Gian Khách – Chương 371: Cô gái thần tượng quốc dân hành động – Botruyen

Gian Khách - Chương 371: Cô gái thần tượng quốc dân hành động

Giản Thủy Nhi lúc này đang ngồi xổm trên ghế, hai tay chống cằm, lẳng lặng
nhìn những khỏa tinh cầu sáng rọi bên ngoài cửa sổ. Những luồng quang mang
sáng rọi của những khỏa tinh cầu bên ngoài cửa sổ, xuyên thấu qua lớp thấu
kính lọc tia bức xạ, khẽ vuốt ve lên trên mái tóc tím biếc, bộ quần áo trắng
tinh cùng với thân thể thanh xuân, thể hiện rõ từng cái đường cong tuyệt mỹ,
tạo một cảm giác trinh mỹ tuyệt diệu như Nữ thần Mặt Trăng vậy.

Hứa Nhạc trầm mặc đi đến cách phía sau thân thể của nàng khoảng hơn ba thường
liền dừng bước chân lại. Một màn trước mắt này nhìn qua giống như là một bức
tranh tuyệt mỹ, thiếu nữ kia chính là tâm điểm đẹp nhất trong toàn bức tranh,
tuy rằng cũng không hề cố ý toát ra vẻ đẹp tuyệt mỹ để mị hoặc cái gì, thế
nhưng lại vô tình phát ra một vẻ đẹp khuynh đảo thiên hạ. Đối với hắn mà nói,
loại cảm giác nhìn thấy trước mắt nhưng lại giống như xa cách nghìn trùng như
thế này, lại khiến cho hắn không dám bước tới phía trước thêm một bước nào cả.

Cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang trong ánh tinh quang kia, sau khi trầm
mặc một lúc thật lâu sau mới chậm rãi xoay người lại, trên khuôn mặt mang theo
một chút giận dữ, nhìn chằm chằm về phía Hứa Nhạc:

– Tôi biết về chuyện xưa giữa anh cùng với vị cô gái được mệnh danh là Thanh
Long Sơn Chi Diệp kia… Tôi cũng biết về chuyện xưa giữa anh cùng với Thiên
kim tiểu thư của Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng… Cho nên tôi thật sự không rõ… vì
cái gì, anh lại muốn đến tiếp cận tôi cơ chứ?

0O0

Vị Hoàng Đế thời trang thời thượng nhất của Liên Bang, vị Lan Phất Đức tiên
sinh, nhân vật tuyệt đối chúa tể trên con đường lớn tràn ngập nước hoa của
Cảng Đô, đã từng trong một lần say rượu mà căm phẫn, bất bình hướng về phía
giới truyền thông mà tỏ vẻ, Giản Thủy Nhi ở trên TV chỉ là gặp may mắn mà
thôi. Một kẻ vĩnh viễn cũng chỉ biết mặc những bộ quần áo lỗi thời, những bộ
đồng phục học sinh tẻ nhạt, hoặc là những bộ đồng phục màu lam sẫm của các Nữ
sĩ quan cấp Tá trên Hạm đội Liên Bang tuyệt đối không xứng đáng đứng trên màn
ảnh sân khấu. Với ý tưởng quần áo thời trang quá mức lỗi thời của cô ta, tuyệt
đối chỉ nên ném vào trong khoang thuyền xử lý rác thải của vũ trụ, vĩnh viễn
không được để người ta nhìn thấy.

Nhưng may trong buổi chiều cùng ngày thốt ra lời phát biểu bi phẫn kia, vị Lan
Phất Đức tiên sinh đã đích thân chủ động gọi lại cho những vị phóng viên mà
hắn còn nhớ tới, đích thân mời người ta đi uống rượu, thành khẩn thỉnh cầu
những người này tuyệt đối không nên đăng báo những lời phát biểu của ông ta.
Bởi vì ông ta sau khi tỉnh rượu lại liền lập tức hối hận… Khoan hãy nói đến
những áp lực từ những thế lực phía sau ra, ngay cả vị Hoàng Đế thời trang thời
thượng này cũng phải chân thành thừa nhận, ngay cả bản thân ông ta cũng không
thể nào không say mê thưởng thức những tính cách thẳng thắn cùng với mị lực vô
hạn mà Giản Thủy Nhi đã thể hiện ra trên màn ảnh TV.

Điều quan trọng nhất chính là, vị cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang này,
cho dù có mặc một bộ áo màu đỏ chói như cái đèn ***g, phối hợp với cái váy bó
sát người màu xanh đọt chuối cực kỳ chói mắt đi chăng nữa, nhưng chỉ cần khuôn
mặt xinh đẹp thanh tú cùng với bộ tóc màu tím biếc bồng bềnh kia không có bị
che khuất, thì cũng đã đủ để hấp dẫn ánh mắt của bất luận kẻ nào dù cho có khó
tính đến đâu đi chăng nữa. Khuôn mặt tươi trẻ thanh tú không một tia tì vết
trời sinh, cũng không cần bất cứ trang phục thời thượng nào để mà tô điểm cho
cả…

Hứa Nhạc cũng chưa bao giờ đọc các loại tạp chí thời trang lá cải, cũng không
biết được những sự phẫn nộ cùng với căm phẫn của giới Thời trang thời thượng
đối với cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang này, không biết được sự bất đắc
dĩ cùng với sự cảm khái đối với khỏa bảo thạch sáng rọi tập trung tất cả những
tinh quang của thiên nhiên này, hận không thể một phen cướp lấy sự hoàn mỹ
trên người của cô gái này… Thế nhưng khi hắn nhìn thấy cảnh cô thiếu nữ này
trong ánh tinh quang chiếu rọi, ngoái đầu lại nhìn, trong lòng lại chợt sinh
ra một loại cảm giác giống hệt như những người kia.

Cô thiếu nữ này cánh mũi thẳng tắp, đôi môi ôn thuận, ánh mắt sáng ngời linh
lợi, cặp lông mi dài nhỏ, mỗi một cái chớp mắt vụt sáng lóe ra ánh tinh quang,
tựa hồ như là muốn đem trái tim của tất cả mọi người làm cho tan chảy mềm mại
ra.

Tuy rằng hiện tại đã hai mươi tuổi, cũng không còn giống như năm xưa, là một
tiểu cô nương tinh thuần vô tội trên Kênh 23 truyền hình Liên Bang, từng làm
cho hàng ngàn hàng vạn trái tim của những gã thanh niên, những vị đại thúc
phải trở nên điên cuồng, thế nhưng cô thiếu nữ thanh xuân đang bước vào trong
giai đoạn trưởng thành tối mê người, thân hình lại bị một cái áo sơ mi màu
trắng muốt, rộng thùng thình bao phủ, nhìn vào hai bàn chân trắng noãn, mượt
mà lộ ra bên ngoài, toát ra một vẻ xinh đẹp động lòng khiến cho tim người khác
phải đập nhanh hơn mấy lần.

Các cô thiếu nữ xinh đẹp trong Liên Bang cũng không phải là không có, thế
nhưng mỗi một chi tiết trên cơ thể đều phải dùng một loại danh từ tuyệt hảo để
ca ngợi cùng với cảm khái, tất cả đều tập trung hết lên trên người của một vị
thiếu nữ, liền trở nên gần như là một kỳ tích vậy… Huống chi cộng thêm mái
tóc màu tím biếc bồng bềnh mềm mại tung bay trên đầu của cô ta, lúc mềm mại
thì mềm mại, lúc bồng bềnh thì bồng bềnh… Khuôn mặt xinh đẹp khả ái động
lòng người, vẻ mặt một khi cần vô tội thì liền có vẻ vô tội, lúc giận dữ thì
toát ra một vẻ giận dữ, nhưng vẫn là động lòng người. Mỗi một nét nhăn mặt đều
toát ra những đường cong nhẹ nhàng khả ái đến mức kinh tâm động phách…

Cái gọi là lúc vui cũng như lúc buồn, lúc đạm mạt lúc tinh tế, đều là vẻ tuyệt
sắc giai nhân, chính là dùng để hình dung cô gái này.

Đây chính là cô thiếu nữ nắm giữ trong tay tinh túy tuyệt hảo của tất cả tạo
vật trên thế gian này, khiến cho kẻ khác kinh tâm động phách, khiến cho toàn
bộ thiên hạ trong lòng đều nảy sinh ý muốn thân cận, vốn chỉ nên xuất hiện
trong trí tưởng tượng của nhân loại, hoặc là xuất hiện trong những bộ phim
hoạt hình trên TV mà thôi, vào năm 12 tuổi đã xuất hiện trên màn hình TV của
Liên Bang, dẫn tới vô số phong trào ủng hộ cuồng nhiệt phát sinh trong toàn cả
Liên Bang.

Trong cuộc sống buồn tẻ tại Đại khu Đông Lâm, Giản Thủy Nhi chính là chỗ ký
thác tinh thần lớn nhất của tất cả những thợ mỏ thất nghiệp cùng với đám cô
nhi lang thang trên phố Chung Lâu. Cảm xúc của bọn họ so với những công dân
bình thường trong Liên Bang còn phải sâu sắc hơn rất nhiều lần. Hứa Nhạc rõ
ràng là trong thời gian một năm trước đây cũng đã từng tiếp xúc qua với cô gái
thần tượng quốc dân Liên Bang này rồi, thế nhưng hiện tại nhìn thấy một màn
này, nhìn thấy cô thiếu nữ đang đắm chìm trong ánh tinh quang tuyệt mỹ, đột
nhiên lại xoay người ngoái đầu lại nhìn mình, trên mặt toát ra một tia giận dữ
nhàn nhạt, cặp mày nhăn tít lại, để lộ ra một vòng hoa văn nhàn nhạt cực kỳ
đáng yêu trên trán…

Trái tim của hắn nhất thời vang lên một tiếng ông cực lớn, giống hệt như là bị
động đất vậy, cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, đánh cho tâm trí của hắn hoàn
toàn tan nát, giống như là trái tim hắn trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn
ngừng đập, không thể nào phản ứng lại vậy. Những sợi dây thần kinh dù cho có
cứng rắn đến thế nào đi chăng nữa, cũng xuất hiện tình trạng xơ cứng, cỗ máy
móc cường hãn đệ nhất thế gian, đối diện với vẻ mặt cùng ánh mắt sâu kín kia,
cũng sẽ hoàn toàn đình chỉ hoạt động…

Trầm mặc suốt gần mười giây đồng hồ, trong đầu của Hứa Nhạc đột nhiên lại vang
lên câu nói lúc này của Giản Thủy Nhi. Trái tim vừa mới nhảy lên vừa mới hơi
hơi khôi phục lại vững vàng một chút, lại một lần nữa gần như là nổ mạnh lên.

– Tiếp cận?

Trong những lúc Hứa Nhạc gặp phải chuyện gì nguy cấp, hắn luôn có thói quen
nheo cặp mắt hí lại một chút, gần như là một đường kẻ, sau đó là thốt lời…
văng tục. Hôm nay hắn đột nhiên gặp phải một sự kích thích cực mạnh như thế
này, hơn nữa lại là sự kích thích không thể nào chống đỡ nổi, cực kỳ khác
thường ngày, cho nên cặp mắt của hắn lại càng nheo lại chặt hơn, hơn nữa thanh
âm của hắn thậm chí lại còn trở nên cao vút, gần như là biến giọng vậy.

Hắn trừng lớn cặp mắt, mang theo vẻ mặt không thể tin nổi nhìn về phía vị
thiếu nữ tóc tím đang đứng trước mặt hắn khoảng ba bước chân. Đầu lưỡi của hắn
giống như là bị điện giật vậy, trở nên cứng ngắc lại, mang theo sự hàm hồ
không rõ ràng, theo bản năng lắp bắp:

– Khốn…! Tiếp, tiếp, tiếp… cái gì?

Giản Thủy Nhi rõ ràng không có một phen đem bản thân mình biến thành Chưởng
môn nhân Ngọc Nữ phái băng thanh ngọc khiết, hai bàn tay gắt gao ôm chặt lên
phần lưng ghế, không chút nào yếu thế, trừng lớn hai mắt nhìn chằm chằm Hứa
Nhạc, tức giận phùng mang trợn má, nhíu chặt cặp mày thanh tú, lặp lại lần
nữa:

– Tiếp cận!

Hứa Nhạc dùng tốc độ nhanh nhất gỡ xuống cặp kính râm trên mắt mình, dùng cả
hai tay mạnh mẽ dụi dụi không ngừng trên cặp mắt của mình, xác nhận là bản
thân mình cũng không hề nằm trong giấc mơ màu đen, và kẻ đứng trước mặt hắn
cũng không phải là lão già thần bí kia đang hóa thân để đùa cợt mình. Vị nữ
đại minh tinh ở trước mặt hắn lúc này rõ ràng cũng không có khả năng nhàm chán
quá mức nên dùng loại sự tình này để mà đùa giỡn với chính mình. Hắn đứng tại
chỗ, chỉ cảm thấy phần da đầu tê rần một trận, trong lòng chẳng biết hiện tại
đang là chuyện gì, hay là đây là một vở hài kịch?

– Anh không biết à?

Giản Thủy Nhi nhướng cặp mắt lên nhìn chằm chằm vào hắn, ý đồ muốn dùng hai
ánh mắt ngoan độc của mình một phen đóng thẳng Hứa Nhạc lên trên tường… Thế
nhưng mà cặp lông mi của nàng quá dài, quá thanh tú, cặp mắt quá sáng ngời nhu
thuận, cho nên một cái trừng mắt này mặc dù mang theo nét phẫn nộ, thế nhưng
lại càng thêm đáng yêu.

– Tôi không biết!

Hứa Nhạc cảm thấy cặp môi của mình thoáng có chút khô khốc, mang thần sắc kinh
ngạc nhìn chằm chằm vào cô thiếu nữ thanh tú đang ở trước mắt mình gần trong
gang tấc, liếm liếm cặp môi, ra vẻ vô tội nói:

– Tôi thậm chí còn không biết hiện tại cô đang nói cái gì nữa.

Trong khoang thuyền trung tâm của chiếc phi thuyền vũ trụ nhất thời trở nên
một mảnh im lặng. Trong vô số các bức tranh treo đầy trên các vách tường bốn
phía, toàn bộ là hình ảnh các vị Tổng Tư Lệnh đã từng đảm nhiệm hạm đội Liên
Bang trước đây. Trên mặt của bọn họ đều mang theo nét mỉm cười nhàn nhạt ôn
hòa, im lặng nhìn chằm chằm vào cặp thanh niên nam nữ trẻ tuổi đang trầm mặc
phía trước.

Sau một khoảng thời gian trầm mặc đáng kể, Giản Thủy Nhi đột nhiên nở nụ cười
mỉm, đưa tay hất nhẹ mái tóc tím đặc trưng, trong cặp mắt toát ra một tia giảo
hoạt, sảng khoái nói:

– Không giỡn với anh nữa… Con người anh quả thật là rất thú vị, hiện tại
cũng đã là một vị Trung Tá rồi, cư nhiên lại có cái vẻ mặt buồn cười như thế
nữa…

-Hả?

Hứa Nhạc trợn trừng mắt nhìn cô nàng, sau nửa ngày mới có thể phản ứng trở
lại, thế nhưng trong đầu lại vẫn còn mang theo dư ba khó tiêu lúc trước. Vị
thần tượng duy nhất của mình, không ngờ lại có thể quá mức nhàm chán, bày ra
trò đùa có chút đả thương sự tự tôn của chính mình như vậy… Hắn nghiêm túc
nhìn chằm chằm Giản Thủy Nhi lâu thật lâu, phát hiện ra trên khuôn mặt thanh
tú của cô thiếu nữ này còn mang theo một tia miễn cưỡng cùng với che giấu nhàn
nhạt. Hắn có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sau đó đưa tay lên gãi gãi tóc, một
phen đem cặp kính râm kia đeo lại trên mặt, sau đó xoay người đi nhanh ra khỏi
cánh cửa của khoang thuyền.

Nhìn thấy gã nam nhân có cặp mắt hí kia đã bước ra khỏi phòng, một tia giễu
cợt đắc ý có chút giảo hoạt trong đôi mắt của Giản Thủy Nhi trong khoảnh khắc
đã hoàn toàn biến mất không còn lại chút nào, còn thừa lại cũng chỉ là một sự
xấu hổ vô cùng mãnh liệt mà thôi.

Cô nàng giống hệt như một pho tượng thiếu nữ bằng thạch cao, ngồi ngay đơ
người trên chiếc ghế dựa, sau đó không hề có chút dấu hiệu nào nhảy phốc một
cái xuống mặt đất, mang theo một tia buồn rầu vô hạn, liều mạng phóng chạy như
bay, không ngừng chạy mấy vòng xung quanh cái giường lớn mềm mại xinh đẹp ở
một góc phòng, vừa chạy mà miệng lại không ngừng lẩm bẩm:

– Xấu hổ quá… Một phen mặt mũi hoàn toàn mất sạch sẽ luôn rồi.

Cô nàng càng nghĩ càng cảm thấy mình mất mặt. Trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy
màu sắc ừng đỏ cực kỳ xấu hổ, chạy được khoảng mười vòng thì lại một phen nhảy
phốc lên trên giường, vùi đầu vào trong cái gối nằm. Miệng cô nàng vẫn không
ngừng lẩm bẩm, thế nhưng không còn nghe rõ ràng nữa, chỉ phát ra tiếng ô ô
nhỏ.

Mãi một lúc thật lâu sau đó, cô nàng mới ngẩng đầu lên, đưa tay vẹt mớ tóc rối
phủ lòa xòa trước mắt, nằm ngửa ra, giương mắt nhìn lên cái gương áp trang trí
trên trần nhà, nhìn thấy hình ảnh một cô gái đáng yêu nhưng vô cùng xấu hổ
trong đó, dùng sức giơ mạnh nắm tay không lớn lắm, có chút trắng trẻo xinh xắn
của mình, vô cùng nghiêm nghị nói to:

– Giản Thủy Nhi, mi là một nữ diễn viên ưu tú nhất, chuyên nghiệp nhất, anh
ta nhất định là sẽ bị mi lừa gạt được…

– Tiểu thư, cô muốn lừa gạt ai?

Chị Đồng ở bên ngoài, nhìn thấy vẻ mặt Hứa Nhạc lúc rời đi có biểu tình vô
cùng kỳ quái, tò mò không biết hai người trong phòng đã phát sinh ra chuyện gì
rồi. Sau một lúc suy nghĩ không ra, bèn xoay người bước vào, vừa vặn nghe được
câu nói to mà Giản Thủy Nhi đang tự an ủi chính mình.

Giản Thủy Nhi phát hiện người đi vào phòng mình là Chị Đồng, lại đem mặt mình
vùi vào trong cái gối, có chút hàm hồ không rõ ràng nói:

– Cũng đều tại do chị nói cái gì mà tiếp cận này tiếp cận nọ… Rõ ràng là
cái tên gia hỏa kia cái gì cũng không biết cả… Nếu để cho anh ta nghĩ rằng
tôi là một người điên, tôi làm sao có thể gặp người khác được nữa?

– Hắn không biết à?

Chị Đồng nghe thấy vậy, mang theo vẻ mặt không thể tin nổi, nhìn về phía cô
thiếu nữ đang nằm vùi đầu trên giường, đưa tay lên che miệng nói.

– Tôi đã bảo đây là chuyện không thể nào rồi mà…

Giản Thủy Nhi tức giận ngồi bật người dậy, liếc mắt nhìn Chị Đồng nói:

– Cũng không biết là chị moi ở đâu ra cái tin đồn này… Ngay cả bản thân tôi
cũng không nhìn ra được là anh ta hôm đó cố tình muốn tiếp cận tôi…

Chị Đồng đi đến bên cạnh giường, ngồi xuống, chậm rãi nói:

– Tiểu thư, là do lần trước khi trở về nhà, đã phí không biết bao nhiêu công
sức mới có thể moi được tin từ trong miệng của Viện trưởng… Chắc là không
sai lầm đâu…

– Cái lão đạo huynh kia từ lúc nào lại trở nên nhiều chuyện như vậy chứ?

Giản Thủy Nhi cúi đầu ủ rũ, đưa tay đẩy nhẹ mái tóc màu tím biếc trên đầu
mình, nói:

– Chuyện tình vốn dĩ không thể nào có được, vậy mà kết quả tôi lại vừa phẫn
nộ vừa quả quyết hỏi anh ta như vậy, giả vờ như một thiếu nữ ngoan cường…
thật sự là biến thành trò cười mà…

Đại khái cũng chỉ có thể ở trước mặt của Chị Đồng, vị thiếu nữ thần tượng quốc
dân Liên Bang được hàng ngàn vạn dân chúng sùng bái này, mới có thể lộ ra một
vẻ mặt ngây thơ tinh nghịch như thế. Chị Đồng nhìn thấy thần thái này của cô
ta, cũng không nhịn được, bật cười một tiếng, khẽ nắm nhẹ bả vai của cô nàng,
nói:

– Hứa Nhạc ở trên Sơn mạch Tạp Kỳ có thể một phen đánh bại tên Tiểu Phong
điên cuồng kia, lại là nhân vật quan trọng nhất trong nghiên cứu chế tạo con
robot MX, mà càng đáng sợ hơn nữa chính là, lần trước trong buổi Thao diễn
quân sự, nghe nói Đỗ Thiếu Khanh cũng bị hắn chọc cho nổi trận lôi đình mà
không thể phản kích lại… Một người cường hãn đến như thế, Bộ Quốc Phòng
không một phen điều hắn đi tiền tuyến Tây Lâm đánh giặc, lại cố tình điều đến
đây làm cận vệ cho tiểu thư cô… Cô nói xem là vì nguyên nhân gì chứ?

Giản Thủy Nhi khẽ cau mày một cái, nhếch mũi lên, cắn nhẹ vào môi dưới, có
chút oán giận nói:

– Cũng có khả năng là bởi vì người ta cho rằng tôi là một tai tinh, có thể
dẫn dụ ra những người nào đó, sau đó để cho anh ta xử lý, gia tăng quân công.

– Nói tầm bậy tầm bạ…

Chị Đồng không khỏi bất đắc dĩ nói:

– Lần trước Lợi Đại Thiếu gia sau khi dùng cơm với cô xong, cũng có ý muốn
tiến tới, cái vị ‘lão đạo huynh’ theo như lời của cô nói đó thật ra cũng vô
cùng thích anh ta, thế nhưng cũng không biết vị phu nhân kia vì nguyên nhân
gì, lại muốn ra tay can thiệp vào chuyện này, cho nên trong nhà mới không có
nhanh chóng tiến thêm bước nữa…

Khi nhắc đến vị phu nhân kia, trong ánh mắt của Chị Đồng rõ ràng xuất hiện một
tia thần sắc không đồng tình, thậm chí là căm tức nữa. Giản Thủy Nhi đưa tay
vuốt lại vạt áo có chút nhăn của mình, cúi đầu nói:

– Nếu như chị thích cái gã thanh niên sáng chói ôn nhu mềm mại kia đến như
vậy, chị tự mà đi tiến tới với anh ta đi…

– Lợi Đại Thiếu gia cũng đâu có đến nỗi khó ưa giống như cô đã nói đâu.

Chị Đồng bất đắc dĩ nói.

– Một khi đã có thiện cảm với cái cây gậy trúc kia đến vậy, vì cái gì chị lại
còn khách khí đối với gã Trung Tá có cặp mắt hí kia đến như vậy?

Chị Đồng liếc mắt nhìn ra phía bầu trời đầy sao thăm thẳm bên ngoài cửa sổ phi
thuyền, khẽ mỉm cười nhẹ giọng nói:

– Vị thanh niên này chính là do vị nhân gia kia đích thân lựa chọn, năng lực
tự nhiên sẽ không kém.

– Chẳng phải mọi người đều nói rằng hắn chính là đứa con rơi của lão đầu tử
đó hay sao?

Giản Thủy Nhi thở dài nói:

– Nếu như tôi lại cùng hắn ở cùng một chỗ với nhau, chẳng phải chính là một
màn dông tố giống như trong màn bi kịch của Tịch Lặc hay sao?

Chị Đồng tức giận phì mạnh một cái, nói:

– Tôi và cô đương nhiên biết rõ ràng cái đó chỉ là tin đồn nhảm thôi mà…
Nói đi cũng nói lại, Hứa Nhạc không biết chuyến đi này là cố tình sắp xếp để
tiếp cận cô cũng là chuyện bình thường thôi. Từ lần đó sau khi ăn xong bữa cơm
trong phân biệt tại Quân Khu I, trong nhà cũng đã rõ ràng rằng cô rất phản cảm
đối với loại sự tình tiếp cận như thế này, lần này khẳng định là muốn sắp xếp
một con đường khác, có lẽ là nghĩ muốn để cho cô và anh ta thử tiếp xúc nhiều
một chút xem sao.

– Không được nói nữa…

Giản Thủy Nhi trừng to cặp mắt, bàn tay đẩy nhanh về phía Chị Đồng ý bảo không
được nói tiếp nữa, bỉu môi nói:

– Mặc kệ cái tin tức mà chị nghe được có phải là sự thật hay không, một khi
cái tên kia bản thân đã không biết cái gì, vậy thì chúng ta cũng xem như là
không biết gì cả đi.

Cô thiếu nữ vỗ vỗ nhẹ lên bộ ngực mềm mại của mình, mở to cặp mắt, mang theo
vẻ nghĩ mà sợ nói:

– Cũng may mắn là tôi đã lăn lộn nhiều năm như vậy trong giới văn nghệ, ít
nhất cũng học tập được một chút kỹ năng hành động…

Chị Đồng không biết phải nói gì, có chút thương tiếc nhìn về phía Giản Thủy
Nhi, nghĩ thầm chỉ sợ vị Hứa Trung Tá kia cũng sẽ không tin tưởng vào câu
chuyện hoang đường mà cô ta đã nói. Một đôi thanh niên nam nữ trẻ tuổi này
cũng thật là… Nhưng cẩn thận ngẫm lại, với sự xem trọng của Quân đội Liên
Bang đối với Hứa Nhạc, lại sắp xếp hắn đi làm cận vệ cho một cô gái thần tượng
quốc dân như thế này, cái này đến tột cùng là vì cái gì?

Trên hành trình đi đến Tây Lâm dài đằng đẵng này, cô nam quả nữ sớm chiều ở
chung với nhau, bên trong phi thuyền tịch mịch, bên cạnh cửa sổ ngẫu nhiên gặp
nhau, cùng nhau ngắm sao…

Không cố tình tiếp cận, nhưng vô tình tiếp cận, cuối cùng cũng là tiếp cận.

0O0

Hứa Nhạc cúi đầu bước ra khỏi căn phòng, giao phó một chút đám đội viên của
Tiểu đội 7 phải cẩn thận quan sát nơi này, sau đó thông qua thông đạo im lặng
được chiếu sáng rọi của phi thuyền rời khỏi khu vực trung tâm, đi thẳng xuống
không gian tầng dưới của chiến hạm vũ trụ.

Đây là một chiếc phi thuyền chiến hạm cấp II đời mới nhất của Hạm đội Liên
Bang. Bởi vì nó vẫn chưa từng được sử dụng qua trên chiến trường, cho nên mặc
dù cũng không phải là hàng mới xuất xưởng, thế nhưng vẫn như cũ còn chưa chính
thức đặt tên.

Không gian bên trong chiến hạm vô cùng rộng lớn, nhưng không gian mà khu sinh
hoạt chiếm cứ thì lại cực kỳ hữu hạn. Hứa Nhạc bước lần theo khu vực cầu thang
xuống liền ba cấp, liền đi đến tầng dưới cùng của chiến hạm. Hắn giẫm lên phần
bề mặt hợp kim cứng rắn của sàn phi thuyền, cố gắng tiến hành một lần hít thở
sâu để khôi phục lại tinh thần, sau đó nhanh chóng tiến về phía trước.

Những người đang tập trung trong khu nghỉ ngơi này cũng không ít. Ngoại trừ
những thành viên đang chấp hành nhiệm vụ bên trên, những người còn lại của
Tiểu đội 7 lúc này cũng đều ở cả nơi này, vừa uống rượu vừa xem TV. Trong
khoảng thời gian dài lâu cùa hành trình nhàm chán này, các quân nhân sĩ quan ở
trên chiến hạm vũ trụ đơn độc cũng đều vô cùng nhàm chán. Đám đội ngũ nhân
viên, công tác phụ trợ… của phái đoàn biểu diễn trong buổi biểu diễn Thắng
Lợi sắp tới đây, lúc này cũng đều đang tụ tập ở nơi này. Mọi người nói chuyện
bàn tán mặc dù thanh âm cũng không lớn lắm, thế nhưng vẫn như cũ lộ ra một
phần náo nhiệt vô cùng.

Tiến nhập vào một không gian có chút náo nhiệt này, nhưng trên mặt của Hứa
Nhạc lại không cố ý thể hiện ra một sự bình tĩnh trầm mặc khác thường, hiển
nhiên là vô cùng mất tự nhiên. Những người khác cũng không chú ý đến sự khác
thường này của hắn, thế nhưng Bạch Ngọc Lan lại là người đầu tiên phản ứng,
chầm chậm liếc nhìn về phía đó. Hắn giương mắt nhìn Hứa Nhạc, khóe miệng mang
theo nụ cười mỉm nhàn nhạt, nhưng ánh mắt lại có chút không được tỉnh táo cho
lắm, trong lòng thoáng giật mình một cái. Hắn nghĩ thầm Hứa Nhạc lúc trước
chẳng phải là đơn thương độc mã chạy đi ám sát Mạch Đức Lâm cũng không đến nổi
bần thần như vậy, lúc này chẳng qua là đứng gác một lúc bên ngoài cánh cửa căn
phòng của cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang trên lầu trên mà thôi, lại như
thế nào bị áp lực đến mức trở thành ra như vậy chứ?

Bạch Ngọc Lan dùng ánh mắt ra hiệu cho Hùng Lâm Tuyền đang đứng cách hắn không
xa, sau đó hai người lặng lẽ không một tiếng động buông ly rượu đang cầm trong
tay xuống, đi nhanh về hai bên phía sau của Hứa Nhạc. Hứa Nhạc phất phất tay,
có chút mệt mỏi lắc lắc đầu, ý bảo bản thân mình cũng không có chuyện gì, cũng
không cần ai phải đi theo.

Bạch Ngọc Lan cũng không biết làm gì, chỉ có thể dừng lại bước chân, giương
mắt nhìn theo Hứa Nhạc, biểu tình nhìn qua hoàn toàn khác với ngày bình
thường, cứ như vậy mà băng ngang khu vực ồn ào náo nhiệt của khu giải trí, im
lặng đi về phía một góc trong căn nhà kho gần đó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.