Gian Khách – Chương 384: Hai người trên bãi cát – Botruyen

Gian Khách - Chương 384: Hai người trên bãi cát

Ở trong Đại khu Tây Lâm, bị người của Chung Gia nắm được hành trình di chuyển,
cũng không phải là chuyện khó khăn không thể tưởng tượng được. Nhưng mà ngay
cả việc an bày cho Giản Thủy Nhi ngồi trong chiếc ô tô màu đen không chút bắt
mắt kia, cũng chỉ có những người ở bên trong đoàn biểu diễn là biết được rõ
ràng mà thôi. Ngay cả chuyện này cũng đều bị thuộc hạ của Chung Tử Kỳ điều tra
ra được một cách rõ ràng như vậy, khẳng định là có nội gian bên trong.

Chỉ dùng thời gian không đển hai tiếng đồng hồ, Tiểu đội 7 liền điều tra ra
được đối tượng khả nghi nhất trong chuyện này, chính là vị Phó Đạo diễn phụ
trách kỹ thuật của đoàn người Buổi biểu diễn Thắng Lợi. Vị Phó Đạo diễn này
tại trạm kiểm tra trung chuyển vũ trụ ở căn cứ quân sự Trường Phong, đã từng
có tiếp xúc qua với người của Chung Gia, đã bị đối phương dùng một khoản tiền
khá lớn, mua được rất nhiều thông tin chi tiết bên trong chuyến hành trình lần
này.

Cũng không biết Bạch Ngọc Lan đã sử dụng thủ pháp tra tấn gì, vị Phó Đạo diễn
này đã cực kỳ thê thảm, lập tức nôn ra món tiền thu nhập bất chính của mình,
sau đó bị ném lên trên chiếc phi thuyền vũ trụ, ngay lập tức phải quay trở về
Thủ Đô Tinh Quyển. Khi quay trở lại tinh cầu S1, chờ đợi hắn chắc chắn chính
là kết cuộc thân bại danh liệt không hề nghi ngờ.

Còn về những gã quân nhân sĩ quan bên trong căn cứ quân sự Trường Phong đã
tiết lộ thông tin tuyệt mật của Bộ Quốc Phòng, bất luận là Hứa Nhạc hay các
thành viên của Tiểu đội 7 cũng không có bất cứ biện pháp nào đối với đối
phương, cho nên Bạch Ngọc Lan cũng chỉ có cách là hồi báo tin tức này lại cho
Bộ Quốc Phòng mà thôi.

– Bên phía Bộ Nội Vụ khẳng định là sẽ ra tay xử lý, vấn đề là ở chỗ tiếng nói
của Bộ Quốc Phòng từ trước đến nay ở Đại khu Tây Lâm cũng không được xem trọng
cho lắm.

Bạch Ngọc Lan nhẹ giọng nói.

Đám hán tử của Tiểu đội 7 dùng những thủ đoạn như thế nào, có thể khiến cho gã
Phó Đạo diễn kia tiền tài và danh vọng toàn bộ tiêu tùng, Hứa Nhạc quả thật
cũng không quan tâm. Vị Phó Đạo diễn kia mặc dù rất có tài năng, danh tiếng,
thế nhưng một khi đã làm ra sự tình sai lầm, như vậy khẳng định sẽ phải trả
một cái giá tương đương. Hắn chỉ thầm nghĩ trong lòng, hôm nay nhìn thấy thái
độ của đám người Chung Gia kia, liền mơ hồ hiểu được, vì cái gì mà Chính phủ
Liên Bang từ trước đến giờ vẫn luôn tìm mọi cách để chèn ép Chung Gia Tây Lâm
như vậy.

Đóng tại tiền tuyến xa xôi, quyền lực của Đại gia tộc Chung Gia tại đây đối
với Chính phủ Liên Bang mà nói, quả thật có vẻ như đã quá mức áp đảo rồi.

– Ba ngày sau sẽ xuất phát đến tinh cầu 5460. Hiển nhiên ở đó Quân đội Liên
Bang sẽ phụ trách việc bảo vệ cho Buổi biểu diễn, thế nhưng mọi người nhất
định không được lơi lỏng nhiệm vụ. Cái địa phương đó chính thức là chiến
trường tiền tuyến. Nghe nói bên phía Bắc bán cầu, cách một dãy núi, hơn bảy
vạn Quân viễn chinh của Đế Quốc đang ẩn núp bên đó!

Tâm tình Hứa Nhạc cũng có chút trầm trọng. Hắn đem cái khăn mặt ẩm ướt thoáng
lau nhẹ trên mặt mình, sau đó đặt xuống bên cạnh, quay sang nói với Bạch Ngọc
Lan:

– Nhất định không được để Giản Thủy Nhi tiểu thư bị nửa điểm tổn thương nào
cả!

Bạch Ngọc Lan quả thật cũng không biết thân thế bí ẩn của Giản Thủy Nhi, thế
nhưng lại cảm thấy được một tia trầm trọng cùng với nghiêm túc bên trong lời
nói của Hứa Nhạc. Sau khi thoáng gật đầu một cái, hắn nhẹ giọng nói:

– Vị tổng giám đốc của Đại khách sạn Kim Tinh này, cũng là Thiếu Tướng Kiều
Đạt, Chủ nhiệm thường trú của Bộ Quốc Phòng tại Tây Lâm. Ông ta muốn gặp cậu.

Hứa Nhạc thoáng rùng mình một cái, liếc mắt nhìn Bạch Ngọc Lan, sau đó khẽ gật
nhẹ đầu.

Lý Cuồng Nhân lúc trước ở trong buổi tiệc rượu đã náo loạn một trận như thế,
mọi người ở Tây Lâm khẳng định cũng đã biết rõ ràng lai lịch của mình. Vị Chủ
nhiệm thường trú của Bộ Quốc Phòng đóng tại Tây Lâm, tự nhiên cũng sẽ cần
hướng hắn giải thích một chút về những sự tình đã phát sinh. Bất luận là cái
tin đồn kia có phải là sự thật hay không, thì bên trong nội bộ Quân đội Liên
Bang cũng rất rõ ràng, Hứa Nhạc chính là nhân vật mà đích thân vị Quân Thần
đại nhân tiến cử.

– Tôi không có thói quen đi xử lý những loại sự tình như thế này. Hiện tại
thân phận của tôi chỉ là một cận vệ mà thôi!

Hứa Nhạc lắc lắc đầu, nói:

– Không quan tâm đến những chuyện bên phía Lạc Nhật Châu này nữa. Chúng ta
cũng sẽ không thường xuyên lăn lộn tại Tây Lâm này. Anh cùng với Lan Hiểu Long
cứ việc một phen tiến hành theo những kế hoạch lúc trước, quản lý chặt chẽ
phương diện khống chế Buổi biểu diễn lần này. Cái kế hoạch ban đầu… theo tôi
thấy chắc cũng cần phải thay đổi lại rồi. Tôi cuối cùng xem ra, buổi biểu diễn
âm nhạc lần này, cũng không phải đơn giản như vậy đâu.

Bạch Ngọc Lan nhanh chóng nhận lệnh rời đi.

Hứa Nhạc chỉ đơn giản tiến hành thu thập một chút những vật dụng cá nhân quan
trọng, sau đó còn cẩn thận cự tuyệt lời mời đến nhà dùng bữa tối của một vị
Tướng quân nào đó của Quân khu IV. Hắn chợt nghĩ đến, hiện tại bản thân mình
không ngờ cũng đã biến thành một nhân vật tâm phúc trong mắt của rất nhiều
người, là người mà vô số các tướng lĩnh cùng với các nhân vật cao cấp trong
Quân đội cố ý lung lạc hoặc là lôi kéo… Tâm tình của hắn không khỏi trở nên có
chút quái dị.

Trong lúc Hứa Nhạc đang định tiếp tục ở trong phòng suy ngẫm, tận lực tiêu hóa
một chút sự kinh ngạc của mình đối với thân thế thật sự của Giản Thủy Nhi, bên
trong máy bộ đàm liên lạc chợt vang lên thanh âm báo cáo. Vị thiếu nữ thần
tượng quốc dân Liên Bang kia chợt đột nhiên nảy ra ý định muốn đi tắm biển…

Hứa Nhạc thoáng chút giật mình, liếc mắt nhìn ra ánh sáng mặt trời chói chang
bên ngoài cửa sổ. Sau đó hắn thay một bộ quần áo nhẹ mùa hè màu đen, nhanh
chóng đi ra khỏi phòng.

Bất luận lúc này tâm tình của hắn có như thế nào đi chăng nữa, hắn cũng phải
đi theo bên cạnh của Giản Thủy Nhi, bảo hộ tốt sự an toàn của nàng.

Trong căn phòng bệnh tại Bệnh viện Trung Ương Quân khu I lúc trước, dưới ánh
mặt trời chiều tà, hắn đã từng tự nói với mình, bản thân mình đã thiếu Giản
Thủy Nhi một tính mạng, cho nên hắn nguyện ý mang theo Tiểu đội 7, vượt qua cả
dãy ngân hà xa xôi, đi đến Tây Lâm, bảo hộ cho sự an toàn của nàng.

Mà bắt đầu từ thời khắc này trở đi, hắn cũng sẽ không hề nghĩ đến cái vấn đề
bản thân mình thiếu đối phương một mạng nữa, mà là hắn sẽ đem hết toàn bộ
những sức lực và tinh thần của mình, đảm bảo cho vị thiếu nữ tóc tím xinh đẹp
kia không hề có bất cứ một tia thương tổn nào cả.

Bởi vì nàng ta chính là cốt nhục duy nhất của đại thúc.

o0o

Đứng ở trên cái hàng lang vô cùng im lặng, giẫm lên trên tấm thảm lót cực kỳ
mềm mại, thông qua ánh sáng của dàn đèn treo tường vô cùng thanh lệ của khách
sạn, nhìn chằm chằm về phía cánh cửa gỗ màu sẫm, vẫn còn không ngừng toát ra
mùi thơm nhàn nhạt ở trước mặt, cặp mắt hí của Hứa Nhạc càng thêm nheo chặt
lại. Lúc này trong lòng hắn đang không ngừng suy nghĩ, bản thân mình nên gõ
cửa bước vào, bắt chước một màn trong vở kịch trùng phùng của nhà kịch gia Tạp
Lặc trước đây, lao nhanh vào, ôm chặt vị thiếu nữ trong phòng, sau đó khóc
rống lên, diễn lại một màn nhận lại người thân… Hay là hắn nên làm bộ cái gì
cũng không biết, chờ xem vị lão đầu tử kia đến tột cùng là muốn chơi đùa trò
chơi gì với hai người bọn họ?

Trước khi Hứa Nhạc quyết định xong hắn nên làm cái gì, thì cánh cửa phòng đã
tự động mở ra. Giản Thủy Nhi, trên người khác một bộ áo khoác khách sạn màu
trắng ***c thật lớn, khoác tay Chị Đồng từ trong phòng đi ra. Khi cô nàng nhìn
thấy Hứa Nhạc đứng ở nơi đó, liền nở một nụ cười vô cùng ngọt ngào, nói:

– Thật là làm phiền anh quá!

Cô thiếu nữ thần tượng quốc dân Liên Bang lúc này trên đầu đội một cái mũ bó
sát màu sẫm trên đầu, đem mái tóc màu tím biếc đặc trưng của mình hoàn toàn
giấu bên dưới cái mũ. Cặp kính râm khá lớn đeo trên mặt, đem hai phần ba khuôn
mặt của cô nàng hoàn toàn che lại, chỉ lộ ra cái chóp mũi thẳng đứng cùng với
cặp môi hồng nhuận xinh đẹp động lòng người. Đôi chân trần trắng muốt của cô
nàng lộ ra bên ngoài cái áo khoảng trắng ***c, giống hệt như là hai đóa hoa
trắng muốt vừa mới nhú khỏi nụ mầm, mềm mại đáng yêu.

Hứa Nhạc so với Giản Thủy Nhi còn cao hơn đến một cái đầu, tự nhiên là phải
cúi đầu nhìn xuống. Hắn liền thông qua cặp kính râm trên mắt, nhìn thấy một
mảng da trắng muốt lộ ra bên ngoài cái cổ áo của cái áo khoác trắng rộng thùng
thình. Cố gắng trấn định lại một tia cuồng loạn dâng lên trong lòng mình, hắn
nhẹ giọng trả lời:

– Tôi không sợ phiền toái!

o0o

Khu tinh cầu hành chính lớn nhất của Đại khu Tây Lâm này, bình thường được mọi
người gọi là Tinh cầu Tây Lâm. Khỏa tinh cầu này đã được khai phá trễ hơn so
với ba tinh cầu của Thủ Đô Tinh Quyển đến mấy vạn năm. Ngay từ những ngày đầu
tiên bắt đầu khai thác, nhân loại đã bắt đầu sử dụng nguồn năng lượng sinh học
ở nơi này. Mọi người chiết xuất ra những luồng năng lượng sinh học từ bên
trong nguồn nước biển, hiệu suất năng lượng thậm chí còn cao hơn nguồn năng
lượng địa nhiệt rất nhiều. Hơn nữa còn cộng thêm hệ thống cung cấp năng lượng
chạy bằng sức gió bố trí trên cao nguyên ở khu vực Bắc bộ, đã hoàn toàn có thể
thỏa mãn được nhu cầu năng lượng sử dụng cho toàn bộ khỏa Tinh cầu Tây Lâm này
rồi.

Không có trải qua quá trình gây ô nhiễm môi trường trong quá trình khai thác
sử dụng tài nguyên ban đầu, lại không giống như những tinh cầu tại Đại khu
Đông Lâm, bị nhân loại điên cuồng khai thác những quặng mỏ tinh khoáng, khiến
cho hoàn cảnh môi trường phải trả giá vô cùng nặng nề, cho nên Tinh cầu Tây
Lâm có được phong cảnh trời xanh mây trắng, biển cả xanh biếc, nổi danh khắp
toàn bộ Liên Bang. Hơn nữa địa điểm tại Lạc Nhật Châu này, bên cạnh bờ biển
trắng, chính là địa điểm mà phong cảnh trời xanh mây biếc, xinh đẹp nhất cả
Tinh cầu Tây Lâm, là địa phương du lịch được lựa chọn hàng đầu của tất cả
những người yêu thích thiên nhiên.

Đại khách sạn Kim Tinh chính là sản nghiệp trực thuộc của Quân đội Liên Bang,
không cần hỏi cũng biết, chính là chiếm địa điểm xinh đẹp nhất trong dọc theo
suốt bờ biển dài của Lạc Nhật Châu. Hơn nữa địa điểm thiết kế đặc biệt cách
biệt với những địa điểm còn lại, cung cấp dịch vụ hưởng thụ tốt nhất cho những
khách quan tôn kính của Đại khách sạn.

Nguyên bản vốn là chỉ có những quân nhân sĩ quan có cấp bậc Thiếu Tướng trở
lên, mới có khả năng hưởng thụ được những đãi ngộ độc chiếm toàn bộ bờ cát
trắng muốt cùng với phần biển rộng lớn xinh đẹp, mà những khách quan bình
thường của Đại khách sạn cũng không thể nào được hưởng thụ. Nhưng mà lực hấp
dẫn của cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang này ở bên trong Liên Bang lại lớn
đến mức phi thường, hơn nữa lần này lại là đích thân đi đến tiền tuyến Tây
Lâm, biểu diễn cho các quân nhân sĩ quan đang nhậm chức ở đây, đãi ngộ tự
nhiên cũng sẽ không giống như bình thường.

Hơn nữa lại bởi vì một trường phong ba xảy ra trong buổi tiệc rượu lần trước,
đám quân nhân sĩ quan thường trú của Bộ Quốc Phòng tại Tây Lâm từ trên xuống
dưới, ai mà chẳng biết rõ ràng vị Chủ quản An toàn của cô gái thần tượng quốc
dân Liên Bang này là nhân vật như thế nào, tự nhiên là cánh cửa đặc quyền kia
cũng rộng mở đối với hắn. Sau khi hai người bọn họ bước vào trong đó, trên
toàn bộ bờ cát của cái vịnh u nhã kia, hoàn toàn được giới nghiêm lại, nghiêm
cấm bất luận kẻ nào đi vào.

Những luồng nước biển sâu cạn không đồng nhất, tạo thành những luồng sóng màu
lam nhạt, làm dịu ánh mắt của mọi người. Trên bầu trời có những cánh chim hải
âu màu trắng muốt không ngừng chao lượn, còn những áng mây nhàn nhạt trên bầu
trời thì giống như phản chiếu xuống mặt biển, hình thành những đóa hoa trắng
sinh động.

Giản Thủy Nhi cũng không có giống như những cảnh mỹ nhân giỡn sóng trong các
bộ phim điện ảnh vậy, mang theo tiếng cười thanh trong lãnh lót như chuông
bạc, ném đi cái áo khoác màu trắng muốt cho nó tung bay theo gió, trong tiếng
cười thanh trong chạy dọc theo bờ cát trắng. Cô nàng chỉ là im lặng ngồi bệch
trên bãi cát trắng, ngắm nhìn phong cảnh u tĩnh của bờ biển, cảm nhận thấy gió
biển có chút lành lạnh, nên rất nhanh ôm chặt hai tay lại, mang theo một tia
hứng thú nhàn nhạt, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, ngước lên bầu trời trong xanh.

Chị Đồng thì đứng dựa vào một cây cọ rất lớn cách đó không xa, ngắm nhìn về
phía cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang ngoài bãi biển. Còn Hứa Nhạc thì lại
đang đứng dưới bóng râm của một cây dù che nắng gần đó. Hắn lúc này đang đeo
cặp kính râm, mặc một bộ quần áo trang phục mùa hè màu đen, vẻ mặt không một
chút biểu tình, nhìn chằm chằm về phía trước, bởi vì cảnh biển này mà trong
lòng hắn chợt nhớ về buổi nói chuyện phiếm bên bờ biển cùng với Thai Chi
Nguyên lúc trước.

– Không phải cứ hễ đeo kính râm, vẻ mặt không chút biểu tình, đứng như một
pho tượng liền có thể biến thành một vị cận vệ đâu.

Giản Thủy Nhi thoáng quay đầu lại, nhìn thấy bộ dáng lúc này của hắn, nhịn
không được bật ra tiếng cười ha ha.

– Tôi cũng đã đeo kính râm, nhưng tôi cũng không cho rằng bản thân mình là
một cận vệ!

Hai má của Hứa Nhạc thoáng có chút nóng lên, cũng không phải là do bị cô thiếu
nữ này trêu chọc bộ dáng của mình, mà là hắn không ngờ đến là tiếng cười của
Giản Thủy Nhi này lại có thể thanh thúy, sang sảng đến như vậy, hoàn toàn
không có chút xíu nào rụt rè e thẹn của một vị đại minh tinh bình thường.

– Huống chi bộ quần áo trang phục mùa hè màu đen mà anh đang mặc trên người,
chính là bộ sưu tập mới nhất của nhà tạo mẫu Kỷ Phạm Hy. Chính xác mà nói, là
bộ thiết kế mà nhà thiết kế thời trang dang tiếng đó vừa mới tung ra hồi đầu
năm. Một bộ quần áo này, đáng giá tổng cộng bao nhiêu tiền cơ chứ?

Giản Thủy Nhi mỉm cười tủm tỉm nhìn hắn:

– Cho dù là Chủ quản Cận vệ cao cấp nhất trong toàn bộ Liên Bang này đi nữa,
cũng không có khả năng mặc nổi được một quần áo đắt tiền đến như vậy. Cho nên,
bất luận là anh có cố gắng che dấu đến thế nào đi chăng nữa, thì cặp mắt ti
hí, bộ quần áo cực kỳ đắt tiền, cùng với hình dáng và nụ cười ngây ngô đó, đều
đã bán đứng thân phận thật sự của anh rồi!

Tuyệt đại đa số những quần áo hiện tại của Hứa Nhạc, phần lớn đều là do Thai
Chi Nguyên cùng với Lợi Hiếu Thông cảm thấy thương cảm cho sự không hiểu thế
sự của hắn, nhìn hắn cảm thấy đáng thương mà mua hẳn cho nguyên cả một tủ quần
áo đặt trong căn nhà trọ cho hắn. Còn những trang phục quân dụng thì đều là do
Bạch Ngọc Lan đặc biệt chuẩn bị cho. Hắn từ trước đến giờ căn bản cũng không
hề để ý đến chuyện ăn mặc hoặc là những loại chất liệu vải vóc này nọ, tự
nhiên cũng là không rõ ràng lắm một bộ trang phục mùa hè màu đen nhìn qua vô
cùng bình thường như thế này, không ngờ lại có thể sang quý đến mức có thể làm
bại lộ thân phận của mình như vậy.

– Tôi nghe nói hình như cô cũng không thật sự quá mức hiểu rõ ràng những thứ
gọi là thời trang này mà.

Hứa Nhạc mỉm cười nói.

– Tên thật của tôi là Giản Tiểu Mộc!

Hoàn toàn không có một chút dự triệu nào, Giản Thủy Nhi đột nhiên gỡ xuống cái
áo khoác rộng thùng thình trên người, gió biển nhẹ nhàng thổi quét qua khuôn
mặt xinh đẹp của cô gái, thổi nhanh lên làn da mềm mại cùng với hai gò má hồng
hồng. Cô nàng quay lại nhìn Hứa Nhạc, mỉm cười, nói:

– Những gì tôi nói đêm hôm đó, hoàn toàn không có lời nào là sai cả. Cha mẹ
của tôi quả thật là đã mất rất sớm, tôi thậm chí ngay cả mặt mũi bọn họ cũng
còn không biết nữa. Tiểu Mộc hợp lại chính là chữ Lý. Tôi chính là do lão đầu
tử kia kiếm giản hồi quay về Lý Gia, cho nên cuối cùng mới lấy tên Giản Tiểu
Mộc.

Giản Thủy Nhi mỉm cười, lại nói thêm một câu nữa:

– Lão đầu tử, chính là vị lão nhân gia kia ở trong lời nói của các người.

Hứa Nhạc nhất thời trầm mặc, quay mặt nhìn về phía bờ cát trắng cùng với bầu
trời xanh thăm thẳm phản chiếu trên mặt biển u nhã.

Giản Thủy Nhi khẽ nheo mắt một chút, cũng không biết lúc này trong lòng Hứa
Nhạc đang suy nghĩ về chuyện gì, thoáng nhẹ giọng nói:

– Hy vọng tôi nói lại những chuyện xưa như thế này, cũng không khiến cho anh
quá mức giật mình.

Hứa Nhạc chậm rãi gỡ xuống cặp kính râm trên mặt, mỉm cười liếc nhìn về phía
cô thiếu nữ đang ngồi bệch trên bờ cát trắng, mơ hồ hiểu được vì nguyên nhân
gì mà trong những lần gặp gỡ hiếm hoi giữa mình và cô gái này, bản thân mình
ngoại trừ việc sung sướng khi nhìn thấy được cô gái thần tượng trong mộng,
trong lòng lại có thêm một loại cảm giác thân thiết giống như là nhìn thấy
được người nhà vậy. Đó là bởi vì trong người cô thiếu nữ này có chảy xuôi
huyết mạch của đại thúc.

– Tôi cũng muốn kể cho cô nghe một vài chuyện xưa, hy vọng cô cũng không cảm
thấy quá mức giật mình.

– Là chuyện xưa gì?

Giản Thủy Nhi thoáng tò mò hỏi.

– Là những chuyện xưa về cha ruột của cô!

Giản Thủy Nhi dần dần trừng to cặp mắt, cặp lông mi thật dài dưới sự thổi quét
của gió biển, không ngừng nhẹ nhàng chớp động.

– Cha ruột của cô chính là sư phụ của tôi. Từ nhỏ tôi đã cùng ông ta sống
chung ở Đại khu Đông Lâm.

Ánh mắt của Hứa Nhạc dần dần nheo chặt lại, trong đầu không ngừng nhớ lại
những chuyện trong quá khứ thật lâu. Cái ký ức về khỏa tinh cầu bị lãng quên,
cái cửa hàng sửa chữa đồ điện tử đơn sơ, những căn hầm mỏ tràn đầy những con
mèo hoang, những con trâu đực cuồng nộ, cùng với vị đại thúc, phía sau mông
đeo đầy những công cụ sửa chữa điện tử, kêu leng keng như chiếc chuông gió.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.