại đến mức ngắn nhất. Mà cái quân hàm nơi cổ lúc này
đã được gỡ xuống, chỉ còn lại một cái khăn quàng mang ký hiệu của sĩ quan cấp
Tá được tùy ý khoác lên trên phần cổ trắng noãn động lòng người kia. Mái tóc
màu tím trên đầu được thả xuống tự do, một vài sợi tóc mai bởi vì mồ hôi chảy,
khiến cho bết dính lại trên cặp má cực kỳ đáng yêu…
Vẫn như cũ là một nét ngây ngô, thanh thoát, mang theo một vẻ ngượng ngùng
nhàn nhạt, Giản Thủy Nhi đứng giữa sân khấu, nháy mắt đã phóng thích ra toàn
bộ tất cả những mị lực mà một thiếu nữ Hạm đội trưởng nên có.
Nguyên lại đây mới chính là cao trào cuối cùng của buổi biểu diễn văn nghệ
ngày hôm nay. Hứa Nhạc kinh ngạc nhìn chằm chằm vào một màn này, cũng không có
chú ý đến hàng ngàn hàng vạn đóa pháo hoa trên bầu trời của sân khấu buổi biểu
diễn, vì để xây dựng một cái không khí điên cuồng mà bắt đầu bắn ra những cột
sáng khổng lồ.
Vô số những đóa pháo hoa không ngừng nổ tung tại khu vực giao giới giữa khu
Nam bán cầu cùng với Bắc bán cầu của Tinh cầu 5460.
Mạng lưới quan sát điện tử tại tiền tuyến của Liên Bang, bất cứ lúc nào cũng
không ngừng theo dõi những luồng đạn đạo của đám người Đế Quốc có thừa dịp đêm
tối mà phát động công kích về phía Quân đội Liên Bang hay không. Thế nhưng lúc
này tiến hành công kích cũng không phải là đơn vị đạn đạo của Quân viễn chinh
Đế Quốc, mà là suốt mười bảy chi đoàn lính bọc thép của Đế Quốc, mang theo khí
thế nhưng hổ như sói, bất ngờ như ập mặt mà đến!
Những chiếc chiến xa thiết giáp cùng với hệ thống pháo kích tự động bất kể hậu
quả, trút xuống chiến trường toàn bộ đạn dược vốn có của mình. Những thanh âm
gầm thét khủng bố mà dày đặc kia, tuyệt đối cũng không phải là thay nhau vang
lên, bởi vì giữa những thanh âm gầm thét kia cũng không có bất cứ khoảnh khắc
gián đoạn nào cả. Cái tiền tuyến vốn đã im lặng rất lâu rồi kia, lúc này lại
giống như một con lốc đổ ập xuống mặt đất, bày ra uy lực cực kỳ khủng bố của
mình.
Trên đường ranh giới phân biệt hai bán cầu Nam, Bắc kéo dài hơn ba ngàn km
kia, vô số những đám mây khói bốc lên trên bầu trời cao vẫn còn chưa kịp tản
mát ra, liền đã bị những loạt công kích thứ hai, thứ ba mang theo những tiếng
nổ ầm ầm khủng bố thổi bay lên trên, lại còn có những ánh sáng chói mắt loang
loáng phát ra, giống như là những chùm pháo hoa của buổi biểu diễn văn nghệ,
chiếu sáng rực cả bầu trời cao.
Lữ đoàn bọc thép của Quân viễn chinh Đế Quốc tiến hành đột kích tốc độ cao,
cùng với mấy Tiểu đội Robot Đặc chủng Hoàng gia Đế Quốc mang theo những cơ
pháo tự động không ngừng bắn ra những làn mưa đạn phệ hồn đoạt mệnh, hướng về
phía trận địa phòng ngự của Quân đội Liên Bang không ngừng điên cuồng bắn phá.
Nhìn bề ngoài giống hệt như những cột sáng điên cuồng chiếu rọi trong buổi
biểu diễn văn nghệ kia, nhưng mà khác biệt ở chỗ, cột sáng cũng không thể giết
chết người, còn những làn mưa đạn của Quân viễn chinh Đế Quốc, thì lại không
ngừng đánh tan sự phòng ngự của Quân đội Liên Bang, thu gặt đi tính mệnh của
các chiến sĩ Quân đội Liên Bang.
Gần cuối năm 68 Hiến lịch 37, Giản Thủy Nhi ở trên Tinh cầu 5460 tổ chức một
buổi biểu diễn văn nghệ tên là Buổi biểu diễn Thắng Lợi. Không ngờ Quân viễn
chinh Đế Quốc đột nhiên lại toàn bộ xuất kích tất cả Quân đội ở tại tiền
tuyến, phóng thẳng xuống phía Nam bán cầu. Bọn họ mang theo một khí thế tiến
công vô cùng mạnh mẽ cùng với trang bị hỏa lực vô cùng khủng bố, hóa thành
mười bảy mũi đao nhọn tựa hồ như không có các nào ngăn cản nổi, đâm thẳng vào
phòng tuyến của Nam bán cầu.
Cái khỏa hành tinh đã rất lâu lắm rồi không hề xảy ra những trường chiến tranh
quy mô lớn như thế này, rốt cuộc ngày hôm nay đã bắt đầu run rẩy lên một trận
kịch liệt. Thế tiến công của Quân viễn chinh Đế Quốc, giống hệt như một cơn
lốc xoáy khổng lồ, từ trên đại dương rộng khắp, vừa mới đổ bộ lên đất liền,
ngay lập tức bắt đầu không một chút do dự triển lộ ra lực phá hoại khủng bố vô
cùng.
Cuộc đại chiến tranh lần thứ ba giữa Liên Bang cùng với Đế Quốc, liền bởi vì
một buổi biểu diễn văn nghệ, mà chính thức bắt đầu…
Địa điểm tiến hành tổ chức Buổi biểu diễn Thắng Lợi này, là ở đại bản doanh Bộ
Tư Lệnh của Quân đội Liên Bang ở khu vực Nam bán cầu, địa điểm cách nơi Quân
viễn chinh Đế Quốc phát động công kích cũng cách một khoảng cách khá xa. Nhưng
mà ngay khi buổi biểu diễn văn nghệ vừa mới chính thức chấm dứt, thanh âm cảnh
báo phòng không chói tai liền vang lên, cao vút ngất trời.
Đám quân nhân sĩ quan cùng với binh lính Liên Bang vừa mới rồi còn ngây ngất
đắm chìm trong hình tượng Giản Thủy Nhi mặc bộ quân phục gợi cảm kia, nhất
thời biểu tình ngưng trọng lại, từ trong tình tự hưng phấn điên cuồng nhất
thời tỉnh thần lại. Tất cả mọi người nhất thời vô cùng nhanh chóng quay trở về
doanh trại của mình, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Đài truyền hình Liên Bang trong lúc nhất thời lập tức cắt đứt tín hiệu tiếp
sóng truyền hình trực tiếp. Còn Giản Thủy Nhi vừa mới bước chân xuống khỏi sân
khấu, liền lập tức được các nhân viên của Tiểu đội 7 tiến hành bảo vệ xung
quanh, chuẩn bị công tác bắt đầu rút lui khỏi nơi này.
Hoàn toàn khác với những quân nhân sĩ quan, đại bộ phận những người làm việc
trong đội công tác biểu diễn đều là bình dân, nghe thấy những thanh âm cảnh
báo vô cùng chói tai, tự nhiên là vô cùng hoảng sợ.
Một gã quân nhân sĩ quan phụ trách rất nhanh đã an bày xong công tác rút lui,
mang theo vẻ mặt nghiêm túc, nói với mọi người:
– Hệ thống đạn đạo trung bình cấp độ III của đám người Đế Quốc phóng ra, đã
bị hệ thống phòng ngự tự động của chúng ta ngăn chặn lại. Đại đội Cơ động bảo
hộ đã chính thức xuất động, xin mọi người không cần phải kinh hoảng.
– Trung Tá Hứa Nhạc!
Một gã Thiếu Tướng mang theo vẻ mặt nghiêm túc nhanh chóng bước lại gần đó,
đưa ra một kiện văn bản điện tử về phía của Hứa Nhạc, nói:
– Đây là nhiệm vụ bí mật mà Bộ Quốc Phòng vừa chuyển xuống cho anh!
Trong lòng của Hứa Nhạc thoáng hơi trầm xuống, biết rằng sự việc rốt cuộc cũng
đã đến rồi.
Hứa Nhạc nhìn xuống kiện mệnh lệnh điện tử tuyệt mật của Quân đội Liên Bang
vừa đưa xuống cho hắn, ánh mắt chợt nheo chặt lại. Tất cả những nghi hoặc,
không hiểu từ sau khi nhận được cái nhiệm vụ kia tại Tổng bộ Công ty Bảo an
Tịnh Thủy mấy tháng trước, từ trong cái kiện mệnh lệnh tuyệt mật này mà nhận
được phần lớn đáp án.
Một khi cái Buổi biểu văn nghệ Thắng Lợi này chính là cái mồi câu trong lần
hành động quân sự quy mô lớn mà Bộ Quốc Phòng cùng với Quân đội Liên Bang phí
công tổ chức lâu nay, như vậy việc phân chính mình cùng với Tiểu đội 7 phụ
trách công tác bảo vệ an toàn lần này, liền có thể được giải thích rõ ràng. Vì
thế hắn cũng không đi hỏi những câu hỏi không chút thú vị nào, chẳng hạn như:
‘Tại sao lại quyết định như vậy?’ hay ‘Tại sao lại là cô ấy?’, hắn chỉ quay
sang hỏi vị Thiếu Tướng kia:
– Chúng tôi chỉ cần phụ trách một phen đưa Giản Thủy Nhi lên đến Chiến hạm,
thì nhiệm vụ xem như là chấm dứt phải không?
Vị Thiếu Tướng quân đội Liên Bang này tự nhiên cũng không có khả năng còn trẻ.
Những người giống như Đỗ Thiếu Khanh vậy, chưa đến bốn mươi tuổi đã có thể trở
thành một Thiếu Tướng vốn là cực kỳ hiếm thấy. Vị Thiếu Tướng trước mặt Hứa
Nhạc lúc này nhìn qua ước chừng khoảng hơn năm mươi tuổi, biểu tình có chút
lạnh lùng, đối với Hứa Nhạc cũng không hề có chút khách khí nào, trầm giọng
nói:
– Cậu hiện tại cần làm chính là chấp hành quân lệnh, chứ không phải là thắc
mắc. Bộ Tư Lệnh đã phái ra một chi xe tăng thiết giáp, trên đường sẽ hộ tống
các cậu đi thẳng đến Sân bay Quân dụng Trạch Khâu. Các cậu lập tức hành động
đi.
Hứa Nhạc trầm mặc khẽ gật đầu một cái, liếc mắt nhìn sang bốn phía xung quanh.
Tuy rằng ở trong Đại bản doanh của Bộ Tư Lệnh Quân đội này căn bản khong thể
nghe được những thanh âm tấn công ở phía tiền tuyến, nhưng mà hắn cũng có thể
mơ hồ cảm giác được một chút mùi vị khói lửa, cũng có thể cảm nhận được lực áp
bách mạnh mẽ do đám Quân viễn chinh Đế Quốc tiến hành đột kích trên quy mô
lớn.
Các thành viên của Tiểu đội 7 lúc này đã sớm chuẩn bị xong công tác xuất phát.
Các thành viên trong đội hỗ trợ biểu diễn của Giản Thủy Nhi cũng đã sớm leo
lên xe đợi sẵn rồi. Ở trong cái thời điểm vạn phần khẩn trương như thế này,
công việc của tất cả mọi người tựa hồ cũng nhanh hơn bình thường không ít. Dù
sao nếu cứ nấn ná lưu lại ở nơi này, ai cũng không biết được thêm một giây
tiếp theo nữa, có khi nào sẽ có một khỏa đạn đạo phóng lên trên đầu của mình
hay không.
Vị Thiếu Tướng dùng thanh âm trầm thấp rất nhanh nói với Hứa Nhạc:
– Lập tức xuất phát đi, tôi sẽ đích thân cùng các cậu đi đến đó.