Ánh mắt của Hứa Nhạc chợt nheo chặt lại, giương mắt nhìn chằm chằm vào hệ
thống chắn cường độ cao màu đen bên ngoài cửa sổ, ánh mắt tựa hồ như mờ đi,
mãi vẫn nhìn chằm chằm vào khu vực chuyển giao không gian trống rỗng thần bí
mà vĩnh viễn không có khả năng khám phá ra kia. Tuy rằng hắn biết rõ ràng rằng
nếu như không có hệ thống chắn kim loại cường độ cao này, ánh mắt của mình
hiện tại đã bị mù rồi, hơn nữa toàn bộ chiến hạm cũng đã bị bức xạ nguyên tử
cực mạnh chấn cho nổ tung, thế nhưng hắn vẫn không thể nào khống chế được tia
hiếu kỳ mãnh liệt trong lòng mình.
Giáo sư Trầm lão trước kia trong những lần nói chuyện phiếm với hắn đã từng có
nhắc qua, trên chiếc vương miện của giới khoa học thế giới có ba khỏa minh
châu. Khỏa minh châu bên trái chính là cất giấu Tinh Vân lưu chuyển, đại biểu
cho lĩnh vực vật lý thiên văn lớn không thể nào tưởng tượng nổi. Khỏa minh
châu bên phải chính là cất giấu cấu tạo xạ tuyến thủy lưu phức hợp theo mô
hình dạng xoắn ốc, đại biểu cho lĩnh vực vật lý lượng tử nhỏ đến không thể nào
nhìn thấy và nắm bắt được. Còn trong khỏa minh châu ở chính giữa chính là
không có bất cứ cái gì cả, đại biểu cho vật lý không gian, là một phạm trù
trừu tượng. Thế nhưng vật lý không gian này chính là một phen đem khái niệm
lớn cực đại của vũ trụ và khái niệm nhỏ cực tiểu của lượng tử kia liên hệ lại
một chỗ với nhau.
Điều khiến cho kẻ khác thập phần tiếc nuối chính là, trong ba khỏa minh châu
trên chiến vương miện của giới khoa học này, con người của Liên Bang đối với
vật lý không gian chính là có sự hiếu biết ít ỏi nhất. Bọn họ ban đầu kế thừa
những nghiên cứu truyền lại của các bậc tiền bố thiên tài, vận khí tương đối
tốt, ở trong vũ trụ mờ mịt đã vô tình tìm kiếm ra được sự tồn tại của cái gọi
là khu vực chuyển giao không gian vũ trụ. Sau đó bọn họ mới lợi dụng sự hiểu
biết này, ngày nay Liên Bang có thể tính toán chính xác ra được cách kích phát
hệ thống chuyển giao không gian cùng với các sử dụng tất cả các trị số của nó.
Thế nhưng mọi người lại vẫn như cũ không có cách nào có thể đo đạc được, hoặc
là suy đoán ra được bối cảnh hình thành cùng với tình huống thực tế bên trong
những khu vực chuyển giao không gian, hay còn được gọi là thông đạo không gian
này.
Sự hiểu biết của Liên Bang đối với vật lý không gian mãi mãi vẫn bị vây ở bên
trong loại tình huống biết được một cách hiển nhiên như thế này, lại cũng
không thể nào tìm ra được nguyên nhân hình thành cùng với nguyên tắc hoạt động
của nó. Điều này đã cùng phát triển cùng lúc với sự ra đời của kỹ thuật khai
thác năng lượng địa nhiệt, còn có nguyên tắc truyền tải năng lượng Tĩnh Nông
tiên tiến vượt thời đại, là một trong những đề luận không có cách nào chứng
minh được.
Đối với điều này, Giáo sư Trầm Lão cũng đã từng có một lời đánh giá cực kỳ
tinh diệu: Vũ trụ không thể hỏi, lượng tử không thể đo lường, không gian không
thể biết.
oOo
Không biết trải qua thời gian bao lâu, những chấn động cao tần của thân thể
chiến hạm vũ trụ cuối cùng cũng đột nhiên chấm dứt. Hệ thống thanh âm cảnh báo
điện tử hợp thành nhẹ nhàng thanh tú kia cũng giải trừ cảnh báo. Hệ thống vòng
đai bảo hộ tự động trên tường đột nhiên mở ra, tự động thu lại vào trong các
bức tường hợp kim phía sau. Đám quân nhân sĩ quan trên khu vực điều khiển cũng
chấm dứt những lời bàn tán về chủ đề điện ảnh của mình, bắt đầu quay trở về
với cương vị công tác của chính mình, cẩn thận theo dõi ba đại hệ thống trên
chiến hạm, cùng với những số liệu thay đổi vượt qua hơn tám vạn con số khác
nhau.
Ánh mắt vốn đang nheo chặt lại của Hứa Nhạc dần dần mở lớn ra. Bên ngoài cửa
sổ đối diện hắn, hệ thống chắn hợp kim cường độ cao màu đen lúc này cũng đã
biến mất không thấy đâu nữa. Những khỏa tinh cầu tịch liêu đã xuất hiện trở
lại, huyền phù trong bối cảnh vũ trụ màu đen sâu thẳm. Tuy rằng hắn cũng không
có nghiên cứu gì nhiều đối với những tinh đồ trong vũ trụ, thế nhưng dựa vào
mật động hằng tinh bên trong phiến tinh vực này mà xem, chiến hạm vũ trụ này
sau khi xuyên qua khu vực chuyển giao không gian B2, vẫn còn chưa đi đến lãnh
thổ tinh hệ của Đại khu Tây Lâm. Sau khi nhảy sang phiến tinh vực này, cũng
chỉ là mới đi được phân nửa chuyến hành trình mà thôi.
Hứa Nhạc thu hồi ánh mắt lại, nhìn thấy đám quân nhân sĩ quan biểu tình nghiêm
nghị đang không ngừng khống chế những số liệu của ba đại hệ thống chiến hạm,
đột nhiên cảm thấy bản thân mình là một ngoại nhân ở trong khu vực này, quả
thật có chút không thích hợp. Một cỗ cảm giác kỳ lạ không biết từ nơi nào chợt
dũng mãnh tiến đến, khiến cho hắn cảm thấy một chút mỏi mệt nhàn nhạt. Hắn cúi
đầu tiến hành nhập vào bản sổ tay điện tử, ghi chép lại những cảm tưởng trước
đây của chính mình, sau đó im lặng rời khỏi khu vực điều khiển.
Ở trên chiến hạm vũ trụ không hề nghỉ ngơi, không hề nề hà đi thăm thú nghiên
cứu khắp nơi, ngoại trừ cái bản năng nghề nghiệp của một Công Trình Sư xuất
sắc ra, Hứa Nhạc còn muốn trông cậy vào việc mình không ngừng tập trung vào
tính toán cùng với nghiên cứu, đem toàn bộ thời gian và tinh lực hoạt động tối
đa, không cần suy nghĩ về cái vấn đề cực kỳ hoang đường kia nữa. Nhưng mà vào
giờ phút này, hắn lại mới phát hiện ra tất cả hết thảy đều là vô ích cả. Bất
luận là trong quá trình hắn làm bất cứ chuyện gì, kỳ thật là mãi ở trong tiềm
thức vẫn luôn tự hỏi xem chuyện kia có phải là sự thật hay không.
Càng khiến cho hắn cảm thấy khó xử hơn nữa chính là, với năng lực suy nghĩ
logic tinh vi của một gã Công Trình Sư xuất sắc, cùng với nghiên cứu cẩn thận
suốt nhiều ngày như vậy, hắn không thể không thừa nhận, chuyện tình này thật
sự không thể là sự thật được.
Năm đó trên khu vực hầm mỏ tại vùng ngoại ô Thủ phủ Hà Tây Châu tại Đại khu
Đông Lâm, hắn đã từng chăm chú theo dõi từng hành động cử chỉ của cô thiếu nữ
tóc tím trên chiếc TV xách tay cá nhân của mình, từng chảy nước mắt tuyên bố
hùng hồn muốn lấy cô gái đó là vợ mình… Nhưng mà điều đó chỉ là sự hô hào
tuyên bố nhàm chán càn rỡ của một gã thiếu niên cô nhi mà thôi. Còn việc chảy
nước mắt bất quá cũng là bởi vì Phong đại thúc áp bức lao động trẻ em quá mức,
bắt hắn ở trong phòng lắp ráp dưới hầm mỏ làm việc quá lâu gây ra hậu quả…
Thời gian trôi qua, sáu năm sau thì sao? Ai có thể ngờ được một lời nói tuyên
bố hùng hồn mà nhàm chán kia, hiện tại dường như tựa hồ có thể biến thành sự
thật… Hứa Nhạc tựa lưng vào vách tường, nhẹ nhàng châm một điếu thuốc lá
hiệu ba số 7, nheo mắt lại suy nghĩ về cuộc đời không thể nào lường trước được
của kiếp này. Biểu tình của hắn trên mặt tuy rằng vẫn như cũ vô cùng bình
tĩnh, thế nhưng trong lòng sớm đã rơi lệ khóc thầm rồi.
oOo
Cuộc sống nhẹ nhàng nhàm chán trên chiến hạm vũ trụ Liên Bang, theo mật độ
những hằng tinh bên ngoài vũ trụ tối đen xa thẳm kia dần dần dày đặc lên, lại
bị một sự kiện đột phát bất ngờ đánh vỡ sự yên tĩnh của nó.
Ngày hôm đó, thời gian vào khoảng ba giờ theo tiêu chuẩn giờ chung Liên Bang,
thành viên của Tiểu đội 7, Hùng Lâm Tuyền và Lưu Giảo, hai người đang ở trong
khu giải trí của phi thuyền thao thao bất tuyệt. Lúc trước khi bọn họ chấp
hành nhiệm vụ thường trực trên lầu trên, mơ hồ nghe được trong phòng hình như
truyền ra thanh âm khắc khẩu kịch liệt.
Thân là những nhân viên cận vệ, đi đồn đãi chuyện riêng của thân chủ mình, quả
thật là chuyện tình không hề có chút đạo đức cùng tác phong nghề nghiệp gì cả.
Nhưng mà dù sao thì Tiểu đội 7 vốn dĩ cũng chỉ là tiểu đội chiến đấu, cũng
không có được tính tự giác nghề nghiệp của các nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp.
Hơn nữa vị nữ thân chủ thiếu nữ kia lại chính là mục tiêu để ý của tất cả mọi
người trong cả vũ trụ này, cho nên Bạch Ngọc Lan cùng với Lan Hiểu Long cũng
chỉ bảo trì trầm mặc không nói gì.
Hứa Nhạc hôm nay cũng không có đi thăm viếng học tập trong phòng động cơ chiến
hạm ở tầng dưới, mà là giống như không có chút tinh thần nào, ngồi im lặng
trên ghế sopha gần đó. Hắn nghe xong lời hai người này thuật lại, trong lòng
cũng không biết là Giản Thủy Nhi ở trên lầu đến tột cùng là cãi nhau với ai,
hay là vì nguyên nhân gì mà cãi nhau.
Đúng ngay tại thời điểm này, trên chiếc cầu thang bên cạnh mạn thuyền phía
trước đột nhiên lại vang lên một tràng tiếng bước chân.
Từ sau khi Giản Thủy Nhi đi lên chiến hạm này, trên chiếc cầu thang kia ngoại
trừ một số rất ít người ra, mãi cho đến bây giờ cũng không có ai từng đi lại
trên đó. Mọi người đang có mặt trong khu sinh hoạt bên dưới đều theo bản năng
ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng nghĩ thầm đại khái là Chị Đồng đi xuống lấy cà
phê mà thôi. Nhưng mà chỉ một cái nhìn này thôi, tất cả mọi người đều trở nên
ngây dại cả…
Đám quân nhân sĩ quan đang đánh cờ, vừa mới chuẩn bị cúi đầu xuống tiếp tục
tập trung vào ván cờ của mình, lại không hề để ý đến chuyện cần cổ mình có
nguy cơ bị bẻ gãy, mạnh mẽ ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt há hốc mồm nhìn về
phía đầu cầu thang, kinh ngạc giương mắt nhìn về phía cô thiếu nữ Đại minh
tinh có mái tóc tím mê người kia.
Lúc này những người ở trong khu sinh hoạt này tập trung tương đối nhiều. Hơn
hai trăm cặp mắt đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào chỗ kia. Ngay cả Giản Thủy
Nhi cũng bị cảnh tượng này hù cho giật mình một cái, chợt hướng về phía đám
nhân viên công tác đang đứng ở dưới lầu nhoẻn miệng cười một cái, sau đó uốn
cong cặp mắt xinh đẹp, híp mắt lại, ánh mắt có vẻ vô cùng đáng yêu.
– Hứa Nhạc, anh lên phòng tôi một chuyến đi.
Giản Thủy Nhi nhìn thấy Hứa Nhạc, khuôn mặt lúc này đã là một màu tái nhợt,
đang ngồi tựa trên ghế sopha xa xa, nhẹ nhàng cất một tiếng oanh vàng, sau đó
rất nhanh chạy dọc theo cầu thang quay trở lên tầng trên, biến mất trong tầm
mắt của tất cả mọi người.
Thanh âm trong khu vực sinh hoạt tầng dưới này vốn luôn ồn ào, thế nhưng vì sự
xuất hiện của Giản Thủy Nhi mà trở nên tĩnh lặng đến mức một cây kim rớt cũng
có thể nghe thấy. Lúc này thanh âm của cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang
vang vọng trong khu sinh hoạt, khiến cho tất cả mọi người đang kinh ngạc không
nói nên lời chợt lại giật mình một cái. Đám nhân viên công tác trực thuộc,
chuyên phụ trách phục vụ cho Giản Thủy Nhi nghe xong câu nói đó, lại càng
không nói nên lời gì cả. Bọn họ đã đi theo cô gái thần tượng quốc dân này đã
bao nhiêu năm nay, cũng chưa bao giờ nhìn thấy cảnh cô gái này để cho một
người khác phái tiến vào khuê phòng của mình, càng không nói đến chuyện đứng
trước mặt bao nhiêu người như thế, đích thân nói ra lời mời như vậy.
Lan Hiểu Long đến lúc này vẫn còn chưa thể ngậm miệng lại được, si si ngốc
ngốc nhìn chằm chằm về phía cái cầu thang không một bóng người kia, sau một
chút định thần, mới quay sang phía Bạch Ngọc Lan bên cạnh, nhỏ nhỏ:
– Chủ quản hắn… thân thiết lắm à?
Bạch Ngọc Lan lắc lắc đầu nói:
– Tôi không biết!
Hứa Nhạc có chút nghi hoặc đứng thẳng dậy, gãi gãi đầu, đeo cặp kính râm lên
mắt, dưới ánh mắt khiếp sợ của đám nhân viên công tác trực thuộc của Giản Thủy
Nhi cùng với ánh mắt không chút hảo ý của đám nhân viên thuộc hạ của mình,
hướng về phía cầu thang kia đi đến. Đi lên được nửa cầu thang, hắn mới quay
đầu lại, trừng mắt nhìn về phía Lan Hiểu Long đang mặt nhăn mày nhó bên dưới,
nói nhanh:
– Tôi là Chủ quản An toàn, có vài sự tình quan trọng, đương nhiên là cần phải
đi tiến hành liên lạc một chút.
Lời giải thích này của hắn, liền ngay cả đám người Hùng Lâm Tuyền vốn luôn
thành thành thật thật cũng không thể nào tin tưởng nổi. Nếu như có chuyện gì
liên quan đến vấn đề công việc, tự nhiên là có Chị Đồng đến liên lạc xử lý,
như thế nào lại có thể đích thân vị thiếu nữ Đại minh tinh kia tự mình chạy
xuống mời hắn cho được?
Hứa Nhạc xoay người tiếp tục đi lên cái cầu thang đặc biệt kia. Trong đám quân
nhân sĩ quan chiến hạm, đám hán tử của Tiểu đội 7 cùng với đám nhân viên công
tác trực thuộc của Giản Thủy Nhi ở bên dưới khu sinh hoạt, cũng không biết là
ai đầu tiên huýt sáo một tiếng thật to, sau đó tất cả mọi người đột nhiên bật
lên cười ồ một mảnh.
oOo
– Cũng không có gì đặc biệt cả, chẳng qua là vì muốn giải thích rõ ràng
chuyện lần trước đã vui đùa quá mức với anh mà thôi… Anh cũng biết đó, một
người trong lúc quá mức nhàm chán, thỉnh thoảng cũng sẽ phạm phải một số sai
lầm vô cùng ngu xuẩn…
Giản Thủy Nhi ngồi xếp bằng trên ghế salon, nhìn về phía Hứa Nhạc, đang mang
trên người một bộ mặt lãnh khốc vô tình, đứng trước mặt cô ta khoảng ba thước,
cười cười nói.
Hai má của nàng quả thật cũng không có lúm đồng tiền, thế nhưng mỗi lần trước
khi mỉm cười, nàng luôn có thói quen một phen đem cặp môi của mình mím chặt
lại cực nhanh, do đó ở khóe môi chợt sinh ra hai cái lúm nhỏ mê người, dưới sự
chiếu rọi của ánh đèn bên trên tạo thành một bóng mờ nhàn nhạt, nhìn qua thập
phần đáng yêu.
– Ách…
Hứa Nhạc khẽ đưa tay vuốt vuốt chóp mũi của mình một chút. Cũng giống như đám
quân nhân Sĩ quan thô lỗ bên dưới lầu kia không tin vào sự ngây thơ vô tội của
hắn, hắn tự nhiên cũng sẽ không tin tưởng rằng Giản Thủy Nhi mời hắn vào phòng
nàng cũng chỉ là bởi vì cái nguyên nhân này. So với cái nguyên nhân đó, hắn
thà rằng tin tưởng là đối phương chính là đã một phen tự nhốt mình trong phòng
quá lâu rồi, lâu đến mức trở nên nhàm chán, cho nên mới tìm cớ kêu mình lên
đây để nói chuyện phiếm.
Giản Thủy Nhi quả thật chính là bởi vì sự xấu hổ của ngày hôm đó, cho nên mới
mãi cũng không dám chạy khỏi phòng. Nhưng mà rõ ràng rằng trốn tránh lẫn nhau
như vậy cuối cùng cũng không phải là chuyện tốt. Khi đến Đại khu Tây Lâm rồi,
hai người tất nhiên là sẽ sớm chiều ở bên nhau, không có khả năng giống như ở
trên chiến hạm vậy, có được không gian rộng lớn như vậy để mà chơi đùa đuổi
bắt lẫn nhau. Cho nên nàng ta mặc kệ không thèm để ý đến những lời khuyên bảo
đầy lo lắng của Chị Đồng, quyết định gọi Hứa Nhạc lên nói chuyện, để xem xem
đối phương đến tột cùng là có hay không phác giác ra cái gì.
Vị thiếu nữ thần tượng quốc dân này cho rằng không gặp mặt nhau nữa, thì sự
xấu hổ sẽ còn hoài không mất đi, chỉ cần gặp nhau một lần, có lẽ sự xấu hổ sẽ
có thể tự động tiêu tán đi hết. Điều quan trọng nhất chính là, ở trong cuộc
sống giống như thế này, cho dù có ở trên gian phòng sang trọng, tự phong bế
bản thân mình, tự hỏi mình cũng không phải là nàng công chúa ngủ trong rừng,
cả ngày nhàm chán ngủ mê, chờ đợi vị dũng sĩ nào đó xuất hiện đánh thức mình
dậy. Mà ở trên chiếc chiến hạm vũ trụ này, những người có thể cùng mình nói
chuyện phiếm… tựa hồ như cũng không có nhiều lắm.
– Ngồi đi, chúng ta dù sao cũng không phải lần này mới là lần đầu tiên gặp
mặt. Lại nói, lúc trước khi còn ở Bệnh viện Trung ương Quân Khu I, tôi cũng đã
từng giúp đỡ anh một lần rồi, vì cái gì lại còn câu nệ vậy nữa?
Giản Thủy Nhi nhìn Hứa Nhạc, mỉm cười ngọt ngào. Trong lòng cô nàng chợt nhớ
đến tình cảnh năm xưa khi một phen đem gã nam nhân trẻ tuổi trước mặt này đưa
đến bệnh viện, hơn nữa còn ở trong phòng bệnh của hắn tránh né đám phóng viên
phiền toái, tranh thủ được mấy ngày thanh tĩnh. Khẽ cúi đầu, đem mớ ký ức cũ
xưa trong đầu này gác sang một bên, sau đó vô cùng lễ phép mời Hứa Nhạc ngồi
xuống, sau đó giống như là một vị ảo thuật gia thiên tài vậy, từ phía dưới ghế
chợt lấy ra một chai Hồng Tửu làm bằng kim loại màu đồng nhạt, là loại Hồng
Tửu hiệu Kiết Đồng.
– Tôi chỉ là một gã cận vệ mà thôi.
Hứa Nhạc đương nhiên vẫn còn nhớ rõ hồi ký ức mà Giản Thủy Nhi vừa mới nhắc
đến. Mãi cho đến ngày hôm nay, hắn vẫn còn cho rằng bản thân mình cũng là đã
thiếu vị Đại minh tinh này một tính mạng. Chỉ có điều rất nhiều sự tình hắn
cũng không muốn nói ra miệng, nhất là chuyện làm trò trước mặt vị thiếu nữ
thần tượng từ hồi thơ ấu của mình này.
Đi theo Lợi Hiếu Thông lâu nay, Hứa Nhạc đã hưởng dụng qua một ít vật xa hoa,
xa xỉ, chỉ mới nhìn liền biết một bình Hồng Tửu hiệu Kiết Đồng này, giá cả ắt
hẳn phải vượt qua hơn hai vạn đồng Liên Bang. Càng làm hắn giật mình hơn nữa
chính là, động tác mở nắp bình rượu của Giản Thủy Nhi vô cùng thành thạo, rõ
ràng cũng không phải là lần đầu tiên làm động tác này. Chẳng lẽ vị thiếu nữ
thần tượng quốc dân được vạn người trong Liên Bang sùng bái này lại là một con
tửu quỷ sao?
– Tôi từ lúc mười hai tuổi cũng đã bắt đầu uống Hồng Tửu rồi…
Tựa hồ đoán ra được trong đầu Hứa Nhạc đang suy nghĩ cái gì, Giản Thủy Nhi tựa
nửa người vào trong ghế, bàn tay phải trắng như bạch ngọc vươn ra, cầm lấy ly
rượu thủy tinh trên bàn, cặp mày khẽ giãn ra, nở nụ cười mỉm nói:
– Anh có biết rằng anh cũng không phải chân chính là một cận vệ? Chỉ cần uống
hết ly rượu này, chúng ta sẽ trở thành bằng hữu, có được không?
Cái ẩn ý hàm chứa bên trong lời nói của cô thiếu nữ thần tượng quốc dân Liên
Bang này, Hứa Nhạc cũng không nghe hiểu được. Hắn chỉ thành thành thật thật,
mang theo chút cảm giác bất an ngồi xuống ghế đối diện Giản Thủy Nhi, đưa tay
cầm lên ly rượu phần mình.
Lặng lẽ nhìn thứ dịch rượu màu đỏ tươi bên trong ly rượu trên tay, hắn do dự
một chút sau đó mới nghiêm túc hỏi một câu:
– Tôi có thể hỏi cô một vấn đề được không?
– Cứ hỏi đi.
Giản Thủy Nhi tò mò nhìn hắn, nói.
– Cô… cùng với Quân đội Liên Bang, rốt cuộc đến tột cùng là có quan hệ gì?
Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, không chút nào che giấu sự nghi hoặc cùng với tò mò
trên mặt mình.
Bộ Quốc Phòng biến thân trở thành Phòng môi giới hôn nhân cực kỳ chuyên
nghiệp, ngay cả chiến hạm vũ trụ thế hệ mới nhất cũng đặc biệt điều đến cấp
cho Giản Thủy Nhi sử dụng. Dựa vào rất nhiều những chi tiết mà hắn có thể tiếp
xúc cùng với biết được, Hứa Nhạc sớm đã có sự hoài nghi đặc biệt đối với bối
cảnh phía sau của Giản Thủy Nhi. Nhưng mà theo như hắn biết, trong cao tầng
của Quân đội Liên Bang, cũng không có vị đại lão nào có họ Giản nữa. Trong
những năm gần đây, trong giới quan chức cao cấp của Chính phủ Liên Bang cũng
tựa hồ không hề có nhân vật nào phù hợp với thân thế đặc biệt này cả, cho nên
hắn suy nghĩ không biết bao nhiêu lần rồi mà cũng không thể giải đáp được vấn
đề này.
– Chuyện này rất quan trọng hay sao?
Giản Thủy Nhi cũng nghiêm túc nhìn chằm chằm lại hắn. Tuy rằng cô ta cũng biết
rõ ràng rằng gắn là gã quân nhân sĩ quan được Quân đội Liên Bang đặc biệt chú
trọng bồi dưỡng, lại được đạt được sự tán thưởng của nhân vật đặc thù nào
đó… Nhưng mà từ thuở nhỏ đã sớm gánh vác những áp lực về thân thế cực lớn
của mình, thế nhưng vẫn như cũ khiến nàng ta đối với những câu hỏi về phương
diện này cũng có chút mẫn cảm.
Hứa Nhạc cúi đầu nhìn xuống thứ Hồng Tửu ở trong cái ly trên tay của mình,
thầm nghĩ rằng nếu như chỉ là bằng hữu bình thường thôi, tự nhiên cũng không
cần phải hỏi đến vấn đề này, vấn đề là, nếu như đã nói có một vị thiếu nữ thần
tượng quốc dân Liên Bang được hàng ngàn vạn người sùng bái này trở thành bằng
hữu, như vậy mức độ khó khăn cũng hoàn toàn không thua gì việc trở thành cái
lưng gánh vác cho những công việc khó nói ra của Thi Thanh Hải cùng với Thai
Chi Nguyên, hai gã gia hỏa lúc nào cũng tràn đầy rắc rối kia. Mà nếu như thật
sự là tiếp cận cô gái thiếu nữ này, thì bối cảnh của cô ‘bạn gái’ bất đắc dĩ
này, hắn đương nhiên là phải đặc biệt tập trung điều tra kỹ càng rồi.
Hắn chợt ngẩng đầu lên, trong đầu chợt nhớ đến ngày hôm trước đối phương đã
ngay lập tức thu hồi lại câu nói khẳng định sự ‘tiếp cận’ kia, không chịu thừa
nhận chuyện này, hắn tự nhiên cũng không có mặt mũi nữa mà tiếp tục đi hỏi lại
vấn đề này. Hắn chỉ là trầm mặc lặng lẽ uống một ngụm rượu Kiết Đồng, cảm nhận
được mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng tràn ngập trong khoang miệng cùng với
cảm giác có chút cay cay, nồng nồng, cũng không biết nên nói cái gì cho đúng.
Sự trầm mặc trong phòng khiến cho không khí thoáng có chút khác thường. Giản
Thủy Nhi thoáng xoay người lại, trở thành tựa hẳn nửa người lên trên chiếc ghế
bành, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc màu tím thanh tú, nhìn chằm chằm về phía gã nam
nhân trẻ tuổi đang ngồi trước mặt, nhìn qua giống như là an nhiên tự tại, thế
nhưng trên thực tế tâm tình cũng có chút khẩn trương. Lúc này nàng ta mới nhận
ra rằng, lời khuyên bảo của Chị Đồng quả thật là không sai chút nào, loại sự
tình này, nếu như muốn khai mở vấn đề quả thật không dễ dàng chút nào.
Trái tim của Hứa Nhạc đập so với Giản Thủy Nhi còn nhanh hơn rất nhiều. Ở
trong bối cảnh tinh cầu vũ trụ lạnh lùng, trong trẻo cùng với trầm mặc như thế
này, lại có thể cùng với một vị thiếu nữ vốn là tình nhân trong mộng từ thời
thơ ấu của mình vừa nhẹ nhàng trò chuyện, vừa nhẹ nhàng nhấm nháp loại rượu
ngon quý báu như thế này, ngoại trừ việc dùng hình tượng giấc mộng thiên thai
ra, còn có thể nói thế nào được nữa chứ? Hắn có thể nào không khẩn trương được
đây?
Huống chi hiện tại trong lòng của đôi nam nữ trẻ tuổi này biết rất rõ ràng,
các đám đại nhân vật, đám trưởng bối trong nhà kia đã an bài chuyến hành trình
đến Tây Lâm vô cùng cổ quái như thế này, đến tột cùng là vì cái gì, tự nhiên
trong lòng càng thêm xấu hổ hơn nhiều. Trầm mặc uống rượu, trên gương mặt
trắng mịn màng như phấn nộn của Giản Thủy Nhi chợt dâng lên một tầng hồng phớt
nhàn nhạt, cũng không biết là do xấu hổ hay là do uống rượu.
Nhưng nói ra thì cũng thật là kỳ diệu, hai con người với tâm trí cực kỳ cường
hãn này, lại dùng cảm giác trầm mặc cùng với việc uống rượu đơn điệu mà trải
qua khoảng thời gian khó khăn nhất này của bọn họ. Cảm giác xấu hổ khó nói kỳ
thật lại biến thành một loại chất xúc tác nào đó, khiến cho hai người dần dần
trở nên thả lỏng hơn nhiều, sự quen thuộc giữa hai người dần dần trở nên nồng
đậm hơn một chút.