Bạch Ngọc Lan năm đó dẫn dắt đám hán từ của Tiểu đội 7 thay chính phủ Liên
Bang làm không biết bao nhiêu việc không thể đưa ra ánh sáng, thêm cả những
việc tư mà hắn nhận ở nơi này cùng không ít. Đại bộ phận thời gian mà bọn họ
hoạt động đều là ở khu vực Đại Tinh Vực Bách Mộ Đại, đối với các thế lực, các
đại nhân vật có quyền lực bao trùm tại Đại khu Tây Lâm này tự nhiên cũng không
lạ lẫm gì.
Hắn thân là một nhân vật hoạt động sinh từ bên cạnh lằn ranh giới của pháp
luật, nếu như không thể thăm dò được tất cả những thế lực chân chính làm bá
chủ của đám tinh vực này, như vậy khi hoạt động cũng sẽ có rất nhiều phiền
toái không cần thiết. Cho nên lúc trước khi ở trên con đường quốc lộ cao tốc
chuyên dụng kia. Lưu Giảo chỉ thoáng liếc mắt nhìn bảng số xe của chiếc xe lễ
màu trắng sáu cửa kia. liền có thể biết được kẻ vừa chạy đến nháo sự chính là
nhân vật đại biểu cho cái gia tộc thực lực khủng bố kia rồi.
Nếu đổi lại là tình huống trước đây, không phải chính thức chấp hành những
nhiệm vụ quân sự mà chính phủ Liên Bang giao phó, Bạch Ngọc Lan cũng không
muốn ở phiến địa phương Tây Lâm này mà đắc tội với đám Thổ Hoàng Đế này. Nhưng
hôm nay thì khác. Lão đại của hắn chính là Hứa Nhạc. Hắn là người biết rõ ràng
hơn tất cả mọi người cái bối cảnh khủng bố cùng với tính tình cương ngạnh của
Hứa Nhạc. Cho nên hắn cùng chỉ khẽ nhắc nhở vài câu mà thôi. Dù sao theo như
hiểu biết của hắn, Hứa Nhạc và cái gia tộc kia nói thế nào cũng có chút quan
hệ phức tạp…
Mãi đến tận bây giờ, Hứa Nhạc mới biết được thân phận thật sự của gã công tử
trẻ tuổi sang trọng trước mặt mình, cũng biết được nguyên nhân vì sao đối
phương lại có thế kiêu ngạo cường thế như vậy. Bởi vì tên của người này là
Chung Tử Kỳ. Là con cháu chi chính của Tây Lâm Chung Gia. Ở trong thế hệ này
của Chung Gia, hắn đứng hàng thứ hai, cũng có thể gọi là Chung Nhị Lang.
Cha ruột của Chung Tử Kỳ chính là anh trai ruột của Chung Tư Lệnh Tây Lâm. Lúc
hắn vừa mới ba tuổi, vị con trưởng đời trước của Chung Gia đột nhiên mắc bệnh
qua đời, chỉ còn lại có mẹ góa con côi. Người anh ruột duy nhất của hắn ta thì
lại bệnh triền miên suốt năm. Đối với đứa cháu ruột thân thế vô cùng đáng
thương như thế này, Chung Tư Lệnh Tây Lâm tuy là đại nhân vật trong Liên Bang,
được toàn thể Liên Bang mệnh danh là con hổ bất kham, thế nhưng lại biểu hiện
đặc biệt yêu thương và chiều chuộng hắn.
Tình hình gia đình Tây Lâm Chung Gia hiện tại nói chung cũng có chút kỳ diệu.
Chung Yên Hoa, vị tiểu công chúa thừa kế duy nhất của Chung Tư Lệnh thì lại
một mực sinh trưởng cùng với học tập tại Thủ Đô Tinh Quyển Liên Bang, mơ hồ
mang thân phận là hạt nhân chính trị của Tây Lâm. Điều quan trọng nhất chính
là, cô bé chi là con gái. Nhìn thấy vị Lão hỗ Tây Lâm này vô cùng cưng chiều
đứa cháu trai này, cho nên rất nhiều thế lực tại Tây Lâm một mực suy đoán
rằng, Chung Gia Tây Lâm có lẽ trong tương lai có thể sẽ thuộc về gã thanh niên
này.
Bởi vì cái nguyên nhân này, cho nên vô số các thế lực muốn dựa thế vào Chung
Gia Tây Lâm đều đặc biệt thân cận cùng với tôn kính gã thanh niên này. ở trong
phiến tinh vực to lớn này, toàn bộ lĩnh vực kinh tế, chính trị, quân sự…
hoàn toàn đều nằm trong sự khống chế của Chung Gia, thậm chí ngay cá Chính phủ
Liên Bang cũng không thể nào can thiệp vào được. Chung Gia Tây Lâm hoàn toàn
giống như một gia tộc thế phiệt chiếm cứ cả một lãnh địa vậy. Dưới sự nuông
chiều của gia tộc cùng với các thế lực khác, Chung Tử Kỳ tự nhiên là mục hạ vô
nhân. Cả đời này chưa từng có bất luận kẻ nào dám làm trái ý của hắn, thậm chí
là cả ý tứ trái ý cũng không hề có. Điều đó đã nuôi dưỡng cho hắn một loại
kiêu ngạo không thèm để ai vào mắt cùng với tính tình bá đạo, lãnh khốc.
Truyện “Gian Khách ”
Hứa Nhạc chợt nghĩ đến chiếc xe lễ sáu cửa màu trắng cùng với bài thơ viết
trên hông cửa và cái tên trên lạc khoán, lắc lắc đầu một cái. Một khi đã biết
được thân phận thật sự của gã thanh niên này, rất nhiều những nghi hoặc từ khi
đi vào Đại khu Tây Lâm cũng tự nhiên hoàn toàn giải đáp hết.
Chung Gia biết bao đời nay đều đã cắm rễ tại Đại khu Tây Lâm này, rất nhiều
năm trước cái gia tộc này đã sớm đem tuyệt đại bộ phận kinh tế, chính trị,
quân sự của phiến Đại khu này đặt trong sự khống chế của mình. Bất luận là khu
căn cứ quân sự Trường Phong hay là Đại khách sạn Kim Tinh, trên danh nghĩa là
do Bộ Quốc Phòng trực tiếp quân lý, thế nhưng các quân nhân sĩ quan công tác
bên trong nó, có ai lại không phải là người của Chung Gia cơ chứ?
Ờ trong cái phiến tinh vực này, không hề có bất cứ cơ mật gì mà thượng tầng
Chung Gia không biết, cũng không có bất cứ nhiệm vụ bí mật nào của Quân đội
Liên Bang có thể che giấu được người của Chung Gia. Cho nên gã thanh niên
Chung Tử Kỳ này hoàn toàn có thể nắm rõ ràng trong tay hành trình di chuyển
của Giản Thủy Nhi.
Trong mấy năm gần đây, Hứa Nhạc cùng với người của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang
tiếp xúc với nhau có thể nói là nhiều vô cùng. Những cái gia tộc khủng bố thần
bí này, ở trước mặt hắn có thể nói là không hề có chút xíu cảm giác thần bí
gì. Hắn cũng không giống như những công dân bình thường trong Liên Bang, có
thể co cụm trước những hiển lộ lôi đình oai vũ của đám người Thất Đại Gia Tộc
Liên Bang. ngày hôm nay lại nhìn thấy, hắn lại một lần nữa cảm nhận rõ ràng
được thực lực cùng với thế lực khủng bố của Thất Đại Gia Tộc truyền thừa ngàn
năm này. Chỉ đơn giản một việc là một gã công tử của Thất Đại Gia Tộc muốn
theo đuổi một vị nữ minh tinh, cư nhiên có thể kêu gọi những thế lực quân sự
cùng với những nhân sĩ đại nhân vật quyền hành ngút trời đi theo hộ tống. Hơn
nữa còn có thể tùy tiện gọi đến một vị Châu trưởng cùng với một vị Phó Chủ
Tịch Quốc Hội đến để tiếp khách nữa.
Trên khu vực hành lang đợi thang máy lúc này, không khí có chút quái dị. Tấm
thảm lụa quý báu lót bên dưới tựa hồ cùng bởi vì bị đám người của Chung Gia
Tây Lâm sỉ nhục, mà tức giận, khiến cho đám lông xù hết cả lên.
Hứa Nhạc cúi đầu nghe thanh âm báo cáo truyền đến từ trong máy bộ đàm cá nhân
của hắn, xác nhận cố Tích Phong đã hoàn toàn khống chế hệ thống báo an tự động
cùng với thang máy của Đại khách sạn Kim Tinh. Đám nhân viên của Tiểu đội 7
cùng đã hoàn toàn đuổi sạch những người không liên quan trên tầng thượng của
tòa nhà khách sạn, hoàn toàn khống chế tầng nhà đó. Hắn ngẩng đầu lên, quay về
phía sau xin chi thị của Giản Thủy Nhi:
Cô đi lên trên đó trước đi. Chuyện dưới này giao cho tôi xử lý, có được không?
Vị cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang, toàn thân bị bao trùm trong bộ quần
áo thể thao cùng với cái mũ lớn. khẽ gật đầu nhẹ một cái, sau đó dưới sự bảo
hộ của Bạch Ngọc Lan. đi vào trong thang máy. Đám thành viên của Tiểu đội 7
cũng theo nàng đi vào, vẻ mặt âm trầm nghiêm túc. Tay phải bọn họ đều đặt lên
thắt lưng, nắm chặt thanh súng lục ở đó. Tuy rằng cùng không có móc súng ra
ngắm về phía cửa thang máy, nhưng vẫn sinh ra một loại cám giác chớ có lại
gần, biểu hiện rằng mọi hành động của mọi người đều sẽ không hề bỏ sót.
Chung Tử Kỳ chính là si mê cuồng nhiệt Giản Thủy Nhi, bằng không hôm nay hắn
cũng sẽ không ở đây bày ra đủ chuyện náo sự đầy thanh thế như thế này. Nhưng
mà sự si mê của hắn cũng không giống những người bình thường, đối với cô gái
thần tượng quốc dân này tràn ngập sự yêu thương, mà là một loại cảm giác muốn
chiếm hữu một cách mãnh liệt của một gã con cháu thế gia đối với một vật đẹp
đẽ nhất trong phiến vũ trụ này mà thôi. Nhưng mà hôm nay Giản Thủy Nhi đã đích
thân đến đây, cho dù sau khi đã biết rõ ràng thân phận của mình rồi, nhưng
Giản Thủy Nhi vẫn như cũ không hề thèm nhấc mũ xuống mà chào hắn một cái, ngay
cả một câu cũng không thèm nói, cứ như vậy mà trầm mặc im lặng tiêu sái đi vào
thang máy, chuẩn bị rời đi.
Một sự thất vọng nồng đậm cùng với một sự phẫn nộ không thể nào ức chết dâng
trào lên trong lòng Chung Tử Kỳ. Hắn nhìn thẳng vào trong thang máy, trầm
giọng nói:
Được rồi. Giản Thủy Nhi tiểu thư mệt mỏi, như vậy hãy lên lầu rửa mặt, tắm
rửa, thay một bộ lễ phục khác, nghỉ ngơi một chút. Các tân khách ở dưới lầu
này sẽ đợi cô mười lăm phút đồng hồ. Hy vọng Giản tiếu thư đừng để cho mọi
người thất vọng. Đừng có để cho tôi thất vọng… Truyện “Gian Khách ”
Ở trong lòng của hắn, vị cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang này chính là mục
tiêu mà hắn nhất định phải đoạt được hôm nay, cho nên cái gì mà thân phận đại
minh tinh, căn bản là không hề đặt ở trong mắt của hắn. Hắn chỉ âm trầm nói ra
một câu nói ẩn chứa một sự cường hãn không cho phép người khác có thể kháng cự
lại. Nếu như mười lăm phút đồng hồ sau, Giản Thủy Nhi còn không có xuất hiện
tại buổi tiệc rượu hoan nghênh kia, như vậy chuyện gì sẽ xảy ra?
Nhị thiếu gia Chung Gia, mang theo một đám đại nhân vật quyền quý, ra mặt ở
Đại khách sạn Kim Tinh, chính miệng nói ra lời uy hiếp như thế, phàm là những
người có chút năng lực suy nghĩ sáng suốt, khẳng định cũng sẽ cảm thấy kinh
hoảng một phen. Nhưng mà khiến cho đám người Tây Lâm giật mình phẫn nộ chính
là, đừng nói là đám bảo tiêu, tay ghìm chặt nòng súng, sắc mặt vẫn hoàn toàn
bình thường không chút thay đỗi, ngay cả vị nữ minh tinh thần tượng quốc dân
Liên Bang kia, khuôn mặt nhìn qua vẫn mềm mại xinh đẹp, không chút biến sắc,
cũng không hề biểu hiện là đã nghe thấy lời nói đó. Bọn họ vẫn là bình thản
đứng đó.
Chị Đồng là người cuối cùng bước vào thang máy, khuôn mặt vẫn không chút biểu
tình, chậm rãi ấn nút thang máy đóng lại, di chuyến lên tầng trên cùng. Thông
qua cánh cửa thang máy đang dần dần đóng lại, nhìn về phía vị Nhị thiểu gia
Chung Gia biểu tình có chút vặn vẹo khó coi ở bên kia cửa thang máy, Chị Đồng
Thầm nghĩ đám con cháu Chung Gia cả chi chính lẫn chi thứ này, quả không hổ là
đám Thổ Hoàng Đế khốn kiếp ngu ngốc trong lời đồn. Cách xa Thủ Đô Tinh Quyển
như vậy, đã trở nên quá mức tự phụ rồi. Ngay cả thân phận thực sự của tiểu thư
cũng không có điều tra ra rõ ràng, đã dám chạy đến đây nháo sự bậy bạ rồi.
0O0
Đám thanh niên nam nữ cùng với các đại nhân vật đang đợi bên ngoài đại sảnh
buổi tiệc rượu hoan nghênh Giản Thủy Nhi kia rất nhanh chóng đã phát hiện ra
sự tình dị thường. Người điều khiển chương trình do Đại khách sạn Kim Tinh bố
trí cũng đành phải giải thích vài câu với mọi người, đại ý là Giản Thủy Nhi
sau chuyến hành dài mệt mỏi, cần lên lầu sửa sang lại một phen. Cuối cùng hắn
tán hươu tán vượn thêm này nọ, chủ yếu là một chữ, chờ. Nhưng mà tuyệt đại đa
số mọi người vẫn như cũ cảm giác được một tia mùi vị không thích hợp trong
chuyện này.
Giản Thủy Nhi tiểu thư đến đây là để thực hiện buổi biểu diễn ủy lạo cho quân
đội, Chung Nhị Lang ta tự nhiên cùng sẽ không làm chuyện gì quá mức đường
đột…
Chung Tử Kỳ nhìn chằm chằm về phía Hứa Nhạc đứng trước cửa thang máy, lạnh
lùng nói:
Nhưng ngươi là cái thứ gì, cư nhiên dám ngăn cản trước mặt ta? Ta mặc kệ ngươi
là người của Hắc Ưng hay là Tịnh Thủy, ở Tây Lâm này, ta nói ngươi không phải
là người, ngươi tuyệt đối sẽ trở thành người tàn tật.
Ý tứ trong những lời nói này quả thật vô cùng rõ ràng minh xác. Giản Thủy Nhi
là cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang, nổi tiếng khắp cả vũ trụ, hơn nữa lần
này đến đây là để làm việc cho Quân đội Liên Bang, bất luận là từ mức độ ảnh
hưởng hay là từ các phương diện khác mà nói, Chung Tử Kỳ cho dù có kiêu ngạo
đến thế nào đi chăng nữa, cũng không có khả năng chân chính làm tổn thương đến
Giản Thủy Nhi. Nhưng mà nếu như không khiến cho hắn cảm thấy hài lòng, như vậy
những kẻ thuộc cấp của Giản Thủy Nhi, tự nhiên sẽ biến thành đối tượng đế cho
hắn phát tiết. Truyện “Gian Khách ”
Hứa Nhạc thoáng cúi đầu đưa tay sờ nhe lên máy bộ đàm cá nhân, nghe được thanh
âm hồi báo của đám nhân viên Tiểu đội 7, xác nhận Giản Thủy Nhi đã bình an đi
vào căn phòng riêng của mình. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn theo đám người Nhị thiếu
gia Chung Gia cùng với mấy gã đại nhân vật của chính giới Đại khu Tây Lâm đang
phẫn nộ quay trở lại đại sảnh, trong lòng cảm thấy sự tình có chút khó giải
quyết.
Hắn đương nhiên là không chút úy kỵ gã con cháu kiêu ngạo kia. Cho dù đối
phương có là đứa cháu trai bảo bối cùa lão đầu hổ Tây Lâm thì cũng vậy thôi.
Hắn mặc dù chỉ là Chủ quản An toàn của Giản Thủy Nhi, thế nhưng sau buổi tối
uống rượu, tâm sự với nhau kia, mối quan hệ giữa hai người đã có chút biến hóa
vô cùng vi diệu. Hắn biết Giản Thủy Nhi khẳng định sẽ không tham gia vào buổi
tiệc rượu này. Nhưng Chung Tử Kỳ chẳng lẽ dám đem người lên lầu bắt người sao?
Nếu như một màn vô sỉ hoang đường này thật sự phát sinh, Hứa Nhạc cũng không
ngần ngại cấp cho đám người Thổ Hoàng Đế ngu ngốc này một trận giáo huấn ra
trò.
Thế nhưng khiến cho hắn cảm thấy khó xử không biết giải quyết thế nào, chính
là bởi vì hắn cũng không biết nên phải xử lý vị Nhị thiếu gia Chung Gia này
như thế nào. Nếu nói đến chuyện đánh giặc giết người, hắn một chút cũng không
hề nương tay. Nhưng mà mối quan hệ giữ hắn và Chung Gia Tây Lâm từ trước đến
nay vẫn là vô cùng thân mật…
Không nói đến quan hệ giữa hắn và Tiểu Dưa Hấu cùng với vị phu nhân kia, chỉ
nói đến chuyện mấy tháng trước Chung Tư Lệnh đã kiên định ủng hộ Tổng Thống
đưa ra lệnh đặc xá cho mình, hắn liền thiếu đối phương một phần nhân tình thật
lớn. Chẳng lẽ là nói một lát nữa mình sẽ phải một phen tại đương trường đánh
cho đứa cháu mà Chung Tư Lệnh yêu chiều nhất kia trở thành bán thân bất toại
sao?
Tôi muốn gọi điện thoại…
Hứa Nhạc gỡ cặp kính râm trên mặt xuống, đứng ở ngay cửa thông ra gian đại
sảnh, lắng nghe đám quân nhân sĩ quan cùng với thân thích của Chung Gia, ngữ
khí mang theo sự đùa cợt không ngừng nghị luận càn rờ. Tâm tình hắn dần dần
bình tĩnh lại, đón lấy chiếc điện thoại vệ tinh đã được mã hóa đặt biệt từ tay
Lan Hiểu Long chuyển qua.
Khoảng cách giữa Đại khu Tây Lâm và Thủ Đô Tinh Quyển quá mức xa xôi, cho nên
muốn gọi một cuộc điện thoại, thời gian chờ đợi đặc biệt lâu dài. Còn muốn đợi
cho song phương tiến hành đồng bộ đàm thoại với nhau, thời gian chờ đợi lại
càng phải lâu hơn nữa.