Gian Khách – Chương 382: Tiếng sấm giữa trời xuân – Botruyen

Gian Khách - Chương 382: Tiếng sấm giữa trời xuân

Đúng như sự nghi hoặc trước đây của Hứa Nhạc, các con cháu thế gia, hậu đại
chính khách này nọ tại Thủ Đô Tinh Quyển, bất luận là tại Lâm Viên hay là các
địa phương khác đi chăng nữa, mỗi lần nhìn thấy Lý Cuồng Nhân từ tiền tuyến
trở về, đều không nói hai lời, lập tức bỏ đi đường vòng. Bởi vì trên người của
Lý Phong lúc nào cũng lộ ra một cảm giác quân nhân thiết huyết dã man cùng
cực. Từ trước đến nay, hắn cũng chưa từng nói đến cái gì gọi là quy tắc quy củ
cả, chỉ có dùng nắm tay để nói chuyện mà thôi.

Nhưng Tây Lâm cùng với Thù Đô Tinh Quyển cũng không giống nhau. Nơi này là
tiền tuyến chỗ giao chiến giữa Liên Bang cùng với Đế Quốc, ở nơi này, ai ai
cũng có nắm tay không nhỏ chút nào. Tây Lâm Chung Gia cũng cùng với các thế
gia khác trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang không giống nhau. Nhiều thế hệ Chung
Gia vẫn luôn nắm Quân khu IV trong tay, các nam nhân trai tráng trong gia tộc
này cũng đều đã từng gia nhập vào chiến trường. Chung Tử Kỳ mặc dù mãi cho đến
bây giờ vẫn chưa từng có cơ hội đó, nhưng mà dù sao hắn cùng đã từng học tập
tại Trường quân đội Tây Lâm, cũng không giống với đám con cháu thế gia đệ tử
khác, nhìn thấy Lý Cuồng Nhân, mang theo tác phong quân nhân thiết huyết, thì
liền bị dọa giống như con thỏ trắng nhìn thấy con sói, lập tức bỏ trốn.

Chung Tử Kỳ lúc này vẫn bị cái nòng súng lạnh như băng, đen ngòm dí sát trên
mi tâm, nhưng vẫn như cũ không ngừng rít gào với Lý Cuồng Nhân. Ngoại trừ một
tia dũng khí kiêu ngạo kế thừa của đầu lão hổ Tây Lâm vũ dũng kia, quan trọng
hơn nữa chính là, toàn bộ các người của Chung Gia Tây Lâm cũng đều hiểu rất rõ
ràng, bọn họ đã thay mặt Liên Bang trấn thủ tại biên thùy này không biết bao
nhiêu năm nay, đã trả giá không biết bao nhiêu mà nói rồi. Mấy chục năm gần
đây, đám quân nhân Tây Lâm cũng đã đem nhiệt huyết cùng với mồ hôi, bỏ hết
những nguy hiểm sau đầu, cùng với đám quân nhân viền chinh của Đế Quốc khổ cực
chiến đấu liên tục, mới có thể mang lại được sự hòa bình cùng với phồn hoa cho
Thủ Đô Tinh Quyển cùng với tất cả những tinh cầu trung tâm của Liên Bang, quả
thật cũng có thể nói là có không ít công lao khỗ cực…

Điều quan trọng nhất chính là, trong tay của Chung Gia quả thật có súng lớn,
cho nên khi nói chuyện cũng không quá mức e ngại người khác.

Lý Phong thân là đứa cháu nội độc nhất của vị Quân Thần tại Phí Thành kia, thế
nhưng nếu như hắn thật sự một súng bắn chết đứa cháu trai cưng của vị lão đầu
hổ Chung Gia kia, dưới áp lực mạnh mẽ của Chung Gia Tây Lâm, chỉ sợ chắc cũng
phải lấy tính mạng mà đền bù lại. Thậm chí cái vị lão nhân gia đang ở bên bờ
hồ Phí Thành kia, cho dù có là vị Thần trong lòng toàn cõi Liên Bang, vì để
trấn an tình tự bên phía Tây Lâm, không chừng cũng phải đích thân đem Lý Phong
giao lại cho những người của Tây Lâm…

Dựa vào cái gì mà đánh tôi?

Chung Tử Kỳ đã bị tia sát ý mãnh liệt không chút nào che lấp của Lý cuồng Nhân
kia hù dọa, cảm thấy một tia áp lực cực độ, cố gắng đè nén nối sợ hãi trong
lòng, đưa tay nắm chặt cái nòng súng kia, rít gào lên:

Anh hôm nay nếu như không nói rõ ràng ra đạo lý cho tôi, cho dù có kiện lên
đến tòa án tại Phí Thành, tôi cũng sẽ thắng!

Đám người ở đây cũng có thể hiểu chuyện này. Hôm nay là do vị Nhị thiếu gia
của Chung Gia Tây Lâm đặc biệt tổ chức một buổi tiệc rượu hoan nghênh vị thiểu
nữ thần tượng quốc dân Liên Bang kia. Tuy rằng biểu hiện của hắn nhìn qua quả
thật có chút bá đạo, nhưng kỳ thật trong lòng bọn họ lại cũng chẳng cho rằng
như thế là bá đạo. Nhưng chuyện đó với cái gã Lý Phong kia thì có quan hệ gì
kia chứ? Nếu đúng như những gì mà mọi người đã suy đoán, thì hôm nay là Lý
Phong đến đây bởi vì tranh giành gái với Chung Tử Kỳ, kết quả hắn hét một
tiếng dọa cho thiên kim tiểu thư Chung Gia hoảng sợ hôn mê, còn tát Chung Nhị
Lang hai cái tát trời giáng, lúc này lại móc súng ra, uy hiếp đòi bắn chết Nhị
thiếu gia Chung Gia… Cái này quả thật cũng có chút không nói đạo lý…

Cặp lông mày của Lý Phong nhíu chặt lại, nhìn chằm chằm Chung Tử Kỳ, gằn giọng
hỏi:

Anh cần tôi nói một lời công đạo?

Chung Tử Kỳ ngửa đầu nằm sát trên mặt bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm lên trần
nhà, hừ lạnh một tiếng. Điện thoại di động trong tay của Hứa Nhạc lúc này rốt
cuộc cũng đã thông. Hắn hạ giọng nói mấy câu gì đó với cái điện thoại, giản
lược tóm tắt lại tình hình hiện tại, nhưng cặp mắt lại cũng không hề rời khỏi
quan cảnh trong gian đại sảnh của buổi tiệc rượu. Hắn dự định sau khi báo cáo
xong tình hình, nếu như Lý Cuồng Nhân vẫn chưa xử lý xong tình huống trước
mắt, thì sẽ đích thân đi qua, ra mặt giải quyết vấn đề. Thế nhưng hắn đột
nhiên phát hiện ra Chị Đồng không biết khi nào đã đi đến bên cạnh mình

Thật sự là náo nhiệt!

Chị Đồng bất đắc dĩ nói:

Tôi định xuống đây giúp anh giải quyết tình huống một phen, chẳng qua hiện tại
chắc cũng không cần nữa rồi.

Cổ tay đang nắm chặt khẩu súng của Lý Phong chọt rung nhẹ một cái, lại dùng
sức ấn xuống, một phen dùng họng súng đầy cái đầu của Chung Tử Kỳ mạnh mẽ đè
sát xuống mặt bàn ăn. Hắn đang định mở miệng kiếm lý do gì đó để nói, chợt
khóe mắt nhìn thấy Chị Đồng đã xuất hiện bên cạnh Hứa Nhạc. Hắn liếc mắt nhìn
về phía Chị Đồng, lại nhìn thấy Chị Đồng thoáng có chút nhíu mày, lắc lắc đầu
nhẹ một cái.

Vị lão đầu hổ Chung Gia kia từ trước đến nay vẫn luôn luôn chiếu cố tốt Lý
Phong, hắn cũng không có khả năng thật sự một phen đánh gục Chung Tử Kỳ được.
Nhưng mà lúc này hắn đang định nói ra lời nói đạo lý, thì Chị Đồng lại lắc lắc
đầu tỏ vẻ thái độ của người nào đó. Đuôi lông mày của Lý Phong chợt thoáng
nhăn lại một chút, đột nhiên nhớ lại câu nói của Chung Tử Kỳ lúc mà mình còn
đứng bên ngoài đại sảnh đã nghe hắn nói.

Nếu như tôi có thể nói ra lời nói công đạo, thì anh định như thế nào?

Hắn mang theo khí thế cao cao tại thượng, giương mắt nhìn khuôn mặt đã có chút
đỏ bừng của Chung Tử Kỳ, vẻ mặt tràn đầy khinh thường, nói.

Nếu như anh có thể nói ra lời có đạo lý, vậy thì tùy ý đánh tôi thành tàn phế
cũng được!

Chung Tử Kỳ thoáng chống người lên một chút, cảm thấy mi tâm tràn đến một trận
đau nhức, nhưng cũng mạnh miệng nói.

Lý Phong mặt không chút biểu tình, hỏi:

Vừa rồi ta ở bên ngoài cửa, đã từng nghe anh nói hình như là muốn người nào đó
phải châm trà tạ lỗi với anh phải không?

Đám người tham gia tiệc rượu tại đại sảnh Đại khách sạn Sao Kim đều đồng thời
khẩn trương nhìn một màn này. Cũng không ai dám lên tiếng báo nguy, cũng không
ai dám đi gọi Hiến Binh đến, bởi vì tất cả mọi người đều hiểu rất rõ ràng,
không ai có thể giải quyết, cũng như là dám đứng ra giải quyết cái rắc rối
đang phát sinh kia. Trên toàn cái Đại khu Tây Lâm này, những người duy nhất có
đủ tư cách cùng với can đảm đứng ra giải quyết vấn đều này cũng chỉ có cặp vợ
chồng kia. Nhưng mà hiện tại người chồng đã chạy đến tiền tuyến đốc chiến, còn
người vợ thì đã đi đến Thủ Đô Tinh Quyển chăm sóc cho cô con gái…

Chung Tử Kỳ ngẩn người ra, chợt nỡ nụ cười lạnh, nói nhanh:

Anh có phải là đã điên rồi hay không? Tìm lý do để biện hộ cho mình cũng nên
phải tìm một cái lý do gì đó cho đáng một chút mới được chứ? Tôi bắt cái gã
bảo tiêu kia châm trà nhận lỗi, thì có gì mà quá đáng đây? Một kẻ như thế cũng
chỉ là một con chó mà thôi, cho dù hắn có là con chó đi theo bên cạnh một đại
minh tinh đi chăng nữa, anh cũng đâu thế nào đem cái lý do đó ra mà làm lời
giải thích cho cái hành động điên cuồng của anh được… Anh cái này chính là
trước mặt mọi người vũ nhục con cháu của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang đó, đầu óc
có phải là có vấn đề rồi không?

Lý Phong mặc dù cũng là một kẻ điên cuồng cường hằn, thế nhưng đầu óc kỳ thật
cũng là vô cùng xuất sắc, nếu không thì hắn cũng không có khả năng trở thành
một gã phi công thiên tài đứng đầu cả Liên Bang này rồi. Trong lòng hắn cũng
hiểu rõ ràng lý do mà mình nói ra quả thật cùng không phải là quá mức chính
xác, nhưng mà khi nghe được Chung Tử Kỳ nói ra cái chữ ‘chó’ kia, ánh mắt của
hắn cũng không khỏi chợt sáng lên một chút.

Giỏi lắm, bây giờ anh lại mắng hắn thêm một câu nữa…

Lý Phong nở nụ cười nói. Bất chợt nụ cười trên mặt hắn trầm xuống, cúi đầu
xuống, đưa miệng hé sát bên tai của Chung Tử Kỳ, nhưng cũng không hề hạ thanh
âm xuống, đùa cợt nói:

Cho dù có là Thổ Hoàng Đế từ trước đến giờ chưa từng đi đến Thủ Đô Tinh Quyển,
trước khi làm việc hay nói năng gì, cũng nên phải cân nhắc cẩn thận một chút.
Anh muốn sỉ nhục cái gã bảo tiêu kia, cũng cần phải biết rõ ràng một chút hắn
có thân phận gì chứ!

Nói xong những lời này, hắn lạnh lùng thu hồi khẩu súng lại.

Chung Tử Kỳ có chút chật vật đứng thẳng người dậy, đưa tay ôm chặt cái trán
lúc này đã sưng đỏ lên, tức giận nói lớn:

Đạo lý đâu?

Nếu như anh muốn có đạo lý, vậy ta liền cấp cho anh một cái đạo lý!

Lý Phong đưa tay chỉ thẳng vào Hứa Nhạc, lúc này đang hướng về hai người đi
tới, thanh âm trầm trọng nói:

Đạo lý chính là do anh bắt hắn phải châm trà nhận lỗi, là do anh dám gọi hắn
là một con chó… Hắn tên là Hứa Nhạc, vị lão nhân gia ở nhà của ta đã bảo ta
phải gọi hắn là tiểu thúc! Anh nói thử xe, hắn cùng với nhà của ta sẽ có quan
hệ gì đây?

Lý Phong mặt không một chút biểu tình, nhìn thẳng vào mặt của Chung Tử Kỳ,
nói:

Gọi tiểu thúc của ta là chó, như vậy chẳng phải ta cũng là chó luôn sao? Như
vậy thì cha của ta cũng là chó? Vậy ý tứ của anh chính là, anh cho rằng vị lão
nhân gia kia của nhà ta cũng chính là một con chó già à?

Những lời cúa hắn vừa nói ra, tất cả mọi người có mặt ở đó đều nhất thời ồ lên
một tiếng kinh ngạc.

Đại khu Tây Lâm cách khá xa Thủ Đô Tinh Quyển, cho nên có rất nhiều chuyện
phát sinh ở giai cấp thượng tầng của Liên Bang, bọn họ cũng có chuyện biết
chuyện không, nhưng cũng có nhiều chi tiết thì cũng không hiểu rõ ràng cho
lắm. Thế nhưng vào năm 68 Hiến Lịch 34, Quân đội Liên Bang đã xuất hiện một gã
quân nhân sĩ quan trẻ tuổi khác ngoài tên Lý Phong khủng bố này. Cái loại tin
tức cực kỳ rung động như thế này, tự nhiên là rất nhiều người ở đây đều đã
nghe qua.

Đừng nói gì đến chuyện hắn là nhân vật quan trọng nghiên cứu chế tạo ra con
Robot MX thế hệ mới của Liên Bang, hoặc là chuyện hắn đã từng một mình đánh
thắng cả Đội Cận Vệ Doanh cực kỳ khủng bố của Sư đoàn Thiết giáp 7… Cái tin
tức chính yếu khiến cho đám quân nhân sĩ quan tại Tây Lâm kia quan tâm nhất,
kinh khiếp nhất, chính là trong Quân đội Liên Bang mãi cho đến bây giờ, vẫn
lan truyền rằng, cái gã Trung Tá Hứa Nhạc trẻ tuổi này, rất có thể chính là…
con trai riêng của vị Quân Thần Lý Thất Phu kia.

Hôm nay đích thân Lý Phong lại ra mặt vì cái gã Chủ quản Bảo an tên là Hứa
Nhạc kia, hơn nữa hắn lại còn thừa nhận vị Quân Thần lão nhân gia cũng đã bảo
Lý Phong phải gọi người này là tiểu thúc… Chẳng phải theo một cách nói khác,
chính là chứng thật cái lời đồn đại kia hay sao?

Vô số ánh mắt tại hiện trường ngay lập tức nhìn thẳng về phía của Hứa Nhạc.
Cái lời đồn đãi kinh thiên động địa kia, chẳng lẽ ngày hôm nay liền được chứng
thực rõ ràng hay sao? Nhưng mà ngay sau đó, ánh mắt của tất cả mọi người lại
chuyển sang nhìn về phía của Chung Tử Kỳ, bởi vì bọn họ đã phát hiện ra, lúc
này sắc mặt của vị Nhị thiếu gia Chung Gia này đã trở nên cực kỳ khó xem.

Lý Phong lạnh lùng nhìn hắn, hỏi:

Anh, cảm thấy cái lý do này có đầy đủ hay chưa?

Mãi một lúc thật lâu sau, Chung Tử Kỳ mới có thể từ trong sự khiếp sợ kia mà
tỉnh thần lại, trong lòng lại tức giận không thôi. Hắn làm sao có thể ngờ nổi,
một gã Chủ quản An toàn mà mình tùy tiện mắng chửi kia, phía sau lại có mối
liên hệ không tầm thường với Phí Thành Lý Gia cơ chứ? Nếu như mà hắn biết
được, cho dù có cho hắn một vạn lá gan đi chăng nữa, hắn cũng không dám làm
trò càn rờ, ở trước mặt nhiều người như vậy, mắng chửi Quân Thần Lý Thất
Phu… là một con chó già…

Thế nhưng nói thế nào hắn cùng không phải là kẻ dễ dàng bị uy hiếp. Hắn hung
hăng liếc mắt nhìn Hứa Nhạc một cái, sau đó phun một bài nước bọt, lớn tiếng
nói:

Xem như hôm nay bổn thiếu gia bị hai chú cháu các người đâm một cú sau lưng
vậy! Lý Cuồng Nhân, nếu như muốn một phen đánh cho tôi tàn phế, thì cứ đánh
đi!

Cơn giận trong lòng của Lý Phong lúc trước đương nhiên cũng chẳng hề có chút
quan hệ gì đến Hứa Nhạc cả. Cái cơn nộ hỏa của hắn mãi cho đến bây giờ cũng
chưa thể phát tiết ra ngoài. Mỗi khi nhớ đến câu ‘chơi cho cô ta trở thành hoa
tàn nhị rữa’ nụ cười trên mặt của hắn chợt biến thành một tia lãnh khốc, trầm
giọng nói:

Làm sao dám đánh cho anh trở thành tàn phế, nhưng mà đánh cho anh hôn mê vài
ngày thì không có bất cứ vấn đề gì!

Nói xong những lời này, gã Trung Tá thiếu niên kia trầm mặc cong khủy tay lên
một cái, hét lớn một tiếng, đánh thẳng lên trên mặt của Chung Tử Kỳ.

Một tiếng trầm ***c vang lên, máu tươi văng tung tóe. Vị Nhị thiếu gia Chung
Gia kia ngay cả kêu cũng không thể kêu lên một tiếng, đã trực tiếp ngã xuống
hôn mê bất tỉnh.

oOo

Một khủy tay vừa đánh xuống, toàn trường đã trở nên vô cùng hỗn loạn. Đám con
cháu nữ quyến của Chung Gia thì không ngừng kêu thét lên, đứng từ phía xa
không ngừng mắng chửi Lý Cuồng Nhân. Các nàng biết rõ ràng từ trước đến giờ Lý
Cuồng Nhân vốn có tiếng không đánh nữ nhân, tuy rằng vẫn như cũ vô cùng sợ
hài, nhưng mà cái miệng mắng chửi thì vẫn không hề ngừng lại.

Các quân nhân sĩ quan Tây Lâm kia lúc này cũng đã chết lặng, mấy gã can đảm
chạy đến lôi Chung Tử Kỳ đã hôn mê kia ra xa Lý Phong một chút. Khẽ kiểm tra
lại liền phát hiện ra Nhị thiếu gia cũng không có chuyện gì, chỉ là bị đánh
mạnh mà hôn mê thôi, trong lòng nghĩ thầm xem như hôm nay đã nhìn thấy được
chuyện ngàn năm một thuở rồi. Nhị thiếu gia Chung Gia cư nhiên lại bị người
khác đập thẳng lên mặt, hơn nữa cũng không dám phản kháng lại. Ngoài ra, bản
thân mình còn có thể chính mắt nhìn thấy đứa con trai riêng của vị Quân Thần
lão nhân gia kia nữa…

Toàn đại sảnh lúc này đã biến thành một mảnh hỗn loạn. Hứa Nhạc nheo cặp mắt
hí lại, nhìn chằm chằm một màn này, trong lòng vô cùng cảm khái. Cái tên Lý
Cuồng Nhân kia rõ ràng là một tên hung hăng, rõ ràng sự tình đã được giải
quyết ổn thỏa, hắn cũng không nên một phen đập tên công tử bất tài kia một cái
khủy tay như vậy. Chỉ là trong lòng của hắn dâng lên một tia nghi hoặc, Lý
Cuồng Nhân tuyệt đối sẽ không ra mặt vì chuyện của mình, như vậy cơn phẫn nộ
đó của hắn xuất phát từ nơi nào đây?

Hắn chậm rãi đi lên phía sân khấu phía trước, dưới cái nhìn trừng mắt há hốc
mồm của người dẫn chương trình, cực kỳ lễ phép chào hắn một cái, sau đó mới
đem cái điện thoại di động của mình đưa lên trên cái micro. Từ bên trong cái
điện thoại vang ra thanh âm đạm mạc mà tràn ngập uy nghiêm của Chung phu nhân.
Thanh âm của bà ta thông qua micro chuyển điện năng thành thanh âm, khuếch tán
khắp nơi trong căn đại sảnh, nhất thời khiến cho cái đại sảnh đang cực kỳ hỗn
loạn kia nhất thời tình lặng lại.

Tất cả mọi chuyện ở đây tôi cũng đã nghe được hết rồi. Bắt đầu từ hôm nay, Nhị
Lang không cần phải quay về Tinh vệ II nữa, quay về Chung Gia, không được phép
ra khỏi nhà. Đợi đến khi Tư lệnh từ tiền tuyến trở về xử lý rồi mới quyết
định.

Chung phu nhân lúc này cũng vẫn còn đang ở Thủ Đô Tinh Quyển, thông qua cái
điện thoại di động, cách xa vô số vạn km, trầm giọng đối với đám người thân
thiết trong gia tộc nói:

Các người hôm nay rảnh rỗi quá hả? Chạy đến đây cùng với hắn náo loạn cả lên.
Tất cả cút về hết cho tôi!

Hứa Nhạc cắt đứt điện thoại xong, đối với đám con cháu của Chung Gia đang vẫn
còn sững sờ ngây ngốc cả người bên dưới, thân thiết gật gật đầu một cái, sau
đó bước xuống khỏi khán đài.

0O0

Hứa Nhạc đến lúc này mới xem như là chân chính biết được quyền uy tối thượng
của vị Chung phu nhân bình thường ôn nhu kia đối với đám người của Chung Gia.
chỉ là một câu nói thông qua cái điện thoại di động xa xôi, thế nhưng đám
người Chung Gia vốn cực kỳ kiêu ngạo cùng với phẫn nộ trong đại sảnh buổi tiệc
rượu kia, nhất thời tâm thần kinh khiếp, cũng không dám cất tiếng nói thêm
tiếng nào nữa, giống như một đám chim chóc, ùa bay tán loạn ra. Phải nói là
hoàn toàn tán loạn, chỉ trong chóp mắt, toàn bộ đại sảnh của Đại khách sạn Kim
Tinh đã là không một bóng người!

Đừng có mà suy nghĩ vẫn vơ, cho là ta vì anh mà ra mặt…

Lý Phong giương mắt nhìn về phía Hứa Nhạc đứng cách đó không xa, lạnh lùng
nói:

Ta chỉ là kiếm một cái cớ để đánh hắn mà thôi!

Ừm, chẳng qua là lần nay anh gặp tôi vẫn không có gọi tôi một tiếng tiểu thúc
đó!

Hứa Nhạc cũng là vô cùng nghiêm túc nói.

Chị Đồng đang đứng bên cạnh Hứa Nhạc, nghe hắn nói câu đó cũng che miệng bật
cười, sắc mặt của Lý Phong lúc này trở nên cực kỳ khó coi, nhưng rốt cuộc cũng
không chịu mở miệng gọi.

0O0

Một lúc sau mấy người đã đi lên đến tầng thượng. Chị Đồng vô cùng tự nhiên dẫn
Lý Phong đi thẳng vào trong phòng riêng của Giản Thủy Nhi. Hứa Nhạc thoáng có
chút khẽ nhíu mày. Hắn vốn cũng không định sẽ đi theo vào, nhưng mà cuối cùng
cũng không có cách nào áp chế đi một tia nghi hoặc trong lòng hắn, cho nên
cuối cùng cũng vẫn là đi theo vào.

Cô gái tóc tím kia lúc này đang đứng bên cạnh cửa sổ, cả người giống như tắm
mình dưới ánh mặt trời chiếu rọi. Lý Phong nhìn thấy cảnh đó, chầm chậm bước
tới gần cô ta, ba một tiếng, đứng nghiêm người, thực hiện một cái động tác
chào theo nghi lễ của Quân đội Liên Bang cực kỳ quy quy củ củ, lớn tiếng nói:

Trung Tá Lý Phong, xin trình diện cô nhỏ!

Hứa Nhạc lúc này vừa bước qua khỏi cửa phòng, biểu tình nhất thời ngưng trọng
lại. Hai mắt hí của hắn chậm rãi nheo lại, nhìn qua cực kỳ bình tĩnh, thế
nhưng trong lòng lại giống như có một đạo sấm chớp giữa trời xuân nổ tung vậy.

0O0

Giản Thủy Nhi lúc này đang im lặng ngồi trên cái ban công bên cạnh cửa sổ, mặc
một cái quần thể thao màu lam dùng để chạy bộ, trên người thì mặc một cái áo
sơ mi màu nhạt rộng thùng thình, nhìn qua giống hệt như một cô thiểu nữ nhà
quê chất phác tự do tự tại.

Cái ban công này khá lớn, toàn bộ đều do loại gỗ hắc mộc trơn nhẵn ghép thành,
nhìn qua cực kỳ rộng rãi thoáng mát. Ngồi ở trên đó thôi có lẽ cũng đã vô cùng
thoải mái rồi, ở dưới ánh mặt trời chiếu rọi đọc sách, quả thật cũng sẽ rất
thoải mái. Cho nên khi cánh cửa phòng được đẩy mở ra, cô ta cũng không thèm
quay đầu nhìn lại. Mái tóc màu tím biếc trên đầu cô ta thoáng rũ nhẹ xuống,
che lại phần trán nhỏ, không ngừng đảo qua đảo lại trên trang sách.

Khi lần đầu tiên Hứa Nhạc gặp mặt cô ta, chính là ở trong phòng bệnh của Bệnh
viện Trung ương Quân khu I. Hôm đó cùng là một ngày tràn ngập ánh sáng mặt
trời, cũng là ở bên cạnh cửa sổ, Giản Thủy Nhi lại mặc một bộ váy liền áo đã
có chút bạc màu, hoàn mỹ giống hệt như là một cô thiếu nữ từ trong bức tranh
đi ra vậy.

Lúc này một lần nữa nhìn thấy cô gái tắm mình trong ánh nắng mặt trời rạng rỡ,
vốn là phải khiến cho Hứa Nhạc tràn ngập cảm xúc mới đúng. Thế nhưng mà những
cảm xúc ở trong lòng của hắn, sớm đã toàn bộ bị câu nói kia của Lý Cuồng Nhân
hấp dẫn hết, ngoại trừ khiếp sợ cùng cực ra, rốt cuộc cũng không có thêm bất
cứ cảm giác nào khác nữa.

Giản Thủy Nhi, cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang, nổi tiếng khắp cả vũ trụ
này, lại là cô nhỏ của Lý Phong? Cô ta là người của Phí Thành Lý Gia sao?

Hứa Nhạc lúc này đứng sững người ở cửa phòng, giật mình nhìn chằm chằm về phía
cô gái đang tắm mình trong ánh nắng mặt trời bên cửa sổ kia, trong lúc nhất
thời chẳng biết có bao nhiêu tâm tình phức tạp cùng với những phỏng đoán nảy
ra trong lòng của hắn, khiến cho những sợi dây thần kinh thô chắc gấp mấy lần
người bình thường cùng với năng lực tính toán bình tĩnh của một gã Công Trình
Sư vĩ đại phá hủy tan nát thành mây khói.

Chị Đồng lúc này đang đứng bên cạnh cánh cửa sổ, khóe mắt liếc nhìn gã quân
nhân trẻ tuổi này. Cô ta bị biểu tình trấn tĩnh mà Hứa Nhạc thế hiện ra bên
ngoài lừa gạt, cho rằng Hứa Nhạc sớm đã biết rõ ràng thân phận của Giản Thủy
Nhi rồi. Cô ta không khỏi cảm khái năng lực giả vờ của hắn ở trên chiến hạm vũ
trụ lúc trước. Chị Đồng cũng chỉ biết là vị Quân Thẩn lão nhân gia đặc biệt
xem trọng Hứa Nhạc, thế nhưng cũng không biết Hứa Nhạc thật ra là có mối quan
hệ đặc biệt thân cận với một người bí ẩn khác của Phí Thành Lý Gia.

Hứa Nhạc thoáng có chút khẽ cúi người xuống, đi theo Chị Đồng rời khỏi gian
phòng, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, mang cặp kính râm lên, trầm mặc
đứng ở bên ngoài cửa phòng. Chỉ là khi hắn đóng cửa, đeo cặp kính râm lên mặt,
những ngón tay xưa nay vô cùng trấn tình của hắn, lại có chút khẽ run rẩy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.