Gian Khách – Chương 39: Người Tây Lâm lo lắng – Botruyen

Gian Khách - Chương 39: Người Tây Lâm lo lắng

“Khu 38 điện lưu thất thoát dị thường, mời xem xét.”

Trong phòng điều khiển của thuyền trưởng phi thuyền thương mại Cổ Chung Hào,
vang lên thanh âm không một tia cảm xúc nào của máy tính điều khiển. Vị thuyền
trưởng mập mạp lại giống như là không hề nghe thấy vậy, cầm chặt ly cà phê
trong tay ép sát lên bụng, dùng một loại ngữ khí như người bệnh tâm thần lẩm
bẩm:

– Chạy đâu rồi? Chạy đâu rồi?

Phi thuyền vũ trụ đã rời khỏi đại khu Đông Lâm đã hơn được một tháng. Mà chính
trong một tháng này, vị thuyền trưởng tiên sinh vốn có thể hình mập mạp lúc
này rõ ràng gầy sọm hẳn đi. Nhất là cặp mắt của hắn đã có thêm một vòng đen
thui bao quanh. Nhìn qua vẻ tiều tụy dị thường của hắn, xem ra ly cà phên
trong tay kia cũng không mang đến cho hắn quá nhiều tác dụng hỗ trợ.

– Khu 38 có phát sinh tình huống dị thường.

Máy tính điều khiển cũng không có lặp lại cảnh báo, thanh âm phát ra lúc này
là của vị thư ký của thuyền trưởng tiên sinh. Vụ trung niên nhân này thật cẩn
thận nhìn chăm chú vào ông sếp của mình, khẽ hấp háy mắt một cái, nói:

– Có nên phái kỹ thuật viên đến đó xem xét tình hình một chút hay không?

– Xem, xem, xem… cái rắm!

Vị thuyền trưởng bỗng nhiên nổi giận đùng đùng, nhảy dựng lên giống như là
đang ngồi trên đống lửa vậy, chỉ tay vào mặt gã thư ký chửi rủa:

– Lão tử mặc kệ khu 38 có con mẹ gì, lão tử mặc kệ khu 27 có cái rắm gì. Lão
tử muốn mọi người phải đi tìm tiểu thư! Tìm tiểu thư! Con mẹ nó, tìm cái gì mà
lâu như thế? Đến bây giờ vẫn còn chưa có tìm ra!

Rất rõ ràng, viên thư ký cũng không phải là lần đầu tiên đón nhận cơn lửa giận
của thuyền trưởng tiên sinh, cho nên hắn cũng vẫn như cũ bình tĩnh, tâm tư
trầm ổn. Im lặng một chút, bình tĩnh trả lời:

– Cổ Chung Hào có tổng cộng bốn mươi hai khu. Nếu muốn toàn bộ không tìm kiếm
không bỏ sót chỗ nào, ít nhất cũng cần phải mất năm ngày. Vấn đề hiện tại
chính là, chúng ta cũng không có đủ nhân lực để tiến hành việc lục soát toàn
diện. Điều quan trọng nhất chính là, hiện tại những người có mặt trên phi
thuyền hết sức phức tạp, chúng ta không có khả năng mà gióng trống khua chiêng
để làm chuyện này. Hệ thống quản lý giám sát của phi thuyền mấy ngày nay vẫn
có thể xác nhận tiểu thư vẫn an toàn, hơn nữa nàng quả thật còn ở trên phi
thuyền. Cho nên thuyền trưởng, ngài không cần quá mức lo lắng đâu.

Không đợi gã thuyền trưởng kịp phác tác, viên thư ký lập tức đề nghị ngay,
nói:

– Nếu ngài có thể đánh điện lên Cục Hiến Chương, thỉnh cầu hỗ trợ tiến hành
định vị, tôi có lòng tin, nhiều nhất chỉ mất ba phút liền có thể tìm ra được
vị trí của tiểu thư.

Vị thuyền trưởng trở nên trầm mặc một lúc. Hắn có rất nhiều lý do không thể để
cho mấy đại nhân vật trên thủ đô Liên Bang biết được tin tức tiểu thư đã mất
tích. Bởi vì chuyện này sẽ gây ra vô số phiền toái lớn. Hệ thống quản lý giám
sát của phi thuyền vẫn có thể xác nhận tiểu thư an toàn, cho nên cho dù hắn có
lo âu, phẫn nộ đến thế nào đi nữa, vẫn như cũ duy trì một chút bình tĩnh,
không có hồ đồ mù quáng đưa ra thỉnh cầu đối với Cục Hiến Chương.

Vị thuyền trưởng thở dài một hơi, sờ sờ hai gò má béo núc ních của mình, nhắm
mắt tiến vào trầm tư. Trên chuyến du hành dài ngày lần này của Cổ Chung Hào có
tổng cộng ba nhiệm vụ cần phải thực hiện. Đầu tiên là tiến hành quan hệ hảo
hữu giữa Tây Lâm đại khu và Đông Lâm đại khu. Nhiệm vụ thứ hai là âm thầm vận
chuyển tiểu đội robot đặc chủng của Quân khu IV, chấp hành kế hoạch 4427.
Nhiệm vụ thứ ba chính là đưa tiểu thư đến Thủ đô Tinh Quyển để đến trường.

Trong kế hoạch ban đầu, tiểu đội robot đặc chủng chấp hành nhiệm vụ thứ hai
xong, sẽ có một sứ mệnh mới là phụ trách công tác bảo vệ an toàn cho tiểu thư.
Nhưng mà lúc đó đám người Tây Lâm khu thật sự không ngờ là, mục tiêu của kế
hoạch 4427, gã Cơ Giáp Sư phản quốc kia không ngờ lại cường đại đến như vậy.
Cuối cùng khiếp cho Cổ Chung Hào phải tiêu hao một lượng năng lượng khổng lồ,
đồng thời cũng khiến cho đám tiểu đội Quân Khu IV trả giá quá đắt. Tiểu đội
robot đặc chủng dưới sự suất lãnh của Tiểu đội trưởng Lai Khắc đã bị dư chấn
ảnh hưởng, toàn bộ bị trọng thương. Mặc dù không có ai bất hạnh hi sinh, nhưng
mà hơn một tháng trôi qua, hơn phân nửa tiểu đội vẫn còn chìm trong hôn mê,
một nửa còn lại thì vẫn không ngừng nôn mửa không dứt.

Chính là do tình huống ngoài ý muốn như thế phát sinh, nên công tác bảo vệ an
toàn cho tiểu thư liền xuất hiện một lỗ hổng thật lớn. Sau khi tiểu thư mất
tích, đám nhân viên Tây Lâm trên phi thuyền Cổ Chung Hào đúng là không kiếm đủ
nhân sự để tiến hành công việc truy tìm. Vị thuyền trưởng tiên sinh mập mạp mở
to hai mắt, tức giận nói:

– Đám quân nhân học việc của đoàn đại biểu lần này thì sao? Mấy ngày nay ngay
cả một chút tin tức cũng kiếm không ra. Bọn chúng ăn phân mà lớn à?

Nhân viên trên phi thuyền vũ trụ này quá tạp nham, đám người Tây Lâm cũng
không biết có ai có thể là mật thám của Cục Điều Tra, nhân viên thường phục
của Cục Hiến Chương, thậm chí ngay cả có đặc công của Cục Đặc Cần hay không,
đều không ai biết rõ. Nếu muốn lặng yên không một tiếng động tiến hành truy
tìm tiểu thư, bọn họ chỉ có thể tin tưởng vào người bản địa Tây Lâm mà thôi.
Vừa may trong đoàn đại biểu đến tiếp xúc với người đại khu Đông Lâm có một đám
quân nhân học việc của quân đội Tây Lâm, cho nên nhiệm vụ tối khẩn cấp này
liền giao cho bọn họ. Quan trọng là ngày mà tiểu thư mất tích, lại là ngày mà
hệ thống camera quan sát gắn trong phòng tiểu thư bị hỏng hóc, nhân viên công
ty Cổ Chung chỉ có thể xác nhận tiểu thư không hề rời khỏi lầu hai, nên phạm
vi truy tìm vẫn được giới hạn trong phạm vi chiếc phi thuyền. Mấy tên quân đội
học việc này, vốn là đám người được xem là thiên kiêu chi tử, giống như là một
con nhện chạy tới chạy lui trên một phạm vi cái mạng nhện hạn hẹp, làm sao có
thể đạt được một mục tiêu to lớn như một cây đại thụ này cơ chứ?

Vị thư ký nhìn hắn một cái, nghĩ thầm thuyền trưởng tiên sinh cùng với bản
thân mình đều là từ trong quân đội Tây Lâm mà ra, mấy gã sĩ quan học việc mới
mười tám tuổi này đều có thể xem như là những sư đệ của mình, những lời ăn
phân mà nói này hắn cũng nhẫn tâm nói ra sao? Hắn cúi đầu nói:

– Tôi nghĩ có lẽ chúng ta đã bỏ sót một số khu vực nào đó chưa tìm kiếm.

– Vậy thì mở rộng phạm vi tìm kiếm.

Trong mắt thuyền trưởng mập mạp toát ra một tia buồn bực:

– Tìm kiếm cẩn thận lại một lần nữa. Quan trọng là… nhớ kỹ không được kinh
động quá nhiều người, đừng để những tên không có quan hệ kia biết chuyện là
được.

Chính là lúc hắn đang nói chuyện, màn hình liên lạc trên phi thuyền bỗng nhiên
sáng lên. Một khuôn mặt lạnh lùng của một trung niên xuất hiện trên màn hình
liên lạc. Viên thư ký lập tức hướng về phía gã trung niên nhân trên màn hình
kia cúi đầu cung kính chào một cái, sau đó rời khỏi phòng chỉ huy. Thuyền
trưởng mập mạp cũng lập tức đứng lên. Mặc dù hắn biết rõ đường dây liên lạc có
một khoảng thời gian dài mới có thể truyền được tin tức, nhưng hắn vẫn cẩn
thận tỉ mỉ cúi đầu chào một cái, lớn tiếng nói:

– Báo cáo Tổng tham mưu, vẫn như cũ không có tin tức gì, chỉ có thể xác nhận
vẫn còn an toàn.

Sau đó hắn lập tức cúi đầu xuống, vô cùng hổ thẹn đau lòng nói:

– Đầu lĩnh, mập mạp đáng chết.

Lúc này đây thông tin do phải trải qua một khoảng cách dài để chỉnh lý và phân
hóa, những lời nói của vị tướng quân trung niên trên màn hình phải mất đến mấy
phút mới có thể phát ra, thanh âm nói với vị thuyền trưởng mập mạp:

– Tiếp tục tìm kiếm. Yên Hoa thật là nghịch ngợm, nhưng Yên Hoa so với những
đứa trẻ thông thường thì thông minh hơn rất nhiều, cho nên cũng không cần quá
mức lo lắng cho nàng. Nhưng phải nhớ kỹ một điều, Yên Hoa phải đến trường ở
Thủ đô. Về phần tin tức nàng mất tích, nghiêm cấm tiết lộ ra ngoài. Ta không
muốn để cho mấy lão già nghị viên trong Ủy ban quản lý lấy chuyện này làm cái
cớ, nói Quân Khu IV chúng ta đang tìm cớ mà câu giờ.

– Vâng, đầu lĩnh.

Trong lòng vị thuyền trưởng thật là vô cùng hổ thẹn, nắm tay hai bên người
nhất thời nắm chặt lại. Thầm nghĩ nếu mình quả thật tìm ra được tiểu thư, nhất
định phải xem thử coi ai dám chứa chấp nàng, mỗi ngày đem đồ ăn thức uống cho
nàng, đến lúc đó, nhất định phải đem người đó bằm ra trăm mảnh.

Liền ngay sau đó, máy tính trung tâm điều khiển phi thuyền lại phát ra thanh
âm lạnh như băng:

– Khu 38 điện lực thất thoát dị thường, mặt đất chịu lực tác động mạnh dị
thường, nghi ngờ là đã xảy ra vụ nổ bên trong.

o0o

Lúc này Hứa Nhạc cũng không có bị người ta bằm ra thành trăm mảnh. Mặc dù hắn
luôn luôn hoài nghi thân thế của Tiểu Dưa Hấu, nhưng hắn như thế nào cũng
không có khả năng ngờ một cô bé con như vậy lại có quan hệ gì với Quân Khu IV,
hay đám người cao tầng của Liên Bang. Dù sao hắn cũng là một gã cô nhi từ nhỏ
sinh hoạt trong hạ tầng của Liên Bang. Theo bản năng của hắn đều cảm thấy được
sự tình bên trong quả thật không có liên hệ gì với bản thân mình. Hơn nữa lúc
này toàn bộ tinh thần, tâm trí của hắn đều đặt trên con robot hư nát trước mặt
mình.

Trong gian phòng kho của phi thuyền phát ra quang mang nhàn nhạt. Ngay trong
đám hào quang kia, Hứa Nhạc đang nhìn đống phế liệt vứt lăn lóc dưới chân mình
mà ngây ngốc như một đứa trẻ con. Bõng nhiên phát hiện bí mật trên người mình,
biết được trong bốn năm nay đã theo Phong đại thúc học được những thứ kiến
thức gì, trong nháy mắt này hắn tự nhiên nhớ da diết đến vị sư phụ, người bạn
vong niên, ông chủ của mình – Phong Dư. Gã thiếu niên khó có thể khống chế
được cảm xúc sầu thảm trong nội tâm không thể hiện ra ngoài, cúi đầu trầm mặc
không một tiếng động bật khóc. Từng giọt nước mắt rơi lên bề mặt con robot cũ
nát, làm trôi đi một ít tro bụi trên đó.

Tiểu Dưa Hấu nhìn thấy hắn khóc, khẽ khàng a lên một tiếng, sau đó nhanh chóng
dùng hai bàn tay nhỏ bé của mình bưng miệng lại. Nàng không biết Hứa Nhạc ca
ca vì cái gì mà khóc. Chẳng lẽ bởi vì hắn thật sự có khả năng chữa được con
robot cũ nát này, chẳng lẽ đây là hiện tượng vui quá hóa khóc bình thường hay
sao?

Không bao lâu sau, Hứa Nhạc liền ổn định tinh thần lại, dùng ống tay áo dính
đầy tro bụi cùng dầu mỡ của mình lau đi nước mắt trên mặt, khiến cho khuôn mặt
mình nhất thời trở nên lem luốc, có chút ngượng ngùng nhìn Tiểu Dưa Hấu đang
ngồi xổm trên sàn nhà, khẽ nói:

– Có bị anh làm cho sợ không? Từ nay về sau anh sẽ không khóc nữa.

Hắn là người nói là làm, nếu ông chủ đã rời xa, bất luận hắn sống chết, chính
mình cứ chìm sâu vào trong loại cảm xúc này cũng không có bất cứ ý nghĩa gì.
Hắn chỉ chôn sâu phần ký ức kia vào lòng, sau đó cố gắng trải qua cuộc sống về
sau của mình. Từ thời khắc này trở về sau, Hứa Nhạc rất hiếm khi nào khóc, mãi
cho đến rất nhiều năm về sau, trong trận mưa trong rừng kia.

Con chip trung tâm điều khiển con robot M02 kia đã sớm bị hỏng, tuyệt đại bộ
phận chức năng đều đã mất hết hiệu lực. Hứa Nhạc đương nhiên sẽ không có hi
vọng xa vời là trong hoàn cảnh như vậy đem con chip đó sửa chữa lại cho hoàn
hảo. Hắn chỉ là dùng một số biện pháp tạm thời, ngắt đi hệ thống báo nguy hiểm
của con robot, thử nghiệm một chút tính năng truyền lực xem còn tốt hay không.
Lúc này con robot rốt cuộc cũng có thể thông qua quá trình kiểm tra khởi động.
Hắn đương nhiên hưng phấn muốn thử nghiệm thêm một chút nữa, có chút khó khăn
chui qua cửa khoang điều khiển nhảy vào bên trong, dựa theo bản hướng dẫn,
cũng không quá khó khăn đã tìm ra được bàn điều khiển.

Hứa Nhạc thật cẩn thận đưa cánh tay gắn vào hệ thống cố định, mười ngón tay
đặt lên phần cố định bàn tay, bộ phận mô phỏng động tác cho robot. Ngay sau đó
hắn thất vọng phát hiện, mặc dù thiết bị truyền lực con robot này tựa hồ có
thể dùng, nhưng mà tín hiệu đưa vào thiết bị lại giống như là lúc có lúc
không. Chính xác mà nói, bộ phận mô phỏng động tác robot cùng với hệ thống con
chip điều khiển mà hắn lắp đặt dường như không thể nào kết nối liên hệ. Bất
luận là hắn thử nghiệm cách nào đi nữa, toàn bộ con robot vẫn như cũ không
nhúc nhích.

Dưới tình huống không còn cách nào khác, hắn đành phải chuyển sang hệ thống
thực tế, đem dụng cụ truyền cảm trực tiếp gắn lên trên cơ thể của mình. Loại
hệ thống này hiện nay đã cơ bản bị loại bỏ. Bởi vì các khoa học gia sau khi
tiến hành nghiên cứu đã khẳng định, bất luận thân thể nhân loại có được huấn
luyện cẩn thận đến thế nào đia nữa, tốc độ phản ứng thể hiện qua hệ thống
truyền động thực tế này vẫn vô cùng chậm chạp. Hơn nữa phương thức khống chế
loại này cần phải tiêu hao thể lực quá lớn, bất luận kẻ nào cũng không thể sử
dụng phương thức này trong một khoảng thời gian dài để điều khiển robot. Nhưng
mà do được thiết kế tại thời điểm mấy trăm năm trước, nên con M02 này vẫn còn
được giữ lại hệ thống vô dụng này. Dù sao chỉ cần khiến con robot nhúc nhích
được ngón tay một chút thôi, Hứa Nhạc cũng không ngại tốn chút sức.

Ngay khi thiết bị truyền động thực tế vừa mang lên người, quả thật rất dày rất
nặng, Hứa Nhạc cau mày, phát hiện có thể bởi vì con robot đã bị hư hỏng quá
lâu rồi, nên hệ thống truyền cảm thực tế cũng có vấn đề. Hệ thống thần kinh
của hắn chỉ huy động tác cơ thể, nhưng cũng không có cách nào khiến cho con
robot này có thể nhúc nhích được chút nào. Đột nhiên linh quang chợt lóe, hay
là phản ứng theo bản năng gì đó, Hứa Nhạc nhắm mắt ngưng thần, phần eo nhất
thời run rẩy lên, một luồng sức mạnh thật lớn từ trên thắt lưng hắn chuyển dần
lên bụng, trực tiếp truyền thẳng lên trên hai cánh tay, sau đó hắn hét lên một
tiếng đau đớn, giơ hai tay lên.

Giống y như đúc với động tác của hắn, con robot rách nát M02 đột nhiên phát ra
một loạt thanh âm ken két chói tay, chậm rãi giơ hai tay lên.

Dưới ánh mắt kinh hỉ nhìn chăm chú của hai thiếu niên, con robot chầm chậm
bước về phía trước. Ngay sau đó…

Ầm ầm… sập!!!

Sau một tiếng nổ lớn, con robot M02 đứng trước mặt cô bé mặc áo trắng, đột
ngột vỡ thành mấy chục mảnh linh kiện kim loại cùng vài làn khói trắng nhàn
nhạt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.